Thứ Ba, 20 tháng 11, 2018

NHỚ VỀ SỰ “SÒNG PHẲNG LÝ LUẬN” CỦA ÔNG TƯƠNG LAI NHÂN CHU HẢO BỊ KỶ LUẬT


ĐÔNG LA
NHỚ VỀ SỰ SÒNG PHẲNG LÝ LUẬN
CỦA ÔNG TƯƠNG LAI NHÂN CHU HẢO BỊ KỶ LUẬT

Tương Lai là một chiến hữu của Chu Hảo, người thuộc trường hợp hiếm hoi mới bị kỷ luật thuộc hàng nhân sĩ trí thức danh tiếng thoái hoá, biến chất, cơ hội, trở cờ. Chu Hảo là GSTS, nguyên thứ trưởng một bộ về Khoa học công nghệ thì Tương Lai (hay được gọi là GS nhưng thực chất là PGS) từng là Viện trưởng Viện Xã hội học, từng có 13 năm (1993 – 2006) là thành viên nhóm tư vấn các thủ tướng Võ Văn Kiệt và Phan Văn Khải. Năm 2007, Tương Lai cũng như Chu Hảo từng cùng Hoàng Tụy, Nguyễn Quang A, v.v... lập ra Viện nghiên cứu Phát triển - IDS rồi đã bị giải tán.
Bài tôi viết đầu tiên về Tương Lai liên quan đến một chuyện thú vị của cuộc đời tôi. Một lần tôi đã được một vị nguyên là Uỷ viên Trung ương Đảng mời tôi đến một cuộc gặp gỡ mà cơ quan ông tổ chức để những người có chức trách gặp gỡ và trao đổi với tôi về những lĩnh vực lý luận liên quan đến cả chính trị lẫn Văn học Nghệ thuật. Đến cuộc gặp tôi thấy một vị ôm một chồng văn bản photo chính những bài viết của tôi, thầm nghĩ, thì ra mình đã được họ cho vào sổ, và may là sổ đỏ chứ không phải sổ đen. Vì vậy gặp nhau để biết mặt, vui vẻ tiệc tùng với nhau một chút là chính, chứ thực ra họ đã quá hiểu về tôi rồi. Sau cuộc gặp, vị chủ trì đưa cho tôi một cuốn sách và muốn tôi có ý kiến, đó là cuốn Tôi chỉ có một Đảng, ĐẢNG CỦA BÁC HỒ của Viện Nghiên cứu Công nghệ và Phát triển SENA. Cuốn sách đã được họ gởi đến Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng và Ban Tuyên giáo TW, đề nghị mở rộng nghiên cứu các vấn đề cấp bách của Việt Nam.
*** 
 Trong cuốn sách, Tương Lai có bài “Vòng tròn nhỏ trong vòng tròn lớn”, viết: “Nếu không sòng phẳng về mặt lý luận, để khẳng định rõ đồng thuận là động lực, đại đoàn kết là động lực chứ không phải đấu tranh giai cấp là động lực như trước đây, thì không thể thúc đẩy sự nghiệp Đổi Mới”.
Ông ta cho rằng: “Đã từng một thời có những câu thơ bốc lửa giục giã con người đi làm cách mạng: “…Nuôi đi em cho đến lớn, đến già? Mầm hận ấy trong lồng xương ống máu/ Để thêm nóng mai kia hồn chiến đấu” thì giờ đây ngẫm lại có cái gì không ổn từ chính logic của hệ tư tưởng”. Ông ta giải thích bằng câu chuyện trong “Thế giới phẳng” của T. L. Friedman: một gia đình bị chia đôi sống ở Ấn độ và Pakistan, người con hỏi cha tại sao phía sống ở Ấn độ lại khá hơn thì người cha trả lời rằng tại vì bên Ấn độ, một thanh niên nghèo thấy người giàu thì khâm phục cố phấn đấu cho bằng, còn bên Pakistan người thanh niên nghèo thấy một người giàu thì thù hận quyết chí giết người ta. Tương Lai cho rằng “mầm hận” trong câu thơ của Tố Hữu giục giã dân ta đi làm cách mạng nói trên tương tự như thù hận của người thanh niên nghèo ở Pakistan kia, và đó chính là sự thể hiện cụ thể của “động lực đấu tranh giai cấp” sai lầm, cần phải phế bỏ. Ông ta cũng cho chính cái “mầm hận”, cái “động lực” ấy đã khiến chúng ta “đã có những trải nghiệm đau đớn với “cải cách ruộng đất”, với đấu tranh chống “Nhân văn Giai phẩm”, với đấu tranh ai thắng ai bằng “cải tạo tư sản” và “công tư hợp doanh”, rồi quá trình kế hoạch hóa tập trung, bao cấp”, “hợp tác hóa bậc cao” ngăn sông cấm chợ… đã đẩy đất nước đến bên bờ sụp đổ… nếu soi kỹ những sai lầm kéo dài hàng thập kỷ sẽ thấy “sợi chỉ đỏ” xuyên suốt chính là cái “mầm hận” đã thấm vào “lồng xương ống máu” nhằm đẩy tới cuộc đấu tranh giai cấp được xem là động lực thúc đẩy sự phát triển xã hội”.
Hiểu khái niệm “đấu tranh giai cấp” giống như hận thù cực đoan và đố kỵ giàu nghèo như trên, ông Tương Lai đã không hiểu gì về Triết học. 
 Trong Tuyên ngôn của Đảng Cộng sản, Mác và Ăngghen viết: “Đặc trưng của chủ nghĩa cộng sản không phải là xóa bỏ chế độ sở hữu nói chung, mà là xóa bỏ chế độ sở hữu tư sản... là biểu hiện cuối cùng và đầy đủ nhất... trên cơ sở những người này bóc lột những người kia”; “Chủ nghĩa cộng sản không tước bỏ của ai cái khả năng chiếm hữu những sản phẩm xã hội cả. Chủ nghĩa cộng sản chỉ tước bỏ quyền dùng sự chiếm hữu ấy để nô dịch lao động của người khác”. 
Như vậy, nội hàm chính của khái niệm “đấu tranh giai cấp” chính là tước bỏ quyền nô dịch người khác và xóa bỏ sự “bóc lột”. 
Chính một thời ấu trĩ, người ta đã hiểu một cách cực đoan về “đấu tranh giai cấp” như ông Tương Lai hiểu nên đã đẩy đất nước chúng ta đến những giai đoạn “đã có những trải nghiệm đau đớn”. Nếu phủ phận “đấu tranh giai cấp”, coi căm thù sự bóc lột và sự nô dịch là “không ổn từ chính logic của hệ tư tưởng” như Tương Lai thì nước ta sẽ không có cách mạng, thế giới cũng không có cách mạng. Và như vậy, nếu cứ giữ nguyên hiện trạng như thời thực dân cũ, thế giới chỉ chia làm hai, ba mảng, chủ yếu thuộc Anh và Pháp. Nước Mỹ cũng sẽ không tồn tại mà chỉ là trang trại của những ông chủ bên Mẫu quốc Anh; nước ta cũng sẽ không còn tên trên bản đồ thế giới, sẽ là trang trại của những ông chủ nô Pháp.
Ngay cả những “trải nghiệm đau đớn” như Cải cách ruộng đất, muốn “sòng phẳng”, cũng cần phải đánh giá một cách khách quan và toàn diện, không thể xổ toẹt một cách thô thiển nông cạn được. Rõ ràng qua đó chúng ta đã đạt được thành quả rất lớn là người cày có ruộng; đạt được tiến bộ xã hội là xóa bỏ được mối quan hệ phong kiến đã từ ngàn đời đè nặng, mọc rễ sâu trong mọi ngõ ngách của xã hội VN, chỉ có cái sai là sự cực đoan. Một mặt, về khách quan, trong kháng chiến chúng ta buộc phải nhờ vả bên ngoài nên đã phải chịu sức ép từ bên ngoài (LX và TQ). Còn mặt chủ quan, đó chính là sự ấu trĩ. Triết học Mác chỉ rằng, chỉ có trong đấu tranh đối kháng mới dùng bạo lực. Nhưng cũng cần phải phân biệt, CCRĐ ở ta hoàn toàn khác với Cách mạng Văn hóa kiểu Mao Trạch Đông, bởi những việc đó đã được tính toán kỹ và thực hiện có chủ đích, còn chúng ta khi thấy CCRĐ sai đã sửa sai nhanh nhóng và quyệt liệt nhất, đã cách chức đến cả Tổng Bí thư Đảng.
*** 
Tương Lai cũng sai khi cho “đấu tranh ai thắng ai bằng “cải tạo tư sản”” sau 1975 cũng là hậu quả sai lầm của “đấu tranh giai cấp”. Trước hết phải xách định rằng, việc “đánh” tư sản mại bản và “cải tạo tư sản” sau chiến thắng 1975 là đúng và tất yếu. Bởi dân tộc ta từng hy sinh hàng mấy triệu người để giành lại nền độc lập, thống nhất đất nước không phải là để cho bọn tư sản Ba Tàu làm giàu. Nền kinh tế của Việt Nam Cộng hòa, theo Googlle: “Hoa kiều kiểm soát gần như toàn bộ các vị trí kinh tế quan trọng, và đặc biệt nắm chắc 3 lĩnh vực quan trọng: sản xuất, phân phối, và tín dụng. Đến cuối năm 1974, họ kiểm soát hơn 80% các cơ sở sản xuất của các ngành công nghiệp thực phẩm, dệt may, hóa chất, luyện kim, điện...và gần như đạt được độc quyền thương mại: 100% bán buôn, hơn 50% bán lẻ, và 90% xuất nhập khẩu. Hoa kiều ở miền Nam gần như hoàn toàn kiểm soát giá cả thị trường”.
Còn cái sai của ta thời đó chính là do trình độ, sau mấy chục năm chiến tranh, cả nhà nước cũng như toàn dân ta thực sự chưa biết làm kinh tế. Chúng ta cũng sai lầm mang tính lý luận, khi xây dựng XHCN chỉ bằng hai bàn tay trắng, mà sau này tự phê là “căn bệnh duy ý chí”. Triết học Mác chỉ ra, xã hội XHCN chỉ được xây dựng trên nền tảng XHTB cực phát triển với phạm vi toàn thế giới. So với với quy luật “lượng đổi chất đổi” của phép biện chứng thì chỉ khi nào lượng chất mới tích lũy đủ khi đó chất cũ mới thành chất mới, chứ không thể nào có chuyện một chất cũ đột nhiên biến thành chất mới được. Vì vậy việc đánh tư sản mại bản sau 1975 là đúng, nhưng xóa bỏ ngay mọi thành phần sản xuất tư nhân là sai. Trong thực tế con đường đến với mỗi tiến bộ luôn phải trả giá đắt, bằng rất nhiều mồ hôi nước mắt, thậm chí cả máu nữa; còn trí thức giả cầy như Tương Lai, sau khi mọi chuyện đã rồi, ngồi phán đúng sai, nên thế này, nên thế kia thì quá dễ.
Việc ông Tương Lai lấy “đại đoàn kết” đối nghịch và thay thế “đấu tranh giai cấp” ông cũng tỏ ra không hiểu gì về triết học cũng như thực tiễn cuộc sống.
Theo Quy luật Thống nhất và Đấu tranh của các mặt Đối lập của triết học Mác, các mặt đối lập luôn tồn tại khách quan và phổ biến, từ đó sẽ tạo ra mâu thuẫn. Rồi mâu thuẫn lại tồn tại trong sự thống nhất và đồng thời trong sự đấu tranh giữa các mặt đối lập. Sự thống nhất chính là sự chuyển hóa lẫn nhau giữa những phần giống nhau của các mặt đối lập; còn đấu tranh chính là sự phủ định lẫn nhau giữa những phần khác nhau của các mặt đối lập; hai cái không thể tách rời nhau, tạo ra sự vận động và phát triển. Khi mâu thuẫn đã được giải quyết thì sự vật cũ mất đi, cũng là lúc sự thay đổi về lượng đủ để chất mới ra đời. Và rồi cứ thế lặp lại theo quy luật phủ định của phủ định, sự vận động phát triển diễn ra mãi mãi.
Làm ngược cơ sở lý luận đó, theo Tương Lai cần bỏ đi sự đấu tranh, chỉ “đồng thuận” và “đại đoàn kết” với kẻ ác, với kẻ tham thì có thể tiến đến được một xã hội “dân chủ cộng hòa” tươi đẹp được sao! Nhưng sự đoàn kết có thể coi như một phần “thống nhất” của quy luật Mâu thuẫn, khi người ta bỏ qua những mâu thuẫn không có tính đối kháng để thống nhất với nhau đi tới một mục tiêu chung; đoàn kết cũng còn là sự tác động chuyển hóa của những phần giống nhau giữa các lực lượng đối nghịch cũng góp phần vào quá trình biến đổi tới một xã hội tốt đẹp hơn.
Vì vậy “đoàn kết” và “đấu tranh” luôn luôn gắn bó với nhau, bổ sung cho nhau, trong quá trình vận động phát triển. Chỉ khi nào loài người sinh ra toàn thiện thì mới không cần đến “đấu tranh”, chỉ cần đoàn kết với nhau thì xã hội vẫn có thể vù vù tiến lên!
Còn cái ý ông Tương Lai cho là do “đấu tranh giai cấp” mà đẩy đất nước đến bờ vực giai đoạn sau Giải phóng 1975 cũng là cái nhìn thiển cận, phiến diện. Ai cũng thấy sau chiến tranh nước ta đã kiệt quệ toàn diện. Chúng ta chưa có một nền sản xuất đúng nghĩa, cả về trình độ, máy móc lẫn nguyên vật liệu. Cả hai miền Nam Bắc đều đột ngột bị cắt nguồn viện trợ to lớn, còn bị cô lập, cấm vận. Chưa hết, chúng ta lại phải tiến hành 2 cuộc chiến ở biên giới, phía Tây Nam và phía Bắc. Tất cả những điều đó đã đẩy đất nước ta đến bên bờ vực thẳm, giai đoạn lạm phát gần 800% (1986) chứ đâu có đơn giản như ý ông Tương Lai là do “đấu tranh giai cấp”! Trái lại, chính do “đấu tranh giai cấp”, chúng ta mới giữ được ổn định. Vẫn biết đại đoàn kết là điều tốt đẹp nhất, nhưng lòng người đâu chỉ có muốn đoàn kết mà luôn có sự vô minh. Chính sự vô minh đã đẻ ra hận thù, đẻ ra đố kỵ, đẻ ra cố chấp, nên “chuyên chính” như là một điều tất yếu của chính trị đối với bất cứ đất nước nào, thể chế nào, nhất là sau khi một quốc gia phải trải qua một cuộc chiến. Nước ta thời hậu chiến với hận thù ngút trời, đến hôm nay, Việt kiều, từ ông lãnh đạo đến trí thức, văn nghệ sĩ ở chế độ cũ đã nườm nượp về nước. Gần nửa thế kỷ đã trôi qua, đất nước luôn bình yên, không có một lần bom nổ, mới thấy “nền chuyên chính” của chúng ta mới thật kỳ diệu làm sao!
*** 
Ông Tương Lai viết: “Lịch sử Cách mạng VN đã chứng minh một sự thật không thể bác bỏ là lúc nào lấy dân tộc làm động lực thúc đẩy cuộc đấu tranh cách mạng lúc ấy cách mạng giành thắng lợi, còn lúc nào nống đấu tranh giai cấp lên làm động lực, lúc ấy cách mạng gặp khó khăn”; “Hiểu điều này, mới hiểu được bản lĩnh của Hồ Chí Minh vào năm 1951, khi Đảng có điều kiện để ra công khai đã đổi tên Đảng là Đảng Lao động VN: “Chính vì Đảng Lao động VN là đảng của giai cấp công nhân và nhân dân lao động , cho nên nó phải là đảng của dân tộc VN”.
Thực ra do ấu trĩ, là cộng sản mà không hiểu chủ nghĩa cộng sản nên có những giai đoạn ở ta đã có cái nhìn hạn hẹp về giai cấp, chỉ cho những người cùng khổ mới là giai cấp cách mạng, trong khi Tuyên ngôn của Đảng Cộng sản, Mác và Ăngghen viết: “Bác sĩ, luật gia, tu sĩ, thi sĩ, bác học đều bị giai cấp tư sản biến thành những người làm thuê”; rồi: “Từng bộ phận trọn vẹn của giai cấp thống trị bị sự tiến bộ của công nghiệp đẩy vào hàng ngũ giai cấp vô sản”.
Vì vậy ông Tương Lai đã rất sai lầm khi lấy “dân tộc” đối nghịch với “giai cấp”, coi tư tưởng của Bác Hồ đối nghịch với lý luận của ĐCS, lấy tinh thần “dân tộc” của Bác đối nghịch với tinh thần “quốc tế vô sản”.
Trước hết, phải thấy nước ta không thể chỉ lấy “dân tộc” làm “động lực” mà giành được Độc lập. Thực tế, 1945, ta tận dụng cơ hội thế giới chiến thắng phát-xít mới làm Cách mạng tháng 8 thành công.
Việc Tương Lai lấy câu nói của Bác “Đảng là Đảng của dân tộc” để đối nghịch giữa Bác với lý luận của ĐCS cũng rất sai trái. Bởi chính trong Đại hội đó Bác đã nói về lý luận một cách dân dã: “Quân đội ta từ chỗ yếu tiến đến chỗ mạnh, từ chỗ nhỏ tiến đến chỗ to, từ không thắng tiến đến thắng, từ thắng ít đến thắng nhiều, rồi từ thắng nhiều tiến đến thắng lợi hoàn toàn. Đó là vì đâu? Là vì trong chính trị, cũng như trong mọi mặt công tác khác, Đảng ta có một chủ nghĩa cách mạng nhất, sáng suốt nhất, đó là chủ nghĩa của ba ông kia kìa”. (Hồ Chủ tịch vươn tay chỉ và hướng mặt về phía chân dung 3 vị lãnh tụ: Marx, Engels, Lénine) ( Theo HỌC TẬP - Nội san Đảng Bộ Liên Khu Bốn, Số 35, 4 - 1951). Về mặt đối ngoại, cần phải hiểu Bác là người rất khôn khéo. Bác đã trích dẫn Tuyên ngôn của Mỹ, Pháp trong Tuyên ngôn Độc lập vì không muốn thế giới nhìn ta theo phe phái để rồi phải lún sâu vào cuộc chiến ý thức hệ. Rõ ràng tư tưởng của Bác rất đúng và đi trước thời đại. Đó chính là tư tưởng chủ hòa, luôn là sợi chỉ đỏ xuyên suốt hành trình hoạt động của Bác. Nhưng thật tiếc, nhìn lại lịch sử, ta thấy những kẻ mạnh luôn tham lam, luôn muốn thống trị kẻ yếu, nên tất cả cố gắng của Bác đều không thành. Chính vì vậy tư tưởng của Bác không chỉ là “Đoàn kết”, mà trước cái ác, tư tưởng của Bác cũng chính là “đấu tranh”. Còn ai quyết liệt hơn Bác, như trong Lời kêu gọi toàn quốc kháng chiến: “Ai có súng dùng súng. Ai có gươm dùng gươm, không có gươm thì dùng cuốc, thuổng, gậy gộc. Ai cũng phải ra sức chống thực dân Pháp cứu nước” ; 7-1945, sau một cơn sốt, Bác cũng nói với Đại tướng Võ Nguyên Giáp: “… dù có phải đốt cháy cả dãy Trường Sơn cũng cương quyết giành cho được độc lập”.
Vì vậy, việc đem “Đại đoàn kết” đối nghịch với “đấu tranh giai cấp”; “tinh thần dân tộc” đối nghịch với tinh thần “quốc tế”, và những những quan điểm phiến diện về Bác của ông Tương Lai là đại sai lầm.
***
Hiện nước ta càng thực hiện kinh tế thị trường phát huy sức sản xuất thì càng phải hiểu chính xác, sâu sắc và vận linh hoạt học thuyết “đấu tranh giai cấp”, cụ thể là việc chống tham nhũng và làm giàu bất chính, bởi đó chính là sự bất công lớn nhất, cái việc một thời cả nước đổ máu để rồi cho hôm nay một số nhỏ trục lợi. Còn trong thực trạng như vậy, Tương Lai cũng như cái công trình hiến kế của cái viện nghe rất lạ tai kia, Viện Nghiên cứu Công nghệ và Phát triển SENA, lại đi kêu gọi “đoàn kết”, “đồng thuận”, phát huy sức mạnh văn hóa” thì tôi thấy các vị như là làm “văn chính trị”. Hoặc giống như tình trạng có người đang bị nhiễm trùng nặng, cần thuốc kháng sinh mạnh, thì các vị lại bảo cần phải đi nghe nhạc sẽ tốt cho sức khỏe. Theo cái toa thuốc mà các vị kê cho xã hội VN này thì xã hội sẽ chỉ hỗn loạn thêm mà thôi.
Vườn Vải Phúc Yên
20-11-2018
        ĐÔNG LA

Chủ Nhật, 18 tháng 11, 2018

PHƯƠNG, TRƯỜNG, LỊCH THÂN MẾN!


ĐÔNG LA
PHƯƠNG, TRƯỜNG, LỊCH THÂN MẾN!

Chú đã viết một bài tình cảm khuyên các cháu dừng lại, đừng điên cuồng nữa trong việc chống cô Hoà, vậy mà các cháu ngu quá không hiểu, không chịu nghe, nên chú lại phải viết tiếp. Điều đơn giản nhất các cháu cần phải hiểu là, nếu đi làm tâm đức thì đừng tính toán thiệt hơn, còn tính toán thiệt hơn thì đừng đi làm tâm đức. Nhưng các cháu ngu đã không hiểu được điều ấy, giờ còn lý sự cái gì?
         ***
Trước hết xin có mấy lời với các bạn độc giả thường đọc tôi viết về mảng chính trị, như các bạn “cờ đỏ”, các nhà văn, nhà báo, tướng tá quân đội và công an. Có mấy người từng hỏi tôi, ông nhà văn Đông La chuyên viết chuyện đại sự quốc gia, dân tộc, thế giới sao lại viết hơi bị nhiều về “bà Hòa bán cá”. Tôi xin trả lời là, một nhà thông thái phải biết được cái tầm trường trong cái vĩ đại, cái vĩ đại trong cái tầm thường. Như trước đây không ai nghĩ có ngày những nhân vật lừng danh như Nguyên Ngọc, Chu Hảo sẽ có ngày phản động, nhưng riêng tôi thì đã cảnh báo từ lâu, và nay Chu Hảo bị kỷ luật đã chứng thực sự tiên tri của tôi. Còn cô Hoà có thời tướng tá Quân khu 7, Bộ Quốc phòng, rồi Thu Uyên trên VTV đua nhau nói cô lừa đảo, chính tôi đã phản bác họ, đã độp thẳng vào mặt họ là họ đã vu khống cô. Và cô, dù suốt cả quãng đời dài chỉ là người phụ nữ tần tảo, lam lũ sớm hôm, nuôi chồng bệnh con thơ, nhưng tôi đã không ngần ngại viết, mà còn viết rất nhiều nữa, cô không chỉ có tâm Phật, tâm Bồ Tát mà cô còn có những khả năng siêu phàm như Phật, như Bồ Tát, đó chính là khả năng lục thông mà ai hiểu kinh Phật sẽ biết. Vì vậy, là nhà nghiên cứu, tôi muốn viết về cô để, như cách nói của Đạo Phật, góp phần vén bức màn vô minh cho nhân loại. Tôi muốn viết cũng là để mọi người, kể cả những vị đương chức, có quyền lực nghiêng trời, hiểu rằng thế giới tâm linh là có thật, luật nhân quả là có thật, hãy làm việc đúng, việc tốt, tránh quả báo. Mới đây cả nước ta đau buồn vĩnh biệt Chủ tịch nước Trần Đại Quang đột ngột từ trần, nhà nước thông báo ông bị trọng bệnh, bọn phản động nói ông bị đầu độc, còn nếu hiểu thế giới tâm linh, dù ông quyền lực nguyên thủ quốc gia, dù lý do phàm trần thế nào thì việc ông chết đột ngột cũng là việc ông phải trả nghiệp của chính mình mà thôi.
Tôi viết về cô Hoà, về tâm linh cũng vì nếu một xã hội mà người dân hiểu đạo, hành xử đúng đạo, sẽ làm ngành công an và tư pháp thất nghiệp. Tiếc là tôi mới chỉ viết được một phần rất nhỏ về cô vì cô không cho viết, cô bảo tôi viết ra, người ta không hiểu, nói bậy, sẽ phải tội.
Vì đọc tôi viết mà nhiều người muốn tôi giới thiệu họ đến gặp cô.  Nhưng tôi đã không giúp họ vì tôi thấy, gặp được cô thì dễ nhưng hiểu cho đúng được về cô lại rất khó. Tôi từng viết, đến với cô giống như đến một hồ sen, tuỳ tâm trí và mục đích của mỗi người, có người chỉ nhìn thấy bùn đất ở gốc và cỏ rác ở mặt nước, nhưng cũng có người có thể thấy được bông sen ở trên cao, rực rỡ, ngát hương. Tôi chỉ giới thiệu duy nhất một người là Lương Chí Thành, một BSTS ở Bộ Y tế, vì tôi muốn một người có địa vị, có trình độ y học chứng kiến khả năng chữa bệnh đặc biệt của cô. Còn những người đến vì tò mò, đến để nhờ vả hoặc có mục đích gì đó, nếu không được như ý thường chỉ làm phiền cô. Như câu chuyện hôm nay tôi viết tiếp đây, có nhóm người từng dứt áo bỏ nhà ra đi theo cô làm tâm đức, y như chuyện Tôn Ngộ Không, Trư Bát Giới và Sa Tăng nguyện đi theo, bảo vệ Đường Tăng đi lấy kinh vậy, một câu chuyện cổ tích giữa đời thường. Họ theo cô, từng coi cô là “mẹ Bồ Tát”, nguyện là cái tay, cái chân của cô, không nề hà khổ cực, khó khăn, đói khát, để cô sai khiến trong suốt một chặng đường dài thực hiện sứ mệnh tâm đức của cô. Nhưng rồi những ngày hôm nay, sự thật mới bị lột truồng, họ chịu khổ nhục theo cô không phải đi làm tâm đức mà là để lợi dụng khả năng siêu phàm của cô để làm tiền. Khi không được như ý thì họ đã cay cú, hận cô, phản lại cô, đang tìm mọi cách hại cô và chửi cả tôi, người bênh vực cô.
         ***
PHƯƠNG, TRƯỜNG, LỊCH THÂN MẾN!
Hôm nay chú lại phải hạ mình xuống để nói chuyện với các cháu. Viết thế không phải chú tự kiêu mà thực tế trình độ chú tận trên trời, hiểu biết của các cháu lại sát mặt đất, mối quan tâm của chú là khoa học, triết học, đạo học, lý luận, văn chương, chữ nghĩa, tất cả đều tinh khiết, cao siêu; còn đầu óc các cháu chỉ quanh quẩn, cùng quẫn với những toan tính tối tăm, hôi thối vì cay cú chuyện lợi dụng khả năng của cô Hoà kiếm tiền, vàng không được. Thử hỏi một người như chú phải tranh cãi với các cháu thì có khổ không? Thử hỏi một người cao tận trời mà phải cúi sát mặt đất để nói chuyện thì có đau lưng không? Tất nhiên chuyện ở đây thuộc về tri thức, về tinh thần, lưng chú không thể đau mà chỉ có thể đau ở cái tâm mà thôi! Tâm của cô Hoà cũng rất đau, cô đã khóc rất nhiều khi các cháu quyết dứt tình nghĩa, quay cổ phản cô. Không phải vì không có các cháu thì cô không làm gì được mà vì cô tiếc công sức của các cháu đổ sông, đổ biển, cô xót thương các cháu rồi sẽ phải bị quả báo. Còn chú chú cũng đau vì chú không quên hình ảnh các cháu cả đêm mưa lạnh giúp nhà chú chuyển mồ mả. Chú cũng không quên hôm chú có chút buồn vì sừng cồ với cô Hoà ở nhà Hoa, Thương, hôm sau ông Ba là bố các cháu có việc gì đó làm tiệc, đã kiên trì mời chú suốt cả buổi sáng mà chú không đến. Cái phần nhân tính quý báu đó của các cháu, của cả ông bà Ba nữa, giờ đâu rồi? Bị chó nó gặm mất tiêu rồi sao? Hay tại vì cái lòng tham đã biến chúng thành rác rưởi hết rồi sao?
Bây giờ các cháu với cái nickname “kẻ phản diện” lại đi sưu tầm những bài của bọn ngu đần, lưu manh và phản động viết về chú để bôi bẩn chú thì công các cháu thành công cốc rồi. Các cháu cần phải biết loài người luôn có người tốt, kẻ xấu, nếu mình tốt tất kẻ xấu phải chửi mình, còn mình lại được kẻ xấu ca tụng thì phải tự xem lại mình ngay. Đến các bậc thánh nhân và các bậc vĩ nhân cũng không tránh khỏi bị bọn ác bôi bẩn đó các cháu có biết không? Bọn chuột chù, sâu bọ thì chú không chấp làm gì, riêng ông nhạc sĩ Nguyễn Trọng Tạo, tác giả bài Khúc hát sông quê nổi tiếng đấy thì chú đã trả lời từ lâu cái bài của ông ấy viết về chú: “TẠI SAO ĐÔNG LA BỊ CƯ DÂN MẠNG "NÉM ĐÁ"?” Chú đã viết như thế này này:
“Khi đọc thì thấy ông Tạo vừa dốt vừa hèn mạt ở chỗ ông không có trình độ và bản lĩnh để chỉ ra tôi sai trái như thế nào, chỉ trích dẫn lời những bọn mà tôi gọi là sâu bọ, rắn rết, chuột chù, chó điên, trên cái “chợ Giời” (internet). Nguyễn Trọng Tạo cũng hèn và đểu vì cố tình lờ đi chuyện tôi không bao giờ vô cớ xúc phạm và công kích người khác. Tất cả, khi tôi phê phán ai là tôi viết rõ họ sai cái gì, sai như thế nào, từ đó mới tỏ thái độ tương ứng. Buồn cười ở chỗ Nguyễn Trọng Tạo đúng là ngu thật, công kích tôi nhưng lại trích dẫn toàn những điều tôi viết hoàn toàn là sự thật, toàn là những điều tốt về mình:
“Đông La tự viết về mình:
– Khi đọc chùm thơ đầu tay của tôi, Chế Lan Viên đã đề nghị trao giải thơ cho tôi trong cuộc thi năm 1986 của Hội Nhà Văn TPHCM, rồi ông còn trực tiếp đứng tên giới thiệu tôi vào Hội Nhà Văn TPHCM.
– Bà Thân Thị Thư, Trưởng Ban Tuyên Giáo Thành ủy TPHCM một lần gặp tôi cũng nói: “Em cảm ơn anh vì các bài viết của anh trên Báo VN TPHCM mà em được cấp trên khen đấy!”
– “Tôi bất ngờ nhận được điện thoại của anh (Hữu Thỉnh – Chủ tịch Hội Nhà Văn VN), anh bảo hỏi mãi mới biết được số của tôi, anh bảo anh đọc từng chữ của tôi viết, “sao mày tài thế, giỏi thế, những bài viết của em có sức mạnh như những sư đoàn””.
– Theo quy định việc xin vào Hội Nhà văn VN phải có hai người giới thiệu, người thứ nhất, GS Mai Quốc Liên đã viết lời giới thiệu tôi là “một nhà phê bình hiếm có”. Còn người thứ hai là GS Trần Thanh Đạm. Khi tôi cảm ơn ông thì ông nói: “Tôi cũng phải cảm ơn anh vì tôi rất vinh dự được giới thiệu người như anh vào Hội”.
- Nhà thơ Hải Như, tác giả lời ca khúc bất hủ Thành phố hoa phượng đỏ, đã đi hỏi số điện thoại của tôi gọi: “Đông La biết tôi là ai không? Tôi từng giới thiệu Vũ Tú Nam (từng giữ chức như Chủ tịch Hội Nhà văn bây giờ) vào Hội đấy. Nếu tôi có quyền sẽ cho chùm thơ của Đông La giải nhất. Thơ Đông La hiện đại nhưng đã đạt đến sự giản dị…”
Các cháu thấy đấy, toàn những người danh tiếng, và còn hơn thế, như Chế Lan Viên đã trở thành bậc danh nhân của đất nước, được đặt tên đường, tất cả họ đều quý mến và khen ngợi chú. Vậy thì bọn chuột chù, chó điên, phản động chửi chú, cũng như bọn phản tặc các cháu bây giờ chửi chú, thì danh dự của chú làm sao có thể bị bôi bẩn được. Cả Trường, Lịch gọi chú là “nhà chết tiệt” thì chỉ những thằng ngu đần, chết tiệt như các cháu không thể hiểu chú mới gọi chú như vậy thôi. Bởi chú là nhà văn được nhà nước coi trọng, hàng ngày người đọc vẫn vào blog và facebook của chú đọc, họ ca ngợi chú và dù chú chẳng giúp gì cho riêng họ, nhưng thỉnh thoảng vẫn có người cảm ơn chú vì những điều chú đã viết.
         Riêng câu Nguyễn Trọng Tạo viết mà các cháu hả hê: “Đông La ngày đêm trằn trọc viết bảo vệ chế độ thế mà một khúc xương cũng không được gặm” thì các cháu cũng ngu vì không hiểu ông Nguyễn Trọng Tạo ngu ở chỗ muốn chê chú nhưng viết vậy lại thành ra một ngàn lần khen chú. Bởi “khúc xương” mà Tạo nói ở trên thực ra là thuộc về vật chất tham nhũng mà bọn quan tham và những bọn như Tạo phải sống bám nhà nước giành giật nhau, loại như Tạo bị thua thiệt thì cay cú đi chửi chế độ, thành nhà “dân chủ cuội” xuống đường “đấu tranh” lăng nhăng.
Còn chú, dù gặp những bất công, nhưng khi viết về xã hội chú luôn khách quan, viết không vì sự thua thiệt của cá nhân mà viết vì cái chung, viết vì cái quý giá nhất là sự ổn định và phát triển của đất nước. Còn nếu đời chưa công bằng với chú thì Trời sẽ bù cho. Thực tế các cháu thấy đấy, chú đâu cần “khúc xương” tham nhũng đâu nhưng chú vẫn nhà cao cửa rộng, vẫn cho con du học Mỹ, vợ chồng chú mới du lịch ngang đọc khắp nước Mỹ, loại như Nguyễn Trọng Tạo dù có luồn lách cách nào thì 1000 năm nữa cũng không sướng được như chú đâu.
***
Còn ông Duật vừa gởi cho tôi và nhiều người ở Vườn Vải bản án của Toà Vĩnh Phúc xử anh Chu Xuân Thu như rải truyền đơn thì để làm gì? Nếu ông hả hê về chuyện đó thì hãy vắt tay lên trán nhớ lại xem cô Hoà đã cứu chữa, cứu giúp vợ con ông như thế nào, nhớ lại chuyện chính bản thân ông từng được cô cải tử hoàn sinh, từng mếu máo coi cô như mẹ Bồ Tát tái sinh mình như thế nào, giờ ông phản cô thì ông có còn một chút nhân tính nào không?
Còn chuyện anh Thu mua hai con rắn nấu cao bị công an Phúc Yên bắt, như đơn tố cáo của anh, công an Phúc Yên chỉ kiếm cớ ép anh hại cô Hoà, ép không được mà toà vẫn xử như vậy thì dư luận cũng như các vị có trọng trách cấp trên phải xem lại cách xử của toà án Vĩnh Phúc, xem có giống vụ UBND TP Cần Thơ đã ra quyết định xử phạt anh Nguyễn Cà Rê đến 90 triệu đồng khi bán có 100 USD ở một tiệm vàng không được mua bán ngoại tệ hay không? Thống đốc NHNN Lê Minh Hưng, ngay sau buổi họp quốc hội đã phải sượng sùng trả lời báo chí bên hành lang là đã chỉ đạo ngay Giám đốc NHNN Việt Nam cơ quan phía Nam tiếp cận, kiểm tra hồ sơ của vụ việc, sau đó tư vấn cho UBND TP Cần Thơ có hướng xử lý phù hợp. Ông Hưng cũng thấy cần phải sửa Nghị định 96/2014/NĐ-CP Quy định xử phạt vi phạm hành chính trong lĩnh vực tiền tệ và ngân hàng sao cho phù hợp. Chánh án Toà án Tối cao Nguyễn Hoà Bình cũng nên hành xử như Thống đốc ngân hàng Lê Minh Hưng nếu biết chuyện cựu chiến binh, thương binh Chu Xuân Thu, 72 tuổi, từng có nhiều công trạng, trong đó có nhiệm vụ bảo vệ Đại tướng Hoàng Văn Thái khi ông là Tư lệnh chiến trường, anh không có tiền án tiền sự, chỉ vì vô tình mua hai con rắn nấu cao mà bị toà Vĩnh Phúc xử đến 2 năm tù!
         Xã hội VN còn có những chuyện phi lý đến buồn cười làm khổ người dân như vậy. Tôi là một nhà văn viết rất nhiều để bảo vệ chế độ cũng “bó tay chấm com” khi phải chứng kiến chuyện anh Thu, khi đến thăm cô Hoà và anh Thu ngay tại vườn vải này.
         Vườn Vải Phúc Yên
         18-11-2018
         ĐÔNG LA

Thứ Bảy, 17 tháng 11, 2018

NGUYỄN CÔNG KHẾ CA NGỢI NGUYÊN NGỌC VÀ CHU HẢO


ĐÔNG LA
NGUYỄN CÔNG KHẾ CA NGỢI
NGUYÊN NGỌC VÀ CHU HẢO

Tôi đọc trên một trang phản động đăng lại bài của Nguyễn Công Khế mới viết trên FB của mình “Chuyện ra và vào Đảng” có đoạn:
“… việc kỷ luật Đảng viên Chu Hảo và việc ra Đảng của nhà văn Nguyên Ngọc tôi lại lấy làm tiếc cho một Đảng đã từng có những đảng viên như Nguyên Ngọc tự nguyện đi theo, nay lại bỏ Đảng.
Tiếc là vì tôi biết, Nguyên Ngọc là một người từng sống chết cho mục tiêu lý tưởng của Đảng ông trong cuộc kháng chiến trước đây. Tôi là một trong rất nhiều người trẻ trước đây vì đọc văn của ông mà hướng đến những điều được cho là cao đẹp của lý tưởng yêu nước. Nhiều nhà văn ở Miền Bắc kể cho tôi nghe, vì đọc văn và tùy bút của NN mà nhiều thanh niên thời đó tình nguyện vào Nam.
Tôi biết ông là người sống giản dị , một người yêu nước nồng cháy, bất vụ lợi. Một trí thức trung thực.
Ông Chu Hảo cũng vậy, từng là con của một vị “ quan triều đình “ từ những ngày đầu cách mạng. Một trí thức uyên bác và khát khao đóng góp cho hiện tình đất nước.
Việc ông Nguyên Ngọc ra Đảng cũng như ông Chu Hảo bị kỷ luật Đảng, tôi cho là nó có vấn đề từ phía Đảng mà ông Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng thường nhắc nhở cảnh báo Đảng viên của mình là sự “suy thoái, xa rời lý tưởng, hiện tượng tham nhũng , nói không đi đôi với làm trong Đảng hiện nay”,Hay như bà Phó chủ tịch Nước Nguyễn Thị Doan từng nói đến loại Đảng viên “ăn của Dân không từ một thứ gì” đó có làm cho những đảng viên như Nguyên Ngọc đau đớn và đã có những suy nghĩ đã quá khác về Đảng của mình . Một Đảng mà ông đã từng hy sinh hết cả cuộc đời của mình để phục vụ mà trong quá khứ ông cho rất là đẹp và rất đáng để đi theo, khi ông dám xuống hầm bí mật nằm với các du kích địa phương và sẵn sàng đón nhận cái chết.Bây giờ ông lại tự phải lìa xa nó. Tôi nghĩ ông vẫn còn đó một nỗi đau chứ không phải ông lựa chọn dễ dàng gì? Không biết suy nghĩ của tôi có đúng khi viết về ông trong lúc này hay không vậy?”
***
Một nhà báo có lương tri phải đưa tin trung thực, Nguyễn Công Khế còn hơn một nhà báo bình thường bởi từng là TBT báo Thanh niên, một tờ báo lớn trong thể chế Việt Nam. Đưa tin như trên, Nguyễn Công Khế hoặc là dốt không hiểu gì về sự thoái hoá của Nguyên Ngọc và Chu Hảo. Nhưng tin tức về Chu Hảo những ngày hôm nay không chỉ tràn ngập trên mạng mà còn trên cả hệ thống đài báo chính thống, kể cả Đài Truyền hình Việt Nam. Vậy là Nguyễn Công Khế không phải dốt mà đã cố tình dốt, đã đưa tin không trung thực, cách đưa tin của một nhà báo không có lương tri, tức bất lương.
***
Trước hết, xin nhắc lại đôi nét về Nguyễn Công Khế. Tôi từng viết, nếu Hoàng Hải Vân không ca ngợi “người hùng” Nguyễn Công Khế; Hoàng Hải Vân không phải là chồng Thu Uyên; Thu Uyên không phải là con nhà báo ngu dốt, lưu manh, tham lam, gắp lửa bỏ tay người trong vụ vu khống cô Vũ Thị Hoà thì tôi cũng chẳng quan tâm đến cái ông Khế, ông ổi làm cái gì.
Theo những đơn tố cáo của Nhóm “CLB Nhà báo trẻ”, người tố cáo là nặc danh nhưng chứng cớ lại chính danh, có dấu đỏ chót và chữ ký của chính Nguyễn Công Khế. Chỉ nêu ra hai vụ chính.
 Nguyễn Công Khế, với danh nghĩa xin đất làm nhà ở cho cán bộ công nhân viên của Báo Thanh niên, UBND TPHCM mới cấp đất cho với “giá” vô cùng “nhân đạo”, nhưng Nguyễn Công Khế đã không thực hiện mục đích xin đất ban đầu, đã xin chuyển đổi mục đích lòng vòng để rồi cuối cùng dùng những thủ đoạn, thu một khoản lợi khổng lồ.
Vụ tiếp theo, Nguyễn Công Khế lấy danh nghĩa Báo Thanh Niên lập ra Công ty Cổ phần kinh doanh dịch vụ tổng hợp Thanh Niên sau chuyển thành Tập đoàn Thanh Niên (TNCorp). Ban đầu Nguyễn Công Khế chỉ sở hữu 0,082% cổ phần, rồi bằng những thủ đoạn tăng vốn, Khế đã chuyển sở hữu TNCorp từ Báo Thanh Niên thành của mình, từ tỷ lệ sở hữu 0,082% lên tới 74,39%. Mà nguồn thu chính của TNCorp đến từ lá bài “tài trợ” từ các doanh nghiệp cho các chương trình truyền thông như các giải đấu thể thao, các cuộc thi hoa hậu, v.v… tức một “tập đoàn ăn xin trá hình”.
***
Vụ ông Chu Hảo, UB Kiểm tra TƯ kết luận, với cương vị là Tổng Biên tập, Giám đốc Nhà xuất bản Tri thức, Chu Hảo đã cho xuất bản nhiều cuốn sách có nội dung chính trị tư tưởng sai trái. Vì vậy, Chu Hảo đã suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống, “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa”. Vi phạm, khuyết điểm của ông Chu Hảo là rất nghiêm trọng, làm ảnh hưởng đến uy tín của tổ chức đảng, tác động xấu tới tư tưởng xã hội, đến mức phải xem xét, thi hành kỷ luật.
Còn tôi, có lẽ là người đầu tiên viết về sai trái của Chu Hảo:
Chu Hảo vốn có cha làm Giám đốc Sở Công an Bắc Bộ năm 1945. Hồi các cuộc biểu tình chống TQ đã quá đà, có dấu hiệu lợi dụng việc chống TQ tiện thể chống luôn chế độ, lực lượng an ninh Thủ đô đã thi hành chức trách giải tán các cuộc biểu tình đó, ông Chu Hảo đã: “cực lực phản đối” cho công an ta là “phản động”, là “thù địch”. Tôi đã viết: “Ông này hồi chiến tranh khi hầu hết thanh niên lên đường chiến đấu thì đều được du học dài dài. Không hiểu vì học cao quá, hay vì sung sướng quá mà xa rời những bước đi lấm bùn và máu của dân tộc, của cha anh, nên không còn hiểu được những lẽ thường “thế nào là kẻ địch”!”  Có lẽ vì thế ông này cũng đã ký tên vào cái “Kiến nghị” trong đó có ý đòi xóa bỏ sự “tuyên dương công trạng” của Đảng và Bác! Đọc cuốn "Bên thắng cuộc" của Huy Đức, Chu Hảo ca ngợi Huy Đức viết mấy tướng VNCH tự sát là “chết vì nghĩa lớn”. Tôi đã viết, với thái độ như vậy “phải chăng ông ta đã chửi chính cha mình?”
***
Với Nguyên Ngọc, viết về Nguyên Ngọc như trên, Nguyễn Công Khế chứng tỏ chỉ tài lợi dụng thể chế để làm tiền, là nhà báo mà mù tịt về tin tức và chứng tỏ quá dốt về văn chương. Bởi Nguyên Ngọc cuối thập niên 70 thuộc thế kỷ trước, từng khởi xướng cuộc cách mạng văn chương bằng cách cho đăng bài của ông Nguyễn Minh Châu “Hãy đọc lời ai điếu cho nền văn chương minh hoạ”, tức Nguyên Ngọc đã tự vứt những tác phẩm của mình vào sọt rác từ lâu mà đến nay Nguyễn Công Khế vẫn bới ra ca ngợi.
Khi là TBT báo Văn nghệ, Nguyên Ngọc cho đăng những truyện ngắn của Nguyễn Huy Thiệp miêu tả Vua Quang Trung như tay du côn và cho “Nguyễn Ánh mới là nòi vương giả”. Tiếp theo cả nước mừng vui trong ngày toàn thắng thì Nguyên Ngọc, cũng như những nước từng cay đắng thua trong cuộc chiến xâm lược Việt Nam, lại ca ngợi cuốn “Nỗi buồn chiến tranh” của Bảo Ninh cho đó là “nỗi buồn”. Với cuốn “Bên thắng cuộc” của Huy Đức, nhân chứng sống của cả hai phía “bên thắng” và “bên thua” đều phản ứng chuyện Huy Đức xuyên tạc sự thật thì Nguyên Ngọc lại cho là: “rất trung thực”. Gần đây nhất, trên VietNam.net, trong bài Vì sao Phạm Xuân Ẩn không bị lộ? Nguyên Ngọc lại cho chúng ta trong chiến tranh đã nhìn sai về sự xâm lược, cho sự căm thù giặc là “không bình thường”; rồi cho dạy lịch sử không nên “bồi đắp chủ nghĩa yêu nước” nữa vì bị chính trị hóa và cũng không nên ca ngợi các Bà mẹ VN Anh hùng quá vì sẽ làm đau lòng các bà mẹ lính VNCH, v.v…
***
Như vậy Nguyễn Công Khế, một nhà báo chuyện lợi dụng vị trí trong guồng máy báo chí để trục lợi, nay lại tiếp tục đưa tin sai trái, chống lại công cuộc chỉnh đốn của Đảng và Nhà nước!
Vườn vải Phúc Yên
17-11-2018
ĐÔNG LA