Thứ Ba, 10 tháng 12, 2019

NHÂN GẶP LẠI BẠN MỸ


NHÂN GẶP LẠI BẠN MỸ


Như có lần tôi kể hồi đi chơi bên Mỹ, một người bạn trên mạng là anh Trần Ngẫu Hồ đã đi mấy trăm km đến thăm tôi, còn có quà là giò, chả, món ăn Việt được nhà anh làm ở Mỹ. Kỳ này anh về Việt Nam chơi và đã a-lô cho tôi. Tôi nói với bà xã:
         -Công nhận ông này tốt thật. Vừa rồi ông ấy gởi bài nhờ tôi đăng lên trang của tôi, tôi đã không đăng, vậy mà ông ấy không giận, về chơi vẫn hẹn gặp tôi.
         Anh Trần Ngẫu Hồ có tham vọng diễn tả vũ trụ ở thời kỳ tiền Big Bang. Với khoa học, điều này không có, tôi không biết, nên đã không đăng. Trong bài, anh cũng dẫn ý của mấy ông Trịnh Xuân Thuận, Nguyễn Tường Bách mà có lần tôi đã viết chỉ ra những cái hiểu sai của mấy ông ấy.
         Mấy hôm trước, GSTS Y khoa Nguyễn Huy Dung kiêm nhà thơ cũng a-lô là nhớ tôi quá, ông bảo đã 90 nên rất ít đi đây đó. Nguyễn Huy Dung từng ở trong nhóm chữa bệnh cho Bác Hồ, sau này làm Phó Giám đốc BV Chợ Rẫy, là em ruột hai nhà cách mạng Nguyễn Thị Minh Khai, Nguyễn Thị Quang Thái. Một lần vì tôi làm biên tập tôi đã sửa thơ của ông để đăng và đã lý giải với ông. Ông bảo:
         -Mình gặp nhiều thằng nhà thơ dốt nhưng cứ muốn làm thầy, chúng nó góp ý cho thơ mình nhưng mình không chịu, chỉ có Đông La đúng là sửa rất tuyệt.

         Nghĩa là toàn những người đặc biệt quý tôi. Cái số tôi còn được nhiều người khác, càng hiểu biết thì càng quý mến, trong đó cả những danh nhân. Để có được điều đó không dễ, rõ ràng tôi phải có cái khả năng như thế nào đó. Có điều với ý nghĩa thực dụng, số người quý mến tôi đó được bao nhiêu? Mà ở thời hiện tại, muốn thành danh, thành công, thành đạt, phải được rất nhiều người bình dân biết đến, theo kiểu Lại Văn Sâm hoặc Hoài Linh chẳng hạn.
         Như quyển sách tiếng Anh tôi đang viết về ung thư, dự định bán trên Amazon, có nhiều điều bổ ích và thú vị, như cuộc tranh luận gần 1 thế kỷ về phát minh nguyên nhân ung thư của một nhà bác học được giải Nobel chẳng hạn. Nếu số người hiểu được và quý tôi như fan của Lại Văn Sâm và Hoài Linh thì chắc không biết tiền để đâu cho hết.
         Tiếc cho cái số mình thật! Không lẽ tài giỏi cũng là một yếu điểm?!
         Hôm nay đăng một tấm ảnh chụp với anh Trần Ngẫu Hồ ở quán Cháo vịt Thanh Đa, một tấm của GSTS Nguyễn Huy Dung  và lời giới thiệu cuốn sách mới của tôi. Các bạn không biết tiếng Anh có thể nhờ Google dịch. Với Google, từ Việt sang Anh nó chỉ dịch được câu đơn giản, còn từ Anh sang Việt, nếu mình dịch đúng ngữ pháp, nó sẽ dịch được 90%.
         10-11-2019
         ĐÔNG LA  

INTRODUCTION


Although science is constantly evolving, new cures have been invented, many new medical devices have been made, and many new drugs have been produced, the number of people who get sick and die from cancer is still constantly increasing in the world.
According to WHO (World Health Organization), the number of deaths due to cancer ranks second globally and in 2018 there were about 9.6 million deaths. The cost of curing cancer is very expensive and rising. In 2010, the total cost of cancer treatment in the world was estimated at approximately US$ 1.16 trillion.
About one-third of cancer deaths are due to leading behavioral and dietary risks including eating less vegetables and fruits. (Source: https://www.who.int/news-room/fact-sheets/detail/cancer)
Why does everyone know that consuming food is closely linked to cancer risk but that people still don't eat properly? Is it because people have not understood the scientific nature of the problem that food has properties that can prevent and fight cancer? If people understand those valuable healing properties of food, they will be motivated and positive for choosing the right food for meals.
To suffice this need of knowledge, this book presents the scientific bases of using food at meals to prevent and fight cancer.

From the onset and progression of cancer tumors, researchers have identified the causes and conditions for their development and also found the weapons that can fight this dangerous disease.
If we imagine that treating cancer is like a battle with different attack directions, then interestingly, fruits, vegetables, and medicinal plants can participate in all of them.
The attack directions are:
1. Against agents that mutate genes of DNA
Food and supplements can fight the genetic mutation of DNA caused by agents such as radiation, toxic chemicals and oxidants (free radicals) of metabolic processes in the body.
2. Epigenetic revert
Epigenetics are phenotypic changes that can be inherited without being involved in a change in the DNA sequence. In cancers, epigenetic alterations are occurred frequently. These alterations can be reverted by "epigenetic drugs". These drugs are also found in the nutrients and biological substances of the food we eat.
3. Neutralize the acidic environment of the cell
This book also presents controversial issues about Warburg's theory. Otto Heinrich Warburg, who was awarded the 1931 Nobel Prize, discovered that cancer was due to "the replacement of oxygen respiration in normal body cells by fermenting sugar." The essence of this problem is that, in the lack of oxygen, the cells will breathe anaerobic, which is the fermentation creates an acidic environment that causes cancer. After nearly 80 years of controversy and debate, a number of researchers from the United States have had research results supporting of the Warburg's theory. From that scientific basis, the researchers found that fruits and vegetables could also be used to treat cancer because they have the ability to neutralize the acidic environment of the cell.
Research result of scientists today not only validates the Warburg's theory but also lift the mystical veil of Eastern medicine.
"Circulating "qi" and blood" is a treatment principle of of oriental medicine that has existed since ancient times. Eastern Medicine concept that, "Circulation of course painless", opposite, "No circulation of course pain". "Circulation" here refers to the circulation of "qi" and blood. "Qi" here is the term for both oxygen and energy. Practicing Yoga and Qi gong brings many health and spiritual benefits to the practitioner, and if we understand the scientific nature of practice, we will know that breathing and exercising properly can also be a way to prevent and fight cancer.
4. Anti - angiogenesis
Cancer cells are created by the genetic change of normal cells, do not go through Apoptosis (programmed cell death), divide uncontrollably, grow very quickly into tumors. Therefore, the tumor creates many new blood vessels that provide nutrients to nourish it. The idea of preventing blood vessel proliferation so that the tumor is not nourished, starving it, is the basis of a new treatment called Anti - angiogenesis.
Anti-angiogenic drugs are made, called targeted drugs. Then, researchers discovered that many fruits, vegetables and medicinal plants also have anti-angiogenic properties, and tested them to treat cancer.
***
Those are the main attack directions on the anti-cancer front. Fortunately, Fortunately, the Creator generously provided us with many weapons to use in that battle.
Dietary cancer prevention and treatment may be the practical solution because not everyone can afford expensive cancer treatment. Everyone can practice a healthy diet based on local crops. We can make our own decisions to do what doctors can't do for us. It is the use of food so that food is not only nutritional but also chemotherapy.
However, we must understand that no one food is a miracle drug that can prevent and cure cancer. Moreover, although it is easy to buy foods, it is difficult for us to follow a healthy diet regularly because of our lifestyle and taste. Therefore, we must be very determined to be successful in using regular diets with just enough amount of meat and plenty of vegetables and tubers, the best way for our body to be healthy and prevent cancer.
ĐÔNG LA

Chủ Nhật, 8 tháng 12, 2019

ĐỂ GIÓ CUỐN ĐI


ĐỂ GIÓ CUỐN ĐI

Thời gian qua, sau bao việc tôi lại quay lại viết sách tiếng Anh. Qua hàng ngàn trang tài liệu tiếng Anh của các nhà nghiên cứu trên thế giới về bệnh ung thư suốt một thế kỷ qua, tôi tinh lọc ra mấy chục trang sách để quảng bá tri thức mà ai cũng có thể thực hiện được, để phòng chống căn bệnh quái ác. Thú vị ở chỗ trình độ dịch thuật của tôi đã tốt hơn nhiều. Có những câu nhiều ý, diễn tả không phải bằng hai mà bằng nhiều mệnh đề nối nhau, trước đây tôi không dịch được thì nay, sau khi xem kỹ hệ thống ngữ pháp, tôi đã dịch tốt. Hôm nay, nội dung cơ bản của cuốn sách đã xong, chỉ còn ít việc về hình thức và thủ tục, nằm đung đưa trên võng lại ngẫm nghĩ về cái số mệnh kỳ lạ của mình. Bỗng thấy tiếc khi thấy những tác phẩm văn thơ mà tôi đã mất rất nhiều tâm sức viết ra rồi cũng “để gió cuốn đi”. Tiếc nhất là có những bài thơ chỉ mấy câu thôi nhưng chính tôi dù có cố gắng cũng không làm được, mà chỉ có trong khoảnh khắc xuất thần nào đó, trời cho mới viết được. Với con mắt của nhà phê bình, cái khó nhất đối với nhà thơ là sự sáng tạo, cũng viết về những điều bình thường thôi nhưng nhà thơ phải thể hiện bằng những câu thơ độc đáo, chỉ có mình viết ra được như vậy mà thôi.

8-11-2019
ĐÔNG LA



KHOẢNG CÁCH (I)

Anh xa em gần nửa vòng trái đất
Nỗi nhớ cũng cong theo dáng Địa cầu
 Lúc anh thức là khi em ngủ
Có bao giờ nhớ và nhớ trùng nhau?
                                          Leningat 1990

CÔ   ĐƠN

Ngày đầu năm lòng chợt thấy rỗng không
Em bỏ đi đâu trong ba ngày Tết?
Anh như con thuyền lênh đênh sóng nước
Nghiêng bên nào cũng chạm phải cô đơn!
                                                       1995

MẦM YÊU

Tưởng đã hóa củi mục nơi góc vườn lạnh cóng
Bỗng đến bất ngờ giữa một sáng tinh khôi
Em là nắng, là mưa hay tiết xuân ấm áp?
Để mầm yêu lại cựa quậy sinh sôi!
                                                               2010

KHOẢNG CÁCH (II)

Như là gặp em ở mãi trong mơ
Ơi cô gái xinh đẹp và xa lạ
Em sát bên mà xa xôi quá
Ta như đôi bờ giữa là biển vô tư


BÍ MẬT

Anh bí mật gởi cho em ánh mắt
Giữa chốn ồn ào em có nhận ra không?
Em có nhận ra bao điều anh cất giấu?
Giữa bao cái giả vờ lạnh giá như băng!

DÒNG ĐỜI

Mỗi một con đường như mỗi con sông
Ta đang trôi giữa dòng đời tất bật
Em bỗng như câu thơ lung linh bất chợt
Trên trang giấy buổi chiều hôm.

DỰ ĐỊNH

Anh đã định vui vào buổi sáng nay
Lại bất chợt về lất phất heo may
Lại bất chợt mưa ướt niềm vui từng đợt
Em đang ở nơi nào em có hay?


Thứ Ba, 19 tháng 11, 2019

NHỮNG KỶ NIỆM VỀ BUỔI HỌC ĐẦU TIÊN


ĐÔNG LA
NHỮNG KỶ NIỆM VỀ BUỔI HỌC ĐẦU TIÊN

Ngày mai là 20-11, ngày nhà giáo VN, một ngày gợi lại bao kỷ niệm của thuở cắp sách đến trường, với tôi, nhớ nhất là buổi học đầu tiên. Tôi học muộn nên chữ đầu tiên tôi học không phải chữ a mà là số 1, tôi đã viết điều này thành thơ:
         Rồi tôi đến trường trong một sáng thiêng liêng
         Kiến thức đầu tiên ông giáo trao cho là con số 1
         Có phải mày là khởi đầu của bao điều không hở con số 1?
         Như chiếc gậy thần tôi vịn dọc đời đi
         Đó là mấy câu trong bài thơ Tuổi thơ, đăng lần đầu trên báo Văn nghệ TPHCM, vì là sáng tác, tôi không chỉ viết về tuổi thơ đến trường của mình mà là của cả một thế hệ đi học thời chiến tranh. Không chỉ thành thơ mà buổi học đầu tiên đó cũng thành văn của tôi trong cuốn Những dấu vết không phai in ở Nhà xuất bản Trẻ. Trong mẩu truyện đó có nhân vật Dụ, chính là anh bạn hàng xóm phía trái nhà tôi. Vừa rồi tôi về quê sửa nhà, Dụ hay sang xem. Tôi hỏi:
-Ông còn nhớ buổi đầu tôi đi học ngồi bên ông không?
-Nhớ chứ!
Trả lời tôi xong, Dụ bảo:
         -Sửa xong rồi về quê ở luôn đi ông Hùng ơi, sướng lắm, có gì ới cái là  anh em gặp nhau ngay.
Có chuyện thế thật. Lần trước về thăm nhà thấy hoang vắng, lạnh lẽo  quá, tôi bảo thằng em:
-Mạnh ơi, mày làm ít đồ nhậu rồi mời mấy ông bạn chơi với tao ngày xưa đến nhà bia bọt một chút cho nhà cửa nó ấm cúng lên.

         Dụ hơn tôi vài tuổi, sau mấy năm ở quân ngũ thời trẻ đã về quê ở luôn cho đến giờ. Con người ta hay lấy mình làm chuẩn mực so sánh nên Dụ thấy ở quê sướng hơn, còn tôi không dám cho mình sướng hơn Dụ nhưng chắc chắn tôi có một cuộc sống phong phú hơn Dụ rất nhiều. Tôi xa quê, dấn thân vào nhiều lĩnh vực, biết nhiều thứ, từng gặp và chơi với đủ loại người, từ người bình dân đến những người tài giỏi nhất, nổi tiếng nhất, kỳ lạ nhất và làm to nhất nước. Riêng đi đây đi đó thì Dụ chỉ ở quê, còn tôi quả có điều thú vị, vì từng có thời gian ở Leningrat (Saint-Pétersbourg) bên biển Baltic, vừa rôi lại sang Mỹ chơi, đến tận đảo có Tượng Nữ thần tự do ở biển New York, nghĩa là tôi đã được bay trọn qua cả dải lục địa của Trái đất.



         Hôm nay, nhân ngày 20-11, đăng lại hai bài viết về buổi học đầu tiên và đăng mấy tấm hình chất chứa bao kỷ niệm không quên. 
         19-11-2019
         ĐÔNG LA

BUỔI HỌC ĐẦU TIÊN
Khi tôi được 7 tuổi, đám bè bạn cùng xóm đã đi học hết. Chúng nó học lớp vỡ lòng do ông giáo Dưỡng, một ông già hiền từ, tính tình rất cẩn thận, dạy. Lớp học chính là nhà thờ họ tôi, một ngôi nhà ngói gỗ lim năm gian, thời gian đã phủ mầu xám và rêu mốc lên mặt ngoài các bức tường.
Ở nhà một mình buồn quá, nên tôi nói với mẹ:
- Mẹ, con đi học thôi. Ở nhà chẳng có thằng nào chơi, buồn lắm!
- Chúng nó đã học hơn tháng nay, làm sao con theo kịp được ? – Mẹ tôi trả lời.
- Mặc kệ, con cứ đi học!
Vốn rất chiều tôi nên mẹ đã đồng ý:
- Thôi được, cuốn sổ ghi công điểm của anh Sơn còn nhiều giấy trắng đấy, con lấy mà chép bài. Đến chiều, nói ông dẫn đi.
Một giờ chiều hôm ấy, tôi đã theo ông nội dẫn đến lớp học của ông giáo Dưỡng. Gần đến nơi, tự dưng tôi cảm thấy việc học là của riêng đám thằng bạn, nên rất ngượng ngùng khi bước vào lớp. Ông tôi nói với ông giáo Dưỡng câu gì đó, nghe xong, ông giáo dẫn tôi tới bàn cuối cùng, chỉ chỗ đầu bàn bên cửa ra vào cho tôi. Khi ông nội ra về, tôi bỗng cảm thấy bơ vơ. Cũng vẫn những thằng bạn cùng xóm thường chơi với nhau thôi mà sao lúc này thấy chúng lạ quá! Đứa nào cũng có vẻ kiêu căng với tôi. Chúng nó học hơn tôi đến những một tháng cơ mà! Chưa đến giờ học nên tôi thơ thẩn một mình ngoài đầu hè. Chợt một thằng sấn đến:
- Mày đi học thì làm sao mà về bú mẹ được, Huy! Chúng bay ơi! Một thằng còn bú…
Thuở nhỏ, tôi vốn là một thằng hay tự ái, cũng không đến nỗi yếu lắm, nên nóng máu xông vào nó ngay. Tôi quật nó ngã u đầu trên nền gạch. Bọn bạn reo hò ầm ĩ. Từ đó chúng nó không còn vẻ kiêu căng nữa. Ông giáo Dưỡng vội chạy lại can ngăn. Ông dọa sẽ phạt, nếu chúng tôi lại tiếp diễn cái trò đó.
Giờ học đầu tiên đối với cuộc đời tôi bắt đầu. Ông giáo già dạy viết hàng chữ số từ 1 đến 10. Tôi vô cùng ngỡ ngàng khi thấy những nét trăng trắng, ngoằn ngoèo trên chiếc bảng đen. Khi ngượng nghịu điều khiển cây bút chì, miệng tôi méo cả đi mà nó vẫn không chịu chuyển động theo như ý của mình. Loay hoay mãi tôi mới viết được số 1, nhưng nó lại ngoằn ngoèo như con giun đất. Đến số 2, nhìn sang phía phải là thằng Dụ, nó viết phần trên số 2 gồm rất nhiều vòng xoắn lại như trôn ốc. Ôi! Khó quá! Tai tôi nóng bừng, trống ngực đập thình thịch. Đột nhiên, tôi đứng bật dậy:
- Thưa ông giáo, em đau mắt, em xin về.
Đến tận bây giờ, tôi vẫn không hiểu tại sao mình lại có thể bịa ra được như thế.
Cả lớp ngạc nhiên, rồi cùng cười ồ lên. Tôi không còn để ý đến ông giáo già, đến lũ bạn nữa, ôm vở chạy thục mạng về nhà, vừa chạy vừa khóc tức tưởi. Tôi cảm thấy tiếng cười lũ bạn cứ bám riết sau lưng. Ôi, học hành tưởng vui vẻ chứ lại tập viết khó như vậy thì sợ quá!
Về đến nhà, tôi nói với ông nội là không đi học nữa, học khó lắm. Ông tôi nói:
- Cháu sinh năm mùi, tháng mùi. “Niên cốt nguyệt bì” tức “da dê lại bọc xương dê”, là vừa khít, hiếm có người như thế. Đáng lẽ phải học hơn người mới phải chứ, sao lại bỏ trốn như vậy?
Tối ấy, ông tôi đến nhà ông giáo Dưỡng, nói ông giáo chú ý đến tôi hơn vì tôi học sau. Ông giáo già đồng ý ngay.
Thế rồi tôi lại đi học. Không ngờ, một thời gian sau đó, tôi lại trở thành đứa giỏi nhất lớp. Tất cả lớp đều phải nể tôi. Tôi luôn luôn được vinh dự cầm hộp phấn của ông giáo về nhà ông. Mỗi lần tôi được điểm 10, ông lại thưởng cho tôi một quả chuối.
Đến khi tôi vào học lớp 10 thì ông giáo qua đời. Ông thọ 75 tuổi. Các thế hệ học trò đã đi đưa đám ông rất đông. Tôi đã khóc ông như khóc những người thân yêu nhất. Ông là người đã ươm những mầm mống kiến thức đầu tiên vào lòng chúng tôi. Tôi đã thầm hứa là sẽ giữ hình ảnh của ông trong ký ức suốt cả cuộc đời mình. Giờ đây, buổi học đầu tiên ấy đã trở thành kỷ niệm, nhưng nó đã chỉ cho tôi thấy một điều hệ trọng: Con người ta phải làm quen được với cái khó cũng như với cái khổ, thành công chỉ đến với những ai kiên trì, vững vàng, biết vượt qua những thất bại ban đầu của mình.
Viết tại Phú Nhuận
9-1986

TUỔI    THƠ
            
Tôi sinh ra khi đất trời vừa tạnh chiến tranh
            Tưởng mỗi tế bào trên cơ thể đều mang vết thương
                            của cha trên đất Điện Biên bỏng khét
            Tưởng mỗi niềm vui, mỗi nỗi đau đều có
                                 dấu vết chờ trông ngày nào của mẹ
            Tiếng khóc chào đời có sạm màu khói đạn bom?

            Chở nặng kỷ niệm thơ ngây dòng sông nhỏ thân thương
            Gốc đa già buông râu rễ lòng thòng trên mặt nước
            Chiếc vó bè nhà ai đêm ngày mài miệt
            Dưới trăng hè vẩy cá sáng lung linh

            Nhớ những chiều đầy gió heo may cưỡi trâu giữa cánh đồng
            Nhìn đàn chèo pheo đen tuyền về đậu kín rặng tre đầu ngõ
            Hương cốm dâng khi mờ khi tỏ
            Đàn vịt bầu lạch bạch góc bờ mương

            Rồi tôi đến trường trong một sáng thiêng liêng
             Kiến thức đầu tiên ông giáo trao cho là con số 1(*)
             Có phải mày là khởi đầu của bao điều không hở con số 1?
            Như chiếc gậy thần tôi vịn dọc đời đi
                ***
            Cha còn nhớ không lần đầu tiên con được điểm 10 môn toán?
            Như mố trụ đầu bắc những nhịp cầu vui
            Con kiêu hãnh suốt một thời thơ bé
            Trang vở xinh mở rộng những khoảng trời

            Tâm hồn thơ ngây trải ra như khoảnh đất
             Ông giáo già gieo vãi hạt sớm hôm
            Tay nâng niu từng mầm chồi kiến thức
            Như nâng niu từng hạt ngọc thiêng liêng

            Như đứa trẻ mới tập đi lẫm chẫm trong khu rừng bí ẩn
            Mỗi bài toán đơn sơ giống một cuộc ú tim
            Cái ẩn số cứ chập chờn phía lùm cây trước mặt
            Đốt đèn lên con lóng ngóng đi tìm

            “Con sau này phải thành kỹ sư, bác sĩ
            Cha sẽ cho học hết các lớp trên đời”
Ôi ước mơ của người nông dân chân tay vàng cáu
Con sẽ sống suốt đời trong mệnh lệnh ấy cha ơi!
               ***
Nhưng bỗng một chiều cả trời xanh vỡ vụn
Mái ngói đỏ tươi lả tả sân trường
Hàng phi lao mảnh bom thù chém gục
Sông quằn lên những cồn sóng đau thương!

Thương chiếc bảng đen mảnh bom găm rách nát
Khung trời vuông ngã gục dưới chân tường
Cái điểm 10 tròn xoe cũng bị thương trên trang vở
Khói đốt trường cay đến muôn phương!

Nhưng chiến tranh là gì con chưa thể hiểu?
Chỉ tiếc màu lá rêu phủ sạm màu áo trắng học trò
Chỉ khó chịu trên đầu chiếc mũ rơm nặng trịch
Tiếng kẻng liên hồi chặt khúc bài giảng thầy cô!

Con lại đến với ngôi trường sơ tán
Bốn bờ tường như bốn ụ đất lom khom
Cô vá lại cho con cái ước mơ rách nát
Vết nứt trên cây lại nảy những chồi non./.

                                  Viết năm 1989 tại TPHCM