Thứ Năm, 16 tháng 5, 2019

VỀ MỘT TIN NHẮN CỦA MỘT ĐỘC GIẢ VỀ NGUYỄN NGỌC HOÀI


ĐÔNG LA
VỀ MỘT TIN NHẮN CỦA MỘT ĐỘC GIẢ
VỀ NGUYỄN NGỌC HOÀI

Tôi còn viết tiếp cuộc trò chuyện với ông bạn TSBS Lương Chí Thành, nhưng thấy con Nguyễn Ngọc Hoài nó láo quá, phải tạm ngưng để kể câu chuyện sau đây.
Có một độc giả là giáo viên ở Hà Nội vì quý trọng trình độ và tư cách của tôi từng nhắn tin cho tôi mong ước được gặp Nhà Văn Đông La khi tôi ra Vườn Vải thăm cô Hoà. Đến nay thì người độc giả ấy đã gặp “thần tượng” của mình nhiều lần, không biết đã chán chưa nhưng thỉnh thoảng vẫn nhắn tin. Là người có tín tâm nên bạn này rất quý phục cô Hoà và quý tất cả những ai có trình độ và có biểu hiện khả năng giao tiếp được với thế giới tâm linh, cả với những người như Nguyễn Ngọc Hoài dù khả năng chỉ có “một mẩu” bé tí tí như “sợi lông” thôi. Nhưng rồi những ngày hôm nay, từ người từng được “khảo nghiệm” bởi trung tâm của Vũ Thế Khanh, một kẻ dùng “nghiệp của công trình xây dựng” lừa mị khoa học để có được cái bằng tiến sĩ, Hoài đã cùng thầy Khanh của mình bày trò áp vong ăn tiền, huỷ hoại sức khoẻ cả tâm thần lẫn thể chất của hàng vạn người, vậy mà nay Hoài lại bầy đặt lập ra một trang nhân danh “nghiên cứu tâm linh” để chửi từ Nguyễn Văn Liên, Phan Thị Bích Hằng, v.v… đến Vũ Thị Hoà. Với cô Hoà, Hoài đã bộc lộ hoàn toàn bản chất dã thú, ác thú, cuồng điên, vì vậy mà người độc giả giáo viên của tôi nói trên từng có phần quý cô ta nay đã rất kinh tởm cô ta và mới nhắn tin cho tôi như thế này: “ … Các chị ấy nói con Ngọc Hoài sắp chết rồi, nên anh cũng kệ cha nhà nó không thèm nói làm gì, nó sắp chết rồi…”.

         Chuyện Nguyễn Ngọc Hoài tự “khoe” mình bị ung thư, còn đưa cả ảnh lên nữa, tôi có biết nhưng không quan tâm, bởi tôi dù có muốn hay không Hoài như thế thì cũng vô nghĩa, bởi Hoài sống hay chết, sướng hay khổ là do quyền năng của Trời Đất, và theo Đạo Phật, là do theo nghiệp của luật Nhân-Quả, tự gieo nhân nào thì được gặt quả nấy. Có điều độc giả cần phải hiểu rằng từ trước tới nay, không chỉ với Nguyễn Ngọc Hoài mà với tất cả các đối tượng khác, tôi viết hoàn toàn không phải vì chuyện cá nhân, không phải vì tranh thắng thua với họ, mà tôi viết vì chân lý, vì bảo vệ cái đúng, phê phán cái sai. Như từ chỗ Hoài quý trọng tôi vì tôi là ân nhân nhưng tôi thấy Hoài ngu, đi chia sẻ bài của ông chống chế độ điên cuồng là Trần Mạnh Hảo chửi Bác Hồ, chửi Đạo Phật, chưa hết Hoài còn chia sẻ tin láo của Thu Uyên về cô Hoà bị bắt, tôi mới khuyên bảo thì Hoài không nghe, tôi mới mắng cho thì nó đã hoá chó điên cắn lại luôn ân nhân của nó. Vì vậy tôi có tranh thắng thua với nó đâu mà nó sắp chết rồi thì không viết nữa. Nó sống hay chết thì sự độc hại của những lời nói, những câu chữ nó vu khống người ta tội hình sự vẫn độc hại nguyên như thế; nó sống hay chết thì sự thiển cận của nó, đã ngu lại lấy trình độ của mình, khả năng của mình làm chuẩn để đổ tội cho người khác lừa đảo, cũng vẫn giữ nguyên sự nhỏ nhen, hèn mạt, độc ác, đểu cáng, trò gắp lửa bỏ tay người của nó.
         Vì vậy bạn độc giả góp ý tôi chắc tôi không nghe. Tôi còn viết nữa về Nguyễn Ngọc Hoài hay không không phải do nó sống hay chết mà do sự ngu xuẩn, độc ác và đểu cáng của nó gây hại cho người lương thiện có còn làm tôi nổi giận nữa hay không mà thôi!
         16-5-2019
         ĐÔNG LA


Thứ Ba, 14 tháng 5, 2019

TRÒ CHUYỆN VỚI TSBS LƯƠNG CHÍ THÀNH (Phần II) VỀ NHÓM NGUYỄN NGỌC HOÀI


ĐÔNG LA
TRÒ CHUYỆN VỚI 
TSBS LƯƠNG CHÍ THÀNH 
(Phần II)
VỀ NHÓM NGUYỄN NGỌC HOÀI
-Ông Thành ơi, bây giờ bọn theo đuôi con lươn, con chó điên Nguyễn Ngọc Hoài chúng nó gọi ông là “Bác sĩ cá”, “tiến sĩ lừa” đấy! Ông thật thà như đếm, từng ai cũng chơi, tốt xấu đều chơi hết thì lừa được ai?
- Công nhận chúng nó xuyên tạc láo lếu thật. Như cái lần anh em mình cùng bao người thức trắng đêm chứng kiến cô Hoà giải thoát rắn thần và gỡ bùa đó, chúng nó bảo cô cho đào một cái lỗ rồi cho các vật xuống trước. Mẹ kiếp, toàn là đá nén chặt như vậy, mửa mật mới đào được cái hố rộng mấy mét, sâu mấy mét, xuống lấy lên còn khó, làm sao chỉ đào một cái lỗ nhỏ mà cho được các thứ xuống? Còn đào lỗ to để có thể chui xuống được thì làm sao xoá dấu vết?  Lý sự với bọn dốt và láo đúng là mệt thật!
-Có những người tỏ ra cao đạo nói là không thèm chấp, nhưng chuyện của cô Hoà không phải là quan hệ cá nhân riêng tư với nhau mà chấp với cả không chấp. Chuyện của cô là chuyện liên quan đến pháp luật, đến tù tội. Chúng tố cáo cô lừa đảo, chúng tố luôn người chứng kiến việc cô làm, viết ra sự thật để phản bác chúng nó là tôi, đến ông Sử, rồi nay đến cả ông nữa, v.v… Chúng nó cho mọi người là cấu kết với cô, là lừa đảo tất. Mình im lặng nghĩa là đồng ý, mà các cụ nói bọn xấu thường “té nước theo mưa”, “mượn gió bẻ măng”, dư luận thì “dậu đổ bìm leo”. Người đời lại thường thích nghĩ xấu về người khác nên mới hay có chuyện người ta xúm lại bầy đàn ném đá người khác. Mà có cái dở nhất là dư luận lại có thể tác động đến các cơ quan điều tra, thậm chí cả tầng lớp lãnh đạo, vì lãnh đạo phải  “vì dân” mà!  Vì thế mà nhiều khi tôi phải cặm cụi viết để đối thoại với bọn không có não, nhưng thực ra tôi viết chủ yếu là để cho dư luận đọc, trong đó có các nhà nghiên cứu và cả những người có trọng trách về pháp luật. Thú thực viết cũng cực lắm, tôi chẳng ham hố gì đâu, viết một bài là tôi phải gác lại mọi chuyện, nên tôi thực sự muốn “nghỉ hưu” tất cả chuyện viết lách rồi. Tôi viết về cô Hoà là lo cho cô ấy thôi. Mừng là chuyện của cô Hoà thì ngay chính cô đã nói với tôi ý là đã đến giai đoạn báo giấy, báo chính thống viết về cô. Có điều những người viết về cô, cả Hoàng Anh Sướng, thì hầu hết người ta biết gì về cô thì viết ra như vậy, còn dùng lý lẽ để phản bác bọn hại cô thì chỉ có tôi mà thôi. Mà bọn chúng thì có bao giờ ngưng hại cô. Nên kỳ tôi nghỉ viết vừa rồi, mới có hơn tháng mà mọi người nháo nhác cả lên, từ Hường, Quế Hoa, rồi cả ông nữa nhắn tin, điện thoại um cả lên.
-Em thấy cô lúc nào cũng quý trọng anh mà, cô lúc nào cũng cần anh.
-Cô nói với tôi như vậy thật mà. Hôm trên phòng thờ cô bảo tôi không viết về “chị” Thu Uyên nữa vì chị ấy nghỉ rồi, còn những người nói xấu thì cây ngay không sợ chết đứng. Tôi mới cãi lại cô thì cô khóc tu tu lên, thằng Tuấn Minh ngồi cạnh cứ đá đá chân tôi, sau nó bảo “vì em thấy “các cụ” cứ ngọ ngoậy”. Rồi ông thấy đấy, bọn chúng láo đến mức chính cô đã phải lên tiếng. Chúng dùng cả những đòn hiểm độc, khi chúng tung cái video đó lên thì từ Hường, ông Sử, ông Minh, rồi cả cô nữa cũng đã điện cho tôi.  
-Anh ạ! Bọn hại cô có nhiều nhóm, trong đó có nhóm công quyền. Chính vụ bác Thu bị bắt là họ cố đẩy cho to ra. Thực tế ở Vườn Vải, ai chả biết chính thằng Sơn bắt hai cụ rắn cho bác Thu chở trên xe nên làm gì có chuyện bác Thu phạm tội buôn bán động vật hoang dã. Khổ cái là ông Thu không thể nói ra sự thật được, chuyện tâm linh làm sao pháp luật tin? Mục đích chính của bọn họ là ép bác Thu khai ra cô Hoà lừa đảo khi tìm liệt sĩ để loại cô luôn. Họ muốn chiếm luôn cả Vườn Vải, mở rộng đế chế làm ăn của họ. Chính Thu Uyên từng khoe là cung cấp tài liệu cho nhóm công quyền hại cô Hoà này mà.
-Con Thu Uyên hồi đó ăn được chương trình “Như chưa hề có cuộc chia ly” nên muốn mở thêm “Trở về từ ký ức” mà nội dung chính là “đánh ngoại cảm” để ăn nữa. Nó không ngờ là có ông Nhà Văn Đông La rắn đến thế. Nó tham, ác nhưng khá thông minh, tự biết nó sai nên tôi chửi nó như thế nó luôn im lặng. Tôi mà sai thì nó kiện tôi từ lâu rồi. Nó ở VTV thế rất mạnh, hơn nữa nó còn có cái “bàn ủi” nên đã dán miệng nhiều lão già dê tai to mặt lớn. Chỉ có bọn ngu hết phần của lợn như bọn con lươn Nguyễn Ngọc Hoài nên sau sáu năm còn đi nhai lại lời của con Thu Uyên. Ngay thời gian đầu ông còn chơi với nhóm con lươn Nguyễn Ngọc Hoài, thằng Tuấn Phạm nó đã phản bác ông khi ông nói ông chứng kiến cô Hoà không ăn gì mà vẫn sống bình thường đó. Bây giờ thằng này hoàn toàn mất nhân tính, đã biến thành dã thú, ác thú, luôn điên cuồng cắn người, sau tôi đến ông cũng là “món khoái khẩu” của nó.
-Chúng nó đúng là láo, mình thấy gì thì nói, chúng nó bảo mình cấu kết với cô Hoà dựng chuyện để lừa. Như em chứng kiến cảnh cụ rắn tự dưng rơi đánh uỵch một cái trước mặt. Cô Hoà, bác Thu, hoặc ai đó làm sao núp trên không mà quẳng rắn xuống được?
-Ông Vịnh bảo cùng nhiều người chứng kiến cụ kỳ đà vài chục ký rơi rung cả mặt nhà sàn nữa cơ! Nói chung là bọn nó cố tình ác, cố tình gian manh, quyết tâm ngu bằng được thì thôi. Chúng nó đăng lại nhiều chuyện rồi nói cô Hoà lừa đảo tất. Như cả chuyện ông Vũ Văn Hiền, một ông nguyên Ủy viên TƯĐCSVN, nguyên Tổng Giám đốc Đài Tiếng nói Việt Nam, đương kim Phó Chủ tịch của Hội đồng Lý luận Trung ương, cô Hòa phải như thế nào thì ông ấy mới tin chứ. Cô Hoà nói xác cậu ông Hiền dưới một gốc điều lớn, khi người ta đang tiêm vào đùi thì ông ấy chết và khi chôn đã chôn theo luôn nên ở dưới vẫn còn ống tiêm và kim tiêm. Phải cưa cả gốc điều lớn, đào mãi mới được thì ở dưới đúng như lời cô nói. Ai có thể làm giả được hiện trường như thế? Có thế ông Hiền mới khóc mà cảm ơn cô, ông Trần Đăng Khoa chứng kiến mới chắp tay lạy cô. Có chuyện rất nhỏ có học một tí là biết ngay là giả hay không giả. Như tấm tăng bó liệt sĩ không ai có thể làm giả được. Ni lông phải chôn rất lâu dưới đất mới bị ròn, con Thu Uyên từng bảo cô Hoà dùng lửa hoặc a xít để làm giả. Dùng lửa thì ni lông nó co lại, còn dùng a xít thì bình nhựa còn đựng được cả a xít, vậy sao có thể làm giả? Có những vụ hiện trường trong phòng ngủ nhà người ta, cô Hoà làm sao làm giả hiện trường để rồi có thể lừa được chủ nhà? Đặc biệt vụ tướng Nguyễn Ngọc Doanh nhờ cô Hoà tìm liệt sĩ ở Cần Lê, cô nói có di vật là những bình tông khắc tên liệt sĩ, ông Doanh đã đến QĐ4 điều tra thì thấy trong danh sách liệt sĩ hy sinh ở trận Cần Lê đúng là có tên những liệt sĩ mà cô Hoà nói. Cuối cùng đào lên thì đúng như vậy. Có vậy ông ấy mới tin cô sái cổ chứ! Chỉ vài chi tiết nói trên thôi, người có chút thông minh là nhận ra ngay không bao giờ có chuyện cô Hoà lừa đảo, khả năng siêu phàm của cô là có thật!
14-5-2019
ĐÔNG LA

Thứ Bảy, 11 tháng 5, 2019

TRÒ CHUYỆN VỚI TSBS LƯƠNG CHÍ THÀNH (phần I)


ĐÔNG LA
TRÒ CHUYỆN VỚI TSBS LƯƠNG CHÍ THÀNH
(Phần I)
Tôi về quê có việc, công việc có chút trục trặc, buồn buồn nên còn một ngày nữa mới về nhà tôi quyết định lên Hà Nội gặp bạn bè trò chuyện cho khuây khoả. Tôi tham gia vào nhiều lĩnh vực nên có rất nhiều bạn nhưng đến thời điểm này, người mà để tôi muốn dốc bầu tâm sự chỉ là ông TSBS Lương Chí Thành mà thôi.
Tôi a lô:
-Ông Thành ơi, tôi đang ở quê, ngày mai tôi lên Hà nội ở một ngày.
-Anh đến nhà em đi.
-Thôi, tôi ở khách sạn cho tự do, ông rảnh thì mình gặp nhau nói chuyện.
-Thế mai khi nào anh đến thì gọi nhé!
Sáng sau, tôi đã đến HN và gặp Thành; chúng tôi đã nói với nhau nhiều chuyện. Từ từ tôi sẽ viết, số này tôi viết chuyện đầu tiên. 
***
Tôi đã đến HN sớm, khi đã làm thủ tục vào khách sạn xong, tôi gọi và Thành đã đến chở tôi đến dãy quán cà phê ở bên Cung Hữu nghi Việt-Xô.  Yên vị, gọi nước xong, chúng tôi nói nhiều chuyện.
Thành nói:
 -Công nhận anh giải thích cái chuyện thằng Cao Tiến Long kiện cáo về tiền bạc hay thật. Muốn làm con Phật, trong khi Phật Thích-ca bỏ cả cung vàng điện ngọc đi tu thì ông Long cho Phật mượn tiền lại sợ mất, lại đi kiện cả Phật! Vậy anh xưng là con Phật là nói dối à?
-Lẽ Đạo ngược với lẽ Đời, Đời coi trọng vật chất, tiền bạc, nhưng Đạo lại coi không ra gì. Phật Thích–ca không chỉ từ bỏ ngai vàng mà khi có người hỏi, ngai vàng đó ngài không màng tới thì đến lượt con trai ngài, ngài có muốn trao cho con ngài không? Ngài trả lời ý rằng, cái thứ ta đã coi là đồ vất đi thì sao ta lại có thể trao cho con ta chứ.  Đạo Phật coi việc bố thí, giúp người khác là được phúc, tức mất là được. Được đây là được siêu thăng ở kiếp sau mà cõi cao nhất là cõi Phật, dân dã thường gọi là cõi “Tây phương cực lạc” đó. Chính vì vậy có tiền kiếp Phật Thích-ca đã bố thí cả cơ thể của mình, biến mình thành thức ăn cho con hổ mẹ bị thương không kiếm mồi được. Nó phải ăn thân thể của ngài thì mới có sữa, mới cứu được đàn con sắp chết đói của nó. Lẽ Đạo ngược với lẽ Đời là thế.
Tôi trả lời ông TSBS như vậy rồi nhâm nhi ly cam vắt. Nghĩ về cái lý lẽ tôi viết Cao Tiến Long muốn làm con Phật nhưng lại tiếc tiền, rồi đi kiện cả người mình từng coi là Phật thấy thật buồn cười. Nếu tiếc tiền như vậy lẽ ra Cao Tiến Long không nên theo cô Hoà làm gì, không xưng con trước cô làm gì, để rồi khỏi phải chịu cái thử thách khắc nghiệt đối với một “Phật tử” về lòng tham, về sự tiếc nuối trước đồng tiền.
Còn tôi, vì hiểu Đạo Phật, biết để trở thành Phật quá khó, là chuyện không thể, nên tôi chưa bao giờ dám coi mình là “Phật tử” cả, chỉ mong  luân hồi thì được làm người thôi. Quả đúng như vậy, vì khi mẹ tôi mất năm 2008, tức ở giai đoạn tôi còn chưa biết, chưa gặp cô Hoà, tôi đã viết thế này: 
“Thôi mẹ hãy an nghỉ. Cầu mong Trời Phật phù hộ độ trì cho linh hồn mẹ được siêu thoát và sớm được tái sinh đúng như Phật dạy: “Chúng sanh nào tình và tưởng bằng nhau thì sẽ phát sinh vào cõi người… Bởi tưởng là thông sáng, tình là u mê. Nếu tình và tưởng ngang bằng nhau thì không lên và cũng không đi xuống”. Trước sáu cõi, thần thức có thể được đầu thai vào cõi cao hơn, sung sướng hơn cõi người, nhưng con chỉ cầu xin Trời Phật cho mẹ con được trở lại cõi người, cái cõi có lắm gian nan, lắm khổ đau, nhưng cũng nhiều niềm vui này, để rồi các con lại được làm con của mẹ, các cháu lại được làm cháu của bà, cứ thế mãi mãi, vô lượng kiếp!”
Còn Cao Tiến Long tự nguyện theo cô Hoà, cô có rủ rê gì đâu. Và cũng không phải như “con lươn” Nguyễn Ngọc Hoài và bọn dã thú theo đuôi nó nói láo là tôi, Đại tá Nhà báo Đào Văn Sử, Hoàng Anh Sướng, Trần Đăng Khoa, rồi đến cả ông TSBS Lương Chí Thành, v.v…  nữa là những người đã tuyên truyền về cô Hoà để lôi kéo mọi người theo cô, trong đó có Cao Tiến Long. Chúng nó nói láo vì tất cả những người mà chúng nó nói có liên quan đến tiền bạc với cô Hoà như Cao Tiến Long, ông Lãm, ông Vịnh, cô Phương, v.v… đều là những người đến với cô Hoà trước tôi. Trước nhất, đầu tiên theo cô chính là nhóm Lịch, Trường, rồi rất đông những “Phật tử” sau Trường, Lịch cũng theo cô. Tất cả bọn họ đều lũ lượt quy phục, thần phục, xưng tụng cô, quỳ lạy trước cô, chịu làm cái chân, cái tay của cô để cô sai phái, và chính những hành động đó đã có sức tuyên truyền mạnh hơn nghàn lần những câu chữ viết về cô. Còn người bị những bài viết của tôi lôi kéo theo cô Hoà có lẽ chính là đ/c TSBS Lương Chí Thành mà thôi!
         ***
Nhớ lại giây phút ban đầu biết và đến với cô Hoà thấy cô đặt tên nhóm của mình là “Đoàn Tâm Đức Yên Bái”. Chính anh chàng Lịch từng tâm sự với tôi, một người nhờ cô Hoà giúp chuyện tâm linh nhưng không có tiền về quê, cô Hoà đã tháo chiếc nhẫn của mình cho người đó bán, thấy vậy Lịch đã cảm phục mà quyết xuất gia theo cô hành Đạo; còn Trường, em rể Lịch, thì tâm sự với tôi vì gia đình là dân Công giáo, cha ông có nhiều tội nên muốn theo cô làm tâm đức để giải nghiệp. Đúng là một câu chuyện cổ tích giữa đời thường. Tôi từng rất cảm phục và quý mến hai chàng trai này, thường trách thầm những đứa con mình, thông minh giỏi giang hơn Trường, Lịch nhiều nhưng làm việc cho bản thân chúng nó còn làm biếng thì có đâu chuyện chúng nó làm việc không công cho thiên hạ! Còn Phương, vợ Lịch, cũng từng tâm sự với tôi: “Con dù có bị mất tiền nhưng bây giờ may là được về ở với cô, làm con cô, theo cô làm tâm đức để giải nghiệp. Con theo cô không phải vì những lời cô nói mà vì những việc làm siêu từ thiện của cô”. Với tôi, Phương cũng có tin nhắn còn lưu trong điện thoại làm tôi nhớ đời: “Cô siêu phàm thì chú cũng cao siêu”, có lần Phương còn viết: “Chú Hùng muôn năm”!
Cũng những con người đó tại sao bây giờ lại thay đổi như vậy. Họ biết rõ theo cô là đi làm “tâm đức” chứ có phải là đi làm tiền, đi kiếm vàng đâu. Vậy bây giờ họ mang chuyện tiền, chuyện vàng ra để chửi cô thì chính họ đã cho mọi người biết Đạo họ muốn theo không phải là Đạo chân chính mà là đạo tặc. Và giờ họ thay đổi thì chính họ đã không chỉ lừa thiên hạ mà họ đã lừa chính cả bản thân mình!
11-5-2019
ĐÔNG LA

Chủ Nhật, 5 tháng 5, 2019

GSTS VŨ VĂN HIỀN VIẾT VỀ TÂM LINH SAU KHI NHỜ CÔ HOÀ TÌM ĐƯỢC HÀI CỐT CẬU RUỘT MÌNH


ĐÔNG LA
GSTS VŨ VĂN HIỀN VIẾT VỀ TÂM LINH SAU KHI NHỜ CÔ HOÀ TÌM ĐƯỢC HÀI CỐT CẬU RUỘT MÌNH

Bọn láo xược đang tìm mọi cách để hại cô Hoà chủ yếu là bọn “Phật tử” từng theo cô nay phản phúc và bọn theo đuôi “con lươn đã hoá tinh” Nguyễn Ngọc Hoài. Vì làm những việc không chính đáng nên hầu hết bọn chúng đều ném đá giấu mặt, tức đội lốt quỷ ma; chỉ riêng con Nguyễn Ngọc Hoài dùng tên thật nhưng lại “có tài” áp vong và bị vong nhập nên cũng đã hoá quỷ ma từ lâu rồi.
Còn tôi, không bao giờ có chuyện tôi cấu kết với cô Hoà đi lừa tiền vì ngay từ ngày đầu để viết bảo vệ cô, tôi luôn tìm hiểu về chuyện tiền bạc liên quan đến cô. Đã có rất nhiều nhân chứng của rất nhiều vụ việc đã làm tôi tin tưởng cô. Còn tất cả những vụ lùm xùm về tiền bạc từ khi cô thành lập công ty đến nay, tôi hoàn toàn không biết, nói tôi cấu kết với cô Hoà đi lừa đảo là nói láo, bằng chứng đâu? Chỉ đến tận khi đến ở chỗ cô mấy tháng vừa rồi tôi mới biết, nhưng tôi đã nghe tận tai và đọc tận mắt: vụ tiền cô Yến thì ông Lãm đã viết giấy gởi công an ông Lãm chịu trách nhiệm; vụ tiền Cao Tiến Long thì Phó Tư cũng viết Phó Tư chịu trách nhiệm; tiền của ông Cường là việc vay của ông Vịnh. Tất cả đã và đang được công an điều tra, và theo tôi hiểu, pháp luật luôn trọng chứng hơn trọng cung. Có điều lạ là tôi thấy những người luôn lu loa bị lừa tiền nhưng cái chính họ quan tâm lại không phải là việc họ đòi lại được tiền mà bây giờ làm sao họ hại được cô Hoà mới là cái điều họ mong muốn. Họ đã và đang tìm mọi cách để hại cô kể cả việc điên cuồng vu khống và xuyên tạc tất cả.  Chúng cho tất cả những việc làm tâm đức của cô, khả năng đặc biệt của cô và cho tất cả những ai viết sự thật về cô là lừa đảo tất!
Như con Nguyễn Ngọc Hoài trích dẫn đoạn viết láo thế này:
“Hết thời bốc mộ giả với lý do bị QUÂN KHU 7 trục xuất khỏi địa bàn và bị ng dân tố giác sau phóng sự điều tra của nhà báo THU UYÊN, đối tượng đã quay về xã Ngọc Thanh, TP Phúc Yên tỉnh Vĩnh Phúc để tiếp tục lừa đảo bằng nhiều thủ đoạn mượn danh tâm linh để hành nghề mê tín dị đoan, chữa bệnh trái phép và cấu kết với một số nhà văn , nhà báo, nhà nghiên cứu khoa học... tha hoá biến chất như nhà văn ĐÔNG LA, nhà báo ĐÀO VĂN SỬ, HOÀNG ANH SƯỚNG, tiến sĩ, bác sĩ LƯƠNG CHÍ THÀNH... viết bài quảng bá láo về khả năng biến đất hoá vàng, khai mở các kho vàng hàng trăm tấn, khả năng phá trấn yểm, ngồi thiền và quán chiếu để cứu cả thế giới, khả năng nhìn thấy tiền dưới lòng đất sông suối; khả năng cho thị hiện rắn thần để nhả ra vàng ra ngọc; chữa đc cả ung thư khi bv trả về,... nhằm mục đích dụ giỗ nhiều người dơi vào cạm bẫy của TỔ CHỨC LỪA ĐẢO DO VŨ THỊ HOÀ CẦM ĐẦU 
Đối tượng đánh vào lòng tham của con ng đã dụ giỗ nhiều người đưa tiền cho Hoà vay để giải nghiệp rồi đổi lại hoà ban phúc cho bằng số lượng vàng, tiền mà Hoà thiền thấy đang cất giữ”(Hết trích).
         Nhưng chúng láo và ngu ở chỗ giống như người mù lại đi chống lại người mắt sáng, chúng không chứng kiến nhưng lại cho tất cả những ai chứng kiến là lừa đảo.  Chúng cũng láo xược khi viết như trên chúng đã vu khống tất cả, từ nhà nghiên cứu Nguyễn Phúc Giác Hải, người đã theo dõi và nghiên cứu cô Hoà suốt 2 năm, chính ông với tư cách là viện phó “Viện Tiềm năng”, đã ký giấy công nhận cô là thành viên của Viện; đến tướng Nguyễn Ngọc Doanh, người lính già từng bao phen vào sinh ra tử, người đã trực tiếp nhờ cô Hoà giúp cơ quan ông và  Quân đoàn 4 tìm hài cốt liệt sĩ trong trận đánh ở Cần Lê (Tây Ninh) và đặc biệt chúng kết tội cả ông Vũ Văn Hiền, người đã nhờ cô Hoà tìm được hài cốt người liệt sĩ là cậu ruột mình.
         Về ông Hiền, tôi đã viết:
"GSTS Vũ Văn Hiền, nguyên Ủy viên TƯĐCSVN, nguyên Tổng Giám đốc Đài Tiếng nói Việt Nam, hiện là Phó Chủ tịch của Hội đồng Lý luận Trung ương. Trên báo Tuổi trẻ và Đời sống, ngày 11-11-2013, ông Hiền đã viết bài “Vấn đề tâm linh”, đã: “khẳng định hiện tượng tâm linh và ngoại cảm là có thật”. Bởi chính ông đã nhờ cô Vũ Thị Hòa tìm được hài cốt cậu ruột của mình là liệt sỹ Trần Văn Nhượng. Nhà thơ Trần Đăng Khoa chứng kiến đã nói: “Anh Hiền ơi anh nên báo cáo với cấp trên thế nào để cho cô Hòa có điều kiện thuận tiện đi tìm hài cốt Liệt sỹ. Việc cô làm từ trước đến nay xứng đáng là anh hùng nhưng thực tế cô đi làm chui lủi thế này nhục lắm”.
         Vậy hôm nay, tôi xin đăng lại bài dưới đây.
         5-5-2019
ĐÔNG LA

GS.TS VŨ VĂN HIỀN:  VẤN ĐỀ TÂM LINH
(Thứ Tư, 06/11/2013 08:47)

Thời gian gần đây, vấn đề tâm linh lại rộ lên như một hiện tượng xã hội không bình thường khiến dư luận hết sức quan tâm. Chung quanh chủ đề tâm linh đã đặt ra nhiều câu hỏi lớn không dễ lý giải: Những hiện tượng tâm linh là có hay không? Liên quan đến tâm linh việc xuất hiện các nhà ngoại cảm, ai là thật và ai là giả? Việc các nhà ngoại cảm tham gia tìm hài cốt liệt sĩ là đúng hay sai.

Trước hết, có thể khẳng định, hiện tượng tâm linh và ngoại cảm là có thật. Những khả năng đặc biệt của con người như nhìn lại các sự vật, hiện tượng đã qua rất lâu hay tiên tri dự báo những gì sẽ diễn ra đã được thực tế kiểm nghiệm. Ở nước ta, đã từng lưu truyền trong dân gian về “Sấm Trạng Trình”, có thể không đúng hẳn một trăm phần trăm nhưng cả mấy trăm năm đã có sự chiêm nghiệm. 

Thời còn chế độ xã hội chủ nghĩa ở Bungari, bà Vangelia Pandova Demitrova được gọi là nhà tiên tri nổi tiếng. Các nhà lãnh đạo cấp cao nhất của Bungari lúc đó, ngay cả Tổng Bí thư Tôdor Givkor đã nhiều lần gặp gỡ nhà tiên tri này. Nhiều nhà lãnh đạo ở các nước, trong đó có ông Enxin của nước Nga cũng đã từng gặp bà. Nhà nước Bungari lúc đó cho phép lập ra một trung tâm có đủ các điều kiện để nhà tiên tri này hoạt động.

Về vấn đề ngoại cảm và khả năng của các nhà ngoại cảm liên quan đến công việc rất thiêng liêng là tìm hài cốt liệt sĩ. Đây là một thực tế rất đặc thù ở nước ta. Không có nước nào trên hành tinh này mà có nghĩa trang liệt sĩ từ cấp quốc gia, cấp khu vực, cấp tỉnh, cấp huyện và có ở hầu hết các xã trên toàn quốc. Vậy mà hàng chục vạn liệt sĩ vẫn nằm ở đâu đó chưa qui tập được. Nhà nước đã hết lòng, các đơn vị chức năng của quân đội đã hết lòng nhưng chưa biết bao giờ mới đáp ứng được trọn vẹn các nguyện vọng khát khao đến cháy lòng của biết bao gia đình thân nhân các liệt sĩ. 

Do còn vô vàn trường hợp không có cơ sở chứng cứ bằng giấy tờ, bằng những thông tin đích xác nên việc các nhà ngoại cảm tham gia vào nhiệm vụ này như một lẽ thường vì gia đình các thân nhân liệt sĩ tự tìm đến họ. Nhiều người dân, nhiều nhà trí thức, cán bộ cũng bày tỏ sự tin tưởng và khẳng định tính đúng đắn của công việc ngoại cảm này qua thực tế tìm hài cốt của người thân. Khi phương thức dùng ngoại cảm để tìm hài cốt liệt sĩ đã có những thành công mà nhu cầu của xã hội vô cùng lớn nên xuất hiện một số người tự xưng là nhà ngoại cảm, biến ngoại cảm thành một nghề lừa đảo để kiếm tiền.

Liên quan đến hai vấn đề nêu trên, câu chuyện thứ ba cần bàn là cách nhìn nhận và xử lý các vấn đề đó như thế nào. Chúng ta cần tránh hai chiều hướng cực đoan. Chiều hướng thứ nhất, là tin tưởng tuyệt đối vào các nhà ngoại cảm, coi mọi việc đều đúng và nhất nhất làm theo. Thực ra ngoại cảm là khả năng đặc biệt nên rất ít người có khả năng đó và trở thành nhà ngoại cảm thực sự. Rồi nữa, ngay cả những nhà ngoại cảm giỏi nhất cũng không phải trường hợp nào cũng làm được và việc đoán định nào cũng chính xác. Sai số của công việc khó khăn này là có, thậm chí sai số không nhỏ. Đó là lẽ bình thường. 

Chiều hướng thứ hai, ngược lại, coi mọi nhà ngoại cảm đều là nhảm nhí, bịa đặt, lừa lọc và tệ hại hơn, có người lại bịa đặt ra những câu chuyện và những sự việc không có để buộc tội các nhà ngoại cảm. Đây cũng là một việc làm với động cơ không lành mạnh, đáng được phê phán.

Cách xử lý đúng đắn nhất là phương pháp thực chứng. Cần lập ra một hội đồng kiểm định khoa học, mời một số phóng viên, các phương tiện thông tin đại chúng cùng giám sát những việc cụ thể của những nhà ngoại cảm đích thực để làm cho rõ. Từ đó có những giải pháp xử lý nghiêm túc. Trường hợp nào là lừa đảo, sai phạm phải nghiêm trị, trường hợp nào bịa đặt cũng phải xử lý nghiêm túc. Chỉ có như vậy mới bảo đảm sự minh bạch và giải tỏa những băn khoăn trong dư luận xã hội. Chúng ta hoàn toàn có thể làm được điều đó.

GS.TS Vũ Văn Hiền