Thứ Hai, ngày 01 tháng 9 năm 2014

NGHĨ TRƯỚC NGÀY QUỐC KHÁNH



 Ngày mai là ngày quốc khánh, muốn viết mấy câu ca ngợi đất nước nhưng nhớ chuyện “hoàn thổ” hài cốt liệt sĩ ở Cần Lê, Tây Ninh lại cụt hứng, không muốn ca ngợi đất nước nữa. Hôm qua cũng lại có chuyện buồn, đi viếng một anh bạn cùng lớp mới “hy sinh”. So với mấy ông U100, U90, U80 vẫn đang hăng hái trên tuyến đầu lật đổ chế độ thì chết vậy là trẻ quá! Gặp một ông bạn cùng lớp khác cùng đến viếng lại phê phán tôi sai khi “bảo vệ chế độ”! Tôi đã mấy lần giải thích rồi, chế độ này có nhiều tệ nạn nhưng rất rất nhiều người như tôi vẫn có bia uống đều đều, còn lật đổ chế độ, nước ta không thành được Nhật, Hàn Quốc, Xinhgapo đâu mà sẽ thành Irắc, Lybi vô cùng khốn nạn. Vì vậy tôi sẽ còn viết để bảo vệ chế độ. Bữa trước ở nhà Tướng Doanh tôi bảo hiện tại nước mình, nhiều kẻ nhân danh “ta” thì ăn cắp, còn những kẻ thực tế cũng là “ta”, nhưng hết được ăn thì thành “địch”, thì lưu manh. Vậy lưu manh phải xấu hơn ăn cắp nên ta cần phải bảo vệ phía có những thằng ăn cắp. Nghĩa là cần phải bảo vệ cái xấu ít hơn. Rồi từ từ tính. Theo quy luật sinh tồn, cái tốt sẽ dần chiến thắng cái xấu, nếu không cuộc sống trên trái đất này đã mất tiêu từ lâu rồi!

1-9-2014

DUYÊN NỢ, DUYÊN SỐ VÀ SỐ PHẬN



DUYÊN NỢ, DUYÊN SỐ VÀ SỐ PHẬN

Sáng nay đọc  bài trên 24h.com.vn/ viết về NSND Lê Khanh như sau: “Với NSƯT Chí Trung, Lê Khanh là người yêu lý tưởng. Với NSND Thành Lộc, sân khấu kịch nhờ có Lê Khanh mà thêm sang. Một đạo diễn phía Nam thậm chí đã không ngại ngần ca ngợi, Lê Khanh đóng gái điếm cũng ra trinh nữ. NS Phú Quang nhờ có Lê Khanh mà có cảm hứng sáng tác bài "Điều giản dị"”.
Quả đúng như vậy, mà vì đúng như vậy nên cứ nghĩ chuyện tình cảm của Lê Khanh phải thơ mộng lắm nhưng hơi bị ngạc nhiên khi đọc đoạn này:
Trong một cảnh quay, khi NSND Lê Khanh đang rất thăng hoa trong cảm xúc cùng vai diễn thì bị nhà quay phim phán một câu: "trông như con cào cào mặc áo dài".
Câu nói ấy khiến chị vừa buồn cười, vừa tức vì tự ái. Thế là từ chỗ không quen không biết, chị đâm ra ghét cái ông quay phim khó tính.
Thế rồi ông tơ bà nguyệt lại khéo đùa khi se duyên cho chị và đạo diễn Phạm Việt Thanh. Khi đến với nhau, NSND Lê Khanh là một ngôi sao của sân khấu kịch phía Bắc, còn đạo diễn Phạm Việt Thanh đã có một đời vợ và một cô con gái riêng.
Nếu Lê Khanh chỉn chu, dịu dàng, nền nã đúng chất người con gái Hà Nội bao nhiêu thì Phạm Việt Thanh lại bụi bặm và xuề xòa bấy nhiêu. Ấy vậy mà cuộc hôn nhận của 2 con người giống như "đôi đũa lệch" ấy lại kéo dài suốt mấy chục năm qua. Không những thế, họ trở thành  đôi cánh, giúp nhau thăng hoa trong nghệ thuật”.
Cuộc sống loài người có những cặp đôi mà bàn tay của đấng vô hình sắp xếp thật kỳ diệu, sự khác biệt của họ lại bổ sung chồng khít lên nhau, tạo nên một hạnh phúc bền lâu.
Tôi có hai đứa con đã trưởng thành, đều đã đến giai đoạn tự lập của cuộc đời, ước gì chúng cũng được như thế.
Là người cha tôi tự thấy mình đã hoàn thành trách nhiệm, nuôi dậy chúng lớn khôn, học hành thi đâu đậu đó, học chưa xong đã có những chỗ nhận làm. Ông con còn mới đổi xe hơi để có thể vênh vang được với chúng bạn. Đường đời chúng cũng có lúc phải lo toan nhưng so với con người ta thì gần như là thẳng băng. Có điều với văn hóa phương Đông, chỉ khi nhắm mắt xuôi tay người ta mới hết lo cho con cháu thôi. Là người từng trải, lại hay ngẫm nghĩ. Tôi đã chứng kiến có những người đường đời quanh co nhưng đích đến lại là hoa thơm trái ngọt. Trái lại có những người vào đời quá may mắn, giống như chiếc xe chạy nhanh trên con đường thênh thang, nhưng khốn nạn ở chỗ lại chạy nhanh xuống vực. Cơ quan cũ của tôi cùng một lứa, hầu hết tan đàn xẻ nghé, riêng một người được thăng quan tiến chức, lại ở vị trí béo bở có nhiều tiền; nhưng xây nhà xong trước tết, về ở được có mấy ngày thì lăn quay ra chết, tháng sau con gái tự tử chết theo. Có người quen, vào đời may mắn “tiến nhanh”, nhưng rồi cả vợ con cùng chết trong một tháng và v.v… còn nhiều nữa, đều ở sát sạt bên tôi!
Chính vì hay để ý như vậy nên tôi mới thấy kinh sợ cái luật nhân quả, sợ cái nghiệp báo của kiếp người! Vậy mà nhiều kẻ cậy quyền cậy thế chúng không biết sợ khi làm điều ác, chúng hành động cứ như là chúng sẽ mãi có quyền như thế.
Từ ngày có phúc được gặp cô Vũ Thị Hòa nhưng chính cô cũng coi tôi là ân nhân, có lúc cô bảo coi tôi như anh trai. Là người có sứ mệnh cứu nhân độ thế, giúp đỡ người dưng khắp thiên hạ còn được, nên cô coi hai đứa con tôi như con cháu cô, cô rất quan tâm đến hai đứa. Tôi bảo cô: “Cô muốn làm gì thì làm”!
Không gì vui bằng khi con cái có một người có khả năng siêu phàm như cô thương yêu che chở nhưng tôi vẫn không hết lo ngại. Vì cô nói với tôi mấy lần: “Em có thể điều khiển được thú hoang nhưng rất buồn khi bất lực trước cái ác của con người, bất lực trước cái tham, sân, si của con người”!
1-9-2014

Thứ Bảy, ngày 30 tháng 8 năm 2014

VĂN NGHỆ CUỐI TUẦN: NHƯ MỘT SỰ XẾT ĐẶT (Thơ)

 Dù trên thế giới kẻ ác vẫn đang chặt đầu người vô tội, trong nước vẫn có những kẻ mà hai vị tướng già Lê Nam Phong, Nguyễn Ngọc Doanh cho là “tàn nhẫn quá”, “độc ác quá!”. Chỉ tại chúng nó ngu nên không biết sợ luật nhân quả, quả báo nên mới hành động như vậy. Chắc ai có lương tri cũng “không tin được dù đó là sự thật”, cũng như tôi không thể tin trong đám tang bà Võ Thị Thắng, người phụ nữ có "nụ cười chiến thắng" đã trở thành bất tử, vậy mà ngay trong xã hội hiện tại bà lại phải đối mặt với những chuyện mà chính ông Chủ tịch Trương Tấn Sang đã ghi trong sổ tang: “thời nào cũng có kẻ hiểm ác, giấu mặt, đối xử bất nhân”!
             Nhưng dù có thế nào thì cuộc sống vẫn “tiến lên”, chứng tỏ cái thiện vẫn chiến thắng cái ác, tình yêu vẫn chiến thắng thù hận. Vì vậy mặc kệ chúng nó độc ác, như đã hẹn với bạn đọc, cuối tuần tôi lại đăng thơ ca ngợi tình yêu. Dù rằng cuộc sống thực không được thi vị như thơ. Bà xã tôi không ít lần làm tôi cáu tiết, hai đứa nhỏ cũng có lúc làm tôi tức giận, nhưng tình thương yêu, tình ruột thịt vẫn chiến thắng.
            Viết về chuyện riêng nhưng như lẽ thường của người sáng tác, tôi muốn ca ngợi tình yêu chung của con người. 
          ĐÔNG LA

Thứ Sáu, ngày 29 tháng 8 năm 2014

TRUNG TƯỚNG LÊ NAM PHONG: "CHÚNG NÓ ĐỘC ÁC QUÁ"!

  BÀI LIÊN QUAN

Sáng qua tôi nhận được cuộc gọi của anh Vịnh, Phó Giám đốc Trung tâm Thông tin tìm kiếm Hài cốt Liệt sĩ, cựu chiến binh thuộc Trung đoàn 165, Sư đoàn 7, Quân Giải phóng miền Nam, sau này thuộc Quân đoàn 4, chính là đơn vị đánh căn cứ biệt kích Tống Lê Chân (Cần Lê, Tây Ninh):
          -Ông Đông La ơi, chúng nó quyết không công nhận hài cốt đồng đội của tôi rồi. Ngày mai chúng nó bắt hoàn thổ về chỗ cũ. Đau xót quá. Bây giờ tôi đang đến nhà Tướng Doanh đây, ông có rảnh không đến luôn đi mình nói chuyện, tôi buồn quá ông ạ.
          Tôi đồng ý, còn trước cả anh Vịnh, đến nhà Tướng Nguyễn Ngọc Doanh, Giám đốc Trung tâm thông tin tìm kiếm Hài cốt Liệt sĩ, nguyên Phó Tư lệnh chính trị Quân đoàn 4.
(Tướng Doanh, Đông La)
Gặp tôi ông mừng lắm, đợi một lát thì anh Vịnh tới, sau nữa có anh Nghiễn cũng là cựu chiến binh của Trung đoàn 165.
Tướng Doanh kể:
-Minh đã gọi điện cho ông Lê Nam Phong. Mình thì nói “chúng nó tàn nhẫn quá” không ngờ ông ấy nói: “Chúng nó độc ác quá!”
Lê Nam Phong chính là vị Trung tướng, nguyên Hiệu trưởng trường Sĩ quan Lục quân 2, người từng xúc động chia sẻ với PV báo: “Khi mọi nỗ lực tìm kiếm hài cốt của 164 Liệt sĩ tại Tống Lê Chân trong suốt 40 năm qua gần như vô vọng, thì ngày 28 tháng 4 năm 2013 vừa qua, chúng tôi đã làm được”.
(Đại tướng Võ Nguyên Giáp và Tướng Lê Nam Phong)
Sau đó Tướng Doanh mang ra hai công văn đưa cho tôi xem: một của Bộ Quốc phòng gởi đến Văn phòng Chính phủ, người ký là Thứ trưởng, Thượng tướng Nguyễn Thành Cung, phúc đáp một Công văn trước đó của Văn phòng Chính phủ về Kiến nghị của chính Tướng Doanh, đề nghị truy điệu và an táng hài cốt liệt sĩ tìm được ở Cần Lê, Tây Ninh; một của Văn phòng Ban Chỉ đạo Quốc gia về tìm kiếm, quy tập hài cốt liệt sĩ (Ban 1237).
Tôi coi thì thấy Công văn của Bộ Quốc phòng chỉ dựa vào báo cáo của Quân khu 7 nên có những sai lầm. Cái sai thứ nhất là họ cho việc quy tập ở Cần Lê do “Trung tâm Thông tin Tìm kiếm Hài cốt Liệt sĩ đã phối hợp với bà Vũ Thị Hòa”. Bởi việc quy tập thực tế là do Trung tâm Thông tin Tìm kiếm Hài cốt Liệt sĩ đã phối hợp với Quân đoàn 4, đơn vị được chính ông Bộ trưởng Phùng Quang Thanh giao nhiệm vụ, chứ không phải với cô Hòa. Vì không tìm được, họ mới nhờ đến cô Hòa. Cô chỉ là người giúp đỡ bằng khả năng đặc biệt với tấm lòng từ thiện chứ hoàn toàn không có chuyện “phối hợp” gì ở đây cả. Còn có kết quả hay không, người nhờ cô tin hay không hoàn toàn xuất phát từ thực tế quy tập đã diễn ra. Cái sai thứ hai là việc họ dựa vào Công văn số 50/CCT-PCS của Cục Chính trị QK7 kết luận cô Hòa “có mưu đồ lừa đảo”. Đây hoàn toàn là sự vu khống mà cô Vũ Thị Hòa đã làm đơn tố cáo.
Theo NGHỊ ĐỊNH Số: 16/2007/NĐ-CP CỦA CHÍNH PHỦ, Điều 3, khoản 2 viết: “Nhà nước khuyến khích tổ chức, cá nhân tham gia tìm kiếm, phát hiện và cung cấp thông tin về mộ, hài cốt liệt sĩ”. Như vậy, Trung tâm của Tướng Doanh và QĐ4 nhờ cô Hòa với tư cách một công dân “phát hiện và cung cấp thông tin về mộ, HCLS” là hoàn đúng theo Nghị định nói trên.
Như vậy, Bộ quốc phòng đã hoàn toàn không quan tâm đến đề nghị của Tướng Nguyễn Ngọc Doanh, một trong những người trực tiếp và hiểu rất rõ việc quy tập: “Việc quy tập hài cốt liệt sĩ ở Tống Lê Chân có đầy đủ các nhân chứng sống, tai nghe mắt thấy, tay bốc cốt 164 HCLS trong trận đánh trên là hoàn toàn chính xác. Nếu sai Trung tâm Thông tin tìm kiếm HCLS và các nhân chứng sống xin chịu trách nhiệm hoàn toàn trước pháp luật”; “Nếu không đúng là hài cốt liệt sĩ đề nghị Bộ Quốc phòng cho điều tra mở Tòa án Quân sự xử bắn tôi trước 164 liệt sĩ trên”!
Bộ Quốc phòng cũng không quan tâm đến thực tế đã diễn ra, đã không trả lời thỏa đáng những câu hỏi: tại sao đất lại “đen”, tại sao lại “nặng mùi”, tại sao KẾT LUẬN GIÁM ĐỊNH của Phân viện KHHS tại TPHCM xác định có 01 đốt xương ngón tay, kích thước 1,8cm X 0,3 cm”. Đặc biệt tại sao người ta lại tìm được 3 cái bình tông khắc tên Tạ Đức Ban, Hà Văn Lung và Trần Duy Phú? Tướng Doanh gặp Cô Hòa hoàn toàn bất ngờ nên cô không biết trước thực địa ở đâu, vì thế không thể có chuyện cô bí mật chôn trước; nếu cho việc quy tập là không đúng thì không lẽ đất nó tự sinh ra ba cái bình tông sao? Hơn nữa, tại sao ba tên người này lại có trong Danh sách Liệt sĩ Quân đoàn 4 hy sinh tại Cần Lê? Theo lẽ thường, chỉ có sự móc ngoặc giữa Quân đoàn 4 và Tướng Doanh bí mật báo cho cô Hòa thì cô mới biết mà thôi. Thực tế không thể có chuyện này nên sự trùng khớp tên đó chính là bằng chứng cụ thể và chắc chắn nhất chứng thực khả năng siêu phàm của cô, chứng thực việc quy tập đúng là tìm được hài cốt các liệt sĩ!
Theo Quyết định số 150/QĐ - TTg của Thủ tướng Chính phủ: Phê duyệt Đề án xác định hài cốt liệt sỹ còn thiếu thông tin:
d) Xác định bằng phương pháp thực chứng thông qua tìm kiếm, quy tập, khớp nối thông tin khoảng 3.000 hài cốt liệt sĩ; phương pháp giám định gen khoảng 10.000 hài cốt liệt sĩ...”.
Như vậy, việc xác định hài cốt thiếu thông tin không chỉ bằng xét nghiệm ADN mà còn bằng “phương pháp thực chứng”. Vụ quy tập ở Cần Lê với hồ sơ, nhân chứng, vật chứng đầy đủ như trên thì hoàn toàn có cơ sở “thực chứng” để công nhận hài cốt các liệt sĩ. Vì vậy Công văn của Bộ Quốc phòng vẫn dựa theo kết luận của QK7 cho “chưa đủ cơ sở khẳng định đó là hài cốt” là đã vi phạm quyết định của chính Thủ tướng!
Tiếc là Văn phòng Ban Chỉ đạo 1237 không dựa trên cơ sở thực tế, đã “thực hiện ý kiến chỉ đạo của đồng chí Thường trực ban Bí thư”; “ý kiến chỉ đạo của Thủ trưởng Bộ Quốc phòng, Phó Trưởng Ban Thường trực Ban Chỉ đạo Quốc gia về tìm kiếm quy tập hài cốt liệt sĩ, Cục chính sách/TCCT”, đã thông báo và đề nghị:
“tổ chức hoàn thổ ngay tại khu vực đã tìm kiếm đối với số hiện vật (được ông Nguyễn Ngọc Doanh phối hợp với QĐ4 tìm kiếm, khai quật được cho là hài cốt liệt sĩ)”!
Sáng nay, theo anh Vịnh, việc hoàn thổ được tiến hành bởi Quân đoàn 4 dưới sự giám sát của QK7, đứng đầu là vị thiếu tướng tên là Hoàng. Phía QK7, để chứng tỏ không phải hài cốt đã cho lấy số bột đen ra khỏi chiếc quan tài, muốn đào hố rồi đổ ngay xuống lấp đi. Anh Vịnh đã mang theo tấm vải liệm trong quan tài, đấu tranh đòi dùng tấm vải đó lót xuống hố, để gói hài cốt đồng đội của anh, rồi mới lấp đất. Anh kể, anh đã phải gào lên với các chiến sĩ trẻ :
-Các cháu phải biết đây là hài cốt đồng đội của chú. Bác Doanh ơi, cái lon tướng của bác cũng từ đây mà có đấy.
Anh nói: “Mình nói thế, tay Hoàng nó nghe mà tái cả mặt!”.
Sau đây là một số hình ảnh “hoàn thổ”:
 







Thứ Năm, ngày 28 tháng 8 năm 2014

VIẾT TIẾP VỀ LÁ THƯ NGỎ ĐÒI “LẬT ĐẢNG”

 ĐÔNG LA
VỀ LÁ THƯ NGỎ ĐÒI “LẬT ĐẢNG”
Nền tảng cơ bản nhất của Chủ nghĩa Mác là sự công bằng, cha ông ta cũng có câu “không sợ hàng thiếu chỉ sợ phân phối không công bằng”. Từ các cuộc cách mạng xã hội, sự bất ổn xã hội đến những mâu thuẫn gia đình, mâu thuẫn cá nhân, nguyên nhân chính đều là do cái sự chia phần không đều ấy. Vậy trong số mấy vị lãnh đạo, ai chống được tham nhũng, tôi tin dân Việt Nam trong “Đại hội” tới, sẽ tôn người đó lên làm vua chứ không chỉ là Tổng Bí thư! Còn từ trước tới nay ai nói cũng hay cả nhưng làm thì hơi bị chưa hay. Nên nói ít mà ráng làm nhiều thì hay hơn. Được vậy thì đến kẻ thù của XHCN cũng sẽ phải mê XHCN mất thôi!
       ĐÔNG LA

Thư ngỏ gửi BCH Trung ương và toàn thể đảng viên Đảng CSVN của các cựu quan chức, trí thức, đều là đảng viên ĐCSVN, đề nghị giải tán Đảng, vẫn chỉ là những “gương mặt thân quen”, những kiến nghị “thân quen”:
 Nguyễn Trọng Vĩnh, Thiếu tướng; Trần Đức Nguyên, nguyên Trưởng ban Ban nghiên cứu của Thủ tướng Chính phủ; Lê Duy Mật, Thiếu tướng, Chỉ huy trưởng Mặt trận Vị Xuyên, Hà Giang 1979 – 1988; Vũ Quốc Tuấn, nguyên Trợ lý Thủ tướng Võ Văn Kiệt; Hoàng Tụy, Giáo sư Toán học; Nguyên Ngọc, Nhà văn, nguyên Bí thư Đảng đoàn Hội Nhà văn Việt Nam; Tương Lai, nguyên Viện trưởng Viện Xã hội học; Đào Công Tiến, nguyên Hiệu trưởng trường Đại học Kinh tế TP. Hồ Chí Minh, Phó Chủ tịch Hội Kinh tế Việt Nam; Nguyễn Trung, nguyên Đại sứ tại Thái Lan; Tô Nhuận Vỹ, nhà văn, nguyên Bí thư Đảng Đoàn kiêm Chủ tịch Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Thừa Thiên – Huế; Bùi Đức Lại, nguyên Vụ trưởng, Ban Tổ chức trung ương Đảng, Hà Nội; Huỳnh Tấn Mẫm, nguyên Chủ tịch Tổng hội Sinh viên Sài Gòn trước 1975; Lê Đăng Doanh, Tiến sĩ Kinh tế học, nguyên thành viên Ban Nghiên cứu của Thủ tướng Chính phủ; Chu Hảo, nguyên Thứ trưởng Bộ Khoa học và Công nghệ, Hà Nội; Trần Đình Sử, Giáo sư Tiến sĩ Ngữ văn, Hà Nội; Phạm Chi Lan, nguyên thành viên Ban Nghiên cứu của Thủ tướng Chính phủ; v.v…
Họ lại nói những điều nghe đã nhàm tai như sau:

Thứ Tư, ngày 27 tháng 8 năm 2014

THẦN TƯỢNG NGUYÊN NGỌC?

Không ngờ bài về Trần Độ của tôi được Đặng Thanh Sơn chia sẻ trên fb lại được bạn đọc quan tâm và “cãi nhau” to. Văn hóa Việt mình bênh ai hay không không chỉ vì đúng sai mà còn vì tình cảm nữa. Nên tôi thấy có những ý chưa được đúng. Với chính trị tư tưởng  sự đúng sai sẽ làm ảnh hưởng đến cuộc sống người dân của cả một đất nước cho nên cần phải khách quan. Hiểu vậy nên tôi viết hoàn tòan khách quan, không vì tình cảm cá nhân. Với Trần Độ và Nguyên Ngọc về tuổi vào hàng cha chú tôi, hoàn toàn không có dính dáng gì đến tôi.  Mà tôi viết vì, vốn luôn như vậy, với sự hiểu biết của mình tôi muốn phân tích những điều phức tạp mà với người thường khó mà hiểu chính xác được, chỉ mong làm được một điều có ích. Vậy thôi! Còn đã viết thì phải tỏ thái độ trước sự đúng sai, vì tôi không phải là thằng cơ hội và ba phải. Mà tôi đã viết là viết cụ thể: về ai? Về cái gì? Nếu sai tôi chịu trách nhiệm chứ không phải nói bừa!
           Thấy cuộc tranh luận trên fb của Đặng Thanh Sơn vẫn có những người thần tượng Nguyên Ngọc quá, tôi đăng bài này:

ĐÔNG LA
NGUYÊN NGỌC – NHÀ TƯ TƯỞNG?

Phạm Xuân Nguyên trong dịp Nguyên Ngọc tròn 80 xuân đã viết bài Chính ủy Nguyên Ngọc chào mừng trên  Tuanvietnam.net (20/09/2012), cho Nguyên Ngọc là “một nhà tư tưởng”!
Trên trang boxitvn.net cũng đăng bài Nguyên Ngọc -  Một nhà văn hóa, một tài năng, một nhân cách lớn đưa tin về buổi gặp mặt do tạp chí Tia sáng tổ chức mừng sinh nhật ông:

Thứ Ba, ngày 26 tháng 8 năm 2014

DUYÊN NỢ GIỮA TRẦN ĐỘ VÀ NGUYÊN NGỌC


Giờ đây trên mặt trận chống đối nào chúng ta cũng thấy có mặt Nguyên Ngọc. Nhân dịp có “Thư ngỏ” đòi “lật Đảng” của 61 vị mà Nguyên Ngọc cũng có mặt, tôi cho đăng lại bài viết về ông Trần Độ, người từng là “sếp” trực tiếp của Nguyên Ngọc, mà theo suy nghĩ thông thường,  không ai có thể nghĩ Trần Độ lại sai phạm rồi đi đến “trở cờ”!
ĐÔNG LA

ĐÔNG LA
TRẦN ĐỘ - MỘT CON NGƯỜI, HAI CUỘC ĐỜI
       
Tướng Trần Độ có 2 cuốn hồi ký (Xin xem Hồi ký Trần Độ trên http://vnthuquan.net/).  Cuốn đầu có thể nói như trang sử vàng chói lọi của cuộc đời ông; và cuốn sau: “nhật ký rồng rắn”, tiếc thay, ông lại nói ngược với cuốn trước.
Trong cuốn đầu, "Đổi mới, niềm vui chưa trọn", ông đã tổng kết cuộc đời mình như sau:
 “Năm 1943, trong đoàn tù từ Sơn La về Hà Nội để lên tàu ra Côn Đảo, đến Hòa Bình tôi đã vượt ngục thành công và một hạnh phúc lớn bất ngờ đến với tôi, được Đảng phân công làm người giúp việc cho đồng chí Tổng bí thư Trường Chinh … Ngày 7 tháng 5 năm 1954, trong chiến hào Điện Biên phủ, tôi và anh Lê Trọng Tấn đã ôm chặt nhau, sung sướng nghẹn ngào khi được tin chính các chiến sĩ Đại đoàn 312 của mình đã bắt sống tướng Đờ Cát ngay trong hầm chỉ huy của nó.
Hơn mười năm sau, với cương vị Phó chính ủy Quân giải phóng miền Nam, tôi lại được hưởng niềm vui lớn khác của chiến thắng, lần trước là thắng Pháp, bây giờ là thắng Mỹ”.