Thứ Sáu, ngày 27 tháng 5 năm 2016

ĐỌC MỘT TIN BUỒN NHỚ VỀ NHỮNG KỶ NIỆM

ĐÔNG LA
ĐỌC MỘT TIN BUỒN
NHỚ VỀ NHỮNG KỶ NIỆM

Tôi vốn gần như không tự ý gởi bài đăng báo bao giờ, khi thì bạn bè làm biên tập thỉnh thoảng bảo tôi gởi thì tôi gởi, như thời Nguyễn Quang Thiều làm biên tập ở báo Văn nghệ (Hội nhà Văn) chẳng hạn; còn có thời, có báo người ta đăng liên tục bài của tôi đơn giản là vì người ta cần tôi. Người ta không cần nữa thì thôi, gởi bài rồi “xếp hàng” đợi đăng tôi ngại, còn năn nỉ, luồn lách, lạy lục để đăng thì không bao giờ. Nhưng bây giờ tôi là Hội viên HNVVN rồi, nghĩ phải có trách nhiệm thực hiện thiên chức của mình nên tôi gởi hai bài mới viết, một cho báo Văn nghệ (báo viết, HNVVN), một cho trang web của Hội. Vô trang web lấy địa chỉ thì giật mình thấy cái tin này:
Nhà thơ trẻ Hoa Níp vừa qua đời
Nhà thơ trẻ Hoa Níp vừa đột ngột qua đời lúc 3 giờ sáng 25.5 tại TP. Vũng Tàu do tai nạn giao thông, hưởng dương 31 tuổi. Hoa Níp tên thật là Trần Quang Minh Giảng, sinh năm 1985 ở TP.Vũng Tàu (Bà Rịa-Vũng Tàu) trong một gia đình nhà giáo
  Tôi lặng người, không biết gì về Hoa Nip nhưng lại có một kỷ niệm với Hoa Nip khi còn chơi thân với Nguyễn Quang Thiều. Chỉ một lần thôi mà cứ khiến tôi bần thần mãi khi nghĩ về lẽ vô thường của kiếp người.
NGÀY 21 THÁNG 7 NĂM 2012 tôi đã viết:
Nguyễn Quang Thiều vào SG do Công Ty Phương Nam in truyện thiếu nhi của Thiều mời để tổ chức một buổi giao lưu với độc giả vào buổi sáng nay. Xong, trưa đi ăn cơm, tôi ngồi cạnh một trong những anh chàng viết trẻ thường chăm sóc Thiều rất chu đáo mỗi khi vào SG, có cái bút danh ngồ ngộ là Hoa Nip:
(Hoa Nip và Nguyễn Quang Thiều)
Khi biết tuổi anh chàng này, tôi bảo “mày bằng tuổi thằng con tao”, vì thế Hoa Nip gọi tôi là “bác” xưng “con”.  Hoa Nip nói với tôi: “Lần trước, sau khi gặp bác, con lên mạng tìm hiểu mới giật mình, sao một người cái gì cũng biết như bác lại không nói gì, còn những người không biết gì lại nói rất nhiều”. Nghe người ta ngạc nhiên sau khi đọc mình viết, tôi đã quá quen tai nên không ngạc nhiên, chỉ bất ngờ khi Hoa Nip bảo mới đọc một bài của Đặng Thiều Quang có nhắc đến tôi rất hay.
Số là cách đây đã 18 năm rồi, một hôm đến nhà anh Thái Thăng Long chơi, tôi gặp một anh chàng người ốm (gầy), tóc dài như con gái, cầm thư tay của Nguyễn Quang Thiều gởi gắm vào SG gặp anh Long, đó chính là Đặng Thiều Quang. Anh Long vốn là người gọn gàng sạch sẽ mà anh chàng này đầu tóc như vậy tôi thấy e ngại và nghĩ chắc nó đến ở với mấy thằng lính ở xưởng của mình thì hợp hơn nên chủ động bảo Quang. Chính vì thế mới có chuyện Quang nhắc tới hôm nay.
(Đông La và Đặng Thiều Quang, 1994)

(“Hot boy” Đặng Thiều Quang  15 năm sau, 2009)
Tôi chỉ nhớ chuyện này như là một kỷ niệm chứ không nhớ chuyện mình đã giúp Quang như thế nào. Tính tôi giúp ai được cái gì tôi rất vui, ngay trong chuyện viết lách, ngoài việc đấu tranh bảo vệ sự đúng đắn về tri thức và nhận thức, tôi cũng đã bảo vệ danh dự cho nhiều người. Thật thú vị khi tôi không là gì nhưng có đến bốn, năm ông GS, PGS khi đi nước ngoài về, vì nhớ ơn tôi đã "có chai rượu quý tha thiết biếu anh"!
Dưới đây là một đoạn trích trong bài Khi ta hai mươi  của Đặng Thiều Quang mà Hoa Nip bảo có nhắc đến tôi:
  ...Ước mơ gì ư? – Tôi ước Bụt hiện lên hỏi: “Sao con khóc?” – Tôi sẽ ước như thế, khi mà trong túi tôi còn vỏn vẹn có đôi ba chục ngàn, và chưa biết trông vào đâu giữa đất Sài Gòn xa lạ.
       Tôi đến nhà anh Thái Thăng Long đúng lúc nhà thơ Đông La đang đến chơi, sau khi đọc lá thư giới thiệu của Nguyễn Quang Thiều và hàn huyên chán chê, biết tôi đang “Tình bơ vơ”, anh Đông La – tên thật là Hùng, mời tôi về tá túc ở xưởng sản xuất thuốc tăng trưởng thực vật của anh – gần bùng binh Hàng Xanh. Suốt một tuần ở Sài Gòn, tôi sống cùng những người công nhân trẻ, chủ yếu họ ở Thái Bình (Quang lầm, Hải Dương chứ không phải TB) vào – cùng quê với nhà thơ, đại gia Đông La. Nói là đại gia cũng không ngoa, hồi năm 95 mà làm ăn như nhà thơ này, có lẽ chỉ kém Nguyễn Văn Mười Hai chủ nước hoa Thanh Hương chút xíu thôi à. Anh Đông La ấy chính là Ông Bụt của tôi.
Sáng sáng điểm tâm xong, tôi cà phê cà pháo với mấy anh em làm thuê cho đại gia Đông La, rồi sau đó lượt phượt khắp phố phường Sài Gòn. Anh Đông La thật tốt, dúi cho tôi ít tiền đủ để lang thang khắp nơi. Tôi mua một chiếc máy ảnh Kodak bằng nhựa, vỏ giấy. loại xài một lần, chụp dè sẻn trong ba mươi sáu kiểu chứ không thoải con gà mái như máy kỹ thuật số bây giờ. Tôi đi thăm các bảo tàng, phủ đầu rồng, chui xuống hầm điện đài, xem những thước phim tư liệu, sờ tay vào chiếc xe tăng húc đổ cánh cổng Dinh Độc Lập hồi Ba mươi tháng Tư vẫn nằm ở vườn cây đó…
Tôi ở Sài Gòn chừng hơn một tuần… Cứ đôi ba ngày, nhà thơ Đông La lại chở tôi đi gặp gỡ và ăn nhậu với một số văn nghệ sĩ. Trịnh trọng, và cả một chút hài hước, anh giới thiệu tôi là “văn sĩ Bắc Hà”.
Sau khi chơi bời chán chê, tôi cảm ơn mọi người, đặc biệt là nhà thơ Đông La và nhà thơ Thái Thăng Long. Rồi tôi tạ từ mọi người, lên đường trở về…
Tôi không biết Quang bây giờ thế nào, thời gian trôi nhanh kinh khủng khiếp, nhưng kỷ niệm thì còn đọng lại mãi, còn Hoa Nip thì thật… buồn!
Xin từ biệt !!!
27-5-2016
ĐÔNG LA

Thứ Năm, ngày 26 tháng 5 năm 2016

NỤ CƯỜI OBAMA

ĐÔNG LA
NỤ CƯỜI OBAMA

          Có nhiều loại cười như cười mỉa, cười khỉnh, cười đểu, cười ác độc, nhưng phần nhiều người ta cười là để thể hiện niềm vui, sự thân thiện, sự cởi mở khi giao tiếp; TT Obama đã mang nụ cười đó đến VN trong chuyến thăm vừa rồi, và ông chính là người cười nhiều nhất, cười tươi nhất:
Ông da mầu, răng ông lại rất trắng, nên nụ cười của ông đúng là tỏa sáng, lại được cộng hưởng thêm cái ánh sáng toát ra từ thiện ý của ông đến VN với mong muốn mối quan hệ giữa hai nước phát triển tốt đẹp hơn. Dù rằng nhận thức của ông về nhân quyền ở Việt Nam, về các hội nhóm, các cá nhân hoạt động nhân danh dân chủ, tiến bộ,…, còn chưa đúng. Nhưng theo thuyết “tương đối”, chuyến đi thăm VN của ông Obama vừa rồi đúng là đã thành công còn hơn cả mong đợi.
          ***
            Về phía Việt Nam, chuyến thăm của ông Obama hứa hẹn nhiều điều tốt đẹp nhưng ấn tượng nhất, ý nghĩa nhất chính là tuyên bố của ông gỡ bỏ hoàn toàn lệnh cấm vận vũ khí sát thương đối với Việt Nam. Điều đó thể hiện lòng tin của Mỹ đối với VN vì không ai trao vũ khí cho người mà mình không tin cả, còn VN, tất nhiên chúng ta có thêm điều kiện để tăng cường sức mạnh quốc phòng, giữ gìn an ninh lãnh thổ. Mang đến cho VN một điều quý giá và tối quan trọng như vậy nhưng thái độ của Mỹ với VN hôm nay hoàn toàn khác với thời Mỹ đối với VNCH, một chính quyền mà họ “nặn” ra để thi hành chính sách chống Cộng ở Đông Nam Á. TT Dwight D. Eisenhower (nhiệm kỳ từ 20/1/1953 – 20/1/1961), cha đẻ Học thuyết Domino, năm 1956 đã nhận được báo cáo của Allen Dulles đệ trình lên cho rằng khoảng 80% dân số Việt Nam sẽ bầu cho Hồ Chí Minh nếu cuộc tổng tuyển cử được thi hành. Nhà sử học Mortimer T. Cohen cho rằng không ai có thể thắng cử trước Hồ Chí Minh, vì ông là một George Washington của Việt Nam. Vì thế TT Eisenhower với quân bài Ngô Đình Diệm đã khai sinh ra chế độ VNCH, không thực hiện tuyển cử thống nhất Việt Nam. TT John F. Kennedy khi còn là TNS từng tuyên bố: "Nó (Việt Nam Cộng Hòa) là con đẻ của chúng ta. Chúng ta không thể từ bỏ nó". Còn ông Obama, cũng là một Tổng thống Mỹ, nhưng hôm nay khi tuyên bố gỡ bỏ hoàn toàn lệnh cấm vận vũ khí sát thương đối với Việt Nam, ông vẫn xác nhận:
“Việt Nam là một nước có chủ quyền độc lập và không có quốc gia nào khác có thể áp đặt lên ý chí của người dân Việt Nam. Độc lập, chủ quyền ấy do người dân Việt Nam quyết định. Mỹ rất quan tâm đến sự thành công của đất nước Việt Nam”.
Về phía Mỹ, với chủ nghĩa thực dụng, họ không làm điều vô bổ, dù trong lịch sử vì sai lầm họ không chỉ làm những điều vô bổ mà còn làm những điều tệ hại với chính nước Mỹ, chuyến thăm VN của TT Obama cũng chính vì lợi ích của nước Mỹ. Nhưng ấn tượng sâu đậm nhất đối với phía Mỹ trong chuyến thăm VN lần này của TT Obama chính là tình cảm của dân VN chào đón họ. Trong cuộc họp báo chung ngay sau lễ đón và hội đàm với Chủ tịch nước Trần Đại Quang, chiều 23/5, ông Obama nói: "Đáng tiếc là khi tôi đến có quá nhiều cuộc họp nên không thăm thú Việt Nam nhiều. Khi nghỉ hưu, tôi sẽ có thể quay lại Việt Nam cùng gia đình để nghỉ ngơi ở đây lâu hơn, thăm thú nhiều nơi, thưởng thức các món ăn của Việt Nam". Đang ở VN mà đã tính quay lại cùng gia đình thăm VN, chỉ có một tình cảm đặc biệt người ta mới như thế, giống như tình cảm của thi sĩ Thanh Tâm Tuyền dành cho người mình yêu thể hiện trong một câu thơ:
Ôm em trong tay mà đã nhớ em ngày sắp tới.
   Trong diễn văn đọc trước công chúng đầu tiên, 24/5/2016, trước 2000 thính giả tại Trung tâm Hội nghị Quốc gia, ông nói: “Xin cảm ơn Chính phủ và nhân dân Việt Nam đã dành cho chúng tôi sự chào đón nồng nhiệt trong chuyến thăm này… sự thân thiện của các bạn đã chạm tới trái tim của chúng tôi” (có người dịch là “rung động”). Khi chuẩn bị lên chuyên cơ ở Tân Sơn Nhất rời VN, lời chia tay của ông cũng lại nhắc đến chữ “trái tim”, ông đã đặt tay lên ngực trái mình và nói: “Tôi thực sự xúc động. Tình cảm của nhân dân VN đã lay động trái tim tôi. Tôi cảm thấy gần gũi với đất nước này hơn bao giờ hết”.
Ben Rhodes, Phó cố vấn An ninh Quốc gia Mỹ về Truyền thông Chiến lược, viết trên Twitter cá nhân: "Thank you HCM City for a welcome we will never forget. #ObamainVietnam” (Cảm ơn TPHCM vì sự chào đón chúng tôi sẽ không bao giờ quên). Phó Thư ký báo chí Nhà Trắng Eric Schultz chia sẻ lại dòng cảm xúc của ông Rhodes kèm theo bình luận "hàng trăm nghìn người tập trung trên các tuyến phố chào đón @potus" và "tôi chưa từng chứng kiến điều này trong 5 năm làm việc tại Nhà Trắng". Potus là viết tắt của "President of the United State", tức tổng thống Mỹ:
***
Cái gì làm nên sự nồng nhiệt trên? Có lẽ trước hết do bản tính hiếu khách của người VN. Hiếu khách nói chung là tốt vì là khách đi thăm thì chẳng có ai mà lại không thích sự hiếu khách, nhưng cũng có phần dở vì có phần thái quá, hiếu khách đến mức “quên” cả mình, có phần như fan cuồng của các “sao” vậy. Người có lòng tự trọng không ứng xử quá nồng nhiệt như vậy. Cũng ông Obama thôi, ông đến các nước đồng minh của Mỹ, tức quan trọng và thân thiết hơn VN, tôi tin là dân các nước đó không có cảnh đón ông như dân VN. Có lẽ dân Việt quý ông trước hết là mong cầu tiến bởi Obama là TT của nước Mỹ giầu mạnh nhất, có nền KHKT tiên tiến nhất, có nền văn hóa giải trí sôi động nhất. Obama là TT một nước nghèo ở Châu Phi chắc chắn dân Việt không chào đón như thế. Dân Việt cũng quý ông do chính con người ông, một sự hòa trộn tuyệt vời giữa bình dị và văn minh lịch sự. Ông là dân da mầu, như ông tâm sự, lớn lên từ khu phố Chicago nghèo khổ, vì vậy mà ông có cách ứng xử bình dị, cởi mở, nhưng ông lại lai Pháp, một dân tộc có nền văn hóa lâu đời, người Pháp cũng luôn được đánh giá là lịch sự, trang trọng và thân thiện; và ông cũng được đào tạo từ những trường danh giá nhất.
Ngược lại thái độ trên cũng có ít trường hợp vẫn có thái độ đối với Mỹ như thời chiến tranh lạnh. Nước Mỹ siêu cường, biết ta có những khác biệt mà họ không thích nhưng họ vẫn chấp nhận bình thường hóa và mở rộng quan hệ, vậy phía ta là một nước nhỏ yếu lại càng cần phải như vậy. Quan hệ ngoại giao cái chính là vì lợi ích đất nước chứ không nên vì tình cảm cá nhân. Ngay thời quan hệ với LX, TQ trước đây, chúng ta vẫn nghe tuyên truyền một chiều về tình hữu nghị tuyệt đối nhưng thực chất các nhà lãnh đạo của chúng ta cũng đã phải vượt qua bao toan tính, xếp đặt của họ bất lợi cho mục tiêu của chúng ta.
***
Là TT một nước siêu cường số 1 tất nhiên ông Obama là người có quyền lực nhất hành tinh nhưng như thế không có nghĩa là ông giỏi nhất, thông thái nhất. Ông cũng mắc sai lầm như tự ông thừa nhận về quyết định của mình đồi với Lybia mà được TT Nga Putin “khen” là “dũng cảm”. Tiếc là một số nhận thức của ông về VN cũng còn chưa chính xác. Chính trong những ngày ở VN vừa rồi ông đã nói trước các nhà lãnh đạo VN, trước dân VN:
 “Mặc dù bây giờ chúng ta đang hợp tác rất chặt chẽ trong những lĩnh vực tôi đã đề cập trên, quan hệ đối tác giữa hai bên bao gồm cả yếu tố thứ ba: giải quyết các vấn đề mà hai chính phủ đang còn bất đồng, trong đó có vấn đề nhân quyền”.
Buồn là ông góp ý rất chân tình, nghĩa là ông sai thật, khi ông cũng tự phê bình khi góp ý cho VN về những điều mà ông cho là hai nước còn “bất đồng” đó:
“Tôi không nói đây là vấn đề của riêng Việt Nam. Không một quốc gia nào hoàn hảo cả.
Hai thế kỷ trôi qua và nước Mỹ vẫn đang phải nỗ lực để đạt đến những ý tưởng khởi sinh ra nó. Chúng tôi vẫn phải đối đầu với các vấn đề của mình như tiền bạc chi phối chính trị, sự bất bình đẳng kinh tế ngày càng cao, phân biệt chủng tộc trong hệ thống tư pháp hình sự, phụ nữ vẫn chưa được trả lương bằng nam giới trong cùng công việc.
Chúng tôi vẫn có vấn đề và vẫn bị chỉ trích; tôi cam đoan với các bạn, tôi nghe những lời chỉ trích đó hàng ngày.
Nhưng chính sức ép đó, những tranh luận mở đó, việc đối mặt với những khiếm khuyết của chính mình, và việc cho phép mọi người đều được có tiếng nói, đã giúp chúng tôi lớn mạnh hơn, thịnh vượng hơn, và công bình hơn.
Tôi đã nói từ lâu, nước Mỹ không có ý định áp đặt thể chế chính trị của mình lên Việt Nam. Nhưng những quyền mà tôi nói ở đây, tôi tin nó không chỉ là giá trị của Mỹ mà là những giá trị có tính toàn cầu. Nó được ghi nhận trong Tuyên Ngôn Nhân Quyền Phổ Quát. Những quyền này còn được ghi nhận trong chính Hiến pháp của Việt Nam”;
“Khi quyền tự do biểu đạt và quyền tự do ngôn luận được tôn trọng và khi người dân có thể chia sẻ ý tưởng, truy cập internet và mạng xã hội mà không bị cản trở, nó sẽ là nhiên liệu cho sự năng động mà nền kinh tế cần để phát triển. Đó là cách mà các ý tưởng mới hình thành, là cách mà Facebook xuất hiện. Đó là cách những công ty vĩ đại của chúng tôi hình thành. Vì con người có ý tưởng mới, mang tính khác biệt và họ có thể chia sẻ nó.
Khi quyền tự do báo chí được tôn trọng, khi nhà báo, blogger có thể đưa ra ánh sáng những vụ việc bất công và lạm dụng, nó sẽ khiến các công chức trở nên có trách nhiệm và giúp công chúng tự tin hơn rằng hệ thống thực sự hiệu quả…
Do đó, tôi cho rằng bảo vệ các quyền con người không phải là sự đe dọa cho sự ổn định xã hội mà chính là góp phần củng cố sự ổn định xã hội và là nền móng cho sự phát triển.
Sau hết thì chính khát vọng được hưởng những quyền này đã thôi thúc nhân dân toàn thế giới kể cả ở Việt Nam đứng lên lật đổ chủ nghĩa thực dân. Tôi tin rằng tôn trọng những quyền này chính là biểu hiện đầy đủ nhất của một nền độc lập mà rất nhiều thế hệ đã nâng niu, kể cả ở Việt Nam, một quốc gia đã tuyên bố mình thuộc về nhân dân, do nhân dân và vì nhân dân”.
Theo lý thuyết ông nói quá hay, quá đúng, nhưng lại không đúng với thực tế VN. VN đúng là còn nhiều tệ nạn, sai trái; xã hội VN cũng như mọi xã hội văn minh đúng là cần nhiều nhà phản biện tài năng, có tinh thần xây dựng, giúp đất nước phát triển, như các bác sĩ chỉ ra bệnh tật để chữa trị cho cơ thể khỏe mạnh vậy. Nhưng cả ông Obama và nhiều người Mỹ vẫn không hiểu thực tế VN có tình trạng có những cá nhân với đủ thứ tham vọng và ảo tưởng, đã nhân danh đủ thứ tốt đẹp như nhân quyền, dân chủ, tiến bộ để chống phá thể chế chứ không phải phản biện; kể cả chuyện có những người chuyên hành nghề quấy rối ăn tiền. Các ông chỉ nghe cái mà họ nhân danh. Các ông không hiểu họ chỉ lợi dụng, không thực tâm nên các ông không biết họ chuyên kiếm cớ gây rối, không biết họ sẵn sàng xuyên tạc, bịa đặt. Như trong vụ cá chết ở biển miền Trung vừa rồi, nhóm Nguyễn Quang A, Hoàng Hưng, Huệ Chi đã cho Công ty gang thép Formosa Hà Tĩnh “được một số thế lực bao che và tìm cách hoãn binh để phi tang” là hoàn toàn vu khống. Vu khống cả hai phía, phía những người có trọng trách ở VN và phía nhà đầu tư Formosa. Nếu pháp luật VN nghiêm như bên Mỹ thì ba ông trên bị tóm rồi.
Họ cũng luôn xuyên tạc để gây chia rẽ giữa nội bộ VN, dán mác người này thân Tầu, kết thành phe thân Tầu, bảo thủ, chống Mỹ; người này thân Mỹ, kết thành phe thân Mỹ, tiến bộ, chống TQ. Như họ từng cho ông Nguyễn Tấn Dũng thân Mỹ, các vị lãnh đạo VN hiện tại là thân Tầu. Vậy khi ông Dũng đã về hưu, sự đón tiếp ông Obama và phái đoàn Mỹ vừa qua của lãnh đạo VN đã khiến chính ông nói là “đã chạm vào trái tim” ông, phải chăng cuộc đón tiếp đó đã như một cái tát nảy lửa, làm sưng mõm bọn nói láo?
Đó chính là những người mà phía Mỹ vẫn ủng hộ vì vẫn coi họ là những nhà bất đồng chính kiến, đấu tranh vì tự do, dân chủ!
Vậy tôi xin nhắc lại một ý đã viết nhiều lần, VN luôn coi trọng những quyền chính đáng của người dân, nhưng không coi sự quấy rối, chống phá chế độ, chống phá hiến pháp của một số người là quyền. Rất mong ông Obama, mong Mỹ không lặp lại sai lầm như những vị tổng thống tiền nhiệm từng rất sai lầm khi gây ra cuộc chiến tại VN.
26-5-2016
ĐÔNG LA


Chủ Nhật, ngày 22 tháng 5 năm 2016

DƯỚI ÁNH SÁNG VĂN HÓA HỒ CHÍ MINH

ĐÔNG LA
DƯỚI ÁNH SÁNG VĂN HÓA HỒ CHÍ MINH



Ngày mai, 23-5-2016, ông Barack Hussein Obama II, Tổng thống thứ 44 nước Mỹ, là TT Mỹ thứ ba, sau hai ông Bill Clinton và George W. Bush,  đến thăm VN, để gia cố nền móng hữu nghị, mở rộng hơn nữa quan hệ và hợp tác giữa hai nước.
Nhưng trước đây, trong kháng chiến chống Pháp, Mỹ từng viện trợ cho Pháp duy trì sự đô hộ VN, rồi khi Pháp thua, đã thay thế Pháp mang bom đạn trải thảm giết dân VN, mang chất độc hóa học giết rừng, giết thiên nhiên Việt Nam. Vậy lịch sử của mối quan hệ Việt-Mỹ hôm nay đã bước theo tư tưởng của Nguyễn Ái Quốc-Hồ Chí Minh, dù không được trải thảm mà phải bước qua những bước gập gềnh, chông gai, băng qua cả lửa và máu. Bởi tận từ năm 1919, Nguyễn Tất Thành (sau này là Hồ Chí Minh) đã mong muốn có một mối quan hệ tốt đẹp với Mỹ khi đã cùng với các đồng chí của mình gởi đến Tổng thống Mỹ Woodrow Wilson một bản yêu sách kêu gọi lãnh đạo các nước Đồng Minh hãy thực thi những lý tưởng Tổng thống Mỹ Woodrow Wilson nêu ra về quyền tự quyết cho mọi dân tộc.
          Như vậy, sau 93 năm, đúng như nhận định của Nhà báo Xô viết Ôxip Manđenstam có tính tiên tri tuyệt vời về nhà cách mạng, nhà tiên tri Nguyễn Ái Quốc – Hồ Chí Minh trên báo “Ngọn lửa nhỏ”: “Từ Nguyễn Ái Quốc đã toả ra một thứ văn hoá, không phải văn hoá châu Âu mà có lẽ là một nền văn hoá của tương lai” (năm 1923). Tính tiên tri chỉ có giá trị khi được thực tế trả lời ở thì tương lai. Manđenstam không nói cụ thể mà chỉ dùng một khái niệm đa nghĩa là “Văn hóa”. Tình hữu nghị giữa các nước cũng là một cách ứng xử có tính văn hóa, một thứ văn hóa lớn lao, liên quan đến hòa bình, ổn định và phát triển của các quốc gia trên thế giới. Những ngày tháng 5 năm 2016 hôm nay đúng là tương lai so với năm 1919, không chỉ có sự kiện Tổng thống Mỹ Obama thăm VN mà cả nhân loại đã và đang đi theo ánh sáng Văn Hóa của Nguyễn Ái Quốc – Hồ Chí Minh!
          ***
          Cụ thể, năm 1919, khi lãnh đạo của các nước Đồng Minh thắng trận trong Thế chiến thứ Nhất họp tại Lâu đài Versailles, Tổng thống Mỹ Woodrow Wilson đã đưa ra chủ thuyết về quyền tự quyết cho mọi dân tộc, Nguyễn Tất Thành (Bác Hồ) đã cùng Phan Châu Trinh,  Phan Văn Trường trong Hội những người An Nam yêu nước (Association des Patriotes Annamites) đưa ra bản Yêu sách của nhân dân An Nam (Revendications du peuple annamite) với mục đích chính là “để người bản xứ cũng được quyền hưởng những bảo đảm pháp lí như người châu Âu”, kêu gọi lãnh đạo các nước Đồng Minh hãy thực thi những lý tưởng Tổng thống Mỹ Woodrow Wilson nêu ra.
          Tiếc là các lãnh đạo của các cường quốc như Pháp, Mỹ đã không đủ thông thái để nhận ra một thứ ánh sáng văn hóa kỳ diệu tỏa ra từ một thanh niên bình dị ở một nước nhỏ đã mất quyền làm chủ, bị Pháp đô hộ; họ tiếp tục rồi thay nhau thực thi chính sách thực dân, muốn áp đặt ý mình bằng sức mạnh quân sự lên đất nước nhỏ bé đó, để rồi các cuộc chiến đẫm máu đã nổ ra và chính họ là người chịu thất bại. Không như Ôxip Manđenstam, một nhà báo, với sự nhạy cảm, đã nhận ra thần thái của người thanh niên tỏa ánh hào quang nhân ái mà con người, dù ở các quốc gia khác nhau cũng cần phải có để đối xử với nhau. Đến nay thì điều đó càng ngày càng được chứng tỏ, sau khi Bác trở về với cõi cao xanh đã trên 40 năm, thế giới đang từng bước đi theo ánh sáng văn hóa của Người.
          ***
          Nước Mỹ từng là Đế quốc đứng đầu thế giới chống cộng nhưng từ ngày 6 đến 10/7/2015, đã mời TBT ĐCSVN Nguyễn Phú Trọng sang thăm Mỹ. Ý thức hệ của VN đã được Mỹ tôn trọng như tôn trọng tự do tín ngưỡng. Không như ngày nào, 1954, Tổng thống thống Mỹ Dwight D. Eisenhower đã khai sinh ra “Học thuyết đô-mi-nô”: “Khi có một chuỗi các quân bài đô-mi-nô được xếp sẵn, nếu đánh ngã quân cờ đầu tiên, hệ quả đối với quân cờ cuối cùng là không thể tránh khỏi”; “lần lượt là Đông Dương, Miến Điện, Thái Lan, bán đảo Mã Lai và Indonesia sẽ bị mất vào tay CS”. Chính Học thuyết này đã đẩy Mỹ vào và bị sa lầy tại cuộc chiến cay đắng chống Việt Nam làm gần 60000 người Mỹ thiệt mạng và làm chết gần 3 triệu người Việt Nam ở cả hai miền Nam Bắc. Nhiều sử gia của Mỹ đã cho rằng cuộc chiến đó có thể đã tránh được nếu phía Mỹ hiểu được lãnh tụ Hồ Chí Minh của Việt Cộng, hiểu được Hồ Chí Minh không phải là một người Cộng Sản với những quan niệm thô kệch và hạn hẹp mà Người mang trong mình tinh hoa của tất cả những tư tưởng và văn hóa của loài người. Từ một chàng trai nước Việt, sao bao năm lăn lộn trên khắp thế giới, tâm trí Người đã hấp thụ tất cả những gì tinh túy nhất, và trở thành viên ngọc đã được mài giũa thành quý giá và đẹp đẽ nhất!
          ***
          Cách đây hơn 100 năm, người thanh niên Nguyễn Tất Thành – sau này là Chủ tịch Hồ Chí Minh, trong khi tìm con đường để giải phóng dân tộc đã đến Boston, Mỹ. Trong chiến tranh thế giới thứ hai, khi Nhật tấn công Mỹ tại Trân Châu Cảng, Bác thành lập tổ chức Việt Minh chống Nhật không phải là một sự tình cờ mà hàm chứa thái độ ủng hộ Mỹ. Sau đó Việt Minh đã cứu những phi cơ Mỹ bị quân đội Thiên Hoàng Nhật Bản bắn rơi. Vị lãnh tụ đã đích thân đưa trung úy phi công Mỹ Shaw vượt núi rừng Việt Bắc đến Côn Minh, trao trả cho người Mỹ, gặp tướng Claire L. Chennault, tỏ một cử chỉ thân thiện để đặt nền tảng đầu tiên cho mối quan hệ Việt - Mỹ. Đáp lại, phía Mỹ, tại Côn Minh, vào tháng 5, tháng 6 năm 1945, cũng đã lập ra Đội Nai (Deer Team) dưới sự chỉ đạo của Archimedes Patti, Phụ tá đặc trách Ðông Dương, nghiên cứu về Việt Minh, đội trưởng là Thiếu tá Allison Thomas. Prunier, một đội viên, đã hồi tưởng: “Trước khi Đội Nai nhảy dù xuống Tân Trào, không ai biết nhiệm vụ là gì”, “chỉ biết rằng ‘Mr. Hồ’ đang ở Tân Trào, và rằng chúng ta phải huấn luyện cho lực lượng của ông”. Sau này ông mới biết rằng nhiệm vụ chính là xây dựng mối quan hệ hợp tác để giải cứu các phi công của Đồng minh, đồng thời nhận báo cáo tình báo về phátxít Nhật và thời tiết cho Đồng minh.
Ngày 16/7/1945, toán biệt kích Con Nai bắt đầu nhảy dù xuống căn cứ Kim Luông. Đội trưởng, thiếu tá Alison Thomas kể với sử gia Lady Borton rằng khi họ vừa nhảy dù xuống giữa cánh đồng, còn đang lúng túng giữa những người dân địa phương và quân Việt Minh thì Hồ Chí Minh xuất hiện: “Ông nói với tôi bằng tiếng Anh rất giỏi. Sau ngày đó, ông gửi đến một bức thư viết tay cũng bằng tiếng Anh, dưới ký tên “Hồ”. Tôi nhớ mãi câu đầu tiên trong thư đó: “Xin gửi chai rượu để các bạn khai trương nhà mới”… Đời tôi đã gặp nhiều người rất thông minh nhưng tôi chưa từng gặp người nào thông minh như Hồ Chí Minh”. Còn theo Prunier, khi tiếp đất, ông thấy trong đám người vây quanh có một người thấp hơn, mặc áo vải lanh màu trắng, đi giày đen, đội mũ phớt cũng màu đen, được mọi người gọi là “anh Văn”, mãi sau đó nhóm biệt kích mới được biết tên của ông là Võ Nguyên Giáp. Nhóm được dẫn tới làng Tân Trào, được đón tiếp với một biểu ngữ bằng tiếng Anh có nội dung “Chào mừng các bạn Mỹ của chúng tôi”. Sau đó Prunier cho biết: “Nhiệm vụ của chúng tôi là giúp lực lượng du kích quấy rối quân Nhật. Chúng tôi đã cùng họ phá hủy đường ray tàu hỏa, các cơ sở viễn thông. Nhưng không đối đầu trực tiếp với quân Nhật vì chúng tôi không đủ hỏa lực”. Trong một lá thư viết trước khi Cách mạng tháng Tám thành công, Bác đã mong: “Tôi trông chờ ngày hạnh phúc được gặp ông (trung úy Fenn) và những người bạn Mỹ của chúng ta ở Đông Dương hay trên đất Mỹ” (Hồ Chí Minh, Toàn tập, Tập 3, NXB Chính trị Quốc gia, H., 2002, tr.550).
Đặc biệt, khi viết Tuyên ngôn độc lập, ngày 29 tháng 8, Bác Hồ đã đề nghị Archimedes Patti tới gặp Người. Bác thông báo ngày 2 tháng 9 sẽ trở thành ngày Độc Lập của Việt Nam, Người muốn tham khảo ý kiến của Patti về Bản Tuyên ngôn Độc lập của Việt Nam mà lời mở đầu đã được trích từ Bản Tuyên ngôn Độc lập của Mỹ:
"Tất cả mọi người được sinh ra đều có quyền bình đẳng; Tạo hoá cho họ những quyền không ai có thể xâm phạm được; trong những quyền ấy có quyền được sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc".
Sau khi yêu cầu phiên dịch đọc lại, Patti nói Bác đã đổi chỗ "quyền được sống" và "tự do". Bác đã trả lời: "Tại sao ư, dĩ nhiên rồi, không thể có tự do nếu không có cuộc sống, và không có hạnh phúc nào lại thiếu mất tự do".
Theo bà Lady Borton, nhà sử học, nhà văn Mỹ, Bác viết Tuyên ngôn Độc lập cẩn trọng “như một nhà báo, nhà văn chuyên nghiệp”. Bác đã gọi điện thoại cho Charles Fenn, nhân viên đầu tiên của phái bộ OSS được gặp Bác từ hồi tháng 3-1945, (OSS- Cơ quan tình báo chiến lược, tiền thân của CIA), nhờ kiểm tra lại nội dung Tuyên ngôn độc lập 1776 của Mỹ. Charles Fenn kể: “Tôi vào thư viện soát lại, rồi tôi gọi điện đọc cho Lucius nghe lời văn chính xác” (Lucius là bí danh của Hồ Chí Minh khi làm việc với OSS do Charles Fenn đặt).
Bà Lady Borton đã chỉ ra Bác đã trích dẫn Tuyên ngôn độc lập của Mỹ nhưng có sự thay đổi để thể hiện quan điểm riêng. Bản của Mỹ viết: “We hold these Truths to be self-evident, that all Men are created equal, that they are endowed by their Creator with certain unalienable Rights, that among these are Life, Liberty, and the pursuit of Happiness”, nghĩa là “Chúng tôi khẳng định một chân lý hiển nhiên rằng mọi người (all men) sinh ra đều bình đẳng, rằng tạo hóa đã ban cho họ những quyền tất yếu và bất khả xâm phạm, trong đó có quyền sống, quyền được tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc”. Thời đó, từ “men” chỉ chỉ những người đàn ông Mỹ da trắng. Trong khi đó, Bác Hồ đã thay chữ “men” bằng “mọi người”, tức đã thể hiện tính bình đẳng và dân chủ một cách toàn diện: “Hỡi đồng bào cả nước. Tất cả mọi người đều sinh ra có quyền bình đẳng”.
          Trong thư gửi Ngoại trưởng Mỹ James F. Byrnes đề ngày 1-11-1945, Bác vẫn thể hiện mong muốn mối quan hệ Việt-Mỹ phát triển: “Nhân danh Hội Văn hóa Việt Nam, tôi xin được bày tỏ nguyện vọng của Hội, được gửi một phái đoàn khoảng năm mươi thanh niên Việt Nam sang Mỹ… và tha thiết mong muốn tạo được mối quan hệ với nhân dân Mỹ là những người mà lập trường cao quý đối với những ý tưởng cao thượng về công lý và nhân bản quốc tế, và những thành tựu kỹ thuật hiện đại của họ đã có sức hấp dẫn mạnh mẽ đối với giới trí thức Việt Nam” Hồ Chí Minh, Toàn tập, Tập 4, NXB Chính trị Quốc gia, H., 2002, tr.80).
Trong lần được mời thăm Mỹ, tại cuộc gặp ngày 25/7/2013, Chủ tịch Trương Tấn Sang đã đưa cho Tổng thống Obama lá thư của Bác Hồ gởi TT Harry Truman năm 1946:
"Hà Nội 28/2/1946
Chủ tịch Hồ Chí Minh, Việt Nam Dân chủ cộng hòa, Hà Nội
Gửi đến ngài Tổng thống Hợp Chủng Quốc Hoa Kỳ, Washington DC
Thay mặt chính phủ và nhân dân Việt Nam, tôi … đưa ra lời yêu cầu tha thiết nhất tới Ngài và nhân dân Hoa Kỳ, hãy can thiệp khẩn cấp và hỗ trợ cho nền độc lập của chúng tôi, đồng thời giúp cho các cuộc đàm phán tôn trọng các nguyên tắc của Điều lệ Đại Tây Dương và San Francisco hơn.
Kính thư,
Hồ Chí Minh"
Đến tháng 1-1947, Bác vẫn muốn nối được quan hệ ngoại giao với Mỹ khi Người “hy vọng Mỹ gửi giúp chúng tôi vài chiếc” (máy bay). Và, cho đến tận tháng 5-1948, Hồ Chủ tịch vẫn cho rằng nước Mỹ “tất nhiên phải đồng tình với nước Việt Nam tranh đấu giành độc lập”. Mãi cho đến tháng 3-1949, khi Mỹ giúp cho Pháp vũ khí để đánh Việt Nam, lần đầu tiên Bác mới phản đối: “Chúng tôi tiếc rằng Mỹ đã tiếp tế khí giới cho Pháp giết hại người chúng tôi, phá phách xứ sở chúng tôi” (Hồ Chí Minh, Toàn tập, Tập 5, NXB Chính trị Quốc gia, H., 2002, tr.573).
         Bắt đầu từ đây, mối quan hệ Việt – Mỹ đã bị cắt đứt hoàn toàn. Cuộc chiến tranh Việt Nam do Mỹ “đi theo vết xe đổ” của Pháp đã tiêu tốn cả núi tiền của và làm thiệt mạng gần 60.000 lính Mỹ.   
***
Phải  66 năm sau (1949-1995). Tổng thống Mỹ Bill Clinton, ngày 15 tháng 7 năm 1995, đã tuyên bố thiết lập bang giao đầy đủ với Việt Nam. Sau này ông tâm sự: “Bình thường hóa quan hệ Việt - Mỹ là thời khắc tuyệt vời trong nhiệm kỳ của tôi”; “Việt Nam là đất nước có vị trí đặc biệt trong trái tim tôi”.  Trong một lần thăm VN, ông đã nói với Chủ tịch Nguyễn Minh Triết rằng: “Sáu mươi năm trước, Chủ tịch Hồ Chí Minh và Tổng thống Roosevelt đã muốn hai nước Việt - Mỹ thật sự là bạn. Quá trình này đã có những bước gập ghềnh. Tuy nhiên, tôi vô cùng hạnh phúc chứng kiến quan hệ tốt đẹp giữa hai nước mà đáng lẽ phải có từ cách đây 60 năm”.
TT Bush, trong một diễn văn đọc tại Philadelphia (23/06/04), từ bạn (friend) đã được ông nhắc lại nhiều lần khi nói về quan hệ với Việt Nam: "You’ve got a friend in America". Năm 2006, ông và phu nhân đã sang thăm chính thức VN và dự Hội nghị APEC lần 14. Trong buổi tiếp của Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết, ông đã cảm ơn về sự đón tiếp trọng thị và nói: “Tôi đã đọc rất nhiều tài liệu về VN và cảm nhận được sự phát triển của VN giống như một con hổ trẻ. Tôi sẽ cố gắng hết sức mình để củng cố mối quan hệ giữa hai nước”.  Sáng 19/11, ông cùng phu nhân tới cầu nguyện tại nhà thờ Cửa Bắc, Hà Nội.
          ***
Mỹ, tên gọi đầy đủ là Hợp chúng quốc Mỹ (tiếng Anh: United States of America), quốc gia được thành lập ban đầu gồm mười ba thuộc địa của Vương quốc Anh. Các tiểu bang đã đánh bại Đế quốc Anh trong Chiến tranh Cách mạng Mỹ, nổ ra từ năm 1775 cho đến năm 1781. Quân đội đã được thành lập dưới quyền Tư lệnh George Washington. Quốc hội đã chấp thuận bản Tuyên ngôn Độc lập do Thomas Jefferson thảo vào ngày 4 tháng 7 năm 1776 và Tổng thống George Washington nhậm chức vào năm 1789 với thủ đô đầu tiên là Thành phố New York. Vương quốc Anh đã phải công nhận chủ quyền của Mỹ vào năm 1783.
          Đến cuối thế kỷ 19, Mỹ đã trở thành nền kinh tế lớn nhất thế giới. Chiến tranh Thế giới thứ II đã xác định vị thế siêu cường toàn cầu của Mỹ.
Mỹ đã và đang dẫn đầu trong việc nghiên cứu khoa học và sáng tạo kỹ thuật. Một trong những nguyên nhân quan trọng chính là nhờ vào chính sách di dân rộng rãi, Mỹ đã trở thành miền đất thu hút các nhà khoa học đến từ các nước khác, đặc biệt từ Châu Âu khi nhiều người trốn tránh chế độ Phát xít trong Thế Chiến Thứ Hai và Chiến tranh lạnh.  Như hai nhà bác học điển hình là Albert Einstein và Von Braun. Einstein khi đến thăm nước Mỹ, ông quyết định không trở lại Đức khi Adolf Hitler lên làm tổng thống và trở thành công dân Mỹ vào năm 1940. Von Braun, cha đẻ bom bay của quân Đức từng làm dân chúng nước Anh kinh hoàng, nhưng cũng bị Hitler bắt giam nửa tháng vì ông đã chú trọng đến việc chinh phục không gian hơn là tìm cách tàn phá các thành phố London và New York. Năm 1945, quân Đồng Minh tiến vào lãnh thổ Đức, Von Braun quyết định tới gặp quân Mỹ với một gói tài liệu về dự án chế tạo hỏa tiễn liên lục địa và vệ tinh nhân tạo. Ông đã được lên máy bay sang Mỹ. Sau đó, thành công của ông về hỏa tiễn liên lục địa và thám hiểm không gian đã khiến cho toàn thể Thế Giới phải chú ý.
Ngày mai ông Obama một người Mỹ gốc Phi đầu tiên được bầu làm TT Mỹ. Khi nắm quyền, một trong những dấu ấn sâu đậm nhất của ông đó là hành động có tính XHCN, ông kêu gọi Quốc hội thông qua luật cải tổ hệ thống chăm sóc sức khỏe cho toàn dân, một lời hứa quan trọng khi tranh cử và là một mục tiêu lập pháp của ông. Về chính sách ngoại giao, Obama theo đuổi nguyên tắc: “Không đưa quân ra nước ngoài”, “không làm chuyện điên rồ”, tức là không phát động các cuộc chiến tranh như ở IraqAfghanistan của người tiền nhiệm. Ông vận động các đồng minh và đối tác hành động tập thể, chia sẻ trách nhiệm và phân tán rủi ro.
Nhưng rồi với Lybia, Ngoại trưởng Mỹ John Kerry khi trả lời phỏng vấn đã nói về sự thừa nhận sai lầm của ông Obama: "ông coi đó là một sai lầm khi can thiệp vào Libya”. Biết tin, Tổng thống Nga Putin đã bày tỏ sự tôn trọng: “Trước hết, thực tế này một lần nữa khẳng định, nhà lãnh đạo hiện nay của Mỹ là một người đàng hoàng”; “Thật tốt khi người đồng nghiệp của tôi đã đủ dũng cảm để đưa ra những tuyên bố như vậy, không phải ai cũng làm được điều đó”. Ông Obama từng chỉ trích Nhà Trắng về hành động tại Iraq nên Putin nói: “nhưng, thật không may, trong thời gian làm tổng thống Mỹ, ông ấy lại mắc phải chính những sai lầm mà ông ấy từng chỉ trích tại Libya”.
Những bài học thường dễ thuộc nhưng ứng dụng được vào thực tế lại quá khó. Ông Obama cũng như những người tiền nhiệm lại mắc sai lầm mà cựu Bộ trưởng Bộ Quốc phòng Mỹ, ông Robert McNamara, đã từng chỉ ra khi kinh qua Chiến tranh VN: “Chúng ta không có quyền tối cao để định hình mọi dân tộc theo hình ảnh của chính chúng ta, hoặc theo hình ảnh mà chúng ta chọn”.
Nước Mỹ là nước đưa ra Tuyên ngôn Giải phóng Nô lệ do Tổng thống Abraham Lincoln đề xuất đúng theo tinh thần của Tuyên ngôn Đảng Cộng Sản của Mác và Ăngghen cho sự bóc lột và sự nô dịch chính là nguyên nhân của đấu tranh giai cấp, nhưng rồi nước Mỹ lại đứng đầu thế giới chống cộng. Có lẽ vì lợi ích quốc gia, phe nhóm, tự tin thái quá vào sức mạnh vật chất, Mỹ đã hiểu sai bản chất nhiều vấn đề nên đã hành động sai, trong đó có việc không hiểu người cộng sản Hồ Chí Minh và ánh sáng văn hóa tỏa ra từ con người bình dị mà vĩ đại ấy.
Rất mong từ nay, sau cuộc thăm VN của Tổng thống Obama, nước Mỹ sẽ hiểu VN hơn, nhất là vấn đề nhân quyền, để quan hệ Việt – Mỹ không còn vật cản nào nữa. VN luôn coi trọng những quyền chính đáng của người dân, nhưng không coi sự quấy rối, chống phá chế độ, chống phá hiến pháp của một số người mà Mỹ còn đang ủng hộ là quyền.  Rất mong Mỹ không lặp lại sai lầm như từng rất sai lầm khi gây ra cuộc chiến tại VN.
22-5-2016
ĐÔNG LA


Thứ Tư, ngày 18 tháng 5 năm 2016

THEO LUẬT HÌNH SỰ, AN NINH TV HAY NHÓM QUANG A BỊ KIỆN?

ĐÔNG LA
THEO LUẬT HÌNH SỰ, AN NINH TV
HAY NHÓM QUANG A BỊ KIỆN?

Vừa rồi, 14.5.2016, An ninh TV, rồi VTV1, kênh quan trọng nhất của Đài Truyền hình Việt Nam, chương trình thời sự “giờ vàng” 19 giờ (https://www.youtube.com/watch?v=ZVYsQv8BuG8), lần lượt đưa cùng một tin. Cô PTV xinh đẹp Hoài Anh nói:
“Chính trong lúc chính quyền, doanh nghiệp và người dân cả nước đang hướng về khúc ruột miền Trung với tất cả tấm lòng và trách nhiệm để sẻ chia đồng cảm thì một số đối tượng xấu cơ hội … đã và đang tìm cách lợi dụng vụ việc để thực hiện ý đồ chống phá bằng cách xúi giục, kích động, gây mất ổn định. Nỗi đau của biển, thiệt hại của bà con ngư dân và khó khăn chung của đất nước, một lần nữa lại trở thành cái cớ cho những mưu đồ đi ngược lại lợi ích của dân tộc”:
          Theo lời của tác giả bản tin:
“Giám mục giáo phận Vinh Đỗ Thái Hợp đã ra bản thư chung diễn tả sự việc thiếu khách quan, thổi phồng, gây hoang mang và dùng những lời lẽ kích động giáo dân. Một số đối tượng, hội nhóm hoạt động trá hình ở trong nước ra các loại tuyên bố, kiến nghị, thư ngỏ mang tính lừa bịp, điển hình như bản tuyên bố do Nguyễn Quang A, Nguyễn Huệ Chi, Hoàng Hưng khởi xướng, kêu gọi ký tên. Theo cơ quan chức năng, đây là thủ đoạn nhằm khuếch trương thanh thế, nguỵ tạo dư luận nhằm lôi kéo, tập họp lực lượng mà các tổ chức cá nhân chống đối thường xuyên sử dụng trong thời gian qua… lợi dụng vụ việc và lòng tốt của người dân để kích động kêu gọi tụ tập gây rối theo kịch bản cách mạng đường phố được chúng gọi tên là cách mạng cá”.
          Ngay hôm 15-5-2016, Nguyễn Quang A, Nguyễn Huệ Chi, Hoàng Hưng, viết bản “Tố cáo và phản đối Truyền hình An ninh TV vu cáo trắng trợn, ngang nhiên bôi nhọ danh dự của công dân”.
          ***
Trước hết về VTV, chúng ta thấy VTV đã có một hành động rất tốt, rất nhanh chóng và đích đáng, trên mặt trận giữ gìn an ninh, trật tự xã hội. Như một sự lập công chuộc lỗi sau khi VTV bị phạt mới nhất vụ “cái chổi quét rau” 50 tr và nhiều vụ bị phạt trước đó nữa.
Có điều việc xã hội VN từ lâu đã có một nhóm người có địa vị, có danh tiếng đã liên minh, liên kết, thành lập hết tổ chức này đến hội đoàn nọ để gây rối, chống phá đất nước, tuyên truyền lôi kéo mọi người tham gia, Không chỉ VTV mà hầu hết các cơ quan truyền thông, báo chí của nhà nước gần như làm ngơ. Các trang chính luận của báo Nhân Dân, Công an Nhân dân, Quân đội Nhân dân có viết về vấn đề “Diễn biến hòa bình” thì chỉ viết chung chung. Với những người quấy rối hạng “kỳ nhông, cắc ké” thì được “chăm sóc” kỹ, chỉ mặt, nêu tên; nhưng với hạng “ông kễnh” thì như còn sợ uy danh của họ. Không chỉ thế, một số báo, trang điện tử, như Thanh niên, Tuổi trẻ, VietNamNet… có những nhà báo đã và đang làm việc đã không thực hiện nhiệm vụ bảo vệ chế độ mà còn tiếp tay, kể cả tự bản thân viết bài gây rối. Như VietNamNet đã nhiều lần đăng những ý sai trái của ông Nguyên Ngọc chẳng hạn.
Trước tình trạng đó, chính những trang blog, trang facebook cá nhân, trong đó có tôi, lại hình thành một mặt trận chống lại những trò nhân danh đấu tranh vì dân chủ và tiến bộ để quấy rối, chống phá, đã khiến họ phải chùn tay và bẽ mặt không ít. Tận kỳ này VTV1 mới lên tiếng là muộn, nhưng muộn còn hơn không, thậm chí còn như một chiến công bất ngờ, một bước nhảy vọt về thái độ trên mặt trận chính trị tư tưởng, giữ gìn an ninh, trật tự xã hội. Trong chương trình thời sự giờ vàng 19 giờ, phát thanh viên đã dõng dạc chỉ mặt, nêu tên đích danh Nguyễn Quang A, Nguyễn Huệ Chi, Hoàng Hưng, Nguyễn Xuân Diện, …, và Giám mục Giáo phận Vinh ĐỗThái Hợp là những người mà nhà đài đã in hẳn hàng chữ “dán mác” vào ảnh của họ “nhận diện những mưu đồ nhân danh lòng yêu nước”:

          ***
Ngày 15/5/2016, khi Nguyễn Quang A, Nguyễn Huệ Chi, Hoàng Hưng, viết bản “Tố cáo và phản đối Truyền hình An ninh TV vu cáo trắng trợn, ngang nhiên bôi nhọ danh dự của công dân”, đã dẫn lời giới thiệu của “Ban Vận động Văn đoàn Độc lập Việt Nam” để tạo thanh thế:
“Nhà văn ở mọi quốc gia trên thế giới được xem là “lương tâm” của dân tộc họ, đất nước họ. Vì thế, không có gì lạ, nhiều tên tuổi trong Ban Vận động Văn đoàn Độc lập Việt Nam đã tham gia khởi xướng và ký tên vào “Tuyên bố về vụ đầu độc biển miền Trung Việt Nam”. Bản tuyên bố đó là ý chí của nhiều người Việt Nam, nhiều trí thức trong ngoài nước. Việc kênh Truyền hình An ninh TV ngày 14/5/2016 vu khống trắng trợn, vô căn cứ hai thành viên Nguyễn Huệ Chi và Hoàng Hưng của Ban Vận động Văn đoàn Độc lập Việt Nam cùng với TS Nguyễn Quang A là những người trong “nhóm hoạt động trá hình” khởi xướng bản tuyên bố “mang tính lừa bịp”, là vô cùng sai trái, xúc phạm danh dự và nhân phẩm công dân của họ. Ban Vận động Văn đoàn Độc lập Việt Nam mạnh mẽ phản đối và yêu cầu kênh Truyền hình An ninh TV rút bỏ ngay clip video vu cáo nói trên và công khai xin lỗi các nhà văn Nguyễn Huệ Chi, Hoàng Hưng và TS Nguyễn Quang A”.
Còn chính bản Tố cáo và phản đối của Nguyễn Quang A, Nguyễn Huệ Chi, và Hoàng Hưng, viết:
“Chúng tôi kiên quyết phản bác những nhận định vô căn cứ, bôi nhọ, vu cáo chính trị ác độc mà An ninh TV đã ngang nhiên áp đặt cho bản Tuyên bố và cho cá nhân chúng tôi…
Tuyên bố đã thể hiện được tâm tư, ý chí của đông đảo người Việt trong, ngoài nước, không phân biệt chính kiến, tôn giáo, thành phần xã hội, lứa tuổi, cho đến nay đã thu nhận được gần 3000 chữ ký từ khắp các vùng miền trong nước và nhiều nước trên thế giới, trong đó có hàng trăm nhân vật nổi tiếng thuộc các ngành khoa học, kỹ thuật, kinh tế, giáo dục, văn hoá văn nghệ, truyền thông, chính trị, có rất nhiều đảng viên lão thành của Đảng Cộng sản Việt Nam, cựu quan chức cao cấp của Đảng Cộng sản và chính quyền Việt Nam…
…Tuyên bố là đóng góp đầy trách nhiệm, tích cực, hữu hiệu vào việc thúc đẩy chính quyền thi hành nhiệm vụ của mình, không hề kích động chống phá chính quyền hay lật đổ chế độ như sự vu cáo trắng trợn, đổi trắng thay đen của An ninh TV…
Các tác giả của clip video này đã vi phạm trắng trợn Luật báo chí và Luật hình sự.
Theo Luật báo chí, chúng tôi đòi những người có trách nhiệm của An ninh TV phải xoá bỏ ngay clip vu cáo liên quan đến chúng tôi, công khai xin lỗi chúng tôi trong chương trình gần nhất và đưa lên youtube.
Theo Luật hình sự, chúng tôi giữ quyền đòi truy tố những kẻ đã trắng trợn bịa đặt và vu khống chúng tôi”.
          ***
Để biết sự tố cáo An ninh TV của ba ông trên có đúng luật không cần xem kỹ bản TUYÊN BỐ VỀ TỘI ÁC ĐẦU ĐỘC BIỂN MIỀN TRUNG VIỆT NAM với Nguyễn Quang A ký số 1, Hoàng Hưng số 2, Nguyễn Xuân Diện số 10, Nguyễn Huệ Chi số 25, bản đăng ngày 18-5-2016 trên trang “bọxít” đã có 2940 người ký.
Con số 2940 mà theo giới thiệu của ba ông A, Hưng, Chi “trong đó có hàng trăm nhân vật nổi tiếng thuộc các ngành khoa học, kỹ thuật, kinh tế, giáo dục, văn hoá văn nghệ, truyền thông, chính trị”, nếu đúng thì chữ ký của một người cũng quý còn đi ủng hộ sự sai trái thì dù có chục ngàn người ký cũng vẫn hoàn toàn vô giá trị. Trước các hiện tượng xã hội, các nhà trí thức cần phải chỉ ra cho quần chúng hiểu bản chất vấn đề, định hướng dư luận hiểu cho đúng, còn mang danh trí thức lại theo đuôi quần chúng thì chỉ là loại trí thức bầy đàn; lợi dụng, xúi giục quần chúng thực hiện ý đồ xấu thì là loại trí thức lưu manh. Với nhân sĩ trí thức người ta không cần số đông mà cần những tư tưởng minh triết, có nhà tư tưởng, tư tưởng mang tính cá nhân nhưng lại có khả năng chỉ đường cho cả nhân loại.
 Về vụ cá chết ở biển Miền Trung, Bản Tuyên bố viết:
“Cho đến hôm nay, mặc dù được một số thế lực bao che và tìm cách hoãn binh để phi tang, nhiều bằng chứng đã chỉ ra nghi phạm số một của vụ đầu độc biển Vũng Áng: Công ty TNHH gang thép Hưng Nghiệp Formosa Đài Loan đóng tại Vũng Áng Hà Tĩnh (Formosa Hà Tĩnh) đã xả số lượng lớn chất cực độc ra biển trong quá trình súc rửa đường ống xả thải.
Vụ Formosa càng bộc lộ rõ hơn sự vô trách nhiệm, vô cảm và bất chấp lợi ích quốc gia, cuộc sống của người dân, cũng như bất lực của cả một hệ thống quản lý nhà nước từ trung ương đến địa phương trước một đại nạn quy mô lớn của quốc gia, khi vụ việc được người dân phát hiện gần một tháng mới có sự khởi động điều tra. Sự chậm trễ ấy rất nhiều khả năng đã tạo điều kiện cho nghi can có thì giờ xoá tang tích để thoát tội”.
***
Thực tế, trước hiện tượng cá chết, Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đã ngay lập tức yêu cầu các bộ ngành phải khẩn trương tìm ra nguyên nhân và thủ phạm. Thủ tướng tiếp tục yêu cầu thực hiện các nhiệm cụ thể như Bộ Khoa học và Công nghệ chủ trì, phối hợp với Viện Hàn lâm khoa học và công nghệ Việt Nam và các ngành chức năng, kể cả mời các nhà khoa học nước ngoài để kết luận, làm rõ nguyên nhân. Bộ Công an khẩn trương thu thập toàn bộ chứng cứ, nếu phát hiện vi phạm có dấu hiệu hình sự thì kiên quyết xử lý theo quy định của pháp luật, không phân biệt tổ chức, cơ quan hay cá nhân nào. Bộ Tài  nguyên và Môi trường đã nghiêm chỉnh chấp hành, thành lập ngay đoàn kiểm tra liên ngành, đã mời ngay các nhà khoa học quốc tế đến từ Đức, Mỹ, Nhật, Israel để tìm nguyên nhân cá chết.
Trong cuộc họp ở Hà Tĩnh, TT Nguyễn Xuân Phúc nói:
“Dù bất cứ cơ quan nào, dù bất cứ tổ chức nào, bất cứ cá nhân nào mà vi phạm pháp luật thì đều có điều tra làm rõ trên cơ sở các căn cứ khoa học, chứ không phải, không ai bao che được hết cả. Chính phủ kiên quyết bảo vệ quyền lợi chính đáng của nhân dân”:
Vậy bản “TUYÊN BỐ VỀ TỘI ÁC ĐẦU ĐỘC BIỂN MIỀN TRUNG VIỆT NAM”, mà Nguyễn Quang A, Hoàng Hưng, Huệ Chi ký dẫn  đầu, viết về Công ty gang thép Formosa Hà Tĩnh “được một số thế lực bao che và tìm cách hoãn binh để phi tang” là hoàn toàn vu khống. Vu khống cả hai phía, phía những người có trọng trách ở VN và phía nhà đầu tư Formosa.
Vì thế, “An ninh TV” hoàn toàn không phải “vu cáo trắng trợn, đổi trắng thay đen” nhóm các ông Quang A, Hoàng Hưng, Huệ Chi. Mà theo Luật hình sự, cơ quan điều tra hoàn toàn có căn cứ điều tra và khởi tố ba ông Nguyễn Quang A, Hoàng Hưng, Huệ Chi tội vu khống, chứ không phải “An ninh TV” phạm tội vu khống như ý ba ông.
Còn ý “nhiều bằng chứng đã chỉ ra nghi phạm số một của vụ đầu độc biển Vũng Áng: Công ty TNHH gang thép Hưng Nghiệp Formosa Đài Loan đóng tại Vũng Áng Hà Tĩnh (Formosa Hà Tĩnh) đã xả số lượng lớn chất cực độc ra biển trong quá trình súc rửa đường ống xả thải” trong bản Tuyên bố hoàn toàn là chủ quan, xuyên tạc sự thật, đồng thời chứng tỏ sự dốt nát về khoa học.
Như tôi đã viết, với hoá chất mà công ty Formosa Hà Tĩnh dùng để tẩy rửa đường ống có hai chất chủ yếu là NaOH (Natri Hidoxit) và HCl (Axit Clohidric), nếu hiểu về hóa sinh sẽ biết cả hai đều không phải là chất độc. Trái lại, trong dạ dày của chính con người nồng độ HCl khá cao để tiêu hóa thức ăn mà chủ yếu là thủy phân protid thành axit amin cho cơ thể xử dụng; còn NaOH là chất kiềm mà từ vài dạng thuốc bao tử, phụ gia hầm thực phẩm chóng nhừ, ga có trong nước giải khát, trong môi trường nước đều tạo ra tính kiềm, mà bản chất chính là NaOH. Cả NaOH (Natri Hidoxit) và HCl (Axit Clohidric) chỉ gây hại cho sinh vật bởi tính chất lý hóa, như nguyên chất có thể làm cháy da hoặc ăn mòn da, với môi trường để gây hại cho sinh vật nó phải có nồng độ nhất định mà chỉ cần giấy thử PH cũng có thể nhận ra, không cần phải thuê chuyên gia nước ngoài làm gì. Một ống nước thải với những hóa chất thông thường (không phải cực độc như thổi phồng) giả sử xử lý chưa đạt chuẩn cũng chỉ có thể gây ô nhiễm một vùng hẹp, như một con sông chẳng hạn, còn gây ô nhiễm cả một dải biển mấy trăm km là một điều không thể. Nên vụ cá chết, có thể sát cửa ống thải có ít cá chết vì nước thải, còn cả dải biển mênh mông cá chết do nước thải là không thể, cá chết do tác động của biến đổi khí hậu, biến đổi môi trường chung nhiều hơn.
Thực tế cũng chưa tìm thấy bằng chứng chứng tỏ cá chết là do nước thải của nhà máy thép Formosa Hà Tĩnh. Vậy Công ty TNHH gang thép Hưng Nghiệp Formosa Đài Loan cũng hoàn toàn có thể dựa theo Luật Hình sự Việt Nam, kiện ba ông Quang A, Hoàng Hưng, Huệ Chi tội vu khống.
***
Nếu khách quan, không cố tình lu loa đổ tội cho Formosa Hà Tĩnh, tạo cớ gây rối, chống phá, chúng ta thấy ở khắp nơi không có Formosa cá cũng chết hàng loạt chứ không chỉ ở Vũng Áng, Hà Tĩnh. Như cá chết trên sông Bưởi (Thanh Hóa), cá chết trên sông Hinh (Phú Yên), cá chết ở An Giang và Đồng Tháp, và ngay những ngày hôm nay, ngay tại TPHCM, cá cũng chết trắng ở kênh Nhiêu Lộc.
Không chỉ VN, trong những năm gần đây, khắp nơi trên thế giới cũng đã xuất hiện hiện tượng cá và sinh vật biển khác chết hàng loạt. Như cá chết tại khu vực Rodrigo de Freitas Lagoon, ở Rio de Janeiro. Đầu năm 2016, mực ống chết trắng xóa bờ biển Chile. Ở Columbia, hơn 70.000 tấn cá chết ở khu vực sông Magdalena. Ở Mỹ, cá chết làm tắc những đường dẫn nước trên phạm vi hàng chục km ở Florida; 829 con lợn biển chết ở Florida; cá mòi dầu chết hàng loạt ở vịnh Greenwich, Rhode Island; cá chết gần Trung tâm Giải trí Bãi biển St. Pete ở vịnh Boca Ciega, Florida; 80 tấn cá chết trôi dạt vào vùng bờ biển phía nam bang Mississippi, v.v…
Một số nước gần với Việt Nam như Indonesia, cá chết trên sông Amaima thuộc vùng Mimika, Papua. Thái Lan, cá chết trên sông Nam Wang. Hong Kong, gần 36 tấn cá nuôi bị chết đồng loạt. Campuchia, 65 tấn cá chết trong hồ bảo tồn Tonle Chhmar, nằm ở rìa Biển Hồ.
Tất cả các vụ trên, các nhà khoa học đều cho rằng hiện tượng El Nino được coi là nghi phạm lớn nhất dẫn đến tình trạng nồng độ oxy hạ thấp, làm cá chết ngạt nói trên.
18-5-2016
ĐÔNG LA

Thứ Bảy, ngày 14 tháng 5 năm 2016

ĐÔNG LA GIẢI TRÍ CUỐI TUẦN BÌNH THƠ “RÂN TRỦ”

ĐÔNG LA
GIẢI TRÍ CUỐI TUẦN
BÌNH THƠ “RÂN TRỦ”

Vừa rồi, tiếp bước theo cô giáo Trần Thị Lam ở Hà Tĩnh sáng tác bài Đất nước mình ngộ quá phải không anh!, nhà thơ, nhạc sĩ Nguyễn Trọng Tạo cũng làm bài Họ là ai mà ác hơn giặc cướp?
  Trước hết xem lại bài của cô giáo Lam một chút.
Nhìn lại quá khứ chưa xa, dân ta từ kiếp nô lệ, 1945 2 triệu người chết đói, giành lại được chủ quyền thì hết chiến tranh lại bị bao vây cấm vận, cuộc sống thiếu thốn đủ bề với chế độ tem phiếu, phải ăn bobo, gạo mốc, đi lại thì vô cùng khó khăn; đến được những ngày hôm nay hàng hóa tràn ngập, đi lại thuận lợi, đủ loại phương tiện giao thông mở ra. Trên trường quốc tế chúng ta đã sánh vai với các cường quốc khắp năm châu, đặc biệt ít ngày nữa, chúng ta sẽ đón ông Obama, Tổng thống Mỹ, thăm VN. Chỉ có những kẻ cố tình mù điếc mới không nhìn thấy sự thay đổi đó.
Còn những tệ nạn, sai trái, yếu kém thì cần phải hiểu, nước ta là một nước đang phát triển, từ một nước nông nghiệp đang phấn đấu thành một nước công nghiệp, có thể ví như một công trường ngổn ngang, cũng vì thế mà còn nhiều cái chưa ngăn nắp, nề nếp, sạch sẽ được. Ngay nước Mỹ là một nước cực phát triển mà còn lắm chuyện thì những vấn nạn còn tồn tại ở VN là điều tất yếu. Cái chính là phải nhận diện và “chỉnh đốn”.
Văn chương là sự tái hiện cuộc sống bằng con chữ. Nó chất chứa những gì tinh túy nhất được chắt lọc từ cái Đẹp, cái Thiện, đồng thời cũng chất chứa những bài học sâu sắc rút ra từ cái xấu, cái ác. Dạy văn là gieo hạt giống chân, thiện, mỹ vào tâm hồn học sinh, chỉ cho các em tránh xa cái xấu, cái ác. Một cô giáo chỉ biết ngụp lặn trong cái xấu, không còn nhìn thấy cái gì khác như cô Lam, thử hỏi cô dạy gì cho học sinh?
Vậy xin tặng cô mấy câu này:

Đất nước mình không ngộ thế đâu Lam
Tại tâm em đen nên nhìn cái gì cũng tối
Ta đã đứng lên từ bùn lầy, từ máu
Thoát kiếp ngựa trâu, kiêu hãnh ngẩng cao đầu

Chỉ có điều ngộ là không hiểu tại sao
Em đã quẳng đi đâu công cha, nghĩa mẹ?
Em đã quẳng đi đâu lời thầy, cô đã dạy?
Mất dạy rồi em còn dạy được ai?

***
  Còn bài thơ của “Tao là Tạo” là Họ là ai mà ác hơn giặc cướp, ông nhà thơ chính danh, kiêm nhạc sĩ, đã viết về những người thực thi nhiệm vụ “dẹp loạn”, ngăn những người cả vô tình lẫn cố tình quấy rối, nhân danh “biểu tình ôn hòa” vì môi trường nhân vụ cá chết hàng loạt ở các tỉnh miền Trung.
Trước hết phải thấy hiện tượng cá chết hàng loạt ven biển là hiểm họa môi trường không ai mong muốn. Nhà nước đã nỗ lực hết mức, thuê cả chuyên gia nước ngoài đã và đang tìm nguyên nhân, theo kinh nghiệm của chuyên gia Nhật có khi phải cả năm mới biết rõ được. Thực tế ô nhiễm môi trường không chỉ có thế, những con kênh đen trong thành phố; ao chuôm, sông ngòi ở các miền quê cạn nước; mùa hạn càng ngày càng kéo dài hơn, mùa bão lụt cũng vì thế mà dữ dội hơn; tất cả đã và đang làm thiệt hại, đe dọa cuộc sống con người; đều là những bài toán lớn khó giải đặt ra trước các nhà chức trách. Khó giải bởi nguyên nhân không chỉ do chủ quan mà còn do khách quan. Dân số tăng không ngừng, tiêu pha hoang phí tăng không ngừng, con người bóc lột, tàn phá thiên nhiên nhiều hơn vì thế mà thiên nhiên nổi giận dữ dội hơn. Một ống nước thải của nhà máy thép Formosa Hà Tĩnh với những hóa chất thông thường (không phải cực độc như thổi phồng) giả sử xử lý chưa đạt chuẩn cũng chỉ có thể gây ô nhiễm một vùng hẹp, như một con sông chẳng hạn, còn gây ô nhiễm cả một dải biển mấy trăm km là một điều không thể. Nên vụ cá chết có thể do tác động của biến đổi khí hậu, biến đổi môi trường chung nhiều hơn. Nghĩa là cả trực tiếp lẫn gián tiếp, chính cuộc sống mỗi chúng ta cũng góp phần làm nên sự ô nhiễm đó.
Thực tế cũng chưa tìm thấy bằng chứng chứng tỏ cá chết là do nước thải của nhà máy thép Formosa Hà Tĩnh. Vậy tổ chức biểu tình chống Formosa là vô lý; Formosa ở Đài Loan, lợi dụng cá chết biểu tình chống việc nhà nước phụ thuộc TQ cũng lại vô lý nốt. Vậy thực chất cuộc “biểu tình ôn hòa vì môi trường” là một vụ quấy rối, gây mất trật tự, trị an; các cơ quan chức năng và tổ chức đoàn thể hoàn toàn có quyền ngăn chặn và bắt giữ những người chống đối, để giữ yên bình cho cuộc sống nhân dân.
Một người bình thường cũng dễ dàng hiểu cái lý đơn giản đó, tại sao một người có danh vị như ông Nguyễn Trọng Tạo lại hiểu ngược lại? Ông ta có bị tâm thần không khi viết: “Nhân danh ai họ ra lệnh đánh dân”.
Về cái chuyện tiếm danh “nhân dân” của ông Tạo, nhớ lại hồi bắt hai chủ blog “Nhất Lác” và “Viết Bừa” (Phạm Viết Đào), Huỳnh Ngọc Chênh viết:
Dạo rày tự dưng bọn thế lực thù địch tung tin đồn nói xấu chế độ tốt đẹp của ta hơi bị nhiều. Chúng liên tục tung tin sắp tới sẽ cho người nầy nhập kho, cho người kia đi giáo dục làm như chế độ ta được dựng lên là để chuyên đi bắt dân không bằng. Chúng đưa ra danh sách 4 người, rồi danh sách 5 người, rồi danh sách 10 người...và mới đây nhất, theo nhà văn đáng kính Nguyễn Trọng Tạo, từ Bắc Kinh gởi về danh sách đến 20 người. Nghe cái danh sách nầy, Nguyễn Trọng Tạo phải thốt lên: Bắt hết nhân dân thì sống với ai. Lúc đầu nghe bọn xấu tung ra danh sách 4 người gồm Nhất, Đào, Chênh, Lập mà trong đó đã có 2 người đi theo 258 rồi, tôi run quá”.
Tôi đã viết: “Cho một dúm những kẻ viết bậy, nói bậy, quấy rối, làm càn là “nhân dân” như cách gọi của “Tao là Tạo” và Chênh “Dái lệch” là cách nhìn lộn ngược. Cần phải thấy chuyện viết bậy, nói bậy, quấy rối, làm càn là hành động gieo mầm bất ổn, xúc phạm nghiêm trọng đến an ninh và cuộc sống bình yên của mọi người”.
Cần phải hiểu thực trạng nước ta là một nước mà trình độ khoa học công nghệ còn rất kém. Kể từ khi có Luật đầu tư trực tiếp nước ngoài có hiệu lực năm 1988, dòng vốn FDI luôn là động lực quan trọng trong quá trình phát triển kinh tế xã hội của nước ta. Từ năm 2007 cho đến 2012, vốn FDI luôn chiếm tỷ trọng từ 21-30% trong tổng vốn đầu tư phát triển xã hội, tạo ra nhiều việc làm cho người dân. Khoảng cách phát triển khoa học công nghệ giữa các nước phát triển và Việt Nam còn rất xa. Việc ta tự nghiên cứu để tiến kịp nước phát triển là việc khó khăn và không thể. Nên đầu tư FDI cũng là cơ hội cho Việt Nam tiếp thu được kỹ thuật- công nghệ tiên tiến nhanh nhất.
 Vì vậy việc biểu tình vô lý chống Formosa chẳng khác gì chống lại chính sách “trải chiếu hoa” mời các nhà đầu tư nước ngoài không chỉ của nước ta mà là xu thế chung.
Như Chính phủ Indonesia vừa thực hiện một đợt cải cách hành chính quy mô lớn nhằm rút ngắn thời gian cấp phép kinh doanh cho các doanh nghiệp. Theo khảo sát thường niên của Ngân hàng Thế giới, Indonesia đứng thứ 109 trên 189 về độ cởi mở trong thủ tục kinh doanh. Singapore hiện dẫn đầu, Malaysia đứng thứ 18, Thái Lan xếp thứ 49 còn VN nằm ở vị trí 90. Chính phủ Indonesia muốn thăng hạng ngoạn mục trong kỳ khảo sát tới, leo lên vị trí 40 trong danh sách. Chưa hết, theo tin của báo Thanh Niên, Ủy ban Điều phối đầu tư nước này đã chính thức thí điểm Chương trình cấp giấy phép đầu tư trong 3 giờ nếu doanh nghiệp đáp ứng được các điều kiện. Có phải vì vậy mới có chuyện hơn 1 tỷ USD vốn Nhật từ Việt Nam đã chảy sang Indonesia?
Còn chuyện “đánh dân”? Nếu những người biểu tình thượng tôn pháp luật, “ngoan ngoãn” giải tán thì chắc chắn sẽ không có chuyện xô xát. Thực tế đã có những người cố tình gây rối, không hiếm người làm nhiệm vụ ổn định trật tự từng bị đổ máu bởi những người biểu tình quá khích. Nên việc cưỡng chế là tất yếu. Cũng như trên thế giới việc cảnh sát dùng dùi cui, vòi rồng, lựu đạn cay... giải tán biểu tình đã là điều hiển nhiên.
Vậy mà ông Nguyễn Trong Tạo viết về những người thực thi nhiệm vụ như thế này:
Họ ăn gì mà ngu hơn bò lợn
          Thực tế họ phải làm nhiệm vụ chứ không phải ngu như bò lợn, chỉ những người ngu như bò lợn mới không hiểu, mới viết vậy mà thôi!
          14-5-2016

          ĐÔNG LA