Thứ Hai, ngày 20 tháng 10 năm 2014

BÁO VNTPHCM SỐ 317-VỀ LÁ THƯ NGỎ ĐÒI “LẬT ĐẢNG”

  Vừa rồi Báo VNTPHCM có đăng bài tôi viết vế cái lá thư của các cựu quan chức, trí thức, đều là đảng viên ĐCSVN đòi “lật Đảng”. Việc có lá thư đó quả là không hay nhưng theo tôi không nguy hiểm lắm vì họ đuối lý mà nguy hiểm hơn là “cái bộ phận không nhỏ” quan chức xấu xa, mà theo Chủ tịch nước Trương Tấn Sang, mới nói với cử tri: “bây giờ không biết nằm ở đâu?” Qua những bài viết của tôi vừa qua về ngoại cảm thì có thể nói chính VTV là một cái hang ổ của một số kẻ dốt, tham và ác đang lợi dụng cơ quan truyền thông mạnh nhất của quốc gia hại người, trục lợi.
 Với ông Trần Bình Minh, TGĐ, một ông Ủy viên TƯĐ, như tôi đã viết, sao lại cho chiếu cái đề từ: “Lịch sử tùy thuộc những góc nhìn” trong bộ phim về trần Thủ Độ, vì như vậy là duy tâm chủ quan, phản Triết học Mác. Gần đây VTV lại chiếu cảnh Nhạc sĩ Trần Tiến khoe với Lại Văn Sâm đang nhờ “Nhà văn Nguyễn Quang Lập” viết kịch bản gì đấy. Nhưng hiện tại Nguyễn Quang lập đang là kẻ chống chế độ điên cuồng, mất nhân tính, như khi bảo vệ Huy Đức viết “Bên thắng cuộc” lộn ngược lịch sử, Lập cho chuyện bọn cai ngục đóng đinh vào đầu các chiến sĩ của ta bị bắt không phải tội ác mà mà là chuyện bình thường trong chiến tranh. Đặc biệt, VTV cũng luôn trương chình ình cái mặt ông Dương Trung Quốc, người từng chất vấn xỏ xiên Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng trước nghị trường: “Thủ tướng nghĩ gì về ý kiến cho rằng mình đã nặng trách nhiệm với Đảng mà nhẹ trách nhiệm với dân?”. Hỏi vậy có nghĩa là tay Dương Trung Quốc cho Đảng với dân là ngược nhau! Cũng với cuốn “Bên thắng cuộc” của Huy Đức, cho Miền Nam giải phóng Miền Bắc, cho những tướng VNCH đường cùng tự sát là “tuẫn tiết”, tức chết vì nghĩa lớn, tức cho VNCH là chính nghĩa, vậy mà Dương Trung Quốc nói: “tôi cũng đánh giá là cao”. Là một “Nhà sử học”, đại biểu quốc hội nhưng Quốc dốt cả sử lẫn chính trị khi nói về lá thư của TT Phạm Văn Đồng, cho theo Hiệp định Genève, Hoàng sa, Trường Sa thuộc VNCH, nên TT Phạm Văn Đồng không có quyền “dâng” cho TQ. Thực tế không có cái Hiệp định nào như thế cả và TT Phạm Văn Đồng cũng chỉ công nhận tuyên bố lãnh hải 12 hải lý của TQ chứ cụ hoàn toàn không “dâng” Hoàng Sa và Trường Sa cho TQ như Quốc nghĩ. Ý Dương Trung Quốc lan truyền trên mạng toàn cầu đã trở thành vũ khí rất lợi hại cho những lực lượng muốn lộn ngược lịch sử, chống phá chế độ. DTQ còn công kích trực tiếp vào sự lãnh đạo của Đảng khi từng nói “Đất nước chúng ta đang đi trên một cỗ xe mà người lái không biết lùi và xe hỏng phanh”, v.v…
Vì vậy, tôi không hiểu sao ông TGĐ VTV Trần Bình Minh, một Ủy viên TƯĐ, lại luôn cho phát những “lỗi” lớn về chính trị tư tưởng, luôn phát hình Dương Trung Quốc huyên thuyên, mị dân, tạo thế và lực, tạo tên tạo tuổi cho ông ta chống chế độ, chống Đảng? Phải tại Trần Bình Minh dốt không hiểu hay hiểu vấn đề nhưng lại đồng tình nên mới cho phát như vậy?
Quả là nguy hiểm, rất mong Bộ Chính trị, Ủy ban Kiểm tra Trung ương Đảng, các cơ quan chức năng xem xét!
20-10-2014
ĐÔNG LA

VỀ LÁ THƯ NGỎ ĐÒI “LẬT ĐẢNG”

Báo Văn nghệ đã sửa tên bài viết và có thể có biên tập, tôi muốn đăng nguyên bản bài viết của tôi:
Thư ngỏ gửi BCH Trung ương và toàn thể đảng viên Đảng CSVN của các cựu quan chức, trí thức, đều là đảng viên ĐCSVN, đề nghị giải tán Đảng, vẫn chỉ là những “gương mặt thân quen”:
 Nguyễn Trọng Vĩnh, Thiếu tướng; Trần Đức Nguyên, nguyên Trưởng ban Ban nghiên cứu của Thủ tướng Chính phủ; Lê Duy Mật, Thiếu tướng, Chỉ huy trưởng Mặt trận Vị Xuyên, Hà Giang 1979 – 1988; Vũ Quốc Tuấn, nguyên Trợ lý Thủ tướng Võ Văn Kiệt; Hoàng Tụy, Giáo sư Toán học; Nguyên Ngọc, Nhà văn, nguyên Bí thư Đảng đoàn Hội Nhà văn Việt Nam; Tương Lai, nguyên Viện trưởng Viện Xã hội học; Đào Công Tiến, nguyên Hiệu trưởng trường Đại học Kinh tế TP. Hồ Chí Minh, Phó Chủ tịch Hội Kinh tế Việt Nam; Nguyễn Trung, nguyên Đại sứ tại Thái Lan; Tô Nhuận Vỹ, nhà văn, nguyên Bí thư Đảng Đoàn kiêm Chủ tịch Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Thừa Thiên – Huế; Bùi Đức Lại, nguyên Vụ trưởng, Ban Tổ chức trung ương Đảng, Hà Nội; Huỳnh Tấn Mẫm, nguyên Chủ tịch Tổng hội Sinh viên Sài Gòn trước 1975; Lê Đăng Doanh, Tiến sĩ Kinh tế học, nguyên thành viên Ban Nghiên cứu của Thủ tướng Chính phủ; Chu Hảo, nguyên Thứ trưởng Bộ Khoa học và Công nghệ, Hà Nội; Trần Đình Sử, Giáo sư Tiến sĩ Ngữ văn, Hà Nội; Phạm Chi Lan, nguyên thành viên Ban Nghiên cứu của Thủ tướng Chính phủ; v.v…
Họ lại nói những điều nghe đã nhàm tai như sau:
“Từ nhiều năm nay, Đảng Cộng sản Việt Nam (ĐCSVN) dẫn dắt dân tộc đi theo đường lối sai lầm về xây dựng chủ nghĩa xã hội theo mô hình xô-viết, được coi là dựa trên chủ nghĩa Mác-Lênin. Công cuộc đổi mới gần ba nươi năm qua nhằm sửa chữa sai lầm về đường lối kinh tế nhưng chưa triệt để, trong khi vẫn giữ nguyên thể chế độc đảng toàn trị kìm hãm tự do, dân chủ và chia rẽ dân tộc. Đường lối sai cùng với bộ máy cầm quyền quan liêu, tha hóa tạo điều kiện cho sự lộng hành của các nhóm lợi ích bất chính gắn với tệ tham nhũng, đưa đất nước lâm vào khủng hoảng toàn diện, ngày càng tụt hậu so với nhiều nước xung quanh.
Toàn thể ĐCSVN, trong đó có chúng tôi, phải chịu trách nhiệm trước dân tộc về tình hình nói trên và phải góp phần tích cực khắc phục những sai lầm đã gây ra; trong đó phần trách nhiệm chủ yếu và trước hết thuộc về Ban Chấp hành Trung ương và Bộ chính trị.
Vì vậy chúng tôi, những người ký tên dưới đây, thấy cần bày tỏ suy nghĩ của những đảng viên ĐCSVN trung thành với tâm nguyện vì nước vì dân khi vào Đảng với mấy yêu cầu chính dưới đây:
ĐCSVN tự giác và chủ động thay đổi Cương lĩnh, từ bỏ đường lối sai lầm về xây dựng chủ nghĩa xã hội, chuyển hẳn sang đường lối dân tộc và dân chủ, trọng tâm là chuyển đổi thể chế chính trị từ toàn trị sang dân chủ một cách kiên quyết nhưng ôn hòa”.
***
Những điều trên tôi đã bàn rất nhiều, nay các vị trên lại lặp thì tôi cũng xin bàn lại.
Trước hết với ý: “Toàn thể ĐCSVN, trong đó có chúng tôi, phải chịu trách nhiệm trước dân tộc về tình hình của đất nước” thì tôi mong các vị hãy tự kỷ luật mình bằng cách từ bỏ hết danh vị, quyền lợi, chế độ hưu mà các vị từng vào Đảng để phấn đấu mà có đi đã, tôi sẽ rất khâm phục các vị.
 Còn viết như trên, thứ nhất, các vị đã tự thể hiện mình là những kẻ phản bội với lời thề của chính mình, mà ngày kết nạp vào Đảng các vị thường phải tuyên thệ “Chiến đấu cho lý tưởng của Đảng đến hơi thở cuối cùng".
Thứ hai, theo Khổng Tử: "Tứ thập nhi bất hoặc", nghĩa là tới tuổi 40 người ta có thể hiểu thấu mọi lẽ, phân biệt được mọi sự đúng sai, không còn nghi hoặc gì nữa. Vậy tại sao các vị ở tuổi 40 đã không nhận ra mình sai khi vào Đảng? Phải chăng tuổi đó là tuổi các vị đang quá cần cái danh Đảng viên để thăng quan, tiến chức. Còn bây giờ hưu rồi thì các vị muốn dựa vào cái khác nên cần phải thay danh hiệu đảng viên bằng một cái danh khác là: “nhà dân chủ”! Như vậy hóa ra các vị chả có lý tưởng quái gì cả, cái các vị cần chỉ là quyền, là danh và lợi!
Nếu các vị đúng là những con người chân chính thì lý tưởng cao đẹp của Đảng vẫn còn nguyên đó, bản chất ưu việt của CNXH, CNCS còn nguyên đó, nếu có những Đảng viên sai, nếu Đảng có chính sách sai, gây ra những tệ nạn thì các vị sẽ phải chiến đấu chống lại những cái sai ấy để bảo vệ lý tưởng cao đẹp chứ. Còn hành động như các vị chứng tỏ các vị chỉ là những kẻ cơ hội, trâu buộc ghét trâu ăn, không còn được ăn nữa thì đạp đổ, đạp đổ luôn cái Đảng mà khi các vị cần vào đã phải thề sống thề chết! Vậy lý tưởng của các vị là lý tưởng xôi thịt mà thôi.
Thứ ba, cái khẩu hiệu quen thuộc các vị lại mang ra hô “cần phải chuyển đổi thể chế chính trị từ toàn trị sang dân chủ”.
Tôi đã bàn rất nhiều về điều này. Thực tế đã chỉ ra, một nền dân chủ luôn phụ thuộc vào dân trí của một đất nước. Hình mẫu dân chủ ở các nước phát triển quả là tốt với họ, nhưng khi “xuất khẩu” sang các nước Trung Đông lại biến nơi này thành hỗn loạn. So với Trung Đông, nước ta với một lịch sử bị xâu xé, nếu cũng như họ chắc sẽ không hơn gì, có khi còn loạn hơn. Mà cái giúp những nước phát triển chủ yếu là do nền khoa học công nghệ của họ phát triển chứ không phải chỉ do dân chủ. Mà đến nay cũng chưa có một nền dân chủ nào toàn bích cả, kể cả Mỹ!
Hiện nay, trước chủ nghĩa bá quyền Trung Quốc, với chiến lược ngoại giao đa phương, mối quan vệ với Mỹ rất quan trọng với nước ta. Ta không phê phán Mỹ theo tư duy của thời chiến tranh lạnh mà cần hiểu sâu sắc bản chất vấn để để rút ra những bài học bổ ích. Ta dựa vào ngay những nhận định của chính những trí thức và chính khách của nước Mỹ.
Noam Chomsky, nhà trí thức hàng đầu trên thế giới, đã có câu nói thành nổi tiếng: “Thực chất Mỹ là một chế độ độc đảng, và cái đảng cầm quyền là Đảng Kinh doanh”; Cựu Thống đốc, Thượng nghị sĩ Mỹ Huey Long: " món ăn lập pháp đều được chuẩn bị trong nhà bếp của phố Wall".
Vì vậy Mỹ đã nhận ra sai lầm trong cuộc chiến ở Việt Nam nhưng Mỹ vẫn tiếp tục sa lầy vào những cuộc chiến ở Afghanistan, ở Iraq, v.v…? Tất cả chỉ vì các nhà đại tư bản muốn chiếm các mỏ dầu lửa lớn tại Iraq chứ chẳng có vũ khí giết người hàng loạt ở đâu cả. Nên Paul Craig Roberts, cựu Phụ tá Thư ký Bộ Ngân khố trong chính phủ, viết:  “Washington bị điều khiển bằng những nhóm lợi ích có quyền lực lớn, chứ không phải bằng bầu cử”.
Vì vậy, các vị trên nhai mãi cái cục kẹo singum “dân chủ” mà không biết mỏi miệng. Đa đảng hay độc đảng không phải là vấn đề quyết định bản chất dân chủ tốt đẹp của một xã hội. Còn Việt Nam, hiện tại kiếm người tài đức cho một đảng còn khó thì lấy đâu ra người cho đa đảng. Xem lại sự thay đổi chính sách, thay đổi lãnh đạo, đấu tranh nhân danh vì dân chủ như Ucraina, ta thấy khoảng một triệu người dân đã bị kích động, đi biểu tình, thực chất chỉ là công cụ của những nhóm quyền lực thực hiện sự đảo chính nhau. Để rồi cái mà dân Ucraina đang được hưởng chính là sự hỗn loạn và chết chóc; còn chính phe thắng trận thì bây giờ lại đi đấu nhau giành phần hơn chứ không phải vì người dân. Còn những nước như Irắc, Lybi, thay đổi được thể chế, giết được lãnh tụ, có được dân chủ rồi, nhưng dân chúng lại không biết dùng dân chủ vào việc gì nên lại dùng nó để đánh nhau! Như vậy, xem ra VN ta quả đang là thiên đường của hòa bình. Nên chúng ta cần gì cái thứ dân chủ hỗn loạn ấy.
Còn cái ý các vị cho là nước ta đang có “đường lối sai lầm về xây dựng chủ nghĩa xã hội theo mô hình xô-viết, được coi là dựa trên chủ nghĩa Mác-Lênin”?
Đây một cái nhìn ấu trĩ của thời chiến tranh lạnh. Như trước đây người ta thường nói là giọng điệu của thế lực thù địch với chủ nghĩa Mác. Nếu nước ta đã và sẽ còn có sai lầm thì không phải do “dựa trên Chủ nghĩa Mác Lê Nin” mà đơn giản là do trình độ mọi mặt của chúng ta còn yếu kém. Giống như trình độ khoa học công nghệ, trình độ chính trị, tức khả năng lãnh đạo ở các cấp của nước ta cũng còn yếu kém. Thời nay, cần phải coi Chủ nghĩa Mác như một học thuyết chính trị, một khoa học về sự phát triển, cần phải hiểu đúng, vận dụng đúng thì mới có được thành công. Cũng như mọi lý thuyết khoa học đều có sẵn đó, các nhà khoa học “vẹt” của Việt Nam đã thuộc làu làu, nhưng tại sao chúng ta vẫn không thể tạo ra được một thương hiệu công nghệ nào có tầm cỡ thế giới. Điều đó do nhân lực của chúng ta dốt chứ không phải do nước ta theo Chủ nghĩa Mác- Lên Nin. Ngay chuyện Liên Xô tan vỡ cũng không phải do đi theo Chủ nghĩa Mác-Lê Nin mà ngược lại chính là do sự phản bội Chủ nghĩa Mác-Lê Nin. Chỉ có theo Chủ nghĩa - Mác Lê Nin, từ một đất nước cồng kềnh, lạc hậu hơn nhiều so với phương Tây, Liên Xô đã phát triển, có sức mạnh chiến thắng bọn phát-xít, trở thành siêu cường, đối trọng được với Mỹ! Stalin từng nói: “Chúng ta lạc hậu hơn các nước tiên tiến 50 năm đến 100 năm, chúng ta phải chạy hết khoảng cách này trong 10 năm, hoặc chúng ta làm được điều này, hoặc chúng ta bị người ta đánh ngã”. Tiếc là đất nước Liên Xô đã thay đổi nhưng bản chất con người không thay đổi theo. Những cán bộ Xô Viết vẫn mang nguyên trong mình dòng máu quan lại, nghĩa là thượng tầng kiến trúc không thay đổi kịp theo hạ tầng cơ sở. Vì thế mà mâu thuẫn, mà mâu thuẫn tất dẫn tới tan vỡ! Chỉ vậy thôi!
Nhưng sự tan vỡ không phải do thắng lợi của “phong trào dân chủ”. Enxin với sự hậu thuẫn của “dân chủ” chiến thắng Gooc-ba-chov, nhưng rồi chiếc bánh của chiến thắng lại không thuộc về quần chúng mà thuộc về sự liên minh giữa giới quyền lực và Maphia. Ông Pu-tin nói nó là “đại thảm họa địa chính trị” là vì thế!
***
Xã hội Việt Nam hiện tại còn rất nhiều yếu kém, đã và sẽ còn những vấp ngã, nhưng phải coi là một sự tất yếu của quá trình phát triển. Triết học Mác chỉ ra, xã hội XHCN chỉ được xây dựng trên nền tảng của XHTB cực phát triển, trong khi nước ta xuất phát từ một chế độ phong kiến nô lệ với cơ sở hạ tầng là nền sản xuất tiểu nông. Thật nực cười với cái chuyện các vị đề nghị nhà nước ta từ bỏ mô hình XHCN Liên xô, trong khi thực tế nước ta đã bỏ từ lâu rồi, đã đi theo mô hình “Kinh tế thị trường định hướng XHCN”. Đây là một mô hình tốt vì vừa phát huy được sự năng động của nền sản xuất tư bản vừa vẫn giữ được lý tưởng XHCN vì số đông người lao động.
Có điều vì là một mô hình mới, giống như một cỗ xe chạy mà các bộ phận phanh và tay lái làm chưa chuẩn nên còn va quẹt lung tung. Đó chính là những yếu kém và tệ nạn của xã hội chúng ta hôm nay.
Đây là thực trạng không chỉ những người chống phá mà tất cả mọi người có lương tri đếu thấy và cả những nhà lãnh đạo cao nhất cũng thấy. Nó chính là hậu họa của lỗi hệ thống. Đất nước chúng ta đang như một con bệnh. Cái cần nhất bây giờ là có một toa thuốc đúng để trị hết bệnh. Còn không, một con bệnh thì không thể chỉ chữa bằng nước đường, chúng ta không thể cứ tuyên truyền một chiều về tính ưu việt của chế độ thì đất nước sẽ phát triển, và ngược lại, con bệnh cũng không thể khỏi với những toa thuốc độc của những kẻ chống phá, lật đổ.
Vì thế cái quan trọng trước hết là phải định đúng được bệnh.
Thứ nhất, Kinh tế thị trường định hướng XHCN đã sinh ra cái tình trạng công tư nhập nhằng, lại chưa có cơ chế giám sát phù hợp và hiệu quả. Vì thế đã sinh ra quốc nạn tham nhũng. Kết quả chua chát là chúng ta đang làm Kinh tế thị trường lại có những dấu hiệu định hướng TBCN chứ không phải XHCN. Chính TBT Nguyễn Phú Trọng từng nói đã có giai cấp trong Đảng. Vậy quốc nạn tham nhũng chính là kẻ thù lớn nhất, hơn cả sự lấn chiếm biển đảo của Trung Quốc, hơn cả “đấu tranh dân chủ” của mấy ông “chí thức rận sĩ”, hơn tất cả các thế lực chống đối cũ và mới gộp lại.
Nền tảng cơ bản nhất của Chủ nghĩa Mác là sự công bằng, cha ông ta cũng có câu “không sợ hàng thiếu chỉ sợ phân phối không công bằng”. Từ các cuộc cách mạng xã hội, sự bất ổn xã hội đến những mâu thuẫn gia đình, mâu thuẫn cá nhân, nguyên nhân chính đều là do cái sự chia phần không đều ấy. Vậy trong số mấy vị lãnh đạo, ai chống được tham nhũng, tôi tin dân Việt Nam trong “Đại hội” tới, sẽ tôn người đó lên làm vua chứ không chỉ là Tổng Bí thư! Còn từ trước tới nay ai nói cũng hay cả nhưng làm thì hơi bị chưa hay. Nên nói ít mà ráng làm nhiều thì hay hơn. Được vậy thì đến kẻ thù của XHCN cũng sẽ phải mê XHCN mất thôi!
Thứ hai là sự minh bạch. Minh bạch chính là ánh sáng làm lộ nguyên hình từ con người dên các ngõ ngách dẫn đến tham nhũng. Chúng ta cũng đã nói quá hay về minh bạch nhưng làm cũng rất dở. Phải chăng những chỗ có ăn thì chẳng ai thực tâm muốn minh bạch cả!
Vậy cái gì đã dẫn tới những lỗi hệ thống ấy?
Thứ nhất theo tôi chúng ta đã sai khi lặp lại những bước đi mà trong kháng chiến đã dẫn cách mạng nước ta đến thắng lợi. Chúng ta vẫn dùng các khẩu hiệu cũ, kêu gọi mọi người quên mình vì dân vì nước. Nhưng thời chiến tranh không có gì để tranh nhau, trước vấn đề còn mất, sống chết, tất cả mọi mặt của cuộc sống đều trở thành nhỏ bé, người ta rất dễ quên mình vì nghĩa lớn, nhiều lãnh tụ có phẩm chất thánh nhân, nhiều chiến sĩ có phẩm chất anh hùng là điều hoàn toàn có thực. Cuộc sống trong hòa bình ngược lại. Trước cái chết con người mạnh mẽ bao nhiêu thì trước sức mạnh vật chất con người lại yếu đuối bấy nhiêu! Nguyễn Trung thời còn “phản biện tích cực” viết, để đất nước phát triển “Chỉ cần Đảng đặt lợi ích quốc gia, lợi ích dân tộc lên trên hết”. Theo tôi đó là một thói quen hô khẩu hiệu. Cả nền chính trị của chúng ta cũng thường nói ra cái mục tiêu rất hay nhưng cái cần là những biện pháp, những quy trình để đạt được những mục tiêu ấy thì rất dở. Tôi đã viết ý của Nguyễn Trung nói trên chỉ là nói suông, chính là duy tâm chủ quan ngược với triết học Mác “Vật chất quyết định ý thức”. Vậy cái cần làm trước hết là làm sao quan chức của đảng có thể thực hiện thoải mái việc “đặt lợi ích quốc gia lên trên hết” mà không phải gồng mình ép xác như những ông thánh mới có thể thực hiện được. Phải có biện pháp sao đó để biến tất cả những đồng tiền “đen” thành đồng lương chân chính. Người ta không cần phải tham nhũng cũng sống tốt, và hơn thế, làm sao có cơ chế giám sát, người ta có muốn tham nhũng cũng không được!
Cần phải xây dựng thiết chế xã hội dựa trên cái phần yếu kém, tham lam, xấu xa của con người; phải thấy người ta vì mình trước mới vì mọi người; quan chức tất phải có đặc quyền, đặc lợi nhưng phải gánh vác tốt trọng trách và phải minh bạch, không được phạm luật. Cần phải phân biệt đạo đức xã hội khác với đạo đức trong đạo giáo và sách luân lý, không cần khẩu hiệu cao xa mà chỉ đơn giản là ai làm tròn trách nhiệm nấy.
Đó chính là những điều cần cho đất nước chúng ta hôm nay chứ không phải là những khẩu hiệu mong Đảng trong sạch vững mạnh, hoặc ngược lại, đòi “lật” Đảng!
18-8-2014
ĐÔNG LA

Chủ Nhật, ngày 19 tháng 10 năm 2014

SỰ ĐỘC ÁC LÊN NGÔI


Có người cho tôi biết có những người cho tôi là cực đoan khi bảo vệ ngoại cảm. Tôi từng khinh thường những người thấy đúng cũng không dám khen, thấy sai cũng không dám chê, luôn ngậm miệng ăn tiền, nhưng lại hay cao đạo phê phán người khác. Buồn hơn là có cả những người quen thân tôi cho rằng tôi đã sa đà, như vậy nghĩa là họ đã vô cảm trước sự những bất công, những nỗi oan khiên của người vô tội!
Hôm nay tổng kết chiến dịch “đánh” Thu Uyên, tôi muốn nhắc lại chuyện VTV từng trao cho Thu Uyên Giải Vàng đặc biệt duy nhất (thể loại phóng sự tại LH Truyền hình toàn quốc lần thứ 33). Như tôi đã phân tích, làm vậy có nghĩa là VTV đã vinh danh một kẻ dốt, ác, lưu manh, vinh danh một tác phẩm phạm pháp vì đã vu khống người có công với một dã tâm tham lam.
Từ rất lâu rồi, tôi cũng đã nhiều lần phê phán các giải thưởng, chúng cao sâu hơn nhiều so với giải của VTV, từ các cuộc thi ở các trung tâm báo chí như Báo Văn nghệ (Hội Nhà Văn VN), TC Văn Nghệ Quân đội, đến giải thưởng HCM.
Nhìn tấm ảnh phu quân thân thương Huỳnh Kim Sánh của Thu Uyên chụp với ông nhà thơ Việt Chiến, tôi lại nhớ đến bài tôi phê phán Bài thơ “Trẻ em trên mặt đất”của Nguyễn Việt Chiến được giải trong cuộc thi của TC Văn nghệ QĐ năm 2000:
“Cái khó nhọc nhất khi phải đọc bài thơ này là nó ít ý nhiều chữ. Vì ít ý mà muốn viết dài cho hoành tráng nên tác giả phải cố dát mỏng ý tưởng, cố dùng hình này kia để thể hiện nên khiên cưỡng, làm bài thơ rời rạc, lủng củng, đa phần là câu nói nôm na, những điều hiển nhiên buồn cười:
Các em sẽ thành người lớn
Từ những đứa trẻ con
Chuyện trẻ con sẽ thành người lớn thì có gì mà thành thơ? Có chỗ tác giả muốn nói ý này ý nọ thì lại chưa sõi:                                            
Là cỏ lá hồn nhiên
Thuyết phục mọi hiềm thù
Chỉ có thể  thuyết phục ai đó xoá bỏ hiềm thù chứ viết như trên “hiềm thù” không phải là con người, nó không có tai nghe, nên không thể bị thuyết phục được! Về vần, có những chỗ, do việc tác giả cố ép, đã tạo ra những ý không hay :
Đa làng chỉ có dăm cây
Trẻ làng vô số rải đầy bến sông
Trẻ con ở làng quả là đông thật, nhưng nhiều đến vô số, nhìn chúng như là đá sỏi như trên thì đúng là bất nhân!”
Với GS Cao Xuân Huy và công trình được giải thưởng HCM, Giáo Sư Viện sĩ Nguyễn Duy Quý, nguyên Giám đốc Trung tâm KHXH và Nhân văn Quốc gia, ca ngợi “được chưng cất, kết tinh từ một tư tưởng thông tuệ khác thường”. GS. Nguyễn Đình Chú: “tôi vẫn muốn coi nó là một hiện tượng đột khởi trong lịch sử tư tưởng triết học Việt Nam… tôi muốn nói đây là sự im lặng của núi. Núi của tri thức. Núi của trí tuệ. Núi của sự suy tư, của sự nghiền ngẫm”. Nhưng với tôi, công trình của cụ Cao là phản khoa học khi cụ cho Thuyết Tương đối của Einstein sai và cụ có những suy nghĩ rất buồn cười. Như cụ cho khi ta nhìn một vật lẽ ra phải thấy ánh sáng phản chiếu từ vật ấy thì chúng ta lại nhìn được chính bản thân cái vật ấy , cụ cho là do tâm lý nên ta đã tri giác sai. Hai ông học trò, một là ông con ruột GS Cao Xuân Hạo và ông GS Nguyễn Huệ Chi đã giải thích rõ hơn tư tưởng của thầy mình: chúng ta nhìn thấy một vật do chúng ta có cùng bản thể với vật ấy. Tôi đã phản bác rằng, trong bóng tối cái bản thể còn nguyên đó sao các ông không nhìn thấy gì? Thực tế việc nhìn thấy một vật phải tuân theo quy luật quang học và sinh lý học về thần kinh thị giác chứ không có bản thể bản thiếc gì hết!
Dài dòng một chút như vậy để bạn đọc hiểu rằng, tôi từng phê phán những công trình to như vậy thì với tôi phê phán cái giải thưởng “dải rút” của Thu Uyên dễ như ngắt một cọng cỏ dại mà thôi!
19-10-2014
ĐÔNG LA

SỰ ĐỘC ÁC LÊN NGÔI

Vừa rồi như mọi người đã biết cô Thu Uyên đoạt Giải Vàng đặc biệt duy nhất (thể loại phóng sự tại LH Truyền hình toàn quốc lần thứ 33) về sự lừa đảo trong lĩnh vực ngoại cảm. Cụ thể, trên VTV1, 20-10-2013, đã phát chương trình “Trở về từ ký ức” số 22 tố cáo đích danh 3 người: Phan Thị Bích Hằng, Vũ Thị Hòa và “Cậu Thủy” Nguyễn Thanh Thúy. Cuối cùng cô kết luận các nhà ngoại cảm nói chung và cụ thể là ba người đó là có “tội ác trời không dung đất không tha”!

Thứ Bảy, ngày 18 tháng 10 năm 2014

CON NHÀ BÁO NGU NHƯ LỢN DỰA VÀO NHỮNG CHỨNG CỚ NGU NHƯ BÒ




CON NHÀ BÁO NGU NHƯ LỢN DỰA VÀO NHỮNG CHỨNG CỚ NGU NHƯ BÒ

Dù có bao đơn, thư của thân nhân các gia đình liệt sĩ, các báo viết, và trang cá nhân của tôi trình bầy sự thực khách quan, đầy đủ nhân chứng sống, vật chứng và lý lẽ chặt chẽ về việc làm tâm đức của cô Vũ Thị Hòa và đoàn Tâm Đức Yên Bái, vậy mà VTV vẫn cho phát tiếp các chương trình Trở về từ ký ức, tiếp tục vu khống cô Vũ Thị Hòa là lừa đảo. Như vậy có nghĩa là VTV cũng vu khống luôn một số cá nhân và cơ quan đã tiếp tay cho cô lừa đảo. Đó là Viện Nghiên cứu và Ứng dụng Tiềm năng Con người, cụ thể là ông Nguyễn Phúc Giác Hải, người đã trực tiếp đi thị sát rồi trao giấy chứng nhận cho cô Hòa là cán bộ của viện; đó là báo Cựu chiến binh TPHCM và tạp chí Trí thức và Phát triển với hai bài của Đại tá, Nhà báo Đào Văn Sử, nguyên Đại diện phía Nam của báo QĐND; và báo Tuổi trẻ và Đời sống với bài của ông Vũ Văn Hiền, nguyên UVTƯĐCSVN, nguyên TGĐ Đài Tiếng nói VN, Phó Ban Lý luận Trung Ương.

Thứ Sáu, ngày 17 tháng 10 năm 2014

THÊM MỘT LẦN CHỨNG TỎ THU UYÊN “NGU NHƯ LỢN”


Hôm nay tôi tổng thuật lại vụ quy tập ở Cần Lê, một vụ có nhiều điều làm chấn động dư luận. Với Thu Uyên, cô ta cũng lấy vụ này làm chứng cứ lên án cô Vũ Thị Hòa.

Thu Uyên cần phải biết, chịu trách nhiệm pháp lý trong vụ này chính là các đơn vị quy tập, tức QĐ4 và Trung tâm của Tướng Doanh. Nên nếu nói vụ này lừa đảo thì chính là nói QĐ4 và Trung tâm của Tướng Doanh là lừa đảo. Còn cô Vũ Thị Hòa như thế nào, đúng sai ra sao, lừa đảo hay không phụ thuộc vào mối quan hệ giữa cô và các đơn vị quy tập. Thực tế những người trực tiếp nhờ cô đều phải bái phục, công nhận cô đúng, sao con Thu Uyên mù điếc ở ngoài lại nói cô lừa đảo? Tôi nói nó cố tình vu khống là vì thế, nói nó ngu như lợn và lưu manh, độc ác cũng vì thế!

ĐÔNG LA

TỔNG THUẬT VỤ QUY TẬP Ở CẦN LÊ
Vào ngày 27, 28 tháng 4 năm 2013, có một vụ quy tập khá quy mô và rầm rộ hài cốt các liệt sĩ đã hy sinh tại trận đánh căn cứ biệt kích Cần Lê thuộc huyện Tân Biên, Tây Ninh, được tổ chức bởi Trung tâm Thông tin tìm kiếm HCLS thuộc Hội Hỗ trợ gia đình Liệt sĩ Việt Nam phối hợp với Quân đoàn 4, dưới sự chỉ dẫn của cô Vũ Thị Hòa.

Từ 9- 1995, một cựu chiến binh Mỹ thuộc US Army Special Forces từng đóng ở Tống Lê Chân báo cho Đại sứ của ta ở Mỹ và mẫu thông tin (Veterans Initiative Information Form) viết: “có một chỗ chôn lấp (100-150 xác) tại Tống Lê Chân (Burial site, 100-150 bodies, in Tong Le Chon area), ngày 7-8-1967, thộc Tỉnh Bình Long, của bộ đội Bắc Việt”.

Thứ Năm, ngày 16 tháng 10 năm 2014

THU UYÊN –KIM SÁNH, CẶP ĐÔI QUÁ HOÀN HẢO


THU UYÊN –KIM SÁNH, CẶP ĐÔI QUÁ HOÀN HẢO
         
Nhiều người đã nhận xét tôi khi tranh luận, phản bác hay lên án một ai đó tôi thường có lối “đánh” bổ đầu, vỗ mặt, làm cho đối phương không thể mở miệng. Muốn làm được vậy phải có bản lĩnh mà muốn có bản lĩnh phải hiểu được sự thật và có lý lẽ. Có điều sự thật thì nhiều người biết nhưng lý lẽ thì không phải ai cũng có, đơn giản là vì nó cần những tri thức liên quan. Tôi đã dám mạnh miệng như vậy cũng đơn giản là vì tôi tin vào tri thức của mình. Hơn nữa, tôi đã cố tình chửi con Thu Uyên như chó (xin lỗi loài chó vì ngôn ngữ Việt nó thế), mong nó kiện tôi, để trước cơ quan điều tra tôi có điều kiện vạch mặt nó. Còn viết “quá chời” mà họ cứ “im lặng đáng sợ” thì bực mình quá!

Thứ Tư, ngày 15 tháng 10 năm 2014

MỤC ĐÍCH VÀ THỦ ĐOẠN VU KHỐNG NGOẠI CẢM CỦA CON THU UYÊN


     Thời gian trước đây tôi hơi ngạc nhiên khi nhiều độc giả chống tôi viết về ngoại cảm, có người bảo tôi là thất vọng quá uổng công coi tôi là thần tượng. Tôi đã trả lời: "Tao cần gì thằng ngu như mày thần tượng tao". Gần đây tôi mới biết thì ra con lưu manh đã đi móc ngoặc với hơn 20 trang báo mạng, blog để chửi tôi.

Như bọn “bò đỏ” trên trang của Lê Hương Lan Google TL, một con đã mất dậy và ngu xuẩn lại hung hăng, khoe học luật mà ngu như lợn khi viết: “Hãy chặn bàn tay tội ác của Phan Thị Bích Hằng” sau khi xem chương trình trên VTV của Thu Uyên nói về vụ Bích Hằng tìm cái đầu LS Phùng Chí Kiên. Nói nó ngu như lợn vì vụ đó từ ý kiến của bác Giáp, ông Phạm Văn Trà, ông Phùng Quang Thanh là người trực tiếp chỉ huy, Bích Hằng chỉ là người được mời giúp. Nhờ được người ta thì tốt còn không được cũng phải chịu. Nên bản chất vấn đề không như con Thu Uyên xuyên tạc và con “bò đỏ” Lê Hương Lan tin theo. Học luật mà ngu như thế đấy! Ngoài ra còn đám Huân “chó điên”, Củ Hành thối, chuột Chù Mộng Long, v.v… cũng bầy đàn sủa. Với tôi, cỡ GS Cao Xuân Huy, Giải thưởng HCM, thầy của các GS, còn bị tôi phê phán là “phản khoa học và phản tiến bộ”. Bà Minh Thái, cái bà ghê gớm trên tivi, từng nói với tôi: “Ông chuẩn bị khi Cao Xuân Hạo nổi giận”. Tôi cười, với tri thức thông thường thì bà này ghê gớm, còn những điều tôi viết thì không phải tầm của bà ấy, bà ấy có đọc thì cũng mù tịt thôi. Đến ông GS Trần Đình Sử đọc tôi có điều ông cũng phải thú nhận là “mù tịt” mà! Vì vậy, bọn “bò đỏ” và lũ mà Thu Uyên thuê chửi tôi, tôi chỉ coi là “sâu bọ rắn rết” thôi!

            Còn chuyện tiền bạc, chuyện trục lợi trên xương máu LS mà con Thu Uyên lưu manh nó vu cho người ta thì dư luận lại cho nó mới chính là thủ phạm. Theo báo Kiến Thức (29/11/2013 ) thuộc Liên hiệp các Hội Khoa học Kỹ thuật Việt Nam, Công ty TNHH Truyền thông Sài Gòn Buổi Sáng, gia đình Thu Uyên đã có cổ phần tới 70%. Trong năm 2012, có 3 doanh nghiệp lớn đã đổ vào công ty này tổng cộng 14,5 tỷ đồng tiền tài trợ. Dư luận cho rằng các cơ quan có thẩm quyền cần điều tra, không thể để Đài truyền hình của nhà nước bị cá nhân hoặc nhóm lợi ích lợi dụng để kiếm tiền. Trên trang fb của tôi cũng có ý kiến một độc giả:
            Như vậy việc chống ngoại cảm của Thu Uyên là có mục đích trục lợi, nên cô ta đã dùng mọi thủ đoạn xuyên tạc để vu khống những người có công, có điều tham ác đã làm mờ mắt nó, làm nó ngu xuẩn đến nỗi không hiểu “lừa đảo” nghĩa là như thế nào, không hiểu chút nào về luật, như cô Vũ Thị Hòa đều được mời và cô không bao giờ nhận một xu tiền công nào thì sao lại nói cô lừa đảo. Đúng là một sự vu khống trắng trợn.

            Sau đây là bài đầu tiên tôi viết sau khi xem VTV, khi chỉ biết mà chưa quen Bích Hằng và cô Vũ Thị Hòa.

       15-10-2014

         ĐÔNG LA
 ĐÔNG LA

MỘT CHƯƠNG TRÌNH 
NHÂN ĐẠO BẤT NHÂN!

         
Trên VTV1, 20-10-2013, đã phát chương trình “Trở về từ ký ức” số 22 gây chấn động dư luận. VietNam.Net đăng bài phụ họa: VTV “vạch mặt” nhà ngoại cảm Phan Thị Bích Hằng; googletienlang, một trang tôi có nhiều thiện cảm nhưng cũng góp tiếng đanh thép: Cùng nhau chặn bàn tay tội ác của "nhà ngoại cảm" Phan Thị Bích Hằng!

Thứ Ba, ngày 14 tháng 10 năm 2014

CÁC NHÀ KHOA HỌC VỚI NGOẠI CẢM


Với tôi bênh vực những hiện tượng khách quan, những việc làm tâm đức của những người có những giác quan đặc biệt, giao tiếp được với các linh hồn người đã chết mà truyền thông gọi là “nhà ngoại cảm”, hoàn toàn không phải vì tiền, không vì băng nhóm hay vì bất cứ một điều gì khác, mà với tư cách là một người nghiên cứu hóa học, từng đoạt giải A Sáng tạo KHKTTPHCM 1993, từng tạo ra được một dòng sản phẩm được lưu hành và còn bị người ta bắt chước làm theo trên thị trường và là một người nghiên cứu lý luận cũng từng được tặng thưởng của TC Văn Nghệ Quân đội và Giải thưởng của LH các Hội VHNTVN, tôi coi trọng về mặt nhận thức hơn, coi trọng hiện tượng khả năng ngoại cảm là có thật hơn. Như vậy có nghĩa là có tồn tại linh hồn, có tồn tại một cõi âm như bao đời cha ông ta đã đối xử với những nghi lễ cung kính trong đời sống. Còn chuyện cao thấp, tỷ lệ đúng sai, lừa đảo hay không, tôi cũng quan tâm, nhưng những cái đó chính là thuộc về lĩnh vực thống kê và hình sự. Tiếc là có một thời khi chế độ mới ra đời, theo lý tưởng của Chủ nghĩa Mác-Lênin, nhưng với sự ấu trĩ, giáo điều, chúng ta đã có nhận thức không đúng dẫn tới những hành động ứng xử không đúng với thế giới linh thiêng. Tôi sinh ra trong giai đoạn này, lại ham thích khoa học tự nhiên, nhưng lại có sự nhạy cảm của người có khiếu về văn chương, nên dù có nghiêng về phía “duy vật” nhưng tôi vẫn không thể không chú ý những hiện tượng tâm linh xuất hiện ngay trong làng quê tôi. Đến nay, từ khi các hiện tượng ngoại cảm xuất hiện trong việc đi tìm mộ liệt sĩ rồi đến khi gặp và nghiên cứu cụ thể về khả năng của cô Vũ Thị Hòa, tôi khẳng định rằng, thế giới linh thiêng là có thật. Thế giới ấy là hiện thực khách quan mà các giác quan của người thường không thể nhận biết và các thiết bị tối tân nhất của khoa học cũng không thể nhận dạng, đo, đếm được! Thế giới đó cũng là một dạng vật chất vô hình, giống như trong vật lý cũng phát hiện ra vật chất tối vậy. Như vậy, hóa ra những người tin tưởng thế giới đó luôn bị cho là mê tín, duy tâm thì chính lại là người tỉnh tín và duy vật, và ngược lại!
Tuy nhiên hiện tại giữa những người tin và không tin hiện tượng ngoại cảm vẫn chưa phân thắng bại. Giới tu hành, theo Hòa thượng Thích Thanh Duệ, Viện trưởng Phân Viện Nghiên cứu Phật học Việt Nam: “Sau 49 ngày, phần hồn ấy sẽ được quyết định là đầu thai vào nơi này hay nơi khác. Khi thần thức của con người đã chuyển tiếp rồi thì nó không thể trở lại nói chuyện được với các nhà ngoại cảm nữa”. Trước đây tôi cũng đã biết như vậy, nhưng với thực tế ngoại cảm VN, mà thực tiễn lại là tiêu chuẩn kiểm tra chân lý, nên tôi đã phải suy xét lại. Lĩnh vực có nét tương đồng là thôi miên, ThsS Nguyễn Mạnh Quân cũng tuyên bố: nếu nhà ngoại cảm nào tìm mộ liệt sĩ đúng 3%, thì anh ta sẽ dâng cho họ toàn bộ tài sản, danh dự, cả Viện nghiên cứu ứng dụng khoa học thôi miên của anh ta. Còn nếu họ tìm không đúng 3%, thì anh ta sẽ cắt lưỡi nhà ngoại cảm! Nếu Nguyễn Mạnh Quân “quân tử nhất ngôn”, từng chứng kiến việc tìm mộ LS của cô Vũ Thị Hòa như ông Nguyễn Phúc Giác Hải, người có thâm niên nghiên cứu ngoại cảm từng tuyên bố cô tìm đúng 100%; như ông Vũ Văn Hiền, nguyên UVTWĐ; như Nhà thơ thần đồng Trần Đăng Khoa; v.v… thì Nguyễn Mạnh Quân chắc chắn sẽ mất toi tài sản, và theo tôi nên mang theo con dao, tự cắt lưỡi mình.
Đặc biệt trong lĩnh vực khoa học tự nhiên là khoa học chính xác cũng có sự tin tưởng ngược nhau. Tiến sĩ Vật lý Nguyễn Văn Khải, em VS Nguyễn Văn Hiệu lừng danh, từng nói: "Năng lượng của con người thì có, nhưng cái gọi là ngoại cảm thì riêng tôi, tôi không bao giờ tin, nó chỉ là vớ vẩn mà thôi". TS Vũ Bằng, thường được gọi là ông "tia đất", cho rằng: “bộ não đã bị huỷ hoại thì đâu còn có thể tạo ra tư tưởng, ý thức, sáng tạo của con người được nữa. Không có linh hồn thì làm gì có đối tượng để nhà ngoại cảm mời, nói chuyện... Việc bảo là ngoại cảm để đi tìm mồ mả, hài cốt liệt sĩ chỉ là kịch bản, bịa đặt… nhà ngoại cảm cứ đi tìm những mồ mả … nhưng thực chất là lừa bịp”. Ngược lại, cũng có những nhà khoa học nổi tiếng tin tưởng ngoại cảm. GS. VS. Đào Vọng Đức, nguyên viện trưởng Viện Vật lý, nguyên giám đốc Trung tâm Nghiên cứu Tiềm năng Con người, không chỉ tin mà còn là người khai phá mở đường công việc nghiên cứu thế giới linh thiêng. PGS.TS Thiếu tướng Ngô Tiến Quý, nguyên Viện trưởng Viện Khoa học Hình sự - Bộ Công an, người trực tiếp chỉ huy việc giám định hài cốt Nhà văn Nam Cao, đã phát biểu trên VTV là “khả năng ngoại cảm của con người là có thật”. Đặc biệt PGS. TS. Hà Vĩnh Tân, Viện Vật lý, một nhân chứng sống trong việc tìm được hài cốt người thân bằng ngoại cảm, một lãnh tụ cách mạng, đó chính là cố TBT Hà Huy Tập!
Nếu những người trên vì có dính líu đến ngoại cảm có thể bị cho là không khách quan nhưng một nhà toán học rất có uy tín là GSTSKH Đào Trọng Thi, cựu Giám đốc Đại học Quốc gia Hà Nội, nguyên Ủy viên TWĐ, Chủ nhiệm UB Văn hóa Giáo dục Thanh thiếu niên và Nhi đồng Quốc hội, từng trả lời phóng viên báo Tiền Phong khiến tôi bất ngờ là: “Trước hết, phải nói hiện tượng ngoại cảm, khả năng ngoại cảm là có thật. Người có khả năng dùng ngoại cảm để giúp đỡ một số việc là tốt”.
Giới thiệu tổng quát đôi nét trên đây mục đích là tôi muốn đăng lại một loạt bài đã viết về “con nhà báo ngu dốt lưu manh” Thu Uyên để những ai quan tâm hiểu thực chất vấn đề ngoại cảm. Hôm nay nhân bàn về các nhà khoa học với ngoại cảm, tôi đăng lại bài nói về ông GS Nguyễn Lân Dũng qua việc ông nói trên VTV: Chết là hết” và “không có luật nhân quả”.
14-102014
ĐÔNG LA

ĐÔNG LA
GS NGUYỄN LÂN DŨNG KHÔNG TIN ĐẠO PHẬT

Hôm nay xem VTV1 thấy ông GS Nguyễn Lân Dũng, khi trả lời BTV chương trình đọc sách, nói rằng vì ông là một nhà khoa học nên ông cho rằng: “Chết là hết” và “không có luật nhân quả”.