Thứ Sáu, ngày 20 tháng 2 năm 2015

ĐẦU NĂM BÀN VỀ TƯ TƯỞNG CỔ PHƯƠNG ĐÔNG NHÂN CHUYỆN CÔ VŨ THỊ HÒA GIẢNG ĐẠO

         Nhân việc đầu xuân cô Vũ Thị Hòa giảng đạo trên facebook: Thị Hòa Vũ, tôi xin đăng lại bài này:
Khi ông Nguyên Ngọc TUYÊN BỐ VẬN ĐỘNG THÀNH LẬP VĂN ĐOÀN ĐỘC LẬP VIỆT NAM, về cái danh này tôi chợt nghĩ đến cuốn “Ngọc sắc Tâm kinh” của nữ thánh Vũ Thị Hòa mà tôi đang đọc.
Nói qua chút về cái danh “nữ thánh” mà tôi tạm gọi này của cô. Trước kia tôi còn để trong ngoặc kép, nghĩa là đệ tử bái phục đã coi cô như thế, còn bây giờ thì tôi thấy cô là thánh thật thì tôi quẳng luôn cái ngoặc kép ấy đi. Có mấy người góp ý cho tôi là đừng ca ngợi cô quá sợ dư luận và cũng sẽ hại cô. Tôi trả lời là tôi thấy cô là thánh thì gọi là thánh chứ ca ngợi cái gì. Cũng như kẻ ác thì tôi nói là ác, là quỷ cái, dù là GS Viện sĩ mà dốt thì tôi cũng nói là dốt. Xã hội dân chủ, nhà nước pháp quyền phải nói sự thật, lẽ phải, nếu sai là bị kiện đi tù! Còn cô là thánh thì cô tất hiểu tôi chỉ nói ra sự thật. Có điều chính phần người phàm, cô Vũ Thị Hòa ở Yên Bái vẫn thường gọi tôi là anh xưng em đấy, cũng bảo cô không thích tôi gọi cô như thế. Cái chính là cô sợ người ta không hiểu, người ta lại nói sai, nói bậy sẽ lại tạo nghiệp nặng. Tôi trả lời cô là tôi là người hiểu sự thật mà nói sai thì chính tôi sẽ bị tội. Nên tôi không thể nói sai. Tôi không cầu gì, cô không cầu gì từ chuyện đó thì không có gì mà ngại cả. Còn tôi đã viết hàng chục bài chứng minh khả năng thần thánh của cô, mà gần đây nhất chính là cô đã nói đúng về vụ máy bay bị mất tích đang chấn động cả thế giới. Chỉ có là thánh mới có con mắt thần như thế. Vậy mà người ta vẫn không hiểu, cứ nghĩ về cô với lý lẽ phàm trần, cứ nhìn cô bằng con mắt thịt phàm trần, thì kệ người ta thôi.
Tôi đã nghĩ về việc cầu danh của ông Nguyên Ngọc qua việc lập hội văn đoàn độc lập khi đọc chương cô Hòa bàn về Quân tử và Tiểu nhân trong cuốn “Ngọc sắc Tâm kinh”. Xin nhớ cô Vũ Thị Hòa chỉ mới biết đọc, biết viết, nhưng để viết được cuốn kinh này thì phải có tâm trí minh triết của một bậc hiền triết mới có thể viết ra được, và để hiểu thấu nó thì không biết cái nước Việt Nam này có mấy người hiểu được, bởi trong đó chất chứa những tinh túy của tư tưởng phương Đông và cả các pháp tu mầu nhiệm, viết ra từ cõi thánh chứ không phải về cõi thánh. Cô viết:
“Người quân tử trốn cái danh mà cái danh càng rạng tỏ, càng chịu lép với thế mà thế vẫn tôn sùng, còn đứa tiểu nhân càng chuộng cái danh mà danh càng nhơ nhớp, càng kiêu với thế mà thế vẫn thị khinh. Như vậy mà bởi cớ sao, hạnh quân tử lại ít người làm còn thói tiểu nhân lại nhiều người học. Ôi thật buồn cho nhân loại biết bao! Buồn…!”
Thật thú vị trong cuốn kinh của cô Hòa, cô đã bàn rất sâu về Đạo, trong khi chính tôi đây cũng đã viết về Đạo trước khi gặp cô gần chục năm. Trong bài phản bác GS Hoàng Ngọc Hiến, tôi đã chỉ ra những ý sai của ông, kể cả Lê Quý Đôn cũng có ý sai. Với tư duy tiểu nông sẽ có nhiều người cho tôi là hỗn, dám viết Lê Quý Đôn sai. Nhưng với tinh thần khoa học, Einstein cũng sai thì Lê Quý Đôn có sai cũng là lẽ thường. Tôi đã dùng tư duy khoa học hiện đại nhìn về cõi tư tưởng mông lung huyền bí phương Đông, rất mong các đệ tử của cô Hòa đọc cho cô nghe, để cô, với con mắt từ cõi đó, xem tôi viết ra sao?

VÔ VÀ HỮU
(TRAO ĐỔI VỚI GIÁO SƯ HOÀNG NGỌC HIẾN)
(Trích)
           
Trong bài Về vô và hữu/ chủ toàn và chủ biệt (Văn nghệ, số 39, ngày 30-9-2006) của GS. Hoàng Ngọc Hiến trao đổi với Nhà văn Văn Chinh có nhiều điểm cần phải bàn.
            Trước hết, Hoàng Ngọc Hiến có một quan niệm khá mâu thuẫn về khái niệm hữu của Lão Tử: “vô tức là hữu (mà) vô cũng khác hữu”.

            Để giải thích sự mâu thuẫn trên, Hoàng Ngọc Hiến viết: “vô tức là hữu vì cả vô và hữu đều là thực tại”. Điều này cũng vô lý, bởi như vậy tôi có thể nói: không khí là con bò vì cả không khí và con bò đều là vật chất. Ngay một vật như tấm huân chương cũng không thể nói mặt trái là mặt phảicả hai cùng là tấm huân chương được! Có thể nói GS. Hoàng Ngọc Hiến cũng là “fan” (như cách nói của ông) của cụ Cao Xuân Huy. Nhưng theo cụ Cao, tiêu chuẩn của chân lý là: nếu A là A thì A không phải là phi A (Cao Xuân Huy: Tư tưởng phương Đông - gợi những điểm nhìn tham chiếu, NXB Văn học, H., tr.78). Như vậy, Hoàng Ngọc Hiến đã vi phạm tiêu chuẩn trên, đã cho A là phi A rồi!
Hoàng Ngọc Hiến lập luận tiếp: “vô khác hữu vì vô là thực tại“chưa phân hóa” còn hữu là thực tại đã hiển hiện” thì tôi e rằng viết vậy ông đã hiểu sai tư tưởng của Lão Tử.
            Liên quan đến hai khái niệm “vô” và “hữu”, Lão Tử viết: “Vô danh thiên địa chi thỉ; hữu danh vạn vật chi mẫu”, tôi dịch: Cái không gọi được thành tên (cái vô) là nguồn gốc của trời đất; cái gọi được thành tên (cái hữu) là mẹ của vạn vật; rồi: “Thiên hạ vạn vật sinh ư hữu, hữu sinh ư vô” nghĩa là: Vạn vật trong thiên hạ sinh từ , sinh từ không; rồi nữa:  “Hữu vô tương sinh”: không sinh ra lẫn nhau. Như vậy, theo Lão Tử, cái không phải là thực tại “chưa phân hóa” và cái hữu không phải là “thực tại đã hiển hiện” như ý Hoàng Ngọc Hiến mà cả hai đều chưa phải là thực tại, vô và hữu tương sinh, vô sinh ra hữu rồi chính hữu mới sinh ra “thiên hạ vạn vật”, tức “thực tại đã hiển hiện”.
            Trước đây vì khoa học chưa phát triển, các nhà nghiên cứu thường luận bàn về Đạo Đức kinh như bàn về một tác phẩm thi ca có tính hàm súc như thơ tượng trưng vậy, vì “ý tại ngôn ngoại” tất dẫn đến những cách hiểu khác nhau. Bây giờ chúng ta thử khảo sát tư tưởng Lão Tử theo ánh sáng của khoa học hiện đại, xem tư tưởng của Ngài sẽ ứng với những nguyên lý nào của khoa học, nghĩa là xem nó có gì có lý, có giá trị thực tiễn hay không, hay chỉ có giá trị về mặt văn hóa? Theo tôi, nếu coi năng lượng là “vô”, vật chất là “hữu” thì thực tiễn khoa học hoàn toàn khớp với tư tưởng Lão Tử trong các mệnh đề nổi tiếng của Ngài đã bàn như: “Vô danh thiên địa chi thỉ; hữu danh vạn vật chi mẫu”, “Thiên hạ vạn vật sinh ư hữu, hữu sinh ư vô”; “hữu vô tương sinh”; vì Năng lượng đúng là không hình dạng và là “gốc” của Trời Đất; Vật chất đúng là hình dạng và là “mẹ” của vạn vật, và theo công thức E = mccủa Einstein, năng lượng và vật chất đúng là “hữu vô tương sinh”!
Vậy cũng có thể nói theo tinh thần triết học cổ phương Đông, hữu trong mệnh đề “hữu sinh ư vô” của Lão Tử chính là hai mặt đối lập nhưng tồn tại thống nhất tạo thành Đạo, cái bản thể của Vũ trụ.
            Vậy mệnh đề: “vô tức là hữu (mà) vô cũng khác hữu)” của Hoàng Ngọc Hiến cần phải viết cho đúng với tư tưởng Lão Tử: “vô khác hữu, là hai mặt đối lập nhưng  tồn tại thống nhất của Đạo”.
Trong phần nghiên cứu về Lê Quý Đôn, GS. Cao Xuân Huy đã trích câu: “Thái cực là một, nó là một khí hỗn nguyên… khép lại là vô, mở ra là hữu, qua rồi là vô, đang đến là hữu, thấu xưa đến nay… Như thế mà (Lão Tử - ĐL chú) bảo rằng “hữu sinh ư vô” (cái hữu là từ cái vô mà sinh ra) thì có được không?” (Sđd, tr.186-187) và đánh giá rất cao: “Lê Quý Đôn có một vũ trụ luận rất đặc sắc”. Và cụ kết luận, Lê Quý Đôn đã “bác truất” cái tư tưởng “hữu sinh ư vô” của Lão Tử.
Đây cũng chính là vấn đề phân tích và tranh luận giữa Hoàng Ngọc Hiến và Văn Chinh. Theo Hoàng Ngọc Hiến, Văn Chinh đã sai khi hiểu chữ sinh ở trên là đẻ ra rồi gán cho Lê Quý Đôn cũng hiểu như mình nên ngài mới “bác truất” cái mệnh đề trên của Lão Tử. Hoàng Ngọc Hiến cho rằng chữ sinh đó cần phải hiểu là “chuyển trạng thái” như trong những từ “sinh bệnh”, “sinh loạn”.
Đạo Đức Kinh của Lão Tử vừa là bản thề luận (luận về cái cơ bản nhất tạo nên vũ trụ: Đạo là bản thể, Đức là bản tính của Đạo) vừa là triết lý xã hội (Đạo đức sống của con người). Nhưng những câu bàn về hữu nói trên, ngài bàn về bản thể luận. Vì thế hiểu chữ sinhđẻ ra như Văn Chinh là không sai. Nếu hiểu chữ đẻ ra không chỉ đơn giản là một động từ chỉ quả trứng chui từ trong bụng gà ra mà nó là kết quả của cả một quá trình chuyển hóa vô cùng tinh vi trong cơ thể động vật từ không đến có của tế bào sinh dục, thì sự đẻ ra theo cách hiểu của Văn Chinh có khác gì sự chuyển trạng thái của Hoàng Ngọc Hiến, nếu không muốn nói nó còn linh diệu hơn, vì nó là quá trình chuyển từ không đến , còn “sinh loạn”, “sinh bệnh” của Hoàng Ngọc Hiến là những quá trình từ cái này đến cái khác. Vì vậy, câu phê phán Văn Chinh của Hoàng Ngọc Hiến: “Trong mệnh đề của Lão Tử hữu sinh ư vô không có chuyện vô đẻ ra hữu mà chỉ có sự chuyển trạng thái vô sang trạng thái hữu” là vô nghĩa, và Văn Chinh cho Lê Quý Đôn bác truất mệnh đề hữu sinh ư vô vì cho vô không thể sinh hữu là có lý, không có gì là gán ghép cả. Bởi thực sự Lê Quý Đôn đã hiểu khác Lão Tử. Lão Tử cho hữu là hai mặt đối lập có thể tương sinh của Thái Cực, tức Thái Cực không chỉ là hoặc hữu mà còn có trạng thái chuyển hóa giữa hữu, là cả hữu; còn Lê Quý Đôn cho hữu là hai trạng thái đóng hoặc mở không tương sinh của Thái Cực, nghĩa là Thái Cực chỉ có đóng hoặc mởhữu mà thôi.
Trong phần cuối bài viết, Hoàng Ngọc Hiến cố gắng chứng minh hai tư tưởng của Lão Tử và Lê Quý Đôn vốn ngược nhau nhưng đều đúng, nghĩa là lại làm cho A là phi A; với Lão Tử ông cho: “Sự chuyển từ trạng thái “vô” sang trạng thái “hữu” là kết quả của sự biến hóa thiên hình vạn trạng của thực tại”; với Lê Quý Đôn ông cho: “Chuyển hóa vô - hữu được thực hiện qua tương tác giữa những quá trình… Lê Quý Đôn đã tạo ra một toàn cảnh hoành tráng tuyệt vời về vũ trụ biến hóa khôn cùng, thiên hình vạn trạng”.
Như đã phân tích, chữ sinh nghĩa là sinh đẻ hay là quá trình chuyển hóa cũng không có gì khác nhau. Vậy Hoàng Ngọc Hiến viết như trên là ngược với ý Lê Quý Đôn khi Ngài viết: có thể nói hữu mà sinh từ vô được sao! Hoàng Ngọc Hiến cũng cho rằng có sự bác truất ý Lão Tử của Lê Quý Đôn là do cách hiểu về hữu của Lê Quý Đôn khác với cách hiểu của Lão Tử. Cái của Lê Quý Đôn là cái “vô tương đối” (kết thúc quá trình hữu hạn) còn cái của Lão Tử là cái “vô tuyệt đối” (bản thủy) (nên viết là bản thể hoặc bản chất khởi thủy thì đúng hơn – ĐL chú). Sự giải thích này cũng không có lý bởi đã cho hai cái không thể sinh ra (hoặc chuyển thành) nhau thì dù là “tuyệt đối” hay “tương đối” cũng không thể được. Hoàng Ngọc Hiến còn cho Lê Quý Đôn bác truất là do đã “ngỡ ngàng trước mệnh đề của Lão Tử”, và ông còn đắc ý tự hỏi, liệu Lê Quý Đôn có ngờ được rằng hơn hai thế kỷ sau hôm nay ông nghi ngờ sự hiểu biết của ngài không. Điều này tôi thấy cho một người như Lê Quý Đôn mà không hiểu Dịch, Đạo là vô lý; hơn nữa, khi không hiểu thì Lê Quý Đôn không thể tự tin đưa ra phát kiến riêng của mình được. Tóm lại, sự thực thế nào hãy để nguyên như thế, sự thực đã có một sự bác truất của Lê Quý Đôn đối với tư tưởng Lão Tử, nghĩa là đã có một cái là A, một cái là phi A. Vậy cái nào A, cái nào phi A? Điều này không thể trả lời cụ thể được, vì khoa học hiện đại không thể kiểm chứng những lời mơ hồ đầy tính tư biện của các ngài nói riêng và tư tưởng phương Đông cổ đại nói chung. Riêng tôi, như đã cho cái vô là năng lượng, cái hữu là vật chất như trên và liên tưởng một cách tương đối tới những quá trình biến đổi của mọi sự vật và hiện tuợng trong thế giới, ta thấy tư tưởng Lão Tử có tính bao quát hơn Lê Quý Đôn…                             
           

TP Hồ Chí Minh,
8-10-2006.
Viết thêm 27-4-2009.
(Đã đăng trên http://hoinhavanvietnam.vn/News.asp? cat=&scat=36&id=1322).

KHAI BÚT ĐẦU XUÂN


Thứ Ba, ngày 17 tháng 2 năm 2015

TÂM SỰ CUỐI NĂM



TÂM SỰ CUỐI NĂM

Ngày 19-12 âm lịch vừa qua là ngày giỗ ông nội tôi. Hôm ông mất, tôi vừa đi bộ đội được ít ngày, đóng quân ở một xã khác cùng huyện, cách nhà mấy cây số. Chiều ấy đơn vị chúng tôi hành quân qua làng tôi, tới đầu con ngõ dẫn về nhà tôi, bà con thân thích thấy tôi vừa khóc vừa nói:
-Hùng ơi! Ông mất rồi! Cháu về nhà ngay đi!
-Cháu đang làm nhiệm vụ, phải tuân theo kỷ luật quân đội, không về được.
Tối ấy tôi được tuyên dương trước toàn tiểu đoàn, sáng sau cũng được đơn vị cho về nhà chịu tang ông nội.
Vừa rồi, một ngày giỗ ông nội lại tới, nghĩ tới trách nhiệm làm cha hướng con cái nhớ về nguồn cội, Tổ Tiên, nhất là thằng con trai lại sống ở nước ngoài, tôi viết mấy chữ gửi email cho nó:
-Huy, ngày mai, 19-12 âm lịch là ngày giỗ cụ nội (ông cố) của con.
Hôm đó mẹ nó cũng khoe:
-Thằng Huy có gọi về, tôi có nhắc ngày mai là ngày gì có biết không? Nó trả lời biết rồi. Nó hỏi Tết này ba có tổ chức gì không con gởi thêm tiền về. Tôi bảo bình thường như mọi năm thôi không cần gởi.
Nghe bà xã nói vậy thấy vui vui vì thằng con biết nghĩ. Nhưng hôm sau mở email thấy nó trả lời: “OK, con ngan doc roi”, tôi băn khoăn không biết nó viết gì? Cũng có thể nó viết “con ngán đọc rồi”. Vì thỉnh thoảng tôi có bảo nó đọc những bài tôi viết mà tôi thấy cần thiết cho tình cảm và nhận thức của nó. Vừa rồi cha con cũng có điều mâu thuẫn nên nó đã thể hiện tinh thần tự do dân chủ bằng cách phản ứng lại lời răn dậy của cha mẹ chăng? Nhưng với lời nhắc nhở nhớ về ông bà Tổ Tiên thì tôi buồn quá. Tốn bao công của lo cho nó du học, cho nó sướng thân, nay kết quả lại phản lại như vậy ư? Tôi nói với mẹ nó. Mẹ nó bảo để nó gọi về hỏi nó, chắc nó viết lộn thế nào chứ sao mà kỳ vậy? Quả đúng như vậy, trong cuộc điện thoại hôm qua, nó cười bảo với mẹ nó là “Con viết là con nhận được rồi, con viết sai chứ sao lại có ý đó”!
Vậy đó, thế là tôi đã hiểu lầm, giận lầm thằng con. Hiểu lầm là một điều tệ hại nhưng trong đời sống lại có nhiều điều rất dễ dẫn người ta đến chỗ hiểu lầm. Tôi là người viết rất chắc chắn và cẩn thận về những vấn đề tri thức phức tạp và những vấn đề trọng đại, nên tôi rất tự tin khi phản bác người khác. Như tôi từng dám nói rằng nếu tôi phản bác ông Huệ Chi về vật lý sai tôi sẽ bỏ viết ngay. Vậy mà với người bạn thân thiết nhất là Nguyễn Quang Thiều tôi lại sai lầm nghiêm trọng khi nghĩ sai, nghĩ xấu về bạn mình. Tất cả chỉ vì cái tự ái chết tiệt, cái tôi kiêu mạn chết tiệt, nếu không thân nhau tôi sẽ gọi ngay cho Thiều hỏi thẳng là sẽ biết sự thật. Nhưng đằng này vì thân thiết mà sinh ra cáu tiết, cóc cần, vì thế mà vô vàn suy diễn cứ sinh ra. Mình đối với nó thế mà giờ nó đối với mình như thế ư, kỳ này tao sẽ cho mày biết tay...
Thiều là người có bản lĩnh ghê gớm, hồi bị Trần Mạnh Hảo “uýnh”, cho thơ Thiều là “tây giả cầy nhí nhố” như “sổ ra từ một bản nháp” như tôi thì tức điên lên còn Thiều vẫn bình chân như vại. Nên tôi có dự định “uýnh” Nguyễn Quang Thiều một năm thì mới ăn thua. Tôi có đủ chữ nghĩa để làm điều đó. Nhớ lại sau khi tôi đăng bài phê bình cuốn “Ngày văn học lên ngôi” của Đỗ Minh Tuấn, ra Hà Nội chơi, Nguyễn Hữu Sơn lại thích ráp nối tôi gặp Đỗ Minh Tuấn. Gặp ông Tuấn tôi bất ngờ, vì trên trận tuyến chữ nghĩa Đỗ Minh Tuấn rất ghê ghớm nhưng ngoài đời rất dễ thương. Đỗ Minh Tuấn bảo tôi: “Khi lâm trận thì phải theo phương châm có súng dùng súng, có gươm dùng gươm, kể cả đất đá, gậy gộc”. Theo cách đó, từ những chuyện theo lẽ thường là bình thường nhưng tôi đã biến chúng thành vũ khí và nghĩ cách “uýnh” sao cho ông bạn mình đau nhất. Như chuyện Thiều đang là Phó Chủ tịch Hội Nhà Văn VN muốn lên làm Chủ tịch thì cũng là chuyện thường tình. Như nước Mỹ người ta huỵch toẹt cả ra, tìm mọi cách tranh cử công khai, còn quyên tiền tranh cử, thì có sao! Nhưng với ta, việc tôi nói Thiều là người ham tranh quyền đoạt vị chắc chắn sẽ làm cho rất nhiều người nghĩ xấu về Thiều, nhất là những người có liên quan, ganh ghét, tranh giành với Thiều. Còn chuyện sinh hoạt Đảng, thực tâm tôi thấy trong nền kinh tế thị trường hôm nay, duy trì sinh hoạt chi bộ như đi lễ nhà thờ, rồi hô hào mỗi Đảng viên phải luôn gương mẩu, đi đầu, hướng dẫn quần chúng trong mọi sinh hoạt đời sống đã trở thành hình thức, thành “hô khẩu hiệu”. Thời nay nước ta theo Chủ nghĩa Mác-Lê nin, cái chính là phải coi nó như một học thuyết chính trị, cần phải làm đúng, vận dụng sáng tạo những nguyên lý về vận động và phát triển của nó, chứ không còn như giai đoạn chiến tranh xây dựng cơ sở cách mạng, đấu tranh đối kháng một mất một còn, sinh hoạt Đảng phải tuân theo điều lệ, kỷ luật Đảng nghiêm khắc. Thời nay nhiều người coi trọng Chủ nghĩa Mác nhưng lại không thích sự gò bó của chuyện sinh hoạt Đảng nên không vào Đảng, trong đó có bản thân tôi. Nên chuyện “họp chi bộ” thời nay thực tế không còn quan trọng như xưa. Nhưng về lý, tôi muốn “chơi” Nguyễn Quang Thiều, nó vẫn là một “vũ khí” tốt. Tôi nói chữ nghĩa độc ác là thế.
Trong lĩnh vực văn chương Thiều chơi với cả thế giới, nhưng Thiều vẫn chơi với tôi, dù cả thế giới ấy có mâu thuẫn với tôi. Chứng tỏ tôi cũng có cái hay, tôi có cái mà bạn văn trên cả thế giới của Thiều không có.
Ngược lại, cả giới văn chương, người tôi coi là bạn tri kỷ tâm giao chỉ có vài người, trong đó có Nguyễn Quang Thiều.
Mất đi “mối tình” với Thiều về tình cảm gần như tôi mất tất, còn Thiều thì dù có mất đi “mối tình” với tôi thì vẫn còn nguyên. Nhưng có điều ngược đời là tôi lại không cần gì ở mối quan hệ với Thiều cả, còn Thiều chơi với cả thế giới, nhưng có lúc, có việc Thiều lại phải cần tôi. Có giai đoạn Thiều gọi điện, nhắn tin, email cho tôi liên tục. Lần Thiều đi Châu Âu được vua Thụy Điền hay Đan Mạch gì đó tiếp, về gọi ngay cho tôi, tôi trêu: “Ông được vua tiếp sướng quá rồi còn gọi cho tôi làm gì?”. Thiều bảo: “Nói chuyện với Đông La sướng hơn nói chuyện với vua”. Vậy mà giai đoạn sau này có khi hàng năm, hàng mấy năm Thiều không một lần gọi. Như trước đây, chuyện tôi vào Hội Nhà Văn, chắc chắn là người trong cuộc xét duyệt, Thiều sẽ báo cho tôi từng bước một. Nhưng Thiều đã không một lần gọi. Tôi luôn coi Thiều là bạn thân nhất nhưng Thiều còn coi tôi là bạn không thì thú thật tôi không biết. Đó cũng chính là một trong những lý do, khi người ta nói Thiều “chơi” tôi, tôi đã tin ngay.
Còn bây giờ Thiều bảo sự thật không phải thế. Dù có lý do nhưng tôi cũng đã nghĩ sai, nghĩ xấu về bạn mình. Theo lẽ thực dụng không chơi với Thiều nữa thì thôi tôi có mất gì đâu nhưng tôi chơi với Thiều là vì tình cảm, tôi không chỉ là con mà còn là người, nên không làm sao mà quên đi cái chuyện xấu hổ này được. Trên trận chiến chữ nghĩa tôi từng bị bọn sâu bọ rắn rết ném đá, bị bọn trí thức dốt nát, hãnh tiến chửi bới ghê gớm, nhưng tôi thấy chỉ như “muỗi đốt inox” thôi vì chúng nó sai! Còn Thiều chỉ viết vài câu cho biết sự thật không phải thế, “ông muốn làm gì thì làm”, nhưng vì tôi sai nên tôi cảm thấy những gì mình đã viết như chặt nhầm vào tay mình, luôn muốn đập vỡ một cái gì đó vì ân hận.
Rất mong những gì không hay sẽ bị năm cũ cuốn hết đi!
29 Tết Ất Mùi
ĐÔNG LA

Thứ Bảy, ngày 14 tháng 2 năm 2015

NHÂN CHUYỆN BÁO NGƯỜI CAO TUỔI: VÀI Ý VỀ NÉM CHUỘT VÀ BÌNH



NHÂN CHUYỆN BÁO NGƯỜI CAO TUỔI:
VÀI Ý VỀ NÉM CHUỘT VÀ BÌNH

Chuyện ông Kim Quốc Hoa, Tổng biên tập báo Người cao tuổi, được đề nghị tặng danh hiệu Chiến sĩ thi đua vì công trạng chống tham nhũng nhưng kết quả lại bị đề nghị cách chức, phạt tiền, bị điều tra dấu hiệu tội phạm quả là một chuyện lạ lùng. Đọc kỹ thấy ông Kim Quốc Hoa và Báo Người Cao tuổi đúng là sai phạm ở chỗ viết về tệ nạn đã thổi phồng, vơ đũa cả nắm, nói theo ý dân gian là: “Ném chuột ném vỡ cả bình”!
Có điều những chuyện báo Người cao tuổi viết lại đúng là có thật trong xã hội chúng ta, chính các nhà lãnh đạo cao nhất cũng thường xuyên nói đến. Vì vậy xem chừng sai phạm của ông Kim Quốc Hoa, của báo Người cao tuổi còn nhẹ hơn những tác giả, những báo đăng những quan điểm sai phạm về ý thức hệ, về chính trị tư tưởng, với những quan điểm lộn ngược, đổi trắng thay đen, lấy cớ ném chuột để ném vỡ bình, thậm chí còn nuôi chuột để ném vỡ bình! Vậy tại sao chỉ có ông Kim Quốc Hoa và báo Người cao tuổi bị Bộ Thông tin và Truyền thông thanh tra còn những nơi bị sai phạm nặng hơn thì không?
Xin lấy vài thí dụ:
Ông Chu Hảo, một người từng coi những chiến sĩ công an làm nhiệm vụ giữ gìn trị an là “địch”; Huy Đức ca ngợi sĩ quan VNCH tự sát khi cùng đường là tuẫn tiết thì ông khen là “trong sáng”. Vậy mà trên VietNamNet đăng buổi tọa đàm với Chu Hảo. Khi nói về vấn đề “the-nao-la-tu-duy”, ông ta nói: 
“Khi người ta phát hiện rằng, thay vì 2 vật tương tác với nhau, nếu cho 3 vật tương tác thì phương, chiều và lực xuất hiện vô cùng đa dạng và không thể tính toán hết. Con người phát hiện ra rằng họ không thể kiểm soát mọi vấn đề, không thể dự liệu hết các tình huống”.
 Có điều nếu ông so sánh điều này giống với chuyện đa nguyên, đa Đảng thì rất đúng. Nhưng ông lại cho nó là cơ sở khoa học để ông từng ký tên vào danh sách đòi thay Hiến pháp, bỏ Điều 4 hiến định quyền lãnh đạo của Đảng  thì nó lại chống lại chính ông ta.
Trên VietNam.net cũng đăng bài Vì sao Phạm Xuân Ẩn không bị lộ? của Nguyên Ngọc. Trong đó Nguyên Ngọc cho chúng ta trong chiến tranh đã nhìn sai về sự xâm lược, cho sự căm thù giặc là “không bình thường”; rồi cho dạy lịch sử không nên “bồi đắp chủ nghĩa yêu nước” nữa vì bị chính trị hóa; và cũng không nên ca ngợi các Bà mẹ VN Anh hùng quá vì sẽ làm đau lòng các bà mẹ lính VNCH! Trong bài Không thể lẫn lộn lịch sử với chính trị, trước tình trạng học sinh thi môn sử điểm rất kém, cũng trên VietNam.net, Nguyên Ngọc viết:“vì đó là những môn bị chính trị hóa nhiều nhất, nặng nề nhất!”.
Chỉ có sự “chính trị hóa” lịch sử của lực lượng nắm quyền phản động, phản tiến bộ, phục vụ cho việc cai trị, không đúng bản chất của sự thật lịch sử mới sai trái. Phải chăng Nguyên Ngọc cho nền “chính trị” của xã hội chúng ta là phản động? Quan điểm chính trị liên quan đến tốt xấu, thiện ác nên tách rời lịch sử khỏi chính trị, xóa nhòa mọi ranh giới như ý Nguyên Ngọc ở trên mới là sai trái.
Trên TuanVietnam.net, cũng từng đăng bài của Kỳ Duyên Nhạc sĩ Phạm Duy tài danh và 'điệp khúc' hổ thẹn:
Cũng giữa những ngày này, người hâm mộ nhạc Phạm Duy còn đang đắm mình vào những ca khúc nổi tiếng, tài hoa của ông, thì có một "điệp khúc" khác, cứ lặp đi lặp lại, thật đáng hổ thẹn. Đó là "điệp khúc công chức 100 triệu".
Nhà nước đã rất đúng, rất nhân đạo khi có chính sách dang rộng vòng tay đón những người như Phạm Duy trở về. Nhưng dùng “tài hoa” của Phạm Duy đối lập với tệ nạn mua bán chức để vừa ca ngợi Phạm Duy vừa phê phán chế độ, coi một người mấy lần phản trắc như ông là mẫu mực lại là một cái nhìn sai trái. Phạm Duy từng viết:
Một ngày 54, cha lìa quê hương
Lánh Bắc vô Nam, cha muốn xa bạo cường
Một ngày 75, đứng ở cuối đường
Loài quỷ dữ xua con ra đại dương!...
Giờ nơi nước mình niềm đau thay nỗi vui
Sài Gòn đã chết rồi, phải mang tên xác người…
Cũng trên VietNam.net đăng lời ca ngợi Phạm Duy “không ai có một sự nghiệp sánh được với Phạm Duy”. Phạm Duy có tài thì không ai phủ nhận nhưng cho không ai có một sự nghiệp sánh được” với ông cũng là không đúng. 
    Xin bạn đọc lưu ý, trang Vietnam.net lại là trang của chính Bộ 4T.
14-2-2015
ĐÔNG LA

Thứ Tư, ngày 11 tháng 2 năm 2015

"người của nhà ngoại cảm?"



Displaying 20150206_100818.jpg



Chu Xuân Giao ngày 10/02/2015 lại đăng lại một bài của tôi viết về cô Vũ Thị Hòa với cái đầu đề: “Người của VTV mua chuộc người của nhà ngoại cảm?”, lời dẫn dùng đoạn trích này:

“Bác Đông La có một entry mới, trong đó có đoạn:
“Quả thật, nếu ai chưa gặp, chưa chứng kiến, chưa hiểu hết về cô Vũ Thị Hòa chắc chắn sẽ cho câu chuyện cô kể chỉ là chuyện hoang đường. Bản thân tôi đã biết, đã chứng kiến, đã hiểu nhiều về khả năng siêu phàm của cô nhưng vẫn có những chuyện khiến tôi phải ngạc nhiên vì nó kỳ lạ còn hơn cả kỳ lạ. Như có lần Huỳnh Quốc Hồng, người từng theo cô trực tiếp quay hàng trăm băng video cảnh cô bốc hài cốt liệt sĩ, đến nhà tôi nhờ tôi liên hệ với cô vì một việc riêng. Hồng rủ tôi đi uống bia. 
Hồng kể:
- Hôm bà Thu Uyên mời con đi ăn để mua chuộc con “uýnh” cô Hòa, con đi ăn nhưng con vẫn không nghe lời bả vì con không thể nói sai về cô được.
- Mày như vậy là làm chính trị được đấy. Vừa được ăn mà vẫn bảo vệ được lẽ phải. Mày trực tiếp đi theo cô lâu mày thấy sao?
- Có nhiều chuyện lạ lùng không thể tưởng được bác ạ. Như có lần tụi con theo cô đi tìm mộ đến một chỗ có cây to cô bảo nó đã 500 tuổi và đã hóa thần rồi, có hai người cưa nó đã bị chết, còn một người không bị chết nhưng hai đứa con tay bị tật. Sau đó cô gặp người này và nói ra chuyện đó khiến ông ta quá ngạc nhiên, công nhận chuyện cô nói là đúng. Cô bảo ông ta có muốn con khỏi tật không, đến tối cô sẽ ra nói chuyện với cái cây, bảo nó tha cho, nhưng ông phải lập một cái miếu thờ cúng. Khi người ta chuẩn bị làm miếu thì chúng con theo cô chuyển đến nơi khác không rõ sự việc sau đó thế nào. "
Toàn văn thì đọc ở dưới”.
Được biết Giao học Hán Nôm, còn được du học Nhật Bản, như vậy là học nghề chữ nghĩa, nhưng viết cái đầu đề như trên hoàn toàn sai sự thật và bản chất vấn đề. Vì Huỳnh Quốc Hồng không phải là “người của nhà ngoại cảm”. Lần đầu tôi gặp Hồng tại nhà Thượng tá công an Nguyễn Thúc Châu, người được cô Hòa tìm giúp mộ cha là LS Nguyễn Thúc Phan, được biết Hồng là tác giả của các video quay cảnh cô Hòa bốc mộ, tôi hỏi thì được biết Hồng được cô Hòa chỉ cho biết một chuyện không hay của gia đình, chứng kiến cô bốc mộ, vì khâm phục cô mà tự nguyện đi theo cô quay video mong mọi người biết và hiểu đúng về khả năng đặc biệt của cô. Đoàn Tâm đức Yên Bái của cô Hòa thực chất là một nhóm thiện nguyện, những người kết hợp với nhau tự nguyện làm việc thiện, mục đích chính ban đầu là tìm mộ liệt sĩ từ khả năng đặc biệt của cô Hòa, hoàn toàn không nhận tiền công. Như vậy hoàn toàn không phải là một tổ chức của cô Hòa, người đi theo là người “của cô Hòa” làm việc cho cô Hòa và cô có trách nhiệm trả công.
Tôi muốn viết ra điều này bởi hiện tượng lợi dụng tâm linh để lừa đảo là có thật, để lừa đảo phải có tổ chức là có thật. Cô Hòa cũng đã bị Thu Uyên và VTV vu khống nên Chu Xuân Giao viết Hồng là người của cô Hòa như trên dễ làm người đọc hiểu sai về cô và đoàn Tâm Đức Yên Bái, rất dễ là một cái cớ tiếp tay cho kẻ xấu hại cô.
Hôm Hồng đến tận nhà tôi rồi kể câu chuyện Thu Uyên “mua chuộc”, Hồng còn kể một câu chuyện nữa chứng tỏ khả năng siêu phàm của cô. Có một phụ nữ nhờ cô Hòa tìm mộ chồng là liệt sĩ. Cô chỉ nhưng bà này chưa tin nên thắp nhang khấn chồng, nói nếu đúng là người chồng thì hãy nói một chuyện bí mật hai vợ chồng biết, cô Hòa nói ra đúng thì bà ta mới tin. Cô Hòa bảo không cần vậy, về lán gặp riêng cô nói cho mà biết. Cô bảo khi người chồng đi chiến đấu bà ta ngủ với một ông, đẻ ra một cô gái, cô gái đó đâu rồi sao không cùng đi tìm hài cốt “cha”. Nghe cô nói vậy bà kia sợ khiếp vía vái lạy cô rối rít.
Còn cô Hòa, sau chuyến vào Nam vưa rồi, theo facebooker Hường Thu Nguyễn, 8 Tháng 2 lúc 20:06 :
“Ngày 23 tết cô Vũ Thị Hoà sẽ đi trao 100 xuất quà cho những gia đình đặc biệt khó khăn cuả huyện Văn Yên tỉnh Yên Bái. Mỗi xuất quà gồm : một chăn bông Sông Hông, 10kg gạo, một túi mì chính 1kg, một chai nước mắm, bánh kẹo tết và kèm theo tiền mặt 500.000. Ai muốn tham gia chuyến đi thiện nguyện này không ạ?”.
Cô Vũ Thị Hòa tìm mộ không công, chữa bệnh không công, v.v…, vậy mà không chỉ chuyến làm từ thiện hôm nay như Hường Thu Nguyễn cho biết mà cô còn thường xuyên làm từ thiện rất nhiều. Hiện chỗ cô trọ ở Vĩnh Phúc đã thành như một nơi giáo dưỡng và chữa bệnh từ thiện. Hàng ngày có khoảng 30-40 người ăn ở tại đó. Cô bảo mỗi lần cứ mua tạ gạo, hết lại mua, thỉnh thoảng hóa kiếp một con lợn “tận số”. Số “kinh phí” đó hoàn toàn không phải như Thu Uyên vu khống cô “trục lợi trên xương máu liệt sĩ” kiểu như gia đình cô ta đã nghĩ ra cách lập công ty làm chương trình với VTV ăn tiền tài trợ và quảng cáo, cô không nhận tiền công của bất kỳ ai và vì bất kỳ việc gì. Vậy mà cô vẫn có tiền! Thế mới hay! Còn tại sao thì tôi không được phép tiết lộ thiên cơ!
11-2-2015
(23 Tết)
ĐÔNG LA