Thứ sáu, ngày 24 tháng năm năm 2013

Phía mực thì phải đen, phía đèn thì phải sáng


Có một bạn đọc không comment mà viết thư cho tôi. Thấy hay hay đăng lên cho mọi người cùng coi:
*Trần Văn Vĩnh <vinhtv57@gmail.com> to me:
Sáng nay, tôi ngồi cà phê với con trai (năm nay 27 tuổi) và bàn luận về Đông La. Một bài viết rất hay của bạn nói về thu nhập của Mỹ Tâm so với bút chiến của "lề trái" và "lề phải" - thật sự tôi không hiểu bạn sẽ sống để tồn tại từ nguồn thu nhập nào để mà cho ra đời những bài viết - theo tôi là rất hợp với cách nghĩ của tôi. Mỗi bài viết của bạn thiết nghĩ cần phải sự đầu tư chứ không thể cứ tự nó tuôn trào như những gì tôi đã đọc, vậy bạn đang làm gì để tồn tại và chiến đấu. Tôi rất muốn hiểu bạn về điều đó....?
        *
đông la <donglasg@gmail.com> to Trần:
Tiếc là bạn đọc tôi ít quá, nếu đọc bài tôi mới đăng Thứ hai, ngày 13 tháng năm năm 2013 thì bạn sẽ o hỏi vậy:
*Trần Văn Vĩnh <vinhtv57@gmail.com>   to me:
"Phía mực phải đen, phía đèn phải sáng" - tôi rất thích tư tưởng của bài viết này.
*Trần Văn Vĩnh <vinhtv57@gmail.com> to me:
Thật đáng trách mình vì từ rất lâu tôi không có thông tin về những bài viết của bạn. Do vô tình, được giới thiệu, tôi đã đọc nhiều bài của bạn suốt 1 tuần qua, thay vì trước đó tôi thường đọc các trang "lề trái" và thật sự hoang mang cho sự bất an của đất nước. Nay, qua các bài viết của bạn, tôi rất tin và ủng hộ. Mong rằng có nhiều Đức Hùng để lớp trẻ khẳng định được trách nhiệm của mình trước cuộc chiến mạng này. Chúc bạn mạnh khoẻ để cống hiến nhiều hơn cho đất nước.
ĐÔNG LA
Phía mực thì phải đen, phía đèn thì phải sáng
Vừa rồi bọn rận sĩ, chấy thức cùng hệ thống thông tin lề trái của họ như Sàm, Chi, Diện, Đào, Tạo, “sâu” bọ Lập, Nhất “lé lác” rất cay cú khi những mưu đồ  sai trái của họ bị thất bại. Ngược lại, tôi và Thanh Tùng, Hòa Bình, DG, cùng nhiều bạn “lề phải” khác xem chừng có nhiều ý được UB Dự thảo Sửa đổi Hiến pháp chấp nhận, trong đó có việc Giữ nguyên tên nước CHXHCN Việt Nam. Không biết các bạn khác có được chỉ đạo, hướng dẫn gì không? Còn Tôi và Tùng chắc chắn là không. Với tôi chỉ đạo hay không không quan trọng, cái chính là phải viết có lý, có chỉ đạo mà viết sai cũng hỏng. Cái thú vị nhất là hai phe rất thống nhất với nhau, sai cùng sai, đúng cùng đúng, đúng là phía mực thì phải đen, phía đèn thì phải sáng! Một lần nữa “dư luận viên” lại đại thắng!
Tại phiên họp QH chiều 20/5, Chủ nhiệm UB Pháp luật, ủy viên UB dự thảo sửa đổi Hiến pháp, Trưởng ban biên tập dự thảo sửa đổi Phan Trung Lý đã đọc báo cáo giải trình, tiếp thu ý kiến nhân dân và chỉnh lý dự thảo sửa đổi Hiến pháp, trong đó có đoạn:
Việc giữ nguyên tên nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam là nhằm tiếp tục khẳng định mục tiêu, con đường xây dựng và phát triển đất nước lên CNXH, bảo đảm tính ổn định, tránh việc phải thay đổi về quốc huy, con dấu, quốc hiệu trên các văn bản, giấy tờ. Hơn nữa, trải qua 37 năm, tên gọi này đã trở nên quen thuộc đối với nhân dân Việt Nam và bạn bè quốc tế” - ông Lý cho hay.- Việc thay đổi tên nước sẽ dẫn đến những hệ quả không có lợi, thậm chí có thể bị xuyên tạc là ta đang xa rời mục tiêu, con đường lên CNXH, làm phát sinh nhiều thủ tục hành chính, gây tốn kém”.
Riêng tôi như đã nói, cả hai tên nước đều hay, tên nào cũng được; về tình tôi thích tên “Việt Nam dân chủ cộng hòa” vì là tên của Bác Hồ đặt khi khai sinh ra một nước VN mới; về lý khi ĐCSVN được hiến định là lực lượng lãnh đạo Nhà nước và Xã hội thì tên Cộng hòa XHCNVN là có lý hơn. Còn về Hiến pháp, thú thực, nếu không có chuyện sửa đổi ồn ào vừa qua, tôi chưa bao giờ coi nó viết cái gì. Phải chăng tôi cũng là một người tốt? Bởi trước đây cả trên 2000 năm, nhà Triết học Plato từng nói: “Những người tốt không cần đến luật pháp để hành động có trách nhiệm và những người xấu thì sẽ luôn tìm cách để lách luật”.
Vì thế, với tôi Hiến pháp chỉ cần 2 đến 3 câu là đủ. Ví dụ như: “Nhà nước VN là của dân, do dân, vì dân; ĐCS là lực lượng được chọn từ những công dân VN ưu tú, lãnh đạo Nhà nước và Xã hội theo luật định; Mọi người dân VN đều bình đẳng, tự do mưu cầu hạnh phúc, sống và làm việc theo pháp luật”. Thế thôi!
        Nhưng xã hội không đơn giản, bởi không phải ai cũng tốt, nên Hiến pháp phải chi tiết hơn; và còn phải có các bộ luật đi kèm để thực thi trong đời sống. Vậy mà những kẻ ác vẫn phạm pháp; kẻ xấu vẫn ranh ma lách luật; và “đặc sản” ở ta, lũ rận sĩ, chấy thức tôi cao trí thấp vẫn ảo tưởng, vẫn nhân danh đủ thứ cao quý để quấy rối, hòng đạt được tham vọng. Như việc vin vào cớ tên nước “Việt Nam dân chủ cộng hòa” là tên do Bác Hồ đặt để đòi xóa bỏ tên hiện tại. Nếu xâu chuỗi một loạt kiến nghị của họ như không được nhắc công ơn Đảng Bác trong lời nói đầu, xóa bỏ điều 4, cô lập Đảng khỏi quân đội, đòi quyền tự do công dân tuyệt đối không theo pháp luật, tư hữu hóa đất đai, v.v… thì việc họ đòi quay lại tên nước cũ thực chất ý đồ của họ là muốn xóa bỏ chữ “XHCN” đi! Tóm lại là họ muốn “lật pháp”, lật đổ chế độ!
Nhưng CNXH là gì mà phải xóa? Tiện có bạn veryhart viết: “Anh ĐôngLa ơi sáng nay qua trang nhà Sách hiếm có đọc bài  “Góp ý sửa đổi hiến pháp” của ông tướng Đặng Văn Việt. Tôi thấy bối rối quá. Anh cho xin ý kiến với. Cám ơn anh!
 Chữ “xã hội” thực chất cũng hàm nghĩa “cộng hòa”, CNXH có nghĩa là chủ nghĩa dành cho tất cả mọi người trong xã hội, còn “cộng hòa” là tính công cộng, hòa đồng, bình đẳng trong xã hội. “CNXH” chỉ khác “cộng hòa” ở chỗ nó có lý luận hơn khi dựa trên cơ sở lý luận của Chủ nghĩa Mác. Nhưng cần phải hiểu Chủ nghĩa Mác là một học thuyết tư tưởng có tính khoa học cũng như các lý thuyết khoa học khác, như Thuyết Tương đối chẳng hạn. Không nên nhìn Chủ nghĩa Mác một cách thô thiển của cái nhìn thời Chiến tranh lạnh lạc hậu, cũng như cách nhìn theo kiểu “lấy bát ăn cơm đong nước của biển cả” của một loạt những Hoàng Minh Chính, Hà Sĩ Phu, Trần Độ, Trần Mạnh Hảo… và “Đặng Văn Việt” gần đây. Vì dốt và thiển cận nên họ đã đồng nhất việc nhân danh Chủ nghĩa Mác gây ra những hậu quả trầm trọng như những chuyện đã xảy ra với bản chất của chính Chủ nghĩa Mác. Vì là khoa học nên Chủ nghĩa Mác cũng có tính tương đối, tùy trình độ người ta sẽ hiểu và vận dụng khác nhau và sẽ đạt được thành quả khác nhau.
Cái xương sống của Chủ nghĩa Mác là Việc đấu tranh cho sự công bằng, coi sự bất công trong hưởng thụ thành quả lao động và sự bóc lột, sự nô dịch hóa là nguyên nhân gây ra mâu thuẫn xã hội. Điều này sẽ mãi mãi đúng. Cuộc biểu tình “phố Wall” ở nước Mỹ gần đây là một minh chứng cụ thể và sống động nhất! Nhìn sâu và xa hơn nữa vào Chủ nghĩa Mác, nhất là các quy luật về sự phát triển, thì càng thấy giá trị vô bờ của nó. Ví dụ như: Thống nhất và đấu tranh của các mặt đối lập là động lực của sự phát triển; Phủ định của phủ định; Vật chất quyết định ý thức; Tồn tại xã hội quyết định ý thức xã hội; Lượng đổi chất đổi; v.v… Nếu đặt những điều này cạnh các học thuyết triết học khác thì thấy mọi thứ đa phần chỉ là những tư biện hạn hẹp, rối rắm, lằng nhằng, vô tích sự. Chúng chỉ có ích cho mấy con mọt sách kiếm những danh xưng dọa những người dốt mà thôi. Ngay tại Đức, tên của Mác vẫn được trân trọng đặt cho một loạt con đường. Như tại Berlin:
Và các thành phố khác:
 
Quay lại việc đổi tên nước, như  trình bầy ở trên, việc mấy người muốn xóa tên “XHCN”, chỉ vì thâm ý của họ chứ chẳng phải vì dân, vì nước gì đâu.
Ông Nguyễn Minh Thuyết cho: 'Đổi lại tên nước là trở về đúng bản chất chế độ'. Ông này hiện ở trên tuyến đầu “rân trủ”, có trong danh sách “lật pháp” thì không còn gì để nói. Có điều lạ là cũng lại có một số nhân vật có vị trí đã đồng tình với việc đổi tên nước. Họ thực tâm, nhưng vô tình họ đã tiếp tay cho những mưu đồ xấu mà họ không biết như:
*GS.TSKH Phan Xuân Sơn, Ủy viên hội đồng lý luận Trung ương, trong bài  "Muốn đổi tên nước phải nhận diện toàn cục" cho: “Nếu buộc phải đổi tên nước, theo tôi nên lấy tên là “Cộng hòa dân chủ Việt Nam””.
*GS-TS Nguyễn Đăng Dung, thành viên Ban Biên tập Dự thảo Hiến pháp sửa đổi, trong bài Lựa chọn tên nước không thể chỉ bằng tình cảm viết: “Xây dựng xã hội XHCN là một tiến trình lịch sử lâu dài mà ở ta các văn kiện mới thể hiện ở mức “định hướng XHCN”. Gắn một nội dung chưa phải là hiện thực vào tên gọi quốc gia, quả thật đáng suy nghĩ.
Theo các ý kiến này, trở lại với tên gọi khai sinh của nước Việt Nam mới - Việt Nam Dân chủ Cộng hòa là điều đáng cân nhắc”.
Với chính trị, hành động và suy nghĩ vì tình là không đủ, vì lý cũng vẫn chưa đủ, mà còn cần phải phù hợp với tình hình nữa! Nên thật đáng tiếc khi có những ý kiến như trên trong tình hình đang nảy sinh nhiều bất ổn hiện nay!
24-5-2013

Thứ tư, ngày 22 tháng năm năm 2013

MẶT TRƠ TRÁN BÓNG, BẤT LƯƠNG VÀ… KHỐN NẠN

ĐÔNG LA
MẶT TRƠ TRÁN BÓNG, BẤT LƯƠNG VÀ… KHỐN NẠN
Đã viết bài tri-thuc-bay-dan về vụ Uyên, Kha, tính không viết nữa, tưởng họ biết ăn năn hối lỗi, pháp luật giơ cao đánh khẽ, chừa đường cho họ tiếp tục học tập, mưu sinh. Vậy mà theo  TỄU – Xuân Diện “háng Nôm” cho biết  SUỐT PHIÊN TÒA, UYÊN VÀ KHA ĐỀU NGẨNG CAO ĐẦU  thì lại thấy không thể không viết thêm mấy chữ. Uyên nói: “Tôi dùng máu viết khẩu hiệu ‘Tàu khựa cút khỏi Biển Đông’ và ‘Đảng cộng sản chết đi’; rồi: “Trước tòa, Uyên nói dõng dạc: “Tôi yêu nước, tôi thể hiện lòng yêu nước. Tôi không ngờ tôi bị bỏ tù vì thể hiện lòng yêu nước”. Còn Kha: “Tôi trước sau vẫn là một người yêu nước, yêu Dân Tộc tôi. Tôi không hề chống Dân Tộc tôi, tôi chỉ chống đảng cộng sản. Mà chống đảng thì không phải là tội”.
Với người dốt không hiểu văn chương nghệ thuật thì các cụ nói là “đàn gảy tai trâu”, còn trường hợp Uyên, Kha nói trên, khi Điều 4 Hiến pháp ghi:  Đảng Cộng sản Việt Nam là lực lượng lãnh đạo Nhà nước và xã hội, mà dám nói “‘Đảng cộng sản chết đi’; rồi “tôi chỉ chống đảng cộng sản” mà cho rằng mình vô tội thì cũng theo các cụ nói là  Điếc không sợ súng”, với tư cách là sinh viên thì là những sinh viên không hiểu bài, còn là người thường nói chung thì là loại ngu dốt! Còn cái vị Luật sư Nguyễn Thanh Lương nói: “‘phỉ báng đảng cộng sản’ không áp dụng theo điều 88. Điều 88 “Tuyên truyền chống nhà nước” là điều luật bảo vệ an ninh quốc gia. Đảng cộng sản và chính quyền nhà nước CHXHCN Việt Nam là hai vấn đề khác nhau”. ĐCS là lực lượng lãnh đạo nhà nước theo hiến định mà nói là “Đảng cộng sản và chính quyền nhà nước là hai vấn đề khác nhau” thì đúng là cũng là loại luật sư ngu dốt!
Còn chuyện Trung Quốc, thái độ cá nhân căm ghét hành động gây hấn, bành trướng là tốt. Nhưng ứng xử ở tầm quốc gia để giữ gìn mối quan hệ giữa  2 nước sao cho có lợi nhất lại là việc khác, và nói chung là vô cùng khó. Giả sử mấy đứa hung hăng chống TQ ở cương vị lãnh đạo chúng mày sẽ làm gì? Có dám cắt đứt quan hệ, tuyên bố chiến tranh giành lại Hoàng Sa không? Và cái chính là như vậy thì có thành công và có lợi hơn hiện tại không? Vì vậy thái độ của nhà nước ta trước hết phụ thuộc vào thái độ của họ, mức độ gây hấn của họ, phụ thuộc vào thế và lực thực tế của ta, chứ hoàn toàn không phải ta có lực muốn ứng xử thế nào cũng được. Vừa rồi xem Nga duyệt binh, tôi đã nghĩ mấy đứa già trẻ biểu tình chống TQ, nếu chúng mày chế ra được những vũ khí như Nga thì hãy cương với Tàu, còn chỉ anh hùng rơm, to mồm đánh giặc miệng thì chỉ là những kẻ quấy rối mà thôi. 
 
Vì thế khi chính quyền thấy chuyện biểu tình có ảnh hưởng không tốt đến sách lược, chiến lược ngoại giao với TQ, thông báo ngưng biểu tình, nếu là người hiểu biết sẽ vui vẻ chấp hành; còn cứ tiếp tục biểu tình thì trở thành chống chính quyền chứ không còn là chống TQ nữa, là hại nước chứ không còn yêu nước nữa. Toàn bộ lịch sử ngoại giao với TQ của ta từ cha ông xưa cho đến ngày nay là mềm mỏng, nhường nhịn, coi hòa hiếu là đại cục. Nhưng ta hoàn toàn không nhu nhược, khi có những hành động quá giới hạn chúng ta đã cầm vũ khí chiến đấu như các triều đại xưa và hai cuộc chiến biên giới gần đây. Có điều cả các vị lãnh đạo nhà nước lẫn mấy đứa già trẻ anh hùng rơm biểu tình cần phải hiểu, nếu chiến tranh tổng lực giữa Tàu và ta xảy ra hôm nay thì mưu “vườn không nhà trống” của Trần Hưng Đạo chống giặc Nguyên xưa không còn dùng được nữa đâu. Chỉ có cách là phải làm ra vũ khí hạt nhân thôi, mà trình độ của ta thì còn khuya, mà có làm được thì quốc tế nguời ta cũng không cho làm!
Thôi, biết nói sao bây giờ, một cô gái 21, tù 6 năm là 27, phải mất đi những năm tháng đẹp nhất của cuộc đời, mà con gái thì “30 tuổi đã toan về già rồi”; rồi còn chuyện xây dựng gia đình, ảnh hưởng đến chồng con, chuyện mưu sinh của một người có tiền án nặng không dễ dàng gì, đành chép miệng “dám làm thì dám chịu” thôi.
Dù sao Uyên, Kha cũng cùng lứa với hai đứa con tôi nên vẫn thấy thương, chỉ vì dốt, sốc nổi, anh hùng rơm mà “thân làm tội đời”. Chỉ giận là giận lũ rận sĩ chấy thức, bọn nhà văng lung tung, nhà thơ lẩn thẩn, mặt trơ trán bóng, ngu dốt, không căn cứ vào thực tế. Có hàng triệu sinh viên, sao người ta không bắt ai mà chỉ bắt Uyên, Kha? Không lẽ người ta hết việc hay sao mà bày ra để có việc. Ngày xưa các cụ nói “quân pháp bất vị thân”, hoàng thân quốc thích phạm tội cũng xử huống gì sinh viên? Việc giữ nghiêm kỷ cương, phép nước là chuyện tất nhiên, vậy mà cả lũ vẫn cứ bầy đàn, to mồm huyên thuyên nhăng cuội: đòi trả tự do cho Phương Uyên. Âm mưu đặt bom, tung truyền đơn dán tiền để tăng hiệu quả, trưng cờ VNCH là vô tội sao? Giả sử chế độ VNCH đang cầm quyền thì với hành động như vậy họ có bắt không? Nên nhớ ta đã bang giao với Mỹ, nghĩa là bất kỳ người dân Mỹ nào trưng cờ đỏ sao vàng cũng là hợp pháp, vậy mà người vẫn biểu tình chống phá việc đó đấy! Chứng cớ thế này mà không thấy gì thì cả lũ mù à?
Không chỉ thế, lũ người trên khi biết là phạm pháp mà vẫn xuyên tạc, kích động bọn trẻ người non dạ, làm những việc mà không đứa nào muốn con cháu mình làm, xui trẻ con ăn cứt gà sáp, thì thật sự là lũ bất lương!  Banconong chửi là Một lũ… khốn nạn quả rất tuyệt!
TPHCM
22-5-2013

Thứ hai, ngày 20 tháng năm năm 2013

CHÊNH VÊNH SÁNG TỐI!


ĐÔNG LA
CHÊNH VÊNH SÁNG TỐI!
Ngẫm nghĩ một tí thấy tên của mấy đứa “lề trái” có vẻ hay hay. Phạm Viết Đào chuyên đào bới, moi móc, rồi suy diễn đểu, quy kết bậy bạ. Huy Đức Ôsin, kẻ đầy tớ cho đồng tiền, nhìn lịch sử qua lỗ đồng xu, từng cầm bút đi trước, Nguyễn Đỗ cầm hợp đồng quảng cáo vòi tiền đi sau. Duy Nhất “nhìn khác” là mắt lác, có vẻ nhìn mọi phía nhưng đều duy về phía quyền chức, xôi thịt. Như chuyện cầm đèn chạy trước ô tô, tung tin tạo dư luận, dọn đường cho quan thầy mình làm vua khí sớm. Chuyện đại sự quốc gia, một thằng dân đen, tri thức không đong đầy cái vỏ hến mà dám phét lác: “Để cứu vãn tình hình kinh tế và chính trị lúc này, chỉ có một cách: Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng và Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng phải ra đi”, giờ Nguyễn Bá Thanh tín nhiệm thấp lại kêu gọi Bá Thanh từ chức. Thật ngu xuẩn! Đất nước ta có thể ví như đội bóng của nước ta vậy. Dù có đa đảng, đổi tên nước, đổi hiến pháp, thay TBT, thay Thủ tướng… theo hướng tốt đẹp nhất tưởng tượng ở trong mơ thì cũng không thể một sớm một chiều mà thành Mỹ, thành Nhật, thành Tây Âu, Bắc Âu được. Cũng như dù có thuê được bất kỳ huấn luyện viên nào trên thế giới thì cũng không ai, không có gì có thể giúp đội bóng nước ta có thể đá ngang ngửa với đội của Tây Ban Nha, của Braxin, của Đức được!

Thứ năm, ngày 16 tháng năm năm 2013

Đêm "gặp ma" giữa cánh đồng

Mấy bữa nay thấy dư luận ồn ào về tay “dái lệch” quá, bữa trước cũng có bạn comment bảo bác Đông La xem thế nào, vả cho thằng “dái lệch” một cái, từ hôm nhận cái giải vì có công chống phá đất nước về, nó vênh váo quá! Quả thật, với tôi, từ giáo sư viện sĩ còn dốt như Châu Pò thì loại như “mắt lác”, “chênh vênh”, “đào bới” tôi không để ý. Nhưng mới viết về “đào bới” rồi, chắc cũng ghé mắt xem “dái lệch” nó viết cái gì?
Trong khi chờ đợi, hôm nay để đổi không khí, tôi sẽ đăng tiếp một mẩu truyện “Đêm giữa cánh đồng” trong cuốn “Những dấu vết không phai” tặng bạn Hoang Nguyen, người đã “cực kì thích” nó, đọc từ hồi lớp 5 mà còn nhớ y nguyên. Có phần thưởng nào quý giá hơn thế đối với một tác giả? Mà Hoang Nguyen cũng yên tâm về khả năng cảm thụ văn chương của mình vì cuốn đó nhà văn hàng đầu Nguyễn Khải cũng từng nói với tôi là phải “đọc đi đọc lại”!
Nhớ lại mấy lần có mấy đứa comment hỏi tôi “Ông Đông La lấy tư cách gì mà xưng là nhà văn?” thì hôm nay tôi sẽ trả lời: chính cái cuốn “Những dấu vết không phai” đó đã cho tao cái danh xưng là “nhà văn” đấy! Theo cảm tính thì người ta từng gọi tôi tùm lum. Trang Web Hội Nhà văn VN thì khi đăng bài "Các Mác" gọi tôi là “nhà lý luận”; người này, người kia, chỗ này, chỗ nọ thì gọi là “nhà thơ”, “nhà phê bình”, v.v… Còn tôi thì vừa rồi viết về cuốn  của anh Vũ Ngọc Tiến tham gia cuộc mạn đàm, tôi đã tự xưng danh là “Nhà văn Đông La”.
 Đơn giản là vì trong túi tôi có cái thẻ ghi tôi là “nhà văn” có chữ ký của ông Nguyễn Quang Sáng tận từ năm 1988 cơ! Thực ra nó chỉ là cái thẻ của Hội Nhà Văn TPHCM, tức tôi chỉ là một “nhà văn xóm” mà thôi. Trong khi có những đứa mang danh Hội viên HNV Việt Nam mà thiên hạ còn coi không bằng con chó; có những người tên tuổi lừng lẫy, tham vọng ‘đổi mới” này nọ rồi cũng lộ nguyên hình sự dốt nát; người thì luôn tỏ ra đạo mạo, thâm nghiêm, hưu rồi thì cũng lộ nguyên bản mặt cay cú, ăn thua tầm thường, v.v…. Ngay lớp đàn em, đàn cháu tôi nhiều đứa cũng đã vào HNV VN, thậm chí có đứa còn vào ban lãnh đạo nữa. Còn tôi thì vẫn chưa một lần làm đơn xin vào hội, dù từ hơn chục năm trước đến nay nhiều người cứ bảo tôi làm đơn; thậm chí có cả người ở ban lãnh đạo bảo tôi vào để “giúp họ một tay”. Nhưng đến tận giờ tôi vẫn chưa viết, không phải chê mà vì “làm biếng”; hơn nữa tôi thấy cái chính là mình viết được gì và viết như thế nào chứ cái danh không quan trọng lắm, như Nguyễn Du có cần cái danh “Hội viên HNV VN” đâu.
Vậy là danh chính ngôn thuận tôi chỉ là một nhà văn xóm, nhưng tôi vẫn luôn tự hào với cái danh đó. Đơn giản là vì người đứng tên giới thiệu tôi vào HNV TPHCM chính là cái ông “tổ sư” của nền Văn chương hiện đại VN. Cũng như việc tôi từng chê cả giải Hồ Chí Minh trở xuống, nhưng tôi vẫn luôn tự hào khoe ra cái giải thơ của HNV TPHCM, đơn giản chỉ vì cái người phát hiện và trao giải cho tôi cũng lại chính là cái ông “tổ sư” đó: Chế Lan Viên! Số là sau khi trao giải thơ cho tôi, một hôm CLV bảo: “Ông phải có chỗ sinh hoạt, trước mắt cứ ở Sài Gòn trước đã, để tôi bảo thằng Nguyễn Quang Sáng nó ghi tên ông vào Hội”. Tôi quá bất ngờ, rồi sau đó thấy ông có vẻ ngẫm nghĩ một lát rồi tiếp: “Thôi thế này, có phải ông mới ra một cuốn sách phải không? Bây giờ ông lên văn phòng Hội, gặp anh Chim Trắng nói CLV nhờ anh Chim Trắng cùng CLV đứng tên giới thiệu ĐL vào hội”. Như vậy với tác phẩm văn xuôi đầu tay, cuốn “Những dấu vết không phai”, tôi chính thức là “nhà văn” của HNV TPHCM. Một người cỡ CLV giới thiệu thì sao mà không đậu. Nếu ông trẻ hơn, sống thêm hơn chục năm nữa thì chắc chắn tôi cũng sẽ vào Hội Nhà văn VN rồi, bởi nếu tôi có “làm biếng” thì Chế Lan Viên cũng sẽ bắt tôi vào thôi!
ĐÔNG LA
Đêm giữa cánh đồng
Vì được cha mẹ rất chiều, nên hồi nhỏ tôi rất hay vòi vĩnh. Một lần, tôi đã bắt mẹ lên tận thị trấn mua cho một cây bút máy “Kim Tinh”. Có được cây bút “Kim Tinh” thời ấy không phải chuyện thường. Nó có cái nắp như được mạ bằng vàng thật đẹp. Nét nó nhỏ tí ti, viết lại trơn lừ nữa chứ. Đám thằng Ngừng, thằng Công làm sao mà có được. Ông tôi rất bực chuyện này. Ông rất quý tôi, nhưng lại rất nghiêm khắc. Thế nhưng…
Buổi trưa hôm ấy, đã đến giờ đi học mà tôi vẫn chưa chịu ăn cơm. Mẹ tôi kho cá trê và luộc bắp cải. Kể ra thì ăn cũng được nhưng tôi tức là hôm qua mẹ đã cho ăn cá rồi nay lại tiếp diễn, nên liền phụng phịu:
- Cá trê không có vẩy kinh lắm! Con không ăn đâu!
Đúng lúc đó, thằng Ngừng sang gọi tôi:
- Huy ơi ! Đi học thôi, đến giờ rồi!
Tôi lẳng lặng đi lấy cặp. Mẹ tôi thấy vậy hoảng hốt, liền móc túi lấy tiền đưa cho tôi:
- Thôi, không ăn cơm thì mẹ cho tiền, muốn ăn phở hay ăn bánh cuốn gì thì ăn.
Tôi mừng rơn. Nhưng trong bụng lại thầm nghĩ là không nên nhận tiền, có vậy mẹ tôi mới sợ, lần sau sẽ chiều theo mọi ý thích của mình. Còn nếu có đói thì mượn tiền của mấy thằng bạn thân đi ăn quà cũng được. Nghĩ vậy, tôi liền chộp lấy tiền ở tay mẹ quăng xuống đất, rồi vùng chạy đi học.
Chiều đó thật không may, lũ bạn thân lại không có thằng nào còn tiền. Tôi đành cắn răng ôm cái bụng lép kẹp ngồi học. Bỗng tôi nghĩ ra được một kế: Giờ nghỉ giải lao giữa giờ, tôi sẽ chạy sang trạm y tế xin tiền cha tôi. Chạy nhanh theo lối tắt qua những bờ ruộng thì cũng kịp thôi.
Đến giờ nghỉ tôi liền thực hiện ngay ý định. Nhưng một lần nữa lại không may, cha tôi không có ở trạm y tế. Tôi vô cùng thất vọng, nhưng cũng đành phải cắm đầu chạy nhanh về lớp cho kịp giờ học.
Vào học tiếp, tôi giở vở ra rồi lấy bút chép bài. Thế nhưng, tôi giật thót người khi thấy cây bút của tôi, cái cây bút có nắp vàng óng ánh, cái vật báu ấy, đã biến mất! Tôi biết là nó đã rơi ở dọc đường chạy sang trạm y tế. Nhưng bờ ruộng đầy cỏ, hai bên lúa mọc um tùm như thế thì tìm thấy làm sao được! Tôi đành lấy bút chì ghi bài. Đối với tôi, chưa có giờ học nào lại dài đằng đẵng như cái giờ toán ấy. Tôi chẳng hiểu một chút nào lời của thầy giảng.
Tan học, tôi nói ngay với thằng Ngừng, thằng Công ở lại, cùng đi tìm bút giúp tôi. Ba đứa đi đi lại lại mấy lần trên đoạn đường sang trạm y tế mà vẫn không tìm ra. Tôi nghĩ: có khi nó lại rơi ngay chỗ đường cái, ai đó đã nhặt được rồi cũng nên. Nhớ đến ông nội, tôi bắt đầu sợ. Hôm mẹ tôi lên thị trấn mua bút, ông đã nói: “Con hư tại mẹ, cháu hư tại bà. Không khéo rồi hỏng hết”. Tôi nhớ, một lần tôi xúc cơm nguội, đánh gẫy có một cái thìa thôi mà ông cũng mắng ghê lắm. Nhất định lần này ông sẽ trị đến nơi đến chốn. Chợt tôi nảy ra một ý định, liền nói với hai thằng bạn:
- Ngừng, Công này! Thôi, không tìm nữa, chắc chắn là mất rồi. Bây giờ chúng bay về trước đi, tao sẽ về sau. Về nhà mẹ tao có hỏi tao đâu thì chúng mày đừng nói gì nhá!
Hai thằng rất ngạc nhiên. Nhưng cuối cùng tôi cũng đuổi được chúng nó về. Còn tôi, các bạn biết không? Tôi đã quyết định là sẽ không về nhà nữa. Tôi sợ ông tôi mắng lắm. Tôi cũng không tính trước là rồi mình sẽ ra sao, chỉ cảm thấy có một cái gì đó hay hay trong cái quyết định ấy. Nó kích thích tính tò mò và hiếu thắng của tôi.
Thế là vừa nghĩ tôi vừa đi về hướng cây đa giữa cánh đồng. Tôi biết ở đó có một cái lều nhỏ. Đến nơi, tôi cảm thấy rất khoan khoái. Đứng giữa cánh đồng mênh mông được ngắm cảnh hoàng hôn thú vị biết bao! Phía chân trời, ánh hồi quang nhuộm những đám mây thành đủ màu sắc rực rỡ. Trên đỉnh đầu, vòm trời cao xanh vời vợi. Không còn một chút lo sợ nào về chuyện mất bút ở trong tôi nữa.
Nhưng, khi màn đêm từ từ buông xuống thì nỗi cô đơn cũng lớn dần trong tôi. Không hiểu muỗi ở đâu mà chúng bay ra nhiều vô kể, chúng chui cả vào mắt, vào mũi tôi. Tôi đành chui vào trong lều. Rất may là trên nền đất có trải một cái chiếu rách. Tôi nằm xuống tấm chiếu bẩn thỉu rồi vắt tay lên trán. Không biết ở nhà tôi lúc này sẽ ra sao nhỉ? Chắc mọi người sẽ ngạc nhiên khi thấy tới bữa ăn mà tôi vẫn chưa về. Tôi lại thấy cái đói, mà tôi mới quên đi do chuyện mất cây bút, trở lại cồn cào, cấu xé ruột gan tôi. Đến lúc màn đêm đã đặc lại thì tôi vô cùng hoảng sợ. Những câu chuyện về ma tự dưng hiện lên trong trí nhớ của tôi. Có người kể, chính bên gốc cây đa này có mộ một người ăn mày. Người ăn mày không có ai cúng bái nên đói lắm, đêm đêm cứ hiện lên đi bắt trộm gà, hái cam… ở những làng lân cận. Rồi chuyện thằng Tây bị mảnh pháo tiện đứt nguyên một chân, văng lên mắc trên cành đa nữa. Thỉnh thoảng người ta thấy nó hiện lên, đi có một chân, muốn lấy lại cái chân mà không trèo lên cây đa được!
Tôi sợ quá liền buộc chặt cánh cửa lều lại, để ma không chui vào được. Tôi cảm thấy vô cùng bé bỏng, yếu đuối, giữa màn đêm bao la rùng rợn này! Cuộc sống lúc này sao mà hoang dã thế! Bây giờ tôi mới thấy cuộc sống hàng ngày, mà có tôi lúc đã cho là nhạt nhẽo, chán chường ấy, ấm áp biết bao nhiêu! Tôi cảm thấy mình không bao giờ được trở lại đó nữa vì đêm nay sẽ dài vô tận. Tôi ước ao được trở về nhà, để rúc đầu vào lòng mẹ mà xin lỗi, để được ăn ngốn, ăn ngấu bát cơm thơm với cá trê kho béo ngậy, với bắp cải luộc ngọt lịm có thơm mùi gừng. Và, tôi thèm cả những câu mắng chửi của ông tôi nữa, ông có quý tôi, có muốn tôi nên người mới mắng chứ. Ông vẫn luôn tự hào là có cháu mình học giỏi nhất trường cơ mà… Nhưng làm sao tôi có thể trở lại với cái thiên đường ấy được! Chỉ cần mở cửa ra thôi là lũ ma sẽ xông vào, bắt tôi dìm xuống dòng sông lạnh cóng kia thôi!
Chợt tôi vô cùng hốt hoảng khi nhận ra có tiếng chân người chạy thình thịch. Có phải thằng Tây cụt chân đang đuổi nhau với bà già ăn mày không? Trời ơi! Ma sắp đến tới nơi rồi! Tôi sắp bị ăn thịt rồi! Tôi vừa khóc vừa ghì chặt cánh cửa.
- Huy ơi! Con ở đâu? Trời ơi! Con tôi ở đâu?
- Cháu thấy rõ ràng là nó đi về hướng cây đa này mà.
Ôi! Tiếng của mẹ tôi và thằng Ngừng! Tôi lập tức đạp tung cửa, chạy ra ôm chầm lấy mẹ.
-Trời ơi, con tôi! Mất cây bút thì mẹ mua cho cây khác, chứ sao mà lại phải khổ thế này! Mà cái thằng Ngừng này đến tệ! Phải để bác hỏi mãi mới chịu nói ra!
Tôi lại trở về với thiên đường của tôi. Đến nhà, tôi lao ngay vào buồng lấy cơm ra ăn. Tôi vô cùng sung sướng khi thấy một đĩa thịt gà đầy mà mẹ tôi đã để phần cho tôi. Nhưng tự dưng tôi lại thích để thịt gà lại, mà lấy cá kho ăn. Mẹ tôi thấy vậy ngạc nhiên hỏi:
- Lúc trưa, con không thích ăn cá, mẹ đã mổ gà, sao con cũng lại không ăn?
Tôi dõng dạc nói với mẹ:
- Thôi, thịt gà để phần cho ông già yếu, phần mẹ làm đồng nặng nhọc. Con ăn cá kho được rồi.
Mẹ tôi mỉm cười, bà vội quay mặt đi, nhưng tôi vẫn kịp nhận ra trên mắt bà có lăn ra những giọt nước mắt long lanh.
Viết tại Phú Nhuận TPHCM
1988

Thứ hai, ngày 13 tháng năm năm 2013

Để sống đàng hoàng mà tử tế quả không dễ

ĐÔNG LA
Để sống đàng hoàng mà tử tế quả không dễ
Đọc cái bài của ĐẶNG THIỀU QUANG: “Anh Đông La ấy chính là Ông Bụt của tôi thấy nhớ quá cái thời mới đó mà đã 20 năm rồi! Giờ giật mình nghĩ lại, để có được một cuộc sống đàng hoàng bằng “con đường” tử tế quả là không đơn giản. Buộc anh phải có khả năng “tự cứu lấy mình”; thành công thì sướng còn thất bại thì khổ. Chỉ thế thôi!
Tôi thấy có không ít người không làm được gì, nhưng lại tham vọng, ảo tưởng, mọi bất hạnh đổ lỗi hết cho chế độ; kế tiếp là có nhiều kẻ nhờ giỏi luồn lách, từng làm công chức hưởng danh lợi  của chế độ “ngập chân răng”, nhưng còn muốn hơn nữa cơ, ghen ăn tức ở với người hưởng hơn mình, được ngồi cao hơn mình, nên hưu rồi mới xả hết cay cú ra; rồi còn có những kẻ vẫn đương chức nhưng rất hèn, việc nhà nước không dám bỏ nhưng lại mạnh miệng chống nhà nước, muốn bắt cá hai tay, hưởng lộc cả hai phía. Bây giờ mới có chuyện nhí nhố trắng đen lẫn lộn thế, chứ trước kia làm gì có!
Tất cả, tất cả những loại đó đã hình thành nên cái nghề “đấu tranh rân trủ” hôm nay. Hiện tại rất hot, vì có lộc mà lại rất dễ làm, bởi chỉ cần quấy rối, bơm thổi, xiên xẹo, miễn là càng làm loạn được xã hội thì càng tốt! Đó chính là cái nguyên nhân tại sao lại có chuyện chướng tai gai mắt, tử già trẻ, trai gái, từ “chí” thức cho đến dân vô học đã bầy đàn theo nhau tham gia.
Còn tôi cuộc đời cũng bao sóng gió nhưng như tôi đã nói, tôi không ngu mà đi đấu tranh dân chủ, bởi tôi thấy đất nước hòa bình, xã hội ổn định là điều quý giá nhất; ngược lại, dù giầu có đến mấy mà loạn thì liệu có ai ngồi yên mà hưởng thụ riêng mình được. Xem tivi thấy mấy đứa trẻ Syri chăm sóc mấy người bị thương nói thấy máu chảy nhiều quá đâm quen như thấy nước lã chả còn sợ gì cả mà kinh cả người!
Nhớ lại chuyện Đặng Thiều Quang kể thì năm 1994, tôi xin nghỉ việc, chế ra mấy loại thuốc cho cây cối bán. Thực ra những sản phẩm đó đã được kiểm nghiệm trong thực tế. Số là sau khi tôi được giải thưởng Sáng tạo KHKT được lên báo, lên tivi nên trong giới KHKT người ta cũng chú ý. Một hôm có một cô TS sinh học ở Phân viện Khoa học VN TPHCM (chỗ ông Ngô Kế Xương, bố diễn viên Hồng Vân) nhờ tôi chế ra một sản phẩm bởi cô này có cả một xưởng sản xuất riêng rất lớn. Không ngờ cái thuốc của tôi bán chạy quá, tôi chứng kiến có người  trung gian, không lấy được hàng bán đã khóc, còn thuê xe ôm mấy chỉ vàng kiếm nhà tôi tính chuyện làm riêng nữa. Vì thế tôi thấy mình có lẽ hợp với kinh tế thị trường nên đã xin nghỉ công chức luôn để làm ra sản phẩm của riêng mình. Nhưng khổ nhất lúc đầu là phải thử nghiệm, đăng ký vào danh mục và xin giấy phép sản xuất của Bộ Nông nghiệp. Người dân tự lo được công ăn việc làm lẽ ra nhà nước phải hỗ trợ, nhưng lại đưa ra đủ thứ thủ tục đến là khổ! Sau bao lằng nhằng cuối cùng cũng xong, có lần phải nhờ nhà văn Nguyễn Bản viết thư cho một ông thứ trưởng vốn là học trò, rồi còn nhờ cả một anh bạn ở báo Nhân dân dẫn đi gặp hẳn ông Bộ trưởng nữa.
(tại bàn làm việc của Bộ trưởng Vũ Công Tạn)
Rồi dựng xưởng, nơi Đặng Thiều Quang đã kể:
(Thằng Quang chụp với “ông Bụt” của nó)
(Cả với Nguyễn Vĩnh Tiến, đang học ĐH Kiến trúc cùng Quang,
ai ngờ rồi nó sẽ thành nhạc sĩ)
Kiếm cơm nuôi vợ con, cho đi chu du khắp nơi:
(Thằng nhỏ bị cận nặng mà không biết mua kính cho nó nên cứ nheo mắt)
 
(Cùng với gia đình Kế (bạn bên LX) ở Nha Trang)
(Đeo kính thì hết nheo mắt. Chụp khi đi qua đèo Hải Vân)
(Phát tướng, phát tài. Chụp tại Vũng Tàu)
 Rồi xây nhà dựng cửa:
(Thiều đến kiểm tra xây nhà)
Từ cái xưởng bé tí mà xây được cái nhà to tướng này đây. Tự vẽ ra luôn, thấy nhà “tư tưởng” viết đông tây, kim cổ thì phải ở kiểu nhà hơi khác thiên hạ một tí:
(Căn nhà thứ 2)
Ông con vào được Bách Khoa rồi lại còn muốn đi du học:
(Phút đầu tiên tới Mỹ, chụp với dì và 2 em nó)
(Rồi trở về. Hai bức ảnh cách nhau chẵn 7 năm)
(Chênh nhau 3 tuổi nhưng 2 đứa ra trường cùng lúc,
con bé chưa lấy được bằng nên chụp với bằng giả)
Như vậy, tôi đã sống gần hết khoảng thời gian mà nếu còn làm công chức thì hơn 2 năm nữa tôi cũng sẽ về hưu, tôi đã hoàn thành trách nhiệm của một người chồng, người cha. Tôi không giàu có nhưng tôi luôn tự hào là mình đã làm ra tiền bằng chính trí tuệ của mình.
Tôi cũng buồn, cũng lo khi xã hội ta còn quá nhiều vấn đề. Mà cái quan trọng nhất chính là trình độ nước ta còn rất thấp. Có những việc mà cả nước có xúm lại cũng không làm được: như chế tạo vũ khí hiện đại để bảo vệ tổ quốc chẳng hạn; như tạo ra những sản phẩm công nghệ cao có thể cạnh tranh với nước ngoài chẳng hạn. Vậy mà thật e ngại khi ngay những cái cơ bản nhất, ta vẫn chưa có sự thống nhất để giải quyết. Vì thế sẽ còn nhiều cái xấu, cái sai. Nhưng xã hội loạn 1, thay vì góp ý đấu tranh để sửa, bọn xấu chúng còn muốn làm loạn thêm 10 nữa!  
13-5-2013

Thứ năm, ngày 09 tháng năm năm 2013

TIỂU THUYẾT SÓNG HẬN SÔNG LÔ: LÊ LỢI GIẾT TRẦN NGUYÊN HÃN?


      Có lần Lê Hương Lan (googleTienLang) chê tôi hay khoe khoang. Thứ nhất tôi là người vốn bị đối xử bất công và thua thiệt nhiều, bây giờ trên trang của mình, mình cũng lại bất công với chính mình nữa thì tệ quá. Có điều tất cả những gì tôi “khoe” đều là sự thật, người thật, như chuyện ĐẶNG THIỀU QUANG viết: “Anh Đông La ấy chính là Ông Bụt của tôi chẳng hạn. Không phải kiểu như bọn đầu không tích óc mà tích phân nên chỉ ẩn danh hoặc giả người khác sủa bậy. Triệu Xuân thì chắc chắn rồi, còn lại phần nhiều chỉ là cái bọn dốt ác bị tôi vả vào mõm không cãi được nên vẫn vào comment bậy trang của tôi và sủa ở những chỗ này chỗ khác. Trang của tôi thì cấm tiệt, dân chủ với người chứ ai lại dân chủ với sâu bọ; còn chỗ khác thì chúng sủa chúng nghe chứ những hố phân đó vào coi làm gì! Có một chuyện bọn sâu bọ không biết nên cứ chế riễu tôi là phải cầu cạnh Triệu Xuân. Nhưng thực ra lần đầu tôi đến NXB Văn học là theo lời mời của “bố nó” là ông Nguyễn Văn Lưu giám đốc của nó cơ. Vì ông Lưu thấy tôi viết hay quá mới gọi điện bảo tập trung bài vở lại, ổng in cho. Hôm đó Triệu Xuân được gặp tôi là do chầu rìa khi “bố Lưu” nó tiếp tôi. TX đã lấy lòng tôi bằng một câu ủng hộ cuốn sách của tôi cho nó sớm ra đời (cuốn Biên độ của trí tưởng tượng). Chính từ cái “ân tình” ấy mà tôi đã bị nó quấy rầy cả chục năm, vòi nhậu liên tục, còn quỵt cả tiền biên tập nữa. Cái điều mà tận hôm nay vì thấy nó quá bẩn nên tôi mới nói ra.
         Còn chuyện khoe khoang, nếu xã hội ai cũng có đức, có tài, giàu có chính đáng mà khoe ra thì thú vị nhỉ. Với người thường thì người ta sẽ mừng cho nhau. Chỉ có bọn đố kỵ, ích kỷ, ghen ăn, tức ở mới tức sùi bọt mép mà thôi. Cũng như các cô gái đủ đẹp, tự tin khoe cơ thể một cách khéo léo thì xem cũng thật mát mắt chứ có sao đâu!  
Cái tên “Đông La” với bạn đọc thường chả “đáng một xu”, tôi cũng nghĩ thế, nhưng không ngờ với nhiều người có danh xem chừng lại không phải thế. Một lần, một cô “fan” là Tiến sĩ Sử nhờ tôi viết một bài chân dung ông Giáo sư Hóa học Nguyễn Dần (thuộc lớp thầy cô tôi, ở Phân viện KHVN TPHCM, nơi mà tôi từng có vài lần sang làm việc cùng) vì ông có quảng cáo sản phẩm ở báo của cô. Cô phải viết, nhưng cô ngại gặp vì bị ông yêu. Tôi đã sang nơi cũ, gặp người cũ hỏi chuyện nhưng ông đã quên tôi. Thấy tôi bố già tức lắm vì muốn gặp người trong mộng cơ. Có điều khi tôi viết xong thì bố lại rất thích, và không hiểu sao một thằng nhà báo lại hiểu hóa học đến thế. Biết ông cũng quan tâm đến văn chương, thần tượng là Trần Đăng Khoa với cuốn phê bình mới ra, nên tôi đã tặng ông cuốn Biên độ của trí tưởng tượng. Không ngờ đêm ấy ông gọi điện: “Mày viết hay quá! Mày đánh đổ thần tượng của tao rồi! Tao sẽ đọc một lần đêm nay hết luôn”. Tôi nghe khen đã quen tai, kiểu như: “số 1 miền Nam”; “số 1 Việt nam”; v.v… nên không ngạc nhiên, mà ngạc nhiên, không, quá ngạc nhiên thì đúng hơn, khi một lần ông bảo: “Mày là thằng nào mà tao đưa bài của mày cho Vũ Duy Thông bạn tao đọc (Nhà thơ, Vụ trưởng VHVN Ban tư tưởng VH), nó lại bảo: “Đông La viết cơ à. Đông La viết là quý lắm đấy!”. Người thứ hai là Đồng Đức Bốn. Người từng làm bạn thân được với cả Nguyễn Khoa Điềm, Nguyễn Huy Thiệp, v.v…, nhưng cũng lại rất quý tôi. Vào Sài Gòn gặp tôi là cứ bô bô gọi cho Nguyễn Huy Thiệp khoe là “gặp Đông La rồi” hoặc “Đang ngồi với Đông La”. Đồng Đức Bốn nhiều tiền muốn in một đại tác phẩm, đã có đầy đủ tên nhà phê bình, nhà thơ hàng đầu VN viết nhận xét, Đồng Đức Bốn nói với tôi: “tất cả đã xong, đã sẵn sàng in, chỉ còn thiếu tên Đông La, xin Đông La cho mấy chữ”. Tôi chần chừ, tính tôi thích viết về cái khó, như thơ Nguyễn Quang Thiều chẳng hạn, còn cái hay của thơ Đồng Đức Bốn thì ai cũng biết nên khó viết quá. Rồi chưa viết được chữ nào thì không ngờ ông nhà thơ to như hộ pháp, nói năng oang oang đã “ra đi”. Còn Nguyễn Quang Thiều thì tôi viết nhiều nhất, tới 3 lần. 2 lần là tôi tự viết, còn lần Hội Thảo, tên tôi chắc phải là quan trọng nên Thiều mới bỏ công mời tôi ra Hà Nội chứ. Mà với Thiều thì tôi còn tính toán gì?
          Còn hôm nay, tôi sẽ đăng bài viết mới nhất về tác phẩm của anh Vũ Ngọc Tiến. Tôi và anh Tiến quen nhau trên Talawas, anh cũng có những nhận xét rất nồng nhiệt và trân trọng tôi như Thanh Tùng gần đây, rồi sau này qua trang Vanchuongviet anh đã liên hệ và chúng tôi đã gặp nhau. Gặp nhau mừng lắm, anh hơn tôi 9 tuổi, chủ yếu viết văn xuôi, cũng học vật lý nên rất hòa hợp. Nhưng rồi tôi té ngửa, anh cũng lại rất thân với những thằng tôi ghét “như chó”; tôi “phang” biểu tình nhưng anh cũng đi biểu tình... Cách đây mấy hôm anh bảo ra sách, có tổ chức mạn đàm, nhờ tôi “viết mấy chữ”. Tôi bảo: “Cái nhóm ấy nó tổ chức, thấy tên em là nó ghét anh luôn, anh cần bài của em làm gì”. Anh bảo: “Kệ chúng nó”. Tôi thấy ngại quá, không động đậy, nhưng anh gọi, thư từ thúc giục, mong chờ đến 3 lần, thế là tôi phải ra tay thôi. Nhưng tôi nói với anh: “Tính em độc lập rất cao, E viết là theo ý em đấy, anh thích hay không là anh phải chịu”
ĐỌC SÓNG HẬN SÔNG LÔ
ĐÔNG LA (Nhà văn TPHCM)
Trong thực trạng nhiều học sinh được điểm 0 môn sử, học sinh một trường cấp III ở TPHCM khi biết không thi môn sử đã vui mừng xé đề cương ném như bươm bướm bay trắng cả sân trường, thì nhà văn Vũ Ngọc Tiến cho chào đời một tác phẩm viết về lịch sử. Phải chăng đó cũng là một cái duyên, một sự sắp đặt của đấng vô hình. Vũ Ngọc Tiến là một nhà văn viết khá nhiều về Đạo Phật, hôm nay, cuốn Sóng hận sông Lô cũng lại có nhiều đoạn viết về Đạo Phật. Trong kinh Tạp A Hàm, Phật đã dạy: “Vạn pháp không nằm ngoài nguyên lý: Cái này có vì cái kia có, cái này không vì cái kia không, cái này sinh vì cái kia sinh, cái này diệt vì cái kia diệt”. 

Thứ hai, ngày 06 tháng năm năm 2013

PHẠM VIẾT BỪA + PHẠM VIẾT ĐẦN


Có thằng Minh Quốc (leminquocpn@yahoo.com) 3 hours ago by: 118.68.238.241 comment bài PHẠM VIẾT BỪA + PHẠM VIẾT ĐẦN bênh Triệu Xuân thế này:
"Thằng Đông La trước đây chỉ bị dở hơi nhẹ thôi, sau này do đua đòi văn chương, giở trò láu cá láu tôm nên bị Triệu Xuân đập cho một phát thì hóa điên hẳn." blogcanhsat4sao.blogspot.com/2...
Thằng Quốc này, hay sâu bọ triệu Xuân lột xác chỉ ra được một ý tao viết sai (có điên tất viết sai) tao sẽ coi chúng mày là thầy, còn không thì chúng mày lại thuộc loại đầu không tích óc mà tích phân nên không thể phân tích được. Nhìn email rất dễ tưởng Lê Minh Quốc ở báo Phụ nữ, nhưng là lemin chứ không phải leminh, chắc lại là Triệu Xuân lột xác thôi. Thằng đểu này còn lấy tên nhiều người chửi bậy tôi để bênh mình như Hữu Thỉnh, Lê Văn Thảo, tên tất cả nhóm Hồn Việt của nó, kể cả người chết là Chế Lan Viên! Hữu Thỉnh, Lê Văn Thảo thì dính dáng gì mà đi bênh triệu Xuân? Nhóm Hồn Việt cũng chẳng ân oán gì với tôi sao đi bênh Triệu Xuân? Chế Lan Viên chết rồi thì sao bênh được Triệu Xuân? Không phải nó làm cái trò đểu sâu lột đó thì ai rỗi hơi rửa nhục cho nó. Mà tôi chỉ nói sự thật thì rửa sao được? Nếu nó không biết điều thì cứ đợi đấy, nó có nhiều chuyện xấu để vả vào mặt nó lắm!
Vừa rồi tôi thấy trang http://nguyentandung.org/ đăng lại bài này, trong đó có thêm tên ông Châu Xuân Nguyễn vào. Quả thật bài này tôi không nghĩ đến Châu Xuân Nguyễn, mà tôi cũng chưa biết nhiều về ông này. Đây là trang của tôi, tôi phải chịu trách nhiệm với từng chữ viết ra, nên rất mong các vị xóa chữ Châu Xuân Nguyễn đi, vì nếu tôi có ý nhắc đến ai thì tôi viết ra luôn, sau khi tìm hiểu mọi chuyện. (ĐÔNG LA)
ĐÔNG LA
PHẠM VIẾT BỪA + PHẠM VIẾT ĐẦN

    BÀI LIÊN QUAN:

*Tội nghiệp ông Đào Duy Quát

Vừa rồi (1-5-2013) Phạm Viết Đào hí hửng đăng trên trang http://phamvietdao4.blogspot.com/ của mình bài lộ-hàng-mạng-xã-hội-do-chính-phủ-đầu-tư.html. Ngay việc dùng hai chữ  “lộ hàng” đặt tựa đề, Phạm Viết Đào đã tố cáo TT Nguyễn Tấn Dũng làm một việc mờ ám, cần phải che đậy. Đó là việc:
“Tháng 3 vừa rồi, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã tuyên bố trong một hội nghị của Trung ương Đoàn nhân lễ kỷ niệm ngày thành lập đoàn 26/3: Chính phủ sẽ chi 200 triệu USD ( khoảng 40.000 tỷ đồng) để Đoàn thanh niên CS phát triển mạng xã hội?”
Tiếp theo, đầu bài viết, Đào đã suy đoán và quy kết một dạng tội “tham ô mới” đối với TT Nguyễn Tấn Dũng:
“Rất có khả năng khoản 200 triệu USD mà Thủ tướng hứa cấp cho tổ chức Đoàn là một khoản tùy hứng, tiền trảm hậu tấu, của nhà Chính phủ theo lối "của Chính phủ phúc của Thủ tướng " vì con trai Thủ tướng là ủy viên BCHTW Đoàn”.