Thứ Ba, ngày 28 tháng 7 năm 2015

NHẬN DẠNG SỰ THẬT CÒN LÀ KHÓ?

ĐÔNG LA
NHẬN DẠNG SỰ THẬT CÒN LÀ KHÓ?

Tôi vốn được đào tạo về khoa học tự nhiên, lại là trường Tổng
Hợp, tức trường khoa học cơ bản chứ không phải khoa học ứng dụng, chuyên ngành kỹ thuật, nghĩa là nặng về lý thuyết, lý lẽ. Vào đời làm công việc nghiên cứu cũng là việc đi tìm sự thật từ lý thuyết khoa học; rồi khi xin nghỉ công chức, tôi sinh sống, nuôi vợ con bằng chính việc biến những những kết quả nghiên cứu thành sản phẩm của đời sống; nghĩa là làm ra hàng thật chứ không phải lý thuyết hươu vượn. Nói vậy không phải khoe khoang mà tôi muốn nói với quý vị rằng, cuộc đời tôi như thế nên tôi phải tôn trọng sự thật, nói thật, bởi tôi mà nói phét thì chỉ có cám ăn mà thôi!
Công việc kiếm tiền đầu tiên của tôi không phải do tôi chủ động mà cũng do số mệnh xếp đặt cả. Sau khi tôi được giải về sáng tạo KHKT, lên cả ti vi, báo chí, nên một chủ doanh nghiệp trước đó tôi hoàn toàn không biết, tên là Quý, đồng thời là TS Sinh học, làm tại Viện KHVN (nay là Hàn Lâm), có “sếp” chính là ông Ngô Kế Sương, cha Nghệ sĩ Hồng Vân, đã nhờ tôi chế ra một sản phẩm. Không ngờ sản phẩm này bán bán chạy đến mức có người đàn bà vì mua hàng không được đã khóc, bà ta đã quyết gặp tôi. Sau bả kể tôi mới biết: “Chú biết hông? Tôi đã mất hai chỉ cho thằng xe ôm bám theo chú để tìm nhà chú mà lạc mất, chớ hồi đó mà tôi gặp chú là giầu rồi”. Bà này chỉ là dân buôn, không một mảnh kiến thức, nhưng rồi vẫn trở thành “trung gia” vì lập hẳn một doanh nghiệp; đầu tiên nhờ tôi rồi nhờ chính ông “sếp” của tôi làm cố vấn khi ổng về hưu (chính là ông Trần Lâm Ban, anh ruột ông GS Trần Lâm Biền hay nói trên ti vi về văn hóa). Bạn bè, đàn em tôi nay cũng đã có mấy đứa thành đại gia rồi. Còn tôi, nếu không nặng nợ với chữ nghĩa, say mê làm tiền, tôi cũng hoàn toàn có thể thành đại gia. Xin dẫn chứng một chút nếu không thiên hạ lại bảo tôi nói phét. Tôi làm chơi thôi nhưng tận từ năm 1998 tôi đã xây cái nhà “to tướng” dưới đây, tôi tự thiết kế, mới đi Nga về nên có chút ảnh hưởng, nó to gấp đôi căn nhà ông Đại tá hàng xóm nên ổng mới bảo: “Sao mày nhỏ tuổi mà làm nhà to thế!”:
(Bao giờ trở lại ngày xưa?)
Nhưng rồi phúc phận của tôi chỉ được sướng thôi chứ không được quá sướng. Tính tôi cũng lười và ham vui, nếu quá nhiều tiền tôi sẽ bỏ cái sứ mệnh viết lách của mình; hình như vậy nên ông Trời đã lấy lại của tôi khơ khớ và cho thằng con du học cũng tốn kém. Tôi đã bán căn nhà trên như bán đứa con của mình vì chính tôi đã sinh ra nó; rất lâu không sao bán được cứ như nó không chịu vậy. Rồi chỉ khi tôi quyết định mua miếng đất sau lưng nó làm nhà ở tiếp sau đó thì tự dưng bán được ngay, cứ như nó chấp nhận vì dù sao tôi còn ở kế bên nó. Đây chính là căn nhà hiện chỉ có “hai vợ chồng già” đang ở, cũng chính tay tôi thiết kế hao hao căn nhà trên:
 Lên ảnh trông cũng được nhưng không hiểu sao thực tế trông không được vậy.
***
Học khoa học, làm nghiên cứu, rồi sống bằng chính kết quả nghiên cứu, chính vậy với tôi nghĩ đúng, làm đúng, sự chính xác là quý giá nhất. Vì thế mà tôi rất ghét, rất dị ứng với những chuyện nói sai, nói điêu. Tất nhiên cũng cần phải biết phân biệt giữa “lời nói dối chân thật” với những bọn đểu, bọn ác. Nói dối chân thật là lời nói sai thực tình, vì trình độ người ta chỉ hiểu được thế, khả năng người ta chỉ đến thế; còn bọn đểu, bọn ác chính là những kẻ cố tình nói sai, cố tình xuyên tạc, bịa chuyện, kể cả vu khống người khác. Cũng vì thế mà tôi hay đi viết cái này đúng, cái này sai, và “uýnh” bọn nói điêu!
Như chuyện bà Dương Thu Hương từng phát biểu với giới học giả phương Tây là ngày giải phóng miền Nam bà ta khóc như cha chết vì thấy đội quân chiến thắng là đội quân man rợ. Tôi khẳng định rằng đây là lời nói láo bởi sau giải phóng, khi còn “phấn đấu”, bà ta đã viết cái truyện ngắn Loài hoa biến sắc cho cái phồn hoa của Sài Gòn chỉ là lớp váng dầu khúc xạ ánh sáng trên mặt nước ao tù mà thôi! Thùy Linh, Võ Thị Hảo gần đây là lớp nhà văn đàn em cũng bước theo bước chân đàn chị Dương Thu Hương như vậy.
Đó là nhà văn “nói láo” còn nhà báo “cầy cáo” thì sao? Đến nay, sau 3 năm tìm hiểu thêm về hiện tượng tâm linh, gặp và trực tiếp chứng kiến khả năng siêu phàm của cô Vũ Thị Hòa, càng biết sự thật thì tôi càng thấy “con nhà báo Thu Uyên” nó dốt, nó láo và nó độc ác đến nhường nào! Tìm mọi cách đổ tội cho người ta để trục lợi thì đúng là ác thật!
***
Chuyện nói điêu liên quan đến chính trị xã hội thì có thời nổi nhất là chuyện thiên hạ từng “tặng” lâu đài của bà Bhutto cho TT Nguyễn Tấn Dũng:
Ngẫm lại thấy cái số tôi thật kỳ lạ, cứ như có sứ mệnh phải loan báo và bảo vệ sự thật, từ lĩnh vực văn chương cho đến những hiện tượng của thế giới tâm linh nói trên. Còn lĩnh vực chính trị xã hội cũng như vậy. Không hiểu sao tự dưng tôi lại là nhân chứng để chứng tỏ có những tin “đểu” đúng là “đểu” thật.
Thứ nhất có thời “lề trái” cho công an bắt, khống chế cha mẹ “nhà dân chủ” Đỗ Nam Hải để họ buộc Đỗ Nam Hải không hoạt động nữa. Nhưng như tôi từng khoe có thời tôi rất thân với một cô “TS Sử học”, chính là em gái Đỗ Nam Hải. Cô bạn cho tôi biết, vì công an rất quý bố mẹ cô ấy, mà ông anh thì đủ “tiêu chuẩn nhập kho” rồi, nên họ mới báo cho gia đình biết nếu khuyên can được Hải thì họ sẽ không bắt nữa.
Cái tin “đểu” thứ hai là cho Chủ tịch Trương Tấn Sang từng học luật tại trường “Nhân Văn”, thi cử coi cop bị giám thị là một cô giáo bắt. “Tay chân” của ổng mới báo: “Cô không biết ông Sang là ai sao? Cho qua đi!”. Bà giám thị dõng dạc: “Tôi không biết sang hèn gì hết, coi cop là tôi bắt!”. Sau đó ông Trương Tấn Sang đã cho người thủ tiêu luôn cô giáo! Thật ghê gớm với bọn bịa chuyện vì sự thật hoàn toàn không phải vậy. Chính cái hôm ở trường “Nhân Văn” có chuyện ông quan coi cóp bị giám thị bắt thì tôi cũng có mặt vì tôi rất hay đến trường chơi với ông anh đồng hương Nguyễn Ngọc Thu ở đó. Mấy ông thầy coi thi xong ra bô lô ba loa kể chuyện vui và đúng là có kể cái câu chuyện đặc biệt đó. Nhưng nhân vật không phải là ông Trương Tấn Sang mà chính là một ông Phó Giám đốc Sở!
Chuyện thứ ba là chuyện còn nóng, đó là cái tin cho ông Nguyễn Bá Thanh đã bị đầu độc phóng xạ chết. Trước hết, với tôi thì chuyện chính trị cái gì cũng có thể, với nước ngoài đã có thì VN cũng có thể có. Quan chức có gan ăn cắp thì cũng có thể có gan giết nhau. Nhưng chuyện ông Nguyễn Bá Thanh tôi hoàn toàn không quan tâm đơn giản là vì tôi không biết gì. Còn suy diễn tùy tiện là điều tôi tự cấm kị. Nhưng rồi lại hoàn toàn tình cờ, tôi lại biết sự thật về ông Nguyễn Bá Thanh. Như nói ở trên, y như là có một sự xếp đặt vô hình nào đó để tôi biết rồi phải có sứ mệnh viết ra sự thật. Cách đây ít ngày tôi có giấy mời đi họp cựu chiến binh khu phố, tôi đến nhà ông chi hội trưởng chơi. Biết tôi là nhà văn hay “uýnh” bọn xạo, ông ấy nói: “Người ta đồn ông Bá Thanh bị đầu độc phóng xạ chết là không phải anh ạ. Anh biết ông Khoa ở chi hội mình đấy. Ông ấy có anh con là TS BS giỏi lắm làm việc chính tại cái bệnh viện bên Mỹ mà ông Bá Thanh điều trị. Nó đâu biết ông Thanh là ai đâu nên chỉ nói với bố là chỗ con có ông ở VN mới sang chữa bệnh tên là Thanh. Bố nó mới nói về ông Thanh và cho nó biết những tin đồn thì nó bảo không phải đâu, ông Thanh có bị nhiễm xạ một ít là do điều trị trước đó chứ không phải do bị đầu độc đâu”!
***
Những tin đểu không kiểm chứng được sẽ có tác dụng gây rối nhất định, nhưng các cụ đã dạy “Một sự bất tín vạn sự bất tin”, không hiểu sao lại có không ít kẻ cố tình bất tín.
Vụ Đại tướng Phùng Quang Thanh, với việc ông đã có mặt tại sự kiện nhân Ngày Thương binh Liệt sỹ Việt Nam và Chương trình giao lưu nghệ thuật “Khát vọng đoàn tụ”, được truyền hình trực tiếp tối 27/7, nhìn hình ảnh ông quả rất sống động, hầu như đã xua tan cái tin mà hãng thông tấn Deutsche Presse-Agentur (DPA) đã đưa ông qua đời hôm 19/7 tại một bệnh viện tại Paris.
Dù vậy, bản thân tôi đến tận hôm nay vẫn chưa hết băn khoăn. Tại sao từ Mỹ, Pháp, Đức người ta lại kỳ công chế tạo tin tức logic và sống động đến thế? Chuyện một ông Đại tướng Bộ trưởng chết đâu phải là một tin vặt, tại sao họ lại tạo dựng một chuyện biết trước sự thật sẽ chứng tỏ là họ “đưa tin đểu”? Chính họ sẽ bị mất mặt chứ ông Thanh sao có thể vì tin họ đưa mà mất được? Hình ảnh chế độ cũng không vì thế mà xấu đi. Bịa chuyện nói xấu để rồi thực tế bác bỏ, nói xấu lại thành ra tạo điều kiện cho người ta chứng tỏ là tốt sao? Hay phải chăng đó chính là cách “tuyên truyền ngược” của “cộng sản”? Vì vậy nhận dạng sự thật đằng sau vụ đưa tin “đểu” về ĐT Phùng Quang Thanh bị ám sát chết vẫn là khó.
Tóm lại “chuyện Tướng Thanh” là chuyện kỳ lạ nhất từ trước đến nay, mà đến tận hôm nay, chuyện về tướng Thanh vẫn chưa kết thúc; từ chuyện đưa tin chết không thành, BBC đã chuyển sang đưa tin Tướng Thanh bị quản thúc?
28-7-2015
ĐÔNG LA



Thứ Hai, ngày 27 tháng 7 năm 2015

CHẾ TẠO SỰ THẬT?

ĐÔNG LA
CHẾ TẠO SỰ THẬT?
       Xem tấm ảnh dưới đây có ai không tin là hình ĐT Phùng Quang Thanh bị nạn:

       Nhưng rồi, trên mạng có bài Ông Hạnh Dương tung ảnh giả đám ma & Phùng Quang Thanh tại bệnh viện Pháp, chỉ ra cái ảnh trên được chế tác từ cái ảnh trong bài dưới đây:

          Với người không biết photoshop sẽ khó hiểu, nhưng bản thân “nhà văn Đông La” dù không tốn một xu học vi tính cũng có khả năng “chế tác sự thật” được như vậy.
           Xin dẫn chứng một chuyện vui. Trước đây, từ những ảnh rời, tôi tạo ra một tấm ảnh gia đình vợ tôi gồm ông bà nội, ba và các cô chú cho bả tưởng nhớ:

         Cho cô em bên Mỹ 1 tấm, nó bảo ảnh bà 6 xấu quá chọn cái khác. Tôi nghĩ muốn đẹp chỉ có chọn hình hồi trẻ hơn thôi. Thế là từ tấm hình nhà tôi chụp với hai bà cô 3 và 6:

       Tôi chế thành như thế này:

         Vợ tôi bảo được đấy, nhưng tôi thấy vẫn chưa ổn vì mặt bà 6 vẹo đi. Tôi hỏi vợ tôi còn tấm hình nào của bà 6 trẻ hơn không? Bả đưa tôi tấm hình này, nhưng áo lại tối quá và thấy mặt có cái nốt ruồi:


            Tôi lại trổ tài biến hóa thế này:

         Thế là thành công tốt đẹp!
       Dẫn chứng như vậy để thấy chế tác hình ảnh ngày nay quá dễ, có điều chế tác sự thật thì không dễ như thế. Vậy tại sao cái ông Hạnh Dương nào đó mất công lừa độc giả làm gì? Đưa tin loại này chính là loại đưa tin đểu. Dù có là tin chính xác cũng vẫn là đểu bởi thái độ người đưa tin, những người luôn khoái chí mỗi khi xã hội có chuyện xấu, chúng chỉ muốn cái đất nước VN ta khốn khổ khốn nạn thôi!
 Nhưng e ngại ở chỗ là truyền thông “đểu” đã vậy, chuyện đưa tin của truyền thông chính thống cũng lắm xì xào. Đến nay Hãng thông tấn lớn của Đức DPA đã chính thức thừa nhận “nhầm lẫn” và xin lỗi khi đưa tin Đại tướng Phùng Quang Thanh qua đời ở Paris. Quan chức văn phòng Bộ Quốc phòng cũng cho biết Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng đã điện đàm rồi đến gặp trực tiếp trò chuyện với ĐT Phùng Quang Thanh; Chủ tịch nước Trương Tấn Sang, Phó Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc… cũng đến thăm. Nhưng “thế lực thù địch” vẫn quyết không chịu tin vì “chúng nó” trọng chứng hơn trọng cung.
              Ngay tấm hình duy nhất của truyền thông chính thống do phóng viên báo Tuổi trẻ đưa tin ĐT Phùng Quang Thanh về nước cũng có nhiều tranh cãi:

Đất nước còn khổ nếu lòng người còn ly tán thế này. Cứ tìm mọi cách để “tao tốt, mày xấu”, cố tô hồng hoặc bôi đen đều dẫn đất nước đến vực thẳm. Cái cần biết nhất là sự thật. Đối với một đất nước cũng vậy, từ thực trạng đất nước, cái xấu thì bỏ, cái sai thì sửa, cái tốt thì phát huy, đất nước sẽ ổn định và phát triển. Đơn giản vậy thôi nhưng làm được lại không dễ!
27-7-2015

ĐÔNG LA

Thứ Bảy, ngày 25 tháng 7 năm 2015

CUỘC CHIẾN TRUYỀN THÔNG?

ĐÔNG LA
CUỘC CHIẾN TRUYỀN THÔNG?

Tôi viết đến chữ này là 6:26 phút sáng  25-7-2015. Theo Tuổi Trẻ về chuyến bay “cứu thương” chở ông Phùng Quag Thanh về nước:
“Đây là chuyến bay thường lệ chở khách từ Paris bay thẳng về VN. Chuyến bay mang số hiệu VN18. Chuyến bay được thực hiện bằng máy bay Boeing B777 xuất phát từ Sân bay quốc tế Charles De Gaulle (Paris) lúc 14g giờ địa phương, dự kiến hạ cánh xuống Sân bay quốc tế Nội Bài (Hà Nội) lúc 6g25 sáng 25-7”.
Vậy, ông Thanh đã đến Nội Bài 1 phút!
Có điều thấy truyền thông “Vịt” của dân Việt ta trên khắp thế giới lạ lùng quá. Có người đã đến tận bệnh viện hỏi thì được cho biết ông Thanh đã về nước 10-7, nếu sự thật đúng như tin trên thì truyền thông chính thống đã thắng “Vịt” 1-0! Có điều hồi ông Nguyễn Bá Thanh, theo truyền thông chính thống “Tau có chi mô” nhưng rồi ông lại “có chi”, nên “Vịt” cũng đã từng thắng chính thống 1-0!
Còn ông Phùng Quang Thanh, nếu đúng như tin đã đưa, thật mừng cho ông và gia đình ông. Nhưng cuộc đời đúng vẫn là vô thường, mới hôm nào ông đi Trung Quốc, Mỹ, Pháp, bây giờ lại trở về trên chiếc máy bay cứu thương. Bằng tuổi ông, nhạc sĩ An Thuyên không mổ cũng chết nên sắp tới những người chăm sóc ông vẫn phải cẩn thận.
Đúng là khi gặp họa mới thấy bình yên là quý giá nhất nhưng bình thường có mấy ai chịu ngồi yên?
7giờ sáng, 25-7-2015
ĐÔNG LA

Thứ Ba, ngày 21 tháng 7 năm 2015

MINH TRIẾT DU CÔN

ĐÔNG LA
MINH TRIẾT DU CÔN

(Ảnh Đông La mới nhất, mới “tự sướng” khi ở sân bay
tiễn anh vợ đi Mỹ chơi)
Tôi không biết Nguyễn Khắc Mai là ai, chỉ loáng thoáng thấy cái tên này gắn với cái trung tâm “minh triết” gì đó. Tôi vốn dị ứng với những từ ngữ quá kêu, bởi nếu VN ta có những nhà minh triết, những “người hiền”, những bậc cao minh thì chúng ta đâu còn là một nước kém phát triển. Đến cụ Cao Xuân Huy, thầy của các GS ngành KHXH đầu tiên, từng được Nguyễn Huệ Chi ca ngợi là “người hiền”; Lê Đạt, nhà thơ lừng danh, cũng được Nguyên Ngọc ca ngợi là “người hiền”; nhưng tôi đọc còn thấy họ viết sai tùm lum thì Nguyễn Khắc Mai, so với hai tên tuổi kia thì đúng là “vô danh”, liệu có thể là một nhà minh triết được chăng? Nên tôi không tìm hiểu bởi nếu đã đọc Nguyễn Khắc Mai viết là chắc chắn “có chuyện”. Thôi cứ để cho những người thích làm dáng tri thức, khoe chữ, họ huyên thuyên cũng chả chết ai.
Nhưng thời gian qua tôi có viết hai bài về chuyến đi lịch sử của TBT Nguyễn Phú Trọng thăm Mỹ theo lời mời của Chính phủ Mỹ. Khi viết thì phải tìm hiểu những bài liên quan nên thấy “chình ình” cái bài “Lại có điều hầu chuyện với anh Trọng” của tác giả NGUYỄN KHẮC MAI, xưng là Nhà nghiên cứu Minh triết Việt, đang lan trên các trang có khuynh hướng chống phá nhà nước VN. Tìm hiểu chút nữa thì thấy Nguyễn Khắc Mai không chỉ có một bài đó mà còn có nhiều bài về minh triết khác nữa, không chỉ bàn về minh triết mà còn dùng minh triết bàn về chính trị. Bàn về chính trị đã khó, về minh triết chính trị nữa lại càng khó hơn, điều này đã khiến tôi tò mò tìm hiểu. Nhưng kết quả khiến tôi “ngã bổ chửng” bởi thấy minh triết của Nguyễn Khắc Mai là thứ minh triết du côn!
Vậy Nguyễn Khắc Mai là ai? Và minh triết là gì?
Lại Google thôi, thấy Nguyễn Khắc Mai là đương kim Giám đốc Trung tâm Minh Triết Việt Nam, một trung tâm ra đời năm 2008, thuộc Liên hiệp các hội KHKT, y như cái Quỹ văn hóa Phan Châu Trinh mà Nguyên Ngọc làm Chủ tịch HĐKH vậy, nhưng không biết có tréo ngoe là một quỹ trực thuộc TW nhưng lại được thành lập theo quyết định của UBND TP Hà Nội hay không? Còn hai chữ minh triết tưởng dễ hiểu nhưng không ngờ giới “tinh hoa” nước mình cũng lại hiểu lung tung đến vậy.
Theo một bài của TRẦN NGHĨA, PGS, nguyên Viện trưởng Viện Nghiên cứu Hán Nôm:
 - “Minh triết là biết sống khôn ngoan và hẳn hoi” (Hoàng Ngọc Hiến).
- “Minh triết là một trạng thái hợp lý của đời sống, diễn tả theo một cách khác thì nó nằm ở giữa chân lý và phi lý” (Trần Sáng).
-Minh triết là tính chất của tinh thần, tâm hồn và trí tuệ của dân tộc được trầm tích (Hà Văn Thùy).
Theo tôi các định nghĩa trên đều có vẻ đúng mà không đúng. Cũng như có nhiều người có vẻ tài mà không tài. Còn khái niệm minh triết thực ra là chỉ cấp độ cao nhất của nhận thức, của hiểu biết của chính con người. Theo nghĩa chung nhất của từ thì chữ “minh” ở đây là sáng suốt, chữ “triết” là hiểu biết, vậy “minh triết” là hiểu biết một cách sáng suốt. “Sáng suốt” ở đây có nghĩa cao hơn, toàn diện hơn cả tính “đúng đắn”, nghĩa là sự hiểu biết phải toàn diện, thấu suốt và tương hợp; nói theo ngôn ngữ triết học là hiểu một cách biện chứng. Vì vậy minh triết không phải là thái độ “biết sống” của Hoàng Ngọc Hiến, không phải là “trạng thái của đời sống”  theo Trần Sáng; còn với Hà Văn Thùy, minh triết đúng là “tính chất của tinh thần, tâm hồn và trí tuệ của dân tộc được trầm tích”, nhưng “tinh thần, tâm hồn và trí tuệ của dân tộc” còn “trầm tích” nhiều cái khác nữa.
Còn theo Nguyễn Khắc Mai, nhân vật của bài viết này: Minh triết chính là năng lực để sống”. Năng lực để sống là trí tuệ, tay nghề, là cần cù chịu khó, là có chí để vượt khó, để thích nghi hoàn cảnh chứ “năng lực” không phải là minh triết. Một người hiểu biết mà lười, mà không có chí thì cũng đói ăn thôi! Chỗ khác ông Nguyễn Khắc Mai cho minh triết là "vượt lên bản thân để mà hướng đến cái tốt đẹp". Câu này có thể là một lời khuyên có tính minh triết chứ không phải là minh triết.
Như vậy, Nguyễn Khắc Mai, một người chưa hiểu chính xác chữ minh triết, lại làm giám đốc một trung tâm minh triết, rồi bàn về minh triết e rằng sẽ có nhiều huyên thuyên!
***
Quả đúng vậy. Trên BBC, 9 tháng 2 2015,  Nguyễn Khắc Mai đã trả lời phỏng vấn BBC về vấn đề tối quan trọng “Đảng nên chọn Tổng bí thư kế tiếp thế nào?” Có vài độc giả từng góp ý với tôi không nên bàn về những ý kiến về các vị lãnh đạo Đảng và Nhà nước. Tôi bảo thời đại internet, thông tin lan truyền trên trời, các ông không che chắn được đâu, nhất là những trang như BBC. Tốt nhất là phải biết chúng có tồn tại, phải đối diện và tranh biện, phản bác. Biết có những dư luận xấu mà làm ngơ chẳng khác gì người ta bị trọng bệnh mà làm ngơ vậy, mà làm ngơ thì bệnh đâu có khỏi! Bài trả lời BBC của Nguyễn Khắc Mai nói trên chính là như vậy. Ông ta nói:
“"Đấy là cái hy vọng của chúng tôi và chúng tôi cũng đang mong muốn là xu hướng ấy nó sẽ xảy ra là làm sao chọn được một Tổng Bí thư mà có thể nói là không lú lẫn như anh Trọng (Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng) hiện nay”.
Tôi thật ngạc nhiên một ông già U90, từng là Vụ trưởng Vụ Nghiên Cứu, Ban Dân vận Trung ương, một ban của Đảng, lại nói về TBT Đảng của mình một cách “du côn” như vậy. Giờ còn làm giám đốc một trung tâm minh triết nữa, thì theo tôi, minh triết của Nguyễn Khắc Mai là một thứ “minh triết du côn”!
***
Với bọn vô văn hóa, chống đối, quấy rối thì không chỉ TBT, các vị lãnh đạo, mà cả các bậc thánh nhân, các lãnh tụ cũng đều bị chúng bêu xấu diễu cợt. Tôi cũng bị bọn “sâu bọ rắn rết” chửi bậy rất nhiều, lúc đầu cũng cay lắm, nhưng nghĩ đời tất phải có kẻ xấu người tốt, nếu mình tự tin là tốt thì bọn chửi mình tất phải xấu. Còn muốn bọn xấu cũng khen mình thì buộc phải làm điều xấu thôi. Cuối cùng tôi không chấp, coi những lời chửi bậy chỉ như “muỗi đốt inox”! Nhưng chuyện ông Nguyễn Khắc Mai nói về ông Nguyễn Phú Trọng không phải là chuyện cá nhân mà là chuyện chính trị, mà với chuyện chính trị thì cái gì cũng “không chấp” đất nước sẽ loạn!
Còn ông Nguyễn Phú Trọng, với tôi, cảm giác chung nhất về ông thấy giống một ông giáo hiền lành, nên tôi đã ngạc nhiên khi biết, theo Tướng Nguyễn Thanh Tuấn, có chuyện đối đáp giữa ông Nguyễn Phú Trọng với Hồ Cẩm Đào tuyệt hay. Khi ông Đào nói "Đường chữ U là sự nghiệp của Quốc dân đảng để lại, nếu xóa bỏ thì nhân dân TQ sẽ không chấp nhận sự lãnh đạo của ĐCSTQ". TBT Nguyễn Phú Trọng nói: "Các đồng chí nói vậy là chưa đúng, Quốc dân đảng để lại 11 khúc trong đường chữ U, thì các đồng chí đã xóa đi 2 khúc. Mặt khác, Quốc dân đảng để lại Đài Loan, nhưng các đồng chí đã không chấp nhận và muốn xóa bỏ sự độc lập của Đài Loan, nhưng nhân dân vẫn ủng hộ, như vậy, không phải vì lý do này mà nhân dân không ủng hộ ĐCSTQ". Khi ông Đào đề nghị VN ngưng hoạt động khảo sát tiềm năng kinh tế trên Biển Đông thì TBT Nguyễn Phú Trọng nói thẳng: “Chúng tôi hoạt động trong phạm vi 200 hải lý, thuộc vùng đặc quyền kinh tế 200 hải lý của VN, phù hợp với Công ước quốc tế về Luật biển của LHQ năm 1982 có chữ ký của các nước liên quan đến Biển Đông, trong đó có chữ ký của các đồng chí. Quan điểm của VN là như thế đấy! Nếu TQ có quan điểm không đồng ý, thì đem ra Tòa án Công lý Quốc tế phân xử, rồi Tòa án quốc tế phán quyết thế nào thì chúng tôi sẽ chấp nhận như thế đấy".
Còn chuyện đối đáp với Mỹ, chắc nhiều người cũng có cái cảm giác không hay như tôi khi thấy một vị thủ tướng của nước mình lúng túng trước ông TT Mỹ, khi trò truyện thân tình với nhau cũng phải dùng “phao”. Mỹ nó giầu mạnh thế “khớp” cũng phải thôi. Vì thế tôi đã tò mò canh tivi xem ông Nguyễn Phú Trọng sẽ đối đáp với ông Obama như thế nào? Giờ thời sự là giờ ăn tối của nhà tôi nên bà xã tôi cũng coi. Đàn bà vốn ít quan tâm chuyện chính trị nhưng vì thấy ông Nguyễn Phú Trọng “hay quá” nên vợ tôi đã phải buột miệng khen. Còn tôi thì bị bất ngờ, vị TBT của ta không chỉ bình tĩnh tự tin, làm tròn sứ mệnh, mà ở con người ông còn toát ra một phong thái có một tầm văn hóa. Tôi đã viết bài CHUYẾN THĂM MỸ CỦA TBT NGUYỄN PHÚ TRỌNG THẬT THÚ VỊ! là vì thế.
Còn Nguyễn Khắc Mai trình độ ra sao mà dám chê một vị TBT như ông NPT? Cần phải biết không phải cứ mạnh miệng chê bôi cán bộ cao cấp thì trí tuệ mình cao cấp, phủ nhận những con người vĩ đại mình sẽ vĩ đại, mà thực chất chỉ là những thằng hoang tưởng mà thôi! Cái cần của sự phản bác là chứng cớ, lý lẽ, có lý người ta mới tin.
Tìm hiểu tí trên mạng thì biết Nguyễn Khắc Mai này “Tốt nghiệp khoa Văn – Sử, Đại học Sư phạm Hà Nội”. Không phải với tất cả nhưng tôi thường rất “hãi” trí óc của mấy “bố văn sử” vì nhận thức của họ thường là cảm tính, ai có cái tôi to tướng nữa thì thường là nói bừa! Nguyễn Khắc Mai là một người như vậy.
Một người có bút danh mạng là Hoa đất trên danoanlentieng viết về vụ ông Nguyễn Khắc Mai bênh vực cô sinh viên Nguyễn Phương Uyên:
“… cách tiếp cận thông tin của GIÁO SƯ còn mang tính một chiều, nên đã cổ súy cho những hành vi vi phạm pháp luật, đang được các phần tử xấu tung hô như những anh hùng… Trong bản nhận tội viết tại cơ quan an ninh điều tra, Nguyễn Phương Uyên đã thừa nhận: “Bản thân tôi nhận thấy việc làm của mình đã vi phạm pháp luật nhà nước Việt Nam, chống lại Ðảng cộng sản và Nhà nước CHXHCN Việt Nam, giúp cho tổ chức phản động chống Ðảng, Nhà nước... Những việc làm này nhằm để được cung cấp máy laptop, điện thoại và hỗ trợ tiền...” … Trong thư ngỏ, Giáo sư trích dẫn: “Tôi vừa được tin sinh viên Nguyễn Phương Uyên đã bị đuổi học, lý do đích thực là vì Uyên đã công khai lên án hành động làm hại đến chủ quyền và đời sống của ngư dân Việt Nam ta của phía Trung Quốc”. Vậy là đã có câu trả lời cho cho những bức xúc của Giáo Sư rồi”.
Lần đầu tiên tôi được biết đến ông Nguyễn Khắc Mai là qua một bài viết có tên là "Minh Triết Các Mác hay những nghịch lý cộng sản". Than ôi, đó là một bài viết đầy những dối trá, bịa đặt và xuyên tạc tư tưởng của Marx”; “Khái niệm minh triết của ông Nguyễn Khắc Mai là một thứ chủ nghĩa duy linh đội lốt khoa học, thế nên nó được học bằng thần hứng (trực cảm, tâm linh). Nói nôm na là người ta có thể sẽ gọi hồn ông Marx lên để học tư tưởng Marx cho nhanh”; “ông Nguyễn Khắc Mai bịa đặt hoàn toàn về từ "Kommunismus" [một từ tiếng Đức], nếu tra từ đó bằng tiếng Đức, tiếng Anh, tiếng Pháp hay bất cứ thứ tiếng nào, với bất cứ từ điển nào thì kết quả đều là khái niệm về "chủ nghĩa cộng sản", nhấn mạnh đến yếu tố kinh tế. Khái niệm "chủ nghĩa cộng đồng" mà ông Nguyễn Khắc Mai cho là đúng thì trong tiếng Đức người ta dùng một từ khác để diễn đạt, đó là từ "Kommunalismus". Các ngôn ngữ khác cũng có từ tương tự, "chủ nghĩa cộng đồng" là một khái niệm đề cập đến văn hóa và chủng tộc. Chả biết minh triết rồi sẽ đi đến đâu, nhưng "ngu" triết thì đã rất rõ ràng”.
Lữ Phương trên vietstudies có bài MinhTrietTheNaySao? Khi thấy Nguyễn Khắc Mai viết: “Cái gọi là giá trị minh triết đầu tiên của C. Mác là sự thừa nhận không có chủ nghĩa cộng sản. Hai ông nhiều lần khẳng định điều này (xem Ăng ghen trả lời phỏng vấn của K. Heinzen, cũng như bài tựa tác phẩm Cuộc đấu tranh giai cấp ở Pháp)”, đã: “nhận ra những sai lầm không thể nào tưởng tượng nổi của một nhân vật “hiện là giám đốc Trung tâm nghiên cứu Văn hoá Minh Triết”. Bởi theo Lữ Phương: “điều ông Mai gọi là “Ăng ghen trả lời phỏng vấn của K. Heinzen” thực sự là những lời luận chiến phê phán những nhận xét sai lầm của K. Heinzen về chủ nghĩa cộng sản của Marx: “Heinzen hình dung … Chủ nghĩa cộng sản không phải là một học thuyết mà là một phong trào đem vào thực hiện không phải từ những nguyên lý mà từ các sự kiện”; mà theo Ăng ghen: “Trong chừng mực là một lý thuyết, chủ nghĩa cộng sản là biểu hiện lý luận vị trí của giai cấp vô sản trong cuộc đấu tranh giữa tư bản và vô sản, là sự tổng kết những điều kiện cho sự giải phóng giai cấp vô sản”. Lữ Phương kết luận: “Tôi hết sức ngạc nhiên về thái độ quá dễ dãi (hoàn toàn thiếu thận trọng) trong cách đọc văn bản của ông Nguyễn Khắc Mai cũng như cách ông viện ra khái niệm gọi là “giá trị minh triết” để giải thích xuyên tạc tư tưởng của Marx”.
Còn trong bài mới nhất mà tôi chú ý “Lại có điều hầu chuyện với anh Trọng”, (tôi đọc trên http://vietstudies.info/kinhte/NKhacMai_LaiHauChuyenVoiTrong.htm), đang lan truyền trên mạng, NGUYỄN KHẮC MAI viết:
“Nhiều lần, tôi đã thưa với các vị lãnh đạo rằng chớ nhục nhã đi xin xỏ các nước tiên tiến giàu có: “xin công nhận cho chúng tôi quy chế kinh tế thị trường”, mà hãy quay về xin với nhân dân “hãy làm kinh tế thị trường cho đúng nghĩa, thực chất, văn minh và lành mạnh”. “Các nước tiến bộ, giàu mạnh, họ không xin xỏ như vậy… Khi đất nước của họ có nền kinh tế thị trường đúng nghĩa rồi thì không cần xin xỏ ai nữa. Cố nhiên, họ không cần cho mọc cáí đuôi “định hướng xã hội chủ nghĩa” làm gì”.
Viết vậy thực chất Nguyễn Khắc Mai chưa hiểu về các vấn đề kinh tế. Trong Thương Mại Quốc tế người ta cần xem xét tính chất thị trường của một nền kinh tế vì liên quan đến chuyện bán phá giá và trợ cấp, ảnh hưởng đến sự cạnh tranh của hàng hóa. Vì VN ta có ưu thế về nhân công rẻ và khí hậu, môi trường thuận lợi cho sản xuất nông sản, nên khi giao thương người ta vẫn cố cho nền kinh tế của ta còn có yếu tố phi thị trường để áp chế các điều khoản, giảm sức cạnh tranh hàng của ta. Cũng như những cái cớ về “nhân quyền”, “dân chủ” người ta muốn ta bị lệ thuộc hơn nên thường đưa ra, ta vẫn luôn đề nghị đối thoại, cởi mở, sòng phẳng cũng y như ta “xin xỏ” thế giới công nhận nền kinh tế thị trường của ta vậy. Còn cái đuôi “định hướng xã hội chủ nghĩa” thì nếu Nguyễn Khắc Mai có đọc Ấn phẩm của Chương trình Thông tin Quốc tế, Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ, tháng 2/2001 định nghĩa về nền Kinh tế Mỹ thì sẽ thấy nền Kinh tế Hỗn hợp của Mỹ có nhiều nét tương đồng với nền kinh tế có cái đuôi “định hướng xã hội chủ nghĩa” của ta!
Nguyễn Khắc Mai rất sai khi viết: “Riêng cái yếu tố, tôi cho là cơ bản, quan trọng nhất của kinh tế thị trường là quyền sở hữu, thì chúng ta đang rất lạc hậu, lúng túng” vì cái chính của kinh tế thị trường là tuân theo quy luật cung-cầu chứ không phải là chuyện sở hữu. Còn ông đòi sở hữu tư nhân mọi chuyện thì tôi cũng đã viết: “Nếu việc sở hữu tư nhân đất đai được hiến định thì người có tiền hoàn toàn có thể chiếm giữ được những vị trí chiến lược, những nơi hiểm yếu. Mà lực lượng chống phá đất nước nếu cần thì sẽ không thiếu tiền”; “Tương tự, dân ta cũng phải đổ bao mồ hôi và máu để giành lại tài nguyên, khoáng sản. Vì vậy như đất đai, tài nguyên và khoáng sản cũng phải thuộc sở hữu toàn dân, tức thuộc kinh tế nhà nước. Bên cạnh đó, những lĩnh vực, ngành nghề trọng yếu, xương sống của nền kinh tế cũng phải thuộc kinh tế nhà nước. Chỉ như vậy đất nước mới có sức mạnh và giữ được sự ổn định”. Còn riêng ý này của tôi phản biện nguyên Bộ trưởng Bộ Thương mại Trương Đình Tuyển về việc xác định tính chủ đạo của nền kinh tế: “Nếu cho lĩnh vực nào làm nhiều tiền hơn là chủ đạo thì chỉ là tư duy của cái dạ dầy thôi. Còn với tư duy của đầu óc thì thấy ăn uống để sống quả quan trọng, nhưng khi đất nước mất ổn định thì người ta không thể ngồi yên mà ăn được đâu!” cũng có thể là một ý minh triết!
Nguyễn Khắc Mai “tâm sự” với TBT NPT: “Anh từ Mỹ về, hãy đem những “thực tế văn minh tiến bộ của một Dân tộc hiện đại” làm bài học cho Việt Nam. Hãy từ bỏ cách nghĩ thực chất là của Liên Xô và Trung Cộng, chúng mớm cho ta kèm theo với vũ khí và lương thực, rằng Mỹ là đế quốc sài lang, là kẻ thù nguy hiểm nhất”. Một người học Văn- sử mà viết vậy đúng là mù lịch sử. Chỉ những thằng ngu mới phải cần người khác chỉ cho biết những người xâm lược mình là ai. Nước ta nhược tiểu, hai bàn tay trắng, vậy muốn giành được độc lập buộc phải đi nhờ vả. Nhưng thực tế trong hai cuộc kháng chiến ta hoàn toàn không phải là con rối cho các nước lớn giật dây, mà  nếu hiểu lịch sử thì phải biết, chúng ta đã không chỉ một lần vượt qua sự sắp xếp của các nước lớn, để thực hiện được mục tiêu tối thượng là giành lại nền độc lập, thống nhất đất nước của mình.
***
Quay lại bàn thêm chút về minh triết. Hoàng Ngọc Hiến, một học giả được nhiều người cho là thông thái nên cũng hay bàn về minh triết. Nhưng với tôi thì thấy ông có không ít những điều nhận thức còn chưa minh triết. Hồi ông còn sống, tôi đã viết một bài phản biện bài của ông bàn về chuyện Lão Tử và Lê Quý Đôn có quan niệm khác nhau về hai khái niệm vô và hữu của tư tưởng cổ phương Đông. Hoàng Ngọc Hiến cho hai quan điểm đều tuyệt vời cả, còn tôi thì cho ý HNH vậy là phi lý, bởi hai ý ngược nhau thì một cái phải đúng, một cái phải sai! Trong bài LUẬN BÀN VỀ NHỮNG VẤN ĐỀ MINH TRIẾT (Góp phần định nghĩa minh triết) Hoàng Ngọc Hiến đã viết khá kỳ công nhưng tôi thấy có nhiều ý cũng lại không được minh triết. Ông lấy hai ví dụ về minh triết:
-Tôi có đọc một công trình lý luận tác giả viết những trang rất hay về vấn đề tư hữu. Nhưng vấn đề chỉ sáng bừng lên khi tôi đọc dến câu của Balzac được tác giả trích dẫn: “Người mà không có gì là kẻ không ra gì”. Câu của Balzac là minh triết. Mác đã viết những trang cứ liệu uyên bác, lập luận đanh thép để đi đến một kết luận quyết liệt: bãi bỏ tư hữu. Giá như Mác có thêm được minh triết của Balzac chắc chắn ông suy nghĩ khác và học thuyết của ông không phải là chủ nghĩa Mác như chúng ta biết.
-Hôm vừa rồi, đến thăm chùa Quang Ân (Hà Đông cũ) tôi thấy môt bức trướng ghi lai 14 lời khuyên của Phật, do Thượng tọa Kim Cương Từ sưu tầm. Câu đầu tiên: “Kẻ thù lớn nhất đời người là chính mình”…
Trước hết, Hoàng Ngọc Hiến hiểu Mác như trên là không minh triết, bởi Mác không “bãi bỏ tư hữu” theo cách hiểu thô thiển như vậy. Tuyên ngôn của Đảng Cộng sản viết: “Đặc trưng của chủ nghĩa cộng sản không phải là xóa bỏ chế độ sở hữu nói chung, mà là xóa bỏ chế độ sở hữu tư sản là biều hiện cuối cùng và hoàn bị nhất của phương thức sản xuất và chiếm hữu dựa trên cơ sở  những người này bóc lột những người kia. Đến tận hôm nay, vẫn còn những cuộc biểu tình chống lại “chế độ sở hữu tư sản ấy” như phong trào biểu tình “Chiếm Phố Wall” từng nổ ra ngay trong lòng nước Mỹ, của những người “đại diện cho 99%” dân lao động chống lại 1% giới tư bản tài chính và các chính trị gia, chống lại cái cơ chế xã hội “của 1%, do 1% và vì 1%” của Mỹ và thế giới tư bản nói chung.
Còn hai thí dụ trên thực chất là ngược nhau, Hoàng Ngọc Hiến cho cả hai là minh triết cũng lại không minh triết. Câu trên ca ngợi sự sở hữu, tức cái “của tôi”; còn lời khuyên của Phật: “Kẻ thù lớn nhất đời người là chính mình” nếu ai hiểu đạo Phật thì phải biết “chính mình” là cái tôi. Theo Đạo Phật cái tôi là giả tạm, ba món tham, sân, si là những “độc dược”, tạo nghiệp nặng, lại là những món nó “khoái khẩu”, mà tham liên quan đến chuyện “sở hữu”. Nói hai câu ngược nhau là vì thế.
Nói chung Minh triết là những nhận thức sáng suốt, thông thái. Phương Đông cổ thường chú ý quan hệ giữa người với người nên thường có những ý sâu sắc, sáng suốt trong việc đối nhân xử thế, cái đó đều có tính minh triết. Nói Phương đông nghiêng về minh triết là thế, nhưng không thể nói phương Đông cổ hoàn toàn không có nền triết học được. Triết học là một sự đẩy lên cao hơn, coi nhận thức là một khoa học, phương Tây đã nghiêng về điều đó. Phương Tây không chỉ tìm ra quy luật nhận thức của con người mà còn nghiên cứu mối liên hệ giữa tâm và vật, giữa con người với thiên nhiên. Vì thề phương tây có cả một lịch sử triết học với những chủ nghĩa, trường phái khác nhau.
***
Tóm lại, cái nền để một người có nhận thức minh triết chính là tri thức sâu rộng, sự từng trải. Chỉ có vậy anh mới hiểu đúng, từ hiểu đúng anh mới biết hành động sáng suốt và phù hợp. Đó chính là minh triết. Hiểu đúng còn chưa xong thì lấy đâu ra minh triết? Với một đất nước cũng vậy, chỉ có những lãnh đạo tài đức, với một xã hội có trình độ cao ở mọi mặt, sẽ có một đường lối minh triết và các biện pháp minh triết biến đường lối thành hiện thực.
Tiếc là nước ta còn chưa được như vậy nên mới có “lỗi hệ thống”. Nhưng chẩn bệnh đúng cho hiện trạng xã hội hôm nay và đưa ra được toa thuốc phù hợp cũng rất cần những tư duy minh triết.
21-7-2015
ĐÔNG LA


Chủ Nhật, ngày 19 tháng 7 năm 2015

PHÚC ĐỨC TẠI MẪU

ĐÔNG LA
PHÚC ĐỨC TẠI MẪU

          Biết là có một số bạn đọc sẽ lại cho tôi là viết về cô Hòa “hơi nhiều”. Có điều câu chuyện sau đây lại quá hay, không viết thì rất tiếc. Nếu hiểu đạo sẽ thấy là những bài học vô giá, ông cha ta đã truyền lại từ bao đời mà nền văn minh vật chất, thực dụng hôm nay đang dần làm người ta quên đi.
         ĐÔNG LA

(Hình chụp tượng Phật ngọc, thấy rất nhiều vòng trắng tụ về,
được cho chính là các linh hồn)
Trưa nay, thấy cô Hòa nhắn tin mà tôi đọc không hiểu gì cả: “Vũ Văn Tín và Bùi Thị Lý cô ạ. (Cậu Bảo Tín)”. Như vậy là có người nhắn cho cô, cô chuyển tiếp cho tôi. Tôi đang ngạc nhiên thì cô gọi:
-Anh Đông La đang làm gì đấy?
-Em đang coi băng video đám cưới thằng Lịch, cái Phương, ông Lãm cho mà hôm nay mới thư thả coi được, đến chỗ cô lần lượt chụp ảnh với mọi người thì cô gọi đấy! Đúng là có thần giao cách cảm thật! À vừa rồi cô nhắn cái gì mà em không hiểu?
-Rồi em sẽ kể cho anh nghe. Anh Đông La ơi em lại chán quá!
-Lại có chuyện gì cô?
-Cái chuyện mấy bà đàn bà ấy mà. Các bà ấy không hiểu phúc đức tại mẫu, các bà ấy sống không ra gì, cha mẹ chồng còn đó nhưng bất hiếu, đối xử không ra gì, sống không để đức cho con thì rồi con cái phải gánh hậu họa thôi.
Nhớ lại chuyện xét nghiệm ADN hài cốt chôn lâu trong đất để xác định danh tính liệt sĩ, người ta chỉ có thể xác định ADN ty thể chứ không phải ADN nhân. Vì ADN ty thể bền hơn ADN nhân. Mà ADN ty thể chỉ truyền theo dòng mẹ, nên thường phải lấy mẫu đối chứng theo dòng mẹ là thế. Tôi đã nói với cô Hòa chuyện này, cô bảo: “Anh thấy chưa, phúc đức tại mẫu mà”. Thật lạ lùng khi thấy điều này cũng khớp với lời dạy của các cụ: “Lấy vợ xem tông, lấy chồng xem giống”. Thì ra đàn ông chỉ cần tốt giống, một “con đực” khỏe mạnh, còn muốn con cháu có phúc đức thì phải coi tông tộc người con gái. Thật thú vị vì ngày xưa nào ai biết đến di truyền, biết đến ADN, tại sao các cụ lại biết thế?
Cô Hòa tiếp:
-Em kể anh nghe chuyện về cái bà này, anh nhớ viết lên cho em nhé, để mọi người biết mà sống sao cho đúng, đừng làm hại con cháu.
Rồi cô kể vắn tắt, xong cô nói:
-Thôi, để em bảo H kể cho anh nghe cho cụ thể, chính là cái bà chị dâu của H đấy.
-Cô ơi viết chung chung thôi, người ta biết và mọi người cùng biết để tu sửa là được rồi. Dù sao người ta cũng có cái sĩ diện cô ạ.
-Được rồi! Tùy anh, nhưng anh nhớ đấy, để H gọi cho anh nói cụ thể xong là anh phải viết lên đấy. Còn chuyện này nữa, chuyện này thì anh phải viết đích danh cho em, không thể để cho bọn đồng bóng nó lừa rồi làm hại người ta mãi được. Chính là cái tên trong tin nhắn đấy. Nghĩa là có một tay tên là Vũ Văn Tín và vợ là Bùi Thị Lý ở Khu 1, thị trấn Mậu A, Yên Bái đấy. Tay Tín này làm nghề đồng cốt bói toán, nó lừa người ta lấy rất nhiều tiền, nhà nghèo thì lấy 2-3 triệu, nhà khá hơn thì 4-5 triệu; có nhà nó dọa phải hầu đồng, mở phủ mới giải được hạn này nọ tốn cả 50-100 triệu. Tiền đó con vợ nó lại mang cho vay nặng lãi. Nhiều nhà phải đi vay, rồi lãi mẹ đẻ lãi con, khốn khổ khốn nạn. Cuối cùng không được gì chỉ tiền mất tật mang! Vợ chồng nó đúng là con quỷ hút máu người. Như vậy thì thần thánh nào mà ngự ở cái nơi ô uế, xảo trá ấy, thế mà dân cứ đâm đầu vào như bươm bướm lao đèn vậy! Trong khi đó chính quyền vẫn cứ dung túng cho nó lừa đảo mới lạ chứ! Gặp họa rồi mới lại chạy đến em cầu xin. Có người gặp em ngộ ra thì cám ơn rối rít, bảo nhà đang khó khăn nó lại đòi nộp nhiều tiền, mà đâu dám không nghe, không gặp cô thì mất tiền rồi! Như mới có một nhà đấy, vợ chồng con cái lục đục, làm ăn không ra gì, đến gặp em, em mới vạch tội ông chồng gái gú ra, chứ có gì đâu. Bà vợ không biết cứ đi sắm lễ cầu xin nơi đồng bóng thì thầy bà nào giải được? Thế đấy, bây giờ anh đi ăn cơm đi, H gọi xong thì anh viết, nhớ tối nay phải xong đấy nhá!
-Được rồi, cô yên tâm, em sẽ viết.
Khoảng 3 giờ, H, một Phật tử thân thiết của cô gọi cho tôi:
-Anh ạ, cô bảo em kể cho anh để anh viết lên cho mọi người hiểu. Chính là cái bà chị dâu em đó anh ạ. Lúc đầu cô lấy mộ cho nhà em, bà ấy cũng chứng kiến, cũng tin cô lắm, nhưng rồi thấy Thu Uyên nó nói trên ti vi thì bắt đầu nghi ngờ. Không dám nói với cô đâu, chỉ ngồi lê đôi mách thôi, cứ bảo: “Phải thế nào thì ti vi người ta mới nói thế chứ!”. Bọn em bực lắm không sao mà bảo được. Cô thì không chấp, vẫn thương gia đình anh chị ấy lắm, cô chỉ muốn chị ấy sống có hiếu với người lớn, đúng đạo làm vợ, làm mẹ, để đức cho con, nhưng có chịu tin đâu. Nên có 3 đứa con, hai gái một trai, đều không ra gì. Hai đứa con gái chồng đều bỏ, một đứa thì chồng nghiện. Còn đứa con trai cũng sợ cô lắm nhưng có tật bài bạc, cô nói không chịu sửa. Có lần cô cảnh báo cứ bài bạc sẽ có ngày mất mạng đấy. Rồi một hôm đang chơi bị công an vây bắt, ba thằng đào thoát được, nhưng đêm tối chạy trong rừng một thằng rơi xuống vực chết. Thằng cháu em không sao nhưng lạc vài ngày, thực ra là cô thương, gia hộ mới thoát chết đấy! Lần khác cô lại cảnh báo, thằng đó không cẩn thận sẽ mù mắt. Rồi sự việc xảy ra như thế nào anh có biết không? Chúng nó rượu chè với nhau, lấy cồn nướng mực, khi thấy cồn hết, lửa tắt, mới lúi húi đổ thêm cồn vào, đâu ngờ còn lửa le lói, gặp cồn mới bùng lên, cháy trụi cả lông mi, lông mày, cháy cả mặt đen như cái đít nồi luôn, mấy tháng sau mới khỏi đấy anh ạ. Vậy mà còn chưa tin cô, khổ ghê cơ anh ạ. Nhưng người ta đã cố tình không tin thì làm sao được anh? Đâu có sợ quả báo, làm khổ con cái mà đâu có biết. Thế đấy, anh viết lên theo ý cô nhé! Để em báo cho cô biết. Cô muốn cái gì là phải làm ngay cơ, cứ giục em gọi cho anh. Em bảo, con sẽ gọi nhưng để anh ấy nghỉ trưa rồi con sẽ gọi.
-Tôi cũng nói với cô vậy, tôi bảo tôi đi ăm cơm, nghỉ chút, có việc đi họp, xong H không gọi thì em sẽ gọi, cô yên tâm, đảm bảo tối có bài đăng lên.
-À anh này, cái chuyện cô lấy mộ trong nhà thằng D, cô có kể cho anh nghe không?
-Tôi nghe qua người khác chứ cô không kể.
-Hôm đó cô gọi cho em bảo gọi cho thằng D đi, nó kể cho mà nghe. Ghê quá anh ạ, cái mộ người Tầu chôn cả trăm năm mà vẫn còn nguyên, tóc tai còn nguyên, chôn ngồi anh ạ. Với lại có vàng nữa, cô chỉ cho nó lấy lên mấy cây, cô bảo phúc của nó được hưởng như vậy.
-Cái mộ ấy trong nhà nó hở?
-Ở ngay trong phòng ngủ anh ạ. Thôi, anh xem rồi viết cho cô vui nhé, giờ em gọi báo cho cô biết.
OK!
Nghe tôi nói chuyện điện thoại, vợ tôi nói:
-Nếu nhà nước biết mà trọng dụng thì cô Hòa đúng là báu vật quốc gia!
Tôi nghĩ, cái bà này nói “hơi bị đúng”. Chuyện về cô Hòa thì còn vô vàn, nghe như hoang đường, nhưng lại hoàn toàn là sự thật, ngay tôi đây đã biết bao chuyện nhưng vẫn luôn chưa hết ngạc nhiên về cô. Điều tôi hay nói với mọi người là: “Thần thánh đúng là có thật!”
19-7-2015
ĐÔNG LA


Thứ Bảy, ngày 18 tháng 7 năm 2015

MẤY AI CHỌN PHÚC BỎ TIỀN!

ĐÔNG LA
MẤY AI CHỌN PHÚC BỎ TIỀN!

Điện thoại kêu, cô Hòa gọi:
-Ông Đông La ơi là ông Đông La, đã Đông lại còn La, sao không là Hùng…
-Tại cái số em nó thế.
Không giải thích chắc không ai biết. Tôi nói cái số vì có những điều mình không tính mà Trời tính, tôi có tên cha mẹ đặt rồi đâu cần có thêm tên nữa. Nhưng rồi gặp cô Anh Thơ bảo tôi có tài, phải nghĩ ra một cái bút danh. Tôi bảo đến cả cái Huyện Thanh Miện to tướng cũng không ai biết, cái làng Đông La quê tôi bé tí ti lại càng không, nên tôi muốn lấy bút danh là Đông La để cho mọi người biết đến nó. Nói chơi vậy thôi không ngờ đến giờ số người biết tôi là Đông La nhiều hơn rất nhiều lần người biết tên thật của tôi. Nhìn những chấm đỏ đánh dấu nơi người đọc blog của tôi thấy đã phủ kín quả địa cầu quay trên tường blog rồi. Ngoài VN, nơi nào càng văn minh thì càng đọc, nhất Bắc Mỹ, nhì Châu Âu. Nhưng thấy giữa Thái bình dương mênh mông nước, vùng Alaska băng tuyết lạnh giá, Nam Mỹ xa xôi, châu Phi nóng nực cũng có người vào blog đọc mình viết thì đúng là thú vị thật!
 Cô Hòa nói:
-Em bực mình quá anh Đông La ơi, em mất bao công sức viết một bài hay lắm mà cái mạng chỗ em nó chập chờn, em đưa lên không được, mất hết cả rồi có khổ không cơ chứ! Bây giờ em kể cho anh nghe anh phải viết lên cho em nhé.
-Cô phải viết vào máy tính rồi lưu lại cơ, chứ viết xong rồi bị mất là tiếc lắm, mà viết lại thì khổ vô cùng! Thế cô muốn viết chuyện gì?
-Em chán lắm anh ơi, nhiều lúc muốn muốn bỏ đi luôn, không muốn gặp ai nữa. Người ta cứ mê tín, cứ đến tứ phủ, đồng bóng, rồi sắm quần, sắm áo, vàng mã… Thần thánh nào nhập vào cái chỗ ô uế, gian tham ấy… Vậy mà người ta cứ theo nhau đâm đầu vào. Mà chính quyền lại dung túng cho cái bọn lừa đảo ấy chứ! Còn em đây chỉ giúp người, đã không lấy tiền còn cho tiền, nuôi ăn, nuôi ở luôn, mà hết người này nhóm ngó, người kia vặn hỏi… Thật bực mình quá, muốn làm từ thiện mà cũng khó!
-Nếu nó làm quá để em làm cái đơn gởi lên cấp trên chúng nó kiện cho chúng nó chết cha luôn! Cô làm thuốc cứu giúp người chứ có kinh doanh đâu mà giấy với tờ. Người ta chứng kiến, tin cô, tín cô, rồi ngưỡng mộ cô luôn là quyền của người ta. Ông Nguyễn Phú Trọng mới tuyên bố ở bên Mỹ là nước mình luôn tôn trọng tự do tín ngưỡng của dân đấy! Cái đó là quyền công dân đàng hoàng đó cô! Nhưng ở địa phương có khi bọn nó dốt không biết đâu!
-Cũng không căng thẳng đâu anh, người ta chỉ hỏi này nọ thôi. Còn cái câu chuyện thế này này, anh nhớ để mà viết đấy nhé…
-Nhưng để em viết xong cái bài “bảo vệ đất nước” này đã.
-Được rồi, anh cứ bảo vệ đất nước đi. Nhưng em thấy người ta cướp đất của dân ác quá anh ạ!
-Chuyện sai trái của quan chức trong giải tỏa, đền bù đất đai cho dân chắc chắn là có, nhưng cũng có những người dân không đúng đâu cô. Như đã thống nhất hai bên rồi, 100 nhà thì 90 nhà nhận tiền đền bù rồi, nhưng còn 10 nhà thấy giờ quy hoạch có đường, có điện, đất nhà mình lên giá, thấy thiệt thòi nên không nhận đền bù nữa. Vậy là sai hợp đồng, là phạm luật rồi. Lại còn có cả bọn xấu luôn kiếm cớ kích động, gây rối, ăn tiền nữa. Đời phàm nó rắc rối như thế đấy cô ạ. Còn em bảo vệ đất nước là viết ra những điều mà em thấy là có ích nhất thôi chứ không phải bảo vệ mấy thằng ăn cắp. Nhưng cũng có khi phải bảo vệ thằng ăn cắp để chống lại thằng giết người đấy vì thằng giết người nó nguy hiểm hơn thằng ăn cắp. Như cái nhà mình bị dột là không hay, nhưng có thằng đòi đập bỏ mà không biết rồi sẽ ở đâu thì mình phải vệ cái nhà dột ấy và chống lại cái thằng đòi đập bỏ đó.
***
Nhưng rồi, tôi thấy 2 giờ đêm, 2-6-2015 (âm Lịch), cô đã đăng lên facebook cái bài cô bảo là đã mất do mạng trục trặc. Chắc đợi tôi lâu, cô nóng ruột, đã viết lại và đưa lên được. Nhưng cô viết dạng thơ nên không đưa câu chuyện cụ thể lên được. Đó là chuyện có vợ chồng ông công an ở Huyện Văn Yên, Yên Bái có một thằng con trai, chiều chuộng đủ thứ nên sinh hư, đi chơi luôn mà không về. Cô em chồng đã sắm sửa đồ lễ đến tứ phủ hỏi đồng bóng. Thầy bà mới phán là nó chết rồi. Gia đình mới đến hỏi cô. Cô thấy nó còn sống nhăn chứ có chết đâu mới bảo cho mà biết. Gia đình mừng lắm bảo nó còn sống là yên tâm rồi, cứ kệ cho nó đi chơi không cần phải tìm về.
Câu chuyện chỉ đơn giản như vậy, nhưng cái chuyện cô gặp người ta mà biết ngay đứa con còn sống mới là chuyện không đơn giản, chỉ có Phật, thần thánh, tu luyện khai mở được lục thông mới có khả năng như thế. Vì đã có rất nhiều chuyện như vậy, nên với cô làm những chuyện siêu phàm lại thành ra chuyện bình thường rồi!
***
Trong bài cô mới đưa lên có rất nhiều ý hay, vẫn xoay quanh chuyện chúng sinh luôn lầm lạc trong việc chọn lựa giữa phúc đức với tham sân si của đời phàm:
Trần đời biển khổ, sông mê. 
Trần mang xác thịt nặng nề tội tham. 
Quyền cao chức cả vì tiền bỏ tâm.
  Nhưng với người phàm, trong chuyện nợ nần thì chỉ biết có nợ tiền, nợ bạc, nợ tình, nợ nghĩa chứ tôi chưa thấy ai nói như cô là “nợ phúc”:
Nhà ai có nợ mọi bề khổ tâm.
Vợ chồng phải thuận cùng nhau gỡ dần.
 Sợ rằng nợ phúc mới lo… 
Tiền, quyền không phúc, cơn dông ập về.
  Vì vậy cô mới hỏi
Duyên ngộ đạo hay không tự mọi nhà?
Rước phúc hay tiền tự chọn lấy. 
Nhưng tiếc là:
Ta trao gốc đạo tầm đường. 
Tự tìm hiểu lấy mà tu cho tròn.
Thấy đời có biết tìm đâu. 
Không lo đạo đức mà lo kiếm tiền. 
Từ những ý này của cô, tôi đã comment như sau:
  ***
Đặc biệt thú vị, cô đưa tiếp lên một hình cô vẽ kèm một câu đố:
    Phật tử các nơi thi nhau trổ tài, trả lời “cô giáo”, còn tôi, luôn khoe biết hết cả Đông, Tây, kim, cổ, biết hết cả các lĩnh vực mà không tham gia thì cũng kỳ. Nhưng thú thực tôi không chắc hiểu đúng ý cô vì ý riêng của một người là rất khó đoán. Như các bài viết của tôi, ngoài nghĩa đen ra, mà với khoa học và triết học thì cũng không dễ hiểu, còn bao ý tứ tôi cài đặt trong các con chữ nữa, có mấy người hiểu hết? Thú vị ở chỗ là chính cô Hòa lại là người hiểu tôi viết nhiều nhất, cô hay gọi điện thoại bảo: “Ới ông Đông La ơi, sao ông viết khôn thế?!” Vì vậy, tôi phải trả lời theo sách thôi, dù không đúng theo ý cô nhưng cũng sẽ là kiến thức bổ ích về Đạo cho nhiều người chưa hiểu. Tôi đã viết:
  

Thứ Năm, ngày 16 tháng 7 năm 2015

MỘT CÁI NHÌN THÔ THIỂN VÀ SAI TRÁI VỀ NỀN KINH TẾ THỊ TRƯỜNG ĐỊNH HƯỚNG XHCN

ĐÔNG LA
MỘT CÁI NHÌN THÔ THIỂN VÀ SAI TRÁI VỀ
NỀN KINH TẾ THỊ TRƯỜNG ĐỊNH HƯỚNG XHCN

       Võ Khánh Linh, một bạn blogger đầu tiên của tôi, nhắn tin: “Bác xem vụ này chém phát cho vui”. Vô coi không biết Tô Văn Trường là ai nhưng lệnh của “cô bé” thì sao mà dám không nghe đây.
          BÀI LIÊN QUAN:
             * ĐÔNG LA: GIÁM SÁT QUYỀN LỰC?

Hồi trước khi cha vợ tôi và các cô, chú còn sống, trong đó có chú 9 là Linh mục Nguyễn Thái Sanh, cha sở Nhà thờ Chí Hòa, tôi hay được dự tiệc bên nhà vợ; trước khi ăn tôi thấy họ đều làm dấu thánh, cảm ơn Chúa cho họ miếng ăn. Còn tôi không theo đạo nhưng lại là người có nghiên cứu lĩnh vực tâm linh nên mỗi khi “bưng bát cơm đầy”, bữa trưa nóng nực nâng ly bia man mát, tôi cũng thầm cảm ơn Trời Phật còn thương đất nước Việt Nam mình. Vì cái tầng lớp tinh hoa nước mình, hoa thì ít mà ma thì nhiều, nhưng đất nước vẫn được như hôm nay! Thật e ngại khi những người từng giữ những trọng trách thuộc thượng tầng kiến trúc, những viện trưởng, những trợ lý Tổng Bí thư, trợ lý Thủ tướng, nhà văn, nhà báo kỳ cựu, khi hưu, khi không cần “phấn đấu” nữa, họ đã nói và viết ra quá nhiều điều sai trái, cả về lý thuyết lẫn thực tế.
Nay một bạn viết lại mới gởi cho tôi bài viết của ông Tô Văn Trường: Buon-gian-vui-khi-doc-bai-cua-gs-nguyen-uv-bo-chinh-tri-le-xuan-tung đăng trên trang của bà kimdung, phản bác bài của GS Lê Xuân Tùng: Phai-chang-kinh-te-tu-nhan-la-nen-tang-cua-nen-kinh-te-quoc-dan?, đăng trên dantri.com.vn.
***
Thú thực đến giờ tôi chưa biết Tô Văn Trường là ai còn chủ trang Kim Dung (Kỳ Duyên) thì không còn lạ.
Kỳ Duyên chuyên viết trên trang TuanVietNam thuộc VietNamNet. Kỳ Duyên thường viết về những tệ nạn và yếu kém của chế độ nhưng không phải với tinh thần xây dựng mà là phản bác, lật đổ. Chính vậy Kỳ Duyên hay sưu tập và cho đăng loại bài như Thảm hoạ của một ý thức hệ (trên FB Nguyễn Tuấn) với cái nhìn bậy bạ, xuyên tạc lịch sử. Chỉ những kẻ cho sự xâm lược là chính nghĩa mới viết như thế này:
Tính từ ngày vài người Việt du nhập cái chủ nghĩa không tưởng đó vào nước ta đến nay đã hơn 80 năm. Trong suốt thời gian dài đó, cái chủ nghĩa được du nhập vào đã làm đảo lộn cuộc sống và thay đổi biết bao giá trị văn hoá. Nó làm cho một dân tộc thống nhất thành hai dân tộc chia rẽ, và đánh nhau suốt 20 năm trời, gây mất mát cho hơn 3 triệu người, để rồi sau cùng là một đất nước nghèo nàn và lạc hậu nhất nhì thế giới”.
Có cái lạ là VietNamNet là trang báo điện tử lớn nhất thuộc Bộ TT &TT nhưng lại sử dụng những người như Kỳ Duyên. Còn nhớ trên TuanVietNam Kỳ Duyên từng hung hãn công kích ông nghị Phước khi ông này phê phán Dương Trung Quốc: “Không chỉ vô văn hóa, ngông cuồng, hợm hĩnh, mà còn xằng bậy”. Tôi đã viết: “nói ông Phước “ngông cuồng, xằng bậy” thì chính tác giả Kỳ Duyên này mới đúng là “ngông cuồng, xằng bậy”! Người ta chỉ ngông cuồng, xằng bậy khi làm sai. Nhưng ông Phước phản bác ông Quốc không sai”. Vì ý cái ông nghị Quốc một người mà tôi cho là “nhà sử học mà dốt sử” luôn sai, luôn thiểu số, thậm chí là độc nhất trên diễn đàn quốc hội. Khi Nhạc sĩ Phạm Duy chết, Kỳ Duyên viết một bài cho những tháng năm theo kháng chiến của ông là “quãng tối”. Khi Phạm Duy quay lưng lại với cách mạng để “Lánh Bắc vô Nam”, rồi năm 1975 ông rời nước tránh “quỷ dữ”. Nhưng rồi cuối đời muốn “lá rụng về cội”, người nhạc sĩ già đã dũng cảm xóa bỏ mặc cảm, quay lại xứ sở như một sự sám hối và đất mẹ có đâu không dang rộng vòng tay đón một đứa con tài năng biết “quay đầu là bờ”. Phạm Duy tâm sự với Nguyễn Đắc Xuân, bạn tâm giao, là "quá khiếp" hận thù ở Mỹ và thấy "sướng hơn" khi về VN (theo BBC). Vậy mà Kỳ Duyên viết: “Và cho dù, có ấm nồng miền viễn xứ, thì nước Việt, cuối cùng vẫn là sự chọn lựa của người nhạc sĩ”!
Cũng vì là một người như thế Kỳ Duyên mới cho đăng bài trên của Tô Văn Trường.
***
Theo motthegioi, Tô Văn Trường là TS, Nguyên Viện trưởng Viện Quy hoạch Thủy lợi miền Nam. Trong bài viết nói trên ông Trường đã trình bầy cái “cảm giác của tôi” khi đọc bài của GS Lê Xuân Tùng, một Giáo sư Kinh tế Chính trị, nguyên Bí thư Thành Ủy Hà Nội, nguyên Ủy viên Bộ Chính trị, phụ trách công tác Tư tưởng – Văn hóa và Khoa giáo Trung ương, là:
“-“Tôi buồn” vì sự thủ cựu, bảo thủ đến cực điểm của GS. LXT. Ông Tùng viết ra những điều mà người đời hay nói “xưa như trái đất”. Tôi buồn hơn, sự bảo thủ này không chỉ của GS. LXT mà thực tiễn cho thấy không ít nhà lãnh đạo cao cấp hiện nay cũng chưa thoát ra được.
-“Tôi giận” vì một người có học hàm cao và vị thế lớn như GS. LXT lại nhắm mắt nói bừa những điều sai sự thật, quá xa với cuộc sống diễn ra trên đất nước ta trong 30 năm đổi mới vừa qua. Tôi giận hơn, khi tìm hiểu hệ thống văn kiện tóm tắt đưa xuống đại hội đảng các cấp cũng có tình hình tương tự.
-“Tôi vui” vì GS. LXT đã “dũng cảm” phơi bày quan điểm bảo thủ, lạc hậu của mình để mọi người có dịp tranh luận công khai mà không bị “trừng trị””.
Bởi Tô Văn Trường “không tin” Gs Lê Xuân Tùng và “ê kíp” của ông “sai lầm một cách chân thành. Họ không thể không biết điều sơ đẳng: “Thực tiễn là thước đo duy nhất đúng của chân lý”. Chỉ cần nhìn vào thực tế trên thế giới mấy chục năm qua thì sẽ thấy vì sao Tây Đức hơn Đông Đức, Đài Loan hơn Đại lục, Hàn Quốc hơn Bắc Triều Tiên…, vì sao Thành trì của CNXH là Liên Xô lại sụp đổ cái rụp như thể đó là một ngôi nhà xây trên cát! Vì sao Việt nam tụt hậu thê thảm so với các nước".
***
Về cái chuyện “vì sao Thành trì của CNXH là Liên Xô lại sụp đổ cái rụp như thể đó là một ngôi nhà xây trên cát! Vì sao Việt nam tụt hậu thê thảm so với các nước”, Tô Văn Trường cũng chỉ nhai lại cái ý trong Thư ngỏ gửi BCH Trung ương và toàn thể đảng viên Đảng CSVN của các cựu quan chức, trí thức là đảng viên ĐCSVN, từng đề nghị giải tán Đảng, với những “gương mặt thân quen” sau:
  Nguyễn Trọng Vĩnh, Thiếu tướng; Trần Đức Nguyên, nguyên Trưởng ban Ban nghiên cứu của Thủ tướng Chính phủ; Lê Duy Mật, Thiếu tướng, Chỉ huy trưởng Mặt trận Vị Xuyên, Hà Giang 1979 – 1988; Vũ Quốc Tuấn, nguyên Trợ lý Thủ tướng Võ Văn Kiệt; Hoàng Tụy, Giáo sư Toán học; Nguyên Ngọc, Nhà văn, nguyên Bí thư Đảng đoàn Hội Nhà văn Việt Nam; Tương Lai, nguyên Viện trưởng Viện Xã hội học; Đào Công Tiến, nguyên Hiệu trưởng trường Đại học Kinh tế TP. Hồ Chí Minh, Phó Chủ tịch Hội Kinh tế Việt Nam; Nguyễn Trung, nguyên Đại sứ tại Thái Lan; Tô Nhuận Vỹ, nhà văn, nguyên Bí thư Đảng Đoàn kiêm Chủ tịch Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Thừa Thiên – Huế; Bùi Đức Lại, nguyên Vụ trưởng, Ban Tổ chức trung ương Đảng, Hà Nội; Huỳnh Tấn Mẫm, nguyên Chủ tịch Tổng hội Sinh viên Sài Gòn trước 1975; Lê Đăng Doanh, Tiến sĩ Kinh tế học, nguyên thành viên Ban Nghiên cứu của Thủ tướng Chính phủ; Chu Hảo, nguyên Thứ trưởng Bộ Khoa học và Công nghệ, Hà Nội; Trần Đình Sử, Giáo sư Tiến sĩ Ngữ văn, Hà Nội; Phạm Chi Lan, nguyên thành viên Ban Nghiên cứu của Thủ tướng Chính phủ; v.v…
 Cụ thể họ viết: Từ nhiều năm nay, Đảng Cộng sản Việt Nam dẫn dắt dân tộc đi theo đường lối sai lầm về xây dựng chủ nghĩa xã hội theo mô hình xô-viết, được coi là dựa trên chủ nghĩa Mác-Lênin”. Câu chữ thì khác nhưng ý tứ thì hoàn toàn như của Tô Văn Trường ở trên. 
Tôi đã viết, cái nhìn của các vị trên và Tô Văn Trường là một cái nhìn ấu trĩ của thời chiến tranh lạnh. Nếu nước ta đã và sẽ còn yếu kém thì không phải do đi theo Chủ nghĩa Mác Lê Nin mà đơn giản là do trình độ mọi mặt của chúng ta còn yếu kém. Thời nay, cần phải coi Chủ nghĩa Mác như một học thuyết chính trị, một khoa học về sự phát triển, cần phải hiểu đúng, vận dụng đúng thì mới có được thành công cũng như mọi lý thuyết khoa học vậy. Cũng như giả sử ta không thể sản xuất được bom nguyên tử thì do trình độ của ta chứ không phải do công thức lừng danh E=mc2 của Einstein trong Thuyết Tương đối hẹp là sai! Còn chuyện Liên Xô tan vỡ cần phải hiểu cho đúng. Sự tan vỡ không phải do LX đi theo Chủ nghĩa Mác-Lê Nin mà ngược lại chính là do sự phản bội Chủ nghĩa Mác-Lê Nin. Thực tế, Liên Xô chỉ có theo Chủ nghĩa - Mác Lê Nin, từ một đất nước cồng kềnh, lạc hậu hơn nhiều so với phương Tây, đã phát triển, có sức mạnh chiến thắng bọn phát-xít, trở thành siêu cường, đối trọng được với Mỹ! Stalin từng nói: “Chúng ta lạc hậu hơn các nước tiên tiến 50 năm đến 100 năm, chúng ta phải chạy hết khoảng cách này trong 10 năm, hoặc chúng ta làm được điều này, hoặc chúng ta bị người ta đánh ngã”. Tiếc là đất nước Liên Xô đã thay đổi nhưng bản chất con người không thay đổi theo. Những cán bộ Xô Viết vẫn mang nguyên trong mình dòng máu quan lại, phong kiến, nghĩa là thượng tầng kiến trúc không thay đổi kịp theo hạ tầng cơ sở. Chính mâu thuẫn đó đã dẫn tới sự tan vỡ!
***
Tô Văn Trường viết: “Họ không thể không biết điều sơ đẳng: “Thực tiễn là thước đo duy nhất đúng của chân lý”. Chỉ cần nhìn vào thực tế trên thế giới mấy chục năm qua thì sẽ thấy vì sao Tây Đức hơn Đông Đức, Đài Loan hơn Đại lục, Hàn Quốc hơn Bắc Triều Tiên”. Viết vậy,  Tô Văn Trường chứng tỏ mình chỉ như một con vẹt, có cái nhìn của “dân đen”, không phải do da đen mà vì vô học nên đầu óc đen tối, chỉ nhìn thấy hiện tượng mà không thấy bản chất, một cái nhìn thô thiển chứ không phải biện chứng của một nhà lý luận.
Trước hết, cần phải thấy chuyện giầu, nghèo trên thế giới vốn đã có từ lâu vì trình độ các nước khác nhau. Thêm nữa, Chủ nghĩa Thực dân lại đi xâm lược, bóc lột và nô dịch dân thuộc địa nên càng giầu hơn. Mặt trời từng không lặn trên Đế quốc Anh và Pháp cũng coi xứ Đông Dương là bãi hoang mầu mỡ cần khai thác, coi dân bản xứ chỉ là dân mọi, cần khai hóa để thành những kẻ hầu và người lao động. Nhưng rồi chính quá trình “thực dân” lại tranh giành, xâu xé lẫn nhau. Cuộc Đại chiến thế giới thứ Nhất thực chất là chiến tranh phân chia lại thị trường giữa một bên là Đức, Áo, Hung với một bên là Anh, Pháp, Nga, Mỹ. Kết quả là Đức thua và còn bị trói chặt bằng Hiệp ước Véc-xây. Rồi chính sự phục thù của Đức đã làm nên Đại chiến thế giới thứ Hai. Liên-xô cùng phe đồng minh đã chặn đứng được thảm họa đó; và chính sự chiến thắng chủ nghĩa phát-xít đã sinh ra hệ thống các nước XHCN trở thành đối trọng với hệ thống TBCN. Thế là trong quá trình “thích nghi để tồn tại”, các nước tư bản đã tự thay đổi, một hành động mà tôi gọi là “tự sát” những tính chất xấu xa. Wikipedia viết: “Lý tưởng của chủ nghĩa cộng sản là đối trọng để chủ nghĩa tư bản trở nên tốt đẹp hơn để được xã hội loài người chấp nhận”. 
Thứ hai, sự chênh lệch giầu, nghèo giữa hai phía Tây Âu - Đông Âu cũng có nguyên nhân từ Kế hoạch Marshall của Mỹ nhằm phục hồi và chiếm ưu thế cho các nước Tây Âu, đẩy lui Chủ nghĩa Cộng sản, gọi theo tên của Ngoại trưởng Mỹ George Marshall, người đã khởi xướng và có sự đóng góp của William L. Clayton và George F. Kennan.
Nhưng muốn thực hiện được kế hoạch đó, Mỹ phải có lực. Mỹ chính là cường quốc duy nhất mà cơ sở hạ tầng không bị thiệt hại bởi chiến tranh. Mỹ cũng có số lượng dự trữ vàng lớn và nền sản xuất tiên tiến. Những năm chiến tranh, Mỹ sản xuất hàng hóa phục vụ cho đồng minh mang lại thời kỳ phát triển kinh tế mạnh nhất trong lịch sử. Sau chiến tranh, các nước suy kiệt, Mỹ lại chuyển sang sản xuất hàng tiêu dùng. Nền kinh tế Mỹ phụ thuộc vào xuất khẩu nên viện trợ từ Kế hoạch Marshall vừa giúp châu Âu đồng thời cũng có lợi cho Mỹ.
Riêng với Đức, 1946, tránh Đức phục thù, Hội đồng kiểm soát Đồng Minh áp đặt Kế hoạch "Định mức công nghiệp Đức" để ngăn nước Đức “ngóc đầu” dậy. Nhưng Mỹ ngày càng tỏ ra lo lắng trước sự gia tăng ảnh hưởng của Chủ nghĩa Cộng sản tại Đức, cũng như nền kinh tế Châu Âu không thể phục hồi mà không có nền công nghiệp Đức. Nền kinh tế Đức từ lâu đã là nền móng của châu Âu. Sự thay đổi tư tưởng xảy ra từ cuộc Đại suy thoái, Chính sách kinh tế mới được thiết lập, cần thiết phải có tự do mậu dịch và một nền kinh tế châu Âu thống nhất. Vì vậy, chính sách áp dụng cho nước Đức đã hoàn toàn bị đảo ngược.
Kế hoạch Marshall, theo The Marshall Plan Fifty Years Later, Mỹ viện trợ cho 16 nước 12,721 tỷ USD, Anh nhiều nhất 3,297 tỷ, Pháp 2,296 tỷ, Đức thứ 3 1,448 tỷ. Cần phải biết tiền hồi đó có giá hơn, càng quý hơn sau bối cảnh chiến tranh tan hoang, với trình độ khoa học công nghệ có sẵn, sự viện trợ của Mỹ sẽ là động lực rất mạnh giúp cho Đức và các nước Tây Âu phục hồi nhanh chóng và phát triển, rồi chiếm ưu thế so với Đông Âu.
***
Còn nếu so sánh với VN, một nước phong kiến nô lệ, nền sản xuất tiểu nông; sau chiến tranh 1975, cả hai miền Bắc, Nam bị cắt viện trợ; chiến tranh biên giới hai đầu đất nước; còn bị bao vây, cấm vận; chúng ta vẫn đứng vững, còn phát triển đến như hôm nay, thì dù bây giờ còn nhiều yếu kém, vẫn phải thấy như có phép mầu; chứ có đâu lại nhìn ngược một các thô thiển như Tô Văn Trường với câu hỏi “Vì sao Việt nam tụt hậu thê thảm so với các nước”?!
Tô Văn Trường dẫn chứng: “Trong các văn kiện chính thức, chúng ta thường chỉ đánh giá một chiều rằng Việt Nam đạt tốc độ tăng trưởng kinh tế thuộc nhóm nước cao nhất thế giới, coi đó là thành tựu “có ý nghĩa lịch sử”. Nhưng thực chất, nếu xem xét kỹ về số tuyệt đối, mà điều đó mới là quan trọng nhất thì Việt Nam tụt hậu ngày càng xa hơn so với bình quân chung của thế giới và các nước trong khu vực… Chẳng hạn, năm 1990, GDP bình quân đầu người của Thái Lan là 1508 USD và VN là 98 USD, cách nhau 1410 USD. Đến năm 2013 lần lượt là 5674 USD và 1908 USD, cách nhau 3766 USD, tức khoảng cách doãng ra gấp 2,67 lần, sau 23 năm. So với hầu hết các nước trong khu vực đều thấy có tình hình tương tự”.
Đây là cách so sánh của một thằng trẻ con bởi với cái nhìn biện chứng của một nhà tư tưởng, một nhà lý luận, sự so sánh phải căn căn cứ vào thực tế phát triển, vào hoàn cảnh mỗi nước, từ đó mới thấy khoảng cách của Thái Lan so với ta giảm từ: 15,4 lần (1508/ 98) xuống còn 2,97 lần (5674/ 1908)!
Cũng phải thấy trị số của thu nhập bình quân đầu người chỉ có giá trị tương đối vì giá cả và chi phí cho cuộc sống rất khác nhau ở mỗi nước. Chỉ lấy một ví dụ: cô em vợ tôi ở Mỹ trả thuế nhà 240 triệu một năm trong khi nhà tôi chỉ mất có 80.000đ, tất nhiên nhà nó to hơn nhưng không hơn đến 3000 lần! Con tôi thuê một căn phòng khoảng 16 triệu tháng, con bạn tôi ở Đan Mạch thuê căn hộ nhỏ 30 triệu tháng mà ở VN thì sẽ ít hơn rất nhiều!
Tô Văn Trường cho GS Lê Xuân Tùng “thủ cựu, bảo thủ đến cực điểm” vì Tô Văn Trường cho ông “cố tìm cách (kể cả bịa chuyện) để chống lại “những quan điểm xa lạ” để bảo vệ một trong những quan điểm chính thống của đảng cầm quyền đã được ghi vào Cương lĩnh và Hiến pháp sau đây: “Phát triển nền kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa”, “Kinh tế nhà nước giữ vai trò chủ đạo”, “Kinh tế nhà nước cùng với kinh tế tập thể ngày càng trở thành nền tảng vững chắc của nền kinh tế quốc dân”; “sau 30 năm đổi mới mọi người… vẫn còn loay hoay bàn vấn đề “kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa” là gì? Một đường lối như vậy làm sao bắt mọi người phải thừa nhận là đúng, bắt mọi người phải nói theo và làm theo”. Từ đó Tô Văn Trường kết luận: “Đảng ta vẫn cố bám lấy những mặt sai, lỗi thời của chủ nghĩa Mác – Lênin”; “Trong khi đó chủ nghĩa Mác-Lênin ngày càng được nhiều học giả chân chính và thực tiễn chứng minh là một học thuyết chưa hoàn chỉnh có rất nhiều sai lầm, khuyết tật đặc biệt là trong những nguyên lý xây dựng chủ nghĩa xã hội”; “Cho nên, Đảng ta “lấy chủ nghĩa Mác – Lênin … làm nền tảng tư tưởng, kim chỉ nam cho hành động…” (Cương lĩnh 2011) là rất sai lầm”!
Viết vậy thực chất Tô Văn Trường không hiểu Chủ nghĩa Mác-Lênin là gì, nền kinh tế trên thế giới là gì, nền Kinh tế Thị trường Định hướng XHCN ở ta là gì, và thực trạng nền kinh tế của ta, nên đã có cái nhìn sai lầm, méo mó so với thực tế, quy tất cả do Chủ nghĩa Mác-Lê nin vì có thái độ thù địch với chủ nghĩa Mác – Lê nin.
Tô Văn Trường không nên nhắm mắt phán bừa về Chủ nghĩa Mác mà cần phải biết vẫn có những cuộc bình chọn nhà tư tưởng ở ngay các nước tư bản phát triển mà Marx đứng đầu. Nhà tỷ phú đầu cơ chứng khoán George Soros viết: “Marx và Engels đã cho một phân tích rất tốt về hệ thống tư bản cách đây 150 năm” (Marx and Engels gave a very good analysis of the capitalist system 150 years ago); một ông chủ ngân hàng đầu tư Mỹ nói: “Marx có cái nhìn chính xác nhất về chủ nghĩa tư bản”, và “càng hoạt động lâu ở Wall Street thì tôi càng đoán chắc rằng Marx có lý”.
          So với thời Chủ nghĩa Tư bản hoang dã mà Mác chứng kiến, mức sống của người dân ở các nước tư bản hàng đầu ngày nay đã tăng lên rất nhiều, nhưng vẫn còn nguyên đó sự bất công trong hưởng thụ thành quả lao động. Nước Mỹ, một đất nước có những cá nhân giàu bằng cả những quốc gia, nhưng hiện nay, theo VietNam.net: “Cục điều tra dân số Mỹ cho biết, họ ước tính có 47,4 triệu người Mỹ hiện sống trong bần cùng”. Tỷ phú Bill Gate cũng thấy tính bất hợp lý của CNTB, đã viết: “Phúc lợi không giành cho tất cả mọi người. Có 1 tỉ người trên hành tinh của chúng ta sống ở mức dưới 1 đô la mỗi ngày”. Phong trào biểu tình “Chiếm Phố Wall” của những người tự xưng “đại diện cho 99%” dân lao động từng lan rộng chống lại 1% giới tư bản tài chính và các chính trị gia, chống lại cái cơ chế xã hội “của 1%, do 1% và vì 1%” của Mỹ và thế giới tư bản nói chung. Nhà làm phim Michael Moore, một người biểu tình, đã nói: “Đó là hệ thống tàn ác... hệ thống được dựng lên để 1% những người giàu nhất nhận 40% chiếc bánh”.
***
Trước hết, cần phải hiểu nền Kinh tế thị trường là nền kinh tế vận hành theo quy luật cung cầu, giá cả tăng giảm theo số lượng hàng hóa và nhu cầu khách hàng. Nếu lượng cầu hàng hóa cao hơn lượng cung thì giá cả sẽ tăng lên và ngược lại.
Trong Thương Mại Quốc tế người ta cần xem xét tính chất thị trường của một nền kinh tế vì liên quan đến chuyện bán phá giá và trợ cấp, ảnh hưởng đến sự cạnh tranh của hàng hóa. Trong Nghị định thư gia nhập WTO của Trung Quốc và Việt Nam có điều khoản về kinh tế phi thị trường, cả hai sẽ phải chịu phương pháp điều tra riêng, bất lợi hơn so với các thành viên khác trong các vụ việc liên quan đến bán phá giá và chống trợ cấp.
Nền Kinh tế thị trường có nhược điểm vì chạy theo lợi nhuận nên sẽ sinh ra sự mất cân bằng, dẫn đến khủng hoảng thiếu hoặc thừa, sự phân bổ nguồn lực chênh lệch. Giá cả hàng hóa trong các lĩnh vực và doanh nghiệp có khả năng độc quyền cao không bị điều chỉnh bởi cung cầu. Vì vậy trong thực tế hiện nay, không có một nền kinh tế thị trường hoàn toàn, mà là nền Kinh tế Hỗn hợp.
Ngay nền Kinh tế Mỹ, một nền kinh tế mạnh nhất thế giới, cũng là một nền kinh tế hỗn hợp, nơi mà các công ty, các tập đoàn lớn và các công ty tư nhân là những thành phần chính của nền kinh tế.
Theo Ấn phẩm của Chương trình Thông tin Quốc tế, Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ, tháng 2/2001: “chủ nghĩa tư bản thuần túy như Mác mô tả đã từng tồn tại thì nó cũng biến dạng từ lâu khi các chính phủ ở Mỹ và nhiều quốc gia khác can thiệp vào nền kinh tế của họ nhằm hạn chế sự tập trung quyền lực và giải quyết nhiều vấn đề xã hội liên quan đến lợi ích thương mại mang tính cá nhân không bị kiểm soát. Do vậy, nền kinh tế Mỹ có lẽ tốt hơn được mô tả như một nền kinh tế “hỗn hợp”, trong đó chính phủ đóng một vai trò quan trọng cùng với doanh nghiệp tư nhân”.
Các doanh nghiệp tư nhân tạo ra phần lớn hàng hóa và dịch vụ, và gần hai phần ba tổng sản lượng kinh tế của quốc gia là dành cho tiêu dùng cá nhân (một phần ba còn lại được mua bởi chính phủ và doanh nghiệp). Người Mỹ tin rằng khi các nguồn lực kinh tế được giải phóng, cung và cầu sẽ xác định giá cả của hàng hóa và dịch vụ. Đến lượt nó, giá cả sẽ mách bảo các doanh nghiệp nên sản xuất cái gì, tuân theo đúng quy luật của nền kinh tế thị trường. Nhưng Người Mỹ cũng tin rằng một số lĩnh vực do nhà nước đảm nhận sẽ tốt hơn tư nhân, như quốc phòng, an ninh , các hoạt động về tư pháp, giáo dục, giao thông, thống kê xã hội. Chính phủ cũng thường được yêu cầu can thiệp vào nền kinh tế để điều tiết các nhà “độc quyền tự nhiên”, và sử dụng luật chống độc quyền để kiểm soát hoặc ngăn chặn các tổ hợp kinh doanh trở nên quá mạnh đến mức chúng có thể chế ngự các lực lượng thị trường. Chính phủ cũng giải quyết những vấn đề nằm ngoài phạm vi thị trường như phúc lợi và trợ cấp thất nghiệp, trợ giúp người gặp rủi ro, chi phí chăm sóc y tế cho người già, việc hạn chế sự ô nhiễm môi trường và đóng vai trò đầu tàu trong việc khám phá vũ trụ, một ngành có chi phí quá cao đối với bất kỳ doanh nghiệp tư nhân nào.
Để giữ ổn định và tăng trưởng,  chính phủ Mỹ cũng định hướng nhịp điệu chung của hoạt động kinh tế, giữ mức việc làm cao và ổn định giá cả. Bằng việc điều chỉnh chi tiêu và thuế suất (chính sách tài khoá) hoặc điều khiển mức cung tiền và kiểm soát việc sử dụng tín dụng (chính sách tiền tệ), chính phủ có thể làm giảm hoặc thúc đẩy tỷ lệ tăng trưởng của nền kinh tế - trong quá trình đó tác động đến mức giá cả và việc làm. Chính phủ tìm cách ngăn cản các nhà độc quyền như ngành dịch vụ điện để tránh tăng giá vượt quá mức bảo đảm cho họ thu được lợi nhuận hợp lý. Chính phủ đã trang bị một hệ thống phức tạp để bình ổn giá cả cho hàng hóa nông nghiệp, bởi nó có xu hướng dao động bất thường khi cung cầu thay đổi nhanh chóng. Chính phủ cũng cung cấp nhiều loại hình trợ giúp cho các doanh nghiệp và cá nhân, đưa ra các khoản vay với lãi suất thấp và trợ giúp kỹ thuật cho những doanh nghiệp nhỏ, và cho sinh viên vay tiền để học đại học và cao đẳng.
  Như vậy xem chừng nền kinh tế Mỹ cũng có nhiều nét tương đồng với nền kinh tế thị trường định hướng XHCN ở ta, mà vì ấu trĩ và dị ứng với Chủ nghĩa Mác-Lê nin, Tô Văn Trường đã hung hãn công kích GS Lê Xuân Tùng cũng như Cương lĩnh của Đảng và Hiến pháp của nước ta.
***
Trong quá trình nghiên cứu tổng kết thực tiễn, kế thừa và tiếp thu những thành quả lý luận, dự thảo Báo cáo chính trị Đại hội 12 đã nêu ra định nghĩa mới về khái niệm kinh tế thị trường định hướng XHCN:
Nền kinh tế thị trường định hướng XHCN Việt Nam là nền kinh tế vận hành đầy đủ, đồng bộ theo các quy luật của kinh tế thị trường, đồng thời bảo đảm định hướng xã hội chủ nghĩa phù hợp với từng giai đoạn phát triển của đất nước. Đó là nền kinh tế thị trường hiện đại và hội nhập quốc tế; có sự quản lý của Nhà nước pháp quyền XHCN, do Đảng Cộng sản Việt Nam lãnh đạo, nhằm mục tiêu dân giàu, nước mạnh, dân chủ, công bằng, văn minh.
Nền kinh tế thị trường định hướng XHCN Việt Nam có quan hệ sản xuất tiến bộ phù hợp với trình độ phát triển của lực lượng sản xuất; có nhiều hình thức sở hữu, nhiều thành phần kinh tế, trong đó kinh tế nhà nước giữ vai trò chủ đạo, kinh tế tư nhân là một động lực quan trọng của nền kinh tế; các chủ thể thuộc các thành phần kinh tế bình đẳng, hợp tác và cạnh tranh theo pháp luật; thị trường đóng vai trò chủ yếu trong huy động và phân bổ có hiệu quả các nguồn lực phát triển, là động lực chủ yếu để giải phóng sức sản xuất; các nguồn lực nhà nước được phân bổ theo chiến lược, quy hoạch, kế hoạch phù hợp với cơ chế thị trường.
Nhà nước đóng vai trò định hướng, xây dựng và hoàn thiện thể chế kinh tế, tạo môi trường cạnh tranh bình đẳng, minh bạch và lành mạnh; sử dụng các nguồn lực của Nhà nước và công cụ, chính sách để định hướng và điều tiết nền kinh tế, thúc đẩy sản xuất kinh doanh và bảo vệ môi trường; thực hiện tiến bộ, công bằng xã hội trong từng bước, từng chính sách phát triển. Phát huy vai trò làm chủ của nhân dân trong phát triển kinh tế - xã hội”.
Về khái niệm “Kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa”, Tô Văn Trường viết: “sau 30 năm đổi mới mọi người, kể cả các nhà khoa học lớn của đất nước vẫn còn loay hoay bàn vấn đề “kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa” là gì? Một đường lối như vậy làm sao bắt mọi người phải thừa nhận là đúng, bắt mọi người phải nói theo và làm theo; Ngay Bộ trưởng Bộ Kế hoạch & Đầu tư Bùi Quang Vinh cũng thẳng thắn đánh giá: “Chúng ta cứ nghiên cứu mô hình kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa mà mãi có tìm ra đâu. Làm gì có cái thứ đó mà đi tìm”!”
Nếu đúng ông Bộ trưởng Bùi Quang Vinh nói vậy thì cả Tô Văn Trường và Bùi Quang Vinh cần phải hiểu, cũng theo chính Ấn phẩm của Chương trình Thông tin Quốc tế, Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ (tháng 2/2001): “Nước Mỹ được coi là có một nền kinh tế hỗn hợp, bởi vì cả doanh nghiệp sở hữu tư nhân và chính phủ đều đóng những vai trò quan trọng. Quả thực, một số trong những cuộc tranh luận kéo dài nhất của lịch sử kinh tế Mỹ tập trung vào vai trò tương đối của các khu vực nhà nước và tư nhân”.
Với nền kinh tế Mỹ mà còn có những “cuộc tranh luận kéo dài nhất của lịch sử” thì với Việt Nam nền kinh tế còn non trẻ, điều hành một nền kinh tế có một sự kết hợp giữa công và tư, giữa sự điều tiết của nhà nước với tính tự do của thị trường, có lúng túng, va vấp và tranh cãi là điều tất nhiên. Trình độ lãnh đạo một nền kinh tế chỉ có thể dần tích lũy qua sự từng trải để rút ra những kinh nghiệm và bài học bổ ích, không ai có thể nói mình giỏi ngay được.
Về vai trò chủ đạo của kinh tế nhà nước, Tô Văn trường viết:
Nhưng điều rất đáng buồn là đảng đã thụt lùi khi ghi vào Cương lĩnh: “Phát triển nền kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa với nhiều hình thức sở hữu,[…]. Kinh tế nhà nước giữ vai trò chủ đạo. […]. Kinh tế nhà nước cùng với kinh tế tập thể ngày càng trở thành nền tảng vững chắc của nền kinh tế quốc dân”.
Đoạn trích từ Cương lĩnh trên đây đã nói lên rõ ràng rằng chính Đảng cầm quyền chứ không phải ai khác chủ trương và cổ súy cho việc phân biệt đối xử đối với các thành phần kinh tế. GS. LXT còn bảo hoàng hơn vua khi bịa ra rằng có thế lực thù địch nào đó muốn “kinh tế tư nhân là nền tảng của nền kinh tế quốc dân?”. Xin thưa với GS. LXT là mọi người, kể cả các nhà khoa học chỉ muốn đảng thực hiện chủ trương các thành phần kinh tế “bình đẳng trước pháp luật” như đã hứa thôi!”
Về điều này, nguyên Bộ trưởng Bộ Thương mại Trương Đình Tuyển trong bản tham luận tại Diễn đàn Kinh tế Mùa xuân 2015 nói:
Trong bối cảnh đó, đóng góp vào GDP của khu vực doanh nghiệp có vốn đầu tư nước ngoài (FDI) tăng liên tục từ 15,6% năm 2005 lên xấp xỉ 20% năm 2013. Năm 2014 chưa có số liệu nhưng chắc chắn cao hơn. 
Cũng vậy, giá trị sản xuất công nghiệp cũng tăng liên tục từ 2005 đến nay, năm 2013 đã chiếm trên 50% tổng giá trị sản xuất công nghiệp cả nước. Còn trong tổng kim ngạch xuất khẩu năm 2014, khối FDI chiếm gần 68%. Với xu thế này, quan điểm kinh tế Nhà nước giữ vai trò chủ đạo - mà không ít người không đồng tình - thì trên thực tế cũng không phải vậy”.
Việc lấy con số thống kê như ông Tuyển và suy nghĩ như Tô Văn Trường để đánh giá vai trò của kinh tế nhà nước theo tôi là chưa thỏa đáng, mới nhìn vỏ ngoài hiện tượng chứ chưa hiểu bản chất vấn đề.
Tôi đã một lần viết:
Giống như quyền sở hữu đất đai thuộc về nhà nước thì kinh tế nhà nước đương nhiên phải là chủ đạo.
Để giành lại chủ quyền đất nước, mỗi tấc đất đã phải thấm bao mồ hôi của nhân dân và bao máu của các anh hùng liệt sĩ. Nếu việc sở hữu tư nhân đất đai được hiến định thì người có tiền hoàn toàn có thể chiếm giữ được những vị trí chiến lược, những nơi hiểm yếu. Mà lực lượng chống phá đất nước nếu cần thì sẽ không thiếu tiền. Mặt khác, đất đai thuộc sở hữu toàn dân cũng là bản chất của chế độ XHCN. Vì vậy chúng ta cần phân biệt, quyền sử dụng đất của người dân có giá trị kinh tế như quyền sở hữu, nhưng về mặt chính trị thì quyền sử dụng khác quyền sở hữu. Tức nhà nước nếu cần đất cho những việc lớn vì lợi ích của cộng đồng, vì an ninh quốc gia thì nhà nước phải có quyền. Trong sự lộn xộn về đất đai thời gian qua thì cái cần phải làm chính là cần phải minh bạch và công bằng trong việc thu hồi đất của dân vì lợi ích chung.
Tương tự, dân ta cũng phải đổ bao mồ hôi và máu để giành lại tài nguyên, khoáng sản. Vì vậy như đất đai, tài nguyên và khoáng sản cũng phải thuộc sở hữu toàn dân, tức thuộc kinh tế nhà nước. Bên cạnh đó, những lĩnh vực, ngành nghề trọng yếu, xương sống của nền kinh tế cũng phải thuộc kinh tế nhà nước. Chỉ như vậy đất nước mới có sức mạnh và giữ được sự ổn định. Vấn đề ở đây là, dù như vậy, mọi thành phần kinh tế lại phải bình đẳng, tất cả đều phải tuân theo pháp luật. Lợi nhuận của kinh tế nhà nước cũng phải thuộc về toàn dân. Vì vậy cần phải hoàn chỉnh cơ chế giám sát để minh bạch hóa đầu vào đầu ra của các doanh nghiệp nhà nước, tránh hình thành các vương quốc độc lập, rồi thành ung nhọt của nền kinh tế, khi đổ bể thì xã hội mới biết và phải gánh hậu quả, như Vinalines của Dương Chí Dũng chẳng hạn”.
Bản chất kinh tế nhà nước chủ đạo là vậy. Nếu cho lĩnh vực nào làm nhiều tiền hơn là chủ đạo thì chỉ là tư duy của cái dạ dầy thôi. Còn với tư duy của đầu óc thì thấy ăn uống để sống quả quan trọng, nhưng khi đất nước mất ổn định thì người ta không thể ngồi yên mà ăn được đâu!
***
Tóm lại về lý luận, cả GS Lê Xuân Tùng và Cương lĩnh của Đảng, Hiến pháp của nhà nước là quá hay rồi. Nói vậy không phải do tôi nể ông GS là cựu Ủy viên BCT mà hoàn toàn là khách quan vì với GS Nguyễn Đức Bình, cũng là Ủy viên BCT, còn là lớp trước GS Lê Xuân Tùng, tôi đã viết bài đường đi và đích đến phản biện quan điểm của ông về chuyện đảng viên làm kinh tế tư nhân. Nhưng nếu ai nói xã hội ta hiện tại là tốt đẹp nhất, nền kinh tế vận hành đúng nhất thì chắc chắn bị thần kinh, vì đến các nhà lãnh đạo cao nhất như TBT Nguyễn Phú Trọng cũng cảnh báo chế độ đứng trước “nguy cơ tồn vong”, Chủ tịch Trương Tấn Sang cũng nói “đụng đâu vướng đó”. Có tình trạng như vậy đơn giản là vì trình độ trong mọi lĩnh vực ở ta còn kém, kể cả trình độ quản trị xã hội, đã dần tạo ra cái “lỗi hệ thống” mà giờ khó sửa ngay được. Mà cái lỗi ấy trong nền kinh tế chắc chắn có sự “góp công” lớn của các vị cựu quan chức, đảng viên, từng viết lá thư “lật Đảng” nói ở đầu bài viết: Trần Đức Nguyên, nguyên Trưởng ban Ban nghiên cứu của Thủ tướng Chính phủ; Vũ Quốc Tuấn, nguyên Trợ lý Thủ tướng Võ Văn Kiệt; Tương Lai, nguyên Viện trưởng Viện Xã hội học; Đào Công Tiến, nguyên Hiệu trưởng trường Đại học Kinh tế TP. Hồ Chí Minh, Phó Chủ tịch Hội Kinh tế Việt Nam; Nguyễn Trung, nguyên Đại sứ tại Thái Lan, trợ lý TT Võ Văn Kiệt; Lê Đăng Doanh, Tiến sĩ Kinh tế học, nguyên thành viên Ban Nghiên cứu của Thủ tướng Chính phủ; Chu Hảo, nguyên Thứ trưởng Bộ Khoa học và Công nghệ, Hà Nội; Phạm Chi Lan, nguyên thành viên Ban Nghiên cứu của Thủ tướng Chính phủ v.v… và kể cả Tô Văn Trường, cũng là một tiến sĩ và từng giữ chức không hề nhỏ và không kém quan trọng: Viện trưởng Viện Quy hoạch Thủy lợi miền Nam. Tình trạng ngập lụt và hạn hán của miền Nam hiện nay chắc chắn có “công sức” của ông viện trưởng, có phải tại ông lo nghiên cứu lý luận quá mà chểnh mảng với chuyên môn của mình chăng?
***
Trong thời đại dân chủ, trước thực trạng của đất nước hiện tại rất cần những ý kiến tâm huyết, có trách nhiệm đóng góp. Đặc biệt với những vấn đề cao siêu, trừu tượng, phức tạp rất cần ý kiến của những bậc có trí cao tâm sáng phân tích. Tiếc là có không ít những người trí thấp, tâm tối lại cơ hội chính trị nên đã gây rối không ít. Cứ như Nguyên Ngọc đổi mới văn chương, Huệ Chi nghiên cứu vật lý, Mạnh Hảo nghiên cứu Triết học,…, đến nay lại có thêm Văn Trường nghiên cứu kinh tế xã hội nữa thì đúng là … “bỏ mẹ” cái đất nước VN mình thật!
Còn tôi cũng đã mạnh dạn “hiến kế” không ít lần. Tôi từng viết chúng ta đã sai khi lặp lại những bước đi mà trong kháng chiến đã dẫn cách mạng nước ta đến thắng lợi. Chúng ta vẫn dùng các khẩu hiệu cũ, kêu gọi mọi người quên mình vì dân vì nước. Nhưng thời chiến tranh không có gì để tranh nhau, trước vấn đề còn mất, sống chết, tất cả mọi mặt của cuộc sống đều trở thành nhỏ bé, người ta rất dễ quên mình vì nghĩa lớn, nhiều lãnh tụ có phẩm chất thánh nhân, nhiều chiến sĩ có phẩm chất anh hùng là điều hoàn toàn có thực. Cuộc sống trong hòa bình ngược lại. Trước cái chết con người mạnh mẽ bao nhiêu thì trước sức mạnh vật chất con người lại yếu đuối bấy nhiêu! Cần phải nhớ lại lời dạy của Mác “Vật chất quyết định ý thức”. Cần phải xây dựng thiết chế xã hội dựa trên cái phần yếu kém, tham lam, xấu xa của con người . Vậy cái cần làm trước hết là làm sao biến tất cả những đồng tiền “đen” thành đồng lương chân chính giúp quan chức của đảng có thể thực hiện thoải mái trách nhiệm của mình mà không phải gồng mình ép xác như những ông thánh mới có thể thực hiện được. Cần phải phân biệt đạo đức xã hội khác với đạo đức trong đạo giáo và sách luân lý. Phải có biện pháp sao đó để người ta không cần phải tham nhũng cũng sống tốt và có muốn tham nhũng cũng không được!
Còn cơ chế Kinh tế Thị trường định hướng XHCN là tốt. Nhưng triển khai trong thực tế còn nhiều khiếm khuyết. Chính nó đã sinh ra tình trạng “công tư” nhập nhằng, tạo điều kiện cho các “nhóm lợi ích” lợi dụng để làm kinh tế thị trường, dùng vốn và nguồn lực của nhà nước không phải định hướng XHCN cho xã hội mà là tích lũy TBCN cho cá nhân mình! Dùng vốn công làm kinh tế tư. Chính điều này đã dẫn đến thực trạng mà chính TBT Nguyễn Phú Trọng đã nói là trong Đảng đã có người giầu, người nghèo! Nhưng cũng phải thấy nước Mỹ giầu mạnh là thế vẫn không xóa bỏ được sự chênh lệch ấy.
Xin kết bài này bằng bằng một “tư tưởng” thú vị của Đông Tuyền, một bạn còn rất trẻ, đúng bằng tuổi thằng con trai tôi, là HÃY ĐỔI "NỀN KINH TẾ THỊ TRƯỜNG ĐỊNH HƯỚNG XÃ HỘI CHỦ NGHĨA" THÀNH "ĐỊNH HƯỚNG XÃ HỘI CHỦ NGHĨA NỀN KINH TẾ THỊ TRƯỜNG". Anh bạn lấy ví dụ khi lùa đàn trâu ra đồng, với bản năng của trâu sẽ đi tìm những đám cỏ non, có con sẽ ăn lúa của người, có con sẽ tách đoàn, dẫm lên mồ mả người đã khuất, lại có con đến kỳ "động đực". Đó chính là Nền Kinh Tế Thị Trường của chúng ta. Khi ấy người chăn trâu phải dùng roi mà đánh để đàn trâu đi theo đúng hành trình, đến đúng bãi cỏ lớn đầy hoa thơm cỏ lạ, cái này chính là Định Hướng Xã Hội Chủ Nghĩa. Điều một người chăn trâu ao ước, đó là có những bức rào nơi ruộng lúa, trên đường đi, quanh mồ mả... như thế anh ta sẽ nhẹ nhàng hơn trong việc chăn trâu. Vì thế xây dựng Nền KTTT rồi chạy theo để Định hướng XHCN thì rất mệt, nhưng Định hướng XHCN rồi xây dựng nền KTTT thì ổn hơn nhiều. Cũng như quy hoạch khu dân cư, KTTT quy hoạch hết sân chơi của các em, rồi nhân dân kiện cáo mới đi "định hướng xã hội chủ nghĩa" sẽ mệt, còn ngay từ đầu, tuyệt đối cấm quy hoạch những sân chơi ấy, thì mọi chuyện tốt hơn nhiều!
16-7-2015
ĐÔNG LA