Thứ Sáu, ngày 19 tháng 12 năm 2014

ÂN NHÂN (Truyện ngắn)

ĐÔNG LA
ÂN NHÂN
(Truyện ngắn)
         Lại một ngày 22-12 nữa sắp đến nên đăng lại cái truyện ngắn này. Để viết được cái truyện này tí nữa thì tôi mất mạng đấy! Sự hy sinh của những người lính giải phóng vô cùng lớn lao và cao quý vậy mà bây giờ có những kẻ như thằng Lập què, thằng “bất hảo”… lại muốn nhuộm đen máu của đồng đội mình!
      Ngoài trận đánh ở Ấp La Ngà là thật có hư cấu một chút  để văn chương có ý có tứ. Truyện đã đăng trên VNQĐ.
            19-12-2014
            ĐÔNG LA
 
(Tiến, Duyệt, Nhẽ, Lộc, Hùng (Đông La))
Lại một tiết đầu đông cuối thu; trời đã lấm tấm rét, dường như trên thinh không vời vợi có một cánh tay khổng lồ đang xắn từng tảng không khí rét ngọt của mùa đông trộn vào cái ngôi nhà bao la, xanh thẳm, trong văn vắt của mùa thu; như mọi lần, Huy lại lững thững trên con đường sau làng. Anh thường chọn khoảng thời gian giao mùa này về quê, để cùng lúc có thể gặp được cả hai: một mùa anh thích, một mùa anh thiếu. Anh yêu mùa thu, cái mùa có vẻ gì đó dịu dàng thanh khiết như tính cách của một thiếu phụ. Còn mùa đông? Có lẽ, chính mùa đông mới là mùa để lại trong anh nhiều ấn tượng hơn cả. Anh nhớ những buổi sáng co ro đi học trong không gian mù sương; anh nhớ cái cảm giác ấm áp mà dường như chỉ trong giá rét lạnh căm ta mới nhận ra hết được ý nghĩa của nó; và diện mạo của hạnh phúc, bất hạnh của một kiếp người như cũng hiện ra rõ nét hơn. Thấm thoắt thời gian anh sống xa quê đã nhiều hơn cả ở quê rồi! Anh biết mình chưa là gì, nhưng so với những người dân lam lũ trên quê có vẻ anh đã là một người thành đạt. Anh giống như một con đom đóm bị mất dạng trong ánh điện phố thị chói lòa nhưng lại tỏa sáng rực rỡ giữa đêm quê; khiến anh về quê không phải để thăm quê mà như đi gặp chính mình. Anh nhận ra mình trong những tiếng xì xào, trong sự vồn vã chào hỏi: “Đẻ ra được đứa con như bá đúng là nó mát, chứ cứ như bọn em đây nó rát lắm bà chị ạ !”. Có một bà già từng nói với mẹ anh thế. Riêng anh, anh chẳng bao giờ thỏa mãn cả, anh đã có được những cái mà ngày xưa trong mơ cũng không thấy, không hiểu sao vẫn thường xuyên âu lo và mệt mỏi; phải tại cái tham vọng không cùng, hay tại cái nhịp sống đua chen quá căng thẳng nơi phố thị? Chính những lúc ấy, hình ảnh những người dân quê chất phác lại hiện lên an ủi anh, anh kính phục họ, bởi  cuộc sống của họ quá vất vả nhưng họ vẫn vui vẻ, nghị lực của họ cũng mới vững vàng làm sao! Trong một đất nước có quá nhiều biến cố, chính từ những con người bình dị ấy đã hợp thành cái sức mạnh vô địch làm nên bao kỳ tích, những người sẵn sàng hy sinh tất cả, nhưng lại không quan tâm lắm đến việc sẽ được nhận lại cái gì! Anh chợt nhớ đến bạn bè thuở thiếu thời, qua cuộc chiến khốc liệt, đứa còn đứa mất... có đứa đến nấm mộ cũng không, thân thể có khi chỉ còn là một bó rễ cây tại một cánh rừng lạnh ngắt nào đấy! Như vậy, chỉ mỗi việc anh còn được sống thôi đã là may mắn quá rồi! Thế mà...

Thứ Năm, ngày 18 tháng 12 năm 2014

TUYỂN TẬP 4 BÀI PHẢN BIỆN GỞI THẰNG "BẤT HẢO"



Thằng “bất hảo” chính là ông Trần Mạnh Hảo, gọi vậy vì sát nút “thất thập cổ lai hy” rồi mà ông ấy vẫn như một thằng trẻ con mất nết, hỗn hào, nói leo theo một thằng kỳ nhông cắc ké cho tôi là “văn nô”. Cả Hảo và thằng mất dạy đó đều ngu ở chỗ nếu tôi là văn nô thì sao có thể có bản lĩnh và trí tuệ viết được những bài phản biện sau đây. Đăng lại mấy bài cũng là để cho ông GS Ngô Bảo Châu- “Fan” cuồng của Lập què- biết thế nào là phản biện chân chính:


18-12-2014
ĐÔNG LA

Thứ Tư, ngày 17 tháng 12 năm 2014

NGÔ BẢO CHÂU - “FAN” CUỒNG CỦA NGUYỄN QUANG LẬP

ĐÔNG LA
NGÔ BẢO CHÂU- “FAN” CUỒNG
CỦA NGUYỄN QUANG LẬP

Giống như Lê Công Định ngày nào, sự “đầu hàng” của Nguyễn Quang Lập đã giáng một cái tát nảy lửa vào mặt những Fan cuồng của Lập. Trong số đó có nhà toán học nổi tiếng thế giới người Việt, GS Ngô Bảo Châu!
Vì theo dõi chuyện Nguyễn Quang Lập nên tôi thấy trên trang của ông Ngô Minh có đăng lại trên fb Chaungo, Ngô Bảo Châu viết về Nguyễn Quang Lập: “nhà văn này đã sớm tỏ rõ ông chính là một trí thức thứ thiệt, có cái nhìn sắt bén về thế thái nhân tình, về hiện tình xã hội – chính trị Việt Nam. Ông không ngần ngại đăng tải những bài khá nhạy cảm, những lập trường phản biện khá dứt khoát có thể làm cho cơ quan chức năng khó chịu.Thái độ của ông chính là thái độ của một nhà văn chân chính, một kẻ sỹ có tinh thần trách nhiệm với xã hội mình đang sống”.
Một lần nữa Châu lại chứng tỏ mình chỉ biết cộng trừ nhân chia nên đã hoàn toàn sai trái khi thể hiện chính kiến và thái độ về những vấn đề và vụ việc thuộc lĩnh vực chính trị xã hội. Ta thử điểm lại những nét chính hành trình đấu tranh và sự ủng hộ các chiến sĩ “rân trủ” của nhà toán học.
Đầu tiên là việc Châu ca ngợi Hà Vũ như Kinh Kha, một người mà cha là Nhà thơ Huy Cận cho là đứa con “bất trung, bất nghĩa, bất hiếu”, đòi bỏ kỷ niệm ngày 30-4, cho ta tiêu diệt bọn diệt chủng PonPot cứu dân Cămpuchia là xâm lược; kế tiếp Châu ký tên vào THƯ KHẨN GỬI CHỦ TỊCH NƯỚC VỀ VỤ BẮT GIỮ CÔ PHƯƠNG UYÊN, một cô sinh viên rải truyền đơn chống đối, trương cờ vàng ba sọc đỏ, giăng biểu ngữ viết bằng máu lợn “Đảng Cộng sản chết đi” và có âm mưu đặt bom tượng Bác Hồ; tiếp nữa là việc Châu viết thư phản đối Trường ĐHSP HN thu hồi luận văn của cô Nhã Thuyên, một luận văn ca ngợi thơ của nhóm Mở Miệng, một loại thơ nổi loạn, tục tĩu và bẩn thỉu.
Như vậy, một lần nữa Châu đúng là trước sau như một, bất chấp thực tế, đã ca ngợi Nguyễn Quang Lập là “một trí thức thứ thiệt”; “Thái độ của ông chính là thái độ của một nhà văn chân chính, một kẻ sỹ có tinh thần trách nhiệm với xã hội mình đang sống”.
Một “một trí thức thứ thiệt” như Châu ca ngợi thế, sao Nguyễn Quang Lập lại có thể xỏ xiên, bôi bác những gì mà cả xã hội coi trọng. Về niềm vui vĩ đại của cả dân tộc trong ngày thống nhất đất nước, ngày 30-4, Lập lại ví như cuộc làm tình dâm ô với cô giáo của mình. Khoe khoang chuyện “chọc lung tung” trong chuyện làm tình ấy thật bất nhân bởi Lập đã “chọc” luôn vào mặt, vào danh dự người vợ tần tảo, từng khốn khổ khốn nạn với chuyện Lập bị tai nạn, nay lại khổ nhục vì phải đi thăm nuôi một thằng tù! Về tấm gương anh hùng Tô Vĩnh Diện, Lập cho “pháo chèn Tô Vĩnh Diện chứ không phải Tô Vĩnh Diện chèn pháo”.
Một “nhà văn chân chính” như Châu ca ngợi thế, khi viết về kỷ niệm tuổi học trò, sao Lập lại kể chuyện cùng lũ bạn “trẻ con bảy, tám tuổi góp tiền lại xử sờ bướm bạn gái”; rồi chuyện “đít thằng Thanh đang nhoáy trên bụng thím L”. Có “nhà văn chân chính” nào lại bất nhân như Lập khi cho rằng anh Võ Điện Biên đã dùng xác cha mình là cố ĐT Võ Nguyên Giáp để kinh doanh, chọn chỗ chôn như vậy là để phục vụ dự án du lịch!!! Lập cũng thật bất nhân khi cho việc đóng đinh vào đầu, đục răng, đục đầu gối các chiến sĩ bị tù ở các “Địa ngục trần gian” dười thời VNCH không phải là ác mà chỉ là “khai thác thông tin” bình thường trong chiến tranh.
Ngay sau khi ĐT Võ Nguyên Giáp mất, trên trang Quê choa, Lập trích đăng ngay cuốn Bên thắng cuộc của Huy Đức, đoạn viết về bác Đại tướng với lời dẫn có ý mất dạy thế này: “năm 1946, khi Hồ Chí Minh đi Pháp nhân Hội nghị Fontainebleau, ở Hà Nội, tướng Giáp đã cùng với Trường Chinh thanh trừng đối lập gần như triệt để”. Hành động trấn áp những phần tử và những nhóm phản cách mạng để bảo vệ chính quyền non trẻ là một hành động tất yếu của mọi nhà nước mới ra đời. Chỉ một nhà văn dốt và bậy bạ mới gọi hành động đó là “thanh trừng”.
Câu “ném chuột phải giữ bình quý” là lời dạy quý giá của tiền nhân nên ông Nguyễn Phú Trọng nói là hoàn toàn đúng đắn. Vì vậy Nguyễn Quang Lập thật ngu khi không biết cố tình nhạo báng một ông TBT thực thi trọng trách là đánh vào quyền lực tối cao của thể chế chính trị, làm mất ổn định xã hội. Bị bắt vừa nhục, vừa khổ thân, khổ cả vợ con thì ráng mà chịu.
Nguyễn Quang Lập, “một trí thức thứ thiệt”, “một nhà văn chân chính” của Ngô Bảo Châu là như thế. Có cho ăn kẹo Ngô Bảo Châu cũng không dẫn ra được những bài của Lập có “những lập trường phản biện khá dứt khoát”, bởi một thằng nhà văn chỉ tài xỏ xiên thì lấy đâu ra trí tuệ mà phản biện. Để phản biện buộc phải có trình độ cao mới chỉ ra được cái sai của người khác và đưa ra ý đúng hơn của mình. Có cho ăn kẹo Lập cũng không thể viết được những bài phản biện như tôi đã viết.
Vì vậy, việc Châu ca ngợi Lập như trên chỉ là “khen khống”.
Nhớ lại có lần tôi đã viết:
“Châu thực sự lảm nhảm khi viết: “Chức năng của nhân văn không phải là ngợi ca cái thiện, phê bình cái ác, mà giúp cho con người tìm thấy sự chân thực và biết cảnh giác với sự dối trá của người khác và của chính mình”. Chức năng của nhân văn phải là ca ngợi cái thiện, phê bình cái ác, để làm được vậy người ta cũng cần phải phân biệt được thực, giả trước đã; còn chỉ để phân biệt được thực giả thôi thì loài vật không cần "nhân văn" nhưng nhiều cái vẫn giỏi hơn loài người, như về khả năng nhận thực âm thanh, Châu sẽ thua loài dơi, về khả năng đánh hơi, Châu chắc chắn sẽ thua loài chó!”
Cảnh báo người khác cần phải “cảnh giác với sự dối trá” như trên, Ngô Bảo châu đâu có ngờ rằng mình đã tự vạch áo cho thiên hạ xem lưng, kêu gọi mọi người cần cảnh giác với sự dối trá của chính mình!
Thật thú vị bởi đúng là ngưu tầm ngưu, bọ tầm bọ!
17-12-2014
ĐÔNG LA

Thứ Ba, ngày 16 tháng 12 năm 2014

“DƯ LUẬN” MỚI VỀ ĐÔNG LA

“DƯ LUẬN” MỚI VỀ ĐÔNG LA

Sáng nay mở email thấy hai thư trái ngược nhau.
Lá thư nhất:

Lá thứ 2:
Vô trang của Bùi Văn Bồng thấy “anh Hảo” giới thiệu một bài chửi tôi của Trịnh Hoài Văn. Lên Google kiếm cũng không biết Trịnh Hoài Văn là ai. Từ từ tôi sẽ đọc, cần sẽ lên tiếng. Xin giới thiệu lời giới thiệu của “anh Hảo” trước:

Kính gửi qúy báo mạng ... 
Sáng nay, TMH vào mạng Trần Mỹ Giống thấy có bài báo này của Trịnh Hoài Văn phê bình 'HIỆN TƯỢNG VĂN NÔ ĐẢNG ĐÔNG LA" rất tốt. Nếu chúng ta cứ im lặng để tên BỒI BÚT MẠT HẠNG ĐÔNG LA lộng hành chửi bới thô tục các nhà dân chủ tự do trong nước mãi như thế này thì chính là một cách NỐI GIÁO CHO GIẶC vậy. Trần Mạnh Hảo xin gửi bài viết của tác giả trẻ Trịnh Hoài Văn vạch mặt tên ĐÔNG LA và tên NGUYỄN CHÍ HIẾU - tổng biên tập báo VĂN NGHỆ TP HỒ CHÍ MINH này tới qúy báo nhờ in lên để vạch mặt kẻ ném cứt vào các nhà dân chủ đang đấu tranh cho tự do trong nước. TMH xin thành thật cám ơn
Trần Mạnh Hảo

Tội nghiệp “ông anh” một thời ngang dọc nay sa lầy, vì với tôi về tri thức nói chung Hảo ta mới chỉ là người mới biết mặt chữ, không cãi nổi, phải nói leo theo thằng Trịnh Hoài Văn nào đó. Khi dám phê phán những “ông kễnh”, trong đó có Hảo, tất nhiên tôi phải có đầy đủ chứng cớ và lý lẽ về học thuật, nếu không “chúng nó” kiện bỏ bà. Tất cả phải im lặng chịu trận bởi tôi đúng. Còn bọn vô danh tiểu tốt như hàng chó điên, sâu bọ rắn rết cắn càn thì chấp làm gì. Hót cứt thì phải chịu ngửi mùi thậm chí bị vấy bẩn nữa.
16-12-2014


Thứ Hai, ngày 15 tháng 12 năm 2014

MAI VĂN HOAN: CÓ THỂ KIỆN ĐÔNG LA?



MAI VĂN HOAN: CÓ THỂ KIỆN ĐÔNG LA?

Trên trang của ông Ngô Minh có đăng bài CÓ PHẢI NGUYỄN QUANG LẬP VÌ TIỀN LÀM BẬY? của ông Mai Văn Hoan, trong đó có đoạn viết về tôi:

 Mới đây, ông Đông La có bài “Nguyễn Quang lập – đâm lao phải theo lao”, đăng trên trang blog của mình. Đông La quy kết: Nguyễn Quang Lập “mong nhận được chuyển tiền chứ không phải chuyên chở sự thật”!
 Rồi ông này dọa tôi:
Chuyện Nguyễn Quang Lập có “mong được chuyển tiền” hay không, “hạ hồi phân giải”. Giả sử cơ quan điều tra không có đủ bằng chứng kết luận Nguyễn Quang Lập “mong được chuyển tiền” thì ông Đông La sẽ ăn nói thế nào với nhà văn Nguyễn Quang Lập và “đồng bọn” – theo cách gọi của Đông La - gồm: nhà văn Nguyên Ngọc, nhà nghiên cứu-phê bình Phạm Xuân Nguyên, nhà báo Huy Đức...? Những người này có quyền kiện ông về tội đặt điều vu khống, xâm hại, bôi nhọ danh dự cá nhân theo luật”.
Câu “quy kết” trên trong bài NGUYỄN QUANG LẬP - ĐÂM LAO PHẢI THEO LAO thực ra là một câu nghi vấn sau bao vấn đề mà tôi đã đưa ra, tôi đã sai sót không để dấu hỏi (?): “Họ mong được nhận “chuyển tiền” chứ không phải “chuyên chở sự thật”? Vì tôi viết nhiều, viết xong cũng mệt, bài nào cũng sai mấy lỗi nên sau khi đăng có khi tôi còn sửa lại 5-6 lần. Câu “quy kết” đó cũng là việc tôi chơi chữ để diễu cợt việc Nguyễn Quang Lập tuyên ngôn rồi được ca ngợi là “nhà văn chuyên chở sự thật”!
Để có câu nghi vấn về chuyện “mong nhận chuyển tiền” trên, không phải tôi cố tình bịa chuyện để chơi đểu Lập mà xuất phát từ thực tế tại sao Lập biết trước là phạm pháp mà vẫn cứ làm? Lập sợ đến nỗi muốn núp váy Phạm Thị Hoài để ném đá giấu tay, Hoài đâu có chịu, nên Lập mới đến nông nỗi hôm nay. Mai Văn Hoan bênh Nguyễn Quang Lập một cách hoàn toàn cảm tính do đàn đúm thân quen, cùng “xóm miền Trung”, chứ không căn cứ vào thực tế. Nên Mai Văn Hoan đã lờ đi những chuyện bất thường trên, Mai Văn Hoan cũng lờ đi đoạn này của tôi: “Từ lâu tôi đã luôn băn khoăn Lập và “đồng bọn” vì cái gì mà dấn thân vào con đường sai phạm, nhìn trắng nói đen? Như Nguyên Ngọc từng cho đừng ca ngợi Bà mẹ VNAH quá sẽ làm đau lòng các bà mẹ lính VNCH; như Phạm Xuân Nguyên từng rất láo khi cho cuộc kháng chiến chống ngoại xâm và tay sai của ta là “những người lính là những con người bị vất vào cuộc chiến, buộc phải bắn giết nhau”; Huy Đức cho miền Nam giải phóng miền Bắc, các tướng VNCH tự sát khi cùng đường là chết vì nghĩa lớn và Lập thì cho các đồng đội của mình bị cai tù đóng đinh vào đầu, đục răng, đục đầu gối chỉ là chuyện khai thác thông tin bình thường trong chiến tranh; v.v…”.
Còn việc nhận tiền của nước ngoài để quấy rối đã là một thực tế. Như  vụ Nguyễn Thanh Giang, Bùi Hằng, Trần Khải Thanh Thủy, v.v… đã có những bài viết, tôi không phải công an nên không ghi nhớ cụ thể làm gì. Tôi cũng đã viết rong bài trước: “Nhiều lần trò truyện với bạn bè làm trong những lĩnh vực liên quan, tôi hỏi tại sao có chuyện nhìn trắng nói đen, hay tại họ dốt về lịch sử? Họ cho tôi biết không phải vì dốt đâu mà đơn giản là vì tiền thôi. Mà khi đã ăn tiền thì phải “lập công” vì thế mới có chuyện biết nước sôi mà vẫn phải nhúng tay vào, biết buôn thuốc phiện có thể mất mạng vẫn đâm đầu vào. Tức là đã đâm lao thì phải theo lao! Thế đấy!”
Còn việc ông Mai Văn Hoan dọa người ta sẽ kiện tôi, tôi rất mong thế để tôi có điều kiện gặp mấy ông điều tra chất vấn các ông ấy, tại sao lại để tình trạng trắng đen lẫn lộn, thiện ác bất minh, như GS Trần Thanh Đạm từng viết trong bài phản biện ông Nguyễn Khoa Điềm.
Có điều chuyện viết lách của Lập có mong được nhận “chuyển tiền” hay không thì công an không cần phải điều tra làm gì vì chính Mai Văn Hoan đã khai ra rồi:
Với một người tài năng và nổi tiếng như Lập việc kiếm đâu có khó. Chỉ riêng viết báo không thôi, hàng tháng anh đã thu được khối tiền. Anh còn in sách, viết kịch bản sân khấu, điện ảnh”.
Mai Văn Hoan nên xem kỹ việc tôi chơi chữ “chuyên chở sự thật” với “mong nhận chuyển tiền” chỉ là nói chung chung, hoàn toàn không viết cụ thể như ý suy diễn của Mai Văn Hoan “Nguyễn Quang Lập nhận tiền của một tổ chức phản động nào đó”. Việc viết báo nhận nhuận bút, xuất bản sách bán lấy tiền cũng là một hình thức “nhận chuyển tiền”.
Vậy theo gợi ý của Mai Văn Hoan, rất mong cơ quan điều tra việc thu nhập của Nguyễn Quang Lập. Viết báo, viết sách, viết phim của Lập được bao nhiêu tiền mà mua được căn hộ cao cấp Hoàng Anh Gia Lai, gia đình Lập có cuộc sống đàng hoàng ở TPHCM đắt đỏ này? Cũng để cho mọi người biết nếu không vì tiền thì vì cái gì mà Lập cố tình “không chuyên chở sự thật” như thế!
15-12-2014
ĐÔNG LA

Chủ Nhật, ngày 14 tháng 12 năm 2014

CO PHẢI EM LÀ EM ĐÓ KHÔNG? (THƠ)


Trên trang của ông Ngô Minh có đăng bài của ông Mai Văn Hoan nói về chuyện tôi bảo Nguyễn Quang Lập không phải “chuyên chở sự thật” mà đợi “chuyển tiền”. Hôm nay chủ nhật đăng bài thơ nhẹ nhàng chơi, chuyện cãi cọ tính sau.
      14-12-2014
       ĐÔNG LA



Thứ Năm, ngày 11 tháng 12 năm 2014

NGUYỄN QUANG LẬP - ĐÂM LAO PHẢI THEO LAO

 ĐÔNG LA
NGUYỄN QUANG LẬP -
ĐÂM LAO PHẢI THEO LAO

Phạm Thị Hoài, hôm 9-12-2014, đã viết một bài về Nguyễn Quang Lập: “Năm ngoái, anh Lập đề nghị tôi đứng tên phụ trách Quê Choa. Đó là thời điểm Nghị định 72 chuẩn bị có hiệu lực”. Vậy đó là ngày 15-7-2013, cũng là khoảng thời gian Trương Duy Nhất và Phạm Viết Đào bị bắt.
Như vậy, giống việc tụ tập với những người cùng băng nhóm như Huy Đức, Huỳnh Ngọc Chênh, Đỗ Trung Quân, Phạm Xuân Nguyên để tính kế khi thấy Đào và Nhất bị bắt; giống như chuyện Lập bảo vợ khi bị bắt nếu 9 ngày không về thì 3 năm; “tiết lộ” của Phạm Thị Hoài như trên lại thêm một lần chứng tỏ Lập biết rất rõ việc mình làm là phạm pháp. Có điều lập mưu ngụy tạo danh tính pháp lý cho Phạm Thị Hòai chịu trận để mình có thể tiếp tục phạm pháp mà vô can, chứng tỏ Lập thật hèn và đểu khi muốn để cho một người đàn bà gánh tội, chặn đường về nước của Phạm Thị Hoài.
Với Phạm Thị Hoài tôi chưa một lần gặp và nói chuyện điện thoại nhưng lại không ít dính líu. Trong cuốn Biên độ của trí tưởng tượng tôi có viết một bài nhỏ phê phán văn của Phạm Thị Hoài nhất là ý viết về Bác Hồ. Rồi một lần tôi ngạc nhiên khi Phan Thị Vàng Anh (con Nhà thơ Chế Lan Viên) gọi điện thoại bảo Phạm Thị Hoài có ý gì đó mà đến nay tôi không nhớ. Sau đó cũng không thấy có gì xảy ra. Rồi một hôm khi tôi viết xong bài về tập truyện ngắn Bóng đè của Đỗ Hoàng Diệu không biết do duyên cớ nào tôi lại gởi cho Talawas của Phạm Thị Hoài. Tôi đã ngạc nhiên khi thấy bài được đăng. Rồi ngạc nhiên hơn nữa là quan điểm của tôi ngược với tinh thần của trang Talawas và cả với Phạm Thị Hoài, nhưng sau đó tôi gởi tiếp thì Talawas đăng tiếp, gởi nhiều đăng nhiều, chỉ khi tôi gởi nhiều quá, BBT gởi thư bảo là xin anh gởi từ từ vì báo còn phải đăng bài người khác. Hơn nữa tôi còn thấy thật thú vị với lối làm việc của Talawas, rất chân tình, rất chuyên nghiệp, bài được biên tập đều gởi trả lại cho tác giả, khi tác giả đồng ý mới đăng. Đặc biệt khi tôi viết bài Các Mác-một tình yêu bao la, một bài bảo vệ Chủ nghĩa Mác nhưng với tinh thần phản biện, gởi báo trong nước không báo nào đăng, nên tôi lại gởi cho Talawas. Talawas khuyên tôi cần cân nhắc vì đăng lên rất có thể tôi bị phản bác và bị “ném đá”. Với chuyện viết lách tôi vốn không sợ ai nên tôi bảo Talawas cứ đăng đi. Quả thực sau khi đăng lên có Lữ Phương phản bác, Nguyễn Huệ Chi viết truyền đơn qua email nói Đảng đã dùng tôi thay cho Mai Quốc Liên và Trần Mạnh Hảo, một người đã lỗi thời, một người đã trở cờ, phải viết kiểu như tôi mới tiếp tục lừa được thanh niên. Ngược lại đăng bài đó, Talawas cũng đã làm tôi “nổi tiếng thế giới”, có thời đánh chữ “Đông La” trên Google là hiện ra bài “Các Mác-một tình yêu bao la” và thú vị hơn là tôi cũng nhận được không ít lời khen, trong đó quý nhất là của GS Trần Chung Ngọc. Chính từ lời khen đó tôi đã biết đến ông, một người từng là sĩ quan chế độ cũ, một Gs vật lý nhưng lại có cái nhìn về lịch sử VN, về Việt Nam hiện tại thật trên cả tuyệt vời. Tuyệt vời ở chỗ ông có cái nhìn với tinh thần khoa học và với cái tâm phá chấp của một Phật tử.
Từ đó trong lòng tôi vẫn luôn có một một sự cảm mến, vì nể Phạm Thị Hoài, bởi Hoài là đàn bà mà có cách ứng xử rất quân tử, bản lĩnh hơn rất nhiều thằng đàn ông luôn to mồm rêu rao những cái cao cả mà vừa ngu, vừa tham, vừa hèn và vừa đểu. Đến tận hôm nay, xem trên mạng, tôi vừa mới biết thì ra Hoài cùng quê Hải Dương với tôi. Phạm Thị Hoài là một nhà văn tài năng, sắc sảo, có cá tính, nhưng tiếc là với chính trị tư tưởng, Hoài vẫn chưa đủ trình độ và sự từng trải để có cái nhìn thấu suốt và minh triết về Việt Nam. Nếu hiểu sâu sắc quy luật “lượng đổi chất đổi” và quy luật “thống nhất đấu tranh của các mặt đối lập là động lực của sự phát triển” ta sẽ thấy thật e ngại cho cái “lỗi hệ thống” của xã hội VN hiện tại và đồng thời cũng thấy quá nhố nhăng trong cái việc “đấu tranh vì dân chủ và tiến bộ” của những ông “chấy thức rận sĩ”. Cái mà xã hội VN cần là một giải pháp dựa trên cơ sở lý luận, dựa trên kinh nghiệm phát triển của toàn thế giới nhưng phải phù hợp với trình độ và thực tế của VN, để biến chất “trình độ” từ “thấp” lên “cao” về mọi mặt của xã hội VN, kể cả trình độ lãnh đạo. Chứ không phải cứ đơn giản thực hiện đa đảng là nước ta sẽ tiến vù vù thành Đức, thành Mỹ. Nếu vậy thì tôi giơ cả 4 chân tay đồng ý, vì tôi không đảng viên, không công chức, không được hưởng bất cứ chế độ gì của chế độ hiện tại cả.
Quay lại chuyện Nguyễn Quang Lập. Từ lâu tôi đã luôn băn khoăn Lập và “đồng bọn” vì cái gì mà dấn thân vào con đường sai phạm, nhìn trắng nói đen? Như Nguyên Ngọc từng cho đừng ca ngợi Bà mẹ VNAH quá sẽ làm đau lòng các bà mẹ lính VNCH; như Phạm Xuân Nguyên từng rất láo khi cho cuộc kháng chiến chống ngoại xâm và tay sai của ta là “những người lính là những con người bị vất vào cuộc chiến, buộc phải bắn giết nhau”; Huy Đức cho miền Nam giải phóng miền Bắc, các tướng VNCH tự sát khi cùng đường là chết vì nghĩa lớn và Lập thì cho các đồng đội của mình bị cai tù đóng đinh vào đầu, đục răng, đục đầu gối chỉ là chuyện khai thác thông tin bình thường trong chiến tranh; v.v… Nếu là những người thuộc chế độ cũ mà cho như vậy ta còn thông cảm được vì họ “mất nước”, còn với những người trên thì bất cứ người bình thường nào cũng thấy họ như vậy là phản bội. Họ hoàn toàn không phải đấu tranh vì dân chủ vì cái dân chủ của họ là làm loạn. Họ luôn cố mị dân bằng cách đánh tráo khái niệm, không phải họ phản biện mà là phản bội, không phải có ý kiến khác mà là ý lộn ngược; không phải phê phán mà là chống đối. Thực tế có rất ít nhà văn phản biện chân chính. Phản biện là phê phán góp ý những cái sai trái yếu kém của xã hội. Như vậy tất đụng chạm đến những người có chức có quyền. Phê phán với mục đích xây dựng chế độ vững mạnh, xã hội phát triển cũng lại ngược với những người muốn lật đổ chế độ. Như vậy người phản biện chân chính sẽ phải đi giữa hai làn đạn và chắc chắn sẽ “chẳng được ăn gì”. Một lần ông Hà Văn Thùy nói với tôi trong buổi tiệc tất niên của HNV TPHCM: “Đông La viết vậy là đi giữa hai làn đạn đấy!” Tôi không sống bằng nghề viết lách, coi trọng lẽ phải hơn tiền, nên chỉ viết vì sự đúng sai, nên dư luận “đểu” thế nào tôi không quan tâm, tôi chỉ sợ viết sai, phạm pháp thì mệt thôi!
Cả “đám” Nguyễn Quang Lập đều không phải là những nhà phản biện như thế. Xuất phát từ lòng tham, sự đố kỵ, trâu ăn ít ghét trâu ăn nhiều, tất cả đều ở trong thể chế, kể cả là Đảng viên, nhưng họ vẫn quậy để bắt cá nhiều tay, và vì thế giới còn phân cực, luôn luôn còn lực lượng chống phá Việt Nam kể cả những người coi việc chống VN như một cái nghề kiếm tiền, họ đã nhanh nhậy đánh hơi thấy cơ hội, tìm cách liên minh, liên kết. Chính vì thế mới có chuyện quái đản là đến tận hôm nay lại có những kẻ tìm cách chiêu hồi phe thua cuộc, đầu hàng mồ ma chế độ VNCH. Có thể họ “được” nhiều nhưng theo tôi cái mất lớn nhất khi chiêu hồi là họ mất tự do. Không chỉ có thể bị công an tóm mà họ còn bị những ông chủ mới buộc phải làm những điều họ không muốn. Có kẻ chấp nhận xé, dẫm lên cờ đỏ sao vàng, nhưng vẫn không dám xé và dẫm lên ảnh Bác vì vẫn biết sợ những điều thiêng liêng, sợ quả báo! Nhiều lần trò truyện với bạn bè làm trong những lĩnh vực liên quan, tôi hỏi tại sao có chuyện nhìn trắng nói đen, hay tại họ dốt về lịch sử? Họ cho tôi biết không phải vì dốt đâu mà đơn giản là vì tiền thôi. Mà khi đã ăn tiền thì phải “lập công” vì thế mới có chuyện biết nước sôi mà vẫn phải nhúng tay vào, biết buôn thuốc phiện có thể mất mạng vẫn đâm đầu vào. Tức là đã đâm lao thì phải theo lao! Thế đấy!
Bản thân tôi đây cũng là một chứng nhân. Bởi chính tôi đây là một cán bộ nghiên cứu khoa học viết văn, quen thân được với cả Chế Lan Viên, nên tôi rất thích đổi mới cả văn chương lẫn xã hội, tôi rất ngán tình trạng trì trệ, “đi đều bước”. Nên tôi từng thân với cả Nguyễn Quốc Chánh, Hoàng Hưng, rất thân với Nguyễn Quang Thiều, từng ca ngợi Nguyễn Huy Thiệp. Nhưng rồi thời gian dần phân ly, có thể tôi là người trọng lý hơn trọng tình, nên người thân, người quen mỗi người một ngả, có người ngược hẳn với tôi. Tôi thấy đa phần họ có năng khiếu, có thể rất tài năng nhưng có rất nhiều tri thức quan trọng họ không biết; có người rất ngông ngênh, coi mình là rốn vũ trụ nhưng về tri thức nền tảng thì rất dốt. Tôi từng viết nhiều bài phản biện nên có người nghĩ có thể tìm cách “lái” tôi sang hẳn phía chống đối. Tôi nhớ không lầm trước khi tôi biết bài về Các Mác, có lần một ông nhà thơ nói “Nguyễn Huệ Chi khen mày đấy”. Rồi ông Nguyễn Trung cũng nhờ nhà văn Bùi Bình Thi gọi điện làm quen với tôi. Tôi từng được mời “Anh viết cho  Đàn chim Việt đi, có đô đấy”. Tôi viết nhưng lại đi phê phán Dương Thu Hương, Đàn chim Việt không thích nhưng cứ đăng lên với mục đích là để tôi bị ném đá, vì thế mà chỉ có một lần duy nhất ấy thôi. Nếu tôi tham và ngu thì hôm nay chắc cũng như Nguyễn Quang Lập rồi. Tôi từng được kích động “nếu ông cứ viết thế sẽ có ngày được giải Nobel”; “Có ông… Việt kiều về nước, một trong hai người ở VN ông ấy muốn gặp chính là Đông La”; tôi còn được mời ăn tiệc để gặp Lê Công Định, Nguyễn Giang (BBC), từng được khuyên đọc BBC tiếng Việt và được cho biết, những người làm cho BBC như thằng nhạc sĩ Trần Lê Quỳnh, con ông Nhà văn Trần Hoài Dương mà tôi có quen, nhiều tiền lắm. Nhưng tôi, vốn không phải đi tu, dù rất thích nhiều tiền để chi tiêu thoải mái nhưng không chấp nhận làm tiền phi nghĩa. Tôi rất thích tiền nhưng tôi coi trọng sự đúng sai cao hơn tiền. Chính vậy tôi luôn là tôi và không như Nguyễn Quang lập hôm nay. Cũng vì thế mà có thằng bạn là GS, thân nhau từ hồi học đại học, nó bảo năm 1945 là đảo chính chứ không phải cách mạng, tôi đã từ nó luôn!
Vì vậy, để nói chính xác và ngắn gọn về những người như Nguyễn Quang Lập: Họ chính là những kẻ cơ hội và phản bội chứ hoàn toàn không phải phản biện phản biếc, đấu tranh dân chủ dân chiếc gì hết. Họ mong được nhận “chuyển tiền” chứ không phải “chuyên chở sự thật”?
Khi tôi đăng bài về Nguyễn Quang Lập bị bắt, có người viết email bảo tôi phê phán Lập về nhân cách là đúng nhưng bắt Lập là chưa đúng vì như vậy là Lập chưa phạm pháp. Một bạn trên fb comment: “Bác Đông La viết bài này quá hay, chỉ tiếc là chưa có đủ cơ sở dữ liệu pháp lý để chứng minh việc cơ quan chức năng bắt NQL là xác đáng, mặc dù bản chất lưu manh chữ nghĩa của những người như "bọ" Lập thì bác Đông La đã chỉ rõ từ lâu rồi, (đành phải chờ cơ quan điều tra người ta công bố sau vậy!)”. Tôi không phải cơ quan điều tra nên tôi không nắm hết chuyện về Lập và tôi không phải viết để chứng minh Lập phạm tội mà chỉ viết vài nét để cho người đọc hiểu đúng hơn về Nguyễn Quang Lập. Nhưng tôi cũng trả lời trên fb: “Không phải cứ giết người cướp của mới là cơ sở pháp lý. Bênh vực Huy Đức lộn ngược lịch sử cũng tội nặng; lợi dụng tự do ngôn luận xúc phạm lịch sử cả một dân tộc là tội nặng; diễu cợt những giá trị mà xã hội trân trọng cũng tội nặng; xúc phạm, nhạo báng lãnh đạo và bịa đặt, xuyên tạc, thổi phồng những sai trái của xã hội nhằm gây bất ổn chính trị tư tưởng cũng là tội nặng”.
Nghe nói Nguyễn Quang Lập học kinh nghiệm đàn em Lê Công Định đã nhận lỗi. Nếu chỉ vậy mà được tha thì dễ dàng quá. Ta thấy cả Định và Lập đều thông minh nên biết mình sai, nhận tội là hơn. Tôi đang theo dõi bộ phim Đài Loan thấy có câu thâm thúy mà buồn cười “mất mặt không chết, riết rồi cũng quen”. Những người như Lập và Định cũng giống vậy nên không dễ hối lỗi, dễ dàng quy hàng chỉ là thủ thuật chịu nhục để giảm tội mà thôi. Lê Công Định mới được tha đã vội ngựa quen đường cũ, như mới viết ca ngợi Ngô Đình Diệm. Hay Định buộc phải viết như vậy vì còn phải trả “nợ”?
Theo tôi, việc giam cầm thân thể một người tật nguyền như Lập là không cần thiết, nhưng ngăn chặn triệt để sự phát tán ý thức sai trái của Lập thì còn hơn cả cần thiết. Theo tôi cứ đánh vào mục đích tối thượng của việc sai phạm của Lập là phạt tiền, chắc chắn sẽ khiến Lập đau nhất, sợ nhất và sẽ hiệu quả nhất!
11-12-2014
ĐÔNG LA