Thứ Bảy, 29 tháng 7, 2017

VIẾT VỀ “TRÂU GIỎI TOÁN” LẠI GẶP ĐỖ HOÀNG ĐĂNG BÀI CHỬI NGUYỄN QUANG THIỀU VÀ NGUYỄN TRỌNG TẠO CHỬI ĐÔNG LA.

ĐÔNG LA
VIẾT VỀ “TRÂU GIỎI TOÁN” LẠI GẶP 
ĐỖ HOÀNG ĐĂNG BÀI 
CHỬI NGUYỄN QUANG THIỀU
VÀ NGUYỄN TRỌNG TẠO CHỬI ĐÔNG LA.

Gần đây, khi tôi đăng một số bài về “Trâu giỏi toán”, thấy ở mục traffic sources của trang design soạn bài để đăng trên blog, có hai đường link hiếm thấy là:
Mở ra thì thấy 1 là trang Trung tâm phát triển Văn hoá Nghệ thuật, Trang tin Văn nghệ và Cuộc sống, phụ trách: Nhà thơ Đỗ Hoàng; 2 là trang của ông Nguyễn Trọng Tạo.
***
Trang 1 đăng bài của Đỗ Trường (Leipzig): “Từ kẻ ám sát cánh đồng đến chuyện làng Nhô, một sự lưu manh tột cùng của những kẻ bồi bút văn nô”, chửi Nguyễn Quang Thiều thế này:
“… Như vậy, có nghĩa Nguyễn Quang Thiều đã biết được sự thật những gì đã xảy ra ở Làng Nhô. Nhưng cái kính chiếu yêu của văn học này, làm ngòi bút Nguyễn Quang Thiều đảo ngược lại chăng?
Vâng! Dù có che đậy bằng những tiểu thuyết, sáng tạo văn học hay gì gì đi chăng nữa, trước sau nó cũng lộ nguyên hình sự dối trá, lưu manh trắng trợn nhất của kẻ cầm bút, dưới lăng kính méo mó dẫn dắt chỉ đường của Ban tuyên giáo, an ninh mật vụ và cả tiền bạc của những đám quan tham”.
Đỗ Trường thì tôi chỉ thấy tên loáng thoáng trên những trang chống Việt Nam, đến nay vẫn chưa biết là ai. Còn Đỗ Hoàng, người đăng bài chửi Nguyễn Quang Thiều, thì biết rõ hơn. Tôi đã gọi Đỗ Hoàng là “kẻ ám sát thơ Nguyễn Quang Thiều” vì là người đã cho thơ Nguyễn Quang Thiều là loại thơ “Vô lối” và về tên một tập thơ của Nguyễn Quang Thiều, Đỗ Hoàng viết:
  “Vì vậy việc đặt tên tập thơ “Sự mất ngủ của lửa” vừa không Việt hóa, vừa thừa chữ, thừa lời, vừa không ổn trong nhận thức”.
Tôi đã viết, một sự tối giản của ngữ pháp, trẻ con cũng còn hiểu, vậy mà cái ông “sát thủ thơ” này cũng không hiểu thì còn luận với bàn cái gì? NQT viết “Sự mất ngủ của lửa” là thuộc về chuyện tài năng rồi, thể hiện người viết có tài hay không có tài, người đọc “tai trâu” hay là không “tai trâu” rồi! Nếu NQT viết “Sự mất ngủ của Đỗ Hoàng” thì bình thường, ai cũng viết được, còn “Sự mất ngủ của lửa” là một sự lao động sáng tạo, cụ thể đó là một phép ẩn dụ để chuyên chở những trăn trở, những ý tứ cao sâu, chứ chẳng phải lai Tây hay lai Tàu gì hết. Vì vậy mà tôi đã viết: “Cái thằng Đỗ Hoàng nào đó rất ngu, cái đầu đề "Sự mất ngủ của lửa" mà cũng o hiểu thì còn làm thơ với bình thơ cái nỗi gì. Chắc nó chỉ thấy sự mất ngủ của trâu bò thôi”!
***
Với đường link thứ 2:
Tôi mở ra thì giờ mới biết không biết từ bao giờ ông Nguyễn Trọng Tạo đã đăng bài chửi tôi: “TẠI SAO ĐÔNG LA BỊ CƯ DÂN MẠNG "NÉM ĐÁ"?”. Khi đọc thì thấy ông Tạo vừa dốt vừa hèn mạt ở chỗ ông không có trình độ và bản lĩnh để chỉ ra tôi sai trái như thế nào, chỉ trích dẫn lời những bọn mà tôi gọi là sâu bọ rắn rết chuột chù chó điên trên cái “chợ Giời” (internet). Nguyễn Trọng Tạo đã nhai lại, nói leo theo chúng chửi tôi, nhưng nói cho Tạo biết với tôi là vô nghĩa. Vì tôi đã xác định từ lâu như một phép thiền, loài người luôn có người tốt kẻ xấu, nếu mình tốt tất kẻ xấu phải chửi mình, còn mình lại được kẻ xấu khen thì phải tự xem lại ngay bản thân mình. Và đây là đoạn Nguyễn Trọng Tạo đã trích dẫn: 
“Có người gọi Đông La là “thằng đa lông”, có người gọi là “thằng điên”, có người gọi là “dư lợn viên”, có người gọi là “con lừa”… Nhà thơ Lệ Bình viết: Tôi có cảm giác lý trí con người không còn tồn tại trong Đông  La, khi ông tự  khoe mình là “đại tài”, … và gọi các ông Nguyên Ngọc, Lê Hiếu Đằng … đáng tuổi bố mình bằng thằng, chửi bới Trần Mạnh Hảo, Phạm Xuân Nguyên, Thu Uyên…là chó…”.
Riêng câu của ông Lệ Bình thì tôi hơi ngạc nhiên vì tôi đã từng gặp đôi lần thấy thái độ với tôi khá thân thiện, Nhà văn Đỗ Viết Nghiệm tò mò đã đi hỏi trực tiếp Lệ Bình thì ra ông ấy nói không có khi nào nói về Đông La như vậy, nghĩa là Nguyễn Trọng Tạo đã bịa đặt. Nguyễn Trọng Tạo cũng hèn và đểu vì cố tình lờ đi chuyện tôi không bao giờ vô cớ xúc phạm và công kích người khác. Tất cả, khi tôi phê phán ai là tôi viết rõ họ sai cái gì, sai như thế nào, từ đó mới tỏ thái độ tương ứng. Vì tôi viết chủ yếu về các lĩnh vực tri thức phức tạp, phần lớn người đọc khó hiểu đúng sai thế nào, nên nhiều người thân, quen cũng lo cho tôi. Tôi bảo mọi người yên tâm, những đối tượng tôi viết đều là những kẻ to mồm ghê gớm, tôi sai thì chúng nó kiện từ lâu rồi, chúng nó phải im lặng chịu trận nghĩa là tôi viết đúng. Có vậy thôi!
Buồn cười ở chỗ Nguyễn Trọng Tạo đúng là ngu thật, công kích tôi nhưng lại trích dẫn toàn những điều tôi viết hoàn toàn là sự thật, toàn là những điều tốt về mình. Xã hội hiện đại người ta tự do khoe giầu, khoe sang, các thiếu nữ đẹp thì khoe “ba vòng”, tranh cử tổng thống không chỉ khoe tài trí mà còn phải hứa hẹn, tôi tự khoe những lời người ta nhận xét thú vị, đúng là phải nhớ đời về mình thì có làm sao? Với lại có chỗ vì lý do nào đó chứ không phải tự dưng tôi khoe mình tài giỏi, thứ nữa blog là trang cá nhân, người ta có toàn quyền và tự do chia sẻ những tâm tư, những kỷ niệm với người thân và bạn bè. Những người có văn hoá, hiểu biết ai đi ném đá? Có chăng chỉ là một lũ bụi đời bầy đàn trên mạng. Tạo ghét tôi mà toàn đăng những ý tốt về tôi thế khác gì bằng vạn lần thương tôi. Ngu là ngu ở chỗ đó! Riêng ý về Nguyễn Quang Thiều tôi bỏ đi vì tôi biết mình sai đã trực tiếp và công khai xin lỗi rồi, Tạo cố tình nhắc lại cũng là một thằng đểu. Cụ thể Nguyễn Trọng Tạo trích tôi viết thế này:
“1. Nói về mình:
– Khi đọc chùm thơ đầu tay của tôi, Chế Lan Viên đã đề nghị trao giải thơ cho tôi trong cuộc thi năm 1986 của Hội Nhà Văn TPHCM, rồi ông còn trực tiếp đứng tên giới thiệu tôi vào Hội Nhà Văn TPHCM.
– Bà Thân Thị Thư, Trưởng Ban Tuyên Giáo Thành ủy TPHCM một lần gặp tôi cũng nói: “Em cảm ơn anh vì các bài viết của anh trên Báo VN TPHCM mà em được cấp trên khen đấy!”
– (Nguyễn Quang) Thiều chưa viết một chữ nào khen tôi nhưng khen miệng thì chính Thiều khen tôi ghê gớm nhất. Như khi đăng cho tôi bài “Những cái xác” có 4 câu, Thiều bảo “ông hay hơn Chế Lan Viên rồi”, còn bình tán trên điện thoại cả nửa tiếng.
– “Tôi bất ngờ nhận được điện thoại của anh (Hữu Thỉnh – PV), anh bảo hỏi mãi mới biết được số của tôi, anh bảo anh đọc từng chữ của tôi viết, “sao mày tài thế, giỏi thế, những bài viết của em có sức mạnh như những sư đoàn”. Từ đó, thấy lãnh đạo người ta cũng quý trọng mình thế…”
– Theo quy định việc xin vào Hội Nhà văn VN phải có hai người giới thiệu, người thứ nhất, GS Mai Quốc Liên đã viết lời giới thiệu tôi là “một nhà phê bình hiếm có”. Còn người thứ hai là GS Trần Thanh Đạm. Khi tôi cảm ơn ông thì ông nói: “Tôi cũng phải cảm ơn anh vì tôi rất vinh dự được giới thiệu người như anh vào Hội”.
Như vậy, về tài đức, về thành quả văn chương, tôi hoàn toàn xứng đáng được vào Hội Nhà Văn VN.
– Nhà thơ Hải Như, tác giả lời ca khúc bất hủ Thành phố hoa phượng đỏ, đã đi hỏi số điện thoại của tôi gọi: “Đông La biết tôi là ai không? Tôi từng giới thiệu Vũ Tú Nam (từng giữ chức như Chủ tịch Hội Nhà văn bây giờ) vào Hội đấy. Nếu tôi có quyền sẽ cho chùm thơ của Đông La giải nhất. Thơ Đông La hiện đại nhưng đã đạt đến sự giản dị…”.
– “Trong chuyện viết lách thấy người ta sai thì viết, mong góp phần giúp cho độc giả hiểu đúng vấn đề, nhất là những vấn đề rất phức tạp về chính trị, tư tưởng, triết học và khoa học. Chỉ vậy thôi không cầu mong gì hết. Vậy mà vừa rồi tôi lại đồng ý làm đơn xin vào Hội Nhà Văn VN , và hôm nay tôi được người trong cuộc báo tin là tôi đã bị loại”.
– Tôi nói tôi “đồng ý” làm đơn vì ý định làm đơn không phải do tôi mà vừa rồi một nhà văn trong Ban Chấp hành HNVVN đã gặp tôi khuyên tôi nên vào Hội, rồi anh đã chuyển cho tôi một bộ hồ sơ để tôi chuẩn bị cho đúng thủ tục.
– (Nguyễn Quang) Thiều hiện là Phó Chủ tịch HNVVN, cũng đã khuyên tôi vào hội: “Cái gì chứ, giúp ông vào Hội tôi sẽ làm được. Ông nên vào Hội để còn giúp tôi một tay”. Tôi nói vui: “Cung Thân lá số tử vi của tôi có Hóa Khoa, Hóa Lộc, Hóa Quyền. Khoa, Lộc ít nhiều gì tôi cũng đã có, còn quyền thì chưa. Biết đâu sau này ông nắm Hội Nhà Văn cho tôi cái quyền gì đó thì sao”. Thiều cười: “Có thể như thế”.
– Còn danh xưng “Nhà Văn” thì tôi cũng đã có, dù chỉ là Hội viên của Hội Nhà Văn TPHCM, nhưng tôi rất tự hào vì người giới thiệu tôi chính là Nhà thơ tài danh hàng đầu Việt Nam – Chế Lan Viên! Còn nói chung người bất tài mới cần cái danh “hội viên hội nhà văn VN” để chứng tỏ, còn tôi những nhà văn hàng đầu VN cũng nể phục rồi thì còn cần gì cái danh “hội viên hội nhà văn VN”?
2.     Nói về người khác:
– Chính Hội Nhà Văn VN có tình trạng như vậy, bởi hiện có rất nhiều Hội viên Hội Nhà văn VN có thái độ và bài viết sai trái, có người đã bị bắt, nhưng hầu như trong Hội Nhà văn không ai lên tiếng phê phán, ngược lại, lại có nhiều người đồng tình với sự sai trái ấy. Như ông Trung Trung Đỉnh, một đương kim Ủy viên BCH Hội Nhà văn VN, luôn ca ngợi Nguyên Ngọc, người đang trên tuyến đầu chống đối, còn định thành lập “Văn đàn độc lập”. Văn Công Hùng, một Ủy viên BCH khác của Hội Nhà Văn VN cũng ca ngợi Nguyễn Quang Lập, một nhà văn mới bị bắt và đã nhận tội, là: “Ở nước Nam này, nếu hỏi ai viết nhiều, làm việc nhiều, lao động nghiêm túc, tôi không ngần ngại trả lời: Nguyễn Quang Lập”.
Vì vậy, những cá nhân trong BCH Hội Nhà văn như ông Trung Trung Đỉnh, Văn Công Hùng lấy cớ tôi cực đoan để loại tôi là một hành động sai trái, bất minh, hoàn toàn chỉ vì nhận thức cảm tính chủ quan và cảm tình cá nhân.
– Nguyên Ngọc cũng cần phải có đại tài đức và đại ý chí. Nhưng thực tế xem chừng Nguyên Ngọc chỉ có số 0 tròn như cái trán dồ bướng bỉnh của ông, y như một chú bé học sinh cá biệt bất trị vậy.
-Ngô Bảo Châu viết về Nguyễn Quang Lập: “nhà văn này đã sớm tỏ rõ ông  chính là một trí thức thứ thiệt, có cái nhìn sắt bén về thế thái nhân tình, về hiện tình xã hội – chính trị Việt Nam. Ông không ngần ngại đăng tải những bài khá nhạy cảm, những lập trường phản biện khá dứt khoát có thể làm cho cơ quan chức năng khó chịu.Thái độ của ông chính là thái độ của một nhà văn chân chính, một kẻ sỹ có tinh thần trách nhiệm với xã hội mình đang sống”.
Một lần nữa Châu lại chứng tỏ mình chỉ biết cộng trừ nhân chia nên đã hoàn toàn sai trái khi thể hiện chính kiến và thái độ về những vấn đề và vụ việc thuộc lĩnh vực chính trị xã hội.
– Hội Nhà Văn Hà Nội từng bỏ phiếu bầu Phạm Xuân Nguyên làm chủ tịch lại là việc bầu ra người không xứng đáng. Hội Nhà Văn Hà Nội là một tổ chức thuộc nhà nước nhưng Phạm Xuân Nguyên là người luôn phản đối nhà nước thực thi pháp luật, như từng lên tiếng ủng hộ những người phạm pháp và sai trái, từ Lê Công Định, Phương Uyên đến Nhã Thuyên và hôm nay là Nguyễn Quang Lập…
– Ngay ở Hội Nhà Văn VN cũng đã có những dấu hiệu lớp kế cận Nhà thơ Hữu Thỉnh đang ráo riết xây dựng lực lượng để giành quyền theo hình mẫu bầu bán của Hội Nhà Văn Hà Nội. Việc bỏ phiếu loại tôi như là một sự tập dượt của họ. Nếu họ thành công, lúc đó văn chương sẽ không “dĩ tải đạo” như lời dạy của cha ông nữa mà là tải tà đạo, Hội Nhà Văn sẽ là tập đoàn cứ điểm làm nguy cơ tồn vong của chế độ, theo lời TBT Nguyễn Phú Trọng, thêm nguy cơ hơn. Mà khi quyền lực tối cao rơi vào tay kẻ tham, kẻ dốt, kẻ ác, kẻ xấu thì đích đến của nước ta sẽ là Irắc, Lybi, Pakistan, Apganixtan chứ không phải là Bắc Âu, là Anh Pháp Mỹ, là Đức Ý Nhật đâu! Nên trong tình trạng bất ổn này, Hội Nhà Văn VN cũng cần ổn định như xã hội cần ổn định vậy, vẫn cần đến thế hệ Nhà thơ Hữu Thỉnh nắm trọng trách, có những sai trái yếu kém thì phải sửa, nếu không Hội Nhà Văn sẽ là mảnh đất gieo mầm và nuôi dưỡng sự phản loạn.
– …Đông La ngày đêm trằn trọc viết bảo vệ chế độ thế mà một khúc xương cũng không được gặm…
Riêng câu “Đông La ngày đêm trằn trọc viết bảo vệ chế độ thế mà một khúc xương cũng không được gặm” Nguyễn Trọng Tạo cho tôi tự viết về mình như vậy cũng là xuyên tạc trắng trợn và đểu cáng. Bởi thực tế nhiều lần tôi chỉ viết ý, tôi không như bao kẻ ganh ăn, tức ở, vì lòng tham không thoả đi kiếm mọi cớ, kể cả xuyên tạc “đấu tranh”, quấy rối, chống phá đất nước. Còn tôi gần như không được gì , “số 0 tròn trĩnh”, nhưng khi viết về xã hội tôi luôn khách quan, đứng cao hơn hoàn cảnh bản thân, viết không vì sự thua thiệt của cá nhân mà viết vì cái chung, viết vì cái quý giá nhất là sự ổn định và phát triển của đất nước. Tôi luôn tự dặn mình và nay dạy con cái là hãy làm đúng, nếu đời còn chưa công bằng thì Trời sẽ bù cho. Và hôm nay ngẫm lại quãng đời khá dài của mình tôi thấy đều là đúng cả.
Los Angeles
28-7-2017
ĐÔNG LA