Thứ Tư, 17 tháng 4, 2019

TỘI ÁC CỦA THẦY TRÒ VŨ THẾ KHANH VÀ NGUYỄN NGỌC HOÀI


ĐÔNG LA
TỘI ÁC CỦA THẦY TRÒ VŨ THẾ KHANH
VÀ NGUYỄN NGỌC HOÀI
Nguyễn Ngọc Hoài mới viết mấy ý về cô Vũ Thị Hoà và những người công nhận khả năng siêu phàm của cô (trong đó có tôi), nói chung là ngu xuẩn, láo xược và điên cuồng. Từ từ tôi sẽ có ý kiến, không đi đâu mà vội, hôm nay tôi sẽ viết về Vũ Thế Khanh trước, vì thầy thế nào tất sinh ra trò thế ấy.
Gần đây, Nguyễn Quý Dương, con dã thú hung hãn nhất của “con lươn đã hoá tinh” “nhà ngoại cảm, nhà nghiên cứu tâm linh” Nguyễn Ngọc Hoài, đã đưa ra ý kiến của Vũ Thế Khanh, chủ “lò ấp” sinh ra “các nhà ngoại cảm” trong đó có “con lươn đã hoá tinh” Nguyễn Ngọc Hoài “của chúng ta”. Nguyễn Quý Dương viết:
“Cảm ơn bác Vũ Thế Khanh đã công bố thông tin. Chứng tỏ bác đang nắm nhiều bằng chứng lắm. Đúng vậy, gọi bà Hòa là "Quan Âm Bồ Tát" là sự báng bổ nghiêm trọng đối với những người theo Phật giáo.
----------------
""Tôi là Vũ Thế Khanh, TGĐ UIA, và là chủ nhiệm đề tài thẩm định về các khả năng đặc biêt, đây là đề tài cấp Nhà nước giao cho 3 cơ quan cùng phối hợp thực hiện (liên hiệp khoa học UIA, Viện Khoa học hình sự Bộ Công an, trung tâm bảo trợ văn hóa KTTT) .
Tôi khảng định rằng những ai tuyên truyền , cổ súy tung hô cô "Vũ Thị Hòa là thánh nữ, là Phật Bà, là Bồ Tát Quán Âm...) thì đều là điều bậy bạ, xúc phạm đến những người tu Phật, vì Cô Vũ Thị Hòa không có bất kỳ chút hiểu biết gì về đạo Phật, và cũng không hề có chút năng lực gì về Phật đạo .
Về khả năng ngoại cảm: Cô Vũ Thị Hòa không phải là nhà ngoại cảm vì cô ấy không hề có khả năng này,cô ấy cũng không hề có khả năng giao lưu với liệt sỹ. Các gia đình liệt sỹ đừng tin vào cô Hòa kẻo làm cho linh hồn các Liệt sỹ phiền não.
Những người tuyên truyền về khả năng của cô Hòa này chỉ là "chân gỗ" hoặc có một vài hiện tượng ngẫu nhiên rồi các "chân gỗ" vin vào đó để quảng bá sản phẩm.
Đã có rất nhiều người phản ảnh với chúng tôi về việc cô Hòa "đoán vận hạn" cho gia đình họ để tống tiền, làm hoang mang cho các khổ chủ.
Cô Hòa cũng chẳng hề có khả năng chữa bệnh như đã đồn thổi, mọi người đừng tin vào những luận điệu quảng cáo mà tiền mất tật mạng.Khả năng chữa bệnh phải do ngành y tế kiểm chứng và quản lý và phải điều trị dưới sự giám sát trong bệnh viện.
Tuyên truyền khả năng chữa bệnh của cô Hòa chính là đang xúc phạm đến các y bác sỹ chân chính .
Với những phép kiểm chứng mà chúng tôi đã tiến hành một cách khách quan (chính cô Hòa cũng không thể ngờ rằng chúng tôi đã có những ca kiểm tra), nên chúng tôi khảng định lại việc tuyên truyền "CÔ HÒA LÀ THÁNH NỮ , LÀ PHẬT BÀ, LÀ BỒ TÁT, LÀ NHÀ NGOẠI CẢM ..." thì đều là luận điệu mê tín dị đoan, xúc phạm đạo Phật." (Hết trích) 
Như tất cả những gì tôi đã viết về khả năng siêu phàm của cô Hoà, với đầy đủ việc chứng, vật chứng và nhân chứng cùng với lý lẽ chặt chẽ, logic, tất cả không chỉ là ý kiến suông mà còn là những đơn kiện những cá nhân và cơ quan rất lớn vu khống cô Hoà, nếu tôi viết sai thì tôi bị kiện lâu rồi. Điều đó khẳng định Vũ Thế Khanh viết về khả năng của cô Hoà như trên là mù điếc và xuyên tạc. Vậy Vũ Thế Khanh là ai?
Theo Phạm Nguyệt Diễm với bài “Vũ thế khanh Ông tiến sĩ và “căn phòng ma quái” (Thứ năm, 21/05/2009
“Tôi đi xem… “ma”
Hàng ngày, bất kể nắng mưa, căn nhà số 1, phố Đông Tác (Kim Liên, Hà Nội), lúc nào cũng tấp nập người ra vào từ sáng sớm đến đêm… với ông Vũ Thế Khanh và một số nhà khoa học ở Liên hiệp Khoa học Công nghệ tin học ứng dụng (UIA), thì việc nghiên cứu “ma quỷ” được xem như một vấn đề khoa học nghiêm túc.
Từ 6 giờ sáng tôi đã có mặt ở số 1, phố Đông Tác, song sân để xe dưới tầng một đã không còn một chỗ, phải gửi xe máy sang siêu thị bên cạnh. Mọi người, cả đàn ông lẫn đàn bà, cả già lẫn trẻ đều giữ trật tự, đi lên căn phòng hội trường trên tầng 4 của tòa nhà… Trong căn phòng kỳ lạ đó, từng nhóm người túm năm tụm ba ngồi thành vòng tròn đối mặt với nhau. Mỗi nhóm là một gia đình, thường gồm ông bà, bố mẹ, vợ chồng, con cái, anh chị em, cháu chắt… là những người có quan hệ máu mủ ruột rà với nhau. Những người ngồi trong phòng đều nhắm mắt, khoanh chân, hai tay bắt chỉ ngồi thiền. Họ giữ tâm trí thanh thản, thoát tục, để cho “linh hồn” nhập vào thân thể, gặp gỡ người nhà.
Trong căn phòng này có hai nhà ngoại cảm nữ (một chính là Nguyễn Ngọc Hoài-chính Hoài từng khoe tôi, Đông La chú thích)… đứng giữa đám đông quan sát, thi thoảng họ lại tiến về phía nhóm người nào đó rồi dùng lòng bàn tay đặt lên đỉnh đầu, huyệt đạo ở lưng một phụ nữ, giống như kiểu cao thủ võ lâm đang… truyền công lực. Lúc tập trung truyền công lực, lúc họ nói giọng như nịnh trẻ con: Nào cụ X, cụ thương con cháu thì về cho con cháu gặp gỡ nào! Em Y chết trẻ thảm quá, người nhà nhớ mong nhiều lắm, về cho mọi người gặp đi…”. Khi nhà ngoại cảm nói thế, nhóm người ngồi túm tụm, người xì xụp khấn vái như khấn Thánh sống, người khóc tu tu gọi “linh hồn” hiện về gặp gỡ.
Chỉ cần nhà ngoại cảm “truyền năng lượng” và “nịnh ma” một lát, lập tức diễn ra hiện tượng “ma nhập”. Khi “ma nhập”, người bị “ma nhập” không còn lý trí riêng của mình nữa mà nói cười, trò chuyện cứ như người đã chết. Sau khi nhà ngoại cảm “tác động” vào hàng loạt nhóm người, căn phòng 80m2 trên tầng 4 phố Đông Tác biến thành một căn phòng toàn “ma quỷ” … Sau khi bị thế giới tâm linh hút hồn… tiến sĩ Vũ Thế Khanh đã viết báo cáo trình Chính phủ xin 500 triệu đồng để lập dự án có tên “Nghiên cứu về ma” … dự án của ông Khanh được cho là “kỳ quặc”, vô nghĩa và lãng phí. Và tất nhiên, dự án của ông đã không được phê duyệt.
Mặc dù Chính phủ không phê duyệt để cấp vốn cho dự án kỳ quặc này, song cho phép ông cùng các nhà khoa học thành lập một cơ quan chuyên biệt, bí mật nghiên cứu về những hiện tượng lạ lùng trong đời sống xã hội. Sau khi Liên hiệp UIA ra đời, ông Khanh cùng các nhà khoa học của Liên hiệp đã lập hàng loạt đề tài khoa học nghiên cứu về những hiện tượng lạ sau khi chết, trong đó có đề tài “nhập hồn”… Điều lạ lùng nhất, có thể nói là bí quyết, đó là tiến sĩ Vũ Thế Khanh tìm được phương pháp đào tạo để các nhà ngoại cảm phát triển mạnh hơn nữa khả năng của mình… Người đầu tiên mà ông Vũ Thế Khanh đào tạo thành nhà ngoại cảm, lại có khả năng “áp vong” (truyền năng lượng, khai mở huyệt đạo để “ma” nhập vào người bình thường) là chị Nguyễn Thị Thiêm, một nhân vật từng gây chấn động cả nước với khả năng bịt mắt vẫn đọc được sách, đi xe máy.
Tôi là nhà báo đầu tiên được gặp người đàn bà đặc biệt này, vì đã nhiều năm trời kiên trì thuyết phục ông Khanh. Sau khi thề thốt “lên bờ xuống ruộng”, rằng sẽ không tiết lộ tên thật, địa chỉ người đàn bà này, ông Khanh mới cho tôi tiếp xúc và tham gia cùng các nhà khoa học làm thí nghiệm xác định khả năng của chị ta… cho đến một hôm, tiến sĩ Vũ Thế Khanh điện cho tôi khoe rằng: “Tớ đã đào tạo cho cô Thiêm khả năng “áp vong” bạn ạ. Có lẽ ấy là người đầu tiên ở Việt Nam “áp vong” được. Hôm nào bạn đến xem nhé”… Những ngày đó, mỗi ngày có hàng chục gia đình ngồi quây quần trong căn phòng trên tầng 4 của Liên hiệp UIA để chị Hoàng Thị Thiêm làm thí nghiệm “áp vong”. Tiến sĩ Vũ Thế Khanh thì miệt mài ghi chép, quay phim, thống kê từng chi tiết nhỏ trong mỗi cuộc “áp vong” để phục vụ cho đề tài nghiên cứu đặc biệt và kỳ quái này. Sau hai năm mở “căn phòng ma quỷ” để nghiên cứu về “con ma”, đến nay, không hiểu bằng phương pháp đặc biệt nào, ông Khanh đã đào tạo được gần chục nhà ngoại cảm có khả năng “áp vong” người chết vào người đang sống. Hiện tại, mỗi ngày, có cả trăm gia đình kéo đến đăng ký, những mong được các nhà ngoại cảm làm thí nghiệm “áp vong” cho mình, để được gặp… người thân đã chết. Danh sách người đăng ký làm thí nghiệm “áp vong” đã kín mấy cuốn sổ. Để được làm thí nghiệm “áp vong”, người đăng ký phải chờ 6 tháng trời.
Cho đến bây giờ, dù đã mở “căn phòng ma quái” và thực nghiệm cả vạn ca “áp vong”, song tiến sĩ Vũ Thế Khanh lại rơi vào cảm giác như bị lạc vào mớ bòng bong. Nhiều nhà khoa học lúc nào cũng giương cao “ngọn cờ phản bác” đã bị “con ma” khuất phục, nhưng với ông Khanh, “con ma” hay còn gọi là “linh hồn”, vẫn là bí ẩn chưa được khám phá. Do đó, ông Khanh vẫn chưa thể khẳng định trên đời có hay không thứ gì đó gọi là “ma quỷ”…” (Hết trích)
Như vậy, Vũ Thế Khanh từng dựa vào tâm linh để “moi” nhà nước 500 triệu không được. Viết vậy nhưng Phạm Nguyệt Diễm hoàn toàn là khách quan vì mục đích của bài viết là để ca ngợi Vũ Thế Khanh. Nhưng thực tế cuộc sống mới là lời phán xét công minh và nghiêm khắc nhất. Việc Vũ Thế Khanh lập ra một “Liên hiệp” và dùng truyền thông để khoa học hoá và chính thống hoá chuyện nghiên cứu và đào tạo áp vong, nhập hồn đã gây ra tình trạng các “trung tâm áp vong” như nấm mọc sau mưa và thực tế đã chứng tỏ chuyện áp vong có tác động nguy hiểm tới sức khoẻ, thậm chí đã gây ra chết người.
03/06/2011, trên: https://anninhthudo.vn/phong-su/su-that-ve-cai-goi-la-trung-tam-ap-vong-tim-mo/401659.antd, có bài “Sự thật về cái gọi là “Trung tâm áp vong tìm mộ”, đưa thông tin:
 “Sự việc chị Cấn Thị Lâm (Phụng Thượng, Phúc Thọ, Hà Nội) tử vong vì bị… “vong nhập”, rồi tiếp đó là cả đại gia đình nhà chị bị “vong hành” khi đi “gọi vong” ở Hà Nam, khiến không ít nhà khoa học giật mình. Một số nhà khoa học ngạc nhiên không chỉ bởi hiện tượng “vong nhập” gây chết người, mà còn bởi các “trung tâm áp vong” hiện mọc lên nhiều quá”.
Phóng viên cho biết tại làng Câu Tử (xã Châu Sơn, Duy Tiên, Hà Nam) việc “áp vong”, tìm mộ tại “khu vườn cậu Hồng” cũng giống như rất nhiều nơi “áp vong” khác có tới cả ngàn người tụ tập mỗi ngày ở khu vườn. “Cậu Hồng”, còn gọi là “anh Hồng”, thực ra là một người đàn bà mới ngoài 40 tuổi. Tên thật của chị ta là Trần Thị Thành, sinh ra, lớn lên rồi lấy chồng tại xã Châu Sơn. Đùng một cái, Thành phát bệnh tâm thần, bỏ đi lang thang, nói năng lảm nhảm, tự nhiên lại tỉnh và tuyên bố rõ ràng: “Con Thành vất vả lam lũ đã chết rồi, giờ chỉ có “cậu Hồng” mà thôi!”.
Trên tờ An ninh Thủ đô, 14/04/2012, có bài “Lời giải gây sốc về áp vong tìm mộ” đưa tin:
“ANTĐ, Tin chị Nguyễn Thị Bính, 34 tuổi, ở thôn Hương Câu (Hương Lâm, Hiệp Hòa, Bắc Giang) bị “ma nhập” sau khi đi áp vong tìm mộ về đã bị em trai cùng “nhà ngoại cảm” và một số người khác đánh đến tử vong”
Nhà ngoại cảm là “Thầy Thạo”, tên đầy đủ là Nguyễn Văn Thạo (SN 1980) trú tại thôn Giữa, xã Lương Phong, huyện Hiệp Hòa, tỉnh Bắc Giang. Sáng 30/3, chị Nguyễn Thị Bính, vợ anh Dương Văn Đạo trú tại thôn Hương Câu, xã Hương Lâm, huyện Hiệp Hòa đến nhà “thầy Thạo” đặt lễ nhờ tìm mộ người thân của mình nhưng cho tới ngày 1/4 việc “gọi hồn” người đã khuất của gia đình chị Bính vẫn chưa được kết quả. Sáng 2/4 lại quay sang nhà “thầy Thạo” để tiếp tục làm lễ cúng bái “gọi hồn”. “Thầy Thạo” “làm phép”, đồng thời bảo chị Bính ngồi khoanh chân nhắm mắt nói theo “thầy Thạo”. Được vài tiếng sau mọi người thấy chị Bính bất thường rồi dẫn đến ngất lịm. “Thầy Thạo” cho rằng như vậy là “hồn nhập” nhưng kể từ khi ấy “thầy Thạo” “làm phép” mọi cách chị Bính cũng không tỉnh lại nữa. Khi ấy anh Nguyễn Văn Thắng là em ruột chị Bính cũng có mặt và được “thầy Thạo” hô dùng roi dâu đánh vào người chị Bính để đuổi ma quỷ không cho “nhập” lâu trên người chị Bính. Lúc này, anh Dương Văn Đạo, chồng chị Bính tường thuật lại: “Lúc tôi biết vợ tôi không biết gì rồi, nhưng thầy bảo không được vào nên tôi phải ở ngoài sân. Tôi thấy mọi người nói cậu Thắng - em vợ anh Đạo - hô đuổi ma đi, rồi cả “thầy Thạo” cầm cành dâu quật lên người vợ tôi. Đợi mãi tôi không thấy vợ tôi tỉnh, “thầy Thạo” còn hô mang khay đá dài vào để chườm vào người vợ tôi nhưng cũng không thấy tỉnh lại. “Thầy Thạo” và Thắng cứ roi dâu quất lên người vợ tôi kéo dài mấy tiếng đồng hồ, từ 9 giờ đến khoẳng 14 giờ cũng không thấy thôi. Lúc này, thấy nguy quá rồi, “thầy Thạo” bảo “vong” này kiên cường lắm, không chịu xuất nên phải nhờ đến “bậc cao tay”.
Nói xong, “thầy Thạo” dùng điện thoại di động gọi cho một ai đó, rồi nói đã đuổi được “yêu tinh” thoát khỏi người vợ tôi rồi, gia đình đưa về nhà đi không thì nó lại nhập vào mất. Tôi thấy vậy, sợ quá cũng làm theo, đưa vợ tôi về nhà. Cùng đưa vợ tôi về còn có mấy “đệ tử” của “thầy Thạo” nữa. Về đến nhà vợ tôi vẫn bất tỉnh, trong tình trạng thân thể bầm tím thâm đen. Chẳng hiểu thế nào, mấy “đệ tử” đi cùng chị Bính về nhà đã chạy ra chuồng chim bồ câu để trên bờ tường hoa trước cửa nhà bóp chết 11 đôi chim và già vịt rồi cầm dao nhọn đâm thẳng vào gáy 2 con lợn chết tươi rồi họ kéo ra bờ sông bắt thả trôi theo nước. Khi mọi người vừa đến máng nước thì vợ tôi tắt thở, đó là lúc 16 giờ ngày 2/4”.
Description: Macintosh HD:Users:hungnguyen:Desktop:untitled folder 3:ap-vong-2 (2).jpg
Ngay sau một ngày chị Nguyễn Thị Bính mất, “thầy Thạo” bị cơ quan công an tạm giữ hình sự để phục vụ công tác điều tra. Theo cơ quan CSĐT- CAH Hiệp Hòa, qua khám nghiệm tử thi nạn nhân Nguyễn Thị Bính chết do tác động ngoại lực gây tụ huyết toàn thân.
Phải chăng vì những chuyện chết người trên, Nguyễn Ngọc Hoài mới bỏ thầy Khanh, bỏ của chạy lấy người, xô dạt vào Nam. Còn với cô Vũ Thị Hoà, cô luôn chống kịch liệt chuyện áp vong, đồng bóng, đốt vàng mã. Khả năng siêu phàm của cô được thể hiện rất phong phú trong từng việc cụ thể, nhiều điều thể hiện khả năng lục thông được ghi trong kinh Phật. Cô luôn thể hiện những điều đó trước sự chứng kiến của nhiều người, kể cả những người lạ, nhiều việc có mặt tôi, vì vậy hoàn toàn không có chuyện móc nối, dàn dựng để lừa đảo như lời bọn vu khống nói láo. Ngược lại, theo Phạm Nguyệt Diễm, ở nơi của Vũ Thế Khanh: “Danh sách người đăng ký làm thí nghiệm “áp vong” đã kín mấy cuốn sổ. Để được làm thí nghiệm “áp vong”, người đăng ký phải chờ 6 tháng trời”, Vũ Thế Khanh và Nguyễn Ngọc Hoài có thể chưa giết người nhưng chắc chắn đã huỷ hoại sức khoẻ của rất nhiều người. Đó là một tội ác ghê gớm! Có những kẻ ác gây ác một cách tự nhiên, thậm chí còn hoang tưởng làm việc thiện, thầy trò ở lò ấp “nhà áp vong” Vũ Thế Khanh-Nguyễn Ngọc Hoài chính là loại như vậy. Vì ngu xuẩn nhưng lại tự tin, chủ quan, coi mình là chuẩn nên thấy trò Vũ Thế Khanh không thể tin nổi khả năng siêu phàm của cô Hoà, vì vậy mà đã láo xược vu khống cô và những người chứng kiến và công nhận khả năng của cô. Bài sau tôi sẽ viết về nhân cách và sự ngu dốt của chúng.
17-4-2019
ĐÔNG LA