Thứ Năm, ngày 18 tháng 9 năm 2014

TRẦN ĐỨC THẢO TRONG ĐÈN CÙ CỦA TRẦN ĐĨNH



TRẦN ĐỨC THẢO
TRONG ĐÈN CÙ CỦA TRẦN ĐĨNH


GS Trần Đức Thảo (1917-1993), Giải thưởng Hồ Chí Minh về khoa học xã hội (lĩnh vực triết học, năm 2000), được Trần Đĩnh miêu tả trong cuốn Đèn cù như sau:
Một  sáng đến  Đào  Duy  Anh  xong,  tôi  sang  Thảo  theo  hẹn.  Hai  anh chiếm hai đầu cái hành lang chạy hết chiều ngang tầng ba toà nhà B6 Kim Liên. Tôi gõ cửa. Nghe ngóng. Lại gõ. Cứ im… Đào Duy Anh vẫn chờ ở cửa buồng anh lúc ấy gọi tôi bảo: - Xướng danh lên!  Tôi  xướng  danh  rồi nhờ  có Anh  chứng  kiến nên  tôi  ghé mắt nhìn qua khe ván cửa.        Trong  kia,  cách  chừng  ba  bước,  Thảo  đang  đứng  lom khom nhìn ra cửa, hai tay hơi giơ lên nửa như muốn mở nửa như thủ thân… Thảo dắt tôi bước lên sách báo ngổn ngang ra đầu hồi chỉ xuống bãi đất bên dưới: - Chúng nó đấy. -Anh thì thào.  Một lũ trẻ đang đánh bi ở đó. 
…Nhân  chuyện  hoang  tưởng  của  Thảo,  tôi  nói  tới  hoang tưởng của Nguyễn Sáng. Nói vì cả hai đều tiêu biểu được cho bệnh cá khủng, - chuyên thấy mình bị công an đe dọa”.
Như vậy, Trần Đĩnh cho Trần Đức Thảo mắc bệnh hoang tưởng.

Thứ Ba, ngày 16 tháng 9 năm 2014

NHỚ TRẦN MẠNH HẢO


            Nhớ Chế Lan Viên tôi không thể không nhớ Trần Mạnh Hảo, nhất là TMH mới kể chuyện nhờ tài bắt chấy lấy gạo, cắn máu đỏ cả mồm, mới cứu được gia đình thoát khỏi Cải cách ruộng đất. Còn nhà tôi hồi ấy nghèo không bị đấu tố. Cha tôi đi bộ đội. Còn ông nội lẽ ra ở quê sẽ đi đấu tố địa chủ, nhưng một lần đến thăm nhà thờ họ, đồng thời cũng là nhà ở của ông Sơ trưởng họ, bà Ầm là mẹ ông Sơ, bằng vai cha tôi, nói cho tôi biết: “Hồi Cải cách, không có ông cụ nhà anh (ông nội tôi) bảo vệ thì người ta phá cái nhà thờ này chia nhau rồi!”.
        Còn về thơ thì hồi ấy đến với “chú Chế” thấy TMH là số “nhà thơ trẻ” hiếm hoi được ông khen. Với người mới viết như tôi thì những lời của ông như là giáo lý vậy. Đến bây giờ thì ai nghe tôi thì nghe chứ tôi không cần phải nghe ai nữa. Chính hồi ấy CLV đã bảo tôi đến chơi với TMH, ông muốn những người ông thích chơi với nhau, như ông cũng bảo anh Nguyễn Thái Sơn đến chơi với tôi vậy.
            Tiếc là với tôi ngoài năng khiếu văn chương, tri thức của TMH chỉ là con số không, nhưng những ngày hôm nay TMH lại dựa vào đủ thứ lý lẽ, về triết học, về lịch sử, về lý luận văn chương,…, để chống chế độ một cách điên cuồng. Bài này mới viết hôm nào mà đã một năm rồi, nay nhớ “anh Hảo” thì lại đăng lại.

ĐÔNG LA
NHỚ TRẦN MẠNH HẢO
Trong bài XIN ÔNG ĐÔNG LA BỎ THÓI VU CÁO CHÍNH TRỊ HÈN HẠ đang lan truyền trên mạng, TMH viết:
 “Mới ca ngợi TMH hết lời, nay ĐL đã chửi bới TMH hết lời. Ai dám bảo đảm mai mốt Đông La sẽ không chửi đảng cộng sản VN hết lời, dù hôm nay ông này đang ca ngợi, bốc thơm “đảng ta” nhất nước?”.
Cái chuyện xảy ra từ tận năm 1988 mà TMH nói là “mới” chứng tỏ cái lối viết TMH thường dùng là bất chấp tất cả để đạt mục đích. Hồi ấy tôi vẫn còn đang chập chững, dù đã bước qua cái ngưỡng cửa của đền đài văn chương, đã được nếm và say cái mùi vị vinh quang của nó, khi đã quen được cả Chế Lan Viên, đã được ông trao giải trong một cuộc thi thơ, còn được ông đứng tên giới thiệu vào HNVTPHCM nữa. Sau đây là vài bút tích của “ông Chế” để chứng tỏ với “anh Hảo” là tôi không xạo:
 
Tôi có nhớ là có làm thơ tặng TMH, không chỉ 1 mà vài bài cơ, nhưng làm như thế nào ? Viết về cái gì? thì không nhớ. Nay “anh” Hảo đã cho biết cụ thể: “Năm 1988, ông Đông La từng đến nhà chúng tôi, viết vào sổ tay tôi mấy câu thơ ca ngợi tôi”.

Chủ Nhật, ngày 14 tháng 9 năm 2014

CHẾ LAN VIÊN TRONG "ĐÈN CÙ" CỦA TRẦN ĐĨNH

Chỉ có sự xếp đặt của số phận, tôi, một anh chàng nuôi mộng thành nhà phát minh, đi học khoa học tự nhiên, lại được gặp nhà thơ lớn Chế Lan Viên, rồi được ông ưu ái, quan tâm. Ông đã đề nghị trao giải thơ cho tôi, đứng tên giới thiệu tôi vào Hội Nhà văn TPHCM, xin cho tôi đi làm báo, đến tận báo Văn Nghệ gởi gắm. Ngược lại chính tôi cũng là chứng nhân giai đoạn cuối cùng của cuộc đời ông. Tôi đã đi xin giấy giới thiệu cho ông đi an dưỡng tại BV Chợ Rẫy thì ở đấy người ta lại phát hiện ông bị u phổi. 
 Tôi đã tận mắt chứng kiến ông được đẩy ra sau một ca đại phẫu từ phòng mổ, chứng kiến cái chết của ông, chứng kiến người ta liệm xác ông, chứng kiến giây phút ngọn lửa trùm lên quan tài ông ở lò thiêu.
Tôi đã luôn coi Chế Lan Viên như cha mình. Vì vậy, ai viết về ông tôi đều đọc cả, đặc biệt là những người cùng thời ông, mà tôi hậu sinh thì không sao có thể biết được. Thật thú vị là Trần Đĩnh trong cuốn “Đèn cù” đã có những chi tiết như vậy. Về cuốn “Đèn cù” chắc tôi sẽ còn viết kỹ, nay chỉ nhắc đến những chi tiết liên quan đến Chế lan Viên.
Theo Trần Đĩnh “Chế và Gia Ninh thề với nhau không bao giờ vào đảng”. Khi phụ trách văn nghệ báo Nhân dân, báo đảng, Trần Đĩnh được dặn không đăng bài, đưa tin và nói đến Nguyễn Tuân, Chế Lan Viên. Trần Đĩnh cho biết có lần Chế Lan Viên nổi cáu với  Như  Phong, vì  ông này hay  bắt  bẻ, “theo cách mạng từng ấy năm, mặt chúng tôi ít ra cũng nở được vài bông hoa chứ”, sao không thừa nhận mà lại cứ đi săm soi những chỗ bẩn thỉu xem có uế tạp không? Nhưng rồi giữa năm 1963,  trang  văn nghệ  của Nhân Dân nhật báo Trung Quốc  đăng một bài ca ngợi Chế Lan Viên và tập thơ “Ánh sáng và phù sa”, Trần Đĩnh đã đưa tin lên  trang chủ nhật báo Nhân Dân. Tên tuổi Chế Lan Viên thế là được xuất hiện trên báo Đảng. Rồi “Chế  trở  thành cộng  tác viên  thượng đẳng của báo đảng, của Nhà xuất bản Văn Học do Như Phong làm giám đốc. Như Phong đã thấy hoa nở trên người Chế còn hơn cả  trên bản  thân. Lúc này người  ta  lại  tránh Chế. Anh khinh mạn vì nay đầy hào quang”.
Không thể phủ nhận công lăng xê của Trần Đĩnh nhưng được như trên, cái chính là do tài năng của CLV sáng tác được “Ánh sáng và phù sa”. Và quan trọng hơn nữa, cũng theo trần Đĩnh: “Nguyễn Chí Thanh, Tố Hữu vừa  làm một bữa chiêu đãi mấy nhà văn nhà thơ Khu 5 trong có Chế Lan Viên …  Hai  vị  nêu  rõ  nguy  cơ  chủ nghĩa xét lại làm mất cách mạng, kêu gọi văn nghệ sĩ góp sức cùng với đảng dẹp chủ nghĩa xét lại nếu như còn có tâm huyết đánh đổ Đế Quốc Mỹ, thống nhất đất nước…  Dĩ nhiên Chế cảm động vì đảng coi mình nhiều tâm huyết”.
Như vậy Trần Đĩnh từ một hạt giống đỏ, vì sai lầm, cố chấp, đã tự giam cầm mình trong tù ngục của chính cái tôi của mình. Đến bây giờ vẫn cho mình đúng khi theo đuôi Khơrútsốp, cho giải phóng Miền Nam, thống nhất đất nước là sai, thì có lẽ ông nên đổi tên cuốn “Đèn cù” thành “Cù lần”, không phải viết về những chuyện ông cho là xấu xa mà tự kiểm về chính cái đầu của mình thì đúng hơn.
Còn Chế Lan Viên xuất phát từ cậu bé làm thơ rền rĩ, đau khổ, khóc thay cho dân Chàm, thuộc thành phần “thơ tiền chiến”, nhưng rồi chính bằng tài năng và tâm sáng, ông đã kiên trì phấn đấu, hướng về phía ánh sáng, đồng hành cùng bước đi của lịch sử, của dân tộc, và cuối cùng ông đã thành một nhà thơ lớn, được đặt tên đường, trở thành một danh nhân của đất nước.
Nhân chuyện Trần Đĩnh viết vài chi tiết về CLV trong “Đèn cù” rất dễ làm cho mọi người hiểu sai lạc, không toàn diện về CLV, hôm nay tôi đăng lại bài tôi viết về ông này:  

CHẾ LAN VIÊN
TRONG HỒI QUANG CỦA KÝ ỨC


            Đây là bài tôi viết sau cái chết của nhà thơ lớn Chế Lan Viên 8 năm, người mà định mệnh đã ưu ái cho tôi được gần cận ông mấy năm cuối đời, chứng kiến toàn bộ “cuộc ra đi” về cõi vĩnh hằng của ông. Bài đã được in trong cuốn “Biên độ của trí tưởng tượng”. Gần đây, cập nhật những thông tin mới về ông, tôi có viết thêm ít dòng, những mong góp phần làm sáng rõ thêm chút nào đó về một tài năng và nhân cách lớn của nền văn chương hiện đại Việt Nam Đông La.

            Vào một buổi sáng cách đây tám năm, khi đến thăm nhà thơ Chế Lan Viên, tôi thấy ông mừng như chưa bao giờ mừng như thế. Ông nói với tôi:
- Hú vía, cứ tưởng bị bệnh gì nặng lắm nào ngờ bác sĩ ở Bệnh viện Thống Nhất lại hỏi mình đã tẩy giun chưa?
Ông cười thật khoái chí. Ông mới đi khám bệnh hôm trước. Nhưng rồi cả ông, cả gia đình, và tôi cũng không ngờ rằng, đó chính là niềm vui trọn vẹn cuối cùng của ông ở cõi đời này. Bởi sau đó sẽ lại là bệnh viện, là tràn ngập thất vọng xen lẫn những hy vọng mong manh; sẽ là mổ xẻ, là di căn; rồi cuối cùng ông đã đi về “xứ không mầu”, về “Bầu trời khác cũng đầy hoa”…

Thứ Sáu, ngày 12 tháng 9 năm 2014

NHẮN NGƯỜI ĂN XỔI Ở THÌ.


   

NHẮN NGƯỜI ĂN XỔI Ở THÌ.
Trí Nhân


Dư luận đang ì xèo về cái gọi là Thư ngỏ của 61 đảng viên CSVN. Nội dung chủ yếu là yêu cầu cấp bách “chuyển đổi thể chế từ toàn trị sang dân chủ” và “thoát khỏi sự lệ thuộc vào Trung Quốc”. Lý do là “tổ quốc đang lâm nguy đồng thời đứng trước cơ hội lớn để thay đổi”. Trong bối cảnh thế giới và nội tình đất nước hiện nay, việc xảy ra như thế không là chuyện lạ. Có điều là vận mệnh một dân tộc không thể như con súc sắc nằm trong cái bát úp dưới bàn tay ma của một tên cầm cái vây quanh là lũ chim mồi.

Thứ Tư, ngày 10 tháng 9 năm 2014

BÀI TOÁN TÍNH GÀ VÀ TƯ DUY MINH TRIẾT



BÀI TOÁN TÍNH GÀ VÀ TƯ DUY MINH TRIẾT

 

Nhắc lại bài toán tính gà:
Nhà Lan có 4 chuồng gà, mỗi chuồng có 8 con gà. Hỏi nhà Lan có tất cả bao nhiêu con gà?
Với các phương án:
A. 4x8=32
B. 8x4=32
C. 4+8=12
D. 8:4=2
Phương án đúng được cho là B (8x4=32), học sinh lựa chọn đáp án A (4x8=32) bị giáo viên cho là sai!
Xem lại việc biện minh cho việc chấm điểm sai của “đằng mình”, một cô giáo viết về chuyện “bài toán tính gà”: “Một câu hỏi đố, không chỉ đơn giản là phép tính nhân thông thường”.
Đúng vậy, bài toán trên không chỉ là những con số vô tri mà là “số chuồng”, “số gà mỗi chuồng”, câu hỏi là “tổng số gà”. Vậy mà bị khuôn theo quy ước của sách giáo khoa, của tập huấn,…, các giáo viên chỉ cho 8x4 mới đúng, nghĩa là cho 8 (con gà) nhân 4 lần thì mới cho ra 32 con gà, còn 4 x8 là sai, vì 4 chuồng nhân với 8 sẽ cho ra số 32 không phải con gà. Có điều như vậy cái cô này đã quên cái câu của chính mình “Một câu hỏi đố, không chỉ đơn giản là phép tính nhân thông thường”. Vì số 8 là 8 con gà chứ không phải chỉ là số 8, nên 4x8 con gà thì cũng sẽ phải bằng 32 con gà chứ không thể cái gì khác. Như vậy em học trò làm đúng chứ không sai. Cháu bị dốt oan do chính cô giáo và nền giáo dục của VN dốt!
Còn ý cho rằng cần phải hiểu vấn đề theo giai đoạn, theo tiến trình đào tạo, cách hiểu lớp 2 khác lớp 4, đến lớp 4 thì chuyện 4x8 con gà mới đúng! Ý này hoàn toàn là phản khoa học và phản giáo dục, bởi đã là khoa học, là tri thức thì phải thống nhất, không thể tri thức theo lớp 2 thì sai mà đến lớp 4 thì đúng được!
Một tác giả viết: “Nếu câu hỏi “Nhà Lan có bao nhiêu con gà”, đương nhiên cả A và B đều đúng vì kết quả là 32 con. Nếu hỏi cách nhân nào đúng thì B là lựa chọn đúng”. Cái dở chính là việc cho phép nhân như thế mới đúng. Điều này do cảm giác phân biệt số lần nhân gà khác với số gà nhân mấy lần trong khi đều là phép nhân cả! Quy ước của những người soạn sách cũng bắt phải ghi chữ số chỉ đơn vị trước, làm như 8 con gà nhân với 4 chuồng thì mới cho ra 32 con gà còn 4 chuồng nhân với 8 con gà thì sẽ cho ra 32 chuồng hay cái gì đấy? Hoàn toàn không có chuyện như vậy vì ra cái gì phải phụ thuộc vào nội dung câu đố. Còn về mặt toán học nói chung, cái chuyện vị trí của yếu tố “đơn vị” đâu chỉ có duy nhất là ở vị trí ở phía trước. Các phép toán phức tạp, nhất là trong vật lý, thì đơn vị còn ở trước, sau, trên, dưới nữa. Kết quả tính cũng không chỉ có kết quả các con số mà còn có kết quả của đơn vị. Như m chia cho m thì kết quả không còn đơn vị m nữa, trái lại m x m lại bằng m2, m x m x m=m3.
Vào một trang cá nhân thấy kể chuyện:
Nhớ hồi cu Luck đi học vỡ lòng bên Mỹ, cô giáo ra bài, hãy vẽ cầu vồng. Ở thành phố biết cái cầu tròn méo như thế nào, cu con vẽ luôn hai trụ, một vạch nối ở giữa và đề “Cầu Vồng”. Cô vẫn chấm điểm “good – 8”. Nghĩ là giáo dục Mỹ bị “hóc xương gà”, lão bố lầm bầm, tưởng Mỹ giỏi và hiện đại, hóa ra cũng…dốt”.
Nếu hiểu một cách máy móc thì thấy ông bố VN đúng quá, còn nếu hiểu vấn đề một cách “minh triết” thì lại thấy cái cô giáo Mỹ thật tuyệt quá, hiểu đời, hiểu người, hiểu trò quá!
Cũng ở trang đó:
có bài toán đố với dữ liệu 4×4=61, 5×5=52, 7×7=94 và câu hỏi là 9×9 bằng bao nhiêu, chắc nhiều bạn sẽ ngỡ ngàng”.
Với tư duy máy móc thì đúng là ngỡ ngàng thật, vì 4x4=16 chứ sao 61? Nhưng lại nhìn một cách “minh triết” thì sẽ thấy bài toán không hỏi kết quả tính đúng sai mà hỏi kết quả logic. Vậy kết quả bài toán “vô lý” ở trên 9x9 sẽ bằng 18!
Tóm lại, bài toán tính gà là bài toán rất nhỏ nhưng lại chỉ ra cái sai rất lớn của nền giáo dục VN. Đó là nền giáo dục cứng nhắc, khuôn mẫu nhưng lại lạc hướng. Học trò bị buộc phải tốn nhiều sức cho nhiều cái vô tích sự, tuân theo những quy ước “chết tiệt” mà các “chiên ra” ăn hại tạo ra! Trong khi hiểu biết và sử dụng sự hiểu biết để làm việc, để sáng tạo mới là đích đến của nền giáo dục cũng như của mỗi người.
10-9-2014
ĐÔNG LA

Thứ Ba, ngày 09 tháng 9 năm 2014

Từ bài toán tính gà: Đa Đảng đúng là sẽ loạn!



Từ bài toán tính gà: Đa Đảng đúng là loạn!

 

 
(Cô kỳ quá!)
Với bài toán: Nhà Lan có 4 chuồng gà, mỗi chuồng có 8 con gà. Hỏi nhà Lan có tất cả bao nhiêu con gà?
Với các phương án:
A. 4x8=32
B. 8x4=32
C. 4+8=12
D. 8:4=2
Phương án đúng được cho là B (8x4=32), học sinh lựa chọn đáp án A (4x8=32) bị giáo viên cho là sai!
Từ sự việc đó, người biên soạn, chuyên gia giáo dục, chuyên gia toán học, giáo viên đứng lớp, phu huynh “cãi nhau” loạn cả lên, không thống nhất được.
Một bài toán con con đã khó thống nhất như thế thử hỏi những vấn phức tạp, lớn lao về chính trị tư tưởng, về đường lối phát triển của cả một đất nước sẽ khó thống nhất đến thế nào!
Trong thực tế, những người có trí tuệ càng cao, cái tâm càng sáng thì người ta càng dễ thống nhất ý kiến vì mục đích chung. Vì vậy người ta hay nói tự do dân chủ, đa nguyên đa đảng phụ thuộc vào trình độ xã hội là thế.
Quay lại bài toán tính gà, việc cho chỉ có 8x4 mới đúng và 4x8 là sai đã thể hiện tính máy móc, khuôn mẫu, coi việc học thuộc các quy ước hình thức là quan trọng, chính là tính “mất dậy” nhất, tốn công, tốn của, vô tích sự nhất của nền giáo dục nước ta. Cũng như một lần tôi đã viết: không thuộc chiều dài con sông, số quân địch chết trong một trận đánh, ngày sinh của Xuân Diệu… là không có điểm vậy.
Mục đích giáo dục là giúp cho học trò nhận thức được vấn đề chứ không phải thuộc những điều vô bổ. Như cần hiểu con sông đó có vai trò gì? Trận đánh đó quan trọng như thế nào? Thơ Xuân Diệu hay dở ra sao? Những cái đó là quan trọng chứ không phải là chuyện thuộc những chi tiết nêu trên.
Cũng như học sử về Hiệp định Genève 1954 thì học trò cần phải hiểu bản chất chính là cái việc do Pháp thua tại Điện Biên Phủ nên phải ký kết với Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, cái Hiệp định đó cho Vĩ tuyến 17 chỉ là ranh giới tạm thời, khi bầu cử trong cả nước xong thì nó hết vai trò. Còn về lá thư của cố TT Phạm Văn Đồng thì cụ chỉ công nhận lãnh hải của Trung Quốc thôi; Hoàng Sa, Trường Sa vốn của Việt Nam, cụ không nhắc đến, nghĩa là còn nguyên ở VN, cụ không dâng cho ai cả. Vì vậy nói như Dương “Tầu”, theo Hiệp định Genève, Hoàng Sa, Trường Sa thuộc VNCH nên ông Phạm Văn Đồng không có quyền công nhận cho TQ, thì ông ta không chỉ sai về sử mà còn phản động nữa vì đã công nhận tính chính nghĩa của VNCH!
Tương tự, quay lại bài toán trên, cái chính là học sinh phải hiểu được tính chất của phép nhân và tìm ra kết quả đúng là 32 con gà.
Tại sao lại đặt ra cái quy ước 8x4 mới đúng còn 4x8 là sai?
Giờ ta thử xem cuộc tranh luận.
Theo một giáo viên: “Một câu hỏi đố, không chỉ đơn giản là phép tính nhân thông thường. Chuyện 4 chuồng nuôi gà, mỗi chuồng có 8 con khác có 8 chuồng, mỗi chuồng có 4 con. Một giáo viên tiểu học khác: “Chuyện một số 8 được gấp lên 4 lần khác với chuyện một số 4 được gấp lên 8 lần dù kết quả vẫn là 32.
Hai vị này đúng quá, có điều khi các em chọn 4x8 là các em nghĩ là 4 chuồng nhân với 8 con gà chứ không nghĩ như hai vị là 4 con gà nhân với 8 chuồng đâu!
Tương tự, hai bà sau đây cũng hiểu sai như hai cô giáo trên. Theo bà TS tên là Hương, khoa Giáo dục Tiểu học, Trường ĐH Sư phạm Hà Nội: “cần phân biệt cho học sinh hiểu đâu là đơn vị tính đâu là số lần được gấp lên. Với câu hỏi “Hỏi nhà Lan có tất cả bao nhiêu con gà?”, số gà là đơn vị tính, sẽ viết phép tính là 8x4 (tức là 8 con gà gấp lên 4 lần)”. PGS.TS Trần Ngọc Lan, giảng viên cũng ở khoa Giáo dục Tiểu học, Trường ĐH Sư phạm Hà Nội: “4 con vịt/chuồng, nhốt ở 2 chuồng khác 2 con vịt/chuồng, nhốt ở 4 chuồng. Đó là ý nghĩa thực tiễn của toán ứng dụng và đúng theo quy ước trong SGK hiện hành”.
Theo PGS.TS Đỗ Đình Hoan, chủ biên bộ sách, cho biết: “SGK toán tiểu học đã được thử nghiệm, biên soạn và được Hội đồng khoa học của Bộ GD-ĐT thẩm định nhiều vòng. Trong thực tế giảng dạy đông đảo giáo viên, các nhà sư phạm, các nhà khoa học tiếp tục đóng góp ý kiến”.
Nghĩa là để làm được chương trình như trên đã tiêu tốn nhiều công của. Ông này tiếp: “Khi giải bài toán trắc nghiệm nêu trên học sinh đã được học quy ước về viết tên đơn vị trong bài tính của bài toán nêu trên là 8x4=32 (con gà), không viết 4x8=32 (con gà)”.
Như vậy chỉ là việc quy ước riêng của các ông để làm khổ học trò chứ 4 chuồng x 8 (con gà) cũng bằng 32 (con gà) như 8 (con gà) x 4 chuồng chứ không thể ra 32 con khác hoặc cái gì khác được. Vì đơn vị “con gà” vẫn còn nguyên đó chỉ bị mất khi “con gà”/ “con gà” mà thôi!
Theo tôi, bản chất phép nhân là nhân lên hoặc gấp lên mấy lần, vì vậy cái “bản chất nhân” ấy phải được ưu tiên, ghi trước trong phép tính. Vì vậy bài toán trên số nhân là 4 lần (tức số chuồng) phải ghi trước, nên phương án đúng nhất là: 4 chuồng x 8 (con gà) = 32 (con gà)!
Có “một chuyên gia bộ môn đại số” cũng cho: “Cần nhớ rằng theo thông lệ đời sống và khoa học quốc tế từ xa xưa cho đến ngày nay thì: 8 con gà + 8 con gà + 8 con gà + 8 con gà = 4 lần 8 con gà = 4 x 8 con gà = 32 con gà”. Một tác giả khác trích dẫn cách dạy phép nhân của Mỹ và Singapore cũng tương tự như vậy.
Thí dụ:
Aini mua 5 hộp bánh. Có 4 chiếc bánh trong mỗi hộp. Hỏi tất cả Aini mua bao nhiêu chiếc bánh?
Hướng dẫn:      Ta có 4 +4 +4 +4 +4 = 20
5 hộp bánh có 4 chiếc = 20
Ta có phép nhân  5 x 4 = 20
(‘5 fours’ là một cách viết khác của phép nhân 5 x 4)
Tóm lại ngành giáo dục nước ta đúng là “gà què ăn quẩn cối xay”, “loanh quanh làm học trò và phụ huynh mỏi mệt”, cái gì cũng quan trọng, cũng ghê ghớm nhưng toàn bày những việc tốn công, tốn của, vô tích sự. Vì vậy dẫn tới cái hậu quả là thực tế nền giáo dục VN chưa sinh ra bất cứ một phát minh tầm cỡ quốc tế nào, trong đời sống thì cũng chưa giúp cho công nghệ sản xuất tạo ra được một sản phẩm công nghệ tầm vóc quốc tế nào. Cũng vì thế, đúng như TBT Nguyễn Phú Trọng nói xã hội ta còn lâu mới lên được XHCN! Và một bài toán con con cũng chưa thống nhất được thì đa Đảng tất sẽ loạn!
9-9-2014
ĐÔNG LA

Chủ Nhật, ngày 07 tháng 9 năm 2014

ƠI ĐẤT NƯỚC MANG HÌNH DẤU HỎI!


      Đây là bài thơ  tôi được đăng trên báo Văn nghệ TPHCM, lần đầu tiên được in kèm ảnh, như giới thiệu chân dung, tác giả, tác phẩm. Hồi ấy nhà thơ Chế Lan Viên còn sống, ông rất vui khi tôi mang tờ báo đến nhà ông khoe. Chế Lan Viên cũng là người viết phê bình rất sắc sảo và uyên bác, nhưng ông chuyên viết về văn chương, văn hóa thôi. Hồi ấy tôi còn trẻ nên chưa viết bài phê bình nào nên ông chưa đọc một chữ phê bình nào của tôi. Vì vậy bây giờ tôi hay nghĩ, nếu còn sống, một cái đầu như Chế Lan Viên đọc những bài tôi viết tranh luận về triết học, khoa học, lý luận văn học và chính trị xã hội, không biết thái độ của ông sẽ như thế nào?
         Còn cái dấu hỏi trong bài thơ dưới đây tôi đặt ra đã 26 năm, thật tiếc khi nó vẫn còn nguyên vẹn cho đến tận những ngày hôm nay. Còn lâu lắm chúng ta mới có được tư duy khoa học, tư duy minh triết cho một nền kinh tế tri thức phát triển, cho một sự phát triển bền vững của đất nước.
          Thật ái ngại khi cái gốc của vấn đề là nằm ở ngành giáo dục. Vì chính từ ngành giáo dục trí tuệ mới được sản sinh ra. Vậy mà ngay trong những ngày hôm nay đường hướng giáo dục vẫn quanh quẩn, sai lạc. Như chuyện dư luận đang ì xèo mà theo tôi là lộn ngược, đó là việc người ta chưa đổi mới việc dậy, việc học, lại đi tính chuyện đổi mới thi cử. Cái ngành làm nghề dạy dỗ xem chừng lại là cậu học trò khó dậy nhất trong xã hội. Thử lấy một ví dụ trong ngành sử, một ngành ai cũng coi là quan trọng của một nền giáo dục. Chúng ta đã tốn biết bao công của đào tạo, vậy mà lại nảy nòi ra cái “Nhà Sử học” Dương Trung Quốc, không hiểu từ việc hiểu sai lịch sử hay lệch lạc về tư tưởng, đã rất tai hại khi nói về lá thư của Cố TT Phạm Văn Đồng liên quan đến chủ quyền biển đảo mà tôi cũng như mấy người khác đã viết!
         Người thuộc lớp “tinh hoa” còn như vậy thử hỏi trình độ đám đông thì như thế nào?  Chính vì vậy mà cái câu hỏi trong bài thơ của tôi vẫn còn nguyên!
ĐÔNG LA
ƠI ĐẤT NƯỚC MANG HÌNH DẤU HỎI

                  Như một bác nông dân trở về sau khốc liệt 
                                                                           cuộc chiến tranh
                   Đã tạnh rồi đạn bom
                   Đã tan rồi lửa khói
                   Nhưng vẫn còn vẹn nguyên căn bệnh mãn tính của lịch sử 
                   Cái nghèo khổ truyền đời
                   Nên tự bao giờ đất nước đã quặn mình thành dấu hỏi
                   Chảy dọc theo Người biển mặn mồ hôi

                   Ta đang ở thời kỳ mà con người có những 
                                         dự định táo gan đến Trời cũng phải nể sợ
                   Chị Hằng mộng mơ rồi sẽ thành bãi khai hoang 
                                                                              của thế kỷ tương lai
                   Sao Hỏa xa xôi sẽ thành nơi chốn dạo chơi
                   Nhưng nơi quê nhà
                   Gần 70 mẹ vẫn thì thùm chiếc gàu sòng chống hạn

                   Cha mẹ sinh con tại một vùng quê
                   Mầu đất nâu như màu máu bầm
                   Cả tuổi thơ con lớn lên trong vang vang tiếng cà mùa hạ 
                   Với rau muống chấm tương
                   Lớn lên con cắp sách tới trường
                   Con lại gặp tiếng cà vang trong thơ kiêu hãnh
                   Ôi đất nước có thời sao ai ai cũng sợ sự giàu có
                   Nên cái nghèo từng là vết son trang điểm 
                                                                             trang lý lịch của con
 
                   Bây giờ con đã là kỹ sư
                   Có lớn khôn hơn
                   Nhưng con luôn nhớ cả tuổi thơ mình đã 
                        nhúng trong nước ruộng chua đọng váng màu rỉ sắt   
                   Đi qua cuộc chiến tranh con đến với giảng đường
                   Con từng lơ ngơ như chú bé cưỡi trâu đi tìm
                                thuyết Tương đối của Einstein ở chín tầng mây
                   Con mắt từng quen nhìn khoai nướng, ngô bung 
                                   thật khó hình dung đâu không gian lồi, 
                                                                            đâu không gian lõm
                   Nên dù đã gần hai mươi năm xa quê con vẫn 
                                                                                     luôn thầm nhắc
                   Máu giội trong buồng tim mình vẫn là máu nông dân
                  
                   Ôi giai cấp nông dân, giai cấp của Tổ Tiên 
                                                  làm sao ta không yêu không kính!
                   Nhưng khi đất nước đã ngàn ngàn năm nghèo đói
                   Khi đất nước đang quặn mình thành dấu hỏi
                   Cái trí tuệ nông dân lại khó trả lời!
                                                                             1988