Thứ Năm, 21 tháng 9, 2017

VỀ CHUYỆN HOÀNG HẢI VÂN TỐ CỰU TT NGUYỄN TẤN DŨNG “XÉ BỎ PHÁP QUYỀN” TRONG VỤ ÁN PMU18?

ĐÔNG LA
VỀ CHUYỆN HOÀNG HẢI VÂN TỐ
CỰU TT NGUYỄN TẤN DŨNG 
“XÉ BỎ PHÁP QUYỀN”
TRONG VỤ ÁN PMU18?

Vụ PMU 18 là một vụ án ở Bộ Giao thông Vận tải đầu năm 2006  đã khiến Bộ trưởng Bộ GTVT Đào Đình Bình phải từ chức . Xuất phát từ việc Bùi Tiến DũngTổng Giám đốc Ban Quản lý Các Dự án PMU-18 bị bắt giữ và cáo buộc đã cá độ bóng đá với số tiền trên 1,8 triệu đô la và “bao gái”. PMU-18 nguyên là một đơn vị đặt ra từ năm 1993 để điều hành một số dự án xây cất cầu cống cho Bộ Giao thông Vận tải, từng quản lý khoảng 2 tỷ đô la. Sau thời gian 18 tháng điều tra, cơ quan công an đã truy tố Bùi Tiến Dũng và toà đã kết án 13 năm tù cùng với 5 thuộc cấp. Đồng thời cơ quan điều tra cũng khởi tố một số nhà báo và các công an điều tra vụ án này. Nguyễn Việt Chiến(báo Thanh Niên) bị phạt án 2 năm tù và Nguyễn Văn Hải (báo Tuổi Trẻ) bị phạt 24 tháng cải tạo không giam giữ về tội "lợi dụng chức vụ và quyền hạn trong khi thi hành công vụ" trong việc đưa tin bài về vụ tham nhũng tại Ban quản lý các dự án 18 (PMU 18). Ngoài ra, thiếu tướng Phạm Xuân Quắc nguyên Cục trưởng Cục Cảnh sát điều tra tội phạm về trật tự xã hội (C14), Bộ Công an, nguyên Phó thủ trưởng cơ quan cảnh sát điều tra, cùng với cấp dưới của mình, cũng bị khởi tố về tội "Lợi dụng chức vụ quyền hạn trong khi thi hành công vụ". Ngày 1 tháng 8 năm 2008, Thứ trưởng Bộ Thông tin Truyền thông Đỗ Quý Doãn đã ký quyết định thu hồi thẻ nhà báo của 7 cán bộ, phóng viên có vi phạm nghiêm trọng, trong đó có Nguyễn Quốc Phong, Phó tổng biên tập báo Thanh NiênBùi Văn Thanh, Phó tổng biên tập báo Tuổi Trẻ, Huỳnh Kim Sánh, Tổng Thư ký tòa soạn báo Thanh Niên, ông Dương Đức Đà Trang, Trưởng Văn phòng đại diện báo Tuổi Trẻ TP HCM tại Hà Nội, phóng viên Nguyễn Việt Chiến (báo Thanh Niên), và phóng viên Nguyễn Văn Hải (báo Tuổi Trẻ), với lý do họ vi phạm các Điều 7, Điều 10 và Điều 15 của Luật Báo chí Việt Nam, cụ thể là "đã trực tiếp viết, biên tập, duyệt đăng các tin bài về vụ PMU 18, trong đó có những thông tin sai sự thật nghiêm trọng".
Chuyên án chống tham nhũng trong vụ PMU18 … là nỗ lực vô cùng lớn của các sĩ quan công an nhân dân chính trực… Các sĩ quan này một lòng tin vào đường lối đổi mới, tin vào Nhà nước pháp quyền, tin vào sự trong sạch của cấp trên. Nhưng những nỗ lực của họ đã bị ngăn chặn, nên vụ án đã để lọt người lọt tội. Nhằm bảo kê cho tham nhũng, ngăn chặn những nỗ lực chống tham nhũng của các sĩ quan công an chính trực và các nhà báo, cơ quan cảnh sát điều tra bị vô hiệu hóa, thượng tá Đinh Văn Huynh bị bắt cùng với 2 nhà báo, tướng Phạm Xuân Quắc bị khởi tố. Trong vụ cụ thể này, cũng từ Bộ Công an, nhưng nỗ lực chống tham nhũng của một bộ phận sĩ quan cảnh sát đã bị cơ quan an ninh dập tắt”; “Vụ PMU18 diễn ra trong thời gian tôi làm Tổng Thư ký tòa soạn… Tôi là người kiểm soát chặt chẽ cung cách tác nghiệp của anh Nguyễn Việt Chiến nên biết rõ sự cẩn trọng của anh trong vụ này. Toàn bộ những bài viết của anh Chiến trên báo Thanh Niên về vụ án này được tôi biên tập rất kỹ lưỡng, chúng hoàn toàn trung thực”. 
         Tiếp theo, trong bài “VỤ PMU18, AI MUỐN XÉ BỎ PHÁP QUYỀN?”, Hoàng Hải Vân viết: “Tôi biết chắc Bộ TT&TT cũng không hề có một chứng cứ nào để đưa ra lời giải thích” khi thu hồi thẻ nhà báo của 7 cán bộ, phóng viên “có vi phạm nghiêm trọng”;  Do đó chỉ có thể hiểu rằng Bộ này được lệnh miệng từ cấp trên phải thu thẻ của 4 nhà báo và bị buộc phải lấy nội dung áp đặt từ cơ quan an ninh điều tra để ra bản thông báo nói trên”; “Bắt giam, khởi tố người mà không có chứng cứ phạm tội, lại liên quan đến một vụ án đang xôn xao cả nước thì dù có mười cơ quan an ninh điều tra cũng không dám, Bộ trưởng Công an tôi chắc cũng không dám, nên phải có cấp cao hơn chỉ đạo. Cấp cao hơn đó là ai ? Đó là Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng”.
         Có điều thực tế theo diễn biến của phiên toà lại không như Hoàng Hải Vân viết.
Theo Wiki., tại phiên tòa, Nguyễn Văn Hải đã thừa nhận kết luận điều tra và cáo trạng này là "tương đối khách quan và chính xác" và nói rằng sai sót của cá nhân chỉ là nhận tin sai chứ không phải cố ý bình luận, suy diễn. Hải thừa nhận đã có sáu bài viết có nhiều nội dung sai sự thật, "có gây ít nhiều ảnh hưởng đến các đối tượng bị đề cập". Tuy nhiên, bị cáo không cố ý mà đó chỉ là các "tai nạn nghề nghiệp".
Còn Nguyễn Việt Chiến vẫn một mực khẳng định các bài viết đã đăng trên Thanh Niên bị cáo đều lấy nguồn từ những cán bộ có trách nhiệm, có thẩm quyền và không có bình luận. Bản thân ông Chiến khi thấy báo khác đăng đều thẩm định lại thông tin với các quan chức Tổng cục Cảnh sát trước khi sử dụng lại. Theo ông, vụ PMU 18 mới xử phần đánh bạc và đưa hối lộ, phần tham nhũng chưa xử. Trong khi đó, nhà báo không đợi được nên phải thu thập tin từ nhiều nguồn. Riêng bài viết "40 VIP chạy án", bị cáo nói đã xác minh ở bốn nguồn khác nhau. Bản thân Nguyễn Việt Chiến đã tham gia viết đến 70 bài và bị quy là sai phạm "có hệ thống".
Hai cán bộ Công an cao cấp là thiếu tướng Phạm Xuân Quắc và Thượng tá Đinh Văn Huynh bị truy tố về tội "Cố ý làm lộ bí mật công tác". Bản cáo trạng của Viện KSND Tối cao nhận định: "Là đơn vị trực tiếp điều tra vụ án PMU18, C14 phải có trách nhiệm trước những thông tin đăng trên báo chí không đúng sự thật, công khai những nội dung thông tin về vụ án đang điều tra, những thông tin ban đầu chưa được xác minh, kiểm chứng của Cơ quan điều tra. Tuy nhiên, trước tình hình đó C14 không có phản ứng nhắc nhở gì mà còn để các phóng viên tự do ra vào trụ sở cơ quan hoặc đến nhà riêng, gọi điện thoại trực tiếp trao đổi thông tin..."
Như vậy cái sai của Hoàng Hải Vân là chủ quan tự tin vào mình và tin vào Nguyễn Việt Chiến đã lấy được tin  từ những cán bộ có trách nhiệm, có thẩm quyền”. Nếu cho tin từ “từ những cán bộ có trách nhiệm, có thẩm quyền” đó là sự thật, là chân lý rồi thì cứ thế mà kết án, người ta cần gì phải mở toà, cần gì phải tranh tụng giữa công tố và luật sư nữa? Như vậy, Hoàng Hải Vân không hiểu pháp quyền là gì cả, dốt vậy mà dám tố cáo nguyên TT Nguyễn Tấn Dũng “xé bỏ pháp quyền” thì cũng liều thật! Còn Nguyễn Việt Chiến thì đã cầm đèn chạy trước ô tô, ảo tưởng về quyền lực báo chí, kích động dư luận, muốn lái kết quả vụ án theo ý chủ quan, nhưng không hiểu rằng mình đưa tin sai là phải chịu trách nhiệm. Và kết cục là, với “pháp quyền” thì phải lĩnh hậu quả.
         Một người hay khoe khoang “pháp quyền” khác là thằng “San hô” Huy Đức, nếu đúng pháp luật nước ta thực hiện “pháp quyền” nghiêm minh thì nội những chuyện nó viết láo trong cuốn “Bên thắng cuộc” thì nó đã bị tóm từ lâu rồi. Loạt bài “cầm đèn chạy trước ô tô” kích luận dư luận đểu gần đây gây mất ổn định xã hội như đề nghị thay thế vị trí chủ tịch nước của “Đại tướng Trần Đại Quang”, đề nghị điều tra bà Bộ trưởng Vũ Kim Tiến… cũng là phạm pháp. Đặc biệt Huy Đức viết loạt bài với thái độ cố đẩy ông Đinh La Thăng vào tù, tất nhiên viết đúng thì không sao nhưng viết sai phải chịu trách nhiệm trước pháp luật, nhưng viết đúng với mục đích “đâm thuê chém mướn” như dư luận viết về Huy Đức thì nhân cách cũng không ra gì!
         ***
            Nói chung đường đến sự thật, nhất lại là sự thật trong các vụ án, không bao giờ dễ dàng. Có những vụ án tuyên rồi nhưng vẫn sai như những vụ án oan được công bố chấn động dư luận trong thời gian vừa qua. Vì vậy rất có thể Hoàng Hải Vân viết đúng về vụ PMU18, các nhà báo và những “các sĩ quan công an nhân dân chính trực” bị tù oan, việc tước thẻ nhà báo là sai, đúng là có chuyện “xé bỏ pháp quyền”, nhưng nếu chưa có một phiên toà xét xử tuyên ngược lại thì theo “pháp quyền” kết quả đã tuyên sẽ mãi là đúng. Nếu Hoàng Hải Vân là người đàng hoàng, hãy thực hiện quyền khiếu nại tố cáo đề nghị mở toà xét xử lại, còn chỉ viết những ý chung chung đầy suy diễn chủ quan, đầy những sai lầm như tôi đã chỉ ra, để kích động dư luận xấu, làm mất ổn định xã hội, thì theo “pháp quyền” là phạm pháp. Có điều một người như Hoàng Hải Vân làm sao mà “đàng hoàng” được khi mới hôm qua viết: “Phó Thủ tướng Vũ Đức Đam, khi đề cập đến những vấn đề của Sơn Trà vẫn không dám hé răng” thì hôm nay như chữa cháy, trên facebook của mình, đã đăng lại ngay tin tràn ngập trên các báo “Lãnh đạo Chính phủ chỉ đạo thanh tra toàn diện các dự án ở Sơn Trà”, y như tự vả vào mồm mình vậy!
         Tôi cũng phải viết vài câu để nói với bọn hay suy diễn đểu là tôi viết vì sự thật, vì sự ổn định và phát triển của đất nước chứ không phải vì ở phe này hay phe kia. Chính tôi là người viết bài phản biện đầu tiên về cựu TT Nguyễn Tấn Dũng đăng trên Talawas, ngay khi ông lên nắm quyền, trả lời trực tuyến.
Số sau tôi sẽ viết lại đôi nét Thu Uyên, vợ Hoàng Hải Vân, lấy “nguồn tin”, đạp trên “pháp quyền”, vu khống Phan Thị Bích Hằng, Vũ Thị Hoà… lừa đảo, trục lợi trên xương máu liệt sĩ trong khi chính gia đình mình cũng bị tố cáo “trục lợi” như thế nào?
            Los Angeles
         20-9-2017
         ĐÔNG LA 

Thứ Tư, 20 tháng 9, 2017

VỀ VIỆC HOÀNG HẢI VÂN CHỈ RA TỘI CỦA ÔNG NGUYỄN BÁ THANH VÀ VIỆC “ĐẬP TAN BỘ MÁY LÃNH ĐẠO CỦA HAI TỜ BÁO”

ĐÔNG LA
VỀ VIỆC HOÀNG HẢI VÂN CHỈ RA TỘI
CỦA ÔNG NGUYỄN BÁ THANH
VÀ VIỆC “ĐẬP TAN BỘ MÁY LÃNH ĐẠO
CỦA HAI TỜ BÁO”

Vừa rồi nhân vụ Nguyễn Xuân Anh, Bí thư Đà Nẵng, bị công bố những sai phạm, Hoàng Hải Vân đã viết trên facebook thế này: 
“Tôi có thể nói ngay, ông Nguyễn Xuân Anh và ông Huỳnh Đức Thơ suy cho cùng cũng là nạn nhân của một khối ung nhọt lưu cữu từ thời ông Nguyễn Bá Thanh làm Chủ tịch… Thời ông Nguyễn Bá Thanh làm Bí thư, có một câu đồng dao người lớn, rằng “Trời của Thanh đất của Thanh con chim trên cành của Hoàng Tuấn Anh”, nhưng câu đồng dao đó cũng đã phải sửa lại “Trời của Thanh đất của Thanh, con chim trên cành cũng của Bá Thanh”. Câu đồng dao đó nói lên thực chất quyền lực của một ông vua cát cứ, vô tiền khoáng hậu kể từ khi nước Việt Nam dân chủ cộng hòa được thành lập.
Ai còn nhớ vụ án xử tướng Trần Văn Thanh thì hiểu quyền lực của ông Nguyễn Bá Thanh lớn đến cỡ nào. Tướng Thanh đã phanh phui chuyện tham nhũng của Đà Nẵng khi ông còn làm Giám đốc Công an thành phố, đến khi ông ra Hà Nội làm tới chức Chánh Thanh tra Bộ Công an vẫn bị khởi tố, khi ông bị bệnh vẫn khiêng cáng đưa ông ra tòa. Tôi không biết tướng Thanh có sai phạm gì hay không, nhưng khi ông được trắng án thì phải khẳng định những chuyện ông tố cáo là không sai chứ”; “Nghiêm trọng nhất là việc cấp phép trái pháp luật cho hàng loạt các dự án xé nát Sơn Trà, mà đến một nhân vật có tầm cỡ như Phó Thủ tướng Vũ Đức Đam, khi đề cập đến những vấn đề của Sơn Trà vẫn không dám hé răng dù chỉ một lời nói về sai phạm trong cấp phép, mặc dù ông biết rõ mươi mươi là có sai phạm.
Nói như vậy để thấy rằng, bộ máy Đảng và Chính quyền Đà Nẵng đang bị các nhóm lợi ích chi phối, khống chế, tạo thành một khối ung nhọt. Ông Nguyễn Bá Thanh không còn, nhưng các nhóm lợi ích này vẫn tồn tại, không chỉ tồn tại mà ăn sâu vào các chân rết trong bộ máy, không chỉ ở Đà Nẵng mà còn khống chế ở cấp cao hơn, mà sự e ngại của Phó Thủ tướng Vũ Đức Đam là một ví dụ”.
         Chỉ một đoạn thôi đã chứng tỏ Hoàng Hải Vân có cái nhìn thiển cận, suy diễn chủ quan, tâm địa hạn hẹp. Tôi không dám chắc ông Nguyễn Bá Thanh hoàn toàn đúng nhưng nhận xét về ai đó là phải toàn diện, chỉ có những kẻ xấu mới chỉ chúi mũi vào những chỗ tăm tối hít hà, phóng đại rồi chụp lên toàn bộ cuộc đời người ta.
Ngược với Hoàng Hải Vân, một loạt báo chí đưa những tin tốt đẹp về Nguyễn Bá Thanh khi ông qua đời.
Một cán bộ ở Đà Nẵng nói:
“"Di sản" lớn nhất ông Nguyễn Bá Thanh để lại cho Đà Nẵng là chương trình "5 không, 3 có"…  "5 không" (không hộ đói, không người lang thang xin ăn, không người mù chữ, không người nghiện ma túy trong cộng đồng, không giết người để cướp của) được khởi xướng, … đề ra mục tiêu "3 có" (có nhà ở, có việc làm, có nếp sống văn minh đô thị) … Khi Đà Nẵng được công nhận là một trong 20 thành phố "sạch nhất thế giới", ông Thanh phát biểu trước kỳ họp HĐND rằng "chưa thấy sướng lắm" bởi thành phố còn nhiều điểm ô nhiễm. Đà Nẵng được bình chọn là thành phố đáng sống, ông Thanh bảo, ai khen chứ bản thân ông chưa hài lòng khi cuộc sống người dân chưa yên với nạn trộm cắp, nghiện ma túy. "Đó không chỉ là tâm huyết mà còn là trí tuệ của người lãnh đạo"…  "Nói được, làm được"… "thực tế đúng như vậy". 
Một luật sư nói:
"Tôi không có ý so sánh ông Thanh với những nhân vật lịch sử khác, nhưng ông là một hiện tượng độc đáo của xã hội đương đại. Một lãnh đạo thành phố để lại dấu ấn với nhân dân như ông ấy là điều hiếm".
 Trong lễ tang của ông hàng ngàn người dân mang theo hoa huệ, băng rôn và ảnh của ông tập trung trước cổng nhà riêng của ông. Khi xe tang rời nhà riêng có hàng chục nghìn người đứng dọc đoạn đường khoảng 10 km dẫn đến nghĩa trang, nơi ông yên nghỉ, vẫy tay tiễn biệt.
Với nước ngoài, Hãng thông tấn Pháp AFP đăng bài viết có tựa đề "Quan chức đảng Cộng sản Việt Nam được yêu mến qua đời". Mô tả ông Thanh là "một nhân vật cấp cao có được sự mến mộ rộng rãi", đã cải cách thành phố biển Đà Nẵng thành một trung tâm du lịch và đầu tư. "Ông là một nhân vật lớn, nổi tiếng trong giới đầu tư nước ngoài lẫn những người bán hàng rong".  Báo Asiaone và Bangkok Post ca ngợi ông vì những gì ông đã làm cho người nghèo và xem đây là một nhà lãnh đạo kiểu mẫu: "Đất nước đã mất đi một vị lãnh đạo tài năng với trái tim nồng ấm". MSN News dẫn lời ông Jonathan London, chuyên gia về Việt Nam tại đại học ở Hong Kong, cho rằng ông Thanh "có một kỷ lục lớn về các thử nghiệm và thành tích". Trung tâm Nghiên cứu Chiến lược và Quốc tế CSIS giới thiệu ông Thanh là "một chính trị gia Việt Nam nổi bật và được ngưỡng mộ rộng rãi"; "Tầm vóc của ông được xây dựng dựa trên sự lãnh đạo năng động và quyết đoán với thành phố Đà Nẵng đang phát triển nhanh chóng và thân thiện với nhà đầu tư", CSIS nhận định. "Sự ra đi của ông là một mất mát lớn với Việt Nam. Ảnh hưởng của ông Thanh đã vượt xa tầm cỡ của người đứng đầu một chính quyền thành phố". BBC đăng tải bài viết "Nguyễn Bá Thanh sẽ được nhớ mãi" của tác giả Jonathan London.  "Trong số những phẩm chất đáng chú ý nhất của Nguyễn Bá Thanh là khả năng có những cuộc nói chuyện rất dài, đôi lúc kéo dài tới ba giờ đồng hồ nhưng thật tự nhiên, có sức thuyết phục, và tính vui vẻ, hài hước của ông đã làm cho những diễn văn và các tuyên bố của ông trở nên ngoạn mục", ông London viết. "Nguyễn Bá Thanh sẽ được nhớ đến rộng rãi, khắp nơi trên toàn Việt Nam."
***
         Về vụ án Tướng Trần Văn Thanh cần phải tường thuật chính xác, đưa tin dư luận cũng phải đưa hai chiều, tránh việc đưa tin một chiều như những kẻ chống phá Việt Nam. Như việc “tàn bạo” là “khi ông bị bệnh vẫn khiêng cán đưa ông ra tòa” nhưng theo Wiki. :”Tuy nhiên theo vụ trưởng Vụ thông tin báo chí văn phòng chính phủ Dương Đức Quảng, đây là kịch bản được dàn dựng để triệt hạ uy tín ông Nguyễn Bá Thanh: "Cụ thể ông Trần Văn Thanh đã được một cô bác sĩ tiêm thuốc gây mê, cho thở ôxy và truyền dịch rồi cùng một vài người mượn một chiếc xe cấp cứu của Bệnh viện Đà Nẵng để đưa ông Thanh trong tình trạng cấp cứu đến bên ngoài nơi xét xử để chụp ảnh rồi đưa tin trên báo, chứ không có chuyện lãnh đạo thành phố chỉ đạo phải đưa ông Trần Văn Thanh trong tình trạng sức khỏe như thế lại phải ra tòa". Hoàng Hải Vân cũng sai khi viết: “Tôi không biết tướng Thanh có sai phạm gì hay không, nhưng khi ông được trắng án thì phải khẳng định những chuyện ông tố cáo là không sai chứ” bởi thực tế tại phiên tòa phúc thẩm xét xử lại ngày 22-06-2012, TAND Tối cao tại Đà Nẵng chấp nhận một phần kháng nghị của Viện KSND tối cao, tuyên miễn tội, đình chỉ vụ án đối với ông Trần Văn Thanh. Tòa kết luận: ông Trần Văn Thanh bị truy cứu trách nhiệm hình sự với tội "Lợi dụng quyền tự do dân chủ, xâm phạm lợi ích Nhà nước, quyền và lợi ích của công dân" (theo điểm 2, khoản 2 điều 258 BLHS) là đúng. Tuy nhiên, đây là loại tội phạm ít nghiêm trọng, đồng thời theo luật đã hết thời hạn truy cứu trách nhiệm hình sự.
Còn viết thế này: “Phó Thủ tướng Vũ Đức Đam, khi đề cập đến những vấn đề của Sơn Trà vẫn không dám hé răng” phải chăng Hoàng Hải Vân có đi họp chính phủ, họp Bộ Chính trị?
***
         Tôi chú ý Hoàng Hải Vân vì gần đây trên những trang chống phá VN đăng loạt bài của Hoàng Hải Vân về vụ PMU18, trong đó có đoạn viết:
“… việc bắt 2 nhà báo, 1 thượng tá và khởi tố 1 vị tướng cảnh sát mà không hề có chứng cứ phạm tội. Bắt giam, khởi tố người mà không có chứng cứ phạm tội, lại liên quan đến một vụ án đang xôn xao cả nước thì dù có mười cơ quan an ninh điều tra cũng không dám, Bộ trưởng Công an tôi chắc cũng không dám, nên phải có cấp cao hơn chỉ đạo. Cấp cao hơn đó là ai ? Đó là Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng”; đã “đập tan bộ máy lãnh đạo của 2 tờ báo”; “Thanh Niên và Tuổi Trẻ trở thành kẻ thù của các thế lực muốn xé bỏ pháp quyền trong Đảng Cộng sản Việt Nam”.
Có điều sự thật nó lại không đơn giản như cách nghĩ, cách viết đầy tính suy diễn chủ quan của một người có trí thấp, tâm tối. Tôi sẽ chỉ ra ở những bài sau. Các bạn cũng nên biết Hoàng Hải Vân là một nhà báo từng làm Tổng Thư ký Toà soạn Báo Thanh Niên và bị tước thẻ sau vụ PMU18, cũng chính là Huỳnh Kim Sánh, chồng của “nhà báo” Thu Uyên, là hai nhân vật trong bài tôi đã viết “Thu Uyên, Kim Sánh – cặp đôi quá hoàn hảo”.
Nếu Kim Sánh thực sự hiểu, có tâm với “pháp quyền” sẽ không để cho Thu Uyên đã có những hành động vừa dốt vừa ác khi trắng trợn vu khống trên VTV1 những nhà ngoại cảm Phan Thị Bích Hằng, Vũ Thị Hoà… như một loạt bài tôi đã viết về cô ta.
Los Angeles
20-9-2017
ĐÔNG LA 


Chủ Nhật, 17 tháng 9, 2017

VIỆN BẢO TÀNG NGHỆ THUẬT METROPOLITAN (MET)

ĐÔNG LA
VIỆN BẢO TÀNG NGHỆ THUẬT

METROPOLITAN (MET)

Bảo tàng Nghệ thuật Metropolitan (gọi tắt là Met) là một trong những bảo tàng mỹ thuật vào hàng lớn nhất, lượng khách tham quan cũng lớn nhất không chỉ ở Mỹ mà trên toàn thế giới. Nó nằm trên Đại lộ số 5 cùng với toà tháp Empire, tháp Trump và nhiều công trình khác, nối từ phía Đông đến Công viên Trung tâm New York.
         Hôm đó, sau khi leo lên Tháp Empire ngắm toàn cảnh New York, đi lòng vòng khá nhiều nơi, lúc đến Met thì cũng đã trưa, nắng gắt, chân cũng đã mỏi, tôi bảo con  trai chụp vài kiểu ảnh thôi, không cần vào coi nữa, cần thì tôi lên mạng coi một lúc là sẽ biết trong đó có gì. Chụp vài kiểu ảnh xong chúng tôi ra công viên trung tâm ngồi nghỉ. Từ rừng nhà bê tông chọc trời ồn ào, khói, bụi được ngồi dưới bóng cây um tùm xanh mát thật thú vị. Có lẽ bởi rừng cây chính là nguồn cội sinh sống của thuỷ tổ loài người. Cây không chỉ toả ra oxy mà các nhà khoa học còn phát hiện ra cây còn tạo ra “ion âm”, cũng như nơi biển cả, sông hồ, thác nước, sau mỗi trận mưa… “ion âm” cũng được sinh ra, làm cho người ta dễ chịu, tốt cho sức khoẻ. Đang nóng khát, mua cây kem ăn nữa thấy đúng là “đã đời!”.
***
Bảo tàng Met sở hữu rất nhiều bộ sưu tập nghệ thuật giá trị và độc đáo nhất trên thế giới. Từ nghệ thuật Ai Cập cổ đại, phương Ðông cổ đại, những báu vật Hy Lạp cổ đại, rồi La Mã, Hồi giáo trung cổ, đặc biệt là hội họa châu Âu ở các thời kỳ. Trong số các kiệt tác mỹ thuật thế giới được trưng bày tại Bảo tàng Met có “Ðức Mẹ với Chúa Hài Ðồng và cây đàn” của Raphael, “Thần Vệ Nữ và cây đàn” của Titian, “Phong cảnh Toledo” của El Greco… Cũng có phần triển lãm của các họa sĩ Mỹ còn Hội họa Âu Châu được trưng bày có tới hơn 30 gian, trưng bầy nhiều tuyệt tác của Cezanne, Van Gogh, tượng Rodin, tranh Rembrands, Renoir, Monet, Boticelli và Raphael El Greco.
         Hôm nay tôi muốn giới thiệu mấy tác phẩm điêu khắc tuyệt đẹp đơn giản là vì thấy Bảo tàng Met, một bảo tàng nghệ thuật hàng đầu thế giới, nhưng lại trân trọng lưu giữ không phải tác phẩm hoàn chỉnh mà chỉ là bản phác thảo (bản nháp) bức tượng Cupid and Psyche của nhà điêu khắc Ý lừng danh Antonio Canova (1757 – 1822). Còn tác phẩm hoàn chỉnh Antonio Canova có không chỉ một mà là hai Cupid and Psyche được lưu giữ ở Bảo tàng Louvre, Paris và Hermitage Museum, Saint Petersburg, nơi 1990 tôi đã được tận mắt chiêm ngưỡng cùng với bức The Three Graces và nhiều bức khác của Canova. Có một bức The Three Graces khác cũng tuyệt đẹp nhưng tác giả khuyết danh được trưng bầy tại Louvre. Một tác phẩm khác là Naid (nữ thần) cũng của Antonio Canova được một nơi khác cũng ở Mỹ lưu giữ là  National Gallery, Washington DC.
            Met cũng lưu giữ tác phẩm California của tác giả Mỹ
Hiram Powers (1805–1873) lớn lên ở Woodstock, Vermont nhưng rồi ông đã trở về cái nôi của nghệ thuật điêu khắc và cuối cùng chết ở đó là Florence, Ý. Tác phẩm California là tượng một cô gái tuyệt đẹp, không tìm hiểu sẽ không có ai có thể hiểu tác giả thể hiện cái gì. Đó là thời kỳ dân Mỹ đổ xô đi tìm vàng từ năm 1848. Trong tay trái của cô, cô giữ “cây đũa thần” của người thợ mỏ, phía dưới chân cô có những viên pha lê thạch anh mà trong đó có chứa vàng. Tay phải, để phía sau lưng, bị bao phủ bởi nhành cây có gai. Tác giả biểu thị sự đối nghịch giữa cái tốt (thánh thần) với cái ác (gai) trong sự đi tìm vàng của dân Mỹ. "California" là tác phẩm điêu khắc đầu tiên của một nghệ sỹ người Mỹ được đưa vào bộ sưu tập của Metropolitan. Hiram Powers còn có tác phẩm tuyệt đẹp khác là The Greek Slave được lưu giữ tại Yale Art Gallery.
Cũng vì tìm hiểu lai lịch các bức tượng mà tôi được thấy nhiều tác phẩm của các tác giả khác nữa. trong đó có “Veiled truth” (Sự thật được che giấu) và các tác phẩm khác của Antonio Corradini (1688 – 1752, Italian). Tác giả này độc đáo ở chỗ các "tấm màn che" ở các tác phẩm của ông được người ta ca ngợi là “đã được điêu khắc với kỹ năng phi thường”. Và cuối cùng tôi cũng được thấy tác phẩm Cleopatra, một trong những nhân vật nổi tiếng nhất lịch sử thế giới, một Nữ Pharaoh của Ai Cập cổ đại, được tạo ra bởi nhà điêu khắc của Đức Leonhard Kern.
         Los Angeles
16-9-2017

ĐÔNG LA