Thứ Bảy, 27 tháng 5, 2017

KHOA HỌC CUỐI TUẦN: THỰC CHỨNG U HẮC TỐ BỊ TIÊU DIỆT


ĐÔNG LA
KHOA HỌC CUỐI TUẦN:
THỰC CHỨNG U HẮC TỐ BỊ TIÊU DIỆT

          U hắc tố là u ngoài da nên người ta có thể nhìn thấy. Cũng vì thế mà thú vị ở chỗ ta có thể chứng kiến sự tác động của chế độ ăn đối với sự phát triển của nó. Hình ảnh dưới đây biểu thị khối u hắc tố dần bị tiêu diệt hoàn toàn bởi chế độ ăn tuyệt đạm động vật:
          Tuổi thọ tế bào của cơ thể khá cao:
Cơ thể lại tự tổng hợp được nhiều axit amin, chỉ cần những axit amin thiết yếu từ thực phẩm. Vì vậy thực chất cơ thể cần cung cấp rất ít chất đạm cho hoạt động của mình. Điều này đã được chứng tỏ bởi thực tế có những người ăn thuần gạo lứt muối mè không chỉ sống nhăn răng mà còn khỏe mạnh và khỏi nhiều bệnh.
Vì khối u ung thư cần chất đạm là vật liệu để phát triển hơn nhiều lần mức cần chất đạm của cơ thể nên ăn dư đạm chỉ “vỗ béo” cho khối u mà thôi. Vì vậy có thể khẳng định, cũng như ăn quá nhiều gluxit gây bệnh tiểu đường, ăn quá nhiều mỡ động vật và cholesterol gây bệnh tim mạch, ăn dư chất đạm cũng sẽ gây bệnh ung thư.
Vậy để chống ung thư cần phải làm ngược lại, y như trong các trận chiến thời Tam Quốc, người ta thường triệt đường tiếp lương của quân địch vậy.
          Đơn giản vậy thôi mà không phải ai cũng hiểu, không phải hiểu rồi ai cũng có thể thực hiện đúng được.
          27-5-2017

          ĐÔNG LA

Thứ Năm, 25 tháng 5, 2017

VỀ CHỦ NGHĨA “DUY ÁC” THEO QUAN ĐIỂM CỦA TRẦN MẠNH HẢO

ĐÔNG LA
VỀ CHỦ NGHĨA “DUY ÁC” THEO QUAN ĐIỂM
CỦA TRẦN MẠNH HẢO

Trên diễn đàn tranh luận không phải cứ cho thiện ác, phải trái là thiện ác phải trái, mà quan trọng hơn, ai là người đưa ra quan điểm đó? Bởi một kẻ ác sẽ cho một điều thiện thành một điều ác, ngược lại một điều ác thành một điều thiện; còn kẻ dốt không an phận “tựa cột mà nghe” lại hoang tưởng đi dạy dỗ thiên hạ làm sao có thể chỉ ra được sự đúng sai, phải trái?
          Vậy ý Trần Mạnh Hảo như thế nào khi viết bài “SAO LẠI RƯỚC “ĐẠO DUY ÁC” VÀO CHÙA THỜ CHUNG VỚI ĐẠO TỪ BI, THƯA CÁC NHÀ SƯ?”
          Với người hiểu biết thì ai cũng biết TMH là người không có “một xu” tri thức nào cả nhưng lại vĩ cuồng, hoang tưởng, nên đã hung hãn xông vào những lĩnh vực tri thức cao siêu liên quan đến triết học, đạo lý để kiếm cớ chửi bới lung tung, chống phá thể chế.
          Vùa rồi ông Lương Chí Thành, một TSBS, chỉ kém tôi vài tuổi, viết bình luận là không biết TMH là ai? Tôi giật mình thấy thời gian trôi đi nhanh thật, xã hội phát triển, nhận thức mở rộng ra nhiều chiều khiến mối quan tâm của người ta cũng thay đổi theo. TMH cũng như nhiều người đã không hiểu vậy nên cứ tưởng mình còn là những “ông kễnh”, vẫn có thể phán bừa như ngày nào.  
TMH thuộc lớp nhà thơ, nhà văn thành danh ngay trong thời kháng chiến. Giờ Lương Chí Thành không biết TMH là ai nhưng sau giải phóng khi tôi còn là sinh viên ngành hóa chưa nghĩ đến chuyện viết văn thì TMH đã thuộc hạng siêu sao rồi. Đến cỡ Võ Văn Kiệt, Nguyễn Văn Linh cũng biết tới TMH và trong nghể văn thì đến hàng tổ sư như Chế Lan Viên cũng quý TMH. Chính Chế Lan Viên đã khuyên tôi phải chơi với cỡ như TMH. Nhưng rồi thực tế một tài năng lớn, một người thông thái như Chế Lan Viên cũng không thể ngờ được tâm tính “kỳ nhông” của TMH thay đổi như thế nào và trong trường văn trận bút TMH đã liều mạng đến như thế nào khi xông vào các lĩnh vực tri thức?
***
          Trong lĩnh vực lý luận văn học TMH từng phê phán một loạt các giáo sư và nhà phê bình. Nhưng ngay những khái niệm cơ bản nhất TMH cũng không hiểu. Trần Mạnh Hảo từng viết: “Siêu thực và hiện thực là hai mặt của một thực thể”. Đây là một ý tưởng vô nghĩa. Bởi một thực thể chỉ tồn tại là chính nó với tất cả những thuộc tính vốn có, tức nó chỉ có một mặt hiện thực. Còn siêu thực không phải là một mặt tồn tại của sự vật mà là một khuynh hướng sáng tạo của một trào lưu văn học nghệ thuật. Như Dali vẽ cái đồng hồ trông như một cái bánh tráng chảy nhão. Như vậy, cái đồng hồ luôn là cái đồng hồ, nhưng người nghệ sĩ siêu thực thì thấy như thế, chứ không phải như ý Trần Mạnh Hảo, cái đồng hồ có hai mặt, một mặt thật và một mặt siêu thực-chảy nhão !
          TMH từng xổ toẹt tài thơ Nguyễn Quang Thiều, cựu bạn thân của tôi, nay là đương kim Phó Chủ tịch HNVVN, cho thơ Thiều là “lai căng”; “Tây giả cầy nhí nhố”, “thơ dịch xổi như xổ ra từ bản nháp”!
Về triết học Trần Mạnh Hảo cũng mù tịt nhưng cũng đi phê phán lung tung. Trần Mạnh Hảo cho triết học phương Đông là “nhất nguyên” rồi lại cho là “trung dung nên không có chữ  DUY”. Đây là một sự mâu thuẫn, bởi theo hệ thống thuật ngữ, đã “nhất nguyên” thì phải “DUY”. Trong lịch sử triết học chỉ có hai học thuyết sử dụng phạm trù “bản nguyên”: Nhất nguyên luận (Duy vật hoặc duy tâm, coi VẬT hoặc TÂM là bản nguyên, là cái có trước, cái quyết định) và nhị nguyên luận, coi vật chất và tinh thần là hai bản nguyên như nhau, độc lập với nhau (triết học của Descartes và Kant). Còn triết học cổ phương Đông không phải “không có chữ DUY” mà cũng chia làm hai phái: Duy Tâm và Duy vật. Phái Duy tâm  đại diện là Khổng Tử, Mạnh Tử, và Chu Hy, người đã hệ thống hóa những tư tưởng đạo Khổng, coi , bản nguyên của tinh thần, là cái có trước, còn khí, bản nguyên vật chất, là cái có sau. Còn phái Duy vật đại diện là Lão tử, Trang tử, Tuân tử, coi Đạocái khởi nguyên của tất cả Trời, Đất, vạn vật, là “đường đi”, tức quy luật biến đổi của chúng (theo từ điển triết học và các sách chuyên ngành khác). Vậy hiểu như Trần Mạnh Hảo, triết học cổ phương Đông là: “trung dung”, rồi còn đồng nhất “trong âm có dương, trong dương có âm” với “trong tâm có vật, trong vật có tâm” là chưa hiểu gì.
***
Với hành trang tri thức như vậy, TMH đã liều mạng công kích Học thuyết Mác và hung hãn chửi bới Các Mác. Chỉ là một kẻ ngông cuồng, vĩ cuồng mới dám bậy bạ như vậy. Bởi với Mác, một người mà đến những người có tư tưởng đối lập với ông cũng có những người phải vị nể. Trên nước Đức, quê hương ông, tên ông vẫn được vinh danh trên các đại lộ:

Cụ thể, về đấu tranh giai cấp, TMH viết:
Cái sai lớn nhất của Mác... biến học thuyết “đấu tranh sinh tồn” của Darwin thành học thuyết “đấu tranh giai cấp”.
Học thuyết tiến hóa của Đác-uyn cho sự phát sinh những đặc điểm sai khác trong quá trình sinh sản (biến dị cá thể); rồi tác nhân chọn lọc là những điều kiện khí hậu, địa lý, thức ăn, kẻ thù tiêu diệt, sự cạnh tranh về thức ăn và chỗ ở. Những cá thể biến dị thích nghi hơn, sinh sản nhiều, sẽ có điều kiện tồn tại nhiều hơn. Như vậy TMH không chỉ không hiểu gì mà còn nói ngược. Thực chất, không phải Mác mà chính những người theo thuyết Đác-uyn xã hội (L. Gum-plo-vich, G. Rát-xen-hô-phơ, v.v...), coi đấu tranh sinh tồn là động lực của phát triển xã hội, cho rằng kẻ mạnh sẽ tồn tại, kẻ yếu sẽ chết; điều đó chính là mầm mống của sự phân biệt chủng tộc, tư tưởng phát-xít. Còn học thuyết của Mác lại đứng về phía những “kẻ yếu”, tức những người bị nô dịch, bị bóc lột. Động lực phát triển xã hội theo Mác là đấu tranh giai cấp, mà nguyên nhân của đấu tranh giai cấp không phải do mạnh yếu mà do những mâu thuẫn đối kháng, sự bất hợp lý trong lao động và hưởng thụ thành quả lao động. Mác chỉ rút ra những quy luật đó từ lịch sử phát triển xã hội chứ hoàn hoàn không phải tự đặt ra, chưa có Mác, xã hội loài người đã có đấu tranh giai cấp rồi.
          Về phép biện chứng
          TMH viết: “Bắt chước Hegel, Mác cũng cho ba thì của vận động vật chất (không có tinh thần tham dự) là nhập đề, phản đề, hợp đề lặp đi lặp lại mãi tới tận cùng là TUYỆT ĐỐI DUY VẬT, tức là chỗ vật chất ngừng lại”.
          Vì không phân biệt được duy vật biện chứng với duy vật lịch sử, vo tròn lại, TMH đưa ra những phân tích ngô nghê, những kết luận ông chẳng bà chuộc, không ăn nhập gì với nhau. TMH viết: “TUYỆT ĐỐI DUY VẬT, tức là chỗ vật chất ngừng lại” thì khúc đầu vô nghĩa, khúc sau ngược với triết học Mác. Với chủ nghĩa duy vật biện chứng, quy luật “vật chất luôn vận động” là điều kiện để vật chất tồn tại, nó cũng là sự thật hiển nhiên của thế giới tự nhiên; điện tử chỉ ngừng quay quanh hạt nhân nguyên tử trong tích tắc thì toàn bộ thế giới sẽ thành hư vô. Đây là một quy luật khách quan, không phụ thuộc vào Hê-ghen hay Mác, kể cả Chúa (nếu có), và nó cũng không phụ thuộc vào bất kỳ chế độ xã hội nào, xã hội Cộng sản hay Tư bản. Sai lầm khi đồng nhất “các mặt đối lập trong thế giới vật chất” với “đấu tranh giai cấp trong xã hội”, một cái là quy luật khách quan trong thế giới tự nhiên, một cái là quy luật chủ quan do con người vạch ra, một cái không gì có thể can thiệp, một cái con người có thể hiểu và tác động, vận dụng hoặc tránh né; nên TMH mới hiểu sai khi cho xã hội Cộng sản không còn đấu tranh giai cấp thì giống như vận động của vật chất sẽ dừng lại. Lẽ ra phải viết phép biện chứng duy vật lúc đó cũng sẽ trở thành siêu hình. Thực chất theo Mác, hết đấu tranh giai cấp thì sự phát triển về chế độ do giai cấp lãnh đạo sẽ dừng lại, “chế độ tự quản xã hội” sẽ được thiết lập, như mọi sự vật và hiện tượng, nó sẽ còn mâu thuẫn nhưng không phải là đối kháng.
          Về chế độ tư hữu và con người
       TMH viết: “Việc chủ trương xóa bỏ triệt để tính tư hữu con người của Marx là hành vi xóa bỏ chính con người, chống lại nhân loại phản động vô cùng tận của học thuyết Marx”.
          Viết vậy TMH đã sai khi đồng nhất khái niệm “chế độ tư hữu” với “tính tư hữu”, một đằng chỉ hình thái kinh tế - xã hội, một đằng chỉ về bản tính con người.
          Khi Mác viết: “Trong tính hiện thực của nó, bản chất con người là tổng hòa những quan hệ xã hội”. TMH cho: “Marx đã hoàn toàn rơi vào duy tâm chủ quan khi tuyệt đối hoá yếu tính xã hội của con người;Với định nghĩa về con người tuyệt đối sai trái”, Mác đã “phủ nhận con người tự nhiên, tuyệt đối hoá vai trò xã hội của con người”.
          Thực chất Mác chỉ phê phán Phơ-bách cho bản chất tôn giáo là cái có sẵn trong bản chất người, mà Mác cho tín ngưỡng là do hoạt động tôn giáo của con người trong xã hội hình thành nên. Điều này hoàn toàn đúng, vì nếu ai đó lớn lên không học kinh lễ, không đi chùa, không đi nhà thờ, chỉ đi học và hiểu khoa học, họ sẽ hoàn toàn vô thần. Con người tự nhiên là con người sinh học, nếu sống cô lập hoàn toàn với các quan hệ xã hội thì chỉ có ý thức bản năng đơn giản mà thôi. Trong thời gian vừa qua, trường hợp người ta tìm thấy mấy “người rừng” và đưa họ trở lại đời sống bình thường, sự ngây ngô của họ là bằng chứng sinh động nhất chứng minh tính đúng đắn quan điểm của Mác. Thực chất, với triết học Mác, con người đã được định nghĩa toàn diện nhất: “Khả năng đối xử có tính người đối với thế giới và đối với những người khác, khả năng lao động, giao tiếp với những con người chung quanh, khả năng tư duy, có những tình cảm đạo đức và những xúc cảm thẩm mỹ - tất cả những cái đó đều không phải là những đặc tính của cơ thể... Những nét ấy được hình thành nhờ chỗ con người tham gia vào hệ thống các quan hệ xã hội, vào quá trình lao động, đi liền với... quá trình nắm vững và tái tạo nền văn hóa xã hội... Con người... kẻ sáng tạo ra lịch sử, kẻ sáng tạo ra thế giới văn hóa vật chất của mình, và theo nghĩa này, cũng sáng tạo ra chính bản thân mình” (Từ điển triết học).
          Vậy mà TMH viết: “Con người - đối tượng nghiên cứu của Marx là con người vật dục, con người của DUY miếng ăn và DUY cái dạ dày...! CON NGƯỜI TRONG HỌC THUYẾT MÁC LÀ CON NGƯỜI DUY LỢI, DUY ÁC, DUY KINH TẾ, DUY GIAI CẤP và do đó là CON NGƯỜI DUY TÂM, DUY Ý CHÍ - một hình nhân chứ không phải một con người đúng nghĩa!” thì TMH có còn là một con người không?
          ***
          TMH từng có phát kiến động trời cho chính phủ Trần Trọng Kim, tay sai của Phát xít Nhật, chỉ trong một thời gian rất ngắn đã tích cực thực hiện chính sách “phá lúa trồng đay” của chủ, “có công” làm 2 triệu dân ta chết đói, là chính nghĩa, thì chính TMH đã tự thể hiện mình là một kẻ ác. Một người như vậy mà đi bàn chuyện thiện ác thì người đọc cần phải hiểu ngược lại!
          25-5-2017
          ĐÔNG LA

Chủ Nhật, 21 tháng 5, 2017

ĐẠO PHẬT BỊ LỘN NGƯỢC THEO CON MẮT THỊT CỦA TRẦN MẠNH HẢO

ĐÔNG LA
ĐẠO PHẬT BỊ LỘN NGƯỢC
THEO CON MẮT THỊT
CỦA TRẦN MẠNH HẢO

Khó có ai có thể đọc hết kinh điển Phật giáo vì số lượng rất lớn, lên đến "84.000 pháp môn" như truyền thống thường nói. Có 82.000 bài giảng của chính Đức Phật và 2.000 bài của các đệ tử của ngài. Cũng không ai hiểu hết Kinh Phật vì những bài giảng dựa trên sự thực chứng giác ngộ của Đức Phật Thích-ca cả về thế giới hữu hình lẫn vô hình, lại bằng ngôn ngữ cổ với nhiều hình ảnh ẩn dụ theo cách nói bản địa. Kinh lại được người khác tường thuật, rồi nhiều lần kết tập, sao chép, không tránh khỏi tam sao thất bản, thêm thắt, thêu dệt qua hơn hai thiên kỷ rưỡi.
Vì vậy trong thời hiện tại với nhiều chuẩn mực giá trị thực dụng gắn với tiện nghi vật chất ngược với Phật giáo, lại tự do tín ngưỡng tôn giáo, nên chuyện người ta không hiểu Phật giáo là chuyện bình thường.
Nhưng sẽ bất thường ở chỗ vì cái tôi hoang tưởng, thích chứng tỏ ta đây, Trần Mạnh Hảo không hiểu gì lại đi rao giảng Phật giáo một cách sai trái, và tệ hơn nữa, TMH lại dùng cái dốt của mình đó để diễu cợt, chửi bới từ Giáo hội Phật giáo VN, lãnh tụ Hồ Chí Minh cho đến cả học thuyết lẫn nhà tư tưởng vĩ đại sáng tạo ra nó.
Vậy TMH dốt như thế nào?

Thứ Sáu, 19 tháng 5, 2017

Josephine Stenson: Hồ Chí Minh, một nhân cách lớn của thời đại


Có lẽ một trong những nhận định về Bác Hồ hay nhất chính là ý của nhà báo Xô viết Ôxip Manđenstam: “Từ Nguyễn Ái Quốc đã toả ra một thứ văn hoá, không phải văn hoá châu Âu mà có lẽ là một nền văn hoá của tương lai” (Báo “Ngọn lửa nhỏ” 1923)”.
Đến nay, khi nghiên cứu và suy ngẫm nhiều về thế giới tâm linh tôi mới thấy Bác Hồ đúng là một vị thánh giáng trần với sứ mệnh giành lại nền độc lập cho nước Việt Nam chúng ta. Chính thiên tài cùng với khả năng tiên tri thần thánh của Người đã chứng tỏ như vậy. Cũng chính vì thế, từ thời mới vào đời, thần thái của Người đã tỏa hào quang nhân ái mà một nhà báo như Ôxip Manđenstam với sự nhạy cảm, trí sáng, tâm thiện đã “ngoại cảm” được. Đến nay thì điều đó càng ngày càng được chứng tỏ, sau khi Bác trở về với cõi cao xanh đã trên 40 năm, thế giới đang từng bước đi theo tư tưởng của Người.

HẢO “CHÍ PHÈO”, QUỲNH (THỊ NỞ) - ĐÔI LỨA THẬT XỨNG ĐÔI!

ĐÔNG LA
HẢO “CHÍ PHÈO”, QUỲNH (THỊ NỞ)
- ĐÔI LỨA THẬT XỨNG ĐÔI!
(ĐÔNG LA cùng hai con, trong đám cưới con gái)
            Tôi sẽ còn viết hai bài nữa để chỉ ra hai cái dốt của TMH về Đạo Phật và Triết học, nhưng mạch viết bị cắt ngang bởi có một fan của TMH, Lê Thúy Quỳnh, xông ra ném đá “Nhà Văn Đông La”, viết bài bênh vực cả “chị Hoài” và “anh Hảo” của nó! Vậy Lê Thúy Quỳnh là ai? Mất mấy giây bấm máy tính thì được biết Lê Thúy Quỳnh là Thị Nở. Xin mọi người hiểu cho đó không phải là ý tôi mà tự Lê Thúy Quỳnh tự nhận thế. Và đây, chính Quỳnh tự giới thiệu dung nhan của mình trên facebook:

Để chặn những hình ảnh của những kẻ ác, xấu, dốt hiện trên trang nhất, tôi thường đăng một hình nào đó, tôi đăng tấm hình nhà tôi ở trên là có ý như vậy.
Quỳnh (Thị Nở) đúng là bản lĩnh vì đàn bà con gái thường nhạy cảm về hình thức, đẹp đẽ thích khoe, xấu xí thì che. Có thể Quỳnh (Thị Nở), viết theo đúng cách diễn đạt về mình của Lê Thúy Quỳnh, tự tin theo lời các cụ, mình thuộc diện “cái nết đánh chết cái đẹp, tiếc là Quỳnh lại đi thần tượng TMH, một hội viên Hội Nhà Văn VN nên ai là nhà văn cũng đều biết, TMH “là một tín đồ công giáo đã bỏ đạo theo Ðảng, sau đó bỏ Đảng theo hải ngoại, rồi lại bỏ hải ngoại trở về theo cách mạng, bây giờ lại bỏ Ðảng để hùa theo phong trào dân chủ”. Như vậy Quỳnh (Thị Nở) đã xấu người còn xấu cả nết!
            Câu chuyện bắt đầu từ việc cô Nguyễn Ngọc Hoài, một nhà ngoại cảm, chia sẻ bài viết của TMH phê phán việc thờ tượng Bác Hồ ở chùa, cho là Giáo Hội Phật giáo VN đã trộn đạo duy thiện với chủ nghĩa duy ác, nghĩa là phủ nhận tất những gì tốt đẹp thuộc về lãnh tụ, thể chế và lịch sử VN. Với cô Nguyễn Ngọc Hoài thì tôi cũng có nhiều cơ duyên. Lúc đầu cô kết bạn facebook với tôi cũng chat chit một hồi rồi thôi. Cách đây mấy tháng có vụ ồn ào thằng nhà báo Phạm Ngọc Dương cho ngoại cảm là lừa đảo, cô Hoài lên tiếng thì bị Dương phỉ báng và thách đố. Ông TSBS Lương Chí Thành vốn thương người đã nhờ tôi giúp cô Hoài, bảo cô Hoài gặp tôi. Tôi đã lên tiếng bảo vệ cô Hoài. Vì thế mà đã quen còn biết hơn, mà đã quen biết tất phải chú ý hơn người không quen. Cũng chính vì thế tôi mới biết trên trang facebook cô Hoài thường có những câu hỏi, những dằn vặt về thế giới tâm linh và chính cô cho biết dù mình có khả năng ngoại cảm nhưng cô cũng chưa hiểu bao nhiêu về thế giới tâm linh, và với câu cô hỏi “siêu thoát là gì?”, tôi thấy cô đúng là chưa hiểu gì về Đạo Phật vì siêu thoát là đích đến của Đạo Phật. Sự thật là như vậy, tôi cũng thấy là chuyện thường, không có ý gì chê bai cô, bởi có biết bao người không theo, không hiểu Đạo Phật, chứ đâu phải mình cô. Tôi chỉ viết ra khi thấy thật e ngại cho cô khi cô chia sẻ bài của ông TMH giảng về Đạo Phật. Thứ nhất là ông Hảo không hiểu gì Đạo Phật, tôi đã viết, còn về bài mới này ông Hảo dốt thế nào tôi sẽ viết tiếp, nhưng điều nguy hiểm hơn là cô Hoài không hiểu mục đích chính của ông Hảo là mượn cớ giảng Đạo Phật để chửi Bác Hồ, chửi chế độ, chửi Giáo Hội Phật giáo VN. Nếu tôi là thằng Dái Dê Phạm Ngọc Dương dựa vào cớ này “đánh” cô thì nếu còn sĩ diện cô sẽ suốt đời không ngẩng đầu lên được. Với tư cách là người đã chường mặt ra bênh vực cô thì tôi cũng bị mang tiếng. Lúc đó cô có lại đến nhà cầu cứu tôi thì tôi cũng đành bó tay, vì tôi chỉ có thể bảo vệ được cái đúng, cả với cô Vũ Thị Hòa cũng vậy! Còn cô đã bất chấp, không cần sĩ diện thì chẳng sao. Như vậy mà con Quỳnh (thị Nở) lại nghĩ tôi chơi xấu “chị Hoài”, thần tượng của nó, thiên vị cô Vũ Thị Hòa. Vậy tao hỏi mày, lúc “chị Hoài” của mày bị thằng Dái Dê nó công kích, khiêu khích, diễu cợt, sỉ nhục, mày chui rúc ở đâu để chị mày phải cầu cạnh đến tao?
Quỳnh (thị Nở) chưa biết tôi nhiều, mà có muốn biết thì với cái đầu như nó có đi học 1000 năm nữa cũng không thể biết được những điều tôi viết về khoa học và triết học. Nhưng nếu chưa đọc bài nào tôi viết về TMH, chưa biết TMH thế nào, thì có thể tha thứ cho sự láo lếu. Nhưng Quỳnh (thị Nở) lại đã đọc bài “TRẦN MẠNH HẢO NGU BIỆN MỘT QUÁI THAI TƯ DUY!” của tôi rồi mới viết, một bài tôi đã vạch rất rõ chân tướng TMH. Chỉ với mấy comment dưới đây, trong đó ông TSBS Lương Chí Thành mà cả Quỳnh (thị Nở) và Hoài đều biết, cũng cho thấy bài tôi viết là như thế nào:
 

Vậy mà Quỳnh (thị Nở) đọc mà không hiểu gì nên đúng là đã xấu người, xấu nết còn ngu, không phải ngu thường mà ngu hơn lợn. Mày bảo tao chửi thằng cha Hảo thế mày mù hay sao mà không đọc, không hiểu tao chửi vì một thằng mù tri thức như nó mà dám ngông cuồng chửi bới những nhà tư tưởng vĩ đại! Mày có làm công chức không? Nếu có thì xin nghỉ ngay đi, đi theo anh Hảo chống chế độ cho nó anh hùng!
            Còn cái ngu của Quỳnh (thị Nở) ca ngợi TMH giảng Đạo Phật hay cụ thể thế nào bài tiếp theo tôi sẽ chỉ cho mọi người thấy.
            ***
Theo chính một bài của TMH cho biết:
“Website http://trannhuong.com ngày 15-10-2011 có in bài của ông (hay bà ?) Lạc Huấn với nhan đề “Gửi ông Trần Mạnh Hảo”, với mấy câu mở đầu vô cớ thóa mạ, xúc phạm danh dự chúng tôi (TMH) theo kiểu đấu tố địa chủ thời cải cách ruộng đất như sau:
“Tôi từng nghe có người nói Trần Mạnh Hảo như một Chí Phèo. Hắn cầm roi đứng ở cổng chợ thấy ai đi qua, bất kể trẻ già, trai gái cũng quất cho vài roi. Ai cũng sợ, kiềng hắn, riêng tôi thì lại vỗ vai hắn mà xin tâm sự mấy điều”… “Thưa ông Trần Mạnh Hảo. Chí Phèo một thời là con ngáo ộp của lũ trẻ, là hung thần của làng Vũ Đại. Anh Chí cũng đã từng mơ ước được làm người lương thiện. Tôi tin ông Hảo cũng thế” ( hết trích)”.
            Như vậy đã có người cho TMH là Chí Phèo, hôm nay tôi lại được biết có Lê Thúy Quỳnh tự nhận là (Thị Nở) thần tượng TMH. Đúng là cơ duyên kỳ lạ, phải chăng có sự xếp đặt của đấng vô hình nên mới có một “đôi lứa xứng đôi” đến như vậy!
            19-5-2017
            ĐÔNG LA

Thứ Năm, 18 tháng 5, 2017

CON CHIÊN TRẦN MẠNH HẢO GIẢNG ĐẠO PHẬT ĐÃ TỰ VẢ VÀO MỒM MÌNH

ĐÔNG LA
CON CHIÊN TRẦN MẠNH HẢO 
GIẢNG ĐẠO PHẬT
ĐÃ TỰ VẢ VÀO MỒM MÌNH

Nhân ngày Phật đản (15-4 âl) vừa qua, Trần Mạnh Hảo lấy cớ một số nơi đưa tượng Bác Hồ vào chùa thờ đã viết một bài chống phá nhà nước VN, nhưng vì “bất hảo” và dốt, nên đã như tự vả vào mồm mình. Bởi TMH đã dựa vào cái thiện của Đạo Phật bằng cái tâm ác, noi gương Đức Phật Thích-ca đắc đạo sáng suốt bằng cái trí vô minh tăm tối. Bàn về hai lĩnh vực Phật giáo và Triết học nhưng TMH hoàn toàn không hiểu gì, chỉ viết và trích dẫn như con vẹt.
TMH viết:
“Chúng tôi viết bài báo này trước hết để mừng lễ Phật Đản. Nhân đây cũng xin thỉnh các thầy của “ Giáo hội Phật giáo Việt Nam”, một giáo hội của “Nhà nước cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam”, một nhà nước vô thần, theo thuyết Marx-Lenine chủ trương diệt tôn giáo, rằng với tiêu chí : “GIÁO HỘI PHẬT GIÁO VIỆT NAM - Đạo pháp - Dân tộc – Chủ nghĩa xã hội” liệu có đúng với tôn chỉ đạo cứu khổ, đạo từ bi của Phật Tổ hay không?
Đạo Phật chủ trương duy thiện, chủ nghĩa Marx – Lenin chủ trương duy ác … Cũng xin quý bạn đọc xem qua tiêu chí của “Giáo hội Phật giáo Việt Nam”, một giáo hội chủ trương hòa trộn Phật vào Marx, hòa trộn thiện vào ác, hòa trộn từ bi vào chủ trương bạo lực (giết người) của thuyết đấu tranh giai cấp, hòa trộn việc tôn nghiêm phát triển chùa chiền vào hành vi phá chùa, ném trôi sông tượng Phật…
Trên báo “Văn Nghệ” của Hội nhà văn Việt Nam số mừng tết Qúy Tỵ 2013 vừa qua, trong bài: “Năm tháng gọi về” của nhà văn Đỗ Chu (người vừa được giải thưởng Hồ Chí Minh về văn học nghệ thuật), có đoạn viết về việc các nhà lãnh đạo của chế độ xã hội chủ nghĩa ở miền Bắc Việt Nam hồi năm 1955, 1956 mở chiến dịch triệt phá chùa chiền tàn khốc, cụ thể là việc phá chùa ở vùng núi Yên tử, nơi Phật hoàng Trần Nhân Tông khai mở thiền phái Trúc Lâm của Phật giáo Đại Việt, như sau:
“Hỏi các vị bô lão trong vùng mới biết có chùa là do Tây đốt, có chùa là do ta đốt, ta đốt phá mới nhiều mới dữ. Một cụ chống gậy lọm khọm bước đến trước tôi kể, chính tôi hồi ấy đã được cấp trên gọi đi đốt phá cả chục ngôi chùa, tượng lớn tượng nhỏ cho trôi sông tuốt. Rồi ông cụ tặc lưỡi cười rất thành thực, thì cái thời nó thế, tôi lúc đó trẻ đang hăng lắm, được phong làm trưởng ban phá hoại huyện.”
(trích bài “ NĂM THÁNG GỌI VỀ” –ĐỖ CHU)
Người viết bài này do trình độ yếu kém nên chưa hiểu được chuyện uyên thâm của các quý thầy lãnh đạo “Giáo hội Phật Giáo Việt Nam” ngoài việc thờ Phật, các vị còn thờ cả học thuyết duy ác của Marx-Lênine trong hệ thống hàng nghìn (có khi hàng vạn?) ngôi chùa trên khắp đất nước ta là sao? Kính xin chư thầy chỉ giáo cho kẻ vô minh này, xin cám ơn quý thầy (!)”
Cả nhà nước lẫn tất cả những người dân Việt có lương tri không ai phủ nhận cái sai của “Cải cách ruộng đất”, cái sai của chuyện phá chùa trong quá khứ. Nhưng với quy mô một quốc gia, nước Đức thông thái vậy mà đã gây ra cả một cuộc Đại chiến Thế giới với Ý và Nhật là đồng minh; nước Mỹ phát triển vậy nhưng các tổng thống kế nhiệm luôn phê phán tổng thống tiền nhiệm sai lầm khi gây ra các cuộc chiến, làm chính nước Mỹ hao người, tốn của, sa lầy; rồi đến lượt họ lại lặp lại chính những sai lầm ấy, như mới nhất cựu TT Obama thừa nhận với Libya chẳng hạn! Viết vậy để biết rằng lãnh đạo một đất nước là việc rất khó. Hơn nữa nhà nước ta “hồi phá chùa” mới được thành lập còn non trẻ, không tránh khỏi ấu trĩ. Cái chính là chúng ta có nhận ra sai lầm và sửa sai hay không mà thôi. Với sai lầm của Cải cách ruộng đất, TBT Trường Trinh đã bị cách chức, riêng điều này đã nói lên tất cả. Còn hiện tại, sau hơn 60 năm, nếu nhà nước VN vẫn chủ trương phá chùa thì TMH tố cáo như trên hoàn hoàn là có lý. Ngược lại, quyền tự do tín ngưỡng tôn giáo đã được hiến định, ngay những ngày hôm nay đây người ta tự do không phải phá chùa mà xây chùa, còn đua nhau sự hoành tráng, diễm lệ, xem chừng là quá lố!
Giáo lý Đạo Phật là từ bi hỷ xả tức phải tha thứ những lầm lỗi, vì vậy giảng giải Phật giáo mà cố chấp vào chuyện phá chùa hơn 60 năm về trước như TMH tức là đã tự vả vào mồm mình! Mục đích của TMH chủ yếu là kiếm cớ chống chế độ nên dựa vào cái thiện của Đạo Phật nhưng lại bằng chính cái tâm ác!
***
Văn chương của tôi thiên về trí tuệ và độc đáo nên quả thực đến hôm nay tôi vẫn không biết nhà văn lừng danh Đỗ Chu viết gì, chỉ biết người ta ca ngợi trang tuyệt bút của ông là “Hương cỏ mật”. Xem chừng Đỗ Chu giống Nguyễn Duy quá, Đỗ Chu thấy “hương cỏ mật” thì Nguyễn Duy thấy “hương rơm mật” (trong bài “Hơi ấm ổ rơm”). Mà cỏ và rơm loài nào thích thì ai cũng biết. Lẽ ra cả Đỗ Chu, cả Nguyễn Duy với những sáng tác nặng cái nhìn tiểu nông, vụn vặt mà được chế độ vinh danh như vậy là số đã quá đỏ rồi, còn bày đặt cấp tiến, phản biện thành ra phản bội. Nếu Đỗ Chu còn khoái trá mang những sai lầm đã mốc meo trong quá khứ ra chửi chế độ độc ác như vậy thì nên quẳng mẹ cái Giải thưởng Hồ Chí Minh vừa mới ẵm đi!
(Còn nữa)
18-5-2017
ĐÔNG LA

Thứ Ba, 16 tháng 5, 2017

CON ĐƯỜNG “LÀM ẾCH” CỦA TRẦN MẠNH HẢO

ĐÔNG LA
CON ĐƯỜNG “LÀM ẾCH” CỦA 
TRẦN MẠNH HẢO
(Đông La tại Hà Nội)
Trong đoạn đầu bài "Ly Thân", làm tiếng ếch gọi mưa  trên danluan,  NguyễnThanh Giang đã trích lời của Đỗ Trường ca tụng Trần Mạnh Hảo như sau: 
“Tôi rất thích đọc những bài thơ tứ tuyệt, hoặc những bài thơ viết về quê hương, đất nước của ông. Đọc những bài thơ này, ta như đang trở về với hồn thiêng sông núi, khí phách của cha ông hình như cũng còn phảng phất đâu đây. Không phải là người nghiên cứu văn học, nhưng nếu phải đưa ra một nhận định, ai là người tiếp nối hồn thơ những Nguyễn Gia Thiều, Đặng Trần Côn... Hồ Xuân Hương, Tản Đà, tôi sẽ nghĩ ngay đến Huy Cận và Trần Mạnh Hảo”. 
Trong đoạn kết, Nguyễn Thanh Giang cũng đã dùng những lời cao quý nhất để ca tụng TMH
“Những gì Trần Mạnh Hảo đã nói, đã viết đủ để người ta yêu quý ông như một nhà thơ thiên bẩm và nể trọng như một vị khoa bảng trứ danh… Đặc biệt, loạt chính luận đặc sắc của ông đã giúp cải tạo nhận thức chính trị-xã hội, đóng góp tích cực cho công cuộc dân chủ hóa Việt Nam”.
Đáp lại, trong bài viết trước đó: Kính gửi nhà báo, nhà nghiên cứu chính trị, nhà khoa học, nhà dân chủ Nguyễn Thanh Giang, lần đầu tiên tôi thấy TMH nhún mình đến tội nghiệp trước một người như vậy. TMH đã tự ví mình “chỉ bằng con kiến so với quả núi”, cho NTG trong: “phong trào dân chủ là một trong những ngòi bút nặng ký nhất hiện nay như Hà Sĩ Phu, thật là hiếm có”. Thì ra, trong cái vẻ ngông ngạo đến vĩ cuồng, TMH hoàn toàn không tự tin vào mình, đã tự thú trước ông “viện sĩ” giá 100 đô rằng mình “trình độ yếu kém, học hành không đến nơi đến chốn”. Điều này đã giải thích tại sao khi viết, TMH luôn phải dựa vào một thế lực nào đó, như trước đây đã từng dùng “động tác giả” lừa được các vị có trọng trách trong lĩnh vực báo chí, chiếm được diễn đàn, “đánh” các vị giáo sư; ngược lại, những ngày hôm nay, lại dựa vào thế lực chống đối để chống phá nhà nước. Đặc biệt, vì luôn viết với ý đồ, khen chê bằng được theo ý mình, nên TMH đã không dựa vào một cơ sở đạo lý, tri thức nào cả. Vì thế, trước đây khi “đánh” các GS, TMH đã viết bằng mớ lý luận “bới bèo ra bọ”, còn giai đoạn sau này, để chống chế độ, TMH đã học và noi theo những thần tượng qua sự bộc bạch với NTG như sau: “TMH đã đọc hầu hết những bài viết quan trọng của anh trên các trang web, rất khâm phục tư duy tổng hợp cuả anh, tính logic cuả vấn đề, sức bung phá cuả một tri tuệ uyên thâm, sắc bén, chinh phục người đọc và làm cho bọn độc tài phải câm họng, không sao tranh cãi”.
Đến đây thì bạn đọc đã hiểu tại sao NTG, dù sao thì cũng là người có học, lại đi ca tụng một người mà những học giả chân chính luôn cho là “vô học” như thế. NTG ca ngợi TMH qua đoạn trích sau đây:
“Tôi từng bức bối, tởm lợm cái bọn trâng tráo vô luân dám ngang ngược tung hô “Mừng Đảng, mừng Xuân, mừng Đất nước”, “Quân đội ta trung với Đảng, hiếu với Dân” nhưng không dám, và cũng không tìm được cách nói vừa văn hoa, vừa đã đời như Trần Mạnh Hảo… Trần Mạnh Hảo xổ toẹt cả cuộc kháng chiến chống Pháp: “Năm 1945, nếu Việt Nam không có ông Hồ Chí Minh và ĐCSVN, thì nước Việt Nam vẫn giành được độc lập. Nên nhớ là sau khi Nhật đầu hàng Đồng Minh, quân Nhật ở Đông Dương đã trao chính quyền, trao độc lập cho người bản xứ. Chính phủ thân Nhật của Trần Trọng Kim chính ra đã là chính phủ đầu tiên của nước Việt Nam độc lập…”
Như vậy, cả hai thày trò “Giang hồ”, “bất Hảo” này đều mù lịch sử, thực sự là phản động, bất lương.
Nếu ai hiểu lịch sử toàn diện sẽ thấy dân ta, từ khi 3 ông ông vua Hàm Nghi, Thành Thái, Duy Tân bị Pháp bắt đi đầy, đã thực sự bị mất nước. Riêng ông Vua Bảo Đại, một người chỉ say mê tán gái và săn thú, có số mệnh ba chìm bảy nổi nhất vì sinh vào đúng buổi giao thời của lịch sử. Từ vị trí một ông vua bù nhìn của nước Việt Nam quân chủ thuộc Pháp chuyển sang làm Quốc trưởng bù nhìn Đế quốc Việt Nam thuộc Nhật, rồi làm “tù binh” của Việt Minh với câu nói nổi tiếng: “Làm dân một nước độc lập hơn làm vua một nước nô lệ”, nhưng khi Pháp quay lại, lại chứng tỏ chỉ là một người cơ hội, coi trọng cuộc sống thân xác hơn là danh dự, đã quay lại với chủ cũ sau hai lần làm phản, làm Quốc trưởng Quốc gia Việt Nam do Pháp dựng lên. Còn với cái Đế quốc Việt Nam mà TMH và NTG cho là dân ta đã giành được “độc lập” thì thật là bậy bạ. Theo Đế quốc Việt Nam:
“Đế quốc Việt Nam được thành lập như một bộ phận của chính sách Khối Thịnh vượng chung Đại Đông Á của Nhật. Tuy nhiên, nó cũng chỉ là một trong những khẩu hiệu và khái niệm được dùng để biện hộ cho sự chiếm đóng của Đế quốc Nhật Bản tại Đông Á từ thập niên 1930 cho đến hết Đệ nhị thế chiến, trong đó các chính quyền bản xứ phải vận động người dân và nền kinh tế trong nước phục vụ cho lợi ích của Đế quốc Nhật Bản. Các chính quyền này trên danh nghĩa được độc lập song thực tế không có nhiều quyền lực, hầu hết các chính sách quan trọng đều do lực lượng quân quản Nhật quyết định (tiêu biểu như chính phủ bù nhìn Mãn Châu quốc của cựu hoàng đế Phổ Nghi hay chính phủ Đế quốc Đại Hàn)…
Trong thời kỳ cầm quyền, Đế quốc Việt Nam phải đối mặt với nhiều vấn đề: Sự tận thu tài nguyên của quân đội Nhật bản để phục vụ chiến tranh, và sự tranh giành chính quyền hoặc ảnh hưởng của nhiều thế lực khác nhau, và nhất là Nạn đói Ất Dậu làm chết gần 2 triệu người”.
***
TMH trong các bài viết rất hay trang sức bằng triết học, khoa học, giáo lý tôn giáo; có điều do không hiểu, nếu nói theo như vẹt thì đúng nhưng cứ tự phân tích diễn giải một chút xíu thôi là lộ ra ngay cái dốt.  Như TMH đã viết về Đức Phật:
“… Đức Phật khoác trên mình tấm vải gai thực tại của thầy tu khổ hạnh, chân đất cô độc đi giữa vô minh để ăn mày chân lý…”.
Thực tế, như đã viết ở bài trước, Đức Phật ăn mày là ăn mày thật để sống chứ không phải “ăn mày chân lý” một cách văn vẻ như ông Hảo viết. Mà thực tế Đức Phật đã tự tìm ra chân lý chứ không phải do “ăn mày” mà có. Sau khi nhận ra phép tu khổ hạnh là sai lầm, một ngày chỉ ăn mấy giọt thực phẩm, đến nỗi sờ vào bụng thì đụng xương sống, ngài đã uống sữa mà một thôn nữ đã dâng cho, rồi đến ngồi bên một gốc cây Bồ-đề và nguyện sẽ nhập định không rời chỗ cho đến khi giác ngộ, tức tìm ra được chân lý. Thế rồi, sau 49 ngày thiền định, ngài đã đạt giác ngộ hoàn toàn ở tuổi 35. Như vậy, sự giác ngộ của Đức Phật là một kết quả có tính thực chứng, do tu luyện, mà cụ thể là thiền định, thân thể ở thế kiết già, tâm trở về không, khi đó những khả năng siêu phàm đã được khai mở, ngài đã đạt được tứ thiền, chứng lục thông, thấy được tiền kiếp, các cõi sống, thấy được nguyên nhân của khổ và con đường diệt khổ. Trong đó, riêng về luật nhân- quả, ngài nói:
“… ta thấy chúng sinh hình thành và tiêu hoại, ...chúng sinh tái sinh theo nghiệp lực. Ta nhận ra rằng 'Chúng sinh tạo nghiệp bất thiện qua ba ải thân khẩu ý đều chìm đắm sau khi chết, tái sinh trong đọa xứ, địa ngục. Các chúng sinh nào tạo thiện nghiệp bằng thân khẩu ý được tái sinh trong thiện đạo, sau khi chết được lên cõi thiên...”
Nếu loài người ai cũng hiểu được luật này chắc sẽ không có sai lầm để rồi dẫn đến những hậu quả thảm khốc; NTG và TMH cũng sẽ không có những bài viết lăng nhăng và tôi giây phút này đây cũng không phải bực mình ôm cái máy tính viết.
Trên đây là những cái “đặc sắc” về mặt chính luận của TMH, còn bây giờ chúng ta hãy xem về phần thơ.
***
 NTG viết: “Tôi chợt nhớ ra, vào lúc nào đó tôi cũng đã từng lầm nhẩm những câu thơ như tráng ca của Trần Mạnh Hảo”. Để thuộc thơ một người tất phải mê đắm lắm. Giờ tôi sẽ thử lấy “võ” phê bình của TMH để phân tích những khổ thơ của chính TMH mà NTG đã mê xem sao.  
TMH vốn hay bắt bẻ người ta “viết sai tiếng Việt” nhưng thật thú vị, đúng như câu ngạn ngữ “gậy ông lại đập lưng ông”, nếu mang thơ TMH ra phân tích thì sẽ thấy, những điều TMH chê bai người khác, nếu viết về chính mình, sẽ là đúng nhất.
Trước khi xem thơ ông Hảo thế nào, tôi nói chung về thơ một chút. Đặc thù của ngôn ngữ thơ ca chính là sản phẩm của trí tưởng tượng. Đó là việc mượn cảnh tả tình, dùng hình nói ý. Ngay với nước ngoài, khi bàn về ngôn ngữ thơ, Reverdy cũng viết: “Đặc tính của hình ảnh gợi cảm mạnh mẽ là xuất hiện từ chỗ ngẫu nhiên tương cận của hai sự thực rất xa nhau, mà chỉ tinh thần mới thấy mối liên hệ”. Chính vậy, có nhiều câu thơ sai với ngôn ngữ giao tiếp nhưng lại làm nên vẻ đẹp lung linh của thi ca. Có điều, để được vậy, nhà thơ phải có tài, đó là việc sử dụng những hình ảnh tương hợp để biểu cảm, biểu đạt, dùng từ phải “đắt”. Như nghệ thuật xiếc và các môn thể dục nghệ thuật, các động tác càng khó, càng mất thăng bằng thì càng hay, nhưng chúng chỉ thành công khi người nghệ sĩ giữ được thăng bằng, nếu không thì tiết mục sẽ bị hỏng, thậm chí diễn viên bị tai nạn. Như hai câu ca dao: “Hỡi cô tát nước bên đàng/ Sao cô múc ánh trăng vàng đổ đi” và hai câu Kiều: “Vầng trăng ai xẻ làm đôi/ Nửa in gối chiếc nửa soi dặm trường”. Thực tế không ai có thể “múc ánh trăng” hay “xẻ vầng trăng” được, nhưng vì được sử dụng một cách tương hợp, những hình ảnh đó đã làm cho những câu thơ trở thành lung linh, bất tử.
Với TMH, rõ ràng TMH cũng rất giỏi “làm xiếc ngôn ngữ”, có điều có tạo được hiệu quả thẩm mỹ hay không, xin xem đoạn mà NTG đã trích trong bài “Tôi mang Hồ Gươm đi” sau đây:

Gió níu hoàng hôn xuống đáy tranh
Lá rụng trời xao động cổ thành
Đổi dòng, sông gửi hồn ngưng đọng
Mượn hồ trả kiếm lại trời xanh

Tôi muốn mang hồ đi trú đông
Mà không khiêng vác được sông Hồng
Mà không gói nổi heo may rét
Đành để hồ cho gió bấc trông

Sao Hồ Gươm biết tôi ra đây
Mà thương ôm bóng kẻ lưu đầy
Mà lau đôi mắt tôi bằng sóng
Mà cả trời kia xuống hết cây?”

Đây là bài tiêu biểu của TMH, còn được Phú Quang phổ nhạc. Một bài hát hay, lời có đóng góp nhưng không phải quyết định, cái chính là giai điệu, bởi có những bản nhạc không lời vẫn trở thành bất tử như Fur Elise của Beethoven chẳng hạn. Thuận Yến thật tuyệt vời khi “gọt rũa” một bài thơ đánh Tàu máu lửa của Dương Soái thành bài tình ca thật mượt mà Gửi Em Ở Cuối Sông Hồng. Còn bài thơ của TMH ở trên cũng có rất nhiều hình ảnh lạ như “gió níu hoàng hôn”, “Muốn mang hồ đi trú đông”, “khiêng vác sông Hồng”, rồi “gói heo may” v.v… nghĩa là nghe rất kêu. Nhưng đi sâu phân tích cụ thể về ngôn ngữ, như cách TMH vẫn hay làm với người khác, ta sẽ thấy bài thơ hoàn toàn rỗng về ý, TMH đúng là điển hình về việc “viết sai tiếng Việt”. Như câu “Lá rụng trời xao động cổ thành”. “Lá rụng đầy trời làm xao động cổ thành” thì mới có nghĩa chứ còn “Lá rụng trời” là lá rụng gì? Cái khó ở chỗ này là viết cho có nghĩa thì không thành thơ mà viết thành thơ thì lại không có nghĩa. Rồi bài thơ viết về Hồ Gươm sao lại có sông “đổi dòng” ở đó? Rồi nữa, muốn “mang hồ đi trú đông” sao lại “Mà không khiêng vác được sông Hồng”, ông Hảo muốn “mang hồ” đi cơ mà, sông Hồng thì có liên quan gì? Theo truyền thuyết, Hồ Gươm là nơi Lê Lợi sau khi dùng gươm thần đánh đuổi được giặc Minh đã “hoàn kiếm” lại cho Long Vương qua Thần Kim Quy, như vậy, câu “Mượn hồ trả kiếm lại trời xanh”, TMH đã “nói điêu”!
Thực ra do kém về ngôn ngữ, nói chung là kém tài, TMH đã dùng nhiều từ chủ yếu để ép vần nên rất gượng và làm những câu thơ vô nghĩa như trên.
Ta thử xem những câu thơ của Chế Lan Viên sau đây, rõ ràng là rất lạ, rất không thực, nhưng lại nhiều tình, lắm ý bởi ông đã dùng những hình ảnh rất tương hợp để diễn tả:

          Cái rét đầu mùa anh rét xa em
          Đêm dài lạnh chăn chia làm hai nửa
          Một đắp cho em ở vùng sóng bể
          Một đắp cho mình ở phía không em

          Ngay như hai câu của tôi:

  Anh xa em gần nửa vòng trái đất
Nỗi nhớ cũng cong theo dáng địa cầu

 Thực tế nỗi nhớ thì làm sao mà cong được, nhưng để diễn tả tình cảm của những người rất xa nhau rõ ràng là phù hợp. TMH, ngoài “tài” “làm xiếc” ngôn ngữ, nếu theo “lý luận” về đổi mới của Nhà văn Nguyễn Minh Châu, thơ TMH cũng điển hình cho lối viết “minh họa”.
Với khổ thơ mà một lần tôi đã nhắc:

          Mẹ ơi, bất kỳ từ điểm nào trên trái đất
                   Ai cũng thấy mẹ sinh nhiều con trai
                   Khi đất nước Việt Nam mang dáng hình tia chớp
                   Rạch chân trời một lối đến tương lai

Ở đây cũng có sự ép vần khiên cưỡng, để vần với “tương lai” ở câu kết thì TMH phải viết “con trai” ở câu trên, chính vậy mới làm cho khổ thơ lủng củng, khấp khểnh về nghĩa. Sao lại “bất kỳ từ điểm nào trên trái đất/  Ai cũng thấy mẹ sinh nhiều con trai”? Có phải TMH muốn đe dọa thế giới bằng chuyện nước ta có nhiều con trai, rồi sẽ “cung ứng” cho quân đội nhiều lính không? Rồi sao “đất nước mang dáng hình tia chớp/ Rạch chân trời một lối đến tương lai”? Nghĩa là cho nước ta là một “tia chớp” chỉ “lối đến tương lai” bằng cách “rạch chân trời” một nhát, còn tương lai cho cái gì thì TMH không nói; còn ý muốn nói tương lai đó là tương lai của nước ta thì viết như vậy nghĩa là cho nước ta là một quả bom sẽ mở được lối đến tương lai bằng cách nổ một phát!
Chính vì thế tôi mới viết: “Một đoạn ‘thơ” rất có vần nhưng ý thì lủng củng, nghĩa theo ngữ pháp thì vô nghĩa, còn tứ thì "Rạch chân trời một lối đến tương lai" đúng là một ví dụ tiêu biểu về lối “minh họa”.
Còn đây là điển hình cho việc TMH minh họa về “hồn thiêng sông núi”:

Tất cả núi đều đổ ra biên giới
Tất cả rừng đều cuộn tới chở che
Giặc phương Bắc mà liều mình lao tới
Những đỉnh núi kia sẽ đổ xuống đè

Có điều “núi” đã chiến đấu được như vậy thì đất nước còn cần gì đến “nhiều con trai”, còn cần gì đến quân đội, súng ống đạn dược nữa.
Còn hai khổ sau:

Thế hệ chúng con đi như gió thổi
Quân phục xanh đồng sắc với chân trời
Chưa kịp yêu một người con gái
Lúc ngã vào lòng đất vẫn con trai
*
Thế hệ chúng con ồn ào, dày dạn
Sống thì đi mà chết thì nằm
Giọt lệ phần mình, nụ cười dành bạn
Đất nước là một cuộc hành quân

thì là điển hình cho lối viết “minh họa”, cách viết một chiều, chỉ mô tả bề mặt hiện thực chứ không thâm nhập bề sâu, đã miêu tả chiến tranh như ngày hội, dù có hy sinh gian khổ nhưng chỉ có niềm vui mà không có đau thương, người lính Cụ Hồ như con rô bốt chỉ biết xông lên chiến đấu và chiến thắng!
Riêng hai câu này:

Thế hệ chúng con ồn ào, dày dạn
Sống thì đi mà chết thì nằm

thì thật thản nhiên, vô cảm, điển hình cho lối “sáng tác”, nghĩa là những người có chút năng khiếu, có thể sản xuất ra hàng loạt thơ ca bằng cách ghép vần làm ra những câu thơ chung chung, nghe kêu “beng beng”, nhưng là những câu thơ giả, không đúng với hiện thực.
Một người tài trí như vậy, từng được chế độ trọng vọng, được nhiều giải thưởng văn chương cao quý, nếu có khái niệm tham nhũng danh tiếng có lẽ TMH thuộc hàng đầu bảng, nghĩa là TMH thuộc hạng “số đỏ”, tại sao lại có quá nhiều sai trái và thái độ ngược ngạo như vậy? Không chỉ TMH, trong giới văn chương, không ít người đã thành danh, được ca tụng vì đã có công “hô khẩu hiệu”, như Nguyên Ngọc, Nguyễn Duy… chẳng hạn, tức đã được lịch sử trả công. Vậy cũng là sòng phẳng, cũng là đúng thôi. Chỉ tiếc là họ đã lầm, mình được vinh danh vì tài trí chứ không phải vì công, nên đã khụng khiệng, thành những “ông kễnh”, vì tham vọng chưa thỏa, vì sai trái, vì ganh ghét đố kỵ, họ đã hiện nguyên hình là những kẻ phản trắc, cơ hội!
Với sai trái của TMH tôi đã viết nhiều, nhiều người khác cũng đã viết, từ “phản” đã trở thành thương hiệu nổi tiếng của TMH, nhưng riêng về thơ thì bài này là bài lần đầu tôi bình thơ TMH. Còn ông NTG thì đúng là một nhân vật kỳ lạ, cả phía công quyền lẫn những người cùng hội cùng thuyền với ông đều công kích, phỉ báng. Dương Thu Hương từng cho Nguyễn Thanh Giang là “một kẻ ăn gian nói láo”. Nhà văn Hoàng Tiến: “Tôi đánh giá Thanh Giang là con người háo danh, cá nhân chủ nghĩa, và tham gia phong trào với tính cơ hội nặng…  Cái xấu tính của Thanh Giang là lối ứng xử hai mặt. Ông Giang lên tiếng… đã gây phẫn nộ … Nhiều thương binh nổi đoá xông đến nhà ông Giang đe doạ đập phá. Ông Giang phải viết thư cầu cứu công an”. Theo Báo cand online trong bài Đội lốt “dân chủ”, ăn chặn đô la viết NTG là một: “Tri thức rởm được lật tẩy dưới lốt “dân chủ”, sự thật chỉ là kẻ lừa phỉnh, tham lam, ăn chặn đô la bố thí từ bên ngoài”. Mà ông chủ của NTG chính là Nguyễn Gia Kiểng, cũng theo bài báo trên, cho biết là “kẻ cầm đầu một tổ chức phản động lưu vong”. Thật tội nghiệp! Một ông già U80 như ông Giang sao còn vì tiền hay còn vì cái gì nữa mà phải hành động khốn khổ như vậy?
Còn việc Nguyễn Thanh Giang suy tôn TMH là “chú ếch đầu đàn gọi mưa” thì với tư duy thơ “bom nổ mở lối đến tương lai”, ý thức chính trị coi  Đế quốc Việt Nam của Bảo Đại và Trần Trọng Kim thuộc Nhật, “có công” làm 2 triệu dân ta chết đói, là chính nghĩa, e rằng con ếch TMH không phải gọi “cơn mưa dân chủ” mát lành mà họ tưởng tượng ra mà lại gọi mưa bom, bão đạn giội tiếp xuống đất nước thân yêu này, mà trong suốt chiều dài thăm thẳm của lịch sử, dân Việt mới thực sự được hưởng cuộc sống thanh bình vỏn vẹn có 3 thập kỷ!
      Cần phải vạch mặt bọn khùng điên này!
 TPHCM
12-8-2012
Sửa
16-5-2017

        ĐÔNG LA