Thứ Tư, 18 tháng 7, 2018

VỀ ÔNG TƯỚNG MỘT MẮT VÀ CUỐN SÁCH “GẠC MA”


ĐÔNG LA
VỀ ÔNG TƯỚNG MỘT MẮT
VÀ CUỐN SÁCH “GẠC MA”

Viết về ông “táng bảo tường” (tướng bảo tàng) tự dưng lại nhớ đến lời than của Gia Cát Lượng phải khuất phục trước mệnh Trời, phải chết mà sự nghiệp “thống nhất Trung Nguyên” của ông không thể hoàn thành: “Trời xanh thăm thẳm, hận này biết bao giờ nguôi!” Gia Cát Lượng hận “Trời” còn Lê Mã Lương hận ai đây? Thông thường người ta mất một mắt thì khả năng nhìn sẽ giảm nhưng khả năng nhận thức vẫn còn nguyên vẹn nếu bộ não còn nguyên; với Lê Mã Lương, thật tiếc, qua sự kiện “Gạc Ma” chứng tỏ ông “tướng bảo tàng” khả năng nhận thức cũng đã bị “mẻ” luôn một nửa, mà “sự thật” được nhận thức được có một nửa thì còn gì là sự thật nữa. Vậy Lê Mã Lương đúng là có điều để mà “hận này biết bao giờ nguôi”?
Vì thế thật tội nghiệp cho ông ta khi ông ta vẫn không hiểu cái việc “hàng ngàn người vào chửi bới tôi vô văn hoá, gọi tôi là thằng chột, thằng mù???” là do chính ông ta chứ không phải do Tướng Hoàng Kiền “đã viết những lời lẽ cáo buộc và xúc phạm tôi”.
Trong bài “phản pháo” Tướng Hoàng Kiền Lê Mã Lương khoe:
“Vào tháng 7/2013, tại hội thảo “Những vấn đề về chủ quyền Gạc Ma trong quần đảo Trường Sa” do giáo sư Nguyễn Khắc Mai – Nguyên phó Ban Dân vận Trung Ương, Chủ tịch Trung tâm Minh Triết Việt Nam chủ trì gồm 60 nhà nghiên cứu nổi tiếng và nhà báo”.
         Tham gia một cuộc hội thảo do một người chủ trì như vậy, một đảng viên, tướng lĩnh, anh hùng LLVT như Lê Mã Lương đúng là mù chính trị. Bởi Nguyễn Khắc Mai trên BBC, 9 tháng 2 2015, đã trả lời phỏng vấn BBC về vấn đề tối quan trọng “Đảng nên chọn Tổng bí thư kế tiếp thế nào?” như sau:
“"Đấy là cái hy vọng của chúng tôi và chúng tôi cũng đang mong muốn là xu hướng ấy nó sẽ xảy ra là làm sao chọn được một Tổng Bí thư mà có thể nói là không lú lẫn như anh Trọng (Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng) hiện nay”.
Nên Nhà văn Đông La là tôi đã phải nhận xét như sau: “Tôi thật ngạc nhiên một ông già U90, từng là Vụ trưởng Vụ Nghiên Cứu, Ban Dân vận Trung ương, một ban của Đảng, lại nói về TBT Đảng của mình một cách “du côn” như vậy. Giờ còn làm giám đốc một trung tâm minh triết nữa, thì theo tôi, minh triết của Nguyễn Khắc Mai là một thứ “minh triết du côn”!”
         Lê Mã Lương khoe tiếp:
“Tôi đã phát biểu nguyên văn như sau: “…Có đồng chí lãnh đạo cấp cao ra lệnh bộ đội ta không được nổ súng nếu như (Trung Quốc) đánh chiếm đảo Gạc Ma hay bất kỳ đảo nào ở Trường Sa.” “…Trong một cuộc họp của BCT, đồng chí Nguyễn Cơ Thạch (Phó Thủ Tướng, Bộ trưởng Bộ Ngoại Giao) đập bàn ai ra lệnh bộ đội không được nổ súng?” Đây là thông tin tôi tìm hiểu được trước đó và không liên quan gì đến quan điểm trong quá trình thực hiện cuốn sách lịch sử Gạc Ma – Vòng Tròn Bất Tử. Đây là hai việc hoàn toàn khác nhau, không hề liên quan đến chi tiết “Không được nổ súng…” đặt trong ngữ cảnh câu chuyện mà cựu binh Nguyễn Văn Lanh đã trả lời phỏng vấn có ghi âm với nhóm thực hiện sách (không phải tôi phỏng vấn) như thiếu tướng Hoàng Kiền đưa vào bình luận cáo buộc tôi trên MXH”.
         Với quần chúng thì chuyện người ta không thể hiểu chính xác, sâu sắc những khái niệm “diễn biến hoà bình”; “những phần tử cơ hội, thoái hoá, biến chất”; “những kẻ du côn, lưu manh chính trị, đón gió, trở cờ, phản trắc”; v.v… là chuyện bình thường, nhưng với cương vị là một vị tướng của QĐND VN mà thái độ Lê Mã Lương thể hiện trong đoạn viết ở trên chứng tỏ Lê Mã Lương cũng mù về tình hình an ninh của đất nước, đã to mồm nói leo theo bọn phản trắc, chống phá cuộc sống thanh bình của nhân dân.
         Để chống phá Việt Nam, những nhóm người còn ôm hận “mất nước” được sự tiếp tay của bọn cơ hội, trở cờ, phản trắc luôn có chủ trương bôi bẩn những người có công lao to lớn trong sự nghiệp thống nhất, giành lại chủ quyền của đất nước chúng ta. Chúng dựng chuyện, xuyên tạc, bôi bẩn từ Bác Hồ trở xuống. Chúng dựng chuyện những cuộc đối đầu giữa các nhà lãnh đạo với nhau, trong đó sự kiện Gạc Ma là sự đối đầu giữa ông Nguyễn Cơ Thạch và ông Lê Đức Anh. Nếu quả thực có chuyện ông Nguyễn Cơ Thạch “đập bàn” thì chính ông Nguyễn Cơ Thạch đã sai. Thứ nhất, vì thực tế không có ai “ra lệnh cấm nổ súng” mà chỉ có chuyện “cấm nổ súng trước” tạo cớ và khiêu khích quân TQ hành động lấn tới, nguy hiểm và tai hại hơn. Nếu có lệnh cấm nổ súng sao quân ta cũng làm phía Trung Quốc bị hư hại tàu chiến, bắn chết 24 lính TQ và giữ được bãi đá Colin, bãi đá Len Đao, chỉ để mất bãi đá Gạc Ma. Thứ hai, giả sử hồi đó ta đối đầu với TQ như ý ông Nguyễn Cơ Thạch, đánh tổng lực, rồi giữ nguyên sự đối đầu với TQ kéo dài đến tận bây giờ, thử hỏi nước ta có được như hôm nay không?
         Lê Mã Lương đã hoàn toàn mù tịt, vì dốt đã nói leo hay cố tình nói leo theo ý đồ bọn xấu đã vin vào chuyện “Nguyễn Cơ Thạch” đập bàn để chứng tỏ cho cái luận điệu chúng luôn cho các nhà lãnh đạo VN “bán nước” cho TQ mà thực tế hoàn toàn không phải như vậy.
         Là một vị tướng, lẽ ra Lê Mã Lương cần phải hiểu, cách ứng xử của một đất nước phải tuỳ vào thế và lực và tuỳ theo tình hình cụ thể của từng giai đoạn. Nước ta hồi ấy, với hậu quả tàn khốc của chiến tranh, tay trắng, nền sản xuất tiểu nông, khoa học công nghệ lạc hậu, nguyên vật liệu, quy trình sản xuất không có, Mỹ và phương Tây cấm vận, chiến tranh hai đầu biên giới, đang đối đầu với Trung Quốc, mất chỗ dựa khi Liên Xô và cả hệ thống XHCN tan vỡ, cả hai miền đột ngột mất nguồn viện trợ lớn, dẫn đến nền kinh tế với siêu lạm phát kéo dài từ năm 1985 đến 1988 từ 500% đến 800%! Nước ta thực sự đứng trước bờ vực của sụp đổ và hỗn loạn. Chính vì vậy chúng ta buộc phải bình thường hóa quan hệ không chỉ với TQ mà còn với cả Mỹ và tất cả các nước trên thế giới. Và theo tôi điều này chính là một trong những điều chủ yếu khiến các nhà lãnh đạo nói chung lúc đó, chứ không riêng gì ông Lê Đức Anh, có chủ trương không khiêu khích phía TQ, ứng phó với TQ bằng nhiều biện pháp, tránh đối kháng.
         ***
         Từng phát biểu trong cuộc hội thảo do “nhà minh triết du côn” Nguyễn Khắc Mai chủ trì như trên, là chủ biên cuốn sách về Gạc Ma, Lê Mã Lương để nguyên ý “có vị lãnh đạo ra lệnh không nổ súng” trong cuốn sách, vậy mà Lê Mã Lương cho là “hai chuyện không liên quan”, chứng tỏ thần kinh Lê Mã Lương đã có vấn đề “thần kinh”. Vì vậy mà Lê Mã Lương đã thể hiện mình đúng là một kẻ cãi chầy cãi cối trước những lý lẽ, nhân chứng, sự thật không chỉ của Tướng Hoàng Kiền mà của nhiều người trong cuộc như Tướng Hoàng Kiền đã viết:
“Phó đô đốc Mai Xuân Vĩnh nói qua điện thoại với tôi: Lê Mã Lương nói bậy, ông ấy biết gì về Hải quân, về sự kiện Gạc Ma mà nói. Nói như vậy là việc tầy đình, không phải là chuyện nhỏ đâu. Những người chỉ huy của Hải quân khi ấy trừ Đô đốc Giáp Văn Cương mất, còn lại đều còn sống cả. Tôi trực tiếp chỉ huy đây, Tổng cục chính trị phải kiềm tra chấn chỉnh ông Lê Mã Lương chứ để nói bậy bạ như vậy là không được…
4. Đồng chí Đại tá Trấn Đình Dần nói chuyện qua điện thoại với tôi sáng nay: Trung đoàn được giao nhiệm vụ ra lắp dựng nhà C3 chốt giữ đảo, không có lệnh nào là không được nổ súng cả…
9. Khi hội thảo báo cáo khoa học đề nghị tặng giải thưởng Hồ Chí Minh do Đô đốc Nguyễn Văn Hiến – Thứ trưởng Bộ quốc phòng kiêm tư lệnh Hải quân chủ trì, có sự tham gia của Phó đô đốc Mai Xuân Vĩnh và Phó đô đốc Nguyễn Xuân Công cùng nguyên Tư lệnh Hải quân, Trung tướng Trần Quang Khuê – Phó TTMTQĐNDVN nguyên PTL – TMT HQ, Trung tướng Phạm Đức Lĩnh cục trưởng cục cảnh sát biển và các cán bộ trong nhóm tác giả, tôi là tổ trưởng viết báo cáo khoa học, tôi đề nghị viết về sự kiện Gạc Ma cho rõ và nêu lên lời phát biểu của thiếu tướng Lê Mã Lương trên mạng về lệnh không được nổ súng. Tất cả đều nói Lê Mã Lương nói bậy. Anh Trần Quang Khuê phản ứng gay gắt nhất nói là Lê Mã Lương nói láo, đề nghị Thiếu tướng Hoàng Kiền viết bài phản bác đăng lên mạng. Tôi đã viết nhiều bài phản đối ý kiến cho rằng có lệnh “ Không được nổ súng “.
Los Angeles
         17-7-2018
ĐÔNG LA

Chủ Nhật, 15 tháng 7, 2018

SO SÁNH ĐỜI SỐNG VIỆT, MỸ (I)


ĐÔNG LA
SO SÁNH ĐỜI SỐNG VIỆT, MỸ (I)

Con trai tôi sau khoảng 6 năm học và một năm đi làm, lần đầu về nước, khi đi qua những quán cà phê ở Sài Gòn nói:
         -Giờ này ở bên Mỹ người ta đi làm hết, không có chuyện thanh niên ngồi quán cà phê rung đùi chém gió như ở Việt Nam đâu.
         Một lần khi được hỏi ở bên Mỹ sướng như thiên đường phải không, nó bảo: “Thiên đường khỉ gì, ở đâu cũng có cái sướng, cái khổ”.
         Khi sang Mỹ tôi thấy nó nói đúng và như tôi đã viết sướng hay khổ còn tuỳ thuộc vào hoàn cảnh từng người. Hoàn toàn không phải như bọn chống phá VN luôn mang hình mẫu cuộc sống Mỹ ra chê bai cuộc sống ở VN.
         Thực tế hoàn toàn không có chuyện lương trung bình bên Mỹ gấp hơn mười lần ở Việt Nam thì sống ở Mỹ sướng hơn mười lần ở VN. Đời sống ở Mỹ không phải như tưởng tượng của những người đang mong chờ đến lượt mình được nhập cư vào Mỹ, cũng không phải như tưởng tượng của những chàng trai, cô gái đang mơ ước du học Mỹ: nước Mỹ chỉ thuần là thiên đường!
         Nhớ lại chuyện một bà là người quen ở chung khu phố được sang Mỹ theo diện chồng bảo lãnh thế nào đó, sang đến nơi gọi về cho bà xã tôi:
         -Chị ơi, đường phố bên đây thông thoáng, sạch sẽ, cây cối người ta xén, tỉa, nhiều đường có hoa đẹp lắm chị ạ. Còn bánh của người ta rất giòn, bỏ vào miệng là nó tan ra.
         Tôi nghĩ VN cũng thiếu gì bánh giòn, cứ gì ở Mỹ mới có, còn đường phố thì khi tôi sang tận đây mới thấy, nước Mỹ đất rộng người thưa, quy hoạch khoa học và có tiền, đúng là người ta đã làm ra một hệ thống giao thông thống nhất toàn nước Mỹ, từ các đại xa lộ cho đến đường về nhà ở các khu dân cư. Chỉ có điều khoảng hai phần ba nước Mỹ ở phía Tây là đất đồi núi, sỏi  đá khô cằn, rất hiếm mưa, như tôi đang ở cách trung tâm Los Angeles khoảng vài chục phút chạy xe hơi đây, có đủ sông, hồ nhưng… trơ đáy. Vì vậy, cây cối dù được chăm sóc và cũng không thể chăm sóc hết được cả thiên nhiên, không gian không thể tươi xanh như ở VN, ngoại trừ ở miền Trung.
Người đàn bà “bánh giòn” đó, sau một năm ở Mỹ, làm việc cho một đứa cháu thế nào đó bị đối xử như đứa ở, đã “chạy mất dép” về nước cho tới nay, không chút tơ tưởng quay lại Mỹ nữa.
***
         Vợ tôi vốn là một giáo viên, số bạn bè sang Mỹ ở cũng nhiều, sau nhiều năm giờ mang ra so sánh thì hầu hết những người sang Mỹ “thua” những người ở VN. Phần nhiều những người ở VN dạy thêm, hưu thì có tiền hưu, giờ toàn khoe ảnh du lịch, có người rất giầu, du lịch sang Mỹ gặp lại bạn bè và học trò đã rút tiền cho một số người. Một giáo viên nữ khen anh bạn giờ giầu sang, gặp lại bạn bên Mỹ nghèo khổ mà không coi thường. Người phụ nữ này tâm sự với vợ tôi có nhà nhưng mấy chục năm chưa trả hết nợ, tính bán nhà để trở thành vô gia cư, có “công dân Mỹ” sẽ được hưởng tiền già. Về mặt này thì Mỹ đúng là XHCN, những người già và nghèo khổ nhất có sự bảo trợ và sướng ở chỗ không phải đóng đủ thứ tiền như dân “dở dở ương ương”. Một phụ nữ khác cũng giáo viên cùng trường với vợ tôi, mới được nhập cư vài năm, bán nhà sang Mỹ ở. Nhà ở Mỹ mắc hơn nhiều nên không thể mua nổi, phải thuê, 1 phòng đã ngàn đô, vậy từ chỗ ở VN chỉ ăn chơi, sang Mỹ phải đi cầy, phải ôm chân nhiều đứa rất hôi thối (cắt móng) để có tiền trả tiền ở, tiền ăn, nếu không số tiền bán nhà ở VN sẽ sớm không cánh mà bay, đành “ngậm bồ hòn làm ngọt”, nuốt nước mắt vào trong, gọi điện than thở không chỉ với vợ tôi mà cả với con tôi. Một cặp vợ chồng khác, ở VN cũng chỉ ăn chơi, có nhà, có đất, lương cao, nhưng mong ngày mong đêm đi Mỹ vì thuộc diện được bảo lãnh; rồi sang được Mỹ thì người chồng đã bị trầm cảm, thuốc nào cũng không chữa được, cuối cùng thuốc chữa được chính là “về thăm VN”. Khi về đến Tân Sơn Nhất đã reo lên “hổ về rừng”, gặp lại bạn bè, vui vẻ ăn nhậu, không còn trầm cảm, trầm ciếc gì nữa.
         ***   
Lần đầu sang Mỹ, quá cảnh 4 tiếng ở Đài Loan, một ông 60 tuổi nói:
         -Người Việt Mình ở bên Mỹ tuổi con trâu hết anh ạ.
         Ý ông ấy nói là ai cũng phải làm như trâu. Đúng vậy, khi tôi gặp những người quen thân, thấy họ vẫn đi làm dù người đã trên 60, người trên 70. Mà không chỉ có người gốc Việt, lần trước khi lên máy bay nội địa Mỹ đi từ Tây sang Đông trong chuyến du lịch thăm Washington, Philadelphia và New York, tôi ngạc nhiên thấy tiếp viên hàng không Mỹ toàn người già và xấu. Tôi nghĩ chắc tại ở Mỹ cho nghề này kém không phải là nghề sang, nên không kén chọn như ở VN. Nhưng rồi đến các quán ăn ở Mỹ cũng thấy nhiều người phục vụ lớn tuổi không như các quán sang sang một chút ở SG toàn là các em “chân dài”.
Như vậy ở lứa tuổi mà nhiều công dân Mỹ vẫn “cày như trâu” thì tôi thấy bạn bè tôi ở VN chiều chiều người chơi cầu lông, người chơi bóng bàn, người sang hơn thì chơi quần vợt. Một lần vợ chồng tôi theo vợ chồng cô em đi công việc, tiện đi khai thuế. Với hai cơ sở kinh doanh, hai đứa con, nhà cô em hàng tháng phải chi cho tiền thuế, cho đủ thứ tiền bảo hiểm và đủ thứ chi tiêu khác tổng cộng gần 10.000 USD! Ông em cọc chèo nhìn bảng tiền thuế phải đóng nhăn mặt, người giúp khai thuế cũng là một người Việt nói: “Ở nước Mỹ này đóng thuế đến chết thì thôi!”
         Tóm lại ở Mỹ thu nhập rất cao so với thu nhập ở VN nhưng chi tiêu cũng rất nhiều, nên không có chuyện thu nhập cao hơn bao nhiêu thì sướng hơn bấy nhiêu. Và vì xã hội Mỹ là Tư Bản nên không có một lượng công chức về hưu hưởng lương và các chế độ hưu  khổng lồ như ở VN, nên về già nhiều người vẫn phải đi cầy là như vậy. Về chuyện này thì chính VN mới là thiên đường chứ không phải Mỹ. Vậy mà không ít kẻ ngu xuẩn, ví dụ như thằng “Đại tá Bòng Bưởi” (Bùi Văn Bòng) chẳng hạn. Không biết cả đời nó đã đóng góp được gì cho đất nước, nhưng giờ lương và chế độ hưu của một ông Đại tá thuộc Quân đội Nhân dân VN là rất cao, so với người già bên Mỹ là rất sướng. Vậy mà nó cũng bầy đặt đi đấu tranh, chống phá chính cái thể chế dung dưỡng nó.
         ***
Như vậy, “VN thiên đường”, sao con tôi sang đây du học, rồi đến lượt tôi hôm nay cũng đang ở đây viết những dòng này? Cũng như một người đã “còm” bằng cách đặt câu hỏi trong bài tôi chia sẻ lần trước: “Vậy mà trên thực tế , chỉ có thành phần lười nhác và lão niên mới chịu trở về vn ! Sao kỳ vậy ta !”
Hồi sau sẽ rõ!
14-7-2018
ĐÔNG LA

Thứ Năm, 12 tháng 7, 2018

Lương 50 triệu/tháng liệu có sống được ở Mỹ, vì sao không có vé cho người VN muốn trở về?


Bọn dân chủ cuội, bọn hãnh tiến ảo tưởng thường hay mang những con số toán học về bình quân thu nhập đầu người của Việt Nam so sánh với Mỹ và các nước phát triển để chê bai tổ quốc và quê hương của chính mình, nên sau khi sống ở Mỹ khoảng 8 tháng (2 lần), hiểu ít nhiều cuộc sống người Việt ở Mỹ, tôi sẽ viết về chuyện so sánh cuộc sống Việt-Mỹ. Hôm nay để khách quan, tôi sẽ đăng lại bài dưới đây mà tôi thấy nó đúng đến phì cười luôn.
Los Angeles
11-7-2018
ĐÔNG LA

Từ lâu tôi rất muốn viết một bài nói về đề tài này nhưng vì khả năng viết rất hạn chế và cuộc sống ở xứ người quá bận rộn nên tôi không thể. Hôm nay tôi cố gắng viết lên một đôi lời, với hy vọng bạn đọc trong và ngoài nước có một cái nhìn xác thực với cuộc sống người Việt định cư ở nước ngoài. Bài viết sẽ có nhiều sai sót, rất mong nhận được nhiều ý kiến đóng góp của bạn đọc.

Ngôn ngữ:

Dù ở Việt Nam bạn đã tốt nghiệp cao đẳng, đại học hay hơn thế nữa, nhưng khi tới Mỹ thì bạn như là người mù chữ.

Việc làm:

Việc tìm được một công việc phù hợp với bằng cấp đã học ở Việt Nam sẽ là điều không thể, vì vậy khi đặt chân tới mảnh đất thiên đường này, như mặc định là mình phải đi lao động tay chân rồi đó.

Ăn uống – ngủ nghỉ

Ở Mỹ, hầu hết thực phẩm đều là đông lạnh có khi hàng th.á.n.g. Đồ ăn thì nấu một lần cho 2-3 ngày. Ăn thì chẳng bao giờ đúng bữa, mà cũng chẳng còn kịp nhai nữa, nuốt cho đầy bụng để mà làm việc. Bữa sáng thì ăn ở trên xe, bữa trưa thì ăn ở chỗ làm, rỗi lúc nào thì ăn lúc đó, nhiều hôm bận quá chẳng có thời gian để mà ăn phải uống sữa trừ cơm.

Rất nhiều hôm bữa tối, cơm canh đổ đầy một tô, hâm nóng bằng lò vi sóng, chồng lái xe vợ vừa ăn vừa đút cho chồng ăn vội vã tới đón con kẻo trễ bảo mẫu than phiền. Đọc đến đây thôi thì nhiều bạn đã đặt câu hỏi: Tại sao không về Việt Nam mà sống?

Thời gian:

Đối với thành phần lao động này ở Mỹ thì phải nói là vô cùng vất vả. Tất nhiên, ở Mỹ không ai ép buộc mình phải làm việc nhiều giờ cả, nhưng vì cuộc sống và bạn muốn có tất cả mọi thứ nên phải làm việc cộng lái xe 11-13 giờ/ngày, 7 ngày/tuần.

Chi tiêu:

Với mức vật giá đồ ăn người Việt ưa thích tương đối đắt đỏ: 8 USD cho một kg rau muống, 1,29 USD cho 3 nhánh sả hoặc rau thơm các loại, 12 USD một kg nhãn tươi, 3,99 USD một trái đu đủ, hoặc thơm, 20 USD cho một hộp chôm chôm 36 trái… thì với mức lương khiêm tốn 1500-2500 USD/th.á.n.g chưa xài đã hết. Vì vậy đa số thành phần lao động chi tiêu hết sức tiết kiệm và dĩ nhiên là rất nhiều người không dám bỏ tiền để mua bảo hiểm y tế.

Mua bảo hiểm

Bảo hiểm ở Mỹ rất mắc. Ngay bản thân tôi, gia đình gồm 8 người và nhiều bạn bè của tôi hầu như không ai có bảo hiểm. Cũng vì điều này nên tôi đã chứng kiến nhiều cảnh đau lòng.

Chẳng may bạn mắc bệnh, đi khám bác sỹ dù bác sĩ không chữa được bệnh cho bạn nhưng cũng lấy 120-150 USD và bác sĩ đó giới thiệu tới một bác sĩ khác mà bác sĩ đó cũng bó tay luôn thì cũng lấy một khoảng tương tự.

Y tế

Ở Mỹ chữa bệnh vô cùng đắt đỏ, một ca phẫu thuật nhiều khi trả cả đời không hết. Cũng vì lý do này nên nhiều người dù mang bệnh trong người nhưng điều kiện kinh tế eo hẹp nên cứ chịu đựng để lâu ngày dẫn đến bệnh nặng và tử vong cũng là chuyện thường xảy ra.

Theo tờ Miami Herald, cộng đồng người Việt ở Mỹ đã trở thành lực lượng kiểm soát gần như hoàn toàn nghề làm móng (nail) ở nước này.

Đời sống gia đình

Hầu hết ở Mỹ ai cũng phải làm việc nhiều giờ, nên không còn thời gian để chăm sóc bản thân, gia đình và con cái. Đi làm về đến nhà đã đau nhừ toàn thân, ăn cũng không muốn ăn chứ đừng nói là làm cơm tối cho gia đình và tất nhiên là cũng chẳng còn mặn mà tới chuyện c.h.ă.n g.ố.i nữa vì phải giữ sức để mai đi cày.

Sinh sản – Con cái

Đối với chị em, khi đến Mỹ cứ nghĩ mình là số một, nhưng tôi thấy chị em chẳng s.u.n.g s.ư.ớ.n.g tí nào cả. Nhiều khi họ còn phải làm việc vất vả hơn cánh đàn ông ấy chứ. Chỉ đơn cử việc sinh đẻ thôi cũng đã là một thiệt thòi lớn.

Thông thường ở Mỹ sau khi sinh, chỉ ở lai bệnh viện 48h. Chồng thì cũng chỉ nghỉ 2-3 ngày sau đó là chị em phải tự lo cho bản thân và con nhỏ, 1-2 tuần nhiều lắm là 4 tuần lại phải đi làm. Con nhỏ chưa đầy th.á.n.g tuổi phải gửi trẻ 11-12h/ngày.

Nhiều khi nhìn con còn quá bé mà phải đưa đi gửi cả ngày ứa cả nước mắt, nhưng biết làm sao bây giờ. Nghỉ ở nhà để lo cho con ư? Lấy tiền đâu ra để mà sống? Ai lo cho đống hóa đơn hàng th.á.n.g? Đến khi con đi học thì cả tuần không thấy mặt con ấy chứ.

Vì sao phải cắn răng cam chịu những cảnh đó. Xin thưa rằng đó là do:

Không có vé danh dự cho người trở về: Khi đi thì tìm mọi cách đi cho bằng được giờ về sợ xấu hổ, con cái học hành dở dang, khả năng kinh tế không cho phép, nhà ở Việt Nam giờ quá mắc. Nếu ngày xưa ai có nhà mặt phố bán để ra đi thì đừng bao giờ về tìm hiểu xem căn nhà đó bây giờ bao nhiêu, nếu không bạn sẽ không ngủ được đâu. Về Việt Nam lại phải bắt đầu lại từ đầu…

Không ai thấu cho giá trị đồng đô của người Việt: Riêng bản thân tôi thì, mình đã quá hèn mọn, không làm được gì cho dân tộc thôi thì hy sinh chút sức mọn này cho gia tộc. Chỉ mong những người thân trong gia tộc tôi nói riêng và những người ở Việt Nam có thân nhân ở nước ngoài nói chung thực sự hiểu được giá trị của đồng tiền mồ hôi nước mắt mà người con tha hương gửi về.

Không thoát được bẫy tài sản nhà đất: Nói chung, người Việt chúng ta rất cần kiệm. Đa số sau khi định cư ở nước ngoài 2-3 năm thì ai cũng bắt đâu dư dả 40.000-50.000 USD hay hơn thế nữa. Nhưng những ngày đen tối lại bắt đầu từ đây. Lúc đã có tiền, bạn bắt đầu nhìn lại cuộc sống. Với suy nghĩ, mình không thể ở mãi trong một căn hộ chật hẹp, phức tạp, đi một chiếc xe cũ kĩ như thế này được…

Sẽ có những chuyên viên dụ dỗ mọi người với nhiều hình thức: bạn không phải ở nhà mướn, thực sự làm chủ căn nhà của mình, là tài sản lớn, là khoản đầu tư sinh lời cao, sau khi bạn trả xong căn nhà bạn sẽ có một khối tài sản lớn…

Sau khi gặp môi giới xem một loạt nhà và tất nhiên là bạn không thích một căn nhà cũ, nhỏ trên dưới 100.000 USD. Kết quả là bạn quyết định mua trả góp 30 năm cho một căn nhà 300.000- 400.000 USD ở cho s.ư.ớ.ng tấm thân. Lúc này bạn cảm thấy vô cùng hạnh phúc.

Đất nước Mỹ đã cho mình quá nhiều cơ hội. Rõ ràng là, chỉ cần 5000 USD để mua một chiếc xe 40-50.000 USD; 10-20.000 USD để mua một căn nhà 400.000 USD. Thậm chí bạn chỉ cần có công việc ổn định chẳng cần đồng nào cũng mua được nhà, xe…

Nhưng theo sự hiểu biết của tôi thì bạn đã chui vào một cái bẫy tài chính hết sức tinh vi mà các chuyên gia kinh tế hàng đầu tạo ra. Tại sao vậy? Vừa ký mua căn nhà thì bạn đã mất đi 6% giá trị của căn nhà cho “tiền môi giới”, mà nhiều người cho rằng người bán trả, nhưng theo tôi thì người mua đưa tiền cho người bán trả.

Nếu không tin thì bạn bán ngay căn nhà vừa mua thì sẽ biết là mình mất bao nhiêu %. Chẳng hạn, bạn mua một căn nhà 400.000 USD, cứ cho là trả trước 100.000 USD thì ngân hàng phải trả cho chủ đầu tư 300.000 USD, tức bạn mượn 300.000 USD tiền mặt thế chấp bởi căn nhà với lãi suất 4,99-7,99 %/năm tùy tín dụng từng người. Bên cạnh đó, bạn phải trả thuế tài sản 1,75-4 %/năm tùy từng khu và thành phố mình ở. Rồi hàng th.á.n.g: tiền gốc 1000-1200 USD, tiền lời ngân hàng 1500-2000 USD, tiền thuế tài sản 600-800 USD cộng tiền vệ sinh khu vực 300-600 USD/năm, tiền bảo hiểm… Tính ra mỗi ngày ngủ dậy thì có một ai đó đã rút ra từ hầu bao của bạn 100-150 USD/ngày, sau 30 năm bạn phải trả 1,2 – 1,5 triệu đô cho một căn nhà 400.000 USD.

Không thoát khỏi bẫy tài chính: Sau khi dọn tới căn nhà mới, bạn thấy căn nhà trống trơn, lúc này thì túi tiền cũng đã vơi và bạn lại nhớ tới “lệnh bài ” mà Hoàng Đế Obama ban tặng. Mà nó cũng giống lệnh bài thật, cứ tới bất cứ trung tâm mua sắm nào, chỉ cần kéo cái rẹc là có thể khuân về bất cứ thứ gì, từ cái mở nắp chai rượu đỏ tới TV, tủ lạnh…

Bạn lại thấy vô cùng s.u.n.g s.ư.ớ.n.g là mình không còn thiếu bất cứ thứ gì chỉ có thiếu nợ đến mức không thể thiếu nhiều hơn được nữa. Đến thời điểm này thì bạn và vợ con đã nhiễm loại virus mua sắm, loại virus này ở Mỹ chưa có thuốc chữa.

Nhưng xin thưa với các bạn là loại thẻ tín dụng mua trước trả tiền sau này chẳng khác gì một lưỡi dao cắt cổ. Với lãi suất 14,99-24,99 % năm, tính ra cũng xấp xỉ mượn tiền nợ nóng ở tiệm cầm đồ ở Việt Nam. Khoảng 20 ngày sau thì hóa đơn đòi nợ tới gõ cửa nhà bạn mà không bao giờ biết mệt mỏi.

Tôi cam đoan là sau khoảng 2-3 năm lo trả tiền nhà, thẻ… tóc của bạn không còn kịp bạc nữa mà nó rụng ráo trọi. Có nhiều anh chàng kỹ sư, chuyên gia theo được 5-7 năm nhưng đùng một cái mất việc. Bạn thử nghĩ những người này trụ được bao lâu? 3-6 th.á.n.g là mất nhà => mất vợ, con.

Vì vậy cho nên, lâu lâu lại nghe tin, có một anh chàng tầm 35-40 tuổi vác súng tới chỗ làm sát hại đồng nghiệp, vợ con rồi đặt dấu chấm hết cho cuộc đời. Mà cứ cho là có nhiều người leo đến 30 năm để trả hết nợ nhà đi chăng nữa thì lúc này bạn cũng sắp trở thành người của thế giới bên kia, còn nhà thì sắp sập.

_Bẫy tương lai cho con cái: Nếu bạn muốn sang căn nhà cho con cái thì con của bạn lại phải đóng một khoản thuế rất cao. Nếu chẳng may bạn qua đời thì tất cả chủ nợ, đặc biệt là nợ tiền bệnh viện đến phong tỏa căn nhà và toàn bộ tài sản của bạn kể cả tiền tiết kiệm trong ngân hàng.

Lúc này chủ nợ sẽ bán đấu giá từ căn nhà đến đôi bông tai, cho đến khi đủ số tiền bạn nợ mới thôi. Nếu không đủ, họ có quyền thu hồi những tài sản mà trước đây bạn đã cho tặng con cái trong vòng 7 năm. Đối với tôi, ở Mỹ họ áp dụng chính sách “xẻo dần”, người có nhiều xẻo nhiều, kẻ có ít xẻo ít, xẻo đến chết thì thôi không xẻo nữa, mà bưng sạch luôn.

Cũng vì những lý do kể trên, dù tôi đã ở Mỹ lâu năm nhưng tôi lại thuê phòng hoặc căn hộ để ở. Bao nhiêu tiền làm ra tôi đều đầu tư về Việt Nam, vừa xây dựng quê hương đất nước vừa thắng lợi lớn. Hiện tại có những bất động sản của tôi ở Việt Nam đã lên giá 30 lần vì tôi mua từ năm 1998. Hàng th.á.n.g tôi vấn có thu nhập từ tiền thuê nhà, còn hơn cả thu nhập ở Mỹ. Và nhất định một ngày không xa tôi sẽ về Việt Nam để sinh sống.

Theo cách nghĩ của riêng tôi, nếu như một ngày nào đó các bạn ở Việt Nam qua Mỹ để du lịch, thấy cuộc sống ở Mỹ quá hào nhoáng mà bỏ một triệu đô để mua đứt một căn nhà thì bạn đã thuộc thành phần đại gia. Mà đại gia thì sống ở Mỹ làm gì cho buồn mà chủ yếu là lo cho con cháu.

Mà lo cho con cháu thì phải tính 20 -30 năm hay hơn thế nữa, thì bạn không chỉ bỏ một triệu, mà phải chuẩn bị thêm ngót nghét một triệu nữa để đóng thuế. Cho nên tôi thiết nghĩ, đại gia thì không dại gì đầu tư một cách thiếu khôn ngoan như vậy. Thà bỏ tiền ra làm từ thiện hay xây cho liệt tổ liệt tông một căn nhà thờ còn để lại tiếng thơm ngàn đời cho con cháu.

Thật ra thì có những điều tốt đẹp khi sang bên này lắm, nhưng tác giả chỉ nêu lên những góc khó khăn để mọi người hiểu biết về xã hội Mỹ, đặc biệt là về khía cạnh luật sở hữu và thừa kế tài sản, mà có thêm kinh nghiệm để bảo toàn tài sản của mình thôi. Em thấy hay nên chia sẻ lại để mọi người cũng biết yêu quý cuộc sống, công việc khi ở Việt Nam và trân trọng hơn những đồng tiền mà người thân ở nước ngoài gửi về.

(Tạp Chí Hoa Kỳ)