Thứ Năm, ngày 25 tháng 8 năm 2016

“ÔNG KỄNH” TRUNG TRUNG ĐỈNH- “LỖ THỦNG" NHẬN THỨC VÀ NHÂN CÁCH

ĐÔNG LA
“ÔNG KỄNH” TRUNG TRUNG ĐỈNH-
“LỖ THỦNG" NHẬN THỨC VÀ NHÂN CÁCH

Bên “xóm Hội Nhà Văn”, sau vụ tôi phát biểu trên diễn đàn Hội nghị Phê bình ở Tam Đảo và lá thư ngỏ phản đối Hội Nhà Văn đề nghị trao giải thưởng Nhà nước 2016 cho cuốn “Nỗi buồn chiến tranh” của Bảo Ninh, lại có vụ ồn ào mới, chuyện về hưu của ông nhà văn Trung Trung Đỉnh, Giám đốc NXB Hội Nhà Văn thuộc HNVVN.
Nhà phê bình, Đại tá Hồng Diệu, nguyên Trưởng ban Phê bình Tạp chí Văn nghệ Quân đội, trong bài viết trên báo Tiền phong, đã hỏi chính Trung Trung Đỉnh chuyện về hưu có phải do Trung Trung Đỉnh viết về chuyện Hữu Thỉnh từng đi buôn không? Trung Trung Đỉnh trả lời: “Âm ỉ nhiều thứ rồi, không phải từ bài chân dung đó đâu… Ông ý ghét tôi vì nhiều thứ. Hồi tôi còn ngồi BCH họp cái gì tôi cũng nói thẳng, nói thật. Hôm trước họp BCH ai cũng ca ngợi ông Thỉnh tốt đẹp, trong sáng, tình cảm, tôi biết tôi thua rồi nhưng tôi không có ý chiến đấu mà chỉ muốn nói thẳng, nói thật ý của tôi. Tôi không có nhu cầu xin gì cả”.
Trước đó, Trần Đăng Khoa, Phó Chủ tịch HNV, đã gặp Trung Trung Đỉnh: “…em thừa lệnh của đồng chí Chủ tịch, đưa thông báo về hưu của bác…” thì Trung Trung Đỉnh không chịu, nói: “Tôi thấy quyết định này không hợp lí, tôi trả lại anh. Anh cứ đem về báo cáo lại với ông chủ tịch đi”. Theo tâm sự sau đó, Trung Trung Đỉnh hành xử như vậy vì “…nghĩ đến chuyện cơ quan phải tổ chức như thế nào trước khi về cho vui vẻ. Tự nhiên làm như thế, tôi sốc. Tôi bỏ đi”.
Theo luật nhà nước, Trung Trung Đỉnh đã quá tuổi về hưu 7 năm, theo “du di” của riêng Hội Nhà Văn thì cũng quá 5 năm, bản thân Trung Trung Đỉnh cũng “đã làm 3 đơn xin về hưu”, chính ông cho biết việc ông trả lại quyết định do ông không muốn bàn giao chức giám đốc cho ông phó là Trần Quang Quý mà theo ý ông phải là người khác. Ông từng muốn những người thay mình như Nguyễn Bình Phương, Cao Duy Sơn, Sương Nguyệt Minh. Nhưng Sương Nguyệt Minh cho Nguyễn Văn Lưu là “phê bình chỉ điểm”, tức cho Đảng lãnh đạo đất nước như quân giặc, sao lại là lựa chọn của Trung Trung Đỉnh?
Như vậy Trung Trung Đỉnh đúng là một “ông kễnh”, đã biến cơ quan thành vương triều của mình, muốn truyền ngôi thái tử theo ý mình.
***
Còn Nhà thơ Hữu Thỉnh, theo chính Trung Trung Đỉnh, Hữu Thỉnh nói: “Khi tôi đi làm lí lịch về đại biểu Quốc hội có mục bạn thân nhất của ông là ai, tôi đã trả lời: Là Trung Trung Đỉnh. Tôi về nhà con tôi, con tôi hỏi: Bạn thân nhất của bố bây giờ là ai? Tôi nói: Trung Trung Đỉnh”.
Như vậy với Hữu Thỉnh, tôi thấy những ngày hôm nay ông đã trở thành nạn nhân của chính lòng tốt của mình. Ông đã gặp rắc rối khi tốt hết với mọi người mà không phân biệt kẻ xấu, người tốt. Với kẻ xấu, dù ông có hết lòng nhưng ông không tài nào có thể thỏa mãn hết đòi hỏi của họ được, nên sớm hay muộn thì cũng sẽ bị phản lại; còn với người tốt, dù có quý ông đến mấy, người ta cũng không thể đồng tình khi ông tốt với người xấu, tốt với những việc quá xấu.
***
Riêng với Trung Trung Đỉnh, tôi cũng có một “kỷ niệm” nhớ đời, một chuyện mà Trung Trung Đỉnh cũng tỏ ra mình đúng là một “ông kễnh”!
Gần đây trước thực trạng giới tri thức trong đó có nhiều nhà văn có sự phân hóa mạnh, họ thể hiện những quan điểm lộn ngược cả hệ giá trị, kể cả lịch sử, đòi thay đổi chế độ, thay đổi hiến pháp. Hành động của họ thực chất là sự cơ hội, đón gió, trở cờ. Tôi đã phản bác nhiều. Đầu tiên từ hảo tâm của Nguyễn Quang Thiều muốn giúp tiền in cho tôi một cuốn sách, tôi đã soạn thành cuốn “Bóng tối của ánh sáng”. Do bạn bè thấy có giá trị liên quan đến những vấn đề lớn về lý luận nên không biết dich dắc thế nào, họ đã chuyển bản thảo đến các cá nhân và cơ quan có trọng trách. Ông Hồng Vinh, Chủ tịch Hội đồng Lý luận Phê bình VHNT Trung ương đánh giá cao cuốn sách, ông nói ông thích nhất bài “Các Mác-một tình yêu bao la”. Nhà thơ Hữu Thỉnh cũng gọi điện cho tôi: “Những bài viết của em có sức mạnh như những sư đoàn”. Bà Thân Thị Thư, Trưởng Ban Tuyên Giáo Thành ủy TPHCM một lần gặp tôi cũng nói: “Em cảm ơn anh vì các bài viết của anh trên Báo VN TPHCM mà em được cấp trên khen đấy!” Vì thế mà bản thảo sau khi được các chuyên gia xem xét kỹ lưỡng, tôi đã được thông báo là việc in cuốn sách đã là việc của nhà nước, cả tôi, cả Nguyễn Quang Thiều không cần phải lo gì nữa! Tôi được biết chính Hội Nhà Văn cũng là “một phần” nhà nước được giao trách nhiệm in sách của tôi. Nhưng khi một nhân vật trong ban lãnh đạo đưa sách đến chính Nhà xuất bản của Hội thì đã bị giám đốc là ông Trung Trung Đỉnh từ chối. Nghe nói ông ta còn viết hẳn một cái đơn phản đối cuốn sách. Trong một bài tôi đã viết, tôi muốn ông Trung Trung Đỉnh gởi cái đơn ấy cho tôi, tôi sẽ đăng ngay, để tôi có thể chỉ cho ông ta biết là ông ta dốt nát như thế nào. Tất cả chỉ vì cuốn sách của tôi đụng chạm nhiều người, phản bác nhiều chuẩn mực giá trị sai trái, nên nghe nói không chỉ có “thằng Đỉnh” mà còn có cả một “thế lực” ngăn cản việc xuất bản nó. Dù vậy, dù cũng phải đợi cả năm trời, nó vẫn được chào đời tại Nxb Hồng Đức thuộc Hội Luật gia VN. Điều này chứng tỏ có thể cái việc kết bè kéo cánh ngầm bảo vệ nhau và hại người, chủ quan khụng khiệng xếp đặt chiếu trên chiếu dưới một cách hủ nho vẫn còn, nhưng không còn được mặc sức tung hoành nữa, vì thời nay là thời của tự do dân chủ.
Cuốn “Bóng tối của ánh sáng” in ra đã được nhiều người khen ngợi, tìm mua, và được LIÊN HIỆP CÁC HỘI VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM trao giải thưởng năm 2013. Tôi thấy thú vị ở chỗ trường hợp của tôi lại thể hiện rất rõ tinh thần Hậu hiện đại, chỉ với một trang blog cá nhân, tức “bên lề”, sáng tác của cá nhân tôi vẫn được “Trung tâm”, tức nhà nước, quan tâm và trọng dụng.
Điều đó chứng tỏ Trung Trung Đỉnh, vì thiển cận cả trình độ lẫn thiên kiến, khi chống lại việc xuất bản cuốn sách của tôi, đã thể hiện mình là một công chức nhà nước, một đảng viên vô kỷ luật, ngông ngạo, bất tuân thượng lệnh, từ trực tiếp là Hội Nhà Văn đến các cấp cao hơn!
Về cái tính “ông kễnh”, không chỉ mình tôi nhận thấy mà còn có Trần Trương cũng viết về Trung Trung Đỉnh sao mà đúng, mà hay đến thế:
“… tôi nhận thấy lãnh đạo Hội Nhà Văn VN còn hữu khuynh, cả nể và đôi khi còn nuông chiều một số nhà văn có tính “Chí Phèo” hay mà cả, đòi hỏi những cái vô lối … ông Trung Trung Đỉnh nay đã 67 rồi khi nhận quyết định nghỉ hưu vẫn còn thắc mắc: “Bất ngờ quá”!!!... Lâu nay Ông Đỉnh mắc bệnh trọng, lãnh đạo Hội rất quan tâm, bạn bè cũng thông cảm, nhưng hình như ông vẫn bực bội gì đó chăng? … nhận quyết định về hưu thì hãy về hưu, cay cú làm gì! Việc sắp xếp tổ chức nhân sự đã có Ban chấp hành Hội và Đảng bộ, lãnh đạo Hội lo. Việc triều đình không cần đến gái góa!”
***
Tính “ông kễnh” có thể là lỗ thủng về nhân cách của Trung Trung Đỉnh. Chưa hết, Trung Trung Đỉnh còn có “lỗ thủng” về nhận thức nữa. Trung Trung Đỉnh từng viết bài “Nhà văn Nguyên Ngọc, con đẻ của Cách mạng”; rồi trong một bài, Nguyễn Quang Tuệ đã viết: “Không ai, cái gì có thể làm cũ Nguyên Ngọc, kể cả thời gian! Đó là khẳng định của nhà văn Trung Trung Đỉnh trong lời phát biểu vo mà khúc chiết của ông tại buổi TRÒ CHUYỆN VỚI NHÀ VĂN NGUYÊN NGỌC, Pleiku, hôm qua, 4/9/2012”.
Viết như trên Trung Trung Đỉnh hoàn toàn mù tịt về Nguyên Ngọc.
Khi phất cờ đổi mới, Nguyên Ngọc lăng xê văn chương Nguyễn Huy Thiệp, Bảo Ninh,…, cho đăng “Hãy đọc lời ai điếu cho một giai đoạn văn chương minh họa” của Nguyễn Minh Châu như tuyên ngôn, nghĩa là không chỉ “làm cũ” mà chính Nguyên Ngọc đã “ai điếu” luôn cho sáng tác “minh họa” của mình. Còn Trung Trung Đỉnh gọi Nguyên Ngọc là “con đẻ của cách mạng” thì thật buồn cười, vì từ khi bị thất sủng, đứa con ấy đã thành quái thai từ lâu rồi!
Ngay gần đây Nguyên Ngọc đã liên tục không ngừng nghỉ nói những điều lộn ngược. Ông ta cho chúng ta trong chiến tranh đã nhìn sai về sự xâm lược, cho sự căm thù giặc là “không bình thường”; rồi cho dạy lịch sử không nên “bồi đắp chủ nghĩa yêu nước” nữa vì bị chính trị hóa! Không nên ca ngợi các Bà mẹ Việt Nam anh hùng quá vì sẽ đau lòng các bà mẹ lính VNCH! Có chuyện Nguyên Ngọc còn quá sai như về ông Bob Kerrey. Nguyên Ngọc bảo, bản thân ông Nguyên Ngọc cũng như bộ đội ta đã núp vào dân, tức lấy dân làm bia đỡ đạn, nên ông Bob Kerrey giết Việt Cộng tất phải giết dân thôi. Ông Nguyên Ngọc tự thấy ông ấy và bộ đội ta cũng có tội như ông Bob Kerrey. Có một Blogger tên là Thiên Lý viết là ông Nguyên Ngọc đã dùng miệng lưỡi xảo quyệt của mình liếm sạch máu dân lành dính trên giày của ông Bob Kerrey.
Theo chính những nhà văn quân đội mà Trung Trung Đỉnh biết rất rõ, Nguyễn Bảo, nguyên tổng biên tập TC VNQĐ, cho biết hồi chiến tranh Nguyễn Chí Trung làm bí thư còn Nguyên Ngọc làm trưởng ban Ban văn học Cục chính trị Quân khu V. Hai người từng gắn bó với nhau như bóng với hình.  Nhưng rồi sau này hai người đã khác nhau. Nguyên Ngọc ca ngợi những sáng tác "Đổi mới quá khích", muốn đất nước đi theo con đường khác. Nguyễn Chí Trung phản đối kịch liệt những ai viết sai về chiến tranh. Theo Nguyễn Đăng Mạnh: “Nguyên Ngọc nói với tôi nhiều lần: “Chế độ này  thế  nào  cũng sụp đổ.  Nhưng  không  biết  nó sẽ sụp đổ theo kịch bản nào”. Nguyễn Chí Trung nói: “Có người bảo chậm nhất là 10 năm nữa, Chủ nghĩa xã hội sẽ không còn ở Việt Nam. Sợ tôi không sống được đến 10 năm nữa, nhưng nếu tôi chết mà lời nói kia là sự thật,  xin các người cứ đái vào mộ tôi”. 
Về tri thức, Trung Trung Đỉnh còn ca ngợi Nguyên Ngọc hết lời như sau:
“Ông không chỉ là nhà văn sáng tác mà ông còn là một nhà nghiên cứu văn học với một năng lực nhạy cảm và một kiến thức uyên bác ít có… Ông nghiên cứu các nhà cổ điển như một nhà thần học nghiên cứu các kinh sách và ông tiếp thu những tư tưởng mới nhất của thời đại mình trên cái nền ấy”.
Trung Trung Đỉnh với tư thế: “Gặp ông, bắt chuyện được với ông, tôi luôn luôn ở trạng thái một cậu lính nghe thủ trưởng của mình truyền đạt kiến thức, truyền đạt ý tưởng” tất phải nghĩ như vậy. Có điều nếu Trung Trung Đỉnh có được hiểu biết bằng một phần nhỏ của tôi thôi sẽ thấy Nguyên Ngọc chỉ là một người làm dáng trí thức, thích khoe hiểu biết, luôn ảo tưởng đắm chìm vào những tri thức cao xa mà thực chất ông không hiểu gì cả. Nội dịch nhan đề cuốn sách đã sai be bét. Với cuốn “Le Degré zéro de l'écriture suivi de Nouveaux essais critiques” của Barthes, “Độ không” ở đây Barthes biểu đạt thái độ vô cảm của nhà văn đối với xã hội, vậy mà Nguyên Ngọc đã dịch là “độ không của lối viết”, một điều vô nghĩa. Vậy mà không ít kẻ dốt xúm lại tùng beng tung hô. Về cơ sở triết học của lý luận văn học, Nguyên Ngọc si mê rồi truyền bá tư tưởng của Kundera, trong khi Kundera lấy Hiện tượng học làm cơ sở triết lý cho văn chương của mình, coi ý thức của “cái Tôi” là nguyên lý cao nhất của nhận thức, một triết lý duy tâm chủ quan, cái nền để mọc lên Chủ nghĩa Hiện sinh và Chủ nghĩa Thực dụng nhiều nổi loạn, sai trái. Vì vậy tư tưởng nghệ thuật của Kundera cũng ngược với tư tưởng của Barthes nói ở trên, nghĩa là Nguyên Ngọc “đếch” biết gì nên mới sùng bái hai cái ngược nhau!
Ông thầy Nguyên Ngọc như vậy chả trách gì ông trò Trung Trung Đỉnh cũng “đếch” biết gì, cũng viết ngược thật buồn cười trong đoạn sau đây:
“Những cây bút của thế hệ mới nhanh chóng xuất hiện và nhanh chóng thu hút được sự quan tâm của độc giả như Nguyễn Huy Thiệp, Phạm Thị Hoài... Có thể nói họ là những gương mặt sáng giá, với những giọng điệu khác nhau, họ không phải là các tác giả hoàn toàn mới, nhưng sự nở rộ của họ tạo nên một không gian mới trong đời sống văn học. Văn chương bỗng trở nên có giá, được mùa bởi luồng gió đổi mới của Đảng gặp lòng dân náo nức đón chào”.
Bởi ai cũng đổi mới như Thiệp, như Hoài thì làm sao mà còn Đảng được? Thật e ngại cho nền văn chương khi có một giám đốc NXB của Hội Nhà Văn lại khụng khiệng và dốt nát đến thế!
25-8-2016

ĐÔNG LA

Thứ Ba, ngày 23 tháng 8 năm 2016

NHÂN “VỤ GIẾT LÃNH ĐẠO YÊN BÁI” NHỚ LẠI TRAO ĐỔI VỚI NGUYỄN TRUNG VỀ SỰ LÃNH ĐẠO CỦA ĐẢNG

ĐÔNG LA
NHÂN “VỤ GIẾT LÃNH ĐẠO YÊN BÁI” NHỚ LẠI TRAO ĐỔI VỚI NGUYỄN TRUNG VỀ SỰ LÃNH ĐẠO CỦA ĐẢNG

Dường như tất cả những vấn đề của xã hội Việt Nam tôi đã cảnh báo cả, nhà văn Đông La đã la, đã hét lên từ lâu. Ngay khi mới ra trường, đã 33 năm, còn là một chàng trai hơn hai mươi tuổi, tôi đã viết truyện ngắn đầu tiên có những ý mà hôm nay vẫn còn nóng bỏng trên diễn đàn quốc hội như sau:
“Ông giám đốc chọn một biệt thự sang trọng 2 tầng lầu, nhà của ông chủ cũ … Rồi ông phân phát bổng lộc cho thần dân: Nhà cửa, chức vụ, lương bổng… Đã có một triều đình nhỏ được thiết lập ở nơi đây. Tôi từng tưởng chỉ có nơi này mới như thế. Nhưng sau này, khi chuyển đến một vài cơ quan khác, tôi cũng lại gặp như vậy. Ở đó, cũng có những ông vua con, có quyền ban phát và sinh sát. Khi có quyền, họ đã coi cơ quan nhà nước là của nhà mình. Liệu có phải, còn có một điều gì đó chưa hoàn thiện đã tạo đất sống cho những con người này, những người đã chung sức làm cản bước tiến của xã hội, gieo tai ương cho những lương dân”;
           “Có hai loại người, một loại sống vì công việc, bị công việc nó cuốn vào. Cậu thấy đấy, làm được việc gì đó cho tử tế có phải dễ dàng đâu. Còn một loại thì không có chuyên môn gì, sống không vì công việc gì. Vì thế, họ không có một niềm say mê nào cả, nhưng lại lắm tham vọng. Không có khả năng mà lại tham vọng, tất sẽ sinh thủ đoạn, sẽ hại người thôi. Tiếc là bọn này lại thành đạt khá nhiều trong cuộc đời. Đó chính là những người có quyền có chức nhưng lại làm việc bằng đầu óc người khác. Vì lợi ích cá nhân, họ sẵn sàng làm mọi chuyện…”
            Hôm nay nhân vụ ở Yên Bái, hiện tượng một Bí thư tỉnh, bị bắn, một dấu hiệu mang tính maphia cực kỳ nguy hiểm, tôi nhớ tới bài đã viết (đã in trong cuốn Bóng tối của ánh sáng) trao đổi với ông Nguyễn Trung, về sự lãnh đạo của Đảng. Hồi này Nguyễn Trung viết phản biện rất thẳng thắn nhưng vẫn còn có tinh thần xây dựng. Đầu tiên ông viết một bài “Thời cơ vàng, rồi để đối thoại với rất nhiều ý kiến phản hồi, ông viết tiếp mấy bài nữa.
            Cần phải thấy “Vụ yên Bái” xảy ra như một cảnh báo việc “chỉnh đốn” cần phải làm quyết liệt, thực tế và hiệu quả hơn nhiều nữa, bởi nguy cơ không chỉ vô hình mà đã là hữu hình, là máu đổ.
             Xin trích đăng một phần bài viết sau đây.
            23-10-2016
ĐÔNG LA

          Năm 2002, tôi nhận được một cú điện thoại của nhà văn Bùi Bình Thi nói là lát nữa sẽ có ông Nguyễn Trung, từng là trợ lý của cố Thủ tướng Võ Văn Kiệt, gọi điện thoại làm quen. Tôi ngạc nhiên, một người vô địa vị như mình sao lại có được diễm phúc thế! Thì ra sau khi đọc bài của Nguyễn Hữu Sơn (Viện Văn học) giới thiệu cuốn phê bình “Biên độ của trí tưởng tượng” của tôi trên báo Nhân dân, ông đã đi các hiệu sách ở Hà Nội tìm mua không được, muốn xin tôi một cuốn. Tôi đã đáp ứng ngay. Rồi sau khi đọc kiểu “ăn sống nuốt tươi” (theo thư ông viết) và thấy tôi có thể “chọn mặt gởi vàng” được, ông gửi tặng tôi cuốn tiểu thuyết đầu tay của chính ông, nhờ tôi góp ý để viết cuốn sau, “cuốn để đời”, cho tốt hơn. Tôi đã viết thư khuyên ông hãy tận dụng ưu thế của một người từng trải, lại ở cương vị biết nhiều chuyện đại sự của quốc gia, với cái đầu cố vấn thủ tướng, hãy nâng tầm tư tưởng văn chương của ông lên, và tôi đã hỏi ông: “Liệu anh có dám xả thân không?”. Sau kỳ tâm giao điện thoại, thư từ, thăm nom ngắn ngủi ấy, cái khoảng cách địa lý và tuổi tác, cộng với bao công việc cơm áo gạo tiền bộn bề cứ cuốn đi, đã làm tôi gần như quên ông và ông chắc cũng vậy... Và rồi hôm nay, cái tên Nguyễn Trung quen quen, tác giả một số bài viết góp ý cho Đại hội X của Đảng trên báo Tuổi trẻ, bỗng vụt sáng lên như một ngôi sao ca nhạc thời thượng. Phải đến tận khi nhìn ông trên tivi, trí nhớ tôi mới thức dậy, thì ra lại là một “cố nhân”, và tự hỏi có phải “ông bạn già” đã xả thân rồi không?
          Về tầm quan trọng của tự do dân chủ, Nguyễn Trung viết: “Động lực và sức mạnh để chiến thắng... Đó là phát huy tự do dân chủ để giác ngộ được sự lạc hậu”.
          Về điều này, tôi thấy, có một xã hội văn minh nào không muốn tự do dân chủ với ý nghĩa tốt đẹp nhất của nó. Có điều thực hiện được tự do dân chủ phụ thuộc rất nhiều vào trình độ dân chúng và trình độ tổ chức xã hội. Người lãnh đạo có đầu óc luôn thận trọng tính đến sự cân bằng giữa tự do dân chủ với sự ổn định. Nếu thực thi tự do dân chủ mà phá vỡ thế cân bằng ấy sẽ đẩy đất nước đến chỗ xáo trộn, đổ vỡ, huynh đệ tương tàn. Tự do dân chủ như các nước tiên tiến với nhóm nhỏ trí thức ở ta có thể là điều cấp thiết, nhưng với một nền sản xuất nhỏ yếu và lạc hậu, lại thường trực đối đầu với thiên tai dịch hại, nhiều nhu cầu cơ bản cho sự tồn tại còn chưa đủ, thì với đại đa số dân lao động Việt, cái tự do dân chủ ấy dường như còn quá lạ lẫm và xa xỉ. Ngay những nước quanh ta với nền kinh tế mạnh hơn, đã bao năm thực hành tự do dân chủ, nhưng chính trường của họ vẫn chưa một ngày bình yên. Sự giải tán quốc hội Thái Lan, sự thiết quân luật ở Philipin trong chính những ngày hôm nay là những ví dụ cụ thể nhất. Cuộc chiến Iraq lật đổ chế độ độc tài gia đình trị xem ra có lý, nhưng kết thúc đã lâu, đến nay máu vẫn chưa ngừng đổ; duờng như dân Iraq thích sự độc tài hơn là tự do dân chủ, nên vẫn cứ dùng bom tự nổ xác mình để phản đối. Còn cuộc bầu cử mới đây của Palestin cũng có thể là một bài học nhãn tiền cho các nước phương Tây về kết quả ngược của việc thực thi dân chủ, khi họ phải bỏ bao công sức tiền của, nhưng dân Palestin lại bầu những người lãnh đạo, mà theo họ, là những kẻ khủng bố!
          Những bài viết của ông bao quát nhiều vấn đề,. Ông cho “kẻ thù nguy hiểm nhất” đối với vai trò lãnh đạo của Đảng là “sự hẫng hụt về trí tuệ và phẩm chất”; tiêu biểu nhất cho sự hẫng hụt về về phẩm chất của Đảng là “tệ nạn quan liêu tham nhũng và tiêu cực”. Ông thấy: “Khắc phục những yếu kém còn tồn tại trong hệ thống không dễ, vì nó đối kháng quyết liệt với quyền lực và quyền lợi”. Ông thấy đó chính là nguyên nhân dẫn đến nguy cơ: “Nếu để cho những kẻ làm giàu bất chính câu kết với sự tha hóa trong hệ thống quyền lực tiếp tục lũng đoạn xã hội theo “văn hóa” riêng của họ, thì mọi người tài đức chân chính và mọi thang giá trị xã hội đều có nguy cơ bị lộn ngược”. Và ông đã đưa ra lời giải: “Lời giải thật ra phần lớn đã nằm trong tầm tay của Đảng: hiến pháp, điều lệ Đảng và nhiều bộ luật hiện hành khác của Nhà nước!”, “Hệ thống pháp luật hiện hành của nước ta chưa thể nói là hoàn chỉnh, nhưng khá đầy đủ, cái khó nằm ở chỗ việc thực thi pháp luật nhiều khi bóp méo hoặc vô hiệu hóa pháp luật hoặc các thể chế tốt”.          Vấn đề đa nguyên chính trị và những yếu tố cơ bản để Đảng Cộng sản giữ được vị trí của mình, ông viết: “Dù là hệ thống chính trị chỉ có một đảng, yếu tố bảo đảm vai trò lãnh đạo của Đảng không phải là bảo hộ vị thế độc quyền của nó, mà trước hết và duy nhất là nâng cao phẩm chất và năng lực lãnh đạo của nó. Không có phẩm chất và năng lực ngày một nâng cao này, thì dù có độc quyền tới mức chuyên quyền độc đoán như thế nào chăng nữa, số phận diệt vong của nó đã được cài đặt sẵn như một lẽ tất yếu ngay trong cái chuyên quyền độc đoán này. Nguy cơ nằm trong sự cài đặt này chứ không phải trong nguy cơ đa nguyên”.
          Theo ông: “Chỉ cần Đảng đặt lợi ích quốc gia, lợi ích dân tộc lên trên hết, phát huy tự do dân chủ trong Đảng để phát huy tự do dân chủ trong cả nước”; “thực hiện thật tốt công bằng dân chủ văn minh trong toàn bộ đời sống của đất nước ”.
          Riêng ý cuối cùng rất quan trọng này, những yếu tố đảm bảo cho phẩm chất của cán bộ Đảng viên, ý của Nguyễn Trung quá đúng rồi, nhưng nó mới chỉ là những mong ước lý tưởng, vẫn là “hô khẩu hiệu”. Cái khó là làm sao có thể biến những điều đó thành hiện thực, để mỗi người có chức có quyền có thể thực hiện thoải mái việc “đặt lợi ích quốc gia lên trên hết” mà không phải gồng mình hoặc ép xác như những ông thánh mới có thể thực hiện được. Thời chiến tranh, trước vấn đề còn mất, sống chết, tất cả mọi mặt của cuộc sống đều trở thành nhỏ bé, người ta rất dễ quên mình vì nghĩa lớn, nhiều lãnh tụ có phẩm chất thánh nhân, nhiều chiến sĩ có phẩm chất anh hùng là điều hoàn toàn có thực. Cuộc sống trong hòa bình ngược lại. Trước cái chết con người mạnh mẽ bao nhiêu thì trước sức mạnh vật chất con người lại yếu đuối bấy nhiêu! Bởi trong hòa bình, sự thành đạt trong cuộc sống: nhà cao cửa rộng, vợ đẹp con ngoan, phú quý song toàn... là những đích không ai không nhắm tới. Vậy làm sao đây khi đồng lương của cán bộ ở ta thực chất rất thấp. Vậy là ai ai cũng phải “tự cứu lấy mình”, tìm mọi cách để kiếm thêm. Trong muôn hình vạn trạng của cái việc kiếm thêm ấy, ranh giới giữa những việc làm chính đáng và bất chính vô cùng mong manh. Tiền bất chính lại rớt vào túi dễ như nước chảy xuôi, trái lại, kiếm được đồng tiền chính đáng phải đổ mồ hôi sôi nước mắt. Khi làm điều bất minh người ta dễ tự nhủ, mọi người đều làm thế thì tội gì ta không làm. Đó chính là cái cơ chế dẫn đến quốc nạn tham những. Sự tham nhũng hiện tại đã trở thành có phương pháp, có quy trình, có liên minh, liên kết chặt chẽ, lan rộng khắp trên mọi lĩnh vực đời sống. Từ những cơ quan sức mạnh như quân đội, công an, tòa án, viện kiểm sát, thanh tra; từ những bộ ngành chủ yếu như công nghiệp, nông nghiệp, thương nghiệp, giao thông, xây dựng, ngân hàng; đến các ngành kinh tế quan trọng như điện, nước, dầu khí, thủy sản... Trước nạn giặc nội xâm vô cùng lớn này, vũ khí chống lại là pháp luật lại như bị trói, bởi những người thực thi pháp luật cũng nằm trong chính cái cơ chế đó, và hơn nữa nó cũng lại không được độc lập mà bị phụ thuộc, chịu sự lãnh đạo, không được tự do thực thi chức trách. Vậy cái bài toán này có lời giải không? Có lẽ lại phải đọc lại Mác thôi, con người ta vật chất không đầy đủ thì ý thức sao tốt được; các cụ cũng nói có thực mới vực được đạo mà. Vậy phải có biện pháp sao đó để biến tất cả những đồng tiền “đen” thành đồng lương chân chính, phân chia theo đúng nguyên lý “không sợ hàng thiếu chỉ sợ phân phối không công bằng”, như thế đồng lương sẽ có thể đủ cho mọi người yên tâm làm tốt những trách nhiệm. Phải xây dựng thiết chế xã hội dựa trên cái phần yếu kém, tham lam, xấu xa của con người, phải đề ra các biện pháp để ngăn chặn; phải thấy ai cũng vì mình trước mới vì mọi người; quan chức là cấp trên chứ không phải là đầy tớ, họ phải có đặc quyền đặc lợi gắn liền với trọng trách; Đảng lãnh đạo nhưng là tổ chức ở trong chứ không phải ở trên xã hội, nên trước pháp luật cũng bình đẳng như bất cứ một tổ chức nào khác; các nhà lãnh đạo là công chức cao cấp; cần phải phân biệt đạo đức xã hội khác với đạo đức trong đạo giáo và sách luân lý, không cần phải làm theo những khẩu hiệu cao xa mà chỉ đơn giản là ai làm tròn trách nhiệm nấy và thực thi đúng pháp luật. Được thế thì độc đảng hay đa đảng cũng chỉ là phụ. Thậm chí, với một cơ chế hợp lý, bộ khung pháp luật vững mạnh, chỉ cần vài tay lái có trình độ và bản lĩnh thôi, con tầu đất nước vẫn đủ sức băng qua mọi phong ba bão táp của cuộc sống, tiến thẳng đến đích “dân giàu, nước mạnh, xã hội công bằng, dân chủ, văn minh”.

TP Hồ Chí Minh, 28-2-2006,
          (Đã có sửa)


Chủ Nhật, ngày 21 tháng 8 năm 2016

GIẢI TRÍ CUỐI TUẦN-GIẢI ĐÁP TÂM LINH

ĐÔNG LA
GIẢI TRÍ CUỐI TUẦN-GIẢI ĐÁP TÂM LINH

Tôi mới nhận được thư của một bạn rất chân thành nhưng cũng rất thẳng thắn về cô Hòa. Tôi biết đây cũng là băn khoăn của nhiều người nên muốn đăng lên cả thư và câu trả lời của tôi (có viết thêm) cho mọi người cùng ngẫm nghĩ. Tất nhiên không kể bọn vô minh, luôn nhìn người ta bằng cái tâm tối của chúng thì không thể đối thoại gì được.
(ĐL)

Kính gửi anh Hùng. Thực tình tôi phân vân mãi rồi mới viết ra những điều này sau khi đọc bài của anh viết về cô Vũ Thị Hòa và vụ giết người ở Yên Bái. Tôi vốn tin những điều anh viết về cô Hòa và mong đó là sự thật để mình được chứng nghiệm cái thế giới tâm linh nó tồn tại và ảnh hưởng đến cái đời sống đang hiện hữu cụ thể trước mắt mỗi con người chúng ta (vốn là những người phàm không có năng lực tiếp cận được cái thế giới bí ẩn ấy). Nhưng có một cái tôi khác cũng rất muốn phản biện lại những thông tin mà mình đọc được từ những bài anh viết, tôi xin được nêu ra những điều đó dưới đây: Trước hết về chuyện di chuyển cái cổng. Liệu có gì liên quan đến việc mấy ông bị bắn không anh, cô Hòa theo tôi hiểu cũng là người hay sử dụng các tín lý của Phật giáo để nhắc nhở hoặc nhắn nhủ tới mọi người, những người gần gũi cô cũng nhận mình là Phật tử nhưng cái cổng cơ quan có liên quan tới vận mệnh của vài ba con người nào đó thì thật ra tôi rất khó liên hệ những chuyện này với nhau được. Sách Phật giáo tôi có đọc khá thường xuyên nhưng không hoặc chưa tìm thấy tài liệu nào nêu ra nội dung số phận ai đó gắn với một cái vật vô tri giác như vậy cả. Chuyện ăn ở sắp xếp không gian sinh hoạt là chuyện người thế gian thường làm thấy thế nào thuận tiện và đảm bảo mỹ quan thì thôi, phúc họa của một con người nó phụ thuộc vào cái sơ đồ nhân quả do chính họ tạo ra chứ đâu phải nó lại nằm ở chỗ cái vật dụng nào đó của họ, anh chỉnh sửa cái vật dụng ấy là chỉnh sửa được số phận của anh. Ngoài ra, nếu cái cổng có liên quan thì sẽ liên quan tới rất nhiều người nữa dính dáng tới cái cổng ấy và đây chưa phải là điều tồi tệ cuối cùng. Chuyện khuyên ông Bí thư không đi họp từ ngày nọ đến ngày kia, theo như tôi hiểu khoảng 5 ngày sẽ là một chuyện rất khó thực hiện. Họ là quan chức đầu tỉnh, việc họp hành là thường xuyên và rất nhiều vấn đề quan trọng phải giải quyết thậm chí là vấn đề sống còn của nhiều người và nhiều bộ phận người. Nếu bỏ qua việc họp để giải quyết những việc đó thì lại phạm vào vấn đề đạo đức, lại sẽ có bao nhiêu gạch đá xã hội ném vào họ, tất nhiên tôi đang nói về dạng quan chức tử tế mà xã hội đang mong đợi. Điều nữa là các ông bị bắn ở trong phòng của mình chứ không phải chỗ họp hành, các ông không đi ra chỗ họp thì kẻ tìm đến các ông ấy vẫn tìm thấy các ông ở phòng làm việc để thực hiện hành vi của mình và cái điều phải xảy ra sẽ vẫn cứ xảy ra. Bên dưới bài viết của anh có một số comment nói những ai tin cô và được cô chỉ dẫn sẽ là một phước duyên đặc biệt, còn cũng là tâm linh nhưng tin ai đó khác thì đi vào “đường tà”. Thật tình tôi hơi nản với cách nói này, người phàm như mình làm sao nhận định được tôi đang gặp được người chỉ dẫn tâm linh đúng hay sai về một lĩnh vực mà tôi không có khả năng đánh giá. Về người chỉ dẫn tâm linh, ai nói mà chả có nhiều thì ít chạm vào chỗ bí ẩn, vậy tôi biết tin ai chính đạo, ai tà đạo…
 Thưa anh Hùng, có thể tôi còn không hiểu hết những điều anh viết về cô Hòa nhưng cũng xin thành thật bộc lộ các ý nghĩ của mình qua những dòng viết trên, xin được trân trọng gửi tới anh. Xin cảm ơn anh, người có kết bạn với FB của anh và FB của cô Hòa.
          ***
ĐÔNG LA trả lời:
Tôi và nhiều người tin cô Hòa nhiều chuyện mang tính thực chứng, sự thực chứng kiến cô đúng thì tin cô, còn giải thích theo khoa học hoàn toàn không được, một phần có thể giải thích theo đạo Phật. Nhưng anh nên nhớ Kinh Phật cũng được truyền khẩu, kết tập sau mấy trăm năm, có 100% là lời của Phật không? Nên ngay trong đạo Phật cũng chia tông nọ, phái kia. Còn khả năng siêu phàm của cô Hòa là có thật 100%. Tôi là đối tượng, là người trong cuộc, tận mắt chứng kiến, nhưng vẫn không hiểu hết về cô và thế giới tâm linh mà riêng cô thấy. Cô không giống bất cứ “nhà ngoại cảm” và thầy bà nào có hoạt động hoặc “hành nghề” tâm linh. Cô hoàn toàn không nhang khói, cầu khấn, đồng bóng, bói toán, mà như cô thường nói với mọi người là cô nhìn thật, nói thật, còn tin hay không là tùy. Có những người có duyên gặp cô, tin cô cảnh báo tai họa, nghe theo cô đã vượt qua được tai họa, như mắc bệnh ung thư chẳng hạn. Ngược lại, có những người không tin, nghe cô cảnh báo thì cho là chuyện huyên thuyên, hoang đường, khi đại họa xảy ra rồi lại quay lại cầu cứu cô thì đã muộn, thường bị cô chửi cho rất dữ dội!
          Còn khả năng của cô tôi chỉ viết ra một phần thôi, phần cô không cho viết, phần tôi cũng không biết hết, có những chuyện hoang đường còn hơn cả hoang đường nhưng lại là sự thật. Còn tại sao cô bảo nên làm thế này, không làm thế kia, phải làm đúng giờ này, v.v… vì quá nhiều chuyện, hỏi cô cũng khó vì bên cô luôn có nhiều người, có khi hỏi được thì cô như ngại lộ thiên cơ cũng không nói rõ… Nên còn nhiều chuyện tôi cũng không biết.
          Về ông Bí thư tỉnh Yên Bái, về mặt tâm linh, theo luật nhân quả của đạo Phật, mỗi sự sai trái về thân, khẩu, ý đều phải chịu nghiệp. Ông Cường từng tin khi tận mắt chứng kiến khả năng tâm linh của cô Hòa, còn nhờ cô lập bàn thờ năm 2012, vậy mà khi cô bị vu khống, lẽ ra là lãnh đạo ông phải có trách nhiệm thanh minh cho dân oan, bảo vệ dân oan, đằng này ông đã không làm vậy mà còn thay luôn bàn thờ mà ông đã nhờ cô lập giúp ngay trong đầu năm 2016 này.
Còn về đời phàm tôi thấy ông bị bắn chắc chắn có liên quan đến ngành kiểm lâm ở Yên Bái vì đã có nhiều chuyện, tốt nhất ta nên chờ đợi và tin theo sự điều tra của cơ quan chức năng, tránh suy diễn sai ảnh hưởng không tốt đến an ninh chính trị.
Còn bạn viết: “Chuyện khuyên ông Bí thư không đi họp từ ngày nọ đến ngày kia, theo như tôi hiểu khoảng 5 ngày sẽ là một chuyện rất khó thực hiện”. Về chuyện này thì tôi đã viết: “Tôi gặp cô Vũ Thị Hòa đã mấy năm, tôi thấy người có duyên gặp cô khá nhiều nhưng tin cô, nghe cô để vượt qua tai họa mà cô cảnh báo thì không phải ai cũng được hưởng cái phúc ấy. Ông Bí thư Tỉnh ủy Phạm Duy Cường  đã từng có duyên gặp cô, tin cô, nhưng rồi vì nhiều lý do ông đã thay đổi, ông vẫn tin tâm linh nhưng đã tin theo người khác. Và những ngày hôm nay, chính cái chức vụ của ông lại là nguyên nhân khiến cho lời cảnh báo của cô không đến được với ông, mà đến được liệu ông có tin không? Khi có quyền chức người ta thường tưởng mình có toàn quyền, nhưng họ không biết rằng, ở rất cao trên đầu họ còn có Trời nữa!”
Còn một số chuyện mà bạn thắc mắc thì theo tôi thấy vẫn có hai cô Hòa, một cô Hòa của thế giới tâm linh và một cô Hòa của đời phàm với hình dáng, tính nết do cha mẹ cô sinh ra, từng cưới chồng, sinh con, đẻ cái. Vì thế mà nhiều chuyện phàm trần liên quan đến tri thức đời phàm, nhiều chuyện cô hỏi tôi, cô đã nhờ tôi nhiều trong chuyện thanh minh, chứng minh sự thật việc làm tâm đức của cô, chống lại những kẻ vu khống, tôi cũng hay góp ý cho cô chuyện này chuyện nọ.
21-10-2016
ĐÔNG LA


Thứ Sáu, ngày 19 tháng 8 năm 2016

VỤ THẢM SÁT Ở YÊN BÁI- CÓ DUYÊN MÀ VÔ PHƯỚC

ĐÔNG LA
VỤ THẢM SÁT Ở YÊN BÁI-
CÓ DUYÊN MÀ VÔ PHƯỚC
         
Trưa nay, cô Hòa gọi điện:
          -Alô, anh nấu cơm trưa chưa?
          Tôi đang nằm võng xem mạng, nên trả lời cô cho có:
          -Em đang nấu.
Thấy sáng qua vụ Đỗ Cường Minh, Chi cục trưởng Chi cục Kiểm lâm Yên Bái, nghi phạm chính, bắn chết ông Bí thư Tỉnh ủy Phạm Duy Cường và Chủ tịch HĐND tỉnh, kiêm Trưởng Ban Tổ chức Tỉnh ủy Ngô Ngọc Tuấn, ở chính quê hương cô, tôi hỏi:
          -Cái thằng Minh nó bắn hai ông lãnh đạo Yên Bái nó cũng ở phường Đồng Tâm cùng phường với cô khi cô ở đó phải không? Cô có biết nó không?
          -Em ở Yên Bái làm gì mà không biết, em còn biết hết những người trong vụ này. Nhưng chuyện này dài lắm anh ạ.
          ***
          Sáng qua lên mạng thấy cô viết mấy chữ và Huyền viết ở dưới chẳng biết là chuyện gì:
          Mới hỏi Huyền thì mới biết là vụ bắn người ở Yên Bái.
          Xem tiếp mấy bình luận thì ra chuyện này cô cũng đã cảnh báo trước.
          ***
          Tôi hỏi cô:
          -Cái chuyện này tình đầu nó thế nào cô?
          -Mấy năm trước khi ông Cường bí thư còn làm chủ tịch tỉnh và bà Trà bây giờ chủ tịch tỉnh đấy cũng có nhờ em mấy chuyện tâm linh nên cũng tin em. Nhưng khi em bị người ta nói xấu họ sợ ảnh hưởng nên không đứng ra bảo vệ em như anh đâu. Đến khi họ chuyển cái cổng ủy ban vào chính diện theo mắt đời phàm thì đẹp đấy nhưng em thấy là sẽ nguy hiểm, em bảo chị Lâm quen thì nói với người ta nhưng người ta có nghe đâu. Thấy thế em còn gặp trực tiếp ông Cường nói nhưng ông ấy cũng không nghe. Còn nửa đêm hôm 14, trước ngày rằm lễ Vu Lan đấy, em đã nói với chị Lâm, chị về bảo ngay ông Cường Bí thư tỉnh là từ ngày mai tới ngày 20 ông ấy không được đi họp hành gì hết, nếu không là bị tai họa đấy. Có nhiều người cùng nghe chứ không chỉ chị Lâm đâu. Lát anh cứ hỏi chị Lâm ấy.
          Còn cái anh Minh bắn hai người đấy có vợ tên là Hà, hiện là Chủ tịch Hội liên hiệp phụ nữ tỉnh Yên Bái, là con gái ông Ý Bí thư Tỉnh thời trước. Hồi em chuyển về Vĩnh Phúc chưa ở Đồng Câu ngay đâu mà trọ ở khách sạn bên hồ Đại Lải của bà Liên. Em mới góp ý cho bà ấy chuyển sửa bàn thờ cho đúng, bà ấy cám ơn em, bảo giảm giá thuê phòng, em không chịu. Vậy mà bà ấy đi họp một cuộc họp thế nào đấy có gặp chị Hà ở Yên Bái vợ anh Minh. Họp về bà Liên kể lại, chị Hà nói với bà ấy là “Chị không nghe đài báo nói về con Hòa hay sao mà chứa chấp nó như thế?”. Em mới trả lời là chị tin đài báo, thế có phải bao giờ đài báo nói cũng đúng không? Nếu đúng sao đài báo bị phạt tiền nhiều lần? Theo pháp luật trọng chứng hơn trọng cung, vậy chị Hà nói tôi thế thì chứng cớ đâu? Tôi ở đây chị có thấy tôi làm gì sai không? Chị bảo giảm giá phòng cho tôi mà tôi tôi có chịu đâu!
 Anh ơi Trời Phật công bằng lắm, ác giả ác báo, nhãn tiền luôn đó. Anh cứ hỏi thêm Hường với chị Lâm nhé, chuyện này anh cứ viết lên cho em!
          ***
          Tôi gọi ngay cho Hường:
          -Cô mới gọi, bảo tôi hỏi Hường chuyện cô góp ý sửa cổng trụ sở Ủy ban tỉnh Yên Bái cụ thể thế nào?
          - Ngoài nhìn vào thì cái cái cổng cũ nằm phía phải. 
Sau này họ chuyển cái cổng ra chính giữa, trông thì đẹp hơn, nhưng cô bảo không được, sẽ có đại họa, nhưng họ có nghe đâu.
          Tôi gọi cho Lâm, đang làm ở Đài PTTH Yên Bái:
          -Cô gọi điện bảo tôi hỏi Lâm chuyện cô cảnh báo vụ bắn người ở Yên Bái cụ thể thế nào?
          -Thì nửa đêm hôm 14 trước lễ Vu lan cô mới bảo em và có mấy người cùng nghe là chị Lâm về báo ngay cho ông Cường Bí thư ấy, ngày mai tới ngày 20 ông ấy không có đi họp hành gì hết, nếu không là gặp đại họa đấy. Em nghĩ ông ấy to thế thì gặp làm sao được, có gặp được thì nghe thế ông ấy cũng chẳng tin, mà chỉ cho là chuyện hoang đường thôi, nên em cũng ậm ừ với cô cho qua.
          -Thế Lâm có quen ông Cường bí thư không?
          -Ông ấy to thế làm sao quen được anh? Có chị Trà chủ tịch ấy thì có quen. Hồi chị ấy làm Bí thư thành ủy thỉnh thoảng em có gặp, nhưng khi lên chủ tịch tỉnh thì không gặp nữa. Khi cô bảo chuyển cổng ủy ban không được, em có nói với chị Trà, chị ấy bảo mọi chuyện đã quyết, không thay đổi được đâu. Chuyện cô cảnh báo đại họa ở Yên Bái thì nhiều lần rồi, nhiều người nghe chứ không chỉ mình em đâu.
          ***
          Trưa, tôi đi mua bánh mỳ, gần về đến nhà thì cô gọi:
          -Anh đã hỏi chị Lâm chưa?
          -Em hỏi rồi. Sáng mai là em viết xong.
          Nhưng bây giờ tôi viết đến đây là 5 giờ chiều, có lẽ chuyện nóng quá tôi cũng không thư thả được.
Thật tiếc đại họa ở Yên Bái đã diễn ra, lần đầu tiên lãnh đạo cao nhất một tỉnh đã bị bắn giữa thanh thiên bạch nhật, ngay tại cơ quan mình đứng đầu. Tôi gặp cô Vũ Thị Hòa đã mấy năm, tôi thấy người có duyên gặp cô khá nhiều nhưng tin cô, nghe cô để vượt qua tai họa mà cô cảnh báo thì không phải ai cũng được hưởng cái phúc ấy. Ông Bí thư Tỉnh ủy Phạm Duy Cường  đã từng có duyên gặp cô, tin cô, nhưng rồi vì nhiều lý do ông đã thay đổi, ông vẫn tin tâm linh nhưng đã tin theo người khác. Và những ngày hôm nay, chính cái chức vụ của ông lại là nguyên nhân khiến cho lời cảnh báo của cô không đến được với ông, mà đến được liệu ông có tin không? Khi có quyền chức người ta thường tưởng mình có toàn quyền, nhưng họ không biết rằng, ở rất cao trên đầu họ còn có Trời nữa!
19-8-2016
ĐÔNG LA

Thứ Năm, ngày 18 tháng 8 năm 2016

LŨ “BÒ ĐỎ” GOOGLE TL LẠI HÚC EM LÊ BÌNH VTV24 RỒI!

ĐÔNG LA
LŨ “BÒ ĐỎ” GOOGLE TL LẠI HÚC
EM LÊ BÌNH VTV24 RỒI!

Tính không chấp với bọn “bò đỏ” Google TL, không thích đọc mà thỉnh thoảng vẫn phải đọc vì thấy có những bài chúng ngu dốt và láo lếu quá!
Đầu tiên chỉ từ việc Trung tâm Tin tức VTV24 | Facebook đưa thông tin và hình minh họa dưới đây:
Google TL đăng bài: VTV24 LÀ CỦA VIỆT NAM HAY CỦA ĐẾ QUỐC MỸ? của Hoàng Minh Tâm với câu hỏi:
"Chất diệt cỏ"???
Phải chăng VTV24 là cơ quan tuyên truyền của Đế quốc Mỹ…”.
Nếu ghét lãnh đạo VTV thì tôi là một trong những người ghét nhất, tôi cũng đã viết nhiều về sai phạm của VTV, nhất là con Thu Uyên cố ý đổ tội cho người có công vì trục lợi, nhưng tôi đã viết là phải viết đúng, viết sai “nó kiện cho bỏ mẹ!” và luôn phải giữ thái độ khách quan.
Theo tôi riêng bài này, VTV kiện đến nơi đến chốn thì bọn
"bò đỏ” Google TL chắc chắn sẽ vào tù vì tội xuyên tạc, vu khống, xúc phạm danh dự cơ quan nhà nước. Vì theo thuật ngữ chuyên môn, VTV24 dùng “chất diệt cỏ” là đúng. Từ đó đặt câu hỏi mang tính quy chụp chính trị cho “VTV24 là cơ quan tuyên truyền của Đế quốc Mỹ…” chắc chắn là phạm pháp. Hiện Việt – Mỹ đã bình thường hóa quan hệ; 2015, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng, theo lời mời của Tổng thống Hoa Kỳ Barack Obama, đã thăm Mỹ; và ngày 23/5/2016 Tổng thống Barack Obama, trong chuyến thăm VN, đã tuyên bố chính thức dỡ bỏ hoàn toàn lệnh cấm bán vũ khí sát thương với Việt Nam, mở ra một trang mới về mối quan hệ tốt đẹp giữa hai nước. Vậy viết “VTV24 là cơ quan tuyên truyền của Đế quốc Mỹ…” tức là Mỹ ngày xưa, là Mỹ của VNCH, nghĩa là cho VTV24 muốn như VNCH, quay lại thời xưa, chống lại cả VN và Mỹ đương thời, tức VTV24 phản động còn hơn cả phản động?
Vậy VTV24 không kiện lũ “bò đỏ” ngu dốt mất dạy ngay đi còn đợi đến bao giờ?
Bọn “bò đỏ” Google TL khoe học luật nhưng vốn lưu manh nhưng lại dốt quá nên rất hay phạm pháp.
Tôi là nhà phê bình lý luận lại từng là cán bộ ở Trung tâm Nghiên cứu Hóa Nông của Công Ty thuốc sát trùng VN, từng có công trình đoạt giải A cuộc thi Sáng tạo KHKT, từng sáng chế ra các sản phẩm được thương mại hóa, có trong danh mục thuốc của Bộ Nông nghiệp & PTNT, nên tôi sẽ chỉ cho VTV24 một ít tri thức để làm lý lẽ kiện lũ mất dạy.
Trong triết học, một khái niệm thường có ngoại diện, nội hàm khác nhau (có từ điển viết “ngoại diên”, tôi thấy “ngoại diện” đúng hơn). Các lĩnh vực nào cũng có các khái niệm. Tôi nhớ hồi dạy thêm toán cho thằng em vợ giảng về tập hợp, tôi đã lấy ví dụ cụ thể cho nó dễ hiểu, “tập hợp to” ví như ta nói chữ “xe”, trong chữ “xe” lại chứa nhiều loại như “xe ô tô”, “xe máy”, “xe ba gác”, “xe đạp”, v.v… Chúng chính là “tập hợp con” của “xe”. Theo ngôn ngữ triết học, nội hàm và ngoại diện ngược nhau, nội hàm càng chi tiết, tức càng lớn, thì ngoại diện càng nhỏ.
Tương tự chất độc cũng là khái niệm chung nhất. Tiếng Anh là poisonous, theo Từ điển bách khoa Việt Nam thuộc Viện Hàn lâm Khoa học xã hội Việt Nam, chuyên ngành Y học, CHẤT ĐỘC được định nghĩa là những chất khi cơ thể bị nhiễm một lượng nhỏ sẽ gây ra những rối loạn sinh lí của cơ thể, làm nguy hại cho sức khoẻ hoặc gây nguy hiểm đến tính mạng con người và độc vật các loại. Nhưng khái niệm về chất độc rất rộng, có tính tương đối, phụ thuộc nhiều yếu tố. Về tính độc nói chung thì tất cả đều có độc, kể cả những thực phẩm chủ yếu như tinh bột, thịt, dầu mỡ, v.v… mà chúng ta ăn hàng ngày. Vì thế Paracelsus, cha đẻ của ngành độc chất học, từng viết: "Mọi thứ đều là chất độc, trong mọi thứ đều có chất độc. Chỉ có liều lượng là làm cho một thứ không phải là một chất độc".
“Thuốc diệt cỏ” mà VTV24 gọi thuộc lĩnh vực thuốc bảo vệ thực vật. Tất cả thuốc bảo vệ thực vật đều là chất độc, kể cả nhóm thuốc kích thích điều hòa sinh trưởng cây trồng (nếu nồng độ ppm (phần triệu) là chất kích thích sinh trưởng, nồng độ cao tác dụng ngược lại). Tùy theo tính độc mạnh nhất với đối tượng nào mà người ta xếp chúng là thuốc trừ sâu, thuốc trừ nấm, thuốc trừ cỏ, thuốc diệt chuột, thuốc trừ ruồi, muỗi, kiến, gián, v.v…
Trong lĩnh vực nghiên cứu các thuốc bảo vệ mùa màng có cả một quá trình phát triển dài lâu. Đầu tiên là các chất thuộc họ clo hữu cơ (organochlorine), phốt pho hữu cơ (Organophosphates), các ba mát (Carbamates). Nhưng các chất này đều rất độc và đặc biệt là chúng chậm phân hủy nên làm ô nhiễm trầm trọng môi trường sống. Để khắc phục, các nhà khoa học đã cố gắng nghiên cứu các chất thay thế, từ phát minh ra các chất thuộc họ Pyrethroids bắt chước hoạt động chống côn trùng của hợp chất tự nhiên của một loài hoa cúc (pyrethrum), chúng ít độc và nhanh phân hủy hơn, thường được dùng chống lại các loại côn trùng sống trong nhà; đến phát minh ra loại neonicotinoid tương tự như nicotine trừ sâu tự nhiên có độc tính cao với côn trùng gây hại nhưng lại thấp hơn nhiều với các loài có vú. Những nỗ lực gần đây để làm giảm mức độc hại tới môi trường đã khiến các nhà khoa học đưa ra các loại thuốc trừ sâu sinh học hoặc tạo ra giống cây có các hoạt chất ngăn côn trùng ăn, làm chúng chết vì đói. Các antifeedant không độc hại sẽ là lý tưởng để trở thành thuốc trừ sâu trong nông nghiệp. Nhiều nghiên cứu đang cố gắng giảm giá thành để thương mại hóa.
          Còn Tác nhân da cam (Agent Orange) mà quân đội Mỹ từng dùng để khai quang chứa 2,4 D, 2,4,5-T và Dioxin đều thuộc nhóm chất độc clo hữu cơ (organochlorine) với công thức sau:
Chúng thuộc nhóm chất độc đời đầu, đã bị các nước cấm xử dụng từ lâu, kể cả ở nước ta.
Cụ thể hơn, theo nhãn sản phẩm mà nhà sản xuất đặt Agent Orange - or Herbicide Orange- được định nghĩa là tác nhân da cam - hay thuốc diệt cỏ da cam - là một trong những loại thuốc diệt cỏ và làm rụng lá.  Mỹ từng sử dụng 15 loại thuốc diệt cỏ khác nhau tại Đông Nam Á, trong đó, chất độc màu da cam là hỗn hợp tỉ lệ 50:50 của 2,4-D (2,4-dichlorophenoxyacetic acid) và 2,4,5-T (trichlorophenoxyacetic acid). Nhưng chất độc da cam còn chứa Dioxin. Dioxin là một sản phẩm phụ trong quá trình công nghiệp hoặc được tổng hợp. Trong cơ thể người, khi vượt quá một giới hạn nồng độ, nó làm tăng tỷ lệ mắc ung thư lên tới 40%, nó không những làm chết người mà nó còn để lại di chứng dị dạng cho nhiều đời sau. Nó có thể làm hỏng các hệ thống trong cơ thể như nội tiết, hệ miễn dịch và thần kinh.
***
Như vậy việc VTV24 gọi Tác nhân da cam (Agent Orange ) mà quân đội Mỹ từng dùng để khai quang là “chất diệt cỏ” hoàn toàn đúng theo thuật ngữ chuyên môn, và gọi như thế không có nghĩa cho nó là chất không có độc cho người. Với hiểu biết theo tri thức phổ thông thôi cũng biết chất diệt cỏ là chất độc nên không hiếm trường hợp những người chán đời đã dùng thuốc diệt cỏ để tự tử. Chỉ với tư duy thù địch, bản chất lưu manh và dốt, bọn “bò đỏ” mới suy diễn láo lếu, VTV24 gọi chất độc da cam là chất diệt cỏ là có ý bào chữa cho quân đội Mỹ, kiếm cớ gào thét công kích VTV24 và cả những người có ý kiến khách quan.
Hoàng Ngân Thương, một giọng điệu hung hãn rất giống con Lê Hương Lan, cũng viết một stt về VTV24:
Mục đích của Hoàng Ngân Thương nêu vấn đề để độc giả ném đá, trong đó có những bình luận công kích đích danh hai đương kim Ủy viên Bộ Chính trị:
          Tất nhiên, nếu Ủy viên Bộ Chính trị sai ta có quyền phê phán, ngược lại, chủ trang và những người bình luận phải chịu trách nhiệm trước pháp luật, ông Bộ trưởng TT và TT Trương Minh Tuấn cần phải xem xét vì công kích Ủy viên Bộ Chính trị không chỉ xúc phạm danh dự cá nhân mà còn là công kích thể chế, chống phá đất nước!
Lê Ngọc Thống có một nhận xét khá khách quan:
          Google TL trích riêng bình luận của Lê Ngọc Thống trên facebook của Hoàng Ngân Thương để đăng lên blog cho đồng bọn ném đá Thống, và “thú vị” ở chỗ chúng không quên nhắc đến tôi.
Lê Ngọc Thống, một blogger tôi biết loáng thoáng, nhưng chỉ qua tựa đề các bài viết tôi thấy là người viết đàng hoàng, có tri thức về quân sự, qua vụ này mới tìm hiểu thì được biết là Kỹ sư chỉ huy-Hoa tiêu, nguyên sỹ quan Tham mưu Hải quân.
Bình luận của Lê Ngọc Thống có ý chưa chính xác khi cho chất khai quang mà Mỹ dùng ở VN không phải là chất độc, nhưng đúng khi đồng tình với VTV24 gọi là "chất diệt cỏ". Bọn “bò đỏ” đã hoàn toàn láo toét, ngu dốt, côn đồ khi suy diễn Lê Ngọc Thống có ý vậy là bào chữa cho Mỹ. Chúng luôn kiếm cớ điên cuồng chống Mỹ y như bọn điên cuồng chống Tầu vậy. Nhưng như vậy là chống nhà nước VN hiện tại với chiến lược ngoại giao đa phương, khép lại quá khứ hướng đến tương lai, giải quyết xung khắc bằng biện pháp hòa bình.  Xin dẫn vài bình luận của chúng cho độc giả thấy chúng ngu dốt, mất dạy, láo lếu đến thế nào:
“Nhà báo Lê Ngọc Thống có vẻ 'bệnh' ngày càng nặng. Nhận thức ngày càng bị nhạt nhòa… Tôi thật ra không ghét VTV như một số đồng chí. Nhưng ngụy biện của Lê Ngọc Thống thật đáng xấu hổ. Đây đều là ngụy biện chạy tội vô cùng trơ tráo và có tính chất vô liêm sỉ”.
“… Lý luận kiểu gì vậy ? Hết lý chạy tội cho Mẽo nên bị cùn hả ? Phun ra thứ gì vậy? Mày có hiểu quả báo là gì không vậy Lê Ngọc Thống, Đông la?”
“Nhiều lúc tôi tự hỏi nếu không có luật pháp, thì những thằng trời đánh thánh đâm chết như bọn này có phải chỉ nghe chửi?”.
Tao rất mong luật pháp nghiêm minh, có quả báo nhãn tiền để bị trừng trị thì chính là bọn ngu dốt, lưu manh chúng mày chứ không phải là tao đâu!
***
Tôi đã viết, loài người luôn có kẻ dốt người giỏi, kẻ xấu người tốt, nếu tự tin mình giỏi, mình tốt thì tất bọn chửi mình phải là lũ dốt, ác thôi! Tôi luôn coi cái trang Google TL như bãi xú uế, chủ trang và bầy đàn độc giả ủng hộ chúng nó như lũ ruồi nhặng, sâu bọ, rắn rết, chuột chù, chó điên… nên không bao giờ chấp bọn chọi con mất dạy đó. Tôi viết là viết cho các cơ quan chức năng xem xét và cho độc giả đứng đắn chưa hiểu thì hiểu.
18-8-2016
ĐÔNG LA

Thứ Hai, ngày 15 tháng 8 năm 2016

DU LỊCH VŨNG TẦU GẶP LẠI NHÂN CHỨNG CỦA NHỮNG ĐIÊU KỲ LẠ ĐẾN KỲ DIỆU

ĐÔNG LA
DU LỊCH VŨNG TẦU GẶP LẠI NHÂN CHỨNG
CỦA NHỮNG ĐIÊU KỲ LẠ ĐẾN KỲ DIỆU
           
Gần đây có những chuyện trái nghịch, con quỷ cái Thu Uyên vừa dốt vừa ác thì, theo Vietnamnet: “MC Thu Uyên đã lọt top những người dẫn chương trình ấn tượng tại giải thưởng VTV Awards 2016”; còn em Lê Bình dễ thương thế lại bị ném đá tơi bời, bọn chọi con “bò đỏ” Google Tiên Lãng mới đây nhất, khi  VTV24 chỉ đăng bức hình và chú thích: "Chiếc máy bay số hiệu UH-1D từ Đại đội không quân 336 đang rải chất diệt cỏ trong vùng rừng của châu thổ sông Mê Kông, 26/07/1969" đã đặt câu hỏi: “Phải chăng VTV24 là cơ quan tuyên truyền của Đế quốc Mỹ?”.
Thu Uyên được vinh danh không phải chuyện lạ vì từng đoạt Giải Vàng đặc biệt thể loại phóng sự tại LH Truyền hình toàn quốc lần thứ 33 với một tác phẩm có phần vu khống những người có đại công là lừa đảo, tức nó đã phạm tội hình sự; chưa hết, nó còn được ông Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng tặng bằng khen nữa kia mà!
Chuyện Thu Uyên được vinh danh cũng như cuốn “Nỗi buồn chiến tranh” được đề nghị tặng Giải thưởng Nhà nước 2016 và… hơn thế nữa chính là mầm loạn của đất nước chúng ta. Vì sự lộn ngược các giá trị do cái dốt, cái ác còn nguy hiểm hơn cả tham nhũng, lãng phí. Tham nhũng, lãng phí chỉ cần minh bạch, nghiêm minh là chặn được, còn dốt, ác trong tâm thì thật khó mà cản ngăn.
Còn bọn “bò đỏ” Google Tiên Lãng tính viết mấy chữ chỉ ra bọn nó ngu dốt, mất dậy, láo lếu như thế nào nhưng tôi lại mới có chuyện vui nên viết về chuyện vui trước.
Cách đây mấy hôm, cô Vũ Thị Hòa gọi:
-Anh ơi, em vào trong ấy đấy, nhưng đi họp ở Cần Thơ, xong sẽ lên thành phố, em sẽ đến thăm anh chị.
-Vâng.
Cô “đi họp” chính là đi dự cuộc hội thảo có ảnh chụp dưới đây với tư cách giám đốc công ty trồng dược liệu:
          Trưa thứ bảy vừa rồi cô lại kêu:
          -Em đang lên Sài Gòn đấy, chiều anh phải đến gặp em, phải ăn cơm với mấy anh em đấy!
          -Vâng.
          Chiều, khi biết đoàn đã về, tôi đến nhà ông Duật, ăn uống xong tôi sang gặp cô. Thấy phòng chật cứng vì biểu diễn văn nghệ, Lãm quen biết đã mời nghệ sĩ thứ thiệt đến múa hát dân ca. Những tiết mục rất điêu luyện, cô rất thích, còn mời ra chỗ cô biểu diễn, mỗi tội cô trưởng đoàn nói nhiều quá! 12 giờ mới tan, thấy khuya tôi cũng chào cô ra về. Cô nói với tôi cũng là nói với mọi người:
-Ngày mai em đến nhà anh đấy, mấy anh chị chưa đi Vũng Tầu đâu, hay là anh cùng đi Vũng Tầu chơi với mấy anh chị ấy có được không?
-Được quá chứ có sao đâu cô.
Ra về, tôi để ý thấy cô vẫn trắng bóc như hôm tôi gặp sau dự hội nghị ở Tam Đảo. Đúng là cô được “tẩm bổ” bằng tinh chất không phải của củ mà của linh hồn cây sâm nên trắng từ trong mỗi tế bào trắng ra chứ không phải như tắm trắng, dùng hóa chất tẩy mầu lớp da ngoài mỏng, hoặt trát phấn thông thường như mấy bà, mấy cô:

***
Sáng chủ nhật, hôm qua, tôi đến nhà ông Duật, lên xe anh Vịnh ngồi cùng Trần Miêu đi Vũng tầu. Đoàn còn 2 xe nữa. Tôi biết ý cô là muốn vợ chồng Phó Tư, đặc biệt là chị vợ, suốt ngày tần tảo nơi miền rừng, được du lịch để biết đây, biết đó. Đến VT, chúng tôi chọn ở Khách sạn Ô Cấp:
          Đi uống cà phê ở quán sát biển, tôi nhờ nhà báo Trần Miêu chụp ảnh kỷ niệm chơi:
          Tôi cũng chụp cho Trần Miêu:
          Và anh Thu, anh Vịnh:
Tối tôi cùng phòng với anh Vịnh, Phó giám đốc Trung tâm Thông tin tìm kiếm hài cốt liệt sĩ. Nhớ lại trên facebook,  Lan Trần Thị Oanh từng chia sẻ một “Tin buồn của CCB chúng ta!”:
“Lời báo trước nhưng không đỡ nổi. Kính nể Cô Thị Hòa Vũ!
Đồng chí Đỗ Kim Long, sinh 1957, nguyên cán bộ của F5, hiện là Uỷ viên thường trực Ban LL truyền thống F5, phó Giám đốc TT tìm kiếm hài cốt liệt sĩ tại tp. HCM đã tạ thế hồi 15g ngày 19.11.2015… Cách đây đúng 28 ngày, tôi cùng chú Nguyễn Ngọc Doanh, Thiếu tướng, nguyên Phó tư lệnh Quân đoàn 4, chú Đỗ Quang Vịnh CCB E165 và anh Đỗ Kim Long lên thăm gia đình cô Vũ Thị Hoà tại xã Ngọc Thanh, Phúc Yên, Vĩnh Phúc… Việc cảnh báo cái chết cho CCB Đỗ Kim Long, cách đây đúng 28 ngày”:
          Tôi nhắc lại chuyện đó thì anh Vịnh, người chứng kiến, kể hôm cô Hòa cảnh báo thì anh Long mới cùng một đoàn đi làm từ thiện, được bác sĩ của đoàn khám thấy không bệnh gì nên không tin lắm nhưng biết khả năng của cô Hòa cũng rất cảnh giác, không bia rượu gì nữa. Cái hôm xảy ra chuyện, anh Long vốn có một việc không được như ý, đêm đó đã trằn trọc, căng thẳng nên đã bị đột quỵ. Chị vợ đưa chồng đi cấp cứu ngay, biết chuyện cô Hòa cảnh báo nên đã gọi cho anh Vịnh nhờ cầu cứu cô Hòa. Cô bảo bị nặng rồi nhưng anh Vịnh cứ mua một trái dừa, cô gia hộ từ xa, mang vào cho anh Long uống. Vào viện anh Vịnh thấy anh Long đã bất tỉnh không uống dừa được nữa đã lấy ống hút nhỏ vào miệng thấy mồ hôi anh Long bỗng toát ra như tắm, nhưng cuối cùng vẫn không qua được.
          ***
          Tôi cũng gặp lại cô Minh đến nhờ chuyển cho cô Hòa “Kết quả nội soi” kết luận cô đã hoàn toàn khỏi bệnh ung thư bàng quang:
          Cô Minh vốn bị ung thư bàng quang, đã mổ và hóa trị 2 lần, vẫn tái phát và di căn. Từ xa cô Hòa thấy nguy hiểm đã nhắn cho cô Minh đến gặp cô ngay trong một lần vào TPHCM. Sau đó theo lời khuyên của cô, cô Minh đã ra nơi cô Hòa ở luôn hơn 4 tháng để cô dùng khả năng đặc biệt cứu giúp. Kết quả sau cùng chính là cái giấy mà ngày hôm qua tôi đã chụp lại nói trên.
          ***
          Về khả năng siêu phàm của cô Vũ Thị Hòa thì còn có rất nhiều chuyện kỳ lạ và kỳ diệu, cô không muốn tôi viết ra vì những người không hiểu có suy nghĩ không đúng là họ sẽ bị tội. Nhưng như đã viết nhiều lần, tôi viết về cô không phải để quảng cáo, thực tế có quá nhiều người mong được gặp cô, vì mệt và nhiều lý do khác nhau cô luôn phải trốn người ta thì cần gì phải quảng cáo? Tôi cũng đã viết và còn nói thẳng với cô là tôi viết với tư cách là một nhà nghiên cứu, tôi viết để cả nhân loại hiểu rằng đúng là có khả năng siêu phàm, nghĩa là có thế giới tâm linh, nghĩa là con người cần phải sống cho đúng đạo, đạo làm người! Chỉ vậy thôi!
          15-8-2016
          ĐÔNG LA