Thứ Bảy, 22 tháng 4, 2017

GIẢI TRÍ CUỐI TUẦN: TIẾN SĨ NGUYỄN THỊ TỪ HUY – HÃY TỰ BIẾT MÌNH

ĐÔNG LA
GIẢI TRÍ CUỐI TUẦN:
TIẾN SĨ NGUYỄN THỊ TỪ HUY –
HÃY TỰ BIẾT MÌNH

Vụ Đồng Tâm như thế là tạm ổn, các chiến sĩ công an đã “thua nhân dân” một cách vinh quang trở vể, giả sử nếu các bạn có nổ súng một phát làm bị thương một “nhân dân” thì bọn “kền kền dân chủ” sẽ gào thét như thế nào? Và những “tổ chức nhân quyền” trên thế giới sẽ lại chõ mõm vào nội tình nước ta như thế nào?
Gần đây, sắp đến ngày 30-4, thấy cô TS Văn chương Từ Huy phỏng vấn ông nhà văn Vũ Thư Hiên về Bác Hồ, tôi chưa đọc mà copy để đó nếu cần thì coi; trước đó ông Nhà Văn Phạm Viết Đào cũng viết một loạt bài thâm cung bí sử về những chuyện Bác Hồ với các vị lãnh đạo và giữa các vị lãnh đạo với nhau “bằng mặt mà không bằng lòng”.
Cuộc sống loài người rất phức tạp, không phải như đường thẳng, cái gì cũng có thể có, những người quảng đại, minh triết nhìn cuộc sống một cách toàn diện, nhiều mặt, thấy được những cái chính yếu, lớn lao và không chấp những chuyện vặt; như lịch sử VN thì từ mất nước, chết đói được như hôm nay là quá tốt rồi; trái lại những kẻ thiển cận, ti tiện lại thường khoái trá dán mắt, chúi mũi vào những chỗ tăm tối, hôi thối để nhận diện, hít hà lịch sử theo cái nhận thức của chúng.
Trong bài vừa viết về Đồng Tâm khi tôi viết: “Tiếc là cũng như nhiều lĩnh vực trong xã hội còn yếu kém nền pháp luật của chúng ta đúng là còn rất yếu kém. Một mặt pháp luật không nghiêm, nhất là đối với bọn trí thức ngu dốt, lưu manh, tự do xuyên tạc, phóng đại, chửi chế độ như hát hay” chính là viết về loại như Từ Huy, Viết Đào. Thực tế trong giới văn chương đúng là có nghịch lý, nhiều “đứa” cái tôi rất cao nhưng tâm địa lại rất thấp, tri thức cũng rất dốt. Như cỡ TS Từ Huy, Nhà văn Phạm Viết Đào, v.v… tôi vẫn chỉ coi là “kền kền dân chủ” thôi, còn phải Cao Xuân Huy, Hoàng Minh Chính, Nguyên Ngọc, Chu Hảo, v.v… thì tôi mới tạm coi là “trí thức”.
Mấy ngày nay không biết có phải vì câu “trí thức ngu dốt” mà người ta tìm đọc trong blog của tôi một bài tôi viết về cô Từ Huy nói trên. Vậy hôm nay cuối tuần đăng lại bài này để độc giả giải trí, có điều để giải trí được cũng lại hơi bị khó!
22-4-2017
ĐÔNG LA
BÀI LIÊN QUAN:

Trên thethaovanhoa.vn trong bài  Tiến sĩ Nguyễn Thị Từ Huy: Để đi đến sự thật, cần biết tự hoài nghi , cô đã nói: “Tiểu thuyết mới và Robbe-Grillet đã cuốn hút tôi, bởi sự khó hiểu, tính chất phức tạp và sự khác biệt của nó”.
Như vậy, Từ Huy đã bị cuốn hút bởi những cái “mới”; “khó hiểu”, “phức tạp”. Âu cũng là lẽ thường tình của một người tự tin, muốn phấn đấu vươn lên, chứng tỏ mình. Tôi cũng từng như vậy, vì tò mò tôi cũng đã tìm hiểu, nhưng không chỉ lý luận văn học mà còn tất cả những gì làm nên nhận thức của nhân loại, từ lý luận văn học, triết học, cho đến khoa học. Còn Từ Huy, e rằng cô chỉ chạy theo cái lấp lánh của những khái niệm, cô đã không tỉnh táo để thấy cái mang danh là “mới” ấy nhưng về thời gian thì cũng đã cách nay nửa thế kỷ rồi!
Nước Pháp và mấy nước Châu Âu vốn là những nước háo danh, người ta đã thi nhau đưa ra đủ thứ trường phái, rồi ai cũng tự cho mình là sáng tạo đích thực, là chân lý nghệ thuật. Khởi đầu là trong hội họa người ta đã cho việc vẽ giống thật là sao chép tầm thường, Chủ nghĩa Ấn tượng đã ra đời. Các hoạ sĩ cho rằng phải vẽ ngoài trời mới thu giữ được những khoảnh khắc thoáng hiện của hiện thực sống động, chú trọng thể hiện ảnh hưởng của sự chiếu sáng hơn là quan tâm đến đường nét. Picasso chê: “Làm sao cái chốc lát đổi thay chập chờn bên ngoài sự vật lại có thể là sự thật duy nhất mà người nghệ sĩ một đời theo đuổi”. Và, Chủ nghĩa Lập thể hình thành với ý muốn thể hiện được “cái bên trong” và cái “nhiều mặt” của sự vật, với một ngôn ngữ hội họa là những hình khối, những mặt phẳng. Rồi đến lượt Chủ nghĩa Lập thể cũng lại bị chê là đã coi thường hình thể hài hoà của tự nhiên. Chủ nghĩa Đađa, một chủ nghĩa “phá phách”, cho nghệ thuật chính là  sự phá vỡ cái cũ, chống lại trật tự tự nhiên để tạo ra một trật tự mới, trật tự của những cái phi lý. Theo Arp: “Định luật của cái ngẫu nhiên là định luật bao trùm lên tất cả mọi định luật”. Chủ nghĩa Siêu thực thoát thai từ Chủ nghĩa Đađa, trong Tuyên ngôn Siêu thực, Breton cho “hình ảnh siêu thực” chính là sản phẩm trùng hợp giữa hai thực tế khác nhau, một thực tế có thực và một thực tế có trong tiềm thức. Nhưng đến lượt Chủ nghĩa Siêu thực cũng lại bị chê bởi một trong những chủ soái của một chủ nghĩa khác: Chủ nghĩa Hiện sinh, Camus viết: “Thật là một cuộc nổi loạn thực sự… Sự phủ nhận của nó với mọi cái là rõ nét, sắc bén và đầy tính khiêu khích”! (dẫn theo cuốn : “Những bậc thầy văn chương thế giới tư tưởng và quan niệm, Lê Huy Hòa, Nguyễn Văn Bình soạn, nxb Văn học, 1995; cả cuốn về Mỹ thuật hiện đại nữa, tìm mãi chưa ra).
Như vậy cái nào là chân lý nghệ thuật? Hay sự sáng tạo văn chương nghệ thuật đã bị biến thành trò chơi, thay đổi như “mốt” thời trang? Còn Từ Huy? Trong cái khối rubic các trường phái kia, cô cũng nhanh tay chọn lấy một “chân lý”? Khi được hỏi:
- Luận án … của chị về trào lưu “tiểu thuyết mới”, … ở Pháp vào các thập kỷ 1960-1970, … Lý do nào khiến chị đặc biệt quan tâm đến trào lưu này? Phải chăng vì nó phản ánh một cách nhìn khác về thực tại, báo hiệu và mở đường cho tư duy “hậu - hiện đại” ngày nay?
Từ Huy trả lời:
- Tiểu thuyết mới và Robbe-Grillet đã cuốn hút tôi, bởi sự khó hiểu, tính chất phức tạp và sự khác biệt của nó so với những hình thức văn học mà tôi từng biết trước đó. Nếu tiểu thuyết mới còn tiếp tục cuốn hút tôi, thì đó không chỉ vì những đặc trưng hình thức: tính chất mảnh, tính chất phân rã, sự phá sản của cái gọi là đại tự sự...
“Đại tự sự” là khái niệm của Chủ nghĩa Hậu Hiện đại, như chế độ của xã hội VN ta là  “đại tự sự”. Như vậy, chế độ “đại tự sự” XHCN ở Việt Nam, đã đầu tư cho một nghiên cứu sinh say mê nghiên cứu “sự phá sản” của chính mình! Thật là ngược đời, để cuốn theo cái niềm say mê đó, có lẽ Từ Huy nên nhận “học bổng” của những người chống chế độ  thì phù hợp hơn.
Vậy “đại tự sự” là gì?
Chủ nghĩa Hậu hiện đại có khái niệm métarécit, dịch sang tiếng Anh là metanarrative, có người dịch là siêu văn bản, có người dịch là đại tự sự (như Từ Huy dùng).
 Theo Lyotard, tinh thần hậu hiện đại sinh ra là để chống lại sự độc tài của các chủ thuyết mà ông gọi là các siêu văn bản (métarécit). Chủ nghĩa Hậu hiện đại coi trọng vai trò cá nhân, các nhóm, các lý thuyết nhỏ, những tiểu văn bản (petits récits), đề cao cái tạm thời, cái ngẫu nhiên, không coi trọng tính ổn định, tính hợp lý hay sự thật khách quan. Trong đó tất cả mọi ý kiến đều có quyền hiện diện, kể cả sự bất đồng và nói sai (paralogie). Lyotard viết: "Nói một cách giản dị nhất, người ta coi "postmoderne" là sự không tin vào những lý thuyết lớn, siêu văn bản (métarécits) (ý nói những chủ nghĩa)”.
      Trong bài CHỦ NGHĨA HẬU HIỆN ĐẠI VÀ ẢNH HƯỞNG Ở NƯỚC TA tôi đã viết: “Chủ nghĩa Hậu hiện đại cũng như mọi trào lưu đã xuất hiện khác đều có phần có lý. Tư tưởng chống giáo điều, chống khuôn mẫu xơ cứng, áp đặt, đấu tranh cho bình đẳng, dân chủ, vai trò cá nhân; phá vỡ những quy phạm nghệ thuật mòn cũ… là những mặt tốt. Nhưng ở ta, tiếp thu nó với ý thức mê muội, nô lệ, đề cao một cách phi lý, áp dụng một cách cực đoan thì khó mà được ủng hộ rộng rãi. Về mặt tư tưởng, sự cực đoan theo tinh thần hậu hiện đại sẽ dẫn đến sự hỗn loạn vô chính phủ…  Trong văn chương nghệ thuật, sự cực đoan của chủ nghĩa hậu hiện đại sẽ biến nó thành trò chơi lập dị, vô nghĩa”.
Tiếc rằng Từ Huy đúng là đã chạy theo những tín điều nghệ thuật như mốt thời trang mà không đủ trình độ để “tự biết”, cô nói về Tiểu thuyết mới:
“… trong cách nhìn của Tiểu thuyết mới, cũng như trong cách nhìn của hiện tượng học, chiều sâu của sự vật nằm trong chính cái bề ngoài của nó, tương tự như bản chất của sự vật chính là ở trong hiện tượng mà nó biểu hiện. Đấy là lý do vì sao Robbe-Grillet và tiểu thuyết mới đề cao cái bề ngoài. Đây chính là một cái nhìn khác về thực tại”.
Hồi nhỏ tôi đã xem một bộ phim có cảnh hai đứa trẻ học bài trở thành rất nổi tiếng hồi ấy: “Rắn là loài bò, rắn là loài bò, sát không chân, sát không chân”. Giờ đây đọc đoạn văn trên tôi lại thấy có một cô TS cũng nói như thế.
Trong xã hội loài người, cái điều có rất nhiều hiện tượng và bản chất không trùng nhau đã là hiển nhiên. Như việc tên kẻ cướp giết người cướp của thì hành động giết người đúng là ác, nhưng hành động bắn tử tội hoặc quân xâm lược thì cũng là giết người nhưng bản chất lại là việc thiện. Trong toàn bộ hành trình vươn tới những nấc thang khác nhau của nền văn minh, công việc chủ yếu của loài người là vén bức màn hiện tượng để nhìn sâu vào bản chất, kể cả những sự việc trong xã hội lẫn những sự vật trong tự nhiên.
Nếu Từ Huy tin theo điều “chiều sâu của sự vật nằm trong chính cái bề ngoài của nó” thì hai chất cùng là muối của Natri (Na) và cùng là bột màu trắng: Clorua Natri (NaCl) và Cyanua Natri (NaCN). Chúng đều “trắng” đấy, theo “thuyết” trên thì chúng sẽ cùng “bản chất”, nhưng Từ Huy thử cho NaCN vào nồi canh thay cho NaCl mà ăn thử xem có sùi bọt mép ra ngay lập tức không?
Có điều viết như trên, cho đó là “cách nhìn của hiện tượng học”, thì Từ Huy lại “không biết” gì về Hiện tượng học cả. Hiện tượng học không có phân chia bản chất với hiện tượng theo lẽ thường, nên không có chuyện đồng nhất hai cái như trên.
Hiện tượng học không chỉ là “mốt” của nhóm “văn sĩ chuộng lạ” ở nước ta, mà ngay cả Kundera cũng từng lấy nó làm cơ sở triết lý cho văn chương của mình. Trong cuộc trò truyện với Christian Salmon, Kundera nói: “Thi sỹ là anh chàng trẻ tuổi được mẹ dắt tay đến trưng bày trước cái thế giới mà anh ta không thể bước vào được". Anh thấy đấy, định nghĩa ấy không phải là xã hội học, không phải là mỹ học, cũng chẳng phải tâm lý học”. C.S: “Nó là hiện tượng học”.  M.K: “Tính từ này không tồi, nhưng tôi tự cấm mình dùng. Tôi quá sợ các vị giáo sư coi nghệ thuật chỉ là một thứ phái sinh của các trào lưu triết học và lý thuyết. Tiểu thuyết biết đến cõi vô thức trước Freud, biết đến đấu tranh giai cấp trước Marx, nó thực hành hiện tượng học (cuộc tìm kiếm bản chất các tình huống của con người) trước các nhà hiện tượng luận. Tuyệt vời biết bao các “cảnh mô tả kiểu hiện tượng học” ở Proust là người chưa từng biết một nhà hiên tượng học nào!”
            Vậy Hiện tượng học là gì? Có lẽ cũng cần bỏ chút thì giờ phân tích đôi nét chính của một trào lưu có ảnh hưởng mạnh đến văn hóa tư tưởng các nước phương Tây trong thế kỷ XX.
Husserl, người sáng lập ra Hiện tượng học, cho rằng hệ thống triết học cả duy tâm lẫn duy vật đã bỏ quên con người, vì thế ông muốn sáng lập một trường phái triết học mới mang ý nghĩa nhân sinh: “nhiệm vụ của nó là làm rõ cảm giác của con người về thế giới này”. Đặc thù của Hiện tượng học là mô tả sự tự sinh của ý thức, cái ý thức luôn hướng về đối tượng nào đó (tính cố ý, ý hướng tính), rồi sẽ nhận thức đối tượng đó bằng cảm tính chủ quan của mình, ban bố cho nó ý nghĩa. Sẽ không có duy tâm hay duy vật theo lý thuyết cũ mà chỉ có trạng thái nối liền liên khách chủ thể (Relation sujet-objet), đó chính là cái trạng thái mà Husserl gọi là sự suy tư về chính chủ thể suy tư. Nếu Descartes cho sự tồn tại của con người là sự suy tư "Cogito, ergo sum" thì Hiện tượng học của Husserl còn đi xa hơn: “Cogito, ergo cogito cogitatum”. Nghĩa là suy tư về cái tôi khi nó suy tư về sự suy tư. Sự suy tư đó chính là những hiện tượng tự sinh trong ý thức. Và để nắm bắt được ý thức thuần tuý, Husserl đã đưa ra phương pháp epoché (έποχή) hoặc "bracketing" (cô lập, để trong ngoặc) đối tượng nhận thức. Theo Từ điển, “Ý thức thuần túy” theo Husserl là: “sự gột rửa của ý thức khỏi những sơ đồ, những giáo điều, những khuôn mẫu tư duy”. Đó là “tái tạo trường tư tưởng trực tiếp, trường các ý nghĩa giữa ý thức và đối tượng”. Khi ấy ý thức và đối tượng gắn chặt với nhau thành một đối tượng duy nhất và có tính lưỡng diện - đứng về phía chủ thể thì gọi là noèse, đứng về phía đối tượng thì gọi là noème. Chính Husserl đã diễn giải quá trình đó đại ý: Trong trạng thái ấy chủ tri dừng ngay mọi phán đoán có liên quan, đặt đối tượng trong ngoặc, chỉ hướng tới những gì là bản chất nhất của nó, như tri giác về “ngôi nhà” thì vẫn là tri giác về “ngôi nhà”, “ngôi nhà được nhận thức”, ngôi nhà được đặt trong ngoặc, tự thân nó vẫn sống động, chẳng hạn như các quang cảnh về, dáng-vẻ-ở-một-khoảng cách từ, v.v…, và chúng sản sinh ra ý thức vẫn về chính ngôi nhà đó, lưu giữ một cách chân xác mỗi loại tư duy, mỗi loại “tôi trải nghiệm”, “tôi tư duy”, “tôi cảm nhận”, “tôi mong muốn” về ngôi nhà đó, v.v…
Tóm lại, theo từ điển Triết học, Hiện tượng học là “Khuynh hướng duy tâm chủ quan” nhưng theo “kiểu” riêng của Husserl.
Như vậy, ta thấy Hiện tượng học có thể có ý nghĩa khi ta khuôn nó trong một phạm vi nghiên cứu riêng về phân tích tâm lý: trước cùng một sự vật hoặc sự việc, tùy theo từng người, sẽ “tự sinh” các cảm nhận khác nhau. Nó có thể rất có ích cho các nhà văn xây dựng chiều sâu tâm trạng, thế giới tinh thần phong phú của nhân vật. Còn coi Hiện tượng học là triết học cao hơn cả duy tâm, duy vật, là chân lý cuộc sống thì phải xem lại. Bởi con người luôn có tốt, xấu, giỏi, dốt khác nhau, nhận thức của một thằng kẻ cướp cũng được coi trọng như một nhà phát minh; xã hội không còn chuẩn mực về tri thức và đạo lý nữa thì sẽ như thế nào?
Chủ nghĩa Hiện sinh ra đời sau Hiện tượng học đã chịu ảnh hưởng nhiều từ nó. Đó là một chủ nghĩa đề cao tự do cá nhân, cho con người không phải chịu ràng buộc bởi tự nhiên cũng như xã hội. Khi cực đoan, một số người đã đua nhau sống theo bản năng, tự nhiên chủ nghĩa, có thời thanh niên ở một số nước phương Tây đã đua nhau để nguyên râu tóc, lũ lượt kéo nhau lên rừng sống bằng rau trái, tự nhiên khỏa thân, tự do chung chạ v.v… Sau nữa, Chủ nghĩa Thực dụng ra đời cũng dựa trên cái Tôi “Không có cái gì gọi là chân lý khách quan mà chỉ có chân lý của cái tôi. Chỉ có cái gì có lợi cho tôi sẽ là chân lý”!
Mặt khác, ở câu trên, Từ Huy một mặt viết: “chiều sâu của sự vật nằm trong chính cái bề ngoài của nó” nhưng câu liền kề lại viết ngược lại:
“Các nhà tiểu thuyết mới tự nhận là họ có một cái nhìn chính xác hơn về thực tại. Vì thực tại đôi khi không phải là cái mà người ta có thể xác quyết chắc chắn; đôi khi nó là cái lẩn đi dưới cái nhìn của chúng ta, dưới sự phán xét của chúng ta; đôi khi nó không phải cái mà ta tưởng là nhìn thấy, nắm bắt được hay hiểu rõ. Đó là cái nhìn của một “kỷ nguyên hoài nghi (từ dùng của Nathalie Sarraute)”.
Trong quá trình nhận thức, khám phá, nhất là đối với những nhà nghiên cứu thì đúng là cần phải biết “hoài nghi” các kết quả để không bị lầm lẫn, còn đối với mọi mặt trong xã hội, một xã hội sống với tinh thần hoài nghi thì sẽ làm được cái gì?
Ngoài việc đề cao, tích cực tuyên truyền về “Tiểu thuyết mới”, “Hiện tượng học”, “Hậu hiện đại”, v.v…, tôi cũng rất bị bất ngờ khi Từ Huy cũng lại cố công tuyên truyền về Nietzsche. Cơ sở để Từ Huy thần phục  Nietzsche chính là cuốn Nietzsche và triết học của Gilles Deleuze mà cô đã dịch và xuất bản qua một lời giới thiệu: “tôi vui mừng thấy Nietzsche trở lại một cách mới mẻ, hiện đại hơn với công trình Nietzsche và triết học của triết gia Gilles Deleuze qua bản chuyển Việt ngữ của Nguyễn Thị Từ Huy và lời giới thiệu trân trọng, công phu của học giả Bùi Văn Nam Sơn (Tủ sách tinh hoa, NXB. Tri thức, 2010)”.
Vậy Nietzsche là ai?
Theo Từ điển triết học (NXB Tiến bộ Matxcơva, bản dịch tiếng Việt của Nxb Sự thật Hà nội, 1986, tr. 412): “Học thuyết Nít-sơ đã là một trong những nguồn gốc của hệ tư tưởng phát-xít”; Theo Bachkhoatoanthu của BỘ VĂN HÓA - THÔNG TIN: “Friedrich Nietzsche (1844 - 1900), nhà triết học Đức, đại biểu của chủ nghĩa phi lí và ý chí luận, … Chết trong trạng thái điên”; “CHỦ NGHĨA PHI ĐẠO ĐỨC: quan niệm vứt bỏ mọi tiêu chí đạo đức, lấy tính vô đạo đức làm nguyên tắc của hành vi”; “và trong sự phát triển của tư tưởng đó đã sinh ra thuyết "siêu nhân". Ông là người theo ý chí luận triệt để, cho rằng ý chí quyết định hết thảy, và chính "ý muốn quyền lực" là động lực quyết định mọi quá trình xã hội và tự nhiên. Qua những luận đề nói trên, Nitsơ công khai tán dương sự bóc lột, sự đàn áp và xâm lược, cũng như sức mạnh”; “Những khía cạnh tiêu cực trong triết học của Nitsơ cũng đã bị bọn phản động khai thác, đặc biệt là  bọn Quốc xã”.
Trong bài Phê phán và siêu nhân được đăng bởi nguyentrongtao, Từ Huy đã “biện minh” cho Nietzsche như sau: “Phê phán là hành vi dẫn tới sự vượt lên đó, dẫn tới sự hình thành của siêu nhân. Và bất kỳ ai có khả năng tự phê phán, có khả năng tự hủy diệt mình đều mang trong mình siêu nhân, hay nói theo cách của Nietzsche, đều là nơi trú ngụ của siêu nhân. Khi tập trung làm sáng rõ điểm này, Deleuze đã góp phần “giải oan” cho Nietzsche ở một trong những vấn đề dễ gây hiểu lầm nhất trong tác phẩm của ông. Siêu nhân, qua lý giải của Deleuze, không phải là kẻ dẫm đạp lên người khác, không phải là kẻ thống trị những ai yếu hơn[6]. Trái lại, siêu nhân sở dĩ mạnh là vì biết vượt qua chính mình, và biết để cho người khác vượt qua mình, biết rằng mình chỉ là một giai đoạn “chuyển tiếp”, chỉ là một “sự suy tàn”, biết chấp nhận tự tiêu vong”.
Theo Đạo Phật: “Thân vô thường, tâm vô ngã”. Cái “tôi” thực chính là thần thức có thể luân hồi tái sinh qua nhiều kiếp trong những cái Tôi chiếm hữu mỗi người trong một kiếp. Vì thế cái Tôi không thực, chỉ là giả tạm, nhưng lại sinh ra tham, sân, si làm khổ người ta. Cái Tôi luôn có khuynh hướng tự tôn, bành trướng, sinh ra lòng tham không cùng, nên pháp tu chính của Đạo Phật là chế ngự cái Tôi, là Thiền, là trở về KHÔNG. Vì thế Đạo Phật có ý nghĩa rất lớn trong giáo dục đạo đức xã hội, ngoài ra còn có giá trị về Y học và cả trong khoa học nữa. Trong khi đó, thuyết “siêu nhân” của  Nietzsche lại đề cao cái Tôi một cách cực đoan nên thực sự là phản giáo dục. Còn chuyện “phê bình và tự phê bình” đã là lẽ tự nhiên của mỗi sự phát triển lành mạnh, nhưng cái chính là người ta có vượt qua được cái Tôi để thực hiện phê và tự phê hay không mới là quan trọng. Còn quan niệm về “siêu nhân” của Nietzsche được Deleuze “giải oan” mà Từ Huy đã tin theo: “Phê phán là hành vi dẫn tới sự vượt lên đó, dẫn tới sự hình thành của siêu nhân. Và bất kỳ ai có khả năng tự phê phán, có khả năng tự hủy diệt mình đều mang trong mình siêu nhân” thực sự là phản thực tiễn và phản khoa học. Bởi người ta chỉ phê phán cái yếu kém, cái sai, để thành người tốt hơn, giỏi hơn. Sự phát triển về khả năng và nhận thức là cả một quá trình tích lũy, mỗi thành tựu đều phải trả giá rất đắt mới có được; mỗi người, mỗi xã hội, cũng như cả nền văn minh đều phải phát triển trên nền tảng có sẵn đó, có phê phán là phê phán cái yếu kém, cái sai sót còn tồn tại để tiến lên, chứ “tự hủy diệt” thì chỉ có thành thằng điên, thành thằng phát-xít (với mỗi cá nhân) và  rớt xuống vực thẳm (với cấp độ xã hội) mà thôi!
Để khách quan, ta hãy xem Will Durant, “một ông nghè triết học của đại học Columbia”, trong Câu chuyện Triết học (The Story of Philosophy - Will Durant, Trí Hải và Bửu Đích dịch, Viện Đại Học Vạn Hạnh, 1971), cho biết Nietzsche đã quan niệm về thiện ác như sau: “…chàng sẽ không ngần ngại "Ác" (boese) nếu mục đích của chàng đòi hỏi; "Thiện là gì? Tất cả những gì tăng trưởng cảm thức quyền lực, ý chí quyền lực, chính quyền lực, ở trong người.  Ác là gì?  Là tất cả những gì sinh ra từ sự yếu hèn"”; “Do đó mọi chiến tranh đều tốt, bất chấp cái ti tiện tầm thường của những nguyên nhân gây ra nó vào thời đại này”; "một cuộc chiến tranh tốt đẹp sẽ thần thánh hoá mọi nguyên nhân".
Trong “Zarathustra đã nói như thế”, chính Nietzsche cũng viết: “Con người cũng như cây cối vậy. Hễ nó càng muốn vươn lên những vùng trời cao vút và rực sáng bao nhiêu thì những gốc rễ của nó càng phải đâm sâu vào lòng đất… vào sự ác xấu! Phải, vào sự ác xấu!”
Đất nước ta đến tận hôm nay vẫn là một nước yếu kém về nhiều mặt. Chúng ta từng ngây ngô nghĩ rằng đã đánh thắng được “đế quốc to” thì ta cái gì cũng làm được. Nhưng thật kỳ lạ, có những cái trong hiểm nguy, một mất một còn, không chỉ cần ý chí mà đòi hỏi cả trí thông minh nữa, chúng ta đã làm được những điều mà thế giới nghĩ rằng ta không thể nào làm được; trái lại, trong cuộc sống thanh bình, có những cái những nước phát triển làm được thì ta đến hôm nay, và có lẽ còn lâu nữa, vẫn chưa làm được! Chính vậy, cái chính sách bế quan tỏa cảng ngày nào đã đẩy nước ta đến tận bờ vực của nghèo khó. Và rồi chính sách mở cửa đã đưa chúng ta đến được những ngày như hôm nay. Nhưng rồi sự mở cửa cũng có “phản ứng phụ”. Vì vậy, cái chuyện cần phải “gạn đục khơi trong” để “tiếp thu tinh hoa” của thế giới đã trở thành hiển nhiên, nghe quen thuộc đến nhàm tai, nhưng thực tế vẫn luôn là một vấn nạn. Trong biết bao điều tốt đẹp được du nhập vào đất nước luôn có lẫn cỏ dại và nấm độc, những cái mà không ngăn chặn có thể sẽ dần làm mục ruỗng cả nền tảng xã hội. Cả ngành truyền thông dường như đang lạc đường khi tối ngày cổ vũ lối sống tranh đoạt, đề cao cái tôi, với những siêu sao, siêu mẫu thành công dễ dãi nhờ “khoe hàng” hoặc may mắn. Những cái cao quý, sâu sắc, tinh tế đang bị những cái nhăng nhít mốt miếc, hot hiếc dồn đến chân tường! Tiếc rằng trong lĩnh vực tri thức uyên thâm cũng có tình trạng như vậy. Người ta cũng ham của lạ, cũng chạy theo những khái niệm lấp lánh, kêu beng beng, nhưng thực chất chẳng hiểu gì về chúng. Mà đúng ra, nếu đủ trình độ và bản lĩnh, người ta vẫn có thể nhận được những phần tốt đẹp từ Triết thuyết Phê phán của Kant, Hiện tượng học của Husserl, kể cả Ý chí luận của Nietzsche cũng như Hậu hiện đại của Lyotard v.v… Tiếc rằng với riêng trường hợp Từ Huy lại không được như thế. Có một cái gì đó thật nông nổi của một người tôi cao trí thấp đã khiến cho cô bị sa lầy trong đống chữ, cái tốt không học lại đi học cái dở. Phải chăng vì thế Từ Huy đã có những hành động và nhận thức lộn ngược, khăng khăng cho mình là đúng khi ủng hộ và tôn vinh những người mà các cơ quan công quyền đã xử phạt vì phạm pháp:
“Một số người được nói đến ở đây là những người đi vào chốn lao tù bằng sự can đảm, bằng lòng cao thượng, nghĩa hiệp. Họ vào tù để thể hiện tự do của chính họ, và tự do của họ, hay là sự mất tự do của họ, nếu nhìn từ góc độ khác, là điều kiện cho việc một ngày nào đó mọi người ở Việt Nam sẽ có tự do. Theo định nghĩa của Aung San Suu Kyi, họ chính là quốc bảo.
Họ là những Trần Huỳnh Duy Thức, Cù Huy Hà Vũ, Lê Công Định, Nguyễn Tiến Trung, Nguyễn Văn Hải, Tạ Phong Tần, Lê Thanh Hải, Đinh Đăng Định… Các vị thẩm phán có thể kết án những con người không còn sợ hãi đó, đưa họ vào tù, giam cầm thân xác họ. Nhưng không thể giam cầm tự do của họ”.
Cũng chính vì vậy mà Từ Huy đã bất chấp Cù Huy Hà Vũ là một đứa con chính người cha là Nhà thơ Huy Cận đã than thở là “bất nghĩa, bất trung, bất hiếu”; một kẻ có những hành động trái luân thường đạo lý và phạm pháp khi cho ta tiêu diệt bọn diệt chủng PonPot là “xâm lược Căm-pu-chia”, đề nghị xóa bỏ ngày lễ thiêng liêng của dân tộc mừng ngày đất nước toàn thắng, hòa bình và độc lập v.v… nên Từ Huy mới viết ngược ngạo thế này:
“Xã hội này có phải đã mất hết ý thức về các giá trị làm người rồi không, mất hết ý thức về các giá trị nhân đạo rồi không, mất hết ý thức về công lý, lẽ phải rồi không?”; “Chừng nào pháp luật được dùng để bảo vệ cái xấu, cái ác và chống lại con người, chừng đó sẽ có xã hội của dã thú” v.v…
Chưa hết, trong sáng tác, Từ Huy cũng đã làm theo cái thẩm mỹ lộn ngược. Theo tôi đó là cái thẩm mỹ mất nhân tính, bởi nếu còn nhân tính thì người ta phải biết xấu hổ khi nói đến thô tục, phải biết kinh tởm khi nói đến uế tạp, cặn bã. Năm 1990, khi đi trên đại lộ Nhevxki trung tâm Leningrat, tôi đã quá ngạc nhiên khi thấy có nhóm họa sĩ trưng bầy tranh trên lề đường được “vẽ” bằng cách dán những lưỡi lam, vé số, dây thừng v.v… Sau tìm hiểu thì được biết người ta cũng đã có “cơ sở nghệ thuật” cho cách biểu đạt đó. Suy ngẫm thêm thì thấy trong tự nhiên có loài hổ, báo chỉ thích ăn thịt tươi, nhưng cũng có loài linh cẩu, kền kền lại chỉ thích ăn xác thối! Thì ra loài người cũng vậy, cũng có những người có sở thích thẩm mỹ như linh cẩu, như kền kền! Từ Huy chỉ là kẻ đi sau, thậm chí rất rất rất sau, nhưng đến như Nguyễn Huy Thiệp cũng mới chỉ trơ lỳ nhân tính, qua suy nghĩ của nhân vật, cho việc lấy xác thai nhi nấu cho chó ăn “chẳng quan trọng gì”, hoặc tả mặt người ta đen và tái như da ở “bìu dái”; “lông chân như lông lợn”; còn Từ Huy thì đã dấn thêm một nấc nữa về phía băng hoại khi viết:
“Văn chương là dinh dưỡng, là thứ mà ta không thể sống nếu thiếu nó, nó là cứt”.
Thật kinh tởm khi phải viết những dòng này, nhưng với tinh thần trọng chứng hơn trọng cung, tôi buộc phải viết. Thực ra ý của Từ Huy nảy ra từ ý của Victor Hugo: “Cứt giúp mùa xuân làm nở hoa hồng”. Kể cũng ghê ghê nhưng Hugo viết cứt là phân bón làm nở hoa hồng thì đúng quá. Còn theo cách hành văn như trên của Từ Huy ta buộc phải hiểu “Văn chương nếu được ví là dinh dưỡng thì nó là cứt”, vậy cũng có nghĩa là “cứt là dinh dưỡng”! Mà khi đã coi cứt là dinh dưỡng thì đúng là mất nhân tính rồi!
Thực tế Từ Huy chẳng bao giờ dùng cứt thay cho dinh dưỡng đâu, nhưng bà TS Văn chương Pháp hạng tối ưu chỉ vì quá dốt về ngôn ngữ nên mới viết như vậy thôi. Cái này thì đến khả năng tiếng Việt của ông Trần Mạnh Hảo cũng nhận ra cái sai của bà TS này chứ không cứ gì tôi!
Về quan hệ riêng thì tôi hoàn toàn không biết gì và không liên quan gì đến Từ Huy. Nhưng những vấn đề liên quan đến “hiện tượng Từ Huy” thì tôi tự thấy thật nghiêm trọng, nhất là Từ Huy lại đang là một cái tên hot trong giới học thuật, nên tôi đã phải viết một loạt bài quyết liệt như thế. Bởi tôi e ngại cách nghĩ của Từ Huy sẽ thành cái “mốt”, mà khi đã thành “mốt” rồi thì đâu cần đúng sai, phải trái nữa! Như cái “mốt” gầy trơ xương của người mẫu đó, nó phản thẩm mỹ nhưng người ta vẫn đua theo! Tôi mong bạn đọc hiểu cho, tôi viết với tinh thần “thương cho roi cho vọt”, chỉ mong Từ Huy và những người noi theo Từ Huy sớm tỉnh ngộ. Đừng có thân làm tội đời! Chỉ vậy thôi!
 TPHCM
18-12-2012
ĐÔNG LA
____________________________
TÀI LIỆU THAM KHẢO
 *Từ điển Triết học (NXB Tiến bộ Maxcơva và NXB Sự thật Hà Nội, 1986, bản in tại Liên xô); *Từ điển Triết học Phương Tây hiện đại(Nxb Khoa học Xã hội, H. 1996); *CÂU TRUYỆN TRIẾT HỌC(Nguyên tác: The Story of Philosophy - Will Durant - Trí Hải và Bửu Đích dịch); *NGUYỄN (PHẠM?) MINH LĂNG: Mấy trào lưu triết học phương Tây (NXB Đại học và Giáo dục chuyên nghiệp, H., 1988); *NGUYỄN TRỌNG NGHĨA: PHƯƠNG PHÁP HIỆN TƯỢNG HỌC CỦA E.HUXÉC (Tạp chí Triết học); *NGUYỄN THỊ MAI HOA:  E.HUSSERL (1859 - 1938) - NHÀ HIỆN TƯỢNG HỌC - Cuộc đời và tác phẩm (Tạp chí triết học) v.v… 
BÌNH LUẬN:
Tò mò về bác ĐL quá. Càng đọc càng phục. Kiến thức của bác sâu và rộng như vậy nên nhận thức rất chuẩn, lý lẽ vô cùng thuyết phục. Thế mà bây giờ mới biết trang nhà của bác.
Tạ Hoàng • 4 năm trước
Theo tôi thì cũng chả có gì mới cả,cũng lại như "thằng" Bùi Tín, viết bậy, chửi đổng ăn tiền như nhau cả thôi. Họa chăng có chỉ có bọn phản phúc nó nghe rồi nó tung hê lên,chứ cái thứ ấy mà đọc cho người dân nghe thì chỉ có ăn gạch vào mặt! Ta đừng nhắc đến,hãy để nó chết chìm trong bể thông tin này!
Tư Mã Thiên • 4 năm trước
Gửi bác Đông La bài này trên Dân luận. Tư Mã Thiên nảy ra ý mới từ bài này, sẽ nói sau, trước mắt bác đọc bài đã
http://danluan.org/tin-tuc/...
Bút Luận • 4 năm trước
Bác Đông La à, mấy hôm nay thiên hạ xì xầm nhiều về cái vụ "bên thắng cuộc" của chàng Osin. Bác có biết chiện này không? Ý kiến bác về vụ này thế nào, bác viết lên cho mọi người được chia sẻ nhé!
Bác ghé nhà bác Hoà Bình để biết thêm
Kính bác khoẻ!
Bút Luận • 4 năm trước
Có người nói với tôi rằng: "Chắc gì cô Từ Huy chịu đọc hết các bài viết của Đông La, Nguyễn Thanh Tùng về cô ta..."
Tôi tin và hy vọng cô ấy sẽ đọc. Bởi được như thế sẽ là cái phúc cho gia đình cô và cho đất nước này.
DG_DG • 4 năm trước

Việc chửi càn của đám kia là bình thường rồi bác ạ. Bác đừng chấp làm gì. Cứ thẳng tay mà xóa thôi.
Đang đọc bài viết của bác.

Thứ Sáu, 21 tháng 4, 2017

VÀI Ý VỀ NGUYÊN NHÂN VÀ VIỆC THÁO “NGÒI NỔ” CUỘC “NỔI DẬY” CỦA DÂN XÃ ĐỒNG TÂM

ĐÔNG LA
VÀI Ý VỀ NGUYÊN NHÂN VÀ VIỆC
THÁO “NGÒI NỔ” CUỘC “NỔI DẬY”
CỦA DÂN XÃ ĐỒNG TÂM

Theo VietNamNet (21/04/2017), tối qua, người dân thôn Hoành (xã Đồng Tâm, huyện Mỹ Đức) đều vui khi nhận tin Hà Nội quyết định thanh tra toàn diện việc quản lý, sử dụng và quá trình xử lý từ trước tới nay đối với diện tích khu sân bay Miếu Môn. Ông Bùi Viết Hiểu, 75 tuổi, đại diện bà con thôn Hoành cho hay: “Việc TP trực tiếp thanh tra, kiểm tra toàn diện những vấn đề liên quan này sẽ đem lại câu trả lời chính xác nhất. Người dân sai đến đâu, chúng tôi sẽ chấp nhận hình thức xử lý đến đó; cá nhân nào chiếm dụng đất trái phép, cũng sẽ bị xử lý nghiêm như  Chủ tịch TP đã nói chiều 20/4”.
 Như vậy mong muốn của người dân tại điểm nóng là nghiêm túc và rất “sòng phẳng”.
Vậy tại sao người ta biết sai mà vẫn làm và sẵn sàng chịu “xử lý”? Bản chất vấn đề nằm ở thông tin của ông Bùi Viết Hiểu:
 “Những vấn đề người dân tố cáo tập trung ở ba nội dung chính: việc cắm mốc đất quốc phòng vượt chỉ giới; việc thu hồi, đền bù sai cho 14 hộ dân lấn chiếm đất trái phép với số tiền hàng chục tỷ đồng, trong khi đây là đất nông nghiệp lẽ ra phải chia đều cho các khẩu; công tác xử lý cán bộ, cá nhân sai phạm trong việc lấn chiếm, chiếm dụng đât sân bay Miếu Môn”.
Để khách quan, chúng ta hãy xem thông tin phía ngược lại, tức của những người “may mắn” trong số 14 hộ dân được đền bù kia. Khi trả lời nhà báo Phạm Gia Hiền, một người đã cho biết:
“Tôi chỉ nói ngắn gọn về nguồn gốc đất – đó là việc quan trọng. Trước đất này của dân thật… Đến khi đơn vị bộ đội tiếp quản, thì giao đất cho dân vì không sử dụng đến. Tôi còn giữ các bản hợp đồng của lữ đoàn, báo cáo từng năm một với đơn vị. Chúng tôi hơn chục hộ thuê đất quân đội, hết năm lại lên thanh toán, hết năm lại lên ký hợp đồng mới, năm một. Hàng năm lên tiểu đoàn nộp, người ta có đủ giấy tờ đấy… Nảy sinh cái này vì chúng tôi là những người ở đây được đền bù. Thế người dân bảo sao họ không được đền bù mà mấy ông này được?... Dân người ta tức là gì, ý là hồi xưa … không được đền bù – bây giờ lấy đất thì phải đền bù”.
Như vậy sự khiếu kiện của những người dân bị thiệt thòi xem chừng có phần có lý?
Tiếc là họ cũng không chắc mình hoàn toàn có lý, chính họ đã nhận ra mình có bị kích động, lôi kéo. Cũng theo thông tin của người dân trên:
“Từ hôm qua lên TV, dân nó bảo nhau là chúng nó lừa mình, không phải đất của mình. Dân nó khổ cái là lớp các anh thì chỉ láng máng thôi. Nó phải như lớp chúng tôi, thì già cả chết hết cả rồi, hoặc không muốn nói, mệt lắm”/ “Tỉ lệ người trong làng theo cánh này có cao không?”/ “Trước chỉ khoảng ba chục người. Sau nó mới lên thế này. Tôi nói nhé, là vì nhà nước mình làm không kiên quyết. Bởi vì dân nó bảo, đất của quân đội sao không kiên quyết giữ?... phải nửa làng. Đấy, không xử lý là sai lầm. Nó bắt cán bộ huyện lại, nhưng mình lại ra cảnh cáo. Tôi cho là có vấn đề. Nó lên gào thét, chửi bới ngay trên hội trường. Nó bắt cả phó chủ tịch huyện. Nó lăn cả vào xe. Từ cái chỗ bước đầu ta không làm, nên nó cho là nó đúng. Nó bảo tại sao đất bộ đội mà dân vào chả ai nói gì? Mang máy cày nó cày, cắm cả cờ lên không ai nói gì. Dân chủ quá trớn nên khó chữa. Nó bảo không phải của bộ đội đâu, bộ đội động vào nó tóm cổ chứ ai cho làm. Nó còn phao tin đất này mai đây đền đến 6 triệu 1m2 cơ mà. Nó bảo Viettel nhiều tiền lắm, bao nhiêu nó cũng trả. Cho nên tôi nói quân đội có cái sai lầm là không giữ được ngay từ đầu”.
***
Liên tục trong suốt thời gian vừa qua người dân nhiều nơi liên tục khiếu kiện, tụ tập đông người, biểu tình, đỉnh điểm là sự “nổi dậy” của người dân thôn Hoành, xã Đồng Tâm, huyện Mỹ Đức, Hà Nội, “rào làng chiến đấu”, tấn công cán bộ, bắt giữ công an thi hành nhiệm vụ. Có nhiều nguyên nhân: người dân bị những kẻ xấu kích động, lôi kéo; người dân không hiểu pháp luật; và cũng có phần người dân bị oan sai.
Chuyện dân oan đúng là có thật, còn có nhiều nữa trong xã hội chúng ta. Chính tôi đây cũng từng là dân oan, nhưng tôi vẫn viết như chưa hề có gì xảy ra. Đơn giản là vì tôi không chấp, tôi luôn viết vì cái đại thể, vì lợi ích chung, vì cái quý giá nhất là sự ổn định và thanh bình của đất nước. Kế nữa là chuyện tôi chứng kiến, cô Vũ Thị Hòa khi giúp tìm hài cốt liệt sĩ thất lạc đúng là điển hình của một dân oan. Thực tế cô đúng là đại ân nhân của nhiều gia đình nhưng lại bị rất nhiều cá nhân và cơ quan vu khống cô lừa đảo. Chính tôi đây nếu không giúp cô làm đơn kiện tất cả “chúng nó” thì cô bị bắt từ lâu rồi. Có thời đi đâu cô cũng phải bịt mặt, về quê gặp con cũng phải hẹn chỗ bí mật!
Như vậy vụ dân “nổi dậy” ở Đồng Tâm cần phải xem lại phần đền bù giữa những người lấn chiếm có giấy tờ và không có giấy tờ, sao cho có tình có lý và công bằng hơn, tránh thiệt thòi cho người dân. Cần nghiêm trị cả những cán bộ tham nhũng lẫn những kẻ chủ mưu kích động bạo loạn. Pháp luật không nghiêm tất xã hội sẽ loạn!
Tiếc là cũng như nhiều lĩnh vực trong xã hội còn yếu kém nền pháp luật của chúng ta đúng là còn rất yếu kém. Một mặt pháp luật không nghiêm, nhất là đối với bọn trí thức ngu dốt, lưu manh, tự do xuyên tạc, phóng đại, chửi chế độ như hát hay; ngược lại lại nghiêm quá, bỏ tù oan người ta, điển hình như vụ các ông Nguyễn Thanh Chấn, Huỳnh Văn Nén, v.v… Chuyện dân Đồng Tâm “nổi dậy” hôm nay nguyên nhân cơ bản cũng là do sự không nghiêm minh của pháp luật!
21-4-2017
ĐÔNG LA


Thứ Tư, 19 tháng 4, 2017

BÀI HỌC GIẢI TỎA ĐẤT Ở ĐỒNG TÂM

ĐÔNG LA
BÀI HỌC GIẢI TỎA ĐẤT Ở ĐỒNG TÂM
         
Hình ảnh các chiến sĩ công an làm nhiệm vụ đã bị “nhân dân” xã Đồng Tâm (Mỹ Đức, Hà Nội) bắt giữ đưa về giam giữ tại Nhà văn hóa xã chiều 15/4 có lẽ là một hình ảnh phản cảm nhất kể từ ngày quân dân VN chiến thắng những đội quân nước ngoài hùng mạnh nhất, giành lại chủ quyền, thống nhất đất nước.
Trong vụ việc trên, tìm hiểu sơ sơ tôi thấy từ chuyện quan sai dẫn đến dân gian là nguyên nhân chính. Quan sai nghĩa là cán bộ địa phương cho dân mượn đất của quốc phòng; dân gian nghĩa là ăn gian, đất mượn nhưng lại nghĩ là đất của mình, xây nhà, dựng cửa, con mua bán sang tên nhau, v.v… Trong khi đó việc thực thi pháp luật lại không nghiêm, có mâu thuẫn không giải quyết nghiêm minh, dứt điểm, để dây dưa, khi bây giờ bùng phát, mới thấy cần thực thi pháp luật thì đã muộn. Muộn vì câu chuyện dẫn đến hậu họa vô cùng tai hại, làm xã hội mất ổn định, làm lòng dân không yên. Bây giờ khi có chuyện liên quan đến đất đai bất kể thực chất thế nào dư luận luôn đứng về phía người dân, bọn “kền kền dân chủ” lại có cớ lu loa “nhà nước cướp đất của dân”!
          ***
          Việc hỗn loạn do việc thu hồi đất của dân, đền bù, giải tỏa mặt bằng vì mục đích công đã trở thành căn bệnh mãn tính, thể hiện sự sai trái và yếu kém nhiều mặt của xã hội VN. Việc quan sai, dân gian như vụ ở Đồng Tâm, Mỹ Đức, Hà Nội trên đã tệ hại nhưng vẫn chưa tệ hại bằng chuyện quan tham, dân oan. Ngay trên diễn đàn quốc hội, các nhà lãnh đạo, các đại biểu cũng nói đến việc tham nhũng chính sách, kinh doanh quyền lực, đã có những sự cấu kết giữa những người có chức trách với các doanh nhân đi thu hồi đất của dân, đền bù không công bằng, làm những công trình không vì an ninh quốc gia, không vì lợi ích công mà vì “nhóm lợi ích”! Đây mới chính là một trong những nguyên nhân đẩy đất nước đến nguy cơ tồn vong!
          ***
Nhưng chúng ta cần phải hiểu tất cả những chuyện giải tỏa mặt bằng liên quan đến việc di dời chỗ ở và công việc làm ăn của người dân, dù là chính đáng, cũng là rất khó khăn. Chúng ta hãy thử xem những khó khăn và cách giải quyết của ông Lý Quang Diệu như thế nào khi biến Singapore từ dơ bẩn trong quá khứ thành xanh, sạch như hôm nay qua vài ý trong cuốn  “Hồi ký Lý Quang Diệu: Từ Thế giới thứ Ba lên Thế giới thứ Nhất”:
Năm ngàn người bán thức ăn nấu sẵn trên đường phố đã phải di chuyển đến những trung tâm được thiết kế sẵn. Quen với việc làm ăn trên lề đường không phải thuê mướn và dễ dàng bắt khách, họ từ chối di chuyển đến các trung tâm nơi mà họ phải trả tiền thuê, tiền nước và tiền điện. Chúng tôi nhẹ nhàng nhưng cương quyết di dời họ và chu cấp toàn bộ tiền thuê nhà. Nhưng thậm chí, một số người vẫn từ chối.
Dần dần, chúng tôi hủy bỏ việc nuôi hơn 900.000 con heo trong 8.000 nông trại bởi vì heo làm ô nhiễm các con suối. Chúng tôi cũng đóng cửa rất nhiều các ao nuôi cá, chỉ để lại 14 ao cá trong các công viên nghiên cứu kỹ thuật công nghiệp và một vài ao cá dành cho việc câu cá giải trí. Bây giờ, cá được nuôi ở ngoài khơi trong các lồng lưới nông ở eo biển Johor cũng như trong các lồng lưới sâu dưới biển gần các hòn đảo ở phía Nam.
Chúng tôi cũng thiết lập một tổ chức tái định cư để giải quyết các tranh cãi và mặc cả liên quan đến mỗi đợt tái định cư, cả những người bán hàng rong, nông dân, hoặc những người làm nghề thủ công. Họ chưa bao giờ cảm thấy hạnh phúc khi bị di chuyển hoặc thay đổi công việc. Điều này quả là một công tác chính trị vốn mạo hiểm nếu không giải quyết cẩn thận và hợp lý sẽ khiến chúng tôi mất các phiếu bầu trong kỳ bầu cử tới. Các công chức ủy ban và các nghị sĩ mà các khu vực bầu cử của họ cũng chịu tác động đã giúp đỡ chúng tôi giới hạn tình trạng sụp độ chính trị.
Việc tái định cư cho các nông dân là rất khó khăn. Chúng tôi trả tiền bồi thường dựa trên diện tích của các cấu trúc nông trại, các khu vực đã được tráng nền của các khoảng đất trống trong nông trại mà họ sở hữu, và số lượng cây ăn trái cũng như các ao cá. Khi nền kinh tế trở nên thịnh vượng, chúng tôi tăng số lượng, nhưng thậm chí số tiền bồi thường hào phóng nhất cũng không đủ.
Những nông dân lớn tuổi không biết làm gì với số tiền bồi thường cho họ. Sống trong những căn hộ, họ nhớ những con heo, con vịt, con gà, các cây ăn trái, và những vườn rau của họ vốn cung cấp cho họ những thức ăn miễn phí. 15 đến 20 năm sau khi được tái định cư ở các nhà mới của HDB, rất nhiều người vẫn còn bỏ phiếụ chống lại PAP (Đảng Hành động Nhân dân Singapore). Họ cảm thấy rằng chính phủ đã phá hủy cách sống của họ.”
 “Vào tháng 11 năm 1987, tôi cảm nhận được một điều toại nguyện lớn lao là khai thông sông Singapore và Kallang Basin sạch, sau đó là các ống cống mở của Singapore. Tại buổi kỷ niệm Clean River (Sông Sạch) tôi trao tặng những người có trách nhiệm những huy chương vàng để ghi nhớ sự đóng góp của họ…
Đằng sau mỗi dự án thành công đó là một nhân viên có năng lực, được huấn luyện trong kỷ luật và cống hiến những kiến thức của anh ta cho những dự án độc nhất vô nhị của chúng tôi. Sẽ không có một Singapore sạch và xanh nếu không có Lee Ek Tieng…”
“Những khu nhà cao tầng ven bờ biển được xây dựng từ những xưởng đóng tàu nhỏ xấu xí. Thật là một giấc mơ khi thả bộ dọc theo hai bên bờ của sông Singapore. Các cửa hàng và các kho hàng đã được phục hồi lại và trở thành những quán cà phê, nhà hàng, cửa hàng, khách sạn, và mọi người tổ chức các bữa tiệc ngoài trời bên bờ sông hoặc trong những chiếc thuyền rồng Trung Quốc đậu dọc theo bờ sông
          ***
Bất luận nguyên nhân thế nào thì việc bắt giữ công an thi hành nhiệm vụ như dân ở xã Đồng Tâm, huyện Mỹ Đức, Hà Nội cũng là phạm pháp. Khi làm nhiệm vụ các chiến sĩ hoàn toàn có quyền tự vệ, họ bị bắt hoàn toàn không phải do họ “không có võ” mà chỉ vì họ thương dân, không “ra tay” mà thôi. Hình ảnh những chiến sĩ công an trẻ măng con em nhân dân bị nhân dân bắt trông hơi buồn cười. Như phim Mỹ thì không bao giờ có chuyện đó, đối tượng chỉ cần ngọ nguậy hung khí là cảnh sát sẽ nã đạn ngay rồi! Vì vậy “nhân dân” qua vụ này cần phải đi học pháp luật!
19-4-2017
ĐÔNG LA


Thứ Hai, 17 tháng 4, 2017

GẶP LẠI TƯỚNG NGUYỄN NGỌC DOANH LẠI NÓI CHUYỆN CÔ HÒA

ĐÔNG LA
GẶP LẠI TƯỚNG NGUYỄN NGỌC DOANH
LẠI NÓI CHUYỆN CÔ HÒA

Thời gian qua tôi liên tục gặp Tướng Nguyễn Ngọc Doanh, nguyên Phó Tư lệnh Chính trị Quân đoàn 4, nguyên Phó Tư lệnh Mặt trận 479. Một, lần vợ chồng Chương-Ly mời đến nhà nhân có mẹ Ly và Trần Miêu vào chơi và công tác; hai, lần Trần Miêu mời tham dự lễ dâng hương Vua Hùng đồng thời vinh danh tinh hoa đất Việt tại đền thờ do tạp chí của Trần Miêu tổ chức; và ba, mới hôm qua tham dự lễ cưới của con trai Hoa-Thương.
Nguyễn Ngọc Doanh là một vị tướng thứ thiệt từng vào sinh ra tử trong chiến trường, một lần bị thương đã được đồng đội đưa xuống nằm dưới huyệt, trước khi lấp đất một người sờ chân thấy còn nóng đã mang lên và ông đã sống lại. Trong nhóm đồng đội của ông đó có ai ngờ có ông Phẫu, nhà ở sát sau lưng nhà tôi, chỉ cách một vườn chuối, ở làng Đông La, quê tôi. Tướng Doanh đã về tận làng tôi gặp lại người đồng đội đó và cho tôi biết một câu chuyện đặc biệt ấn tượng vì sống xa quê tôi không biết, ông Phẫu nuôi lợn không biết thế nào đó mà để nó đớp mất cụm “của quý”!
Tướng Doanh dù đã về hưu nhưng vì nặng tình nặng nghĩa với bao đồng đội đã hy sinh, ông nhận trọng trách làm giám đốc một trung tâm tìm kiếm hài cốt liệt sĩ, cơ quan ông là một trong những đơn vị tổ chức và chính ông là người đã đến nhờ cô Vũ Thị Hòa tìm thấy các liệt sĩ hy sinh trong trận đánh ở Cần Lê, Tây Ninh (Tống Lê Chân). Vì vậy mà khi viết bài tố cáo Thu Uyên phạm tội vu khống cô Hòa tôi đã đi tìm gặp ông, với tư cách là một nhân chứng. Gặp lại tôi ông lại nhắc lại chuyện ông đã tận mắt chứng kiến và tin tưởng tuyệt đối khả năng tìm mộ thất lạc của cô Hòa, chuyện ông viết đơn gởi Bộ Quốc Phòng cam đoan, nếu vụ ở Cần Lê tìm sai các hài cốt liệt sĩ ông sẵn sàng ra tòa án binh, chịu tội tử hình. Cuối cùng ông không bị xử nhưng Bộ Quốc phòng cũng không công nhận hài cốt liệt sĩ và  đã cho “hoàn thổ”. Hôm đó Tướng Doanh nói với tôi:
-Minh đã gọi điện cho ông Lê Nam Phong. Mình thì nói “chúng nó tàn nhẫn quá” không ngờ ông ấy nói: “Chúng nó độc ác quá!”
Lê Nam Phong là Trung tướng, nguyên Hiệu trưởng trường Sĩ quan Lục quân 2, một trong những cựu chiến binh đã nỗ lực tìm kiếm hài cốt của 164 Liệt sĩ tại Tống Lê Chân trong suốt 40 năm qua mà không được.
 Gặp lại tôi, Tướng Doanh cũng nhắc lại chuyện ông cùng anh Vịnh và anh Đỗ Kim Long đến thăm cô Hoà tại xã Ngọc Thanh, Phúc Yên, Vĩnh Phúc, cô đã cảnh báo anh Long coi chừng, thì về TPHCM, đúng hai tháng sau anh Long đã bị chết.
Về chuyện chuyện này chính cô Hòa cũng gọi điện cho tôi:
-Anh thấy chưa, ông Doanh gần 80, ông Vịnh 70, sao cô không bảo mà lại bảo ông Long chưa đến 60 coi chừng. Cô có thể gia hộ cho qua được nhưng tiếc là ông ấy đức năng không thắng nổi số anh ạ.
Sáng qua, trước khi dự đám cưới, chúng tôi tụ họp ở nhà ông Lương Văn Nhương, tôi nói với Tướng Doanh, những người ở vườn vải, chỗ cô Hòa, mới được chứng kiến những chuyện thần diệu lắm, từ nay những kẻ láo lếu với cô hãy coi chừng. Tôi gọi Huyền đến mở máy cho Tướng Doanh coi:
          Ông chăm chú coi, chỉ còn biết bái phục những chuyện kỳ lạ còn hơn cả hoang đường mà thôi.
Trưa qua, khi vào dự lễ tiệc, tôi cũng gặp một nhân vật có chuyện nhớ đới. Ông này là Dương Túc, là thợ tạc tượng, cũng từng được cô Hòa cảnh báo mà không nghe đã gặp phải tai nạn khủng khiếp.
 
Hôm đó cô Hòa đã gọi cho tôi giọng vô cùng bức xúc:
-Anh Đông La, em chán quá rồi, anh viết ngay lên cho cô, cô không muốn gặp ai nữa, gặp cô cô nói không chịu nghe, lúc nào cũng nghĩ đến tiền, lo kiếm tiền, đến lúc tai họa xảy ra lại kêu cứu. Việc xảy ra rồi còn cứu cứu cái gì?
-Chuyện về ai cô? Mà người ta bị làm sao cô?
-Tức quá! Tức quá! Để cô đỡ tức đã, cô kể anh nghe. Cái ông Dương Túc mà anh cũng đã gặp, đã biết đó… Hôm qua ông Túc bị tai nạn, bị dập phổi…, cấp cứu tại bệnh viện 175 rồi. Tuần trước cô đã nói với ông ấy ra hẳn chỗ cô đi, cô gia hộ cho mới mong thoát nạn vào tháng 10 (âm) này này. Ông ấy mới gọi điện cho ông Ba nhờ cô gia hộ cho. Cô bảo với ông Ba, cả bà Ba nữa nói với ông Túc ra chỗ cô ngay, nếu không lần bị tai nạn vào tháng 10 này là chết luôn đấy. Ra chỗ cô có mất gì đâu, có phải góp tiền, góp gạo gì đâu, cô nuôi ăn ở luôn. Vậy mà tham công, tiếc việc, lo kiếm tiền, không chịu nghe cô. Hôm qua việc xảy ra rồi, bà vợ lại rối rít gọi cô cầu cứu; cứu cái gì, việc xảy ra rồi cứu cái gì. Nói không chịu nghe giờ còn gọi làm gì? Còn nhiều người nữa cơ. Anh viết lên cho cô, nói không chịu nghe thì đừng gặp cô nữa, cô không muốn gặp ai nữa. Cô bức xúc quá! Tức quá!...
Gặp lại ông Túc tôi rất mừng, không có cô Hòa gia hộ cho thì gặp phải tai nạn như thế ông ấy “toi” rồi. Trông ông ấy khá khỏe mạnh chỉ tội đi vẹo một bên, tôi hỏi:
-Sao? Hồi ấy ông bị tai nạn làm sao?
-Em bị gãy cột sống, ba xương sườn và xương… (vì ồn ào tôi nghe không rõ hình như là xương đùi!
***
Còn rất nhiều chuyện cô Hòa cảnh báo đúng tai ương như vậy. Nghĩa là cô có thể thấy được tương lai, tương tự cô cũng thấy được quá khứ y như vậy, chứng tỏ cô có thiên nhãn thông đúng như kinh Phật đã ghi.
Mới đây ông TSBS Lương Chí Thành cũng vào công tác có ghé nhà chơi, tôi hỏi:
-Sao, sau thời gian gặp cô Hòa ông nói thật suy nghĩ của ông về khả năng của cô xem sao?
-Quả thật em thấy cô có khả năng nhìn xuyên mặt đất thật sau lần chứng kiến một việc cô làm ngay tại đất vườn vải của cô anh ạ.
-Lần đầu ông chứng kiến việc lấy cái hũ trong vụ tìm mộ bà nội tôi mà.
-Hôm ấy đêm tối, đào lấy cái hũ cũng nông, em còn chút lăn tăn, nhưng chuyện em chứng kiến ở vườn vải thì đúng 100%!
-Nói thật với ông, là nhà nghiên cứu tôi coi trọng nhất việc cô Hòa có hay là không khả năng siêu phàm, những điều vượt tầm nhìn của cả triết học lẫn khoa học, để giới thiệu cho cả nhân loại biết, để mọi người nhận thức cho đúng. Nếu đúng có khả năng siêu phàm nghĩa là thế giới tâm linh có thật, luật nhân quả, quả báo, luân hồi là có thật. Vì vậy mà loài người cần phải sống cho đúng đạo, chỉ cần đúng đạo làm người thôi, cần ứng xử với nhau, với thiên nhiên cho đúng là đã quá tốt rồi. Còn đạo làm Thần, làm Phật có lẽ chỉ dành cho một số rất ít người, những người có căn tu, đã tu từ nhiều tiền kiếp rồi. Chỉ vậy thôi chứ mình có cần quảng bá cho cô làm cái gì đâu. Còn chuyện cô tốt hay xấu, làm giám đốc công ty giỏi hay dở lẽ ra tôi không quan tâm. Nhưng rồi giữa cô và tôi lại có quá nhiều chuyện nặng tình nặng nghĩa, nhà tôi về thờ cúng, mồ mả, bệnh tật cũng phải nhờ cô, ngược lại cô cũng gặp phải quá nhiều chuyện quá rắc rối. Khổ một cái Đời và Đạo lại có nhiều cái ngược nhau, nên cô dù trong thế giới tâm linh nhìn xuyên được không gian, thời gian nhưng với đời phàm nhiều khi cô lại như một “con nai vàng ngơ ngác”. Như cô hỏi tôi rồi hỏi ông “tại sao lại có con?” đấy! Vì vậy mà có nhiều chuyện tôi hay cãi nhau với cô.
-Thôi anh đừng cãi nhau với cô nữa.
-Không cãi nếu cô bị làm sao thì làm sao tôi yên được. Thực lòng tôi đúng là rất thương cô ấy.
Tôi nói với Thành và Thành cũng xác nhận có lúc thấy cô đúng là thần thánh không sợ đứa nào hết nhưng có lúc cô cũng lại mềm yếu y như tất cả mọi người. Khi gặp chuyện cô gọi cho tôi cả chục lần, cả ngày, cả lúc nửa đêm… Có lần cô kể với tôi: “Em tức quá, em đến tận sân cơ quan, em hét lên “Tao thách chúng mày bắt bà đấy”. Tôi bảo cô ơi, đúng sai thế nào cần dựa vào pháp luật để đối thoại, như cô bị những người ở từ QK7, các tỉnh Long Khánh, Đồng Nai, Bình Phước, Pleiku, Gia Lai đến Bộ Quốc Phòng; còn bị con Thu Uyên dựa vào những nơi đó, vào cả Viện Pháp Y QĐ, vu khống cô trên VTV1, chúng nó chỉ muốn bắt cô ngay, vậy mà em làm đơn giúp cô kiện tất cả chúng nó. Dù pháp luật chưa hoàn toàn được thực thi công minh nhưng chúng nó có làm gì được cô đâu? Bây giờ cô cáu lên cô chửi tất cả, mình từ đúng lại thành ra sai đấy, mà em thì cô có đúng mới bảo vệ được cô, cô sai làm sao em cãi được?
Vì vậy tôi thấy cô cần và khuyên cô nên tìm luật sư, như các nước văn minh, những việc liên quan đến pháp luật luật sư thường thay mặt thân chủ nói chuyện. Cô khoe “tìm được rồi”, luật sư “có tài, có tâm” lắm, kỳ này sẽ đi thu thập bằng chứng kiện hết từ QK7 đến VTV, bắt hết chúng nó đi tù. Tôi rất mừng cho cô nhưng rồi quá thất vọng khi trong lễ khai trương công ty vừa qua, thấy cô vẫn bị địa phương hành cho khốn khổ. Kỳ này nghe mọi người ở vườn vải nói sẽ không còn sợ gì nữa, những kẻ xấu, kẻ ác sẽ bị thần thánh trừng trị, tôi rất mừng và rất mong như vậy.
17-4-2017
ĐÔNG LA


Thứ Hai, 10 tháng 4, 2017

VỀ NHỮNG HÀNH ĐỘNG VI PHẠM CẢ PHÁP LUẬT LẪN GIÁO LUẬT

ĐÔNG LA
VỀ NHỮNG HÀNH ĐỘNG VI PHẠM
CẢ PHÁP LUẬT LẪN GIÁO LUẬT
Có lẽ nhận thấy biểu tình trong các cuộc Cách mạng màu có hiệu quả trong việc lật đổ thể chế ở Đông Âu và Trung Đông nên liên tục trong thời gian qua các nhóm chống đối luôn kiếm cớ kích động người dân ở ta biểu tình. Khi các cuộc biểu tình chống Trung Quốc hồi trước diễn ra, trong một bài tôi đã viết như thế này:
“Còn để thỏa lòng “yêu nước” của nhiều vị, tôi thiết tha đề nghị nhà nước thành lập một Mặt trận chống Tàu, suy tôn tướng Vĩnh làm tư lệnh, ông Đằng làm chính ủy, ông Huệ Chi, người từng phát hiện ra điều thâm sâu cả thế giới không ai biết: Einstein học trò của Lão Tử, sẽ làm quân sư chắc chắn sẽ giỏi hơn Gia Cát Lượng nhiều; ông Chu Hảo, Quang A sẽ phụ trách quân giới. Ngày xưa ông Trần Đại Nghĩa mới là kỹ sư còn chế tạo được vũ khí làm Pháp khiếp vía, các ông này là GS, TS chắc phải làm được vũ khí hùng mạnh hơn nhiều. Để mặt trận tươi mát cho Minh Hằng, Thục Vy, Phương Uyên,… làm những nữ ủy viên, phụ trách việc gào thét cho quân địch ù tai mà chết. Mặt trận sẽ tụ tập con, cháu, chắt, chít của các vị, cùng các chiến sĩ “dân chủ” cả ở trong nước lẫn hải ngoại v.v… Trận đầu sẽ giành lại Hoàng Sa. Sau đó sẽ thừa thắng chiếm luôn TQ cho gọn. Rồi tiện thể chiếm luôn Nga Xô để biên giới ta giáp các nước dân chủ Tây Âu văn minh. Thế là không còn phải lo gì nữa”.
Kỳ lạ ở chỗ người ta không nhận ra những cuộc biểu tình chỉ mang đến sự hỗn loạn và chết chóc, nội chiến ở Trung Đông đang diễn ra trong chính những ngày hôm nay như những tấm gương tầy liếp người ta cũng không nhìn thấy. Vì vậy mà các cuộc biểu tình quấy rối vẫn cứ xảy ra.
Vụ gây rối của giáo dân Song Ngọc, Quỳnh Lưu dưới sự chỉ đạo của linh mục Nguyễn Đình Thục diễn ra chưa lâu, tiếp theo linh mục Nguyễn Văn Lý mới ra tù lại lên mạng kêu gọi "toàn thể Quốc Dân Việt biểu tình". Và gần đây nhất giáo dân ở Hà Tĩnh lại bị mấy ông linh mục “dắt mũi” đi làm loạn, còn chiếm được cả  trụ sở UBND huyện Lộc Hà, v.v…
Mấy người có đạo thường tự hào mình được Chúa che chở, dạy dỗ, soi sáng, vậy chúng  ta thử xem trong Kinh thánh, Chúa có dạy họ đi biểu tình chống chính quyền, gây bạo loạn như vậy không?
***
Đạo Thiên chúa ở VN đa phần là Công giáo theo Giáo hội Công giáo Rôma. Các văn kiện tiếng Việt của Giáo hội, của Ban Tôn giáo Chính phủ đều dùng chữ "Công giáo". Công giáo lại thuộc Ki-tô giáo, thờ Thiên Chúa Ba Ngôi, trong đó Chúa Giêsu là ngôi Chúa Con, chính là người sáng lập ra Kitô giáo.
Giêsu là người Do Thái. Cuộc đời cũng như lời dạy của Chúa Giêsu được ghi chép thành Kinh Tân Ước.
Giêsu cùng các môn đồ lên thành Jerusalem vào dịp Lễ Vượt Qua (Passover), vào Đền thờ Jerusalem, đã bị bắt giữ theo lệnh của Toà Công luận (Sanhedrin) bởi viên Thượng tế  Caiaphas, với sự chỉ điểm cho lính La Mã nhận diện Giêsu bằng cái hôn của Judas, một môn đồ đã bội phản.
Theo Kinh Tân ước, sứ mệnh của Chúa Giêsu là đi giao giảng về tình yêu thương nên đã thu hút được rất nhiều người tụ họp. Giới lãnh đạo Do Thái giáo đã bất đồng với Giêsu, đã cáo buộc Giêsu tội phạm thượng và giao ông cho các quan chức Đế quốc La Mã để xin y án tử hình. Tổng đốc Philatô đã miễn cưỡng ra lệnh đóng đinh Giêsu trên thập giá.
Vì vậy mà dẫn đến một nghịch lý lớn cho đến tận ngày nay. Chúa Giêsu là người Do thái, Kitô giáo (tin và thờ Chúa Giêsu) hiện là tôn giáo lớn nhất thế giới với 2,4 tỉ tín hữu trên khắp thế giới, chiếm khoảng 33% dân số thế giới (năm 2015). Người ta tin vào sự giáo huấn, sự chết trên thập tự giá và sự sống lại của Chúa Giêsu Kitô như được ghi trong Kinh Tân Ước. Người Kitô giáo tin rằng Giêsu là Con của Thiên Chúa và là Đấng Cứu Thế của người Do Thái như đã được tiên báo trong Kinh Cựu Ước. Nhưng chính hầu hết người Do Thái lại phủ nhận Chúa Giêsu. Họ không tin một Đấng Cứu Thế xuất thân tầm thường, con một ông thợ mộc, sinh ra trong một máng cỏ như Chúa Giêsu, vì vậy mà đến nay họ vẫn đang đợi Đấng Cứu Thế của họ, và đạo họ theo vẫn là đạo gốc, chính là đạo Do thái.
Vậy trong Kinh Tân ước có cái gì để hàng tỷ người trong các dân tộc khác nhau trên khắp thế giới chịu tin Chúa Giêsu? Có lẽ nào Chúa lại có những lời dạy để hôm nay những ông linh mục dựa vào kích động người dân Hà Tĩnh làm loạn?
Không gì tiện và thú vị bằng việc tìm hiểu kinh sách qua phim ảnh. Chúng ta hãy xem lại bộ phim Ben-Hur (1959), một bộ phim kinh điển, bất hủ, vĩ đại, đã được đề cử tới 12 giải Oscar và đã đoạt kỷ lục 11 giải này. Đa phần người ta nhớ bộ phim này có cuộc đua xe do ngựa kéo đã trở thành một trong các cảnh nổi tiếng nhất của điện ảnh. Còn những người thiên về tư tưởng sẽ thấy bộ phim có những nội dung rất sâu sắc về cuộc đời Chúa Giêsu qua những câu đối thoại đầy ý nghĩa của các nhân vật.
Như thấy Ben – Hur (nhân vật chính) nuôi ý định trả thù quân La Mã, những người đã bức hại chính anh, bức hại mẹ và em gái anh, Esther (người yêu) đã khuyên răn:
          “Bậc thầy trẻ tuổi” mà Esther nhắc tới chính là Chúa Giêsu.
Như vậy lời dạy của Chúa Giêsu chính là lòng thương yêu, là tha thứ, là xóa bỏ hận thù, có đâu như một số người mang danh linh mục ở VN đã và đang kích động sự bạo loạn.
Và rồi khi chứng kiến Chúa Giêsu bị đóng đinh và chết trên thập giá, đến lượt Ben-Hur nói với Esther sự “giác ngộ” của chính mình:
         Vậy tại sao những người mang danh linh mục, những người "được Chúa chọn" đi giảng dạy lời Chúa lại làm ngược lại. Hay họ nghĩ việc Chúa Giê su bị đóng đinh đã chịu tội thay cho họ như đoạn đối thoại của Ben-Hur với một vị trưởng lão thì họ có thể tùy tiện phạm tội:
          Vì vậy những kẻ mang danh linh mục đã và đang kích động giáo dân bạo loạn không chỉ phạm pháp mà còn phản Chúa, với họ không chỉ chính quyền cần thực thi pháp luật mà Giáo hội cũng cần phải thực thi nghiêm  minh giáo luật!
          10-4-2017
          ĐÔNG LA

Thứ Năm, 6 tháng 4, 2017

LẠI NÓI CHUYỆN ĂN CHAY CHỐNG UNG THƯ TRƯỚC TIN NS DUY THANH ĐANG ĐỢI CHẾT

ĐÔNG LA
LẠI NÓI CHUYỆN ĂN CHAY CHỐNG UNG THƯ
TRƯỚC TIN NS DUY THANH ĐANG ĐỢI CHẾT

Con người thường có thói quen tư duy theo quán tính, theo thói quen, theo lẽ thường, theo đám đông, nghĩa là tư duy mang tính chất bầy đàn, kể cả chuyện tin “theo khoa học”. Vì lẽ đó người ta khó tin những điều khác biệt, trái với lẽ thường, nhất là lại “phản khoa học”. Nhưng nếu hiểu sâu sắc khoa học sẽ thấy có những hiện tượng khác thường nhưng lại là sự thật, chỉ những nhà bác học đủ thông thái mới nhận ra, nghiên cứu, giải thích và khi chứng minh được tức là họ đã đưa cả nền khoa học phát triển, đã chỉ cho cả nhân loại những nhận thức mới. Như việc phát minh ra phản vật chất, vận tốc ánh sáng là hằng số, năng lượng phát xạ gián đoạn, khối lượng uốn cong không-thời-gian, v.v…
            Dài dòng một chút để nói về chuyện ăn chay chống ung thư cũng có nét trái lẽ thường tương tự như vậy. Tại sao thực tế đã có nhiều nhân chứng kể cả những giải thích có cơ sở khoa học chứng minh chuyện ăn chay chống được ung thư là có cơ sở, là sự thật, sao ngành y của cả thế giới vẫn chưa nghiên cứu và áp dụng một cách bài bản?
Vì vậy mà thật đau lòng khi thấy trên các báo đang đưa tin diễn viên Duy Thanh đang ở giai đoạn đợi chết sau giai đoạn điều trị tích cực “theo khoa học” tại các bệnh viện:

            Vì vậy mà lại muốn chia sẻ bài viết dưới đây.
6-4-2017
            ĐÔNG LA

Hết bệnh, cựu cán bộ Viện 108 miệt mài nghiên cứu về thực dưỡng

Thứ Tư, 23/11/2016 06:45 GMT+7

(PLO) - Câu chuyện chiến thắng tử thần ung thư của vợ chồng anh Dương (đã đăng ở CCPL số 458) không phải là trường hợp duy nhất và đầu tiên ở Việt Nam. Ngay từ năm 1983, có người đã chữa bệnh thành công nhờ phương pháp này. Đó là ông Nguyễn Minh Tuấn (72 tuổi), cựu cán bộ Viện 108, con trai của  Viện trưởng Viện Quân y 108 thời kỳ những năm 60. 
Ông Tuấn say sưa nói về phương pháp nhịn ăn để chữa bệnh
Từ việc tự chữa bệnh cho mình, ông Tuấn đã nghiên cứu rất kỹ phương pháp thực dưỡng Ohsawa. Chúng tôi đã có cuộc trò chuyện với ông để đi tìm những lý giải khoa học cho cách trị bệnh này. 
Nhịn ăn để thay đổi 'môi trường' máu
Bằng cách nào mà từ những năm 1980 ông đã biết đến phương pháp nhịn ăn và thực dưỡng này?
Tôi phát hiện ra bệnh khi đã ở giai đoạn muộn, 2 khối u khá to ở phổi. Tôi công tác trong Viện 108 nên được tạo mọi điều kiện để chữa trị. Nhưng trong quá trình điều trị, chínhchủ nhiệm khoa Đông y của Viện 108 đã… mở đường cho tôi đến với nhịn ăn và thực dưỡng. Khi đó, tôi chỉcó được rất ít tài liệu nhưng không hiểu sao tôi lại có niềm tin mãnh liệt vào phương pháp này. Và tôi quyết định đi theo.
Chắc hẳn ông đã gặp rất nhiều ngăn cản?
Tất nhiên rồi. Đến tận bây giờ vẫn còn nhiều chuyên gia y tế dinh dưỡng cho rằng nhịn ăn và ăn gạo lứt muối mè là phương pháp bịp bợm phản khoa học thì ngày ấy, cách đây hơn 30 năm làm gì có ai đồng tình với mình. Nhưng tôi cương quyết xin ra viện về nhà tự chữa bệnh.  
Tôi ra viện ngày 20/8/1983. Giấy ra viện còn ghi rất rõ ràng: “U thùy trên phổi phải. Đã thuyết phục bệnh nhân điều trị nhưng bệnh nhân không chịu sử dụng thuốc men cũng như thực hiện các xét nghiệm theo dõi và điều trị. Bệnh nhân thiết tha làm đơn xin ra viện để tự điều trị và chịu trách nhiệm với bệnh tật”. 
Các bác sĩ buộc phải viết như thế vì đúng là họ đã thuyết phục tôi rất nhiều. Nhưng tôi vẫn quyết chọn đi theo con đường ở Việt Nam chưa ai đi dù trên thế giới đã khá phổ biến ở thời điểm ấy. 
Bố ông từng là Viện trưởng Viện Quân Y 108, sau này là Giám đốc Bệnh viện Việt Tiệp Hải Phòng vẫn đồng ý cho ông đi theo phương pháp kỳ lạ này sao?
Khi phát hiện ra tôi bịbệnh, sự lựa chọn đương nhiên là theo Tây y. Nhưng khi tôi từ chối thì bố tôi cũng vẫn tôn trọng sự lựa chọn của tôi. Ông không tin đâu nhưng cũng không can thiệp mạnh. Tôi ăn 100% gạo lứt muối vừng nhưng chỉ ăn ngày 2 bữa sáng và trưa, bữa tối nhịn, ngày Chủ nhật thì tuyệt thực. Lúc đó, tôi còn đi làm ở bệnh viện nên không thể nhịn ăn dài. 
Sau 4 tháng, tôi giảm 25kg. Thấy sức khỏe của tôi quá suy sụp, bệnh viện đánh xe về tận nhà, bắt tôi phải vào viện điều trị.Tôi buộc phải chấp hành mệnh lệnh nhưng ở viện, tôi kiên quyết không uống một viên thuốc nào, không làm xét nghiệm sinh thiết, chỉ chấp nhận chụp phim hai lá phổi. 
Kết quả chụp X-quang cho thấy, khối u to như quả trứng gà trong phổi tôi đã biến mất hoàn toàn. Các bác sĩ rất ngạc nhiên. Bố tôi đến bệnh viện xem phim cũng thấy sửng sốt. Dù trong lòng rất vui mừng vì con trai đã cách ngưỡng tử thần khá xa nhưng ông vẫn giữ im lặng. Người nhà ai cũng mừng vui, chỉ có tôi hiểu rằng, tôi mới chỉ cắt được ngọn cây còn cái gốc mới đáng sợ. Chữa được bệnh từ gốc mới được hiểu là đã khỏi bệnh.
Ông đã có những lý giải gì khi kiên quyết chọn phương pháp nhịn ăn và thực dưỡng này? 
Thực ra để hiểu phương pháp này rất đơn giản. Ví dụ một cái cây không tưới nước, bón phân sẽ không thể xanh tươi.Con vật cũng tương tự, không có thức ăn nó sẽ còi cọc, không thể lớn được. Và con người cũng vậy. Không ai có thể sống nếu không có ăn, có uống. Từ nguyên lý đơn giản, ta có thể hiểu rằng, bệnh tật không được nuôi dưỡng, bệnh tật cũng sẽ chết đi. Con vi trùng cũng tương tự. Tất cả các thực vật, động vật, bệnh tật nào cũng sẽ chết đi khi không được cung cấp dinh dưỡng. 
Do đó, khi tiến hành nhịn ăn là gần như ta thay toàn bộ nguyên liệu máu trong cơ thể,tiêu diệt vi trùng và bệnh tật bởimáu bệnh tật là máu đục, máu xấu, là môi trường tốt để bệnh tật, vi khuẩn sinh sôi nảy nở. Nếu chúng ta tiến hành thay máu và cung cấp lượng thức ăn thanh đạm cho cơ thể là giữ cho môi trường máu của cơ thể luôn ở trạng thái vô trùng. Ăn gạo lứt muối vừng rất thanh đạm. Sau khi nhịn ăn và ăn lại, máu của cơ thể đã thay đổi toàn bộ. Lúc này, trong cơ thể con người hoàn toàn là môi trường vô khuẩn, do đó, vi khuẩn, khổi u không có đất để sinh sống. 
Đó là lý do vì sao tôi chưa thực sự vui mừng khi biết khối u của mình biến mất. Vì mới chỉ là thay đổi môi trường máu để vi khuẩn, khối u không còn đất sống. Nhưng duy trì chúng ra sao để không thể có điều kiện cho các khối u tái phát mới là điều quan trọng. Và tôi đã thực hiện việc ăn gạo lứt muối vừng hơn 30 năm nay, luôn giữ cơ thể thanh đạm. Bạn thấy đấy, tôi vẫn mạnh khỏe, minh mẫn, vẫn nói chuyện rất cụ thể rõ ràng với bạn và có những kiến giải khoa học về phương pháp này. 
Có thể xảy ra việc chết vì đói trước khi chết vì ung thư?
Ông có thể nói rõ hơn cách thực hiện phương pháp này? Và những đối tượng nào có thể áp dụng?
 - Tất cả mọi người đều có thể áp dụng phương pháp này nhưng cũng giống như tây y, phải điều trị sớm mới mang đến hiệu quả. Nếu bạn đã đến rất muộn, không đủ thời gian để điều trị thì cũng không thể cứu được. Trước khi nhịn ăn phải tiến hành rửa ruột bằng việc ăn cháo loãng. Ngày đầu tiên ăn cháo thật loãng, mỗi bữa ăn 3 bát. Ngày thứ 2 giảm đi một nửa lượng cháo so với ngày đầu tiên, ngày thứ 3 chỉ uống nước cháo loãng.
Chúng ta phải đảm bảo để làm sao phân không còn trong cơ thể rồi mới bắt đầu nhịn ăn. Trong 3 ngày này, ăn thêm 50gram vừng mỗi ngày để tăng sự nhuận tràng. Trong quá trình nhịn ăn không được đưa bất kỳ một loại thức ăn nào vào cơ thể, trừ nước lọc. Thậm chí nước rau luộc cũng không đươc động đến vì trong nước rau luộc cũng vẫn có dinh dưỡng. Kể cả đánh răng cũng chỉ đánh bằng nước lã, không được dùng thuốc đánh răng hoặc pha nước muối để đánh. Khi nhịn ăn đến ngưỡng chúng ta mới bắt đầu ăn lại, bắt đầu từ nước gạo lứt rang rồi cháo loãng và cơm.
Nhưng liệu có thể xảy ra việc người bệnh mất mạng vì nhịn đói quá nhiều ngày trước khi chết vì bệnh ung thư không, thưa ông?
- Chết vì đói ư? Chúng ta đều hiểu rằng chết vì đói chỉ xảy ra khi trong con người không còn chất dinh dưỡng. Tất nhiên còn phụ thuộc vào thể trạng từng người để quyết định nhịn ăn bao nhiêu là đủ. 
Theo phương pháp này, nhịn ăn có 2 giai đoạn: giai đoạn 1 là nhịn bữa ăn đầu tiên cho đến khi xuất hiện cơn đói, có thể mất khoảng 10-40 ngày. Lúc này sẽ có những dấu hiệu báo hiệu cho thấy đã đến lúc được ăn trở lại bằng những cơn co bóp dạ dày. Nếu người nhịn ăn không nhận ra dấu hiệu này, tiếp tục nhịn ăn thì sẽ gây hậu quả nghiêm trọng. Do đó, tôi vẫn thường đồng hành cùng các bệnh nhân trong suốt quá trình nhịn ăn. 
Điều đặc biệt cần nhắc nhở bệnh nhân nhịn ăn là khi ăn lại tất cả phải nhai thật kỹ. Mỗi miếng cơm phải nhai ít nhất 100 lần. Nhai như vậy không phải để người bệnh dễ nuốt mà là một hoạt động kích thích tiết nước bọt, để thực phẩm ngấm vào thành dạ dày hiệu quả nhất và tạo khả năng hấp thu tối đa, cung cấp đủ dinh dưỡng cho cơ thể. 
Hiện giờ, sau 30 năm thực hiện phương pháp thực dưỡng để chữa ung thư, tôi vẫn thi thoảng ăn thịt cá nhưng chỉ ăn một lượng rất nhỏ, chỉ bằng khoảng 10% lượng thức ăn đưa vào cơ thể thôi. Có thể ăn 1-2 lần/tuần. 
Được biết ông đã tiến hành hướng dẫn, điều trị cho người bệnh hơn 30 năm nay. Ông có ý kiến gì về việc nhiều chuyên gia, nhà khoa học cho rằng đây là phương pháp phản khoa học? 
Tôi làm bằng cái tâm của mình. Tôi không lấy tiến của họ dù tôi đến tận nhà người bệnh để hướng dẫn điều trị. Tiếc là cho đến tận bây giờ, phương pháp này vẫn chưa được nghiên cứu cụ thể ở Việt Nam dù đã có rất nhiều người khỏi bệnh. 
Năm 2007, Liên hiệp Hội Khoa học Kỹ thuật Việt Nam đã tổ chức một hội thảo về thực dưỡng. Tôi đã được mời trình bày tại hội thảo này. Tất nhiên trong hội thảo có nhiều người phản đối, cho rằng đây là bịp bợm nhưng cũng có người cho rằng cần phải nghiên cứu cụ thể, rõ ràng hơn dựa trên những thông tin và bằng chứng cụ thể về những người đã chữa được ung thư thông qua các bệnh án mà tôi cùng với một bác sĩ ở Viện Nhi mang đến trình bày. 
Còn các nhà khoa học nói thế thực sự là phiến diện bởi phương pháp này có những lý giải rất khoa học mà tôi đã nói ở trên. Và các nhà khoa học cũng đã có những phân tích rất cụ thể về dinh dưỡng của gạo lứt. Cụ thể lớp cùi gạo lứt chứa 120 chất chống oxy hóa như CoQ10, acid alpha-lipoic, các proanthocyanidin oligomic, SOD, các tocopherol và tocotrienol, IP6 (inositol hexaphosphate), glutathione, carotenoid, selen, các phytosterol, gamma-oryzanol, lutein và lycopene...
Do đó, gạo lứt có tác dụng tuyệt vời trong việc bảo vệ cơ thể chống lại các gốc tự do, hỗ trợ điều trị ung thư. IP6 chứa trong gạo lứt là hoạt tính chống ung thư cực mạnh, đặc biệt giúp ngăn ngừa tế bào ung thư ở gan, ruột.
Muối vừng (muối phải ở dạng thô, chưa tinh chế mới giữ được khoáng chất cơ thể cần) chứa một lượng lớn canxi, sắt, các chất dinh dưỡng khác và là nguồn dầu thực vật tuyệt vời không có khả năng sinh ra cholesterol khi ở dạng nguyên lứt.
Tôi xin khẳngđịnh rằngđây không phải là một phương pháp mê tín hay phản khoa học như nhiều người nghĩ nhưng đểđiều trị bệnh thành công cần sự quyết tâm và kiên trì rất lớn.
Xin cảm ơn ông về cuộc trò chuyện!


Nhật Thu - Mạc Phi (thực hiện)