Thứ Hai, 4 tháng 3, 2019

VỀ MỘT CHUYỆN ĐAU LÒNG


ĐÔNG LA
VỀ MỘT CHUYỆN ĐAU LÒNG

Hôm qua, ngày 03/3/2019, cô Hoà đã viết bài “LỜI CẢNH BÁO VÀ NỖI ĐAU THƯƠNG” đăng trên facebook của cô. Cô cho biết từ 2014 cô đã cảnh báo với Phó Tư là gia đình người em trai ở thôn Đồng Câu, xã Ngọc Thanh, thành phố Phúc Yên, tỉnh Vĩnh Phúc sẽ có tai hoạ; mồng 2 Tết vừa rồi cô có nhắc lại, chỉ cần làm theo lời cô thì sẽ tránh được. Tiếc là Phó Tư không thể truyền đạt lời của cô được vì người em trai không tin cô. Kết quả là tai hoạ đã ập đến, hôm kia (2-3-2019), đúng là đã có một tai nạn giao thông làm chết cháu Phó Tư đã xảy ra!
         Những lời của Phó Văn Tư chứng thực tin cô viết:
“5 năm qua con có duyên đi bên cạnh cô và con rất hiểu biết rõ lời cảnh báo của cô không bao giờ sai . Nhưng thật đáng buồn anh em con cháu trong dòng họ không có đức tin mới xảy ra đau buồn như thế này. Qua lời chia buồn của con mong anh em con cháu đọc được lời chia sẻ nay hãy tỉnh ngộ quay đầu lại tu và có đức tin để tránh đươc mọi vận hạn đáng tiếc xảy ra . Con xin cảm ơn cô. Nam mô Quán thế âm Bồ Tát”.
Thời gian đầu, gặp cô Hoà, với tư cách là một nhà nghiên cứu cả khoa học tự nhiên lẫn lý luận phê bình, tôi muốn viết về những khả năng đặc biệt của cô để mọi người hiểu rằng đúng là có thế giới tâm linh, có luật nhân quả, để chúng ta sống tốt hơn, đúng đạo hơn; cô đúng là người có khả năng đặc biệt, có thể cứu giúp mọi người nhiều việc, trong đó có chuyện cảnh báo tai ương. Tất cả những chuyện tôi viết về cô đều là chuyện thật, việc thật, người thật, đầy đủ chứng cớ và lý lẽ, không chỉ tôi mà còn nhiều người, từ cán bộ cao cấp, trí thức cao cấp đến dân thường chứng kiến.
Như trong một bài từ 31-12-2013, tôi đã viết:
“Cô cũng biết trước những việc sẽ tới, kể cả việc thấy trước cái chết của người bình thường. Có chàng trai đang khỏe mạnh là người ở gần nhà cô, cô bảo sẽ chết sau 3 ngày nữa khiến anh chàng nổi cáu. Nhưng 3 ngày sau anh chàng chết thật! Chính tại nhà anh Châu (thượng tá công an ở Xuyên Mộc) tôi gặp một chứng nhân là anh Nguyễn Đức Vĩnh ở Cẩm Mỹ. Ngẫu nhiên anh gặp cô Vũ Thị Hòa, cô báo trước ngày giờ con anh là cháu Nguyễn Huy Hà sẽ chết, nên tránh ra đường thì may ra sẽ thoát. Tiếc là anh không tin. Nhưng rồi sau mấy tháng sự việc đã diễn ra đúng như cô cảnh báo, con anh đúng đã bị tai nạn chết”.
Tiếc là đến tận hôm nay vẫn còn nhiều người có đọc mà không tin về khả năng của cô, ngay trong một gia đình cũng có người tin, người không. Vì vậy mà mới có chuyện đau lòng xảy ra tại nhà người em ruột của Phó Văn Tư.
         ***
Không chỉ không tin mà ngay những ngày gần đây vẫn có nhóm người chống cô Hoà và chửi tôi, người từng viết về những khả năng của cô, một cách điên cuồng. Tôi đã không trả lời mà thực ra tôi cũng không quan tâm nhưng mấy người lo cho cô Hoà cứ báo tin cho tôi, từ ông BS Thành, cô Hường đến v.v…, như Hường viết: “Em chào anh , anh chị có khỏe không ạ? Em thấy fb của thằng Dương (Nguyễn Quý Dương) nó chia sẻ bài anh rồi ông Huynh bình luận vớ vẩn, anh có biết ông này không ạ?” rồi Hường gởi cho tôi ảnh chụp đoạn đối thoại về tôi:
Vũ Đức Huynh: “Tuấn Phạm, theo như bài viết của ông ta mình thấy là ông ta cấu kết với đám người kia để lừa gạt ngay cả người nhà và cũng là có dụng ý lừa những kẻ nhẹ dạ cả tin trong thiên hạ nữa phải không cô Ngyễn Ngọc Hoài nhỉ”. Tuấn Phạm: “Vũ Đức Huynh, vâng anh, rõ ràng là mang mục đích tuyên truyền lôi kéo”. Nguyễn Ngọc Hoài: “Vũ Đức Huynh, LỪA SIÊU LỪA ĐẢO CÓ HỆ THỐNG anh ạ. Em nghĩ vụ này nhùng nhằng mãi thế này do số người bị lừa không tố cáo. 20 năm qua em chưa thấy vụ nào lừa lâu thế mà yên than không bị tóm, chắc vụ này khó vì một số kẻ có danh tiếng chức sắc đỡ cho Vũ Thị Hoà”.

         Tôi không viết trả lời vì lý do thứ nhất là tôi đang bận chống nhà dột, phải làm mùa nắng chứ mưa thì không thể. Thuê thợ cũng chẳng đáng là bao nhưng tôi thích tự tay tôi “xây tổ ấm” cho vợ, con và cháu tôi ở; và tôi tin Trời Phật sẽ thấy được tấm lòng của tôi, một người đàn ông làm tròn được trọng trách chở che cho những người thân của gia đình mình. Thế là từ chỗ cô Hoà “ăn trắng mặc trơn”, hết chỗ nọ đến chỗ kia mời mọc, những ngày hôm nay, ngày ngày tôi leo lên sân thượng làm thợ xây. Khúc Đạo Thành giờ gặp chú Đông La đen nhẻm chắc sẽ không nhận ra vì Thành hay nói: “Cháu thấy chú lúc đầu đến chỗ cô da xám xịt, sau đó trắng hồng ra”. Thực ra do ở Sài Gòn nắng làm sạm da, ra Bắc gặp lạnh thì nó “xịt” thêm, y như hồi tôi ở Liên Xô, thấy mấy đứa về VN mấy ngày khi trở lại thì y như bị nhuộm mầu vậy.
         Lý do quan trọng hơn khiến tôi không trả lời bọn lưu manh vu khống là do cô Hoà. Cô bảo bây giờ mọi chuyện liên quan đến “chị Thu Uyên” thì tôi không nên viết nữa vì “chị ấy nghỉ rồi”, thứ hai những trang nặc danh và cả những người còn chưa hiểu cô chửi bậy thì cũng không nên chấp vì “cây ngay không sợ chết đứng”, tôi cũng không nên chửi lại họ giống như họ. Tôi thấy cô nói đúng nên đã nghe cô. Có điều mọi người cần phải hiểu là cô nói đúng chỉ ở thời điểm hiện tại khi thời thế đã thay đổi, sự thật về cô đã được rất nhiều cá nhân và cơ quan biết, mà để được như vậy, rất nhiều việc đã phải làm, trong đó có chuyện phản bác và tố cáo chuyện vu khống cô. Có thời, chỉ những lời nói xấu của một kẻ lưu manh cũng có thể là chứng cớ để người ta bắt cô đi tù. Trong thực tế có nhiều vụ án oan chấn động dư luận, “cây ngay đã bị chết đứng”, cũng chỉ vì người ta không đủ trình độ và bản lĩnh phản bác sự vu khống họ. Ngay như chuyện anh Thu, chồng của cô, người ở Vườn Vải ai cũng biết sự thật anh Thu không hề buôn bán động vật quý hiếm, vậy mà anh vẫn bị kết án 2 năm tù về cái tội đó.
         Còn chuyện cô bảo tôi không nên chửi lại bọn xấu, bọn ác, cố tình vu khống gắp lửa bỏ tay người, tìm mọi cách đẩy cô vào tù như “chị Thu Uyên” trước đây, và hôm nay là “nhà ngoại cảm” Nguyễn Ngọc Hoài và bọn sâu bọ, rắn rết bu quanh cô ta như đám thằng Nguyễn Quý Dương, Tuấn Phạm, Vũ Đức Huynh, v.v… đang nhai lại lời của “chị Thu Uyên” thì cũng đúng thôi, tôi cũng sẽ nghe cô, nhưng tôi không thể giữ phép lịch sự với chúng được. Bởi cũng như nhân dân ta không thể “lịch sự” với quân xâm lược, pháp luật công minh của một nhà nước không thể “lịch sự” với những kẻ phạm tội giết người. Những bọn là quỷ đội lốt người thì ta không thể gọi chúng là “chị quỷ”, “anh quỷ”, “em quỷ”, “ông, bà, chú, bác, cô, cậu, mợ… quỷ” được, mà chỉ có thể gọi chúng là “con” quỷ mà thôi.
         TPHCM
4-3-2019
ĐÔNG LA

Chủ Nhật, 17 tháng 2, 2019

LỜI CẢM ƠN CÔ VŨ THỊ HOÀ VÀ ĐẠI GIA ĐÌNH VƯỜN VẢI


ĐÔNG LA
LỜI CẢM ƠN CÔ VŨ THỊ HOÀ
VÀ ĐẠI GIA ĐÌNH VƯỜN VẢI

Tôi từ chỗ cô Hoà, được cô bảo Tuấn (Minh) chở đi sân bay về SG. Nhưng vé hai ngày nữa mới có nên tôi bảo Tuấn chở tôi đi HN đến nhà ông BS Thành chơi. Thành đã mời tôi mấy lần, vào SG đến nhà tôi mấy lần, nên lần này tôi quyết tâm đến nhà Thành. Cơm trưa, nghỉ ngơi xong, tôi nhờ Thành chở đến nhà thằng em. Hôm sau một thằng em khác con bà cô ruột đến chở tôi về nhà nó thăm bà cô. Rồi tôi gặp bạn văn, lại hẹn gặp Thành ăn tối, chuyện trò, đặc biệt là để một nhà văn, viện phó Viện Văn Học, một chuyên gia Hán Nôm, nghe một TSBS kể chuyện thực chứng về thế giới tâm linh qua hiện tượng cô Vũ Thị Hoà.
Đến chiều qua, tôi đã trở về ngôi nhà của mình, và lúc này đây đung đưa trên chiếc võng quen thuộc, tôi viết những lời cảm ơn này.
         Thấm thoắt từ ngày đầu đến Vườn Vải nhờ cô Hoà việc gia đình rồi cô bảo tôi ở lại đến nay đã 4 tháng trôi qua. Điều làm tôi cảm động và sẽ mãi không quên là hầu hết mọi người đều quý mến tôi; cao nhất từ cô Hoà cho đến các em, các cháu.
         Xin cảm ơn cô Vũ Thị Hoà rất nhiều vì sự cứu giúp và chăm lo cho tôi. Cô bảo Đắc Tuấn nhường tôi căn phòng ngày xưa “thầy” ở để Nhà văn Đông La yên tĩnh viết, nhiều bài làm cô thích nhưng cũng có những bài làm cô “bực cả mình”!
         Xin cảm ơn chồng cô là anh Chu Xuân Thu cũng chăm lo cho tôi, anh mua cho tôi một gói trà to tướng và một bịch mấy chục quả trứng gà nấu mì tôm mãi mới hết.
         Trong việc trọng đại của gia đình tôi là bốc mộ cho mẹ, chắc nhờ cô gia hộ nên giữa đêm đông mà ấm áp, trăng sáng vằng vặc, công việc thành công còn hơn cả tuyệt vời. Xin cảm ơn ông Đang làm tốt trọng trách cô tin tưởng giao phó giúp đỡ chúng sinh. Cảm ơn Trường “hói”, Hoa (Thương), Tuấn (Minh), Khúc Đạo Thành, Lâm “móm”, Chí (Huệ) và các cháu Hoàng, Thọ trong nhóm đào bốc mộ cực khổ; xin cảm ơn anh Vịnh, Phó Tư, em Huyền và các em, các cháu mà tôi không nhớ hết trong nhóm đọc kinh giúp linh hồn mẹ tôi siêu thoát.
Xin cảm ơn anh Sậu, anh Hùng, hai người anh của cô Hoà, cứ sáng là gọi sang nhà uống cà phê và từ ngày giỗ cho đến cuộc vui nào cũng không quên mời Nhà Văn Đông La.
Xin cảm ơn tất cả bếp ăn mà cực khổ nhất là cô Hà “té” ngày ngày nấu ăn cho mọi người, trong đó có tôi, khi tôi bệnh cô nấu cháo, tôi cảm ơn thì Hà “té” bảo: “Anh không phải cảm ơn, nhiệm vụ của bọn em mà!” Xin cảm ơn cô Loan đã chăm sóc đêm tôi bị bệnh. Cảm ơn cháu Khúc Đạo Thành xoa bóp và nấu thuốc cho chú, còn phải cực khổ ngồi nghe ông nhà văn “hâm” tâm sự chuyện văn chương.
Xin cảm ơn em Huyền, Tuấn (Minh) đã thu xếp chỗ nghỉ và chăm lo chuyện sinh hoạt cho tôi. Xin cảm ơn cô Thuận, mẹ cháu Trọng, người iu của chàng PGS Bính “đầu bạc” với kế hoạch nấu mì tôm ăn sáng cho tôi. Tôi bảo: “Thôi để tôi tự do đi. Ở nhà, tôi thích ăn gì tôi cũng tự nấu mà. Khi vợ tôi bị bệnh tôi còn nấu cho bả nữa kia”. Cô Thuận: “Nhưng bọn em nấu có rau, ăn tốt hơn”. Tôi bảo: “Rau thì khó gì, đợi trời tối tôi cũng ra vườn hái trộm rau của ông Đang, bà Chiềng mà!”
Cảm ơn cặp thông gia là Phó Tư và Nhân, cả hai đều mời tôi đến nhà “đánh chén”. Nhân đầu năm còn bỏ việc cơ quan cùng Tuấn (Minh) chở tôi về thăm “nhà mới” của mẹ tôi, thắp nhang cho mẹ, cho cha, cho ông bà và dòng họ.
Đặc biệt, xin cảm ơn anh Minh, dù bận trăm công nghìn việc trọng đại với cô nhưng anh vẫn quan tâm và có tình cảm trân trọng tôi.
Cuối cùng, xin chúc đại gia đình vườn vải đúng là một gia đình hoà thuận, thương yêu nhau như cô luôn dạy bảo và mong muốn. Chúc sự nghiệp hành đạo, cứu đời của cô và của anh chị em, các cháu thành công tốt đẹp!
TPHCM
17-2-2019 (13 ÂL)
ĐÔNG LA
        

Thứ Tư, 13 tháng 2, 2019

NHỮNG BÀI HỌC LÀM NGƯỜI (nhân lễ khai trương và chúc phúc đầu năm của cô Vũ Thị Hoà)


         Như thường lệ, ngày hôm qua 12-2-2019 (mồng 8 Tết), cô Vũ Thị Hoà lại làm lễ khai trương hoạt động của công ty và chúc phúc đầu xuân. Tôi tính viết mấy chữ nhưng còn phải hỏi cô mấy ý vì không thể tuỳ tiện tiết lộ “thiên cơ”. Tôi đăng trước vài tấm ảnh của “nhiếp ảnh gia” TSBS Lương Chí Thành



 và xin đăng lại một bài tôi đã viết cũng về một ngày “mồng 8”, cách đây chẵn 3 năm, 27-2-2016.
         Vườn Vải Phúc Yên
13-2-2019 (mồng 9 Tết)
ĐÔNG LA

NHỮNG BÀI HỌC LÀM NGƯỜI

Đã làm người rồi cần học làm tiền, cần học thăng quan, tiến chức để làm sao cho cuộc sống sung sướng chứ sao phải học làm người? Với quan điểm vô thần chết là hết thì đúng là như vậy. Nhưng theo các tôn giáo, tín ngưỡng và đặc biệt tại VN ta, những hiện tượng tâm linh xuất hiện đã chứng tỏ chết không phải là hết, mà có luân hồi, quả báo.  Kiếp sau, không phải là người rồi thì mãi được là người, mà tùy theo công tội luật nhân quả sẽ xử, sẽ được tiếp làm người, được siêu thoát lên các cõi giới cao hơn hay bị đày đọa thấp xuống. Với thời thực dụng, mạt pháp thì thường kiếp sau người ta bị đầy xuống thấp hơn; đường trần người có quyền có thể đạp trên luật, kẻ lươn lẹo có thể lách luật, nhưng với luật nhân quả thì không ai lách được.
Cô Hòa kể tôi nghe hồi mới “phát sáng” cô đã nhìn thấy cõi âm. Tôi hỏi cô:
-Theo Đạo Phật có mấy cõi đấy, tùy theo nhân quả, tùy theo nghiệp, chết đi người ta về tầng, tầng đó, cô có nhìn thấy cái đó không?
-Em nhìn thấy hết, em nhìn thấy nó như thế này…
-Cô mô tả nó xem như thế nào?
-Thì anh phải để em miêu tả. Đầu tiên là em nhìn xuống dưới này này. Hiện tại lúc nào em cũng nhìn thấy, kể cả ngay bây giờ, chỗ nào em cũng nhìn được. Đầu tiên em nhìn được xuống dưới, tại sao có người “A Di Đà Phật”, tại sao mà lúc em nhìn em mới bảo “Tại sao mà lắm chó thế kia? Lắm chó thế?” Có người người ta bảo cô là “A Di Đà Phật, đấy là người đấy” Thế thì cô bảo “Sao lại là người?”. Thế thì bắt đầu em mới bước vào chỗ đấy, bắt đầu là, không biết cái tay của em này này, em bảo sao lắm chó thế, em chỉ thế này thôi nhá, cái tay của em, em chỉ thế này thôi, thế là tự nhiên là hóa hết ra người. Bắt đầu là cứ cúi xin nọ kia đấy. Thế thì em lại nhìn thấy, tức là thế này này, ối giời ơi, có những người mà em đã gặp, mà có cả người thân nhà em đang bị giam ở trong địa ngục, khổ vô vàn, khổ lắm, không bao giờ để mà giải thoát nổi. Cho nên là chính vì vậy, cho nên là những cái đêm ấy em ngồi em viết ra kinh. Hay là em đưa cho anh quyển kinh để anh tham khảo. Em đưa cho anh đỡ phải nói. Em nói nhiều quá.
Nhiều lần cô nói với tôi chết được làm chó là may đấy còn rất nhiều người phải bị giam cầm ngàn ngàn kiếp vô cùng khổ sở. Cô thấy cả những ông to, bà lớn, cả vua chúa từ đời nào, trên trần vẫn ca ngợi, cúi lậy, nhưng vẫn còn bị giam trong địa ngục.
Chính vì vậy mà là người rồi vẫn phải học làm người, bài học để kiếp sau lại được làm người.
***
Tháng giêng là tháng ăn chơi, cả nước đang vào mùa trẩy hội. Các hiện tượng tâm linh luôn xuất hiện ở mỗi làng quê, ngay ở làng tôi vừa rồi về quê tôi cũng được nghe kể, đó chính là cơ sở để người ta tín ngưỡng. Hiến pháp cũng có điều luật tôn trọng tự do tín ngưỡng. Có điều giáo lý lại không được giáo dục bài bản, thành ra trong thực tế, tín ngưỡng trở thành mê tín, văn hóa trở thành phản văn hóa, mỗi mùa trẩy hội có quá nhiều chuyện trái đạo và hỗn loạn.
Riêng trường hợp cô Hòa hoàn toàn ngược lại. Không chứng kiến khó tin, đến chỗ cô hoàn toàn không có nhang khói kiểu đồng bóng. Đến với cô có đủ tầng lớp trong xã hội, từ cán bộ cao cấp, sĩ quan cao cấp, các nhà trí thức, các nhà văn, nhà báo cho đến người dân bình thường. Có nhiều chuyện dư luận vẫn cho là hoang đường thì người ta chứng kiến ở chỗ cô là sự thật. Mọi người tin cô, nghe cô hoàn toàn tỉnh táo, có suy xét chứ không phải mê tín. Đạo mà cô giảng giải, khuyên bảo người ta tu hành chính là Đạo Phật, cô nói mọi người cần phải phân biệt, cô không tự cho mình là Phật, là Bồ Tát mà là cô có tâm Phật, tâm Bồ Tát như mọi người. Cái chính là người ta có khởi cái tâm đó lên hay không mà thôi. Cô gọi những người đến với cô là Phật tử. Cô thường giảng đạo nhưng cô không giảng theo kinh sách như các ông sư trong chùa mà bằng khả năng thực chứng thế giới tâm linh của cô. Cô hay nói là cô nhìn thực, nói thực. Là một nhà nghiên cứu nhiều lĩnh vực, từ khoa học, triết học cho đến tôn giáo, tâm linh, nên tôi thấy rất thú vị là có nhiều điều cô nói khớp với kinh sách, nhưng cũng có những điều độc đáo mà chỉ có người thấy được như cô mới nói ra được.
Một điều cô hay giảng cho mọi người nghe chính là những bài học làm người.
***
Hiểu những bài học làm người thật dễ nhưng thực hành mới khó, ai cũng thích người khác làm điều tốt nhưng tự mình làm điều tốt lại không dễ. Cũng đúng mồng 8 Tết năm ngoái (2015) cô giảng về chuyện tu tại gia, cô bảo với người phụ nữ Phật ở nhà chính là bố mẹ chồng già đấy. Sắm nải chuối đi lễ chùa, mẹ già đói vặt một quả ăn, la oai oái, vậy là còn chưa tu được tại gia. Chưa tu được tại gia sao tu được ở chợ, đến chùa Phật nào chứng cho, độ cho một kẻ bất hiếu? Còn mồng 8 tết năm nay (2016), qua những câu chuyện, cô cũng lại giảng những bài học làm người.
Đêm mồng 8 biểu diễn văn nghệ, MC Hoàng giới thiệu Hiền, cô con gái lớn của cô lên hát tặng mẹ. Cô từng nói với tôi mấy đứa con cô đều quý tôi, chúng nó rất hay đọc bài tôi viết đấy nhưng ngại không xuất hiện. Tôi nhớ lần “họp” đầu tiên mà tôi tham dự, cô kể con cô đi học vừa báo cô biết đã kiếm tiền được bằng buôn bán trên mạng rồi làm cô khóc quá chừng. Cô kể cái Hiền học Bác sỹ, đi thực tập, bệnh nhân dúi tiền, noi gương cô nó không nhận. Kỳ này, Hiền lên hát, Hoàng hỗ trợ, một tiết mục thật xúc động, cô con gái hát xong, hai mẹ con ôm nhau nước mắt tuôn trào trên sân khấu. Vì ồn ào tôi chỉ loáng thoáng nghe cô kể, Hiền đi học, cha mẹ không có tiền cho, phải đi làm thêm bằng cách giữ con cho chính cô giáo, không mất tiền trọ, cô còn cho thêm tiền hàng ngày, đủ ăn bữa bánh mỳ, bữa mỳ tôm. Chuyện khắc phục khó khăn, kiên trì học tập để đạt được mục đích như Hiền, cô con gái lớn của cô, chính là bài học làm người.
Hôm sau, lễ chính đã xong, những người còn lại là những người thân thiết nhất với cô, tụ họp quanh cô vừa tổng kết, vừa chuyện trò tâm sự. Ông Đại tá Sử làm MC, tâm sự với mọi người cơ duyên đến với cô rồi giới thiệu tôi. Tôi bảo đời tôi đúng là có số thật vì tôi cứ định một đằng thì số phận lại đẩy tôi đi một nẻo, ngay chuyện đến với cô Hòa cũng vậy, thấy cô bị oan thì tôi viết thôi chứ không có ý viết để rồi gặp cô. Rồi ông Sử gọi điện, hẹn đến nhà, nối máy nói chuyện với cô, thành ra có mối quan hệ với cô như ngày hôm nay. Có chuyện đó là do có ông Viết Sơn, Đại tá Nhà báo từng ở báo Quân đội nhân dân, mê đọc các bài chính luận của tôi, viết thư cho tôi nói tôi chính là một “phát hiện” của đời ông ấy. Ông Sơn đã U80 nên có thời làm “sếp” của chính đ/c Sử của chúng ta. Vì thấy ông Sử viết về cô Hòa, rồi tôi viết về cô Hòa, đã báo cho ông Sử biết, nên mới có chuyện ông Sử liên lạc với tôi.
Sau tôi ông Sử giới thiệu ông Phó Tư. Ông Phó Tư là chủ nhà cho cô thuê. Từ chỗ thấy cô có nhiều chuyện lạ, tự điều tra, hiểu ra, đã phục cô, xin làm đệ tử theo cô luôn, đã giúp cô chuyện rất quan trọng là ổn định được nơi ăn chốn ở, đại gia đình cô ở khắp hai miền Nam Bắc thuận lợi tụ về. Cô nói mấy câu về ông Tư nhưng chuyện chính cô muốn nói với mọi người là về vợ ông Tư. Cô bảo chị vợ ông Phó Tư là một phụ nữ tuyệt vời. Em ruột ông Phó Tư có chuyện trục trặc, ông Phó Tư cằn nhằn, vợ ông Phó Tư bảo nhà mình ổn định rồi, chú ấy còn thiếu thì cho chú ấy. Đối xử với người nhà mình như vậy cũng đã là hiếm, ở đây lại là nhà chồng, cách ứng xử của chị Phó Tư đúng là phải bái phục thật. Cô Hòa bắt ông Phó Tư tường trình vụ ông mượn ông em cái lờ bắt cá gì đó. Ông Tư người dân tộc Sán Dìu chân chất, theo đúng phong cách tự nhiên chủ nghĩa, nói: “Thằng em con nó bảo cái lờ nhà tôi có phải là cái … ba vạ đâu mà cứ …”. Mọi người cười rũ. Vợ ông Tư lại bảo lờ của chú ấy thì trả lại cho chú ấy. Một chuyện nữa là khi mẹ ông Phó Tư bị bệnh nặng, vợ ông Phó Tư đã chăm sóc mẹ chồng, làm hết phần của người khác mà không nề hà gì. Lại một tấm gương nữa về bài học làm người.
Đang nói chuyện có một người là “anh Lê”. Chuyện về nhà “anh Lê” này cũng là những bài học để mọi người suy ngẫm. Cô bảo, anh Lê theo đạo công giáo, cô bảo gần dân công giáo cô thấy rất quý nhiều nét sinh hoạt của họ vì người ta có tín ngưỡng. Riêng chuyện họ không cúng mặn và đốt vàng mã là đã nhẹ gánh cho cô rồi. Gần đây khi giận lên cô hay xưng là “ông”, lần này cũng vậy:
-Ông là ông ghét cái quân bên lương nhà mình, nửa ông nửa thằng, nửa tin nửa không, lươn lẹo, mồm vừa xoen xoét hứa đấy về nhà nghe người nọ người kia là lại ngả nghiêng, lại cúng mặn, lại đốt vàng mã. Như nhà anh Lê đây, khi người ta chưa hiểu thì người ta không tin, còn khi đã hiểu là người ta rất tin và không thay đổi.
Cô cho biết nhà anh Lê đây gặp nhiều tai họa, có 7 người con mà đã chết 4 người rồi, thường do ung thư gan. Nhà ở gần khu vực cô nên đã biết và đến hỏi cô. Cô bảo bên công giáo có tập tục người chết là đào sâu chôn chặt, không cải mả, mà mộ nhà anh Lê bị yểm một cái răng bừa, nên nhà anh Lê sẽ bị chết dần, kể cả chính anh Lê. Nếu anh Lê về thuyết phục được gia đình, tin cô làm theo lời cô, đào mộ lấy lên cái răng bừa, cô sẽ cứu. Việc khó như vậy mà anh Lê đã làm được, gia đình đã tin và làm theo lời cô. Cô bảo anh Lê tự trình bầy cho mọi người hiểu. Anh Lê nói:
-Con đội ơn cô đã cứu nhà con. Khi gặp cô con tin ngay, con thề sẽ hy sinh bản thân, sẵn sàng làm trái tập tục để cứu dòng họ nhà con. Từ ngày cô giúp, con thấy nhà con mọi chuyện thông thoáng, bệnh con cũng giảm nhiều.
***
Bài học làm người tưởng dễ hiểu vì đến trẻ con cũng được học những bài luân lý ngay từ cấp I. Nhưng thời đại ngày nay, khi khoa học đã giúp cho người ta hiểu được những tri thức rất cao sâu, tạo ra được một cuộc sống tiện nghi, rất sung sướng, nhưng qua những cách ứng xử, ta thấy có những bài học làm người đơn giản nhất, cơ bản nhất, người ta lại không hiểu. Ngay đến Ngô Bảo Châu, người đã được giải thưởng quốc tế Fields về toán học, tức vào hàng thông minh nhất, cũng như vậy. Ngô Bảo Châu từng tâm sự thích triết lý sống của nhà Phật. Vậy mà một lần Châu kể: “Tôi đưa bà ngoại về phố Bạch Mai… Một vài người nhìn hai bà cháu tôi với ánh mắt thù địch. Tự nhiên nảy ra trong đầu tôi có một ý nghĩ vu vơ, nhưng là một sự tiếc nuối vô bờ cho một ký ức đẹp đẽ tinh khôi đã bị mất, để đổi lại hình ảnh bạc nhược của một đống máy vi tính vô hồn cũ nát, của những chiếc xe máy gỉ sét trong tiệm cầm đồ. Đành rằng, cầm đồ là một loại hình kinh doanh có lợi”. Tôi đã viết, viết vậy chứng tỏ Châu không có Phật tính. Đạo Phật là phá chấp, vị tha chứ không vị ngã, về chốn nguồn cội rưng rưng xúc động, lẽ ra Châu phải thông cảm, xót xa cho những cuộc đời bụi bặm, lam lũ thì lại chấp vào “ánh mắt thù địch” và khinh bạc cuộc sống của họ. Tất nhiên cuộc sống của người làm nghề cầm đồ ở một đất nước còn nhiều yếu kém không thể sung sướng như một ông GS làm thuê cho các ông chủ đại tư bản được. Chưa hết một trí thức có địa vị, có danh tiếng như Châu lẽ ra phải có nhận thức đúng về chính trị xã hội và về lịch sử, tiếc là thực tế Châu đã nói lăng nhăng quá nhiều nên đã từng bị ném đá đến nỗi phải đóng blog!
Ngay trong đại gia đình tâm đức của cô Vũ Thị Hòa, ai cũng kính trọng, bái phục cô, nhưng tại sao cô thường gọi cho tôi nói là chán quá không muốn gặp ai nữa, cô còn bắt tôi viết thông báo không chỉ một lần. Có lần cô còn “trốn đi”, cắt đứt mọi liên hệ, chỉ giữ liên hệ với Hiền, cô con gái cả, Hường, cô hàng xóm, và người để cô tâm sự chính là tôi. Một kỷ niệm về cô sẽ không bao giờ quên được. Đó là lần cô lấy lá cọ làm mái che, thiền bên bờ suối giữa rừng gần nửa tháng liền, cô bảo khi đó cô ở cõi âm, không nói chuyện điện thoại với tôi được mà chỉ nhắn tin thôi. Đó chính là thời điểm Trung Quốc đặt giàn khoan 981 trái phép tại vùng biển của nước ta. Tôi thật lo lắng bởi có lúc cô còn muốn “đi luôn”, không muốn trở lại cõi phàm tội lỗi nữa. Tôi nhắn cho cô: Lo cho cô ở một mình quá! Có gì cô phải báo cho em biết đấy. Cô trả lời: Vâng, cô biết, lúc này có thế nào cô phải báo đến Sắc bút của QÂBT chứ. Nhưng anh yên tâm. Tôi hỏi: Cô sao rồi? Thiền liên tục có mỏi lưng không? Cô cần phải che nắng, che sương. Cô trả lời: Cô phải 19 thì cô mới về YB. Vì cô thiền vào cõi khác sướng quá cô không muốn trở lại cõi phàm nữa. Tội quá anh ĐL ơi!. Tôi nhắn: Cô phải lại để cứu nhân độ thế chứ. 
          Vì vậy nhiều khi cô vui cười đấy nhưng là gượng theo đời phàm, cô chỉ vui thực sự khi mọi người hiểu và hành đúng đạo lý làm người.
          27-2-2016
          ĐÔNG LA