Thứ Ba, 16 tháng 1, 2018

VỤ ÁN ĐINH LA THĂNG: CUỘC CHIẾN GIỮA LÒNG THƯƠNG VÀ CÔNG LÝ

ĐÔNG LA
VỤ ÁN ĐINH LA THĂNG:
CUỘC CHIẾN GIỮA LÒNG THƯƠNG 
VÀ CÔNG LÝ

Trước vụ án Đinh La Thăng có một cuộc chiến giữa lòng thương xót và sự căm giận, giữa sự bào chữa của luật sư và sự kết án của công tố viên, tôi không phải người ba phải vậy mà thấy bên nào cũng có lý riêng của họ. Giọt nước mắt của Đinh La Thăng cũng là giọt nước mắt, thậm chí nước mắt của kẻ giết người khi bị kết án tử cũng là nước mắt, Với lòng nhân từ thì người ta hoàn toàn có thể thương cảm cho những số kiếp con người không vượt qua được cái tham, cái ác; nhưng quân pháp bất vị thân, nếu ai đó đồng tình, bênh vực cho cái tham, cái ác sẽ lại là những người sai trái. Thử hỏi xã hội không có luật pháp, tội phạm không bị xét xử và kết án thì xã hội sẽ loạn thế nào?
Tệ hơn cả sự sai trái là những kẻ chống phá Việt Nam luôn tìm mọi cách xuyên tạc vụ án của Đinh La Thăng, cho là một cuộc chiến quyền lực, phe mạnh thanh trừng phe yếu. Chúng lợi dụng lòng thương cảm, đề cao những đức tính tốt của Đinh La Thăng, cho Đinh La Thăng là nạn nhân của một chế độ độc ác khi sa cơ thất thế.
Vậy sự thật như thế nào?
         ***
Người có lương tri cần phải hiểu biết sự thật để có thái độ cho đúng, cho khách quan, cần phải nghe cả hai phía: công tố và luật sư.
Với tôi, các vụ án ở VN, phía luật sư luôn yếu thế, không phải do chế độ độc tài như bọn chống phá lu loa mà chính là do tính chất pháp quyền, trình độ pháp luật của xã hội VN còn yếu. Nghe như ngược đời nhưng sự thật đúng là vậy. Bởi với nhà nước pháp quyền, pháp luật trên hết, người ta ít có cơ hội phạm tội; với trình độ pháp luật cao, người ta có muốn phạm tội cũng không dám. Còn các vụ án lớn ở VN Nam khi mang ra xét xử thì đều như ung nhọt đã tự bể toè loe ra rồi, mọi sự đúng sai gần như đã rõ cả rồi, một nhà nước còn có luật pháp thì buộc phải truy tố, phải xử nếu không xã hội sẽ loạn.
Vụ án Đinh La Thăng là vụ điển hình như thế.
***
Nội dung chính vụ án đang diễn ra là Đinh La Thăng là Chủ tịch (cùng Ban lãnh đạo) Tập đoàn Dầu khí Việt Nam (PVN) chỉ định thầu sai cho đơn vị con là Tổng công ty CP Xây lắp Dầu khí (PVC), cấp tạm ứng sai cho PVC; Trịnh Xuân Thanh là Chủ tịch HĐQT PVC (cùng ban lãnh đạo) đã sử dụng số tiền tạm ứng sai mục đính gây thiệt hại nghiêm trọng.
Tệ hại hơn rất nhiều là, trước khi mở phiên toà này, dư luận đã biết rõ sự phạm pháp nghiêm trọng hơn rất nhiều của PVN nói chung và PVC nói riêng mà hai người chịu trách nhiệm chính chính là Đinh La Thăng và Trịnh Xuân Thanh.
Theo Nguyễn Tiến Trường: “Nhìn lại những năm tháng ông Thăng làm tư lệnh PVN, nhằng nhịt những thua lỗ, thất thoát. PVC 3.300 tỷ, sợi Đình Vũ 1.500 tỷ, Nhiệt Điện Thái Bình 2 tổng mức đầu tư 34 nghìn tỷ, Ethanol Dung Quất 2.100 tỷ, Ethanol Bình Phước 1.700 tỷ, Ethanol Phú Thọ 2.500 tỷ…”
Còn với Trịnh Xuân Thanh, ngày 11-7-2016, Ủy ban Kiểm tra Trung ương ra thông báo kết luận, trong thời gian từ năm 2007-2013, Trịnh Xuân Thanh và Ban lãnh đạo PVC đã để thua lỗ 3.298,27 tỷ đồng!
***
         Trong cuộc tranh luận tại phiên toà, người bào chữa cho ông Đinh La Thăng là Luật sư Thiệp nói trong vụ án này có việc áp dụng "tư duy lạc hậu" khi đánh giá, bởi không nhất nhất việc gì cũng cần ông chủ tịch HĐQT, ông tổng giám đốc phải biết và chỉ đạo sát sao.
         Bào chữa như vậy là cãi ngược, chính vì cái “tư duy văn minh” không “sát sao” nên đã gây ra tình trạng bao đơn vị kinh tế tham nhũng, lãng phí, thua lỗ, cán bộ vẫn được thưởng huân chương, được thăng chức. Đó chính là cái điều mà xã hội VN cần phải “chỉnh đốn” và phiên toà đang mở chính là một hành động cụ thể.
Luật sư khác bào chữa cho ông Đinh La Thăng là Đào Hữu Đăng nói về việc ông Thăng chỉ định PVC không đủ năng lực làm tổng thầu dự án Nhiệt điện Thái Bình 2 như thế này:
"Nếu với quan điểm như vậy, có lẽ đã không có cầu Chương Dương vì trước khi xây cầu không có ai đủ năng lực cả, cũng không thể đưa Việt Nam vào hàng một số nước làm được giàn khoan nổi, cũng không có nhà máy thủy điện Sơn La hay Lai Châu…".
Nói vậy ông luật sư không thấy rằng những công trình ông kể ra ở trên đều đã thành công, còn với PVC thì ngược lại, cái thiếu năng lực đầu tiên chính là khả năng về tài chính, là đang mắc nợ, nên đã buộc phải phạm pháp, đã dùng tiền tạm ứng sai mục đích, gây thiệt hại. Còn chuyện tính thiệt hại chỉ là một cách để cụ thể hoá sự sai phạm mà thôi.
Theo VKS, từ năm 2010 và trong 6 tháng đầu năm 2011, PVC đang mắc nợ (thời điểm thực hiện hợp đồng 33 và tạm ứng). PVC đã phải sử dụng nguồn tiền tạm ứng của dự án NMNĐ Thái Bình 2 đó vào mục đích trả nợ.
Cũng theo VKS, khi PVPower và PVC ký hợp đồng 33 để PVC làm thầu, chưa có thiết kế kỹ thuật, chưa có tổng dự toán, chưa có hồ sơ yêu cầu, hồ sơ mời thầu và hồ sơ dự thầu theo quy định. Vì vậy, hợp đồng 33 có nhiều nội dung được điền nhưng không có thật (khống về tài liệu) như: Điều khoản và điều kiện của hợp đồng, biểu mẫu phụ lục, biên bản thương thảo hợp đồng, hồ sơ yêu cầu ủy thác v.v… Đến ngày 11/10/2011, PVC mới chính thức là Nhà thầu nhưng từ ngày 28/4/2011 đến ngày 12/7/2011, PVN đã làm các thủ tục chi tạm ứng cho PVC hơn 6,6 triệu USD và hơn 1.300 tỷ đồng. Sau khi PVC nhận tiền tạm ứng, Trịnh Xuân Thanh và thuộc cấp đã sử dụng hơn 1.115 tỷ đồng vào mục đích khác, không đưa vào dự án.
Về trách nhiệm của ông Đinh La Thăng, một bị cáo khai ngày 13/5/2011 rằng, ông Thăng từng gọi ông Khánh, Sơn tới mắng: “Không triển khai thì biến đi, làm sao thì làm phải lo tiền cho PVC” . Lời khai của bị cáo Sơn: "Sau khi anh Đinh La Thăng nói với tôi về việc lo tiền, tôi rất lo. Đối với tôi đó là mệnh lệnh phải làm”. Ông Sơn đã chỉ đạo ông Quỳnh. Ông Quỳnh biết rõ hợp đồng 33 không đúng về pháp lý nhưng bị cấp trên dọa "không làm thì đứng sang một bên" nên vẫn phải tuân thủ.
Bị cáo Vũ Hồng Chương, (nguyên trưởng ban Dự án nhà máy Nhiệt điện Thái Bình 2) khai, có tham dự đầy đủ các cuộc họp ngày 31/3 và 1/6. Sau khi ông Đinh La Thăng đồng ý với chủ trương tạm ứng cho PVC, bị cáo Chương được lãnh đạo gọi lên vào cuối tuần hỏi: “Tại sao không làm văn bản chuyển tiền cho PVC?” Ông Chương đáp: “Nội dung tạm ứng tiền trong hợp đồng 33 không phù hợp với nghị định 48 của Chính phủ. Hợp đồng chỉ có 2 trang A4, chưa có phòng ban nào ký nháy nên chưa đủ cơ sở”.
Về số tiền 1.000 tỷ tạm ứng cho PVC, bị cáo Nguyễn Quốc Khánh (nguyên Phó tổng giám đốc PVN) khai, không hề ký bút phê, chỉ duy nhất 1 lần nhận được văn bản của Chủ tịch HĐTV Đinh La Thăng kính chuyển bị cáo giải quyết.
***
Luật sư Nguyễn Văn Quynh bào chữa cho Trịnh Xuân Thanh cho rằng các hành vi của thân chủ mình không có lỗi cố ý. Việc cho PVC không đủ kinh nghiệm, năng lực tài chính, luật sư nói nhiều năm PVC làm ăn có lãi. Sau khi tái cơ cấu năm 2011, vốn điều lệ của PVC đã lên hàng nghìn tỷ đồng.
Nhận tiền tạm ứng xây nhà máy mang đi trả nợ mà không biết sai sao? Biết sai mà vẫn làm thì không phải là cố ý sao? Vốn có sẵn hàng ngàn tỉ tại sao phải mang tiền tạm ứng đi trả nợ? Vì vậy lời bào chữa của luật sư không đúng.
Sáng 14/1, bị cáo Lương Văn Hoà (cựu giám đốc Ban điều hành dự án Vũng Áng, Quảng Trạch) nói tại phiên toà hôm trước, Trịnh Xuân Thanh có ý buộc tội ông. Do vậy, khi có sự tham dự của cả hai gia đình, ông Hoà đề nghị sếp cũ "không buộc tội bị cáo hay người khác khi bào chữa"; "Trong suốt thời gian diễn ra phiên tòa, anh có bao giờ tự vấn lương tâm là vì ai mà bao nhiêu con người phải đứng ở phiên tòa?"
Còn Trịnh Xuân Thanh, nghe ông ta tự bào chữa mà buồn cười. Từ Hợp đồng 33 dẫn tới tội cố ý làm trái tại PVC, Trịnh Xuân Thanh là người đứng đầu lại tự nhận là do: “không đọc Hợp đồng 33 nên dẫn đến sai sót”!
Như vậy cả Đinh La Thăng và Trịnh Xuân Thanh coi hợp đồng chỉ là cái cớ để chi tiêu tiền phạm pháp.
***
Đặc biệt, trong phiên toà lại có lúc công tố viên nói về những bị cáo như thế này: “Đau xót hơn cả, trong đó có nhiều người xuất sắc, nhiều người đã từng là những nhà khoa học trong ngành dầu khí”.
Một trong những người được nói đến đó chính là ông Phùng Đình Thực.
Dưới thời ông Đinh La Thăng làm Chủ tịch PVN, ông Phùng Đình Thực giữ chức vụ Phó Tổng giám đốc (từ tháng 5/2006); tháng 4/2009, ông Thực giữ chức Tổng giám đốc Tập đoàn Dầu khí Việt Nam, tháng 9/2011, ông Phùng Đình Thực giữ vị trí Chủ tịch Tập đoàn PVN, thay cho ông Đinh La Thăng được cử làm Bộ trưởng Giao thông Vận tải.
Ông Phùng Đình Thực, bị khởi tố về tội: “Cố ý làm trái quy định của Nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng”.
Ông Thực đã tự bào chữa là khi biết hợp đồng 33 sai phạm, ông đã cương quyết chỉ đạo kiểm tra và ngay trong ngày ký quyết định thanh lý chấm dứt hợp đồng 33. Về số tiền PVN tạm ứng cho PVC, ông Thực cho rằng: “Với số tiền tạm ứng được sử dụng sai mục đích, bị cáo cũng ký văn bản yêu cầu PVC báo cáo rõ ràng và có phương án khắc phục ngay”.
Ông Thực cũng nói mình đã gắn bó với ngành dầu khí 40 năm và mục tiêu duy nhất của cuộc đời là cống hiến cho ngành.
Quả thực trong một bài viết của một nhà báo về ông Phùng Đình Thực có đoạn:
“Năm 1983, Phùng Đình Thực thường xuyên bay ra giàn khoan Bạch Hổ cách Vũng Tàu 130km với nhiệm vụ mới, chuẩn bị cho việc khai thác dầu khí.
Khi ấy mới có 5 người trong biên chế của Phòng Công nghệ khai thác tại Vietsovpetro, 2 công dân Liên Xô, 3 công dân Việt Nam… 26/6/1986, dòng dầu công nghiệp đầu tiên được khai thác từ mỏ Bạch Hổ. Có mặt tại phòng điều hành trên giàn khai thác những ngày đầu ấy là chuyên gia cán bộ Liên Xô và các kỹ sư VN: Phùng Đình Thực, Trần Văn Hồi, Nguyễn Hữu Trung…”
Như vậy, Phùng Đình Thực chính là một trong những người có công đầu trong ngành dầu khí VN. Ông còn là người đã được nhà nước đánh giá có đóng góp đặc biệt xuất sắc về các công trình khoa học thăm dò và khai thác dầu khí, đã nhận được đến 2 giái Hồ Chí Minh, một hiện tượng hiếm có tại VN.
Thực tế, dưới trướng một người như ông Đinh La Thăng, ông Thực khó mà không làm theo những quyết định của ông Thăng.
Vậy xét công và tội, VKS đề nghị 12-13 năm tù với ông Phùng Đình Thực là quá nặng, chưa công minh, chưa thấu tình đạt lý, chưa thể hiện bản chất nhân đạo của nhà nước XHCN. Không thể hất hết công lao của người ta đi khi người ta vi phạm, không thể coi hai giải HCM, giải thưởng cao nhất trong hệ thống khen thưởng của VN, là giấy lộn! Công tố viên cần xem lại sự kết tội tránh để oan sai như những vụ án chấn động dư luận thời gian qua, để lại vết nhơ khó gột rửa trong ngành tư pháp. Các cá nhân và cơ quan có trọng trách giám sát ngành tư pháp cũng cần phải có trách nhiệm, đừng để pháp luật VN từ cực lỏng lẻo quá chạy sang cực nghiêm khắc quá. Nếu cấp dưới sai phạm cấp trên phạm tội theo hết thì cán bộ cả nước VN sai hết, kể cả TBT Nguyễn Phú Trọng!
***
Còn ông Đinh La Thăng tự ông ta cũng biết quá sai nhưng HĐXX cũng cần quan tâm đến mong muốn của ông, cần đánh giá công tâm khách quan những kết quả, nỗ lực đạt được của PVN dưới thời ông ấy lãnh đạo. Trong bối cảnh khó khăn, PVN đã trở thành tập đoàn kinh tế hàng đầu đất nước, tăng trưởng từ 3-7 lần, nộp ngân sách đến 30%, đồng thời tham gia bảo vệ chủ quyền biển đảo, đóng góp vai trò quan trọng khi đóng góp điều tiết kinh tế. Ông Đinh La Thăng dẫn lời của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng khi nói về việc xử lý cán bộ sai phạm: "Mỗi việc đều có bối cảnh và nguyên nhân của nó. Do đó phải xem xét, đánh giá một cách toàn diện, có cách nhìn hướng về tương lai để xử lý. Xử lý cán bộ không phải dập cho người ta không ngóc lên được mà xử lý để cho họ khắc phục sửa chữa, để tiến bộ, trưởng thành và quan trọng để cho họ thấy sai".
16-1-2018

ĐÔNG LA

Thứ Hai, 15 tháng 1, 2018

TIẾP TIN CỰC VUI ĐỐI VỚI ĐẤT NƯỚC HUYỀN THOẠI ĐANG BIẾN THÀNH SỰ THẬT!

ĐÔNG LA
TIẾP TIN CỰC VUI ĐỐI VỚI ĐẤT NƯỚC
HUYỀN THOẠI 
ĐANG BIẾN THÀNH SỰ THẬT!


Chỗ cô Hoà mới có chuyện đại vui, cô tổ chức một cái lễ nhỏ nhưng trang trọng kéo cờ tổ quốc rồi sau đó vui vẻ đánh chén. Thật tiếc, nếu nghe ông “Rooney Phạm” rủ thì tôi cũng có mặt rồi. Tôi thấy sát bên cô là ông ấy và thấy có ông bạn TSBS Lương Chí Thành… và cả những người ở bên cô vừa vượt qua được một cuộc thi rất khó về đạo làm người.
Theo ông “Rooney Phạm” cho tôi biết cô Hoà chuẩn bị làm một việc lợi ích cho dân cho nước sẽ “ngàn năm ghi dấu”, nên niềm vui không chỉ là thượng cờ Tổ quốc mà còn… hơn thế nữa.
Đêm qua Cô Vũ Thị Hoà lại mới có bài viết và ông “Rooney Phạm” lại “Chia sẻ cùng Cô”. Đoạn chia sẻ nói cả chuyện “nhà”, chuyện “nước”, tôi chỉ đăng lại đoạn tin vui về chuyện “nước” mà thôi: 
Hôm nay Cô tâm trạng, chắc ngày mai sẽ có nhiều tin vui !
Cô nhắc đến những nỗi oan, uẩn khúc, những nỗi buồn sâu thẳm trong tâm mà người đời quanh Cô mang lại…
Cô đã sống rất đầu và cuối, cô cảm ơn bao nhiêu những người đã cùng Cô gắn kết tinh thần, thành sức mạnh vượt qua giông tố, chứng tỏ “ Tâm Đức Tài” đoàn kết sẽ vượt qua mọi thử thách và giờ đây Trời đã hừng sáng, ra tay giúp đời giải quyết mọi khó khăn. Quyết chung tay xây nước Việt thành con hổ mới, xứng danh tầm thế giới top 30. Cô ơi ! Trong tháng 1 này Cô cho phát lộ nhé, Lãnh đạo nước nhà đã đang bàn tính, chờ đón chuyện như “Mơ” và sẵn sàng giao người kết hợp để tập trung đưa nước nhà vượt khó, để Lạc Hồng sớm tới thành công. Cám ơn Cô, một con người đặc biệt, tâm đức vẹn toàn và hết lòng vì dân vì nước. Xin thưa với Cô, Chi bộ Đảng ở nơi Cô có thể thành lập được đó, có tổ chức Đảng trong Công ty Cô đường lỗi sẽ rõ hơn và mọi việc làm được ánh dương dẫn lỗi, chẳng ai còn dám dị nghị với Cô.
Gửi cô đôi điều để nhớ mãi những ngày đã qua. Chúc cô sức khoẻ, vượt lên những cát bụi trần, sớm phát tâm để cứu giúp dân sinh. Hẹn một ngày không xa nữa anh em mình cùng nhau khoác áo lính, lại đào hầm thông khí tạo tương lai và cuộc sống của Cô như trên tảng đá ở Mây Tầu ngày đó Cô nhé !!!
15-1-2018
ĐÔNG LA 

Thứ Sáu, 12 tháng 1, 2018

BÀI HỌC ĐINH LA THĂNG

ĐÔNG LA
BÀI HỌC ĐINH LA THĂNG
Khi ông Đinh La Thăng mới lên chức Bộ trưởng Bộ GTVT, trên VietNam.Net, 07/11/2011, có bài “Tôi không lạ gì anh Đinh La Thăng". Đó là lời của ông Vũ Mão, nguyên Chủ nhiệm Văn phòng Quốc hội. Ông Vũ Mão cũng từng làm Bí thư thứ nhất TW Đoàn nên rất hiểu tính cách của tân Bộ trưởng Thăng, một người đã đi lên từ công tác Đoàn.
Ông Đinh La Thăng nhận chức đúng vào lúc nhiều bài toán giao thông rất nóng, đã có ngay những hành động như “trảm tướng”, “vi hành” bằng xe buýt, cấm cán bộ lãnh đạo của Bộ GTVT chơi golf... Khi được hỏi, ông Vũ Mão đã trả lời: 
“Đất nước chúng ta cần phải có những con người như thế”; “Tôi cho rằng, những gì có được ở Đinh La Thăng ngày hôm nay là cả một quá trình tích lũy, rèn luyện nhiều năm – quan trọng là ở chỗ đó và cũng phải thấy đây là kết quả của cả một quá trình đào tạo cán bộ lâu dài của Đảng, Nhà nước và Đoàn thể của chúng ta”; “Tôi nhớ lại quãng thời gian đầu những năm 80 của thế kỷ XX, Đoàn Thanh niên đã nhận lấy trách nhiệm tham gia vào Công trường xây dựng Nhà máy thủy điện Hòa Bình trên Sông Đà … Từ một cán bộ trẻ tuổi, sau gần 10 năm, anh Thăng đã trở thành một cán bộ giỏi về chuyên môn và tích cực tham gia vào công tác Đoàn, rồi trở thành Bí thư Đoàn thanh niên Tổng Công ty Xây dựng Sông Đà – một Thủ lĩnh Thanh niên tiêu biểu trong cả nước. Tính quyết đoán của Đinh La Thăng ngày hôm nay được hình thành từ ngày ấy”; “Có thể nói, tôi không lạ gì anh Thăng hay những ai biết tới anh ấy từ gần 30 năm về trước thì sẽ thấy được ở Bộ trưởng giao thông sự thông minh, trẻ trung, nhạy cảm, vui tính, đôi khi hài hước và đồng thời trong công việc thì mạnh mẽ và quyết đoán”.
Chưa dừng lại chức Bộ trưởng Bộ giao thông, Đinh La Thăng còn lên Bộ Chính trị, làm Bí thư TP HCM. Với sự đánh giá của ông Vũ Mão ở trên, tôi không phải thanh tra Chính phủ, không thể biết chuyện ở PVN nên từng nghĩ Đinh La Thăng là hình mẫu của một Tổng Bí thư tương lai.
***
Nhưng rồi thật đau lòng thấy hình ảnh một người từng đến đâu cũng tiền hô hậu ủng nay tay bị còng, cúi đầu, mặt u tối. Leo cao thì ngã đau, Đinh La Thăng là phạm nhân ở vị trí cao nhất nên chính là người đau nhất, là người nên tôi cũng thấy được nỗi đau ấy. Nhưng quân pháp bất vị thân, một đất nước không có luật pháp thì tai hoạ sẽ giáng xuống đầu muôn dân.
Trên những trang chống phá Việt Nam cho việc bắt Đinh La Thăng là do thanh trừng phe cánh, trả thù nhau. Nhưng thực tế chẳng có Đảng nào lại muốn bắt tù đồng chí của mình bởi việc đó cũng chứng tỏ đảng mình có sai trái yếu kém, cũng như chẳng có ai mong mình bị bệnh để trị bệnh vậy.
Thực tế, là lãnh đạo PVN từ 2005 đến 2011, ông Đinh La Thăng phải chịu trách nhiệm về những sai phạm của PVN, đã để nhiều khoản đầu tư của Tập đoàn bị tổn thất, khó thu hồi với tổng số tiền rất lớn.
Cụ thể:
-Ông Thăng từng ký ban hành Nghị quyết số 233 dẫn đến việc chỉ định nhiều gói thầu trái pháp luật.
-Ông Thăng đã vi phạm khi ký việc góp vốn tại OceanBank gây thiệt hại rất nghiêm trọng cho PVN.
-Ông Đinh La Thăng cũng phải chịu trách nhiệm trong việc đầu tư phân tán, dàn trải, thiếu kiểm tra dẫn đến tình trạng một số dự án phải dừng, giãn, hoãn tiến độ, thua lỗ kéo dài, gây thất thoát, lãng phí, mất vốn đầu tư, gây hậu quả rất nghiêm trọng (ví dụ như Dự án Nhà máy sản xuất xơ sợi Polyester Đình Vũ và các dự án nhiên liệu sinh học), v.v…
***
Vì đâu nên nỗi? Một người có nhiều đức tính tốt, có học, có bằng cấp cao, được tín nhiệm, sao giờ phải đau đớn như vậy?
Theo tôi Đinh La Thăng là nạn nhân của chính mình đồng thời là nạn nhân của những yếu kém của xã hội VN nói chung mà tiện nhất người ta gọi là “lỗi hệ thống”. Đó là công tác cán bộ, cái tình trạng rất nhiều người ghế nào cũng ngồi được, việc nào cũng lãnh đạo được, nhưng cụ thể làm được những thành quả gì có ích cho dân, cho nước thì không cần biết. Có thời kỳ dài có hậu hoạ chỉ người làm trực tiếp chịu còn lãnh đạo vô can. Trình độ con người VN còn yếu kém ở tính chung chung, chuộng hình thức, chuộng số lượng, thích nổ (hô khẩu hiệu) mà Đinh La Thăng có thể là điển hình của mẫu người đó.  Khốn nạn cho Thăng ở chỗ đã đến lúc xã hội buộc phải chỉnh đốn nếu không sẽ loạn. Từng phúc rất lớn cho Thăng khi được rơi vào hũ gạo lớn nhất của đất nước nhưng rồi lòng tham đã biến phúc đó thành hoạ. PVN là đơn vị kinh tế, là làm ra sản phẩm, liên quan đến đầu vào, đầu ra, đến lỗ hay lãi, nó cần khoa học công nghệ để làm ra sản phẩm, cần trình độ kinh doanh để buôn bán có lãi. Thực chất Đinh La Thăng có tính thủ lĩnh, nổ, phong cách công trường, hoàn toàn không phù hợp làm lãnh đạo một đơn vị kinh tế như PVN. Nhưng làm sao người ta có thể từ chối khi rơi vào một hũ gạo như vậy? Một cám dỗ quá lớn mà Đinh La Thăng không thể vượt qua.
 Vì vậy từ “nhân” quá ngọt lành nhưng Đinh La Thăng lại gặt được “quả” quá cay đắng! Thương thay!!!
12-1-2018
ĐÔNG LA

Thứ Năm, 11 tháng 1, 2018

BÀI VIẾT GỞI CÁC VỊ LÃNH ĐẠO VỀ VIỆC CÔ VŨ THỊ HOÀ LẠI BỊ CÔNG AN ĐỊA PHƯƠNG QUẤY NHIỄU

ĐÔNG LA
BÀI VIẾT GỞI CÁC VỊ LÃNH ĐẠO
VỀ VIỆC CÔ VŨ THỊ HOÀ LẠI BỊ
CÔNG AN ĐỊA PHƯƠNG QUẤY NHIỄU

Cô Vũ THỊ HOÀ lại mới có bài viết, tôi xin trích:
“Tôi được phê duyệt cấp giấy phép thành lập một công ty Dược Liệu… nhưng thực sự thì từ lúc thành lập đến nay, chưa được sự giúp đỡ nào từ các cấp chính quyền. Trong suốt thời gian qua, lúc nào Công An thị xã Phúc Yên cũng về kiểm tra nọ, rồi đoàn kiểm tra kia… v.v… Về phía chúng tôi cũng muốn phối hợp để làm tốt các thủ tục thì lại bị từ chối, gây khó dễ, không làm. Còn có nhiều đêm Công an thị xã Phúc Yên, kéo nhau hàng chục người vào kiểm tra soi xét, lên đồi ra suối như truy lùng tội phạm, chắc họ nghĩ rằng, công ty này, chuyên đánh giết nhau, cờ bạc, gái mại dâm hả, nên họ mới làm vậy? 
Tôi nghĩ rằng đây là một hành xử không đẹp mắt, làm mất và xấu đi hình ảnh của người Công An thị xã Phúc Yên, tỉnh Vĩnh Phúc, thiếu văn hóa… Thật buồn, ngay sáng nay (10/01/2018), khi tôi đang có công việc ở Hà Nội… lại có đoàn kiểm tra, công an thị xã Phúc Yên đến, không biết kiểm tra cái gì, không có giấy tờ nào cụ thể, chúng tôi cũng không cho vào, đòi vào, chúng tôi quyết không cho vào, lúc nào cũng đàn đàn, lũ lũ, đòi kiểm tra công ty, vừa làm ảnh hưởng đến tư tưởng người công nhân lao động, không những ban ngày còn ảnh hưởng cả giấc ngủ ban đêm… Đừng có cái kiểu ăn cơm của dân, mặc trang phục công an, ta muốn làm gì thì làm.
Con người sinh ra có hai cái tai để nghe, có mắt để nhìn, cái miệng để nói, thì phải nghe cho đúng, mắt nhìn cho kỹ, miệng nói chính xác, chứ không phải nghe tin đồn nhảm, lào phào bên ngoài, rồi dựa vào đó mà đưa tin lên bài cho tôi thế nọ, cho là tôi thế kia( đó là tự các người chuốc tội vào người thôi)
…Làm đúng thì dân yêu, không đúng thì dân buồn
Còn công ty nào cũng vậy, nếu gặp phải như công ty tôi thì buồn là chắc, vì rất muốn sự giúp đỡ của chính quyền mà chính quyền cứ làm lơ, thì người giúp dân là ai
?”.
Trong lá thư tôi viết cho Rooney Phạm mới đây có đoạn:
“Nhưng Thật kinh tởm trước cái tin bạn viết:
“…một góc dư luận đã được một số kẻ xấu đặt hàng để dựng lên... tập trung lại quyết làm cho to chuyện để hãm hại “ Cô” (Vũ Thị Hoà)”. 
Ở trong này tôi cũng được một người gọi điện cho biết người ở Vĩnh Phúc (Công An ở Vĩnh Phúc) đã vào gặp anh ấy, một nhân chứng quan trọng, mong tìm được những chứng cớ hại cô, nhưng anh ấy đã làm họ thất vọng vì chỉ nói sự thật! 
Không ngờ bọn ác lại quyết tâm và kiên trì tìm cách hại người đến vậy! Chua chát ở chỗ họ được lĩnh lương để làm chuyện đó, mà lương đó lại là tiền thuế của dân, trong đó có tiền thuế của công ty cô Hoà!”
Thật tiếc, trong khi lực lượng công an của cả nước ngày đêm giữ gìn an ninh cho đất nước, có chiến sĩ hy sinh ngay trong thời bình này, vậy mà vẫn còn tình trạng “con sâu làm rầu nồi canh” như thế.
Khi cô Hoà về định cư tại Vĩnh Phúc, đài báo ở Vĩnh Phúc đã đưa lại những tin vu khống cô của QK7, VTV, tôi đã nói với cô là đưa toàn bộ hồ sơ cô kiện VTV, QK7 cho công an Vĩnh Phúc và những nơi liên quan để họ biết sự thật. Như vậy, nếu Công an Vĩnh Phúc hiểu vấn đề thì sẽ thấy nếu cô Hoà phạm pháp thật thì với sự tố cáo của QK7 và VTV, cô Hoà đã bị xét xử rồi, không đến lượt Công an Vĩnh Phúc phải điều tra. Lẽ ra Công an Vĩnh phúc phải bảo vệ dân oan, bảo vệ công dân của tỉnh mình, giúp cô Hoà thực hiện việc khiếu nại, tố cáo sự vu khống của VTV và QK7.
Còn tôi với tư cách là một nhà văn, nhà phê bình lý luận, với lương tâm của người cầm bút, rất hiểu “vụ cô Hoà” nên tôi  đã lên tiếng nhiều lần trên trang blog của tôi.
Trang blog của tôi viết nhiều về chính trị, mong góp phần nhỏ bé bảo vệ sự ổn định và phát triển của đất nước nên rất nhiều độc giả là cán bộ cao cấp, trí thức cao cấp trong lĩnh vực chính trị tư tưởng, các sĩ quan cao cấp thuộc quân đội và công an vào đọc. Họ viết thư, gọi điện cảm ơn tôi. Thậm chí tôi còn được một Uỷ viên Trung ương Đảng chủ trì bữa tiệc nhỏ gặp tôi để cảm ơn, trao đổi và khuyến khích tôi viết; một dịp tết ông Đào Duy Quát còn đại diện một cơ quan phê bình lý luận của Đảng đến nhà tôi chúc tết.
Với vị trí và uy tín đó tôi đã viết một số thư ngỏ về trường hợp cô Vũ Thị Hoà gởi đích danh TBT Nguyễn Phú Trọng, Đại tướng Trần Đại Quang (hồi làm BT Công an), PTT Vũ Đức Đam, và gần đây nhất là TT Nguyễn Xuân Phúc. Tôi rất hiểu và sẽ chịu trách nhiệm trước pháp luật về những điều tôi viết chứ không phải viết bừa. Vậy mà đến nay công an ở Vĩnh Phúc vẫn hành dân như vậy.
Quyền lực là nhất thời, đức, trí mới là quan trọng. Các vị rồi ai cũng phải hưu hết, rồi cũng trần như nhộng, như dân hết, nếu các vị có đức, có trí sẽ dùng quyền của mình hành động vì dân, tiếng thơm sẽ là muôn thuở. Còn như ông Phùng Quang Thanh khi đương chức Bộ trưởng BQP, quyền thế nghiêng trời, ông đã bất chấp sự thật, phủ nhận những hài cốt liệt sĩ tìm được, giờ thử hỏi số phận cha con ông ấy như thế nào? Trên cả ông Thanh là ông Nguyễn Tấn Dũng, thực hư thế nào mà thằng San “hô” Huy Đức nó chửi quá? Nếu nó chửi sai phải bắt nó đi tù chứ!
***
Đặc biệt, theo Rooney Phạm, “mật” danh của một người có trọng trách với đất nước, mới viết:
“Còn những việc cô làm giúp tôi và nhà nước là có thật, vì công việc là bí mật, nên không dễ gì mà chia sẻ với mọi người. Tôi tin, chỉ vài ba hôm nữa, sau khi tôi bàn giao những bí mật này cho nhà nước thì mọi thứ về Cô sẽ được sáng tỏ, Cô sẽ được minh oan và mọi cản trờ từ chính quyền địa phương, công an Phúc Yên không còn nữa. Cô là người có khă năng siêu phàm, những công hiến của Cô sẽ được đánh giá, ghi nhận. Công ty của Cô và những mong muốn của cỗ sẽ đạt được như mong đợi”.
Tôi rất tán thành việc “bí mật” quốc gia cần phải bí mật nhưng danh dự của cô Vũ Thị Hoà và gia đình cô trước dư luận cũng rất quan trọng, danh dự của tôi là người ra mặt bảo vệ cô Hoà cũng quan trọng, danh dự của những người đã lên tiếng, tin theo cô Hoà cũng rất quan trọng, vì vậy rất mong các vị lãnh đạo vừa giữ được trọng trách với nước nhưng cũng phải bảo vệ được danh dự cho dân, không thể để một người có đại công như cô Hoà, một người có khả năng đặc biệt chưa từng có trong lịch sử như cô Hoà, lại bị công an địa phương quấy nhiễu, bị truyền thông của nhà nước tuỳ tiện vu khống, phỉ báng!
11-1-2018
        ĐÔNG LA