Thứ Sáu, 27 tháng 5, 2016

ĐỌC MỘT TIN BUỒN NHỚ VỀ NHỮNG KỶ NIỆM

ĐÔNG LA
ĐỌC MỘT TIN BUỒN
NHỚ VỀ NHỮNG KỶ NIỆM

Tôi vốn gần như không tự ý gởi bài đăng báo bao giờ, khi thì bạn bè làm biên tập thỉnh thoảng bảo tôi gởi thì tôi gởi, như thời Nguyễn Quang Thiều làm biên tập ở báo Văn nghệ (Hội nhà Văn) chẳng hạn; còn có thời, có báo người ta đăng liên tục bài của tôi đơn giản là vì người ta cần tôi. Người ta không cần nữa thì thôi, gởi bài rồi “xếp hàng” đợi đăng tôi ngại, còn năn nỉ, luồn lách, lạy lục để đăng thì không bao giờ. Nhưng bây giờ tôi là Hội viên HNVVN rồi, nghĩ phải có trách nhiệm thực hiện thiên chức của mình nên tôi gởi hai bài mới viết, một cho báo Văn nghệ (báo viết, HNVVN), một cho trang web của Hội. Vô trang web lấy địa chỉ thì giật mình thấy cái tin này:
Nhà thơ trẻ Hoa Níp vừa qua đời
Nhà thơ trẻ Hoa Níp vừa đột ngột qua đời lúc 3 giờ sáng 25.5 tại TP. Vũng Tàu do tai nạn giao thông, hưởng dương 31 tuổi. Hoa Níp tên thật là Trần Quang Minh Giảng, sinh năm 1985 ở TP.Vũng Tàu (Bà Rịa-Vũng Tàu) trong một gia đình nhà giáo
  Tôi lặng người, không biết gì về Hoa Nip nhưng lại có một kỷ niệm với Hoa Nip khi còn chơi thân với Nguyễn Quang Thiều. Chỉ một lần thôi mà cứ khiến tôi bần thần mãi khi nghĩ về lẽ vô thường của kiếp người.
NGÀY 21 THÁNG 7 NĂM 2012 tôi đã viết:
Nguyễn Quang Thiều vào SG do Công Ty Phương Nam in truyện thiếu nhi của Thiều mời để tổ chức một buổi giao lưu với độc giả vào buổi sáng nay. Xong, trưa đi ăn cơm, tôi ngồi cạnh một trong những anh chàng viết trẻ thường chăm sóc Thiều rất chu đáo mỗi khi vào SG, có cái bút danh ngồ ngộ là Hoa Nip:
(Hoa Nip và Nguyễn Quang Thiều)
Khi biết tuổi anh chàng này, tôi bảo “mày bằng tuổi thằng con tao”, vì thế Hoa Nip gọi tôi là “bác” xưng “con”.  Hoa Nip nói với tôi: “Lần trước, sau khi gặp bác, con lên mạng tìm hiểu mới giật mình, sao một người cái gì cũng biết như bác lại không nói gì, còn những người không biết gì lại nói rất nhiều”. Nghe người ta ngạc nhiên sau khi đọc mình viết, tôi đã quá quen tai nên không ngạc nhiên, chỉ bất ngờ khi Hoa Nip bảo mới đọc một bài của Đặng Thiều Quang có nhắc đến tôi rất hay.
Số là cách đây đã 18 năm rồi, một hôm đến nhà anh Thái Thăng Long chơi, tôi gặp một anh chàng người ốm (gầy), tóc dài như con gái, cầm thư tay của Nguyễn Quang Thiều gởi gắm vào SG gặp anh Long, đó chính là Đặng Thiều Quang. Anh Long vốn là người gọn gàng sạch sẽ mà anh chàng này đầu tóc như vậy tôi thấy e ngại và nghĩ chắc nó đến ở với mấy thằng lính ở xưởng của mình thì hợp hơn nên chủ động bảo Quang. Chính vì thế mới có chuyện Quang nhắc tới hôm nay.
(Đông La và Đặng Thiều Quang, 1994)

(“Hot boy” Đặng Thiều Quang  15 năm sau, 2009)
Tôi chỉ nhớ chuyện này như là một kỷ niệm chứ không nhớ chuyện mình đã giúp Quang như thế nào. Tính tôi giúp ai được cái gì tôi rất vui, ngay trong chuyện viết lách, ngoài việc đấu tranh bảo vệ sự đúng đắn về tri thức và nhận thức, tôi cũng đã bảo vệ danh dự cho nhiều người. Thật thú vị khi tôi không là gì nhưng có đến bốn, năm ông GS, PGS khi đi nước ngoài về, vì nhớ ơn tôi đã "có chai rượu quý tha thiết biếu anh"!
Dưới đây là một đoạn trích trong bài Khi ta hai mươi  của Đặng Thiều Quang mà Hoa Nip bảo có nhắc đến tôi:
  ...Ước mơ gì ư? – Tôi ước Bụt hiện lên hỏi: “Sao con khóc?” – Tôi sẽ ước như thế, khi mà trong túi tôi còn vỏn vẹn có đôi ba chục ngàn, và chưa biết trông vào đâu giữa đất Sài Gòn xa lạ.
       Tôi đến nhà anh Thái Thăng Long đúng lúc nhà thơ Đông La đang đến chơi, sau khi đọc lá thư giới thiệu của Nguyễn Quang Thiều và hàn huyên chán chê, biết tôi đang “Tình bơ vơ”, anh Đông La – tên thật là Hùng, mời tôi về tá túc ở xưởng sản xuất thuốc tăng trưởng thực vật của anh – gần bùng binh Hàng Xanh. Suốt một tuần ở Sài Gòn, tôi sống cùng những người công nhân trẻ, chủ yếu họ ở Thái Bình (Quang lầm, Hải Dương chứ không phải TB) vào – cùng quê với nhà thơ, đại gia Đông La. Nói là đại gia cũng không ngoa, hồi năm 95 mà làm ăn như nhà thơ này, có lẽ chỉ kém Nguyễn Văn Mười Hai chủ nước hoa Thanh Hương chút xíu thôi à. Anh Đông La ấy chính là Ông Bụt của tôi.
Sáng sáng điểm tâm xong, tôi cà phê cà pháo với mấy anh em làm thuê cho đại gia Đông La, rồi sau đó lượt phượt khắp phố phường Sài Gòn. Anh Đông La thật tốt, dúi cho tôi ít tiền đủ để lang thang khắp nơi. Tôi mua một chiếc máy ảnh Kodak bằng nhựa, vỏ giấy. loại xài một lần, chụp dè sẻn trong ba mươi sáu kiểu chứ không thoải con gà mái như máy kỹ thuật số bây giờ. Tôi đi thăm các bảo tàng, phủ đầu rồng, chui xuống hầm điện đài, xem những thước phim tư liệu, sờ tay vào chiếc xe tăng húc đổ cánh cổng Dinh Độc Lập hồi Ba mươi tháng Tư vẫn nằm ở vườn cây đó…
Tôi ở Sài Gòn chừng hơn một tuần… Cứ đôi ba ngày, nhà thơ Đông La lại chở tôi đi gặp gỡ và ăn nhậu với một số văn nghệ sĩ. Trịnh trọng, và cả một chút hài hước, anh giới thiệu tôi là “văn sĩ Bắc Hà”.
Sau khi chơi bời chán chê, tôi cảm ơn mọi người, đặc biệt là nhà thơ Đông La và nhà thơ Thái Thăng Long. Rồi tôi tạ từ mọi người, lên đường trở về…
Tôi không biết Quang bây giờ thế nào, thời gian trôi nhanh kinh khủng khiếp, nhưng kỷ niệm thì còn đọng lại mãi, còn Hoa Nip thì thật… buồn!
Xin từ biệt !!!
27-5-2016
ĐÔNG LA