Chủ Nhật, ngày 20 tháng 4 năm 2014

CHUYỆN VỀ MỘT VỤ KHÔNG TÌM THẤY “XÁC” NHƯ VỤ CÁT TƯỜNG

CHUYỆN VỀ MỘT VỤ KHÔNG TÌM THẤY 
“XÁC” NHƯ VỤ CÁT TƯỜNG

Sáng qua cô Vũ Thị Hòa gọi cho tôi:
-Cái bài anh viết về vụ Cát Tường đấy có những người đọc mà có hiểu gì đâu, lại
cứ bảo em sao không ra chứng tỏ.
-Tại người ta nghĩ cuộc sống đơn giản quá. Tưởng cứ nói ra sự thật là xong. Cũng là do họ dốt nữa, em đã viết như thế mà đọc vẫn không hiểu thì còn biết làm sao. Nếu cô chỉ ra sự thật vụ Cát Tường, giờ không có bằng chứng, người ta có tin không? Rồi sự việc liên quan đến những người khác nữa, người ta kiện cô vu khống thì làm sao chứng tỏ đây? Trong khi cái bọn gian dối đang sợ bị cô vạch mặt, sẽ lại có cơ hội nói cô lừa đảo. Cô không nói rõ ra sự thật là đúng rồi!
-Anh Đông La ơi, năm ngoái có vụ gần giống vụ Cát Tường đấy. Cũng có một người tự sát ở Sông Hồng. Gia đình người ta cũng có đến hỏi em. Em nói thì lúc đầu cũng có tin em đâu. Thôi bây giờ em bảo người nhà người ta gọi điện kể cho anh nghe nhé.
Tôi đợi khá lâu không thấy ai gọi, chắc họ còn bận, nên tôi lại gọi cho cô. Tôi bảo cô đừng băn khoăn về vụ Cát Tường làm gì, dư luận mà, làm sao chiều được hết ý của tất cả mọi người. Tôi nói:
-Đến những người rất quý em người ta cũng còn không chịu hiểu chuyện em viết về cô nữa là. Như cái cậu  Đoàn Tâm, vì quý trọng em từng mua đến mấy chục cuốn sách của em để tặng bạn bè đấy, vậy mà đọc em viết về cô cũng có hiểu đâu. Thôi bây giờ em đọc những lời bàn luận trên FB cho cô nghe thử để cô hiểu người ta nghĩ như thế nào nhé.
Tôi xin nói vài câu về chuyện xưng hô. Vì bái phục cô, người ta bất kể tuổi tác già hay trẻ, đại tá đại tiếc, hầu hết đều gọi cô là “cô” xưng “con”. Còn tôi khi chưa gặp cô cứ nghĩ cô là một nhà ngoại cảm bình thường, vì lớn tuổi hơn cô, lần đầu qua điện thoại của Đại tá Sử tìm đến nhà tôi, tôi đã gọi cô là “em”, xưng là “anh”. Tôi bảo: “Em có sứ mệnh đi tìm mộ liệt sĩ còn anh cũng có sứ mệnh viết lách. Nhưng em đã xuất gia bỏ được tham sân si rồi. Anh thì không bỏ được. Viết lách vẫn muốn được nổi tiếng, vẫn thích ăn ngon, mặc đẹp, v.v…”. Nhưng rồi khi gặp trực tiếp, chứng kiến những khả năng siêu phàm của cô, cảm nhận được thần thái của cô, dù là người rất cứng đầu, không lụy ai bao giờ, tôi vẫn thấy xưng hô như cũ là bất kính. Tôi đã bắt chước Đại tá Sử gọi là “cô” xưng “em”. Sau này hay hỏi cô chuyện này chuyện kia về thế giới vô hình, thấy mình đúng như một cậu học trò nhỏ hỏi cô giáo, nên vô tình mà cách gọi trên rất đúng. Còn trong tâm tưởng, biết cô là thánh, có lần nói chuyện xưng “con”. Cô bảo: “Anh cứ xưng hô tự nhiên đi. Anh xưng con em nghe cũng ngượng lắm”. Bây giờ tôi gọi “cô” xưng “em” là vì như thế.
Tôi đọc cho cô nghe đoạn đối thoại sau đây:
Đoàn Tâm: Theo cháu, nếu quả thực cô Hòa có khả năng tìm thấy xác chị Huyền thì nên chủ động tìm. Việc tìm được thi thể chị Huyền không đơn giản là giúp gia đình nhà nạn nhân mà còn giúp cho cơ quan Pháp luật, Tòa án có thêm căn cứ để xử lý... Ngoài ra, với kết quả có được, dư luận sẽ không có cái nhìn sai lệch về cô Hòa, cô Hòa và các đệ tử tin tưởng cô cũng nhẹ lòng... và bọn bè lũ của người mà chú gọi là "quỷ cái" kia sẽ phải "khăn gói ra đi". Nếu cứ nói kiểu úp úp mở mở như thế thì... không tin được.
Khoa học chứng minh bằng kết quả thực tiễn. Xưa có câu: “Trăm nghe không bằng mắt thấy”. Đối với vấn đề tâm linh, rất khó nói, khó giải thích... nên tốt nhất là xem xét vào Kết quả.
Vụ việc "quỷ cái" Thu Uyên cùng nhóm của cô ta bảo cô Hòa tìm không đúng mộ Liệt sĩ, cô ta căn cứ vào việc xác định DNA của hài cốt không đúng với DNA của người thân. Về góc độ thực tiễn thì cô Hòa giải thích ra sao được hả chú?
Nguyễn Tường Hưng:  Đoàn Tâm nên xem lại câu nói của Cô Hòa: "Em thấy cô Huyền nghiệp nặng không thể về được đâu"
Đông La: Đoàn Tâm chưa hiểu gì cả, lên mạng coi kỹ những video cô Hòa tìm mộ đi, coi mà vẫn hỏi như hôm nay thì Tâm là người tôi không muốn nói chuyện đâu.
Cao Thanh: Anh Đoàn Tâm dành thêm thời gian đọc những jì chú Đông La viết, xem lại những video nói về cô Hoà, xem thêm về Thu Uyên. Em tin anh có đủ lý trí, để rút ra cho mình kết luận.
Đoàn Tâm: Quả thật là cháu chưa xem video nào về cô Hòa tìm mộ. Đọc bài thì nhiều. Đọc của chú Đông La cũng có, đọc của cánh "báng bổ" cũng có. Cơ mà bọn báng bổ nó nói cũng có lý... thành ra không thể nhắm mắt nghe theo được. Nói thế mong chú Đông La đừng để bụng. Có thể cháu chưa có "duyên", nhưng cháu không báng bổ các nhà ngoại cảm, đặc biệt là cô Hòa (vì chú Đông La và nhiều người tin theo thì hẳn có lý do). Cháu mong là thời gian tới sẽ hiểu thêm... Cám ơn mọi người.
Đông La:  Đoàn Tâm à, trước vô vàn hiện tượng ta gặp trong đời sống, người giỏi, người tốt nhận ra cái đúng, cái thiện; bọn dốt, ác thì hiểu ngược lại. Chú đầu tiên biết đến cô Hòa là do những bài báo tố cáo cô. Nhưng chú xem video trên internet thì ngược lại, chú đã nghĩ cô Hòa giỏi nhất VN về ngoại cảm. Nếu không có chuyện Thu Uyên thì chú chỉ nghĩ vậy thôi, cũng sẽ không viết và cũng không bao giờ có ý định gặp cô Hòa. Nhưng rồi như mọi chuyện đã xảy ra, y như Trời Phật xếp đặt vậy. Chú đã được gặp cô Hòa, cháu biết đấy, có những GSVS chú còn gọi là những thằng ngu, nhưng trước cô Hòa, chú tự thấy mình chỉ là một học trò nhỏ thôi. Cháu đã đọc chú viết về cô Hòa mà vẫn còn băn khoăn nghĩa là cháu cũng còn chưa biết hiểu lý lẽ, chưa hiểu chú đâu. Nghĩ vậy nghĩa là cháu cho chú là ba xạo, lăng xê cô Hòa vì mục đích gì sao? Mà thực tế chú viết là chỉ muốn mọi người hiểu được sự thật về cuộc sống con người trong thế giới này thôi.
Thanh Hải Bùi: tôi là một giáo viên ở tỉnh Yên Bái, đã từng mắt thấy tai nghe những việc Cô Hòa làm, cũng không thể lí giải nổi sao có điều kì diệu như vậy ?
Đông La: Nghĩa là cuộc đời có thần thánh thật
Thanh Hải Bùi: Nhà văn Đông La ạ. Cô kì diệu trong cả cách hành xử… kì lắm… Cô thu phục được cả thú rừng.., hoa cỏ trong rừng cũng nâng bước chân Cô. Mấy năm trời không một hạt cơm trong dạ, thế mà vượt dốc băng rừng, trai trẻ theo không kịp đâu nhà văn Đông La ạ.
Đoàn Tâm: Không cơm mà chỉ ăn hương, hoa... thì đúng là Thánh rồi!
Đông La: Thanh Hai Bui, những chuyện bạn kể, mình đã biết cả, còn phỏng vấn trực tiếp cô nữa.
Tôi còn đọc cả chuyện người ta góp ý quanh chuyện cô viết thư cho PTT Vũ Đức Đam nữa. Cũng chỉ vì người ta vẫn nhìn cô bằng con mắt phàm trần. Nếu người ta hiểu hàng ngày cô đều thiền định rất nhiều. Như Đức Phật, chính thiền định đạt được đến độ sâu đã khai mở huệ nhãn của cô. Chính thiền định đã cho cô thu nhận được năng lượng của vũ trụ nên đã 3 năm cô không phải ăn chay mà là không ăn gì. Cô chỉ uống chút nước dừa, nước lavie, mà càng ngày lại càng uống ít hơn. Việc cô giúp thiên hạ hoàn toàn là chuyện tâm đức. Chính vì như vậy, như một người tu giữ giới tuyệt đối, những giác quan siêu phàm của cô sẽ mãi mãi trong suốt như gương. Cô không chỉ nhìn thấy linh hồn mà còn nhìn thấy được cả các cõi, các kiếp, nhìn xuyên cả không gian, thời gian, còn thần phục được cả dã thú, hóa kiếp cho chúng, v.v… 
Chuyện trò mãi đến trưa, tôi bảo cô “thôi em đi ăn cơm đây”.
***
Trưa nóng, làm vài lon “ken” ướp lạnh, ngủ được một lúc, thì có tiếng điện thoại đánh thức:
-Có phải Nhà văn Đông La không ạ? Em tên là Liên ở Quận Hai Bà Trưng Hà Nội, là đệ tử của cô Hòa, em muốn nói chuyện với anh một chút có phiền anh không ạ.
-Nói chuyện về cô Hòa thì sao phiền được, có gì thì em kể đi.
-Em mới đọc bài anh viết về vụ Cát Tường. Mà bài nào của anh thì em cũng đọc cả. Năm ngoái có một chuyện giống với vụ Cát Tường anh ạ, mà lại là chuyện của một gia đình có họ hàng với gia đình em. Một hôm cái cậu con của gia đình đó đã để lại lá thư tuyệt mệnh rồi đi tự sát ở Sông Hồng. Công an và gia đình tổ chức tìm xác cả tháng mà cũng không thấy. Cũng có đủ các nhà ngoại cảm, các thầy bà đến trổ tài mà cũng có tìm thấy gì đâu, y như vụ Cát Tường bây giờ vậy. Vì em cũng có duyên được biết cô Hòa, đã được cô giúp rồi, nên em mới đem chuyện của cậu em đó đến nhờ cô. Cô bảo để đêm cô thiền xem sao. Hôm sau cô bảo ở dưới âm không có cậu ấy đâu. Nó còn sống nhăn răng chết đâu mà chết. Nhưng đi xa rồi.
-Em nói tên tuổi cụ thể ra được không?
-Thôi anh ạ, chuyện này nói rõ ra cũng có cái không tiện. Em chỉ muốn kể chuyện này để nói rằng, cô Hòa hoàn toàn có thể nói ra sự thật trong vụ Cát Tường. Còn cô không nói thì chỉ vì có những lý do khiến cô không thể nói mà thôi!
***
Sáng nay, tôi đang viết bài này thì cúp điện. Cô Hòa lại gọi cho tôi:
-Anh Đông La ơi, anh ăn sáng chưa?
-Em đang viết thì cúp điện, đang bực mình đây này. Cô bây giờ đang ở đâu?
-Em về Yên Bái rồi, đang ra ra vào vào gọi điện cho anh đấy. Ở Yên Bái này có nhiều người muốn được gặp anh lắm.
-Em ăn theo cô mà. À cô ơi, cái cô Liên có biết chuyện giả vờ tự sát đấy chiều qua có gọi điện kể tình đầu cho em nghe rồi.
-Cái cô Liên đấy cũng ở trong quân đội đấy. Lúc đầu cái gia đình ấy đến gặp em. Em nói đừng tìm mất công mà có tin em đâu. Em bảo nó không chết đâu, nhưng đi xa rồi, cứ yên tâm đi khoảng 10 ngày nữa là nó sẽ gọi về. Rồi sự thực đúng là như thế. Lúc đó họ mới tin, mới đến quỳ lạy van xin, nhờ em giúp. Khổ thế đấy anh ạ.
-Được rồi, để em viết câu chuyện này lên cho thiên hạ người ta hiểu.
20-4-2014
ĐÔNG LA

Thứ Bảy, ngày 19 tháng 4 năm 2014

RFA VÀ BỌN ĐẦU ÓC BÃ ĐẬU: I- VỀ ĐIỀU LUẬT 258

Để tiếp sức nhóm Võ Khánh Linh “uýnh” RFA, tôi sẽ viết loạt bài sau đây:
RFA VÀ BỌN ĐẦU ÓC BÃ ĐẬU:
I- VỀ ĐIỀU LUẬT 258
(Nhật Lệ)
NhómPhản đối Tuyên bố 258” của Nhật Lệ từng gởi email cho tôi bài: “Cuộc tranh luận về điều luật 258” của Kính Hòa (phóng viên RFA, 2013-09-18) viết để bênh vực Đoan Trang và “nhóm 258”.
Kính Hòa (RFA) cho biết Nhật Lệ đã “nói” với “đài RFA”: “Điều luật hình sự áp dụng với những kẻ lợi dụng quyền tự do dân chủ, xâm phạm lợi của cá nhân và tổ chức, “Đối với những người không lợi dụng thì đâu có lý do gì mà sợ”; và: “Điều luật 258 đã được quốc hội thông qua, khi muốn chỉnh sửa điều này thì phải cần sự đồng thuận của nhân dân. Trong khi họ chỉ là một nhóm nhỏ các blogger, các facebooker lại đến các đại sứ quán các nước để trao bản tuyên bố nhân danh “nhân dân”, “chúng tôi không đồng ý”.
Những ý của Nhật Lệ rất đúng. Tôi đã viết:
Quốc hội là cơ quan quyền lực cao nhất, cá nhân, nhóm người có thể có kiến nghị gửi đến Quốc hội như trực tiếp gặp Đại biểu Quốc hội hoặc các Đoàn Đại biểu Quốc hội ở các địa phương. Quốc hội buộc phải xem xét. Nếu đúng Quốc hội phải nghe theo, nếu sai Quốc hội không nghe. Có điều đúng hay sai là do Quốc hội quyết định, đơn giản là vì Quốc hội có quyền. Nếu kiến nghị bị bác bỏ thì người kiến nghị phải chịu, còn không chịu, muốn thực hiện ý mình bằng được thì chỉ có cách là phải lật đổ chế độ hiện thời thôi, rồi lập ra một chế độ mới để thực hiện được ý mình. Nhưng làm không được bị tù thì ráng mà chịu! Nhóm “Tuyên bố 258” biết trước ý mình không bao giờ được Quốc hội chấp thuận nên đã đưa bản Tuyên bố cho nước ngoài. Đây là hành động liều lĩnh, có tính chất phản quốc, cầu viện ngoại bang can thiệp vào công việc nội bộ của VN”.
Kính Hòa kể tiếp việc đi hỏi người phía “bên kia chiến tuyến” đối với nhóm Nhật Lệ,cô Phương Dung, một trong những người đã đến cơ quan nhân quyền Liên Hiệp Quốc để trao kiến nghị. Cô ta nói với Kiến Hòa:
chúng tôi là những người công khai có tên tuổi đàng hoàng”; “Họ nói chúng tôi là cầu viện ngoại bang như Trần Ích Tắc, thế thì ngày xưa bác Hồ cũng yêu cầu Mỹ can thiệp để trả độc lập cho Việt Nam, hay là nhận viện trợ từ Trung Quốc thì sao? Họ nói chúng tôi cũng giống ông Hồ Chí Minh à?...”
Đúng là chỉ có một phóng viên đần độn mới thực hiện một cuộc phỏng vấn ngu như vậy. Phạm pháp hay không tùy thuộc tính chất của hành động chứ không phải có “công khai tên tuổi” thì không phạm pháp! Việc cho hành động của Bác Hồ giống hành động của Trần Ích Tắc, hành động của mình giống hành động của Bác Hồ thì đúng là “không phải ngu như bò mà ngu như lợn dù tôi không biết lợn có ngu hơn bò không?”
 Trần Ích Tắc khi Nhà Trần đang đánh quân xâm lược Nguyên Mông thì đem cả gia đình đi hàng giặc, được Hốt Tất Liệt phong làm An Nam Quốc vương và chờ ngày đưa trở về nước làm vua tay sai. Khi quân Nguyên Mông đại bại, Trần Ích Tắc phải ở lại làm quan rồi chết luôn ở bên Trung Quốc. Vì sự phản bội này nhà Trần đã loại Ích Tắc ra khỏi tôn thất, cho đổi tên thành Ả Trần (hèn nhát như ả đàn bà).
Vì vậy hành động hàng giặc cầu vinh, phản bội lại đất nước sao lại cho giống như hành động của Bác Hồ kêu gọi cộng đồng quốc tế giúp đỡ để chống ngoại xâm? Hai hành động có mục đích trái ngược nhau sao lại cho là như nhau?
Nghĩ như vậy không chỉ ngu mà còn  cực kỳ mất dạy, cực kỳ bố láo!
19-4-2014
ĐÔNG LA
 

Thứ Sáu, ngày 18 tháng 4 năm 2014

NHÂN XỬ VỤ CÁT TƯỜNG: NHÀ NGOẠI CẢM CHỐNG NGOẠI CẢM RỞM

 NHÀ NGOẠI CẢM CHỐNG NGOẠI CẢM RỞM
 
(Nhà Ngoại cảm Vũ Thị Hòa - Ảnh: Đông La)
Chắc sẽ có nhiều người ngạc nhiên khi dư luận đang chống ngoại cảm, mình là nạn nhân, nhưng chính cô Vũ Thị Hòa cũng lại chống ngoại cảm rởm. Như thư cô tố cáo Bộ Quốc phòng quy tập mộ giả gởi PTT Vũ Đức Đam, cô đã viết:
“Việc chính phủ quan tâm, tổ chức chặt chẽ việc tìm kiếm HCLS tránh lừa đảo là một chủ trương rất đúng đắn của Đảng và Nhà nước. Rất mong nhà nước tiến hành điều tra để trắng đen rõ ràng, thiện ác công minh”.
Sáng hôm qua “Nhà ngoại cảm” đã gọi liên tục cho tôi. Bài này tôi sẽ gọi cô là nhà ngoại cảm vì muốn chơi chữ trong khi đặt đầu đề bài viết và nó cũng đúng pháp lý vì cô được công nhận là cán bộ thuộc Viện Tiềm năng con Người. Cô nói:
-Anh Đông La ơi, em buồn quá, xung quanh cái chuyện chị Huyền “Cát Tường” đó tội lỗi quá anh ạ. Mấy cái nhà ngoại cảm rởm, đồng bóng, cứ mờ mờ ảo ảo, không biết mà cứ đến làm khổ gia đình người ta. Chỉ chỗ này, chỏ cỗ kia, lại tốn tiền mò mẫm, đào bới mà có thấy gì đâu. Rồi cứ bảo không lấy tiền công nhưng bắt nhà người ta mua sắm đồ làm lễ cũng tốn kém chứ.
Trên tờ http://laodong.com.vn/ từng có bài láo lếu đối với cô, trong bài Vụ thẩm mỹ viện Cát Tường: Nhà ngoại cảm thoái lui, tiến sĩ “lao tới”, lại nhắc tiếp đến cô:
Những nhà ngoại cảm nổi danh - từng tuyên bố tìm được cả ngàn hài cốt, đọc được cả di vật của người đã mất - nay đều im lặng trước cái chết của chị Huyền …Cái chết của chị Lê Thị Thanh Huyền trở thành sự “thách đố” tài năng đối với các nhà ngoại cảm. Có người từ miền Nam còn thông tin rằng, sẽ nhờ nhà tâm linh Vũ Thị Hoà tìm thi thể chị Huyền, theo người này thì “cô Hoà” đã tìm được thi hài của người thân. Tuy nhiên, cả một thời gian dài “cô Hoà” làm mưa làm gió trong việc tìm mộ liệt sĩ ở các tỉnh phía nam, nhưng lại im hơi, lặng tiếng trong việc tìm thi thể chị Huyền. Có vẻ như các nhà ngoại cảm đã thực sự thoái lui”.
Về điều này tôi đã viết trong một bài:
“cô Hòa luôn đi làm tâm đức, sao không ra tay cứu giúp, để gia đình người ta tìm kiếm tốn kém, khổ sở thế? Cái chính là không ai trong gia đình nạn nhân đi cầu cứu cô cả. Thôi thì vì tâm đức cô có thể bỏ qua, sẽ chủ động giúp như cô từng chủ động giúp nhiều người. Nhưng liệu gia đình có tin cô không? Nhất là lại trong cái tình trạng VTV nói cô lừa đảo, rồi cả luồng dư luận đểu ăn theo, nói leo như sóng cồn, con quỷ cái Thu Uyên còn tung tin, dựng chuyện để bắt cô nữa. Giả sử gia đình cô Huyền cũng thông minh gần bằng tôi, đủ trình độ có bản lĩnh để có thể đạp trên dư luận đểu, vẫn đi nhờ cô Hòa, nhưng sự thật cô Hòa nói ra lại rất khó tin và sẽ liên quan đến nhiều thứ, thì gia đình liệu có thể tin cô không?
 Chính vậy cô Hòa sẽ không bao giờ nói ra sự thật. Chính tôi đây đã được cô cho biết sự thật đó. Cô đã cấm, không cho tôi nói ra. Thánh nữ đã cấm thì bố ai dám nói ra đây!”
Bài báo trên tiếp:
“Trong khi gia đình chị Lê Thị Thanh Huyền dường như đã mất hết hy vọng, thì các giáo sư thuộc Liên hiệp các Hội khoa học, kỹ thuật VN quyết định vào cuộc. Phương pháp xác định là dựa vào tia từ xương cốt, tồn lại tàn dư… Thông tin từ các nhà khoa học trùng với việc mẹ chị Huyền bị vong nhập, cũng nói đó là nơi có thi thể chị Huyền, tuy nhiên khi gia đình tìm kiếm lại không thấy”.
Nhà khoa học dũng cảm ra tay đó không ai khác chính là ông “TS  tia đất” Vũ Văn Bằng. Ông ta từng tuyên bố: “Tôi làm với cái tâm, cái đức, cái tấm lòng với người đã khuất và gia đình nạn nhân chứ không phải vì bất cứ cái gì khác và tôi cũng không đòi hỏi điều gì.
Về nhà khoa học này, tôi từng viết, tôi rất mong cái “ra đa” của ông ta sẽ tìm giúp được cho gia đình nạn nhân. Có thất bại cũng không sao. Bao người, cả công an tổ chức tìm kiếm cũng không thấy thì có sao đâu. Chỉ e ngại cho gia đình nạn nhân khổ đau thêm vì có thêm sự thất vọng do trông đợi nơi ông. Nhưng ông tuyên bố thế này thì chính ông lại là người do mê tín khoa học, xúc phạm người khác: " khi người ta chết đi tức là bộ não bị huỷ hoại. Mà bộ não đã bị huỷ hoại thì đâu còn có thể tạo ra tư tưởng, ý thức, sáng tạo của con người được nữa. Không có linh hồn thì làm gì có đối tượng để nhà ngoại cảm mời, nói chuyện... Việc bảo là ngoại cảm để đi tìm mồ mả, hài cốt liệt sĩ chỉ là kịch bản, bịa đặt”. Vô vàn các hiện tượng tâm linh trong thực tế đã chứng tỏ lời nói nhân danh khoa học của ông như trên là sai. Mà triết học Mác dạy rằng, thực tiễn mới là tiêu chuẩn kiểm tra chân lý. Nếu thực sự có tính khoa học ông hãy khách quan tìm hiểu ngoại cảm và tìm cách giải thích cho đúng các hiện tượng đã xuất hiện.
Và rồi tôi quá bất ngờ bài báo trên lại cho biết một sự thật. TS Phan Văn Quýnh - nguyên Chủ nhiệm bộ môn Bản đồ viễn thám, Trường ĐHQG Hà Nội, đã gửi một bài đến báo cho biết máy BXT (bức xạ từ) được “mệnh danh” là máy của GS Bằng, nhưng thực tế được chế tạo bởi nhà chế tạo máy Nguyễn Tử Ánh – AHLĐ và kỹ sư Nguyễn Văn Hào thuộc Xí nghiệp địa vật lý (ĐVL) - Liên đoàn ĐVL. Khi được hỏi: “Nói máy BXT đo được bức xạ thứ cấp và xác định được xác chết trong vòng 200 mét là lừa đảo?” Ông Hào, chủ nhân sáng chế chiếc máy, đã trả lời: “Đúng thế!” TS Phan Văn Quýnh cho hay, ông rất cảm kích sự trung thực, khoa học của AHLĐ Nguyễn Tử Ánh và KS Nguyễn Văn Hào khi mô tả máy BXT mà chính mình chế tạo. Việc GS Bằng đem cái gọi là máy BXT đi đo từ để tìm thi thể chị Huyền là hết sức thiếu trung thực, thực tế nó không thu nhận được một dữ liệu nào cả. 
Quả thật tôi không sao tưởng tượng ra cái điều chính ông GS Bằng lại bị những nhà chuyên môn cho là “lừa đảo”. Phải chăng đó là quả báo ông nhận ngay sau khi ông nói sai cho người khác là “lừa đảo”?
Tôi đã viết, với cô Vũ Thị Hòa thì việc tìm xác cô “Huyền Cát Tường” dễ như móc túi lấy kẹo ăn. Chính vậy những đệ tử cứ muốn cô trổ tài cho “chúng nó” biết tay. Nhưng cô không cần trổ tài, cô không cần ai vinh danh hay khen thưởng, Công việc tâm đức của cô là giúp mọi người. Có điều cô chỉ có thể giúp được những ai cần cô, tin cô.
Cô nhiều lần nói chuyện với tôi về vụ Cát Tường. Việc cô Huyền chủ động bỏ tiền ra đi làm đẹp, mà y học thì luôn có phần rủi ro, không bác sĩ nào nói mạnh được. Vì vậy tất cô phải tự chịu trách nhiệm về hậu quả. Việc làm đẹp theo Đạo Phật thì sai. Đạo Phật coi tham, sân, si là độc dược. Nên việc tham đẹp, cố làm cho đẹp để phô ra, để khoe khoang là trái lẽ đạo. Theo đường tâm linh, cô Huyền chết cũng còn do nghiệp báo nữa. Vì vậy chính tay bác sĩ cũng không may, cũng phải trả nghiệp báo. Vì chuyện hút mỡ chỗ này bơm chỗ kia so với ghép tim, ghép gan trong y học chỉ như khêu cái dằm ở tay. Bao nhiêu người làm không sao, nhưng tay bác sĩ kia lại làm cô Huyền chết? Tâm linh huyền bí là thế. Tay bác sĩ không chỉ đền tội theo pháp luật của đời phàm mà còn chịu tội của luật nhân quả nữa.
Cô Hòa từng không yên khi gia đình cô Huyền vẫn cứ hy vọng tìm thấy xác cô Huyền. Càng hy vọng lại càng thất vọng, sẽ càng căm thù tay bác sĩ kia. Như thế lại càng làm tội thêm cho linh hồn cô. Chính vì vậy cô Hòa đã gọi điện nói tôi phải viết ra ý của cô để giúp cho gia đình cô Huyền là: “Gia đình không nên tìm kiếm xác cô Huyền nữa vì không bao giờ có thể tìm thấy. Nếu tiếp tục chỉ tốn kém thêm, đau khổ thêm và gây nghiệp nặng thêm cho cô Huyền mà thôi”! Còn tại sao thì cô không thể nói ra, cô cũng cấm tôi nói ra. Cô cũng đã nói điều này với một số đệ tử.
Còn hôm qua cô nói:
-Nếu đúng linh hồn cô Huyền nhập vào mấy nhà ngoại cảm kia, sao cô ấy không chỉ chỗ xác của cô ấy nằm đi. Vậy mà người ta cũng tin có khổ không cơ chứ. Em thấy cô Huyền nghiệp nặng không thể về được đâu. Nên tất cả chuyện vong về khóc lóc, xin lỗi cha mẹ, chồng con, kêu lạnh, nôn mửa, chỉ chôn chỗ này, chỗ kia là sai hết. Bây giờ tốt nhất là gia đình làm lễ đọc kinh, niệm Phật, cầu an cho cô Huyền. Anh nên nhớ là cầu an chứ không phải cầu siêu nhé. Người ta nói cầu siêu là sai. Nếu cầu được siêu, lúc sống cứ phạm tội, khi chết cứ cầu siêu là thoát tội thì dễ dàng quá, người ta phải sống thiện đức, tu tỉnh làm gì cho khổ.
Quả đúng như vậy. Đến Đức Phật cũng không thể giúp được ai siêu thoát, luật nhân quả là vậy, liệu mấy nhà sư, người nhà cầu mà có thể siêu được sao?
18-4-2014
ĐÔNG LA

Thứ Năm, ngày 17 tháng 4 năm 2014

CHUYỆN QUANH CUỘC PHỎNG VẤN

CHUYỆN QUANH CUỘC PHỎNG VẤN

Sáng qua, Nhà báo Nguyễn Phương Hùng đi taxi tới nhà tôi. Đón anh vào nhà, rót nước mời anh, tôi nói:
-Tôi không phải diễn viên, cũng không phải chính khách ngoại giao, lại quen viết chứ không quen nói, quay video như thế này anh có thể cắt gọt đi những chỗ nói vấp, nói không tốt không?
-Tôi edit được chứ.
Sau vài phút Linh Nguyễn cũng tới. Chàng sinh viên này đã cùng nhóm Thanh Tùng lập ra trang http://www.leubao.vn/ chuyên “uýnh” bọn nhà báo viết láo. Có điều tôi hơi dị ứng vì hình như Linh Nguyễn có chơi với thằng Củ Hành. Thằng này không hiểu sao cũng chống cô Vũ Thị Hòa điên cuồng. Tôi “điều tra” thì biết, té ra nó cũng từng là lính QK7, có dính đường dây tìm mộ liệt sĩ. Không biết có phải sợ bị cô phát hiện gian dối nên đã cắn càn hay không? Tôi hỏi Linh Nguyễn: “Có phải thằng Củ Hành đần độn cũng ở nhóm của mày phải không?” Linh Nguyễn trả lời: “Không phải đâu chú, anh ấy gởi bài thì tụi cháu đăng thôi”.
Tôi coi cuộc phỏng vấn quan trọng nên chuẩn bị trước nội dung. Nhiều nhân vật ngoại giao quen giao tiếp còn bị nói hớ, mà những chuyện đại sự quốc gia thì không thể tùy tiện được. Nhưng anh Phương Hùng bắt đầu vào chuyện một cách tự nhiên và thoải mái. Cuộc phỏng vấn thành ra một cuộc trò truyện nhiều hơn. Bắt đầu là chuyện ông CCB Trần Nhật Quang xông ra trận tiền vạch mặt bọn nhân danh lòng yêu nước biểu tình chống TQ với mục đích quấy rối chính trị và vì tiền. Anh Hùng nói cụ thể những dẫn chứng cái ý tôi nói quấy rối “vì tiền”. Anh cũng nói nhiều chuyện quan hệ trong giới truyền thông của người Việt bên Mỹ. Tôi nói những ý mình về RFA, về những kẻ đầu óc bã đậu đã xuyên tạc, bịa đặt nhằm bêu xấu, xúc phạm tôi, cháu Nhật Lệ và anh Trần Nhật Quang.
Có một vấn đề nhạy cảm là hòa hợp dân tộc cũng được nhắc đến. Tôi từng là quân giải phóng, anh Phương Hùng là lính VNCH; dù có cởi mở, phá chấp đến mấy, giữa chúng tôi vẫn sẽ còn những suy nghĩ khác nhau. Anh khoe mới thắp nhang tưởng nhớ những người lính VNCH hy sinh ở Hoàng Sa. Với anh Phương Hùng từng là lính VNCH, tình cảm đó cũng là lẽ tự nhiên thôi. Tôi nghĩ tưởng nhớ vì tình người là đúng, nhưng tôn vinh thì khó. Vì nó không đúng theo đạo lý, nghĩa lý. Tôi muốn nói sâu hơn mấy ý. Nguồn cơn dẫn đến mọi chuyện ngược nhau là do dân ta mất nước, số phận mỗi người lại do hoàn cảnh cuốn theo, nên chuyện hòa hợp là điều tất yếu. Nhưng muốn hòa hợp phải hiểu biết và phải phá chấp. Hiểu biết đó là hiểu biết cho đúng về lịch sử, có hiểu đúng thì mới suy nghĩ và hành động đúng. Còn phá chấp là để cởi bỏ hận thù. Vậy hòa hợp nghĩa là không chấp những lầm lỗi nữa, những người mắc lỗi ta coi như gặp tai nạn của lịch sử. Nhưng dù vậy thì những gì thuộc về đạo lý, nghĩa lý, về đúng sai, phải trái không thể thay đổi, không thể xóa nhòa, lộn ngược. Những chiến sĩ anh hùng giành lại nền độc lập không thể coi như những người do hoàn cảnh phải đi lính phía bên kia chiến tuyến. Cũng như tôi đến với gia đình vợ tôi, tôi không chấp chuyện vợ tôi có những người ruột thịt là lính VNCH, nhưng tôi không bao giờ thay đổi quan điểm của mình.
Trong cuộc phỏng vấn tôi đã cố gắng nói lên ý tôi như thế nhưng không biết có rõ ràng không? Rất mong anh Phương Hùng nếu dựng video, có cắt gọt thì ráng giữ trọn vẹn được ý của tôi. Xin cảm ơn anh!
17-4-2014
ĐÔNG LA

Thứ Tư, ngày 16 tháng 4 năm 2014

ĐÔNG LA TRẢ LỜI PHỎNG VẤN CỦA KBCHN.NET?

 ĐÔNG LA TRẢ LỜI PHỎNG VẤN CỦA KBCHN.NET?

Bữa trước Võ Khánh Linh nhắn tin rủ tôi “uýnh” cái đài RFA:
Bác Đông La ơi, nhờ bác vào NHÓM VẬN ĐỘNG ĐÓNG CỬA ĐÀI RFA TIẾNG VIỆT, tham khảo phần ý kiến của em để có thể giúp chúng em trong chiến dịch này được không, vì dù sao bác cũng là "nạn nhân" bị đài RFA vu khống, phỉ báng ạ”.
Đúng là so với ông Trần Nhật Quang, tôi bị cái “thằng” RFA nó “chơi” nhiều hơn, mạnh hơn, đau hơn thật. Nhưng tôi lại coi nó không ra gì nên chẳng thấy đau gì cả. Nay Võ Khánh Linh lại khơi ra, muốn giúp nhóm của cô một tay nên tôi phải cố đau một tý để có động lực. Biết tính Võ Khánh Linh vốn quyết liệt, làm gì là làm đến nơi đến chốn, nên đã vận động nhiều người trong đó Nhà báo Nguyễn Phương Hùng của KBCHN.net. Võ Khánh Linh nhắn tiếp cho tôi: “Ông Nguyễn Phương Hùng tính ngày mai đến nhà bác phỏng vấn đấy, em đang nhờ ông ấy gửi câu hỏi trước, bác cũng có thể gợi ý câu hỏi mà mình muốn trả lời nhất ạ. Ông ấy chỉ ở TP HCM trong hai ngày thôi, 15, 16/4 ạ”.
Tôi vốn thích ngẫm nghĩ, suy tư, viết lách hơn. Ngại quá nhưng vì “sợ” Võ Khánh Linh nên phải nghe mà chuẩn bị thôi. Về chuyện lợi dụng lòng yêu nước để kích động quần chúng biểu tình chống Trung Quốc, mục đích chính là quấy rối chính trị và vì tiền. Phản đối trên báo viết, báo mạng thì nhiều. Nhưng xông ra trận tiền, phản đối trực diện làm bọn quấy rối phải cúi mặt xấu hổ như ông Trần Nhật Quang thì từ trước tới nay đúng là độc nhất vô nhị. Còn chuyện đài RFA bịa đặt ông say rượu, là “trùm dư luận viên” thì Võ Khánh Linh cho rằng: “RFA đã vi phạm Luật Phỉ báng của bang Washington, Hoa Kỳ” nên cô đã mở cuộc vận động kêu gọi “HÃY KÝ TÊN YÊU CẦU CHÍNH PHỦ MỸ ĐÓNG CỬA ĐÀI RFA TIẾNG VIỆT”. Cũng là chuyện có một không hai.
Về RFA tiếng Việt, thú thực là trước nay tôi không nghe, không coi bao giờ. Tôi vẫn luôn ngạc nhiên là trước kia chiến tranh, bên Mỹ, bên Anh, bên Pháp có đài chống Việt Nam thì có lý. Còn bây giờ hòa bình tất cả đã là bạn rồi, các nguyên thủ gặp nhau đều tay bắt mặt mừng, tại sao họ vẫn duy trì những cơ quan ngôn luận chuyên xuyên tạc, thổi phồng, chống phá VN như vậy? Trước đây ta còn yếu, nước Mỹ hùng mạnh thế, dựng lên cả một chế độ, liên minh với bao nước còn không thắng nổi, giờ mấy cây viết bậy như vậy thì làm được gì? Thì ra viết chống VN là nghề kiếm cơm của họ. Giả sử thể chế có sụp đổ thật thì đám viết bậy ấy không biết sống bằng gì? Mà theo đạo Phật sống bằng nghề điêu toa, vu oan giá họa sẽ phải chịu quả báo rất nặng!
Khi Nhật Lệ gởi cho tôi mấy bài RFA viết về tôi tôi mới biết. Toàn một  lũ óc bã đậu. Như cái thằng Cánh Cò viết thế này: “cái loa phường tuy xảo trá nhưng không hỗn hào, hay cao ngạo dạy đời… như cái loa miệng có bằng cấp có tên là Đông LaĐông La tự nguyện làm rào chắn mọi tấn công từ xã hội bằng một thứ vũ khí duy nhất của Chí Phèo là chửi. Đông La chửi từ người lớn tuổi nhất là Giáo Sư Huệ Chi cho tới người nhỏ tuổi nhất là nhà văn, giảng viên Nhã Thuyên”.
Đúng là một con vật, một thằng “đầu cò”! Vì mù tri thức nên mới bênh Huệ Chi như thế. Nếu tôi sai thì Huệ Chi kiện tôi ra tòa từ lâu rồi! Nhưng ông Huệ Chi sai thật nên phải im.
Còn vụ Nhật Lệ ra “Lời kêu gọi” chống lại nhóm cô Đoan Trang ra "Tuyên bố 258" cái thằng Nguyễn Ngọc Già viết thế này: "Có vẻ những người phát động "lời kêu gọi" này không biết cách nhìn nhận và phân tích về mối tương quan chủ thể - khách thể của "Tuyên bố 258"!... Điều đáng trách không phải ở các bạn trẻ này mà những kẻ như Đông La và các viên chức ngoại giao thuộc Bộ Ngoại giao đã không có đủ tri thức để chỉ bảo cho nhóm cô Lệ làm như thế nào mới đảm bảo khoa học”.
Chuyện chủ thể với cả khách thể đúng là ba lăng nhăng. Phải hiểu con bé Đoan Trang là một công dân, nhóm của nó là nhóm công dân chứ không phải là “nhân dân”. Nên lấy chuyện “nhân dân là chủ” để cho chúng nó là “chủ thể” nhà nước là “khách thể” đúng là dốt mà hay nói chữ!
Tôi cũng muốn nói vài ý về sự hòa hợp dân tộc? Về Lòng yêu nước?
Sau ngày Giải phóng tôi đóng quân ở Biên Hòa. Tôi đến một gia đình gốc Vĩnh Long thì thấy có ông bố là liệt sĩ cách mạng nhưng chị con gái thì lấy lính Úc trong sân bay Biên Hòa, anh con trai thì đi lính VNCH. Tôi đã thấy nguồn gốc đau thương của dân tộc ta chính là do bị đế quốc xâm lược, rồi mỗi cá nhân bị cuốn theo những hoàn cảnh khác nhau, dẫn đến chuyện con có thể chống lại cha. Khi gặp vợ tôi, biết có ông chú ruột là cha tuyên úy đang bị đi cải tạo, tôi đã không quan tâm. Vậy mà hôm nay, sau gần 40 năm, tôi rất ngạc nhiên khi thấy bên Mỹ vẫn có những cuộc biểu tình trương cờ vàng sọc đỏ. Cần phải hiểu năm 1887 nước ta đã bị Pháp xóa tên, vua đã bị đi đầy, dân ta đã mất tiêu nước rồi còn gì . Nên các thể chế được Pháp rồi Mỹ dựng lên không thể là chính nghĩa được. Sau giải phóng 40 năm vẫn còn muốn quay lại với VNCH thì hoàn toàn sai lầm. Còn các cuộc biểu tình trong nước trong những năm gần đây dẫn đến câu chuyện của ông Quang thì đúng là ngược đời. Nếu có những người VNCH như ông Cao Kỳ, Phương Hùng, v.v… trở về hòa hợp thì trong nước lại có những người cùng thể chế, từng là đồng chí, đồng đội lại phân ly. Chỉ vì ghen ăn tức ở, vì tham vọng thôi. Chính họ là nhóm người kích động gây ra các cuộc biểu tình, nhân danh này nọ. Đất nước còn tệ nạn thì đúng rồi. Với người có lương tri thì mong muốn chúng ta cần định bệnh xã hội cho đúng, kê toa thuốc cho đúng, để đất nước khỏe mạnh và phát triển. Còn họ lại luôn bấu vào mọi cớ để làm loạn. Luôn đòi theo hình mẫu này nọ. Đa Đảng mới cả đa điếc. Ucraina trình độ đã phát triển thế, chế được cả tầu vũ trụ, cả tên lửa hạt nhân, mà còn loạn như vậy thì nước ta kém hơn, lịch sử phức tạp hơn thì không biết sẽ loạn tới mức nào?
Đó là những ý tôi muốn trả lời. Nhưng tôi vốn nói thì dở, không biết trình bầy ra sao đây?
16-4-2014
ĐÔNG LA

Thứ Ba, ngày 15 tháng 4 năm 2014

NHƯ CHUYỆN TÂY DU, TỀ THIÊN HẾT PHÉP, PHẬT BÀ QUAN ÂM RA TAY

NHƯ CHUYỆN TÂY DU, TỀ THIÊN HẾT PHÉP,
PHẬT BÀ QUAN ÂM RA TAY

Với người thường bị vu khống đã là bất công, đã không chịu nổi; còn với cô Vũ Thị Hòa đi làm tâm đức, tìm hài cốt liệt sĩ giúp cho bao gia đình, mọi người đều coi cô là đại nhân nhân. Ấy vậy mà có chuyện ngược đời, cô Thu Uyên, một nhà báo chứ không phải công an có nghiệp vụ điều tra, không chứng kiến, một người ngoài, tức không phải thân nhân liệt sĩ, không bị thiệt hại gì, nhưng trên cơ quan truyền thông lớn nhất nước là VTV, phát sóng trên toàn thế giới, lại dựa vào những ý kiến sai trái của mấy ông đại tá thuộc Bộ Quốc phòng, cái công văn sai trái của QK7, của lãnh đạo Tỉnh Yên Bái, Tỉnh Đồng Nai và những lời của những kẻ xấu đi vu cáo cô Hòa là “lừa đảo”, kết án cô có “tội ác trời không dung đất không tha” và “trục lợi trên xương máu liệt sĩ”! Một chuyện thậm vô lý, kỳ quái, một hành động vu oan giá họa, gắp lửa bỏ tay người! Chưa hết, báo viết, báo mạng, còn bầy đàn một lũ nói leo theo cô ta nữa.
Với cô Vũ Thị Hòa, điều ngạc nhiên đầu tiên của tôi là cô có khả năng siêu phàm nhưng lại rất dễ xúc động, hay cười, hay khóc như người bình thường. Không biết bao giọt nước mắt của cô đã rơi khi cô nghe đệ tử đọc những bài viết của tôi viết ra sự thật để bảo vệ cô. Một lần tôi chứng kiến cô khóc như mưa khi cô kể chuyện cô bé con cô khoe đã kiếm được chút tiền, tự lo được phần nào cho mình. Khi cô đi làm tâm đức tuyệt đối không nhận tiền công, nên những đứa con cô thường phải sống nhờ sự bố thí của một số đệ tử đã thề nguyện thay cô nuôi chúng ăn học, để cô yên tâm và toàn tâm thực hiện sứ mệnh. Như vậy cô vẫn có tình cảm y như người phàm. Vì thế làm sao mà cô không buồn khi Bộ Quốc phòng, QK7, Tỉnh yên Bái, Tỉnh Đồng Nai, kể cả việc cho công an điều tra. Từ đó cô Thu Uyên mới có cớ vu cáo cô làm cho dư luận cả xã hội đã hiểu sai về cô. Cay đắng nhất là khi cô về quê, những người từng cám ơn cô rối rít nhưng đã tin theo VTV xúm lại “biểu tình” chống cô, công an phải can thiệp mới yên chuyện. Có người theo luật đã phạm tội cho vay nặng lãi đối với cô, vậy mà nhân chuyện Thu Uyên vu cáo đã mượn gió bẻ măng, tống tiền cô. Và đau đớn hơn hết chính là những đứa con cô ở các trường học bị bạn bè đàm tiếu, giễu cợt vì mẹ chúng lừa đảo. Có lần cô đã phải đến một trường con cô học để nói chuyện với lãnh đạo.
Chưa hết, mục đích vu cáo của Thu Uyên không chỉ gieo tiếng xấu mà còn muốn công an bắt cô, giam cầm cô nữa. Cô ta đã độc ác dàn dựng chương trình với nhân chứng, vật chứng giả, để chứng tỏ mình đúng bằng được thì thôi chứ không phải trình bầy sự thực là như thế nào. Nhưng cô vẫn nhẫn nhịn chịu đựng tất cả.
Sau khi tôi và một số người vạch ra âm mưu của cô Thu Uyên nhưng xem chừng cô ta vẫn phớt lờ, chắc tin là dựa vào công quyền sẽ có thể bẻ cong được sự thật. Chính vậy những người trong đoàn Tâm Đức Yên Bái là anh Thu, cháu Lịch, cháu Trường đã viết đơn kiện Thu Uyên tại cơ quan điều tra của Công an TPHCM. Tưởng Thu Uyên và những cơ quan, cá nhân liên quan đã biết sợ sự thật. Nhưng vẫn xảy ra việc đập mộ LS Cấn văn Học ở nghĩa trang LS Huyện Bù Đăng, Tỉnh Bình Phước, đã khiến tôi phải viết một bài gởi ông PTT Vũ Đức Đam, nói cho ông ấy biết có một âm mưu liên kết lại để hại cô Vũ Thị Hòa. Bài đăng lên, một người đã gọi điện thoại nói chuyện hơi lâu với tôi, trong đó có việc người này e ngại trong bài viết có chuyện tôi gọi ông Phùng Quang Thanh và Trần Bình Minh là “thằng”. Tôi bảo nếu sai họ mới là những thằng ngu còn họ đúng thì cứ yên tâm mà tài giỏi chứ có gì mà sợ. Vừa ngưng thì thấy cô Hòa gọi:
-Anh Đông La ơi, anh buôn chuyện gì mà lâu thế, em gọi mãi mà không được. Anh viết thêm một đoạn cho em. Anh viết ý em muốn đề nghị ông Vũ Đức Đam thành lập một đoàn đến các nghĩa trang ở Bình Phước, Bình Dương,…, mà QK7 đã quy tập có gắn bia khắc tên đầy đủ, để em chỉ cho họ biết mộ nào thật, mộ nào giả, xem ai là lừa đảo?
Tôi vừa ngạc nhiên vừa khoái chí, nếu nữ thánh ra tay thì mọi việc chống lại cái sai, cái ác sẽ dễ dàng hơn. Trước nay cả cô, cả những người muốn bảo vệ cô như tôi vẫn ngại, không muốn một người làm tâm đức như cô vướng bụi của đường trần. Nhưng mọi tố cáo nhằm vào cô là chính. Tôi đã tìm mọi cách, viết hàng chục bài, nhắc đi nhắc lại với bao lý lẽ, bao nhân chứng, vật chứng từ những vụ việc lớn, cụ thể, cả bài gởi đích danh ông Vũ Đức Đam, nhưng rồi vẫn xuất hiện cái Kết luận sai trái của ông Chủ tịch Tỉnh Bình Phước. Nó đã như một giọt nước tràn ly. Hơn nữa, bằng khả năng đặc biệt, cô còn nhìn thấy những kẻ hại cô đã cấu kết, bàn tính với nhau như thế nào. Cô thấy đã đến lúc chính cô phải ra tay. Vì thế mới có cái thư ngỏ của cô gởi cho ông PTT Vũ Đức Đam, Trưởng Ban Tìm kiếm HCLS.
Cô Vũ Thị Hòa, ngoài những khả năng siêu phàm trong việc tìm mộ, cảnh báo tai ương, làm thuốc, cô còn có một khả năng khiến tôi rất hãi cô. Từ Hà Nội, Yên Bái nhưng cô vẫn có thể biết tôi làm gì ở Sài Gòn, nhất là những chuyện xấu. Cô đã cảnh báo vì muốn sự tốt đẹp cho tôi. Tôi đã tốt lên một cách bất ngờ là vì thế. Chính vậy, sau mỗi bài tôi đăng lên, cô cũng biết được người ta đã đọc và nghĩ như thế nào. Nên lá thư của cô được đăng lên từ sáng qua (14-2-2014), cô cũng biết nhiều người rất phấn khởi khi thấy cô trực tiếp ra tay, nhưng cô cũng thấy có một số người lại e ngại, cô đi làm tâm đức, mang tâm từ bi của Bồ Tát, sao lại chấp với người phàm, thưa kiện để rồi vướng vào vòng tục lụy làm gì. Cô lại gọi cho tôi:
-Anh lại phải viết cái ý này cho em. Từ ngày em dứt áo ra đi bị bao oan trái, buồn khổ nhiều lắm nhưng em vẫn im lặng chịu đựng. May mà có anh, anh Sử và một số người viết bảo vệ em, tưởng mọi chuyện rõ ràng, êm thấm thì kiện cáo tranh thắng thua làm gì. Nhưng người ta tội lỗi quá anh ạ, họ cứ cố tình đạp lên chông gai mà không biết. Chính vậy em mới phải đứng tên viết lá thư thôi. Chỉ mong sao trắng đen rõ ràng, mong họ tỉnh ngộ đừng gây thêm tội rồi sẽ phải chịu quả báo. Tâm Phật, tâm Bồ Tát từ bi thật nhưng chỉ từ bi với những người hiểu, biết hướng thiện, biết tỉnh ngộ mà quay đầu, chứ đâu có từ bi với kẻ ác. Nếu Bồ Tát mà thấy kẻ ác gây tội mà không ngăn chặn thì Bồ Tát cũng mắc tội đấy. Như anh xem phim Tây du ký đó, khi Tôn Ngộ Không hết phép mà vẫn không thắng nổi quỷ ma thì Phật Bà Quan Âm phải xuất hiện bắt bọn chúng hiện nguyên hình. Ngay sáng mai anh phải viết và đăng lên cái ý này cho em nhá.
-Em biết rồi, sáng mai em sẽ viết như ý của cô.
Thế là “sáng mai” tức là lúc này đây tôi đã thực hiện xong lời của nữ thánh. Mong bạn đọc và các đệ tử của cô hiểu được tấm lòng của cô.
15-4-2014
ĐÔNG LA

Thứ Hai, ngày 14 tháng 4 năm 2014

CÔ VŨ THỊ HÒA GỞI THƯ TỐ CÁO ĐẾN PHÓ THỦ TƯỚNG VŨ ĐỨC ĐAM

Cô Vũ Thị Hòa từ khi dứt áo ra đi trên con đường tâm đức, cô không màng đến tiền tài, danh lợi, cô thực hiện công việc như thực hiện một sứ mệnh thiêng liêng. Nên từ khi cô bị một số cá nhân và cơ quan vu cáo là lừa đảo, cô rất buồn, nhưng cô nghĩ qua các bài viết bảo vệ cô với đầy đủ chứng cớ và lý lẽ, mọi việc đã sáng tỏ. Thế nhưng đến tận hôm nay, âm mưu hãm hại cô vẫn còn, mà cái “Kết luận” của Tỉnh Bình Phước, chính là cái giọt nước tràn ly.  Nên cô đã viết lá thư tố cáo này gởi đến ông Phó Thủ tướng Vũ Đức Đam, Trưởng Ban tìm kiếm HCLS. Trong thư cô tố cáo 4 ông Đại tá thuộc Bộ Quốc Phòng, cô Thu Uyên cùng VTV và Chủ tịch Tỉnh Bình Phước đã phạm tội vu cáo cô, xúc phạm danh dự, nhân phẩm của cô. Đặc biệt cô cũng tố cáo các đơn vị quy tập HCLS thuộc Bộ Quốc phòng đã lừa dối, chính bằng khả năng đặc biệt của mình cô sẽ cung cấp chứng cớ bằng cách chỉ ra trong nghĩa trang mộ nào thực và mộ nào giả. Thư tố cáo là hình thức thư ngỏ, cô đã chuyển tận tay đến các nơi theo đường bưu điện. Nay thư đã đến, cô nhờ tôi đăng lên cho mọi người cùng biết.
14-4-2014
ĐÔNG LA