Thứ Tư, 12 tháng 8, 2020

CHUYỆN CÔ HOÀ GIẢI THOÁT RẮN THẦN

ĐÔNG LA
CHUYỆN CÔ HOÀ GIẢI THOÁT RẮN THẦN

Hôm qua, 11-8-2020, thông tin báo chí tràn ngập đưa tin chuyện cô Hoà định dùng 27 tấn vàng giả để nộp cho nhà nước và lừa cá nhân để lấy tiền tôi không biết nên không biết đúng sai thế nào. Đúng là chuyện lạ bởi một người không tâm thần thì ai cũng thấy không thể nào có thể thực hiện được một chuyện tày trời như thế. Rất mong cơ quan điều tra làm rõ chuyện này, nếu đúng như vậy thì cô Hoà phải chịu hình phạt của pháp luật. Tất cả mọi người theo cô Hoà đều quỳ gối thần phục cô, kể cả đại tá đại tiếc, tiến sĩ tiến siếc, không ai dám cãi lại cô, chỉ riêng tôi là người duy nhất, mới thấy cô nói sai thôi là tôi đã phê phán thẳng cánh. Nhiều người đã chứng kiến tôi “cãi nhau to” với cô Hoà không chỉ 1 lần. Vì vậy, một nhà văn luôn ở trên tuyến đầu bảo vệ chế độ, chống lại bọn phản bội, cơ hội, đón gió trở cờ, bọn lưu manh, xuyên tạc, chống phá thể chế, không bao giờ lại có chuyện tôi ủng hộ cô Hoà đi lừa đảo.
Thông tin mà báo chí đã đưa: Để tăng sự huyền bí cho các màn kịch tâm linh mà đối tượng Hòa dựng ra, Thu (chồng Hòa) đã giúp sức và tiếp tay đắc lực cho quá trình lừa đảo của vợ. Vốn có nghề buôn bán động vật hoang dã từ trước đó, Thu đã thu mua nhiều loại rắn, rồi cạo bỏ răng và nọc độc. Thậm chí, Thu còn mua thêm đá màu các loại giả ngọc quý rồi nhét sẵn vào trong miệng rắn để làm “phụ kiện” cho những màn lừa đảo”. Nếu chuyện này không có video và hình ảnh chứng minh thì cả phía cung cấp tin và các báo đưa tin đã phạm tội xuyên tạc và vu khống. Đề nghị cô Hoà thuê luật sư làm rõ chuyện này. Một nhà nước mà cả thế giới đang cảm phục vì chiến tích chống covid-19 như Việt Nam chúng ta không thể có chuyện tuỳ tiện vi phạm pháp luật, xâm phạm nhân quyền như vậy. Tôi là người cùng nhiều người đã nhiều lần trực tiếp chứng kiến nhiều khả năng siêu phàm của cô Vũ Thị Hoà, trong đó có liên quan đến rắn thần. Nhớ nhất là chuyện một hôm, từ khoảng 2 giờ chiều liên tục qua đêm đến khoảng 8 giờ sáng hôm sau, chúng tôi chứng kiến những thanh niên dùng khoan điện thay nhau khoan từng mẩu đá trên núi đá, giải thoát 6 vị rắn thần. Không ai có thể làm giả được một hiện trường như thế. Tôi có chụp ảnh còn Hoàng Anh Sướng đã quay được. Tôi gọi là các vị rắn thần một cách trang trọng vì chỉ có rắn thần mới sống được trong đá đặc như vậy và trong vườn vải chỗ cô Hoà không ai biết chuyện mà dám bất kính, dám gọi “con” này, “con” nọ, bởi sẽ bị các vị trừng phạt ghê gớm. Tôi một lần cùng nhiều người chứng kiến một người anh ruột cô Hoà bị một vị rắn thần phun lửa trừng phạt, chạy mất dép và bất tỉnh, mặt tái mét, cắt không còn giọt máu, ngay đơ mấy tiếng liền. Là người đã trải nghiệm, tôi khuyên mọi người không nên hỗn láo với thần thánh, hỗn láo với thế giới tâm linh.
Hôm nay, tôi đã gởi tài liệu cho các nơi chứng minh là vu khống khi nói cô Hoà lừa đảo khi tìm liệt sĩ. Tiếp tục, tôi sẽ đăng loạt bài về cô Hoà, sáng nay sửa lại cho gọn và xin đăng lại bài này.
12-8-2020
ĐÔNG LA
ĐÔNG LA

TRỌN ĐÊM GIÁ LẠNH TRÊN NÚI TAI VOI
CHỨNG KIẾN VIỆC GỠ BÙA VÀ GIẢI THOÁT
CÁC VỊ RẮN THẦN BỊ GIAM TRONG NHỮNG VỈA ĐÁ,
NÉN CHẶT NHƯ BÊ TÔNG CỐT THÉP



     Ngày 12-12-2018, buổi chiều, tất cả chủ khách chúng tôi lại tập trung để chứng kiến cô Vũ Thị Hoà thị hiện khả năng thiên nhãn thông của cô. Thành phần chứng kiến vẫn có đầy đủ các cán bộ cao cấp, sĩ quan cao cấp, trí thức cao cấp, những nhà văn, nhà báo danh tiếng, vị quan chức từng làm ở chính phủ, và những người ở “Vườn Vải”, đại bản doanh của công ty cô Hoà. Khách chứng kiến có ông Thể hình như là Phó Viện trưởng Viện Kiểm sát Nhân dân Tối cao. Hoàng Anh Sướng lần này cũng lại có mặt, rủ theo hai người bạn, một anh Mẫn, một nhân vật tích cực đi tìm mộ anh là liệt sĩ trong phóng sự tìm liệt sĩ ở Knak, Tây Nguyên.  Cô Hoà cũng bảo Phó Tư mời Công an Phúc Yên, Công an Vĩnh Phúc và cán bộ địa phương đến, và cô còn muốn cho họ tự tay đào luôn để xem cô có tự chôn rắn để lừa đảo hay không? Phó Tư bảo: “Con gọi rồi. Nhưng họ không đến đâu. Họ đến để chứng kiến sự thật thì khác gì họ tự thú mình vu khống cho cô à?”
Địa điểm lần này là trên đỉnh núi Tai Voi, phần đất của công ty cô, thuộc thôn Đồng Tâm, xã Ngọc Thanh, TP Phúc Yên, tỉnh Vĩnh Phúc. Leo khá cao nên tôi thấy khá mệt:

Khi mọi người đầy đủ, an vị, cô nói công việc lần này cũng lấy lên những vật mà thầy Ba Tầu nó yểm và giải thoát cho sáu vị rắn bị giam trong khối đá. Vật yểm là 4 cái bát sứ cổ và một cái kim cổ. Cô đều vẽ trước vào cuốn sổ, có hai bát vẽ hình hoàng hậu hay công chúa gì đó, hai cái bát vẽ hình rồng. Còn rắn cô bảo lần này có tới sáu vị, bốn vị một chỗ còn hai vị một chỗ. Chỗ đó là một khoảng không nhỏ như cái nồi tròn, nằm giữa các tầng đá nén chặt như bê tông, không có một chút đất nào. Tôi nghĩ chỉ có rắn thần mới sống mà không có thức ăn và không khí như thế. Mà theo cô nói đúng là rắn thần thật vì một chỗ có hai vị rắn chính là mang linh hồn của hai trinh nữ, một trong bụng có một viên vàng và một viên ngọc, một vị có một viên ngọc; còn chỗ có 4 vị mang linh hồn của bốn chàng trai nhưng đã mất trinh rồi. Tất cả họ đã bị những ông thầy yểm thiêu sống bằng nhựa trám để lấy tro yểm cùng vật yểm. Linh hồn họ đã biến thành rắn cực độc như thế để giữ của. Cô bảo đào bới lần này sẽ cực khổ hơn hai lần mới làm, vì ở đó có đá nhưng còn lẫn đất, còn lần này toàn là đá thôi. Đó là những vỉa đá mầu nâu nhạt được nén kết rất chặt mà bộ đội ở miền Đông Nam Bộ chúng tôi gọi là đá gan gà.
   Cô bảo phải đào một hố sâu 2m3 rồi lại khoét vào 1m, mới lấy được vật yểm.
   Rồi sau khi mọi người đọc kinh, công việc đào bới được bắt đầu tiến hành thì đồng hồ chỉ hai giờ chiều. Trên đồi gió lộng, trời trở rét đậm, lại thêm lất phất mưa, mọi người trải bạt và căng bạt che để làm chỗ ngồi quây quần bên nhau. Ngồi đợi trong trạng thái như thế cũng là một thử thách lớn.
Phải nhổ một gốc cây khô nên có củi, mấy người nhanh chóng kiếm thêm, đốt một đống lửa sưởi ấm. Ngồi chơi tán dóc, thậm chí còn nhấm nháp ngô rang, sắn luộc mà còn thấy khổ sở thì những chàng trai đào bới vất vả đến nhường nào. Những vỉa đá đã bị thời gian phong hoá, nén chặt như khối bê tông, chỉ có thể dùng khoan máy khoan từng mẩu nhỏ, còn xẻng cuốc chỉ dùng để hót đá đổ ra ngoài thôi. Chợt tôi thấy Sướng đưa điện thoại cho tôi:
-Anh nói chuyện với anh Khoa một chút nhé.
Tôi nói với Trần Đăng Khoa:
-Ông Khoa hở, tôi và Sướng đang ở thực địa chứng kiến Phật Bà ra tay, cứu chúng sinh bị giam hãm trong núi đá ở đây đấy.
-Hay quá, bài nào của ông viết về cô Hoà là tôi cũng đọc ngay. Kỳ diệu lắm, ông lại viết ngay nhé, tôi sẽ đợi.
-Ông Khoa ạ, tôi chân tình nói với ông, ông có duyên cùng ông Hiền chứng kiến khả năng siêu phàm của cô trước tôi. Còn nhớ hôm họp Hội nhà Văn ở Tam Đảo, tôi rủ ông sang đây thăm cô, ông đồng ý, tôi báo cho cô, cô mừng lắm, đợi ông, thế mà ông cuối cùng lại không sang. Hàng vạn người đang xếp hàng muốn được gặp cô mà còn chưa có duyên, ông có duyên với cô như thế mà không gặp, như thế về tâm linh là mất phúc lớn lắm đấy.
-Ông nói cô thông cảm, chứ tôi tối ngày hết họp lại hành. Tôi rất tin cô, muốn gặp cô, nhưng đúng là không nhúc nhích được ông ạ. Thôi chào ông nhá!
Rồi hết khách đến chủ hát mỏi cả mồm mà công việc vẫn chưa xong. Tôi nhìn đồng hồ, đã 12 giờ đêm, nghĩa là đã 10 giờ trôi qua. Thấy tôi có vẻ phong phanh, vì ở Sài Gòn, tôi không chú ý sắm đồ ấm, cô bảo tôi chắc lạnh lắm. Mà đúng là lạnh thật nhưng tôi thấy vẫn có thể chịu được vì tôi từng chịu đựng trọn một mùa đông bên Nga, có khi lạnh đến âm 25 độ. Một lát sau, tôi thấy một cháu đưa cho tôi một cái chăn, tôi buộc thành cái áo khoác, và thấy quả là ấm áp và dễ chịu hơn thật.

Khoảng hai giờ khuya, nhiều người bắt đầu gà gật, tôi cũng kiếm chỗ nằm cho đỡ mỏi lưng, thấy bên cạnh có cả ông và cả bà nào đó đang say sưa “kéo gỗ”, âm vang rung cả mặt đồi. Nếu không có niềm tin và niềm háo hức chờ đón những điều kỳ diệu của thế giới tâm linh, cả tôi và nhiều người không ai lại điên, bỏ nệm êm, chăn ấm mà tập trung ngủ vạ vật trên núi cao, gió lạnh, giữa đêm đông như thế bao giờ. Dù vậy ở chỗ hố đào, các cháu thanh niên vẫn luôn mải miết thay nhau khoan, đào, trên bờ luôn có một số người phụ đổ đá và tập trung ở đó như để hỗ trợ tinh thần người làm việc. Khi độ sâu của hố và hõm được khoét gần đạt yêu cầu, trông sâu thăm thẳm như đường xuống địa ngục:


Hai chuyên gia đào bới và đã được cô gia hộ về tâm linh, nhảy xuống hố hoàn thành nốt công việc. Mọi người thức dậy cả vì lại nghe cô nói “Sắp đến rồi”. Nhưng hai người cũng còn phải khoan, phải đào chán. Cuối cùng, khoảng 6 giờ, trời đã hửng sáng, một người dưới hố nói với cô:
-Đến rồi cô ạ, con đã khoan thấy một lỗ trống.
Cô bảo Hoàng Anh Sướng:
-Đó là chỗ ở của các vị rắn và để đồ yểm đấy, nó chỉ như một cái nồi đất tròn nhỏ thôi. Anh nhẩy xuống chụp đi.
Sướng nhảy xuống chụp xong, Cô bảo hai người ở dưới khoét cái lỗ rộng dần ra, cẩn thận tránh làm vỡ những cái bát sứ cổ. Một người nói với cô:
-Con trông thấy cái bát và các vị rồi. Các vị to lắm cô ạ.
Cô Hoà vừa nói vừa làm các động tác tay làm phép:
-Từ từ để cô làm các vị thu nhỏ lại để bắt cho dễ.
Rồi người ở dưới lấy trước được nguyên vẹn cả 4 cái bát sứ đưa lên bờ. Xong lấy nốt các vật yểm là một cái hình bát quái mà cô nói thực ra là một cái gương và một cái kim cổ. Cô bảo rửa sạch và lau khô tất cả các vật yểm.









Và rồi cuối cùng một vị rắn xuất hiện. Cô nói với vị rắn là mọi người mới giải thoát cho vị khỏi nơi giam cầm đó. Giờ vị hãy ngoan ngoãn để người ta bắt lên, rồi sẽ được thả vào rừng để được sống cuộc đời tự do. Những người, ở hướng nhìn thấy, đều chứng kiến vị rắn ngóc đầu, chăm chú lắng nghe cô nói và ứa nước mắt, nhỏ thành từng giọt. Vị đã ngoan ngoãn để một người dùng dụng cụ là một thòng lọng tròng vào cổ, lôi lên cho vào lồng.  
Cũng như vậy, vị rắn ở chỗ yểm thứ nhất được mang lên cho vào lồng. Rồi họ tiếp tục khoét chỗ yểm thứ hai mang lần lượt hết 4 vị còn lại, bỏ chung vào lồng. Cả sáu vị đều có mầu sắc, hoa văn rất lạ và rất đẹp, không giống các loại rắn thường.

Sau đó, cô dùng thiên nhãn xác định hai vị có viên vàng, ngọc để hai người mổ lấy ra, rồi dùng kim, chỉ khâu vết mổ lại, xong lại cho vào lồng. Tất cả các vật yểm và các viên vàng, ngọc được xếp lại cho những nhà báo, nhà văn chúng tôi được phép cô Hoà cho chụp ảnh:
Tất cả lại được so với những hình cô đã vẽ trước trong cuốn sách và tất cả lại giống hệt hoặc trùng khít:

Cuối cùng, các vị rắn được thả vào rừng.
Thế là, sau khoảng 18 tiếng, qua trọn một đêm trên đồi mưa lạnh, gió lạnh, một lần nữa, một công việc kỳ lạ, kỳ bí, kỳ diệu và tuyệt diệu đã được hoàn thành, hoàn hảo, tuyệt hảo. Còn tôi, có lẽ vì được là người trong cái nhóm nếu so với toàn nhân loại thì vô cùng nhỏ bé nhưng lại có cái phúc lớn lao là được chứng kiến những điều siêu phàm, huyền diệu nhưng lại hiển hiện, có thể cầm nắm, sờ mó được của thế giới tâm linh nên qua một đêm như vậy mà không thấy đói, thấy mệt gì cả.
Chuyện trên đây là chuyện kỳ lạ nhưng hoàn toàn là sự thật, tôi và nhiều người chứng kiến, nếu tôi viết sai xin chịu trách nhiệm trước pháp luật.
Vườn Vải Phúc Yên
14-12-2018
ĐÔNG LA

Thứ Ba, 11 tháng 8, 2020

CÔ VŨ THỊ HOÀ BỊ BẮT

ĐÔNG LA
CÔ VŨ THỊ HOÀ BỊ BẮT 

Đã từ lâu tôi và cô Vũ Thị Hoà không còn liên lạc với nhau, nên chiều hôm qua (10-8-2020), qua thông tin trên mạng, tôi mới biết cô Vũ Thị Hoà đã bị bắt, và trước đó, cuối tháng 6-2020, anh Chu Xuân Thu là chồng cô cũng đã bị bắt. Thông tin chính thống được trang cand.com đăng cũng chiều qua 10/08/2020 bài “Vũ thị hoà Giả danh nhà ngoại cảm tìm mộ liệt sỹ, đúc 17 "thỏi vàng" để lừa đảo”. Bài viết có đoạn: “cơ quan chức năng xác định Hòa không hề có khả năng thấu thị và tìm mộ liệt sỹ. Mà thực chất đây chỉ là chiêu trò lừa đảo mà 2 vợ chồng đối tượng này dựng ra nhằm mục đích lừa đảo trục lợi bất chính”.
Chuyện dư luận cho cô Hoà lợi dụng tâm linh lừa đảo tiền bạc mấy năm gần đây tôi hoàn toàn không biết nên cũng không biết đúng sai thế nào, còn chuyện báo cand.com viết cô Hoà lừa đảo trong chuyện tìm liệt sĩ như trên là hoàn toàn sai. Để tránh lặp lại những vụ án oan sai chấn động dư luận như Nguyễn Thanh Chấn, Huỳnh Văn Nén, Hàn Đức Long, v.v…, và để tránh lặp lại sai lầm trong công tác điều tra như của công an Long An trong vụ án Hồ Duy Hải khiến dư luận cả nước bức xúc, đẩy các quan toà vào tình huống khó xử, 12 năm trời vẫn không tuyên án được, tôi sẽ soạn một tập tài liệu về chuyện vu khống cô Hoà tìm mộ liệt sĩ để gởi cho Uỷ ban Thường vụ Quốc hội, Chủ tịch nước, Mặt trận Tổ quốc VN, PTT Vũ Đức Đam, Cơ quan Điều tra Bộ Công An.
Trước hết, hôm nay tôi xin đăng lại bài dưới đây.
11-8-2020
ĐÔNG LA

THU UYÊN GẮP LỬA BỎ TAY NGƯỜI


Thu Uyên trên VTV, trong chương trình Trở về từ ký ức số 25, đã tiếp tục vu cáo cô Vũ Thị Hòa và đoàn Tâm Đức Yên Bái là lừa đảo. Đồng thời Thu Uyên cũng vu cáo luôn những cơ quan đã tiếp tay cho cô lừa đảo. Đó là: Viện Nghiên cứu và Ứng dụng Tiềm năng Con người, cụ thể là ông Nguyễn Phúc Giác Hải, người đã trực tiếp đi thị sát rồi trao giấy chứng nhận cho cô Hòa là cán bộ của viện; báo Cựu chiến binh TPHCM, tạp chí Trí thức và Phát triển với hai bài của Đại tá, Nhà báo Đào Văn Sử, nguyên Đại diện phía Nam của báo QĐND, và báo Tuổi trẻ và Đời sống với bài của ông Vũ Văn Hiền, nguyên UVTƯĐCSVN, nguyên TGĐ Đài Tiếng nói VN, Phó Ban Lý luận Trung Ương.
Các cựu chiến binh lão thành như Tướng Nguyễn Ngọc Doanh, nguyên Phó Tư lệnh mặt trận 479, ông Hồ Thanh Điền, cựu Bí thư Đảng ủy Công An Tỉnh Đồng Nai, ông Nguyễn Văn Thông, cựu Bí thư Tỉnh ủy Biên Hòa, v.v… theo Thu Uyên cũng sẽ là đồng phạm luôn vì là những nhân chứng chứng thực khả năng và việc làm của cô Vũ Thị Hòa!
xxx
Mở đầu phóng sự, Thu Uyên nói về Hội nghị trực tuyến về tìm kiếm LS mà “Chủ trì hội nghị trực tuyến là Phó Thủ tướng Vũ Đức Đam, Trưởng ban Tìm kiếm và Quy tập Hài cốt Liệt sĩ” mà “Tư tưởng chủ đạo của Hội nghị là toàn bộ việc quy tập hài cốt liệt sĩ nhất định được giao cho quân đội”. Đại tướng Bộ trưởng Bộ Quốc phòng Phùng Quang Thanh cũng hùng hồn tuyên bố không nên tin các nhà ngoại cảm!
Mỗi quyết sách đưa ra cần phải phù hợp. Mộ liệt sĩ sau ít nhất là 40 năm đều thành bình địa, đã mất dấu hoàn toàn, thì ngoài khả năng ngoại cảm có thể tìm được không?
Còn ông Thanh bảo không nên tin ngoại cảm nữa thì ông trả lời như thế nào trước hàng chục ngàn gia đình thân nhân liệt sĩ đã tìm được hài cốt bằng ngoại cảm, đã rất tin tưởng là người thân của mình qua di vật, và không ít người đã cho giám định ADN? Trong số đó, có cả bà cựu Phó Chủ tịch nước Nguyễn Thị Bình, cựu Phó Thủ tướng Trần Phương, cố Phó Chủ tịch Quốc hội Trần Độ; rồi cả thân nhân hai cố TBT Trần Phú và Hà Huy Tập nữa, v.v…
Và như vậy Chủ tịch Trương Tấn Sang cũng không nên đi coi Phan Thị Bích hằng tìm hài cốt làm gì nữa:

Và cả Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng nên thu lại Bằng khen mà ngày 4-12-2011 ông đã tặng Nhà Ngoại cảm Vũ Thị Nghi vì “công sức đóng góp cho việc tôn tạo di tích và tìm mộ liệt sĩ”:

xxx   
Thu Uyên nói tiếp:
Phóng sự điều tra sau đây sẽ giúp làm rõ bản chất của một thứ vẫn lấy được niềm tin của rất nhiều người. Những xảo thuật làm giả mạo lại được Viện Nghiên cứu và Ứng dụng Tiềm năng Con người, thuộc Liên hiệp các Hội KHKT VN, cấp giấy chứng nhận là cán bộ của viện cho bà Vũ Thị Hòa; và cấp giấy giới thiệu xuống các địa phương trong cả nước để thu thập thông tin tìm mộ LS. Phương pháp thẩm định của viện đã sai lầm như thế nào chúng tôi sẽ chỉ ra trong phóng sự này”.
Ý này phi lý ở chỗ, Thu Uyên hoàn toàn không đi coi cô Vũ Thị Hòa bốc mộ mà lại tự tin cho ông Nguyễn Phúc Giác Hải là sai lầm. Mà ông lại là người có nhiều năm kinh nghiệm nghiên cứu và khảo nghiệm trong lĩnh vực ngoại cảm, trực tiếp kỳ công theo dõi quá trình tìm kiếm LS của cô Vũ Thị Hòa.  
Thu Uyên cũng coi Công văn của cục Chính trị QK7 là cơ sở để kết án cô Hòa và đoàn Tâm Đức Yên Bái:
Trước hết xin hãy lưu ý đến các chứng cứ đã có sẵn về sự bất minh của một nhóm người tự xưng là đoàn Tâm Đức yên Bái và bà Vũ Thị Hòa. Công văn của Cục Chính trị QK7, 1-2012, cấm đối tượng Vũ Thị Hòa hoạt động trên địa bàn toàn QK”.
Tôi đã được coi cái công văn này. Đọc kỹ thì thấy là một công văn mâu thuẫn và suy diễn vô lý. Chính công văn này viết, khởi thủy cô Hòa đã được Thượng tá Cao Thanh Hoa mời tìm giúp hài cốt cha mình là liệt sĩ ở khu vực núi Mây Tầu, Huyện Xuyên Mộc, Bà Rịa-Vũng Tầu, nơi có trường bắn Quốc gia Khu vực 3. Cô Hòa đã không chỉ tìm được cha ông Cao Thanh Hoa mà còn tìm được 112 liệt sĩ khác nữa. Lẽ ra cô phải được khen thưởng Huân chương Chiến công. Sao một Cục Chính trị QK lại cho cô có “dấu hiệu bất minh”, “lợi dụng việc cất bốc để lừa đảo”; “lợi dụng tình cảm và yếu tố tâm linh… để thực hiện mưu đồ riêng”. Đây thực sự là vu cáo bởi ông Phó Chủ nhiệm Cục Chính trị QK7 Phùng Thế Vinh không thể đưa ra được một bằng chứng cụ thể nào. Việc cô Hòa tìm được hài cốt dưới bình địa, dưới đủ địa hình nương sắn, bãi cỏ tranh, kể cả dưới gốc cây, cô đều nói trước dưới mộ có gì, đào lên thì đúng thế, thì thân nhân người ta mới tin và không cần thử ADN. Mà thân xác con người chôn trên dưới nửa thế kỷ không quan tài dưới lòng đất rừng miền Đông đầy mối và các loại côn trùng khác, đến xương cũng tan thành bột, thì còn ADN đâu mà thử! Nên chính những vật chứng như lọ pênêcilin, bi đông, ông tiêm, giày dép, v.v… mà cô Hòa tìm thấy mới là những vật chứng chứng tỏ cô Hòa tìm đúng, chứ không phải việc xác định ADN. Nghe nói Bộ Quốc phòng cũng tìm được rất nhiều hài cốt, các vị có thử ADN hết không? Nếu chưa các vị có dám cho khai quật toàn bộ các nghĩa trang trong cả nước, mà các vị đã quy tập, để thử lại ADN cho chính xác không? Nếu không được thì hôm nay các vị bắt phải thử ADN mới cho thân nhân mang LS về là việc làm không phù hợp với thực tế. Cô Hòa cho biết người ta đã bắt cô xoá tên tất cả những người mà bằng năng lực của cô biết rõ được danh tính. Cô thấy đó là tội lỗi, nên cô quyết không chịu. Vì thế mà mâu thuẫn đã xảy ra. Có người bảo người ta sợ cô bốc được mộ thực của ai đó, nhưng trong nghĩa trang lại có sẵn mộ rồi, mà ở dưới chỉ có đất cát mà thôi!
Đặc biệt trước khi có chuyện xung khắc giữa cô Hoà và QK7, chính Trung tướng Triệu Xuân Hòa, nguyên Tư lệnh QK7, đã trực tiếp thị sát việc cô Hòa bốc mộ ở Mây Tầu và đã phải chắp tay bái phục cô:

         Trong băng video, ông đã nói trực tiếp với cô Hòa:
 Nghe anh em báo cáo lâu rồi…  nhưng thực chất ra là công việc nó nhiều nên không có thời gian xuống. Tôi cử anh em chính sách xuống… giao nhiệm vụ cho Bà rịa-Vũng Tàu với Bình Thuận. Gần đây nhất giao cho đ/c Phó chính ủy xuống mà. Hôm nay thời gian có rảnh xuống đây để gặp cô,  trước hết là cám ơn, thay mặt Lực lượng Vũ trang Quân khu cám ơn cô đã có từ tâm để giúp cho Lực lượng Vũ trang Quân khu…  Xin báo với cô là chúng tôi mấy năm gần đây thành lập 3 cái đội đi bốc hài cốt ở Căm pu chia … được hơn 6000… nhưng chỉ được mấy trăm có tên thôi, còn lại là không có tên… còn lại hiện nay liệt sĩ của Quân khu 7 mà không có tên là rất nhiều. Ngay ở QK7 hiện nay quản lý danh sách là 161.000…tìm chưa thấy.  Nghe cô có khả năng mà giúp đỡ được thì rất là cám ơn... Cái việc thứ hai xuống xem là trong quá trình có cần cái gì phải giải quyết không thì giải quyết. Báo cáo với cô là như vậy… Cái việc thứ ba là cá nhân một chút.  Vợ tôi có cậu ruột cũng hy sinh cho nên là nếu mà lúc nào được thì cô có thể giúp…”
Như vậy Công văn Cục Chính trị QK7 có lẽ nào lại chống chính cựu thủ trưởng của mình?
xxx
Phóng sự của Thu Uyên có ý kiến của nhiều người như Đại tá Trần Quốc Dũng, Phó Cục trưởng Cục Chính sách Bộ Quốc phòng, cho thân nhân LS “có một cái sự cả tin nào đó”  “cái cách hoạt động của Vũ Thị Hòa cũng khá tinh vi”. Nói như vậy là quan liêu, bởi nhiều người, cũng tướng tá, nhưng là tướng tá thứ thiệt thời chiến, những bậc tiền bối của ông Dũng, như Tướng Nguyễn Ngọc Doanh, nguyên Phó Tư lệnh 479, Đại tá Nguyễn Sĩ Động, cựu tham mưu trưởng trung đoàn đánh Tống Lê Chân, đã trực tiếp coi cô Hòa bốc mộ thì nói ngược với ông Dũng!

xxx
Đặc biệt, một cán bộ cấp cao và một nhà thơ danh tiếng cũng là những nhân chứng chứng tỏ Thu Uyên vu khống cô Hoà. Ông Vũ Văn Hiền, nguyên Ủy viên TƯ ĐCSVN, nguyên TGĐ Đài TNVN, đã nhờ cô Vũ Thị Hòa tìm cậu ruột, có Nhà thơ Trần Đăng Khoa chứng kiến. Các ảnh dưới đây là ảnh ông Hiền xúc động khi cô Hoà tìm được hài cốt cậu mình và Nhà thơ Trần Đăng Khoa bái phục, chắp tay lạy cô Hoà.


11-8-2020
ĐÔNG LA


Thứ Sáu, 7 tháng 8, 2020

NHÀ VĂN THỜI BÌNH

            ĐÔNG LA
NHÀ VĂN THỜI BÌNH

Tôi đọc mạng thấy trên trang vnnew.net, 5-8-2020, An Chiến có bài “TS Nguyễn Quang A trâng tráo “tấn công” Thủ tướng Chính phủ”, trong đó có viết Nguyễn Quang A “công khai tấn công: "Lẽ ra ông Phúc xin lỗi trước và không đổ cho ai cả vì đó là bài phát biểu của ông dù bất cứ ai chắp bút đi nữa. Ông im và bọn cảnh sát tư tưởng xin lỗi hoá ra Ông là con rối của chúng ư? Ngẫm nghĩ hoá ra là thật vì trùm cảnh sát tư tưởng là ông Đốt lò! Thật khổ cho ông!"”. 
Số là, vào ngày 30/7/2020, đã diễn ra Hội nghị "Gặp mặt trí thức, nhà khoa học, văn nghệ sĩ" nhân kỷ niệm 90 năm ngày truyền thống ngành Tuyên giáo, Ban Tổ chức đã có sai sót trong việc chuẩn bị thông tin, tư liệu trong việc dự thảo Bài phát biểu của Thủ tướng tại Hội nghị đó. Cụ thể, họ đã viết “trong kháng chiến chống Mỹ” không ít văn nghệ sĩ “đã ngã xuống chiến trường trong tư thế người chiến sĩ như Anh Đức, …, Nguyễn Trung Thành (Nguyên Ngọc),…” khi mà thực tế Anh Đức, Nguyễn Trung Thành,… không phải đã “ngã xuống”! Ban Tổ chức Hội nghị đã nhận lỗi, bài đăng trên tuoitre,vn cũng đã sửa, nhưng Nguyễn Quang A vẫn “tấn công” như trên.


Sau rất nhiều hành động chống phá chính thể VN có hệ thống, luôn dựa vào nền chính trị Mỹ và Tây Âu mà theo tôi, nếu Nguyễn Quang A là công dân và có hành động tương tự ở các nước đó, chắc chắn đã bị họ tóm từ lâu rồi! Riêng lần này sự việc Nguyễn Quang A dựa vào để công kích là có thật. Có điều, Nhà nước VN, Chính phủ VN đã và đang lập nên một kỳ tích chống covid-19 mà Nguyễn Quang A vẫn có hành động như trên thì ông ta chứng tỏ mình chỉ giống như một con mụ đàn bà nhỏ nhen, chấp vặt, luôn kiếm cớ “bới bèo ra bọ” để quấy rối!
Với Nguyên Ngọc, có chuyện hơi buồn cười là khi còn được giao trọng trách lãnh đạo Hội Nhà văn VN, ông ta đã mở màn cho cuộc đổi mới văn chương bằng cách cho đăng bài của Nguyễn Minh Châu “Hãy đọc lời ai điếu cho một giai đoạn văn nghệ minh hoạ”. Như vậy, Nguyễn Trung Thành tức Nguyên Ngọc tuy không phải đã “ngã xuống” trong kháng chiến nhưng trong hoà bình ông ta đã tự xử loại văn chương “hô khẩu hiệu” của mình với bút danh Nguyễn Trung Thành. Nguyễn Trung Thành chưa chết nhưng văn của Nguyễn Trung Thành đã chết!
Chưa hết, từ một nhà văn được thể chế vinh danh, ưu ái, trọng dụng, 1979, với cương vị Bí thư Đảng Đoàn Hội Nhà Văn VN, trong bản “Đề dẫn”, khi Nguyên Ngọc còn “trung thành” đã viết:
“Hôm nay, trong hội nghị này, chúng ta… với tư cách là những người cầm bút của Đảng, tức là những người vừa là những người chiến sĩ của Đảng trên mặt trận văn học, vừa là bộ phận tham mưu của Đảng trên mặt trận này, chúng ta nhận rõ hơn trách nhiệm của mình, cố gắng cùng nhau khắc phục những thiếu sót đó, đưa văn học ta tiến lên ngày càng ngang tầm nhiệm vụ của nó”.
Nhưng rồi Nguyên Ngọc đã bị đột biến nhân cách, dù cho “Cái cốt yếu của văn chương là tính nhân đạo” và “Văn chương giúp cho con người không sa xuống thành con vật” nhưng ông ta đã cho đăng và lăng xê những truyện ngắn của Nguyễn Huy Thiệp ngược với tuyên bố trên. Trong đó có những truyện ngắn bôi đen lịch sử, miêu tả Vua Quang Trung như tay du côn và cho “Nguyễn Ánh mới là nòi vương giả”. Chính sai trái này đã làm Nguyên Ngọc bị “sa thải”, kéo theo ông “sếp” của Nguyên Ngọc là Trần Độ cũng đổ theo. Vậy là từ đó Nguyên Ngọc trở thành người bên lề, công khai quấy phá!
***
Việc soạn diễn văn cho Thủ tướng trong lễ kỷ niệm ngành Tuyên giáo lại có sai sót theo kiểu các cô thi người đẹp trả lời vấn đáp “Trần Hưng Đạo là một vị vua Triều Nguyễn” thì đúng là đã quá sai! Nhưng lĩnh vực văn chương đã làm gì trong gần nửa thế kỷ mà để kể công người ta vẫn phải nhắc đến sự hy sinh của các nhà văn tận từ thời chống Mỹ?
Nếu thời kháng chiến chống ngoại xâm các nhà văn đã như chiến sĩ thì trong thời bình, khi xã hội VN cũng có rất nhiều giặc nội xâm, tại sao lại có rất ít nhà văn chiến sĩ? Xã hội VN luôn có rất nhiều chuyện sai trái, tệ nạn, yếu kém cần phải phê phán nhưng ít có tác phẩm và trên diễn đàn có rất ít nhà văn phản biện chân chính, tức sự phân tích, phê phán với tinh thần xây dựng, trái lại lại có khuynh hướng không phải phản biện mà là phản bội, là đón gió, trở cờ! Tôi đã chỉ ra cái nguyên nhân chủ yếu. Thời Thơ Mới trình độ nhà văn cao hơn dân chúng, ngược lại ở thời hiện đại, ngoài năng khiếu văn chương, trình độ nhà văn thường kém trình độ nhiều tầng lớp xã hội. Văn chương cũ là những câu chuyện kể, văn chương hiện đại là những vấn đề, mà những vấn đề thường liên quan đến các lĩnh vực tri thức, đến văn hóa, đến lịch sử và cả khoa học, triết học, nhà văn nếu không có trình độ thì sao sáng tác, sao phản biện? Cũng vì trình độ kém của nhà văn mà những sáng tác theo tinh thần trên không được hiểu sâu sắc, không được coi trọng đúng mức, làm thui chột cảm hứng sáng tác. Có lẽ chính bản thân tôi là một ví dụ.
***
Trong bài phát biểu của TT Nguyễn Xuân Phúc có ý: “một số … văn nghệ sĩ… đưa ra các ý kiến, quan điểm sai trái”. Tất nhiên ông TT chỉ nói chung chung vậy thôi chứ không thể có thời gian biết cụ thể. Với tôi thì ngược lại, tôi đã viết rất nhiều về điều đó.
Ví dụ chuyện tối quan trọng là mối quan hệ của VN với TQ. Vì rắc rối chuyện biển, đảo, nếu ta coi TQ là kẻ thù, mà đã là kẻ thù, tất phải cắt chuyện làm ăn. Như vậy, tỷ trọng xuất nhập khẩu của nền kinh tế VN sẽ phải giảm hình như khoảng 20%, và khi coi TQ là kẻ thù, ta buộc phải dành một phần rất lớn tiềm lực của đất nước để phòng thủ. Do đó, việc ta coi TQ là kẻ thù sẽ tác động rất lớn đến sự phát triển của VN và tất nhiên thu nhập của các công chức cũng sẽ phải giảm. Vì vậy mà tôi đã viết, những nhà trí thức anh hùng rơm, sĩ diện hão, trước khi kêu gọi chống TQ nên khâu bớt mồm lại vì khi lương giảm sẽ phải ăn ít đi.
Nếu là nhà văn đúng nghĩa là tầng lớp tinh hoa của xã hội tất phải hiểu sâu sắc cái chiến lược “vừa hợp tác vừa đấu tranh” mà các nhà lãnh đạo VN đã, đang và sẽ áp dụng trong việc đối xử với “các đồng chí TQ”. Nhưng trong thực tế, nhiều nhà văn, trong đó có các ông “bạn tôi” rất nổi tiếng, tôi không nhắc tên vì thực lòng tôi muốn họ tốt nhưng họ lại cứ nói lăng nhăng. Lẽ ra họ phải phân tích cho quần chúng hiểu cái chiến lược, cái sự lãnh đạo của “Đảng của mình”, trái lại, họ lại theo đuôi quần chúng, rất tích cực thể hiện thái độ chống TQ, coi TQ là kẻ thù, còn coi ai hợp tác là gián điệp, chẳng khác gì cho ông Nguyễn Phú Trọng và các vị lãnh đạo khác cũng là gián điệp. Có người còn dự liệu vẽ ra viễn cảnh ta có lợi thế khi chiến tranh xảy ra với TQ!
Ngoài ra còn rất nhiều vụ việc khác nữa, nhiều nhà văn không định hướng dư luận mà theo đuôi, nói sai theo dư luận.
7-8-2020
ĐÔNG LA

Thứ Ba, 28 tháng 7, 2020

MỘT CHƯƠNG TRÌNH NHÂN ĐẠO BẤT NHÂN!


                                ĐÔNG LA
MỘT CHƯƠNG TRÌNH 
NHÂN ĐẠO BẤT NHÂN!

Hôm qua là ngày Thương binh Liệt sĩ, hôm nay tôi đăng lại bài đầu tiên viết về những nhận thức đối kháng trong việc sử dụng khả năng ngoại cảm tìm mộ liệt sĩ thất lạc. Sự vu khống của Thu Uyên trên VTV về khả năng ngoại cảm đã dẫn đến chuyện ngăn cấm tìm mộ liệt sĩ mất dấu bằng khả năng ngoại cảm thực sự là những hành động bất nhân, vô ơn, độc ác, bởi chúng đã khiến cho rất nhiều mộ liệt sĩ còn thất lạc, trong đó có anh ruột tôi, vĩnh viễn mất tích. Hồi viết bài này tôi mới biết nhiều về Phan Thị Bích Hằng vì xuất hiện đã lâu còn cô Vũ Thị Hoà tôi chưa quen. Sau bài viết tôi mới gặp cô Hoà và trong khoảng thời gian mấy năm sau đó tôi đã trực tiếp cùng nhiều người chứng kiến nhiều khả năng đặc biệt của cô.
Giống như vụ Hồ Duy Hải xử 12 năm vẫn chưa xong, vụ Thu Uyên vu khống và cô Vũ Thị Hoà kiện lại ồn ào một thời, nhưng không ai bị sao cả, chứng tỏ sự yếu kém của nền pháp luật VN.
28-7-2020
ĐÔNG LA

 Chương trình có mục đích rất đúng, đó là vạch ra sự lừa đảo trong việc tìm hài cốt liệt sĩ bằng ngoại cảm. Nhưng vì kém hiểu biết, người dẫn chương trình là cô Thu Uyên đã có hành động xúc phạm cá nhân, cho các nhà ngoại cảm nói chung và cụ thể là hai nhà ngoại cảm Phan Thị Bích Hằng và Vũ Thị Hòa là có “tội ác trời không dung đất không tha”! Vì thế, thật tiếc, chương trình mang tính nhân đạo xem ra lại có những điều bất nhân! (http://trovetukyuc.vn/chitietvideo.asp?id=59)
  Thu Uyên nói “đau xót nhất” là, dưới sự chỉ dẫn của Phan Thị Bích Hằng, người nhà nhà cách mạng Phùng Chí Kiên đã tìm được hài cốt, nhưng khi mang đến viện pháp y giám định thì lại chỉ là “mảnh sành” và “răng lợn” mà thôi! Người chứng cho lời Thu Uyên thì tưởng không còn ai uy tín hơn nữa, bởi từng là “một thành viên trong đoàn giám định”, Thượng tá ThS. Nguyễn Lê Cát – Trưởng Khoa Xét nghiệm – Viện Pháp y Quân đội. Ông Thượng tá còn đưa ra một kết luận khiến người ta bàng hoàng như sau: “qua thực tế xét nghiệm… tỷ lệ tìm hài cốt bằng ngoại cảm độ chính xác gần như là bằng không”!
Với người bình thường thì đúng là không còn gì phải nói nữa. Lũ ngoại cảm đúng là lừa đảo. Nhưng với cuộc sống luôn có những điều huyền bí mà đến cả nền khoa học cũng còn không hiểu nổi thì không thể kết luận đơn giản như vậy được. Với sự thật khách quan, nó không phụ thuộc vào dư luận mà chỉ phụ thuộc vào sự đúng, sai. Mà có những sự đúng, sai lại chỉ phụ thuộc vào trí thông minh, vào sự hiểu biết, chứ không lấy sức mạnh của đám đông mà giải quyết được. Có cái cả triệu người nghĩ như nhau vẫn sai, ngược lại chỉ một người nghĩ khác vẫn đúng. Như có thời cả thế giới nghĩ về không gian, thời gian một kiểu, mình Einstein nghĩ một kiểu, nhưng ông đã đúng! Thuyết Tương đối đã ra đời vì thế. Với chuyện ngoại cảm cũng vậy, dù một triệu kết quả sai nhưng có một kết quả mà thực tế khẳng định đúng thì nó vẫn là sự thật. Nhưng trong thực tế cái đúng trong chuyện ngoại cảm lại không ít, không phải một mà đã có hàng chục vạn hài cốt liệt sĩ đã được tìm thấy bằng ngoại cảm. Nó có cơ sở để ta tin bởi tính lặp lại. Một nhà ngoại cảm không phải chỉ tìm được một mà có người tìm được cả hàng vạn hài cốt. Và VN không chỉ một mà có mấy chục người có khả năng như thế. Các bộ hài cốt của các nhà cách mạng và anh hùng liệt sĩ là Cố TBT Trần Phú, Cố TBT Hà Huy Tập, Nhà Cách mạng Nguyễn Đức Cảnh, Anh hùng Lý Tự Trọng, Nhà Văn Nam Cao, v.v đều đã được VKHHS công an và quân đội giám định chính xác.
Cụ thể nhất và được truyền thông chính thống công bố là trường hợp tìm mộ Nhà cách mạng Nguyễn Đức Cảnh và Nhà văn Nam Cao.
Theo Đỗ Văn trong bài Hành trình tri ân (Lao Động số 251, ngày 29/10/2007): “anh Nguyễn Ngọc Đoán - Chủ tịch LĐLĐ tỉnh Thái Bình - cho tôi xem bản sơ đồ mà nhà ngoại cảm Phan Thị Bích Hằng đã vẽ...  Anh Đoán bảo: "Nhờ chỉ dẫn này, chúng tôi đã tìm thấy hài cốt cụ Lân và cụ Cảnh ở khu đất trong Cty cổ phần giày Thống Nhất - An Dương, Hải Phòng…  khi tìm được hài cốt hai cụ, Trung ương cho phép đem về Thái Bình cải táng không cần thử ADN, nhưng chúng tôi và nhà ngoại cảm Phan Thị Bích Hằng đều mong muốn thử ADN để xác định chính xác hài cốt của các cụ”.
Đại tá PGS.TS. Nguyễn Trọng Toàn - Viện trưởng Viện Pháp y quân đội cho biết: 
"…tách chiết ADN tổng số từ xương; nhân bản đoạn gene HV1 ty thể … cho thấy gene của mẫu xương và gene của mẫu máu lấy từ bà Nghiêm Thị Hồng (sinh năm 1943) và bà Nghiêm Thị Như Vân (sinh năm 1948) (đều là cháu ruột của liệt sĩ Nguyễn Đức Cảnh) giống nhau 100% … cho phép khẳng định: Mẫu xương có quan hệ huyết thống dòng mẹ với các mẫu máu của hai người cháu liệt sĩ Nguyễn Đức Cảnh...
Sự kiện này đánh dấu bước tiến mới của viện, khả năng kỹ thuật được nâng lên một bước. Trong hơn 100 trường hợp đã được giám định thành công thì trường hợp cốt để lâu nhất 65 năm. Nay đối với trường hợp của liệt sĩ Nguyễn Đức Cảnh bị thực dân Pháp giết ngày 31.7.1932, tức là cốt đã để 75 năm. Đặc biệt khi phát hiện, tình trạng cốt không còn được tốt, xương đã có hiện tượng mủn nát".
Còn nhà văn Nam Cao, theo Phùng Nguyên (Tiền Phong, ngày 02/08/2010), Chính phủ đã cho phép tiến hành khảo nghiệm khả năng tìm mộ từ xa bằng ngoại cảm. Có tới 35 tổ chức nhà nước và 7 nhà ngoại cảm cùng tham gia. Mộ Nam Cao chỉ được biết có trong số hơn 800 mộ liệt sỹ vô danh ở nghĩa trang Gia Viễn - Ninh Bình. 7 nhà ngoại cảm được mang ký hiệu từ NC 01 đến NC 07, trong đó có Phan Thị Bích Hằng. Tư liệu duy nhất cung cấp cho mỗi một nhà ngoại cảm là tấm ảnh nhà văn Nam Cao. Họ làm việc độc lập, viết dự đoán ra giấy. Phan Thị Bích Hằng đoán (thực chất là do hỏi chuyện linh hồn Nhà văn) số mộ bằng số tuổi ông nhưng thêm 0 ở giữa thành 306 và có lẫn xương người khác. Hai nhà ngoại cảm khác cũng đoán có lẫn xương và cùng nhắc đến tên một liệt sĩ khác là Nguyễn văn Thao. Cuối cùng, những chi tiết cụ thể đó đều đúng, mộ số 306 đã được khai quật.
Trên cand, con Nhà văn Nam Cao là bà Trần Thị Hồng cho biết Viện Khoa học Hình sự Bộ Công an đã cử Tiến sỹ Thầy thuốc ưu tú, Thượng tá Trần Đức Đĩnh và bác sỹ Đào Quốc Tuấn trực tiếp giám định hài cốt cha bà. Sau 10 ngày làm việc, viện đã khẳng định hài cốt trong ngôi mộ 306 là hài cốt liệt sỹ nhà văn Nam Cao. Trên VTV1 (2011), Thiếu tướng PGS Ngô Tiến Quý, viện trưởng, đã nói: “khẳng định khả năng đặc biệt của con người là có thật”.
Vì vậy, với những chứng cớ hoàn toàn khách quan và chính xác, được khoa học hiện đại xác nhận, khả năng của các nhà ngoại cảm đúng là có thật, thế giới linh hồn là có thực.
Nếu chịu khó tìm hiểu thì ta sẽ thấy có vô vàn chứng cớ chứng tỏ khả năng ngoại cảm là có thực. Như trường hợp Cựu Phó Thủ tướng, Giáo sư Trần Phương tìm em gái, LS Vũ thị Kính, bí danh Trần thị Khang. Đầu tiên Nhà ngoại cảm Nguyễn Văn Nhã ở SG đã chỉ gia đình đến tìm mộ trong một vườn nhãn ở Hưng Yên. Nhưng đào mấy ngày theo ông Nhã chỉ dẫn mà không thấy. Nếu cuộc tìm kiếm dừng lại, tất ông Nhã sẽ bị cho là lừa đảo, nhưng rồi chính Phan Thị Bích Hằng đã giúp gia đình, đến tận vườn nhãn đó chỉ, thì ra gia đình chỉ đào chệch một chút thôi. GS Trần Phương vốn không tin có linh hồn nhưng đã phải “ngộ” và viết thành cả một tập lan truyền trên mạng một thời. Vậy cái gì khiến ông Nhã ở tận SG sao lại chỉ đúng hài cốt có trong vườn nhãn ở Hưng yên đó nếu không phải là khả năng ngoại cảm? 
Một lần tôi đã gặp và hỏi trực tiếp ông Nhã, ông cho biết khi người ta hỏi ông tìm mộ thì ông tự nhiên nói ra do một đấng vô hình nào đó mách bảo, bản thân ông cũng rất ngạc nhiên vì những điều ông nói trước thì sau đó xảy ra đúng như thế. Còn chuyện không thành công thì do nhiều chuyện, trong đó có việc linh hồn diễn tả không gian và dùng ngôn ngữ theo nhận thức của họ. Như người ta nói cách 5m thì thực tế không phải 5m, nói phải thì thực tế là trái, v.v… Nói chung không thành công vì vô vàn lý do chứ không phải là nhà ngoại cảm lừa đảo. Dù rằng thực tế có bọn bất nhân dùng ngoại cảm để lừa đảo rất nhiều.
Còn chuyện sao xương cốt của nhà cách mạng Phùng Chí Kiên lại chỉ là mảnh sành và răng lợn?
Nếu tìm hiểu kỹ chuyện tìm hài cốt Liệt sĩ Phùng Chí Kiên, và nếu có tí thông minh và tính khách quan để nhận thức cho đúng thì cái cô Thu Uyên sẽ không vu khống người có công trên màn ảnh truyền hình quốc gia như thế!
Thì ra qua việc tìm hài cốt thủ cấp LS Phùng Chí Kiên lại thêm một lần chứng tỏ khả năng ngoại cảm của Phan Thị Bích Hằng là có thực. Bởi ở Hà Nội nhưng Bích Hằng đã xác định hài cốt của liệt sĩ nằm đúng tại cánh đồng của huyện Ngân Sơn, Bắc Kạn; nói đúng tên người đàn ông tên Vẹo làm thợ cắt tóc đã chôn thủ cấp của Tướng Phùng Chí Kiên. Khi đoàn tìm kiếm tìm gặp thì ông cụ đã mất, nhưng con gái của ông cụ đã khẳng định rằng cha mình đã kể về khu mộ chôn thủ cấp của liệt sĩ Kiên ở đúng hướng Bích Hằng đã chỉ! Còn theo bà Đông, cháu của liệt sĩ kể thì: “trong quá trình đi tìm thì đường đi như thế nào, bà Hằng miêu tả chính xác luôn… tôi là người tận tay đào từng hòn đất, thu từng nắm bùn được cho là phần hài cốt còn lại của chú Vỹ (tên khai sinh LS Kiên), những mảnh xương được cho là răng và nhiều mảnh sành ở xung quanh cho vào túi cẩn thận. Một mình tôi đảm nhiệm ... mà không có ai khác tham gia cả”.
Như vậy chuyện lấy mẫu và đưa mẫu “mảnh sành” và “răng lợn” chính là bà Đông chứ không phải Phan Thị Bích Hằng. Còn bà Đông không tìm thấy xương thì cũng thật dễ hiểu, đơn giản là vì một cái thủ cấp chôn dưới đất hơn 60 năm không còn gì nữa! Chỉ vậy thôi! Tất nhiên xương còn hay phân hủy hết còn tùy đất chỗ chôn, nước chỗ chôn, con mối có hay không ở chỗ chôn nữa, v.v…
  Còn nhà ngoại cảm Vũ Thị Hòa?
Tôi đã thú vị coi mấy chục cái video clip trên mạng, chứng kiến cô Vũ Thị Hòa khai quật mộ trên đủ các địa hình đúng là bằng khả năng ngoại cảm, vì hoàn toàn không có dấu tích gì của mồ mả cả. Như trên rẫy sắn, dưới gốc cây, trong bãi cỏ tranh… của đất Miền Đông. Trước khi đào, cô Vũ Thị Hòa thường nói trước dưới mộ có khúc dây dù, lọ pênêxilin, hoặc chai thuốc gì đó. Khi bốc lên thì hoàn toàn đúng như vậy. Nhiều hài cốt không còn gì, đúng là chỉ có tổ mối thôi, vì mối ở rừng miền Đông thì rất nhiều, nhưng xác lính miền Đông khi đem đi chôn thường được bó bằng tấm tăng nilông, mà nilông thì không tan hoàn toàn được, nó chính là dấu tích khẳng định cô Vũ Thị Hòa đúng.
Đặc biệt, theo bài của Hồng Chuyên trên infonet, ông Nguyễn Phúc Giác Hải cho biết: “Cách đây không lâu, trong lần thực nghiệm với chị Vũ Thị Hòa (Yên Bái), tôi là người được chứng kiến từ đầu đến cuối câu chuyện tìm mộ liệt sĩ Hoàng Văn Thụ hy sinh trong kháng chiến chống Mỹ tại huyện Lộc Ninh (Bình Phước). …Chị Hòa mô tả: … Trong mộ phần còn một lọ thủy tinh màu vàng bẹt, sứt cạnh đáy. Dưới đáy chai có ký hiệu sắp 3 hàng theo tứ tự: 0- 2 1 5- DA.30 (số 1 hàng thứ 2 có khuyên tròn vòng quanh). Kỷ vật thứ 2 là một ống lõi xi-lanh bằng thủy tinh. Kỷ vật thứ 3 là ống truyền dịch có bầu bằng nhựa dẹt vẫn còn nguyên. Chính tôi đã ghi hình và yêu cầu chị Hòa ghi lại chi tiết những kỷ vật có thể tìm thấy và vẽ lại hình dáng ống dịch truyền vào sổ của tôi. Chị Hòa còn dùng vật đo lại kích thước ảo của chiếc lọ để làm đối chứng”. Sự việc sau đó đúng như vậy.
 Như vậy tại sao ông Thượng tá Trưởng Khoa Xét nghiệm – Viện Pháp y Quân đội lại tuyên bố: “tỷ lệ tìm hài cốt bằng ngoại cảm độ chính xác gần như là bằng không”?
Thứ nhất là ông nói sai. Vì ông đã nói ngược với chính cấp trên của ông, Viện trưởng Đại tá PGS.TS. Nguyễn Trọng Toàn trong việc giám định hài cốt Nguyễn Đức Cảnh: “Sự kiện này đánh dấu bước tiến mới của viện, khả năng kỹ thuật được nâng lên một bước. Trong hơn 100 trường hợp đã được giám định thành công thì trường hợp cốt để lâu nhất 65 năm”; thứ hai cần coi lại khả năng giám định của ông; thứ ba có thể việc chiết xuất gen của xương mục nát lâu trong đất thường là khó khăn và cũng có thể thường chỉ những người nghi ngờ không phải hài cốt người thân mới mang đến chỗ ông giám định, còn đã chắc rồi thì không cần mất công và tốn tiền. Và biết đâu như vậy là may cho họ, vì rất có thể hài cốt là đúng nhưng ông lại phán sai, mà ông nhân danh khoa học và cơ quan nhà nước thì ai cãi được? Phát ngôn như vậy chứng tỏ ông không chịu tìm hiểu gì nên cái nhìn của ông không ra khỏi phòng làm việc, ông đã bất chấp việc khảo sát và công lao của chính “sếp” của mình, của bao nhà ngoại cảm, bao tổ chức, cá nhân đã vì sự tìm kiếm hài cốt liệt sĩ. Và đúng là ông cũng “hồ đồ” như Phan Thị Bích Hằng nói!
Đài truyền hình VN, Thu Uyên, Thượng tá Nguyễn Lê Cát không chỉ xúc phạm Phan Thị Bích Hằng, Vũ Thị Hòa, bao người có công trong lĩnh vực ngoại cảm mà còn xúc phạm đến niềm tin thiêng liêng của bao gia đình, kể cả gia đình hai cựu TBT Trần Phú và Hà Huy Tập.
Chính nhà ngoại cảm Nguyễn Văn Liên đã tìm thấy hài cốt TBT Trần Phú tại công viên Lê Thị Riêng, cũng đã được giám định ADN. Đại tướng Mai Chí Thọ trong lời phát biểu từng “cám ơn cháu Liên”. Phó Chủ tịch nước Nguyễn Thị Bình cũng từng viết thư:
"Kính gửi ông Nguyễn Văn Liên
… Trước đây tôi có nhờ ông Liên… tìm giúp mộ liệt sĩ Lê Duy Nhuận, là chồng của bạn tôi, chị Duy Liên - Nguyên Phó Chủ tịch UBND thành phố Hồ Chí Minh… Đặc điểm của hài cốt được ông Liên báo trước rất chính xác … Chị Duy Liên vì sức yếu không ra Hà Nội được, thay mặt chị và cá nhân, tôi xin cám ơn ông Liên và các vị lãnh đạo chương trình”.
Thủ tướng Phan Văn Khải cũng từng có ý kiến: "Hoan nghênh cố gắng tích cực của anh Nguyễn Văn Liên trong tham gia khảo nghiệm và đã giúp tìm được hài cốt nhiều liệt sĩ và thân nhân các gia đình”.
Như vậy cô Thu Uyên đã cho các nhà ngoại cảm đã gây ra “tội ác trời không dung đất không tha” thì chính cô đã gây ra tội ác bởi vì sự vu khống khả năng ngoại cảm của cô đã khiến cho các ngôi mộ liệt sĩ đã mất dấu vĩnh viễn mất tích!
Cuối cùng, với vấn đề đã gọi là huyền bí, dị thường, người tin người không tin do sự hiểu biết khác nhau là chuyện bình thường. Nhưng vì nhận thức hạn hẹp của mình kết án sai người khác, xúc phạm nghiêm trọng thanh danh người khác, thì với một xã hội có hiến pháp hiến định bảo vệ con người, hành động đó là phạm pháp!

TPHCM
26-10-2013
ĐÔNG LA


Thứ Hai, 27 tháng 7, 2020

DU LỊCH LONG HẢI

ĐÔNG LA
DU LỊCH LONG HẢI

Hôm kia, thứ 7, vợ chồng chàng rể và cô con gái lần thứ hai cho con và chiêu đãi bố mẹ hai bên một chuyến nghỉ dưỡng, lần trước ở Vũng Tầu, lần này ở Long Hải, cũng ở cạnh Vũng Tầu. Trưa, chúng tôi đến khu Oceanami Villas & Beach Club, một nơi nghỉ dưỡng trong một khuôn viên rộng tới 22 ha, một bên tựa lưng vào núi, một bên nằm kề bên biển. Chàng rể thuê cho chúng tôi ở một biệt thự nhỏ, mỗi “cặp” một phòng riêng, và một phòng rộng sinh hoạt chung. Du lịch ở Mỹ mà “đòi” được như vậy chắc chết tiền!
Nghỉ ngơi chút, chúng tôi tắm biển, tắm hồ đã đời, chiều về thấy một chị phục vụ mua cả “một đống” hải sản tươi sống còn ngo ngoe: tôm hùm, tôm sú, ghẹ, mực, v.v… Chỉ cần hấp chín là ăn thôi, nhưng đúng là một bữa ngon nhớ đời, dù tôi từng được thưởng thức nhiều món ngon, vật lạ ở khắp nơi.
Nhiều lúc chán đời khi thấy trong xã hội nhiều đứa lưu manh, đầu óc củ chuối lại thành đạt, thành ông nọ bà kia, có những đứa còn thành danh nhân nữa, còn mình trong thiên hạ có biết bao người nể phục lại chẳng thành cái gì cả. Nhưng rồi lại nhìn “xuống”, thấy xã hội có biết bao chuyện bất hạnh, kể cả bất hạnh nhất là những cái chết bất thường từng xảy ra sát vách, xảy ra trước mặt mình, lại thấy lòng chùng xuống, thì ra số mình thực ra cũng không đến nỗi nào!
      Những lúc hạnh phúc thường nhớ tới người thân, tôi bảo bà xã nói với vợ chồng cô em ở Mỹ, tối ngày lo kiếm tiền, dù có cả mấy triệu đô mà không biết hưởng thụ thì cũng chả có nghĩa lý gì! Cần gì đi đâu xa, cứ về VN du lịch hết các bãi biển, ăn hải sản tươi sống, khung cảnh thiên nhiên đảm bảo hiếm có trên thế giới. Bà xã bảo: “Cái chính là nó không thích du lịch”! Nhưng chiều qua, sau một hành trình nhiều chỗ bị kẹt xe trở lại SG, tôi lại nói: “Thôi đừng rủ nó về nữa, người ta thích thì xấu cũng thành đẹp, còn không thích thì dù có tốt đến mấy nếu có cái gì không tốt xảy ra thì người ta sẽ chỉ thấy cái đó thôi. Nếu về VN gặp lại cái cảnh kẹt xe như hôm nay chắc chúng nó sẽ ớn suốt đời!”
      Du lịch mà quên điện thoại nên không chụp được cái ảnh nào.

       27-7-2020
       ĐÔNG LA