Thứ Hai, ngày 05 tháng 12 năm 2016

NGÔI NHÀ VÀ THỂ CHẾ

ĐÔNG LA
NGÔI NHÀ VÀ THỂ CHẾ

        Tôi biết nhiều người đang “ngóng” bài tôi viết tiếp về thằng nhà báo “Dái Dê” (Phạm Ngọc Dương) nhưng tôi còn đang đợi thêm tư liệu của cô Nguyễn Ngọc Hoài. Rồi tôi sẽ chỉ cho mọi người, cho cả nó biết, nó ngu xuẩn và lưu manh như thế nào. Một thằng mù trí thức như nó tất không thể cãi được, nếu có chỉ ẳng lên như chó điên cắn càn thôi!
         ĐL
Tôi hay ví thể chế như một ngôi nhà, những yếu kém, sai trái, tệ nạn của xã hội như những chỗ nứt dột, mục ruỗng, sụt lún. Cái quan trọng là cần nhận ra những khuyết tật đó để chỉnh sửa. Điêu này sẽ dễ dàng, thực tế và hiệu quả hơn tỷ lần việc đập bỏ để xây dựng ngôi nhà mới khi trong tay không có xu nào cả, một tham vọng đầy ảo tưởng phi thực tế. Các nhà lãnh đạo VN đang thực hiện công cuộc chỉnh đốn thể chế chính là việc sửa ngôi nhà, còn những người kêu gào đòi thay đổi thể chế chính là những kẻ ảo tưởng trên.
          Có một sự tương đồng thú vị. Ngôi nhà của tôi mới xây khoảng dăm năm, tự tay tôi thiết kế đến từng hoa văn sắt cửa sồ, kiến trúc sư chỉ bản vẽ hóa ý tôi mà thôi. Nó là căn nhà thứ hai tôi xây từ đất trống.
Vừa qua, sau một mùa nắng như rang, trần nhà đã nứt chỗ nào đó, mùa mưa đến, những trận mưa dầm dề đã làm thấm dột. Chưa hết, nền nhà ngay phòng khách, từ ngày xây dựng hoàn tất cứ lún dần, chũng xuống như võng, không biết sụp lúc nào. Tôi đã ví thể chế như ngôi nhà, nay ngược lại, tôi cũng thấy nhà tôi giống thế chế quá. Quan chức trụ cột cũng sai phạm chẳng khác gì “nhà dột từ nóc”; cơ chế quản lý, vận hành xã hội lỏng lẻo dẫn đến sai phạm, lớn nhất thành “lỗi hệ thống”, hậu họa khó chịu nhất, gây bức nhất chính là tham nhũng, lãng phí, thành giặc nội xâm, giống như nền nhà bị lún, sụp.
          Nhưng tỉnh táo nhận xét, trần nhà tôi bằng bê tông, cốt thép rất chắc, chỉ cần tìm ra chỗ nứt, nấu nhựa đường đổ vào rồi trét vữa xi măng lên là xong; khung nhà tôi cũng bê tông cốt thép, móng cũng đóng cọc cốt thép bê tông, nên nền rất vững, lún sụt chỉ là gạch lát ở phòng khách do thợ làm ẩu thôi. Cơ bản hơn nữa là tôi xây nhà bằng tiền tôi tự làm ra chính đáng, không như quan tham xây nhà, khi tội lỗi khui ra, nhà rất dễ bị thu hồi.
          Cũng giống như ngôi nhà, đất nước dù còn bao chuyện chướng tai gai mắt, nhưng nhìn xuyên suốt toàn bộ lịch sử, đúng như câu thơ của Chế Lan Viên đã viết từ lâu “Đất nước bao giờ đẹp như thế này chăng?” và mới đây TBT Nguyễn Phú Trọng khi tới thôn Phật Tích (xã Phật Tích, H.Tiên Du, Bắc Ninh) dự ngày hội đại đoàn kết toàn dân tộc cũng nói:
"Mặc dù bây giờ ra đường lắm chuyện khó chịu, nghe báo chí nói rất nhiều chuyện tiêu cực hàng ngày, rất là bực mình. Tệ nạn tham nhũng, cán bộ hư hỏng có cả nhưng nhìn tổng quát lại đất nước ta có bao giờ được thế này không?”
Cũng như khung nền cốt thép bê tông của ngôi nhà, nền tảng của thể chế cũng rất vững chắc. Bởi khi nước ta vua bị bắt đi đầy, tên nước bị xóa, chính ĐCSVN đã lãnh đạo nhân dân làm cách mạng, khai sinh một nước VN mới, rồi chiến đấu bảo vệ và giành lại được nền độc lập, thống nhất đất nước, ngày nay hiên ngang sánh vai cùng các nước trên khắp thế giới!
Bây giờ, trước những tệ nạn, cái chính là công cuộc chỉnh đốn phải thành công, nếu không đất nước sẽ “đứng trước nguy cơ tồn vong”. Nhiều nước phát triển hơn nước ta nhưng không giữ được ổn định vẫn sụp đổ, chiến tranh, loạn lạc vẫn không ngừng diễn ra trước mắt chúng ta ngay trong những ngày hôm nay.
Y như vậy, nhà tôi thấm dột, tường loang lổ, vợ kêu, tôi thấy phải “chỉnh đốn” thôi! Mà “chỉnh đốn”, nhà tôi tôi là “lãnh đạo”, tôi không ra tay thì ai ra tay?
***
Thế là tôi bắt tay vào việc sửa nhà, trước hết trám chỗ dột. Việc này nhẹ nhàng và dễ nhưng bực ở chỗ cứ làm xong xi măng chưa khô thì trời lại mưa. Vì vậy mà dây dưa cả vài tuần. Kỳ lạ ở chỗ khi tôi trám hết dột thì trời không mưa nữa!
Chữa xong việc “nhà dột từ nóc”, nằm võng nhìn cái nền phòng khách chũng xuống cũng như võng, mép gạch chân tường đã hở ra cả nửa gang, tôi nghĩ sụp đến nơi rồi, phải sửa thôi! Mà tại sao tôi rảnh không tự làm mà phải đi thuê thợ làm? Nhiều người ăn cho lắm phải đi tập thể dục các kiểu để đốt ca-lo thừa, còn tôi cơ thể cũng thừa mỡ, sao không nhân cơ hội này “tập thể hình” đốt nó đi? Tôi bảo vợ:
-Kỳ này tôi tự sửa cái nền nhà đấy!
-Cực đấy, ông làm nổi không?
-Cứ làm từ từ như tập thể dục sẽ không cực. Mà với tôi cực trong tâm trí tôi mới thấy khổ chứ không phải là thân xác. Sự thất bại mới làm tôi khổ, còn sửa nhà thành công tôi sẽ thấy khoái chí chứ không khổ đâu!
-Nhưng ông đã làm bao giờ đâu?
-Bà nên hiểu tôi làm bằng cái đầu tôi là chính chứ không chủ yếu bằng chân tay như thợ hồ đâu. Tôi chưa có kinh nghiệm thì sẽ tạo ra kinh nghiệm. Bà không biết tính tôi thích làm việc khó hơn việc dễ à.
***
Thế là tôi bắt tay vào việc sửa nhà, chuyện làm một mình gây tò mò cho nhiều người. Ông em vợ, bạn nhậu, yêu tôi còn hơn chị nó, nó hay bảo “Một tuần mà không làm với anh vài lon là nhớ không chịu được”, kỳ này nói với chị: “Sao chị để ổng làm cực thế?”. “Thì ổng thích vậy chứ ai bắt?”. Ông con rể cũng nói với mẹ vợ: “Sao ba không thuê mà tự làm cực quá!”. Tôi mặc kệ, mọi người không hiểu, tôi coi ngôi nhà cũng như đứa con, mà làm cho con thì không khổ một chút nào cả.
Việc sửa nhà chỉ là một việc thông thường nhưng với một nhà lý luận phê bình như tôi thì một việc thông thường cũng sẽ ngẫm ra được nhiều điều. Cũng như đất nước, tự lực cánh sinh là điều quan trọng, không chỉ rẻ hơn, chất lượng hơn mà còn tạo được thế chủ động. Cái chính là phải thành công nếu không sẽ vừa tốn công và vừa tốn của, sẽ tốn hơn cả đi thuê. Nhưng muốn thành công thì phải cẩn thận, chú ý nhiều điều, chứ không phải làm bừa. Trước hết là phải giữ được sức khỏe, tuổi tôi làm nặng đột ngột rất dễ bị trật xương sống mà y học gọi là thoát vị đĩa đệm. Bị thế chỉ nằm một chỗ, đi đứng còn không được nói chi chuyện sửa nhà!
Vậy là với một chiếc búa, một chiếc đục, ngồi ghế vững chãi, trước hết tôi phá từ từ hết cả cái nền cũ. Thấy tôi cầm cái bay khều xà bần vào cái hót rác đổ vào cái xô, vợ tôi bảo:
-Thấy ông làm cũng nhẹ nhàng nhỉ?
Đến khâu làm đà và sàn bê tông, khó nhất là cưa sắt, tôi nhờ cái xưởng gần nhà. Khâu đổ bê tông cực, nhưng làm từ từ thì không cực; chỉ cần chắc không cần đẹp nên cũng dễ; chỉ lưu tâm một điều phải thấp hơn “cốt”, bê tông gồ lên không lát được gạch thì sẽ vô cùng gian khó.
Khâu cuối cùng khó nhất là lát gạch vì yêu cầm thẩm mỹ. Viên gạch to và nặng, làm sao lát phẳng, khít mạch, không phải chuyện dễ. Gạch sản xuất theo kỹ thuật số chính xác, chỉ lệch 1 ly là rất khó coi. Tôi đã nghĩ trước đủ phương án nhưng đúng là thực tế mới là cha đẻ ra kinh nghiệm, chỉ khi bắt tay vào làm mới vỡ ra nhiều điều, mới thấy là phải làm thế này chứ không phải thế kia, mà cũng phải có quá trình chứ không ngay lập tức mà nghĩ ra được.
             Tôi nhận thấy việc lát gạch cỏn con nhưng nó cũng nó nét tương đồng như việc đưa ra đường lối cho đất nước lớn lao vậy. Đường đến chân lý không thẳng băng mà luôn khúc khuỷu, có làm là có sai, cái chính là phải nhận ra và biết sửa, chỉ có những người không làm gì sẽ không sai. Còn những kẻ cũng không làm gì, cứ nhăm nhắm kiếm cớ gây rối thì không chỉ sai mà còn phạm pháp, rất dễ bị tóm.
Ngày đầu tôi lát gạch đến là khổ, đặt xuống, cậy lên, cả ngày lát được có vài viên, chân tay lấm bê bết. Đến nay tôi lát gạch đã siêu, đặt viên gạch xuống, có khi không dùng búa gõ, chỉ cần dùng ngón tay chí xuống cho bằng viên cũ là xong. Tôi bảo với vợ:
-Làm có kinh nghiệm thì việc xong mất rồi.
-Thôi ông ơi, bầy việc ra nữa bụi bẩn quá tôi không chịu được đâu.
Thế là hơn một tháng tôi đã làm xong phần chính công việc, vá víu vài ngày nữa là xong. Rồi tôi sẽ quay lại chuyện thằng nhà báo “Dái Dê”, cho nó nhừ đòn luôn. Bạn đọc chính luận có người không thích tôi viết về tâm linh, có điều nếu hiểu thì thấy sẽ rất quan trọng. Chuyện sứt mẻ, sụt lún về thể chất người ta dễ dàng sửa được, còn sụp đổ về đạo lý thì vô phương cứu chữa, bởi khi đó chuẩn mực của giá trị sẽ là cái xấu, cái ác.  Thời dân Đức đã bầu Hít-le lên làm lãnh tụ chính là như vậy! Hậu họa cho thế giới và cho chính dân Đức như thế nào thì ai cũng rõ!
5-12-2016
ĐÔNG LA





Thứ Ba, ngày 29 tháng 11 năm 2016

TƯƠNG LAI – LẠI CÓ BÀI VỀ ÔNG VÕ VĂN KIỆT

ĐÔNG LA
TƯƠNG LAI – LẠI CÓ BÀI VỀ ÔNG
VÕ VĂN KIỆT

Ông GS “tương cà” (PGS Tương Lai) lại có bài mới đăng trên bôxít “ Ông Võ Văn Kiệt và tôi” nhân “Kỷ niệm ngày sinh Ông Sáu Dân (23.11) vẫn với giọng điệu cũ: “Như thường lệ, chúng tôi lại ngồi cùng nhau trong ngày này để gợi lại những kỷ niệm, những nỗi nhớ thương về con người ấy với nỗi khắc khoải “giá lúc này có ông””.
Đây điển hình là tư tưởng băng nhóm, bè cánh, một thói xấu của nền chính trị nước ta, góp một phần không nhỏ tạo nên căn bệnh “lỗi hệ thống” ngày hôm nay.
Mối quan hệ Việt Mỹ đã trở thành quan trọng và đang phát triển tốt đẹp, nhưng còn tồn tại những sự khác biệt ngáng đà phát triển, trong đó có sự quan niệm khác nhau về nhân quyền. Về những người phía VN cho là phạm pháp, luôn kiếm cớ quấy rối chống phá nhà nước, nhân danh đấu tranh vì tự do dân chủ, chống Trung Quốc, theo Mỹ; vì vậy mà phía Mỹ ủng hộ, khuyến khích và dung dưỡng, cho là “những nhà bất đồng chính kiến”. Kỳ này, trước kết quả mới của cuộc bầu cử TT Mỹ, Tương Lai, một trong những người mà cộng đồng mạng gọi là “rận chủ” đã lo xa bị bỏ rơi: “Lại nữa, xem ra sự lên ngôi của cái tạm gọi là “Trumpism” như ai đó gợi ra, với sự thắng thế của chủ nghĩa biệt lập thì e là chuyện nhân quyền ở một nước xa xôi bên mép Thái Bình Dương như xứ ta không còn là mối bận tâm của ông chủ Nhà Trắng sắp tới”.
Đất nước ta còn nhiều yếu kém, tệ nạn, nhưng tôi luôn nghĩ được như ngày hôm nay là còn may, phúc đức của đất nước vẫn còn, vì trình độ loại như Tương Lai lại được chọn làm “cố vấn” cho hai đời Thủ tướng VN, Võ Văn Kiệt mà tôi gọi là “quan hầu” như bọn quan hoạn lẻo mép thâm độc ngày xưa, luôn tìm cách nịnh chủ hại người.
Hôm nay tôi đang bận, mà với Tương Lai tôi đã viết nhiều, Tương Lai cũng chỉ có mấy ý nhai đi nhai lại, nên tôi chỉ cần đăng lại bài này.
29-11-2016
ĐÔNG LA

TƯƠNG LAI - VIỆC NÚP BÓNG
VÕ VĂN KIỆT
 VÀ SỰ PHỤC THÙ GIAI CẤP!

Một trong những thủ đoạn thâm độc của Tương Lai là lợi dụng niềm kính yêu Bác Hồ của dân tộc ta để phản bác Chủ nghĩa Mác – Lênin; lợi dụng uy tín và tìm mọi cách ca ngợi ông Võ Văn Kiệt để đối lập ông với các vị lãnh đạo cùng thời và chê bai các vị lãnh đạo hôm nay.
   Việc lợi dụng Bác Hồ tôi đã viết trong bài MỘT TOA THUỐC CHO CHẾ ĐỘ CẦN MANG ĐI XÉT NGHIỆM, bài này tôi sẽ viết việc ông ta lợi dụng tên tuổi Võ Văn Kiệt.
  Để “lập công” dâng phương Tây, Tương Lai to giọng chống Trung Quốc, phản đối các nhà lãnh đạo đương thời giữ quan hệ hữu nghị với Trung Quốc, đấu tranh hòa bình trước việc rắc rối Trung Quốc gây ra nơi biển đảo. Tương Lai viết: “…những tiếng nói phản biện mạnh mẽ nhằm thúc đẩy quá trình dân chủ hoá để hoá giải dần tệ độc đoán phản dân chủ, phản tiến bộ của những thế lực bảo thủ, giáo điều khiếp nhược trước áp lực của Trung Quốc đang cố vin vào người láng giềng “cùng chung ý thức hệ” được nhồi vào trong “16 chữ” và “bốn nguyên tắc” lừa mị và bịp bợm để mong giữ được cái ghế quyền lực đang chao đảo”; “Đại hội XI lại đưa ra đánh giá: từ Đại hội VII đến Đại hội XI (tức là khoảng 20 năm) là thời kỳ thực hiện Cương lĩnh 91 với những thành công có ý nghĩa lịch sử.  Vậy thành công “có ý nghĩa lịch sử” đó là gì nếu không phải là làm chậm bước phát triển của đất nước, đặc biệt là với Hội nghị Thành Đô 1990, đẩy đất nước rơi vào quỹ đạo lệ thuộc vào Trung Quốc, điều mà Nguyễn Cơ Thạch đã từng cảnh báo về một thời “Bắc thuộc lần thứ hai””.
Như đã viết, sau chiến tranh hai đầu biên giới, Mỹ và phương Tây cấm vận, mất chỗ dựa khi Liên Xô và cả hệ thống XHCN tan vỡ, nền kinh tế với siêu lạm phát kéo dài từ năm 1985 đến 1988 từ 500% đến 800%. nước ta thực sự đứng trước bờ vực của sụp đổ và hỗn loạn. Chính vì vậy chúng ta buộc phải bình thường hóa quan hệ với TQ với đột phá khẩu chính là Hội nghị Thành Đô. Chính TBT Nguyễn Văn Linh là kiến trúc sư của công trình khó khăn này. Sau nhiều lần đánh tiếng, ngày 3 đến ngày 4 tháng 9 năm 1990, Nguyễn Văn Linh đã được mời, ông đã dẫn đầu đoàn VN có Chủ tịch Hội đồng Bộ trưởng Đỗ Mười và Cố vấn Phạm Văn Đồng sang gặp TBT Giang Trạch Dân và Lý Bằng, Thủ tướng Trung Quốc, tại Thành Đô, thủ phủ tỉnh Tứ Xuyên (Trung Quốc). Để rồi hơn một năm sau, ngày 5 Tháng 11, 1991, Đỗ Mười, mới nhận chức Tổng Bí thư và Võ Văn Kiệt, Chủ tịch Hội đồng Bộ trưởng, đã đến thăm Trung Quốc, ký các hiệp định tại Nhà khách quốc gia Điếu Ngư Đài, Bắc Kinh. Quan hệ Trung-Việt dần trở lại bình thường.
Vậy viết về Hội nghị Thành Đô như trên, Tương Lai đã công kích chính ông Võ Văn Kiệt, người ông ta luôn xưng tụng để dựa hơi, tức như gậy ông đập lưng ông, đã tự vả vào mồm mình!
Khi được Việt Weekly hỏi, ông Võ Văn Kiệt đã trả lời: 
“Việt Nam có cả một quá trình giữ nước. Cách chọn lựa của Việt Nam là giữ được ổn định, làm sao tránh được đối đầu, chính điều này là điều phải xác định từ bây giờ, xây dựng đất nước của mình tránh sự đối đầu trong bất cứ tình huống nào. Nếu bất đắc dĩ chúng ta bị xâm lược vì một lẽ gì đó chúng ta không có chọn lựa nào khác hơn là bảo vệ đất nước mình, nhưng chúng ta không chủ động gây sự”.
Như vậy, quan điểm của ông Võ Văn Kiệt hoàn toàn không khác gì quan điểm của các nhà lãnh đạo đương thời trong việc ứng xử với Trung Quốc. Vậy hôm nay Tương Lai chống lại chính sách ngoại giao của ta với Trung Quốc cũng là chống luôn ông Võ Văn Kiệt!
Tương Lai từng ngu xuẩn khi cho việc bắt những cá nhân quấy rối và chống phá đất nước, giữ nghiêm kỷ cương phép nước, là hành động của một “chế độ toàn trị phản dân chủ đang được đẩy tới ngày càng hung hãn như không có điểm dừng”. Tương Lai cũng lại chửi thầy mình vì chính ông Võ Văn Kiệt chứ không phải ai khác, tháng 4/1997, ký  ban hành Nghị định 31/CP mà những trang “lề trái” cho là “nhằm quản chế hành chánh – một công cụ pháp luật chính yếu để trấn áp các nhân vật tranh đấu cho dân chủ và nhân quyền”.
***
Trong vụ Nguyễn Đắc Kiên bị lãnh đạo Tòa báo GĐ&XH đuổi việc, Tương Lai lại có cớ công khai chống lại đích danh TBT Nguyễn Phú Trọng.
Trên quechoa của Nguyễn Quang Lập Tương Lai đăng Thư ngỏ gửi ông Nguyễn Phú Trọng, trong đó viết: 
“Vì chưa lúc nào vận mệnh của đất nước lại bấp bênh, chao đảo như hiện nay khi mà bàn tay của Trung Quốc đã thọc quá sâu vào mọi hoạt động của Đảng và Nhà nước, của đời sống đất nước ta”.
Tôi đã cho đó hoàn toàn là một sự xuyên tạc vì so với toàn bộ lịch sử thì chưa bao giờ nước ta có vị thế độc lập như những ngày hôm nay, không chỉ với riêng Trung Quốc mà với tất cả các nước. Một mặt đấu tranh với TQ bằng biện pháp hòa bình, ta vẫn tăng cường ngoại giao đa phương, vẫn trang bị vũ khí hiện đại, còn xây nhà giàn, đồn biên phòng canh giữ trên biển. Riêng thái độ của TBT Nguyễn Phú Trọng với Trung Quốc, xin nhắc lại lời kể của Tướng Nguyễn Thanh Tuấn. Khi ông Hồ Cẩm Đào nói "Đường chữ U là sự nghiệp của Quốc dân đảng để lại, nếu xóa bỏ thì nhân dân TQ sẽ không chấp nhận sự lãnh đạo của ĐCSTQ". TBT Nguyễn Phú Trọng nói: "Các đồng chí nói vậy là chưa đúng, Quốc dân đảng để lại 11 khúc trong đường chữ U, thì các đồng chí đã xóa đi 2 khúc. Mặt khác, Quốc dân đảng để lại Đài Loan, nhưng các đồng chí đã không chấp nhận và muốn xóa bỏ sự độc lập của Đài Loan, nhưng nhân dân vẫn ủng hộ, như vậy, không phải vì lý do này mà nhân dân không ủng hộ ĐCSTQ". Khi ông Đào đề nghị VN ngưng hoạt động khảo sát tiềm năng kinh tế trên Biển Đông thì TBT Nguyễn Phú Trọng nói thẳng: “Chúng tôi hoạt động trong phạm vi 200 hải lý, thuộc vùng đặc quyền kinh tế 200 hải lý của VN, phù hợp với Công ước quốc tế về Luật biển của LHQ năm 1982 có chữ ký của các nước liên quan đến Biển Đông, trong đó có chữ ký của các đồng chí. Quan điểm của VN là như thế đấy! Nếu TQ có quan điểm không đồng ý, thì đem ra Tòa án Công lý Quốc tế phân xử, rồi Tòa án quốc tế phán quyết thế nào thì chúng tôi sẽ chấp nhận như thế đấy"
Sau việc ta bình thường hóa quan hệ với Trung Quốc, ngày 11 tháng 7 năm 1995, Tổng thống Bill Clinton tuyên bố Mỹ bình thường hóa quan hệ ngoại giao với Việt Nam. Đây cũng là một thực tế “vả vào cái mồm nói láo” của Tương Lai cho ta lệ thuộc Trung Quốc!
***
Trong bài TƯƠNG LAI LẠI TƯƠNG… CỦ ĐẬU tôi đã cho Tương Lai đã dùng võ đểu, lấy ý từ câu “Ba năm võ Tầu không bằng một chầu củ đậu”. Vì dù nhà nước ta có thực hiện các chính sách ngoại giao bài bản đến mấy thì Tương Lai vẫn cứ tương ra gạch đá của chữ nghĩa. Khi nhà nước ta tỉnh táo giữ gìn mối quan hệ láng giềng với Trung Quốc thì ông ta dùng chuyện biển đảo để phá; nhưng khi Chủ tịch Trương Tấn Sang thăm Mỹ để mở rộng và hoàn thiện mối quan hệ Việt Mỹ vì lợi ích của cả hai nước, Tương Lai cũng lại chọc gậy bánh xe, dùng chiêu bài dân chủ để “méc Mỹ”!
Như vậy Tương Lai không muốn ta chơi với Trung Quốc, cũng lại muốn Mỹ không chơi với ta, cái gì cũng kiếm cớ phá hết. Điều này đã vạch rõ tim đen của tay này chỉ muốn chống phá đất nước, chống lại các vị lãnh đạo đương thời, muốn lật đổ chế độ hiện thời mà thôi. Trong lần giỗ ông Võ Văn Kiệt, Tương Lai than là giờ không có ai tài giỏi như Võ Văn Kiệt! Trong bài Góp ý, cho Đại hội Đảng lần này, Tương Lai, viết:
“…trong bài viết “Đóng góp ý kiến vào lý luận và thực tiễn 20 năm Đổi mới” Võ Văn Kiệt đã vạch rõ: “Chính là xu hướng giáo điều “tả khuynh” vẫn tồn tại, muốn co kéo, kiềm chế những tiềm lực phát triển nhưng lại mang danh nghĩa bảo vệ Đảng, bảo vệ chủ nghĩa xã hội, chống chệch hướng”. Sự cảnh báo ấy chưa đủ để ngăn chặn thế lực bảo thủ, giáo điều…  nhưng trắng trợn và dễ thấy nhất là khi cái thế lực này lại chiếm lĩnh được những cái ghế cao ngất ngưỡng của quyền lực để thực thi thủ đoạn của mình”.
Việc hiện tại có “xu hướng giáo điều, tả khuynh” là chuyện tất yếu do trình độ xã hội, nó cũng như bao sai trái, yếu kém khác còn tồn tại trong xã hội chúng ta, trong đó có cả xu hướng hữu khuynh. Về kinh tế vì sự giám sát thiếu hiệu quả đã để xảy ra tình trạng mà trên diễn đàn quốc hội đã lo ngại là việc hình thành các nhóm lợi ích, dùng vốn công làm kinh tế tư. Còn nhiều vụ việc, cá nhân tự do xuyên tạc, quấy rối, làm càn mà chưa xử lý nghiêm minh, trong đó có không ít “chấy thức, rận sĩ” như Tương Lai. Việc cho các vị lãnh đạo đương nhiệm “trắng trợn… chiếm lĩnh được những cái ghế cao ngất ngưỡng của quyền lực để thực thi thủ đoạn” thực sự là ngôn ngữ của một kẻ phản động, thể hiện sự đố kỵ, cay cú của một kẻ khi tham vọng không thỏa. Nó cũng thể hiện sự ảo tưởng về khả năng bản thân, tự tin vô lối, núp bóng ông Võ Văn Kiệt.
***
Võ Văn Kiệt không chỉ là một cố Thủ tướng mà còn là một nhà cách mạng, đã sẵn sàng hy sinh thân mình, tham gia cách mạng từ hồi trứng nước, chống ngoại xâm vì nền độc của Tổ quốc. Ông đã hy sinh rất lớn lao khi cả vợ và ba con ông đã bị chết vì bom đạn của địch. Sau ngày thống nhất ông cũng có đóng góp lớn cho công cuộc xây dựng và phát triển đất nước. Ông xứng đáng được nhà nước vinh danh khi một đại lộ tại TPHCM mang tên ông. Ông bằng tuổi cha tôi, tôi cũng học cùng khóa, cùng Trường Đại học Tổng hợp TPHCM với Võ Hiếu Dân, con gái ông. Dân học Sinh, tôi học Hóa, có một năm ăn cùng nhà ăn tại khu Đại học Thủ Đức. Thằng bạn GS Nguyễn Vân Nam, cựu con rể ông Nguyễn Hộ, cũng rất thân với các con ông. Nghĩa là với ông tôi cũng có chút cơ duyên. Tôi cũng quý mến ông bởi tính quảng giao, cởi mở, không cố chấp với những người thuộc chế độ cũ như tôi. Ông đã mời họ làm việc, sẵn sàng lắng nghe, sử dụng tri thức và kinh nghiệm của họ; còn tôi thì làm rể luôn nhà họ.
Nhưng viết về ông hôm nay tôi phải khách quan. Thực tế Võ Văn Kiệt là một nhà chiến thuật chứ không phải chiến lược. Ông là người của những việc cụ thể, xuất phát từ thực tiễn chứ không phải là một nhà lý luận. Nhiều câu nói của ông rất được lòng quần chúng khiến ông đúng là một tấm gương của sự hòa hợp dân tộc. Nhưng cũng chính điều này đã bị những kẻ xấu lợi dụng.
Nhân dịp 30 năm ngày đất nước thống nhất, ông đã trả lời báo Quốc Tế (vnexpress ngày 15/4/2005 đăng lại):
“Chiến thắng của chúng ta là vĩ đại, nhưng chúng ta cũng đã phải trả giá cho chiến thắng đó bằng cả nỗi đau và nhiều sự mất mát. Lịch sử đã đặt nhiều gia đình người dân miền Nam rơi vào hoàn cảnh có người thân vừa ở phía bên này, vừa ở phía bên kia, ngay cả họ hàng tôi cũng như vậy. Vì thế, một sự kiện liên quan đến chiến tranh khi nhắc lại, có hàng triệu người vui, mà cũng có hàng triệu người buồn. Đó là vết thương chung của dân tộc cần được giữ lành thay vì lại tiếp tục làm cho nó thêm rỉ máu”.
Câu “Vì thế, một sự kiện liên quan đến chiến tranh khi nhắc lại, có hàng triệu người vui, mà cũng có hàng triệu người buồn” của ông đã thành nổi tiếng nhưng xem chừng không ổn. Về nỗi buồn mất mát thì cả hai phía đều có, nhà tôi anh ruột tôi cũng hy sinh. Nhưng xếp ngang nhau niềm vui chiến thắng của người giải phóng với nỗi buồn thất bại của những người theo địch rõ ràng là không phải. Chúng ta có thể tha thứ để hòa hợp nhưng đúng sai không thể hòa cả làng. Sẽ phải viết lại lịch sử không đúng với thực tế để chiều theo tình cảm và làm trái đạo lý sao? Biết giáo dục tinh thần yêu nước cho học sinh và cho cả người dân ra sao?
  Về lòng yêu nước, ông cũng nói: “Có hàng trăm con đường yêu nước khác nhau. Tổ quốc Việt Nam không của riêng một đảng, một phe phái, tôn giáo nào” (BBC, 14 tháng 6 năm 2008); “Tổ quốc là của mình, dân tộc là của mình, quốc gia là của mình, Việt Nam là của mình, chứ không phải là của riêng của người cộng sản hay của bất cứ tôn giáo hay phe phái nào cả” (BBC, 11 tháng 6 năm 2008”.
  Nói như ông, những người thuộc VNCH cũng hoàn toàn có quyền yêu nước theo kiểu của họ, có quyền đòi lại nước của họ, vậy ông có trả lại cho họ không? Nếu trả thì ông tham gia cách mạng làm chi? Hoặc sau giải phóng, ông nhờ một số chuyên gia chế độ cũ làm cố vấn, theo tinh thần trên, người ta cũng hoàn toàn có thể nói ông chỉ giỏi đánh giặc, không biết làm kinh tế, vậy sứ mệnh của ông xong rồi, ông nên nghỉ, giao quyền lại cho họ làm kinh tế, ông có chịu không?
Vì vậy Tương Lai cũng như dư luận luôn cho Võ Văn Kiệt là điển hình của sự đổi mới, đối nghịch với xu hướng giáo điều, bảo thủ trong ban lãnh đạo ĐCSVN là không đúng. Thực tế đúng là cần có một người như Võ Văn Kiệt nhưng tất cả như ông đất nước sẽ loạn!
***
Kết lại bài này, tôi muốn trả lời câu hỏi, cái gì khiến Tương Lai chống phá chế độ điên cuồng, thâm thù cuộc đấu tranh giai cấp đến vậy?
Theo Báo Quân đội nhân dân, 16/09/2009, Tương Lai là con Tổng đốc Tôn Thất Đàn, Thượng thư bộ Hình, Tổng đốc Nghệ Tĩnh trong thời kỳ Pháp thuộc. Tôn Thất Đàn từng trực tiếp ra Nghệ An, Hà Tĩnh chỉ huy chiến dịch khủng bố trắng phong trào Xô viết, triệt phá cơ sở cách mạng; bắt, giết các nhà cách mạng như Nguyễn Phong Sắc, Nguyễn Đức Cảnh, Lê Mao, Lê Xuân Đào, Hoàng Trọng Trì. Chính vì mang cái gen đó, sau bao năm Tương Lai vẫn chưa nguôi mối thù về “đấu tranh giai cấp”, cuộc đấu tranh đã xóa đi được cái chế độ phong kiến Nhà Nguyễn đã làm mất nước, bù nhìn, nhưng vẫn sống phè phỡn trong cung vàng, điện ngọc, lăng tẩm, còn lưu dấu đến tận ngày nay. Những thứ đã được xây dựng mà qua câu ca dao đã nói lên được phần nào nỗi khổ của dân: “Vạn Niên là Vạn Niên nào/ Thành xây xương lính,hào đào máu dân”.
  Vậy có thể nói hành động của Tương Lai hôm nay dù núp bóng ông Võ Văn Kiệt và nhân danh bao điều lấp lánh, thực chất chỉ là một sự phục thù giai cấp!
          15-12-2015
          ĐÔNG LA


Thứ Bảy, ngày 26 tháng 11 năm 2016

GIẢI TRÍ CHUYỆN NGOẠI CẢM CUỐI TUẦN: LẠI CÓ THẰNG NHÀ BÁO “DÁI DÊ” (PHẠM NGỌC DƯƠNG) CẮN CÀN

ĐÔNG LA
LẠI CÓ THẰNG NHÀ BÁO “DÁI DÊ”
(PHẠM NGỌC DƯƠNG) CẮN CÀN

Tôi đang rất bận, đang làm một việc thông thường nhưng lại theo cách khác thường có một không hai trên thế giới, khi hoàn tất rất có thể tôi sẽ kể lại. Bữa trước qua facebook Lê Trung Tuấn, tôi có chú ý chuyện nhà báo “Dái Dê” (Phạm Ngọc Dương) thách 100 triệu cô Nguyễn Ngọc Hoài thể hiện khả năng ngoại cảm, tính viết vài chữ nhưng bận quá lại thôi.
          Kỳ này, có một “quân” của cô Hòa nhắn tin, gởi bài cho tôi biết “Có thằng nhà báo Phạm Ngọc Dương nó nói về cô láo lắm anh ạ. Chắc chỉ có anh vả vào mồm nó nó mới câm đi thôi”.
          Tôi coi thì thằng “Dái Dê” này đúng là láo thật. Trả lời câu hỏi của phóng viên: “Vậy theo anh, các nhà ngoại cảm là lừa đảo?”, nó trả lời thế này:
“Tôi xin khẳng định, 99% các cuộc tìm mộ bằng ngoại cảm là sai toét. 1% nếu có, thì có thể là ăn may, hoặc bằng khoa học, thực tế, với những thông tin sẵn có, chứ không phải do ngoại cảm. Nhiều nhà ngoại cảm ban đầu có khả năng đặc biệt, nổi tiếng rồi, kiếm được nhiều tiền rồi, thì họ cứ lao theo, kể cả biết là tìm sai, vì đó là nghề của họ. Nhiều kẻ thì lừa đảo rõ ràng như Cậu Thủy, như Vũ Thị Hòa. Nhiều người tôi quen, họ rất tốt, rất có tâm, nhưng có thể họ đang bị hoang tưởng về khả năng của mình, nên cứ tiếp tục đi tìm mộ và tìm sai mà bản thân họ cũng không biết. Tôi chỉ tin những người tỉnh táo, không sử dụng ngoại cảm để tìm mộ mà thôi.
- Rất nhiều nhà khoa học, nhà nghiên cứu, với cấp hàm giáo sư, tiến sĩ, chẳng lẽ cũng không phân biệt được đúng - sai trong ngoại cảm tìm mộ?
Tôi tin là họ biết đúng - sai trong hiện tượng tìm mộ bằng ngoại cảm. Tuy nhiên, một số trong họ có thể bị lợi ích làm mù quáng…”
***
Tôi liếc qua mấy bài của Phạm Ngọc Dương có liên quan thấy thằng này nó láo vì quá ngu dốt, cho người ta hoang tưởng nhưng chính nó lại hoang tưởng về sự hiểu biết của mình.
Phải nói hiểu được chính xác hiện tượng ngoại cảm ở VN nói riêng và hiện tượng tâm linh nói chung là vô cùng khó, tôi đã nhiều lần chỉ ra rất nhiều ý kiến sai. Ngay cả những người có trình độ cao đến những nhà “chuyên môn”, từ nhà khoa học, nhà sư, nhà nghiên cứu ngoại cảm đến chính các nhà ngoại cảm, nói về ngoại cảm, nói về mối liên quan của ngoại cảm đến lĩnh vực tâm linh nói chung cũng sai. Nên loại nhà báo như Phạm Ngọc Dương đối với hiện tượng ngoại cảm thì chỉ mới biết mặt chữ thôi.
Giờ tôi bận quá, rất có thể có dịp tôi sẽ chỉ ra chi tiết những giải thích “khoa học” sai trái của Phạm Ngọc Dương, kỳ này tôi chỉ đưa ra đoạn tự vấn của Phạm Ngọc Dương sau đây:
“Những câu hỏi rất khó trả lời như: “Linh hồn sẽ đi đầu thai, nhưng sao áp vong thì linh hồn lại nhập vào người? Chẳng lẽ linh hồn tạm thời rời bỏ người sống để đi nhập vào người khác?”; rồi: “Tại sao linh hồn vốn ở trong cơ thể người bình thường, mà khi nhập vào người sống, lại cứ khóc cười, rú rít như điên loạn?”; rồi: “Linh hồn có tới hàng triệu cái xác, đầu thai hết kiếp này đến kiếp khác, cái xác chỉ là chiếc quần rách vứt đi, vậy linh hồn muốn người thân tìm cái xác nào về?”
Viết như trên Phạm Ngọc Dương hoàn toàn không hiểu Đạo Phật mà cơ sở để tin và hiểu hiện tượng ngoại cảm lại chính là Đạo Phật chứ không phải khoa học. Và ngược lại, thật thú vị ở chỗ, chính hiện tượng ngoại cảm ở VN đã góp phần chứng tỏ một số điều dạy trong Kinh Phật đúng là sự thật. Có điều nếu chỉ hiểu Kinh Phật một cách giáo điều, không cọ sát với thực tiễn, như Chủ nghĩa Mác dạy: “Thực tiễn mới là tiêu chuẩn kiểm tra chân lý”, một số ông sư có chức vị, có bằng cấp như hai vị Thích Thanh Duệ và TS Thích Nhật Từ cũng nói sai về ngoại cảm mà tôi đã viết. Lâu nay mọi người thường hiểu, khi chết người cực thiện sẽ siêu thoát, kẻ cực ác sẽ bị đày địa ngục ngay; còn đa phần linh hồn sẽ tách ra thành “thân trung ấm”, ta thường gọi là “hương hồn” (hồn “ăn” mùi hương”), trong chu kỳ là 49 ngày, rồi sẽ tùy theo nghiệp mà tái sinh về các cõi, trong đó có cõi người. Nhưng thực tế nhiều trường hợp có đầy đủ chứng cớ chứng tỏ các nhà ngoại cảm gặp linh hồn, ngay tôi đây cũng đã chứng kiến. Vậy có thể thời Phật Thích Ca người ta gây ít tội nên chết sau 49 ngày là được tái sinh, còn bây giờ thời mạt pháp phạm tội nhiều quá, người ta không sớm được tái sinh nên mới có linh hồn cho các nhà ngoại gặp? Một câu hỏi không dễ trả lời.
Khi bị lật tẩy là một kẻ tráo trở, lật mặt, tiền hậu bất nhất, Phạm ngọc Dương thanh minh thế này:
“Mình cũng xin nói luôn thế này: Đã có thời gian, mình tin vào ngoại cảm. Hồi 2005, cùng với hầu hết nhà báo, cả các giáo sư, tiến sĩ, đều tin và hào hứng viết bài về chuyện này. Các nghiên cứu của các GS.TS, cứ thế mà chép ra, phang lên báo. Báo bán chạy, thì lại càng hào hứng. Không tin vào những người có học hàm học vị thì tin vào ai? Lúc đó, còn trẻ, là nạn nhân cũng dễ hiểu. Nhưng, mình không ỉm cái dốt đi, mà nhận và sửa”.
Nghĩa là Dương chỉ là một thằng nói leo, tin theo người khác, khi gặp thực tế phong phú hơn, phức tạp hơn tỷ lần ý kiến của một người, nhóm người, Dương không đủ trí khôn để nhận diện một cách khách quan, toàn diện, từ nói leo chuyển sang nói theo ý mình, nhưng lại bằng cái trí hạn hẹp và cái tâm tăm tối, rồi lại hoang tưởng, thành ra nói lăng nhăng, nói láo!          ***
Cũng như mọi lĩnh vực, sự phạm pháp trong lĩnh vực tâm linh là rất nhiều. Có điều ta chỉ có thể phỉ báng những kẻ phạm tội đã bị tuyên án như trường hợp “Cậu Thủy” chẳng hạn. Còn những trường hợp chỉ dựa vào dư luận, mà không ít dư luận lại bị kẻ xấu tạo ra hại người để trục lợi, rồi nói leo theo dư luận sẽ rất dễ nói sai, vu oan cho người khác. Cô Vũ Thị Hòa chính là trường hợp bị dư luận “đểu” như vậy.
Tôi đã viết nhiều về cô Hòa, không chỉ viết suông mà còn đăng những đơn tố cáo của cô kiện Thu Uyên, VTV, các cá nhân và đơn vị vu khống cô, gởi các cơ quan điều tra và các cơ quan giám sát điều tra như Đoàn Đại biểu Quốc Hội, Mặt trận Tổ quốc, v.v…
Một nhà báo có lương tri và lương tâm khi viết về ai đó phải tìm hiểu và phải viết khách quan, bảo vệ lẽ phải, tố cáo sai trái, viết về cô Hòa như trên, Phạm Ngọc Dương hoàn toàn mù tịt về cô Hòa, lại nói leo dư luận thành ra nói láo. Cô Hòa đã có luật sư riêng, đề nghị Phạm Ngọc Dương đưa ra bằng chứng cô Hòa “lừa đảo rõ ràng”, nếu không đưa ra được hãy kiện thằng mất dạy này cho nó rũ tù luôn!
Còn chuyện thách đố, nếu hiểu biết tâm trí, cơ thể con người, không ai thách đố kiểu ngu dốt và khùng điên như vậy. Đố một vận động viên lập lại kỷ lục của chính họ chưa chắc họ làm được. Như tôi từng sáng tác nhiều văn, thơ, giờ đố tôi làm cái mới hay như cái từng được những lời khen tôi cũng không làm được. Vậy mà Phạm Ngọc Dương lại bắt chước Trần Đình Huân bày ra trò thách đố, đúng là một phường chó điên như nhau!
Còn nếu đã thách thì hãy đàng hoàng, chính trực như cô Vũ Thị Hòa, hoàn toàn không bắt bí người khác, chịu phần rủi ro về phía mình, ngày 17-5-2015, trong một đơn thư cô đã “thách” hẳn ông Phó TT Vũ Đức Đam,:

Thưa ông Phó Thủ tướng!
Phải chăng vì chính những lý do trên mà Bộ Quốc phòng, VTV, bà Thu Uyên đã kết hợp với nhau, nhân hiện tượng lợi dụng khả năng ngoại cảm lừa đảo trục lợi, họ đã vơ đũa cả nắm, phủ nhận thực tế cũng như thành tựu tìm kiếm hài cốt liệt sĩ bằng ngoại cảm. Cũng như tất cả các lĩnh vực khác, có dấu hiệu phạm tội thì điều tra xử lý, chứ đâu lại lấy cớ sai phạm mà xóa trắng tất cả, vô lý như chuyện vì có tai nạn giao thông mà cấm người ta ra đường vậy! Hơn nữa bà Thu Uyên còn công phu tổ chức, dàn dựng nhân chứng, vật chứng giả để vu cáo đích danh một số nhà ngoại cảm, trong đó có bản thân tôi.
Vì vậy tôi yêu cầu ông Phó Thủ tướng cho tổ chức điều tra, nếu có bằng chứng cụ thể như băng ghi âm, băng ghi hình, chữ viết tay của chính tôi chứng tỏ tôi làm giả di vật, làm giả hiện trường, làm giả hài cốt, nhận tiền công tìm kiếm hài cốt LS, tôi sẽ hoàn toàn chịu trách nhiệm trước pháp luật.
Ngược lại, để minh bạch, tôi với tư cách một công dân thực hiện quyền tố cáo theo pháp luật, tôi đề nghị ông Phó Thủ Tướng tổ chức một đoàn gồm các cơ quan chức năng, cơ quan chuyên môn, cùng tôi đến các nghĩa trang của Bình Phước, Bình Dương, Đồng Nai, Bà Rịa-Vũng tầu, nơi có nhiều mộ liệt sĩ gắn bia có khắc tên mà lực lượng quy tập của QK7 đã quy tập, để tôi bằng khả năng đặc biệt của mình, sẽ cung cấp chứng cớ bằng việc chỉ ra mộ nào thực có hài cốt, mộ nào giả có tên mà ở dưới chỉ có đất cát. Để xem tôi hay ai là lừa đảo? Tôi hay bà Thu Uyên hay ai khác nữa đã “trục lợi trên xương máu của những liệt sỹ”!
Rất mong ông thực thi trọng trách của mình với cương vị Trưởng ban Tìm kiếm và Quy tập Hài cốt Liệt sĩ”.
26-11-2016
ĐÔNG LA


Thứ Năm, ngày 24 tháng 11 năm 2016

ĐÔI NÉT VỀ LịCH SỬ “CHỬI NHAU” CỦA ĐẢNG CỘNG HÒA VÀ ĐẢNG DÂN CHỦ

ĐÔNG LA
ĐÔI NÉT VỀ LịCH SỬ “CHỬI NHAU” CỦA
ĐẢNG CỘNG HÒA VÀ ĐẢNG DÂN CHỦ

Mối quan tâm về kết quả cuộc bầu cử TT Mỹ đã lan vào diễn đàn của kỳ họp Quốc hội VN vừa rồi. Đại biểu Lê Quân nói và đề nghị Thủ tướng cho biết ý kiến về tương lai của Hiệp định TPP khi nó không nhận được sự ủng hộ của Tổng thống mới đắc cử Donald Trump. Đại biểu Lê Thanh Vân chất vấn việc Chính phủ Việt Nam có những đối sách nào liên quan kết quả bầu cử Tổng thống Mỹ vừa qua?
Mối quan tâm của các vị đại biểu quốc hội xuất phát từ cơ sở quan hệ Việt-Mỹ đã trở thành quan trọng đối với sự ổn định và phát triển của Việt Nam.
Riêng về kinh tế. Đến năm 2015, sau 20 năm thiết lập quan hệ ngoại giao, Việt Nam đã xuất sang Mỹ 38 nhóm hàng với giá trị 33,73 tỷ USD. Mỹ trở thành thị trường xuất khẩu số 1 của Việt Nam và chiếm tới 1/5 tổng giá trị xuất khẩu của cả nước. Chủ yếu chúng ta xuất hàng dệt may, giày dép, đồ gỗ, hải sản, v.v… và đã là một trong 15 nhà cung cấp lớn nhất của Mỹ trên toàn thế giới. Ngược lại chúng ta nhập khẩu từ Mỹ máy móc thiết bị, phương thiện vận tải, nguyên liệu ngành dệt, da giày, bông nguyên liệu, thức ăn chăn nuôi và hóa chất… với tổng giá trị hàng hóa đạt con số 7,7 tỷ USD trong năm 2015. Vậy chúng ta đã xuất siêu sang Mỹ tới 26,03 tỷ USD. Việt Nam là một trong 10 nước có xuất siêu lớn nhất vào thị trường này.
Trả lời các vị đại biểu, Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc nói:
“Đảng, Nhà nước thực hiện chủ trương đa phương hóa, đa dạng hóa quan hệ quốc tế, chúng ta sẵn sàng hợp tác với Mỹ để cùng nhau phát triển trên tinh thần tôn trọng độc lập, chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ, không làm phương hại lẫn nhau. Với tinh thần đó, tôi tin chắc thời gian đến quan hệ Việt Nam với Hoa Kỳ sẽ tốt hơn, vì lợi ích chung của hai nước”. Ông cho biết hiện Việt Nam có quan hệ với cả đảng Cộng hoà và đảng Dân chủ ở Mỹ, có 10 cơ chế quan hệ với chính quyền Mỹ về giáo dục, y tế, v.v… và sẽ tiếp tục thực hiện các cơ chế đó.
***
Nhân cuộc bầu cử TT Mỹ kỳ này coi lại những nét chính lịch sử của nước Mỹ, lịch sử hình thành và quan điểm ngược nhau của hai đảng chủ yếu của nước Mỹ là Dân chủ và Cộng hòa, thấy có những bất ngờ thú vị.
Vào thập niên 1770, Mười ba thuộc địa Anh đã phát triển nhanh chóng, phát triển các hệ thống pháp lý và chính trị tự chủ. Nghị viện Anh đã áp đặt quyền lực của mình đối với các thuộc địa này bằng cách đặt ra các thứ thuế mà người Mỹ cho rằng là vi hiến. Các cuộc xung đột đã diễn ra đã biến thành cuộc chiến tranh bắt đầu vào tháng 4 năm 1775, dẫn đến ngày 4 tháng 7 năm 1776, các thuộc địa tuyên bố độc lập khỏi Vương quốc Anh bằng một văn kiện do Thomas Jefferson viết ra, trở thành Hợp chúng quốc Hoa Kỳ. Lực lượng yêu nước Mỹ dưới sự lãnh đạo của Tướng George Washington, đã giành được chiến thắng và hòa bình đạt được vào năm 1783.
  Xem bộ phim TỔNG THỐNG LINCOLN, Đạo diễn Steven Spielberg; Diễn viên Daniel Day Lewis thủ vai Lincoln đã đoạt giải Oscar cho vai nam chính xuất sắc nhất (2013), đã thể hiện rất sống động về cả lịch sử nước Mỹ lẫn lịch sử “chửi nhau” giữa hai đảng Cộng hòa và Dân chủ.
Lịch sử nước Mỹ chính là lịch sử cách ly, cắt đứt sự đô hộ của thực dân Anh. Trong phim TT Lincoln kể câu chuyện, sau khi nước Mỹ tuyên bố độc lập, Ethan Allen, vị anh hùng của chiến tranh cách mạng Mỹ, đã đi Anh để “chầu” vua. Ông thấy khắp nước Anh chế nhạo dân Mỹ như thổ dân, thô lỗ và ngu ngốc. Tới một ngày, ông được mời dự bữa tiệc chiêu đãi tại nhà của một lãnh chúa. Trong khi ăn uống, nhà cách mạng Mỹ muốn đi nhà vệ sinh để “giải quyết” sự cố, ông thấy trong nhà vệ sinh treo ảnh George Washington, cha đẻ nước Mỹ. Quay lại bàn tiệc, phía chủ nhà ngạc nhiên khi thấy thái độ của vị khách Mỹ hoàn toàn thản nhiên trước một sự xúc phạm nước Mỹ như vậy đã phải hỏi vị khách. Ông đã trả đũa đầy thông minh và hóm hỉnh nhưng cực kỳ sâu cay, ông nói ông đã không ngạc nhiên bởi quá hợp lý khi treo ảnh như vậy. Bởi “Ở đó nó sẽ có ích”, vì “Chẳng phải thế giới biết chẳng có gì làm một người Anh vãi cả ra quần nhanh hơn khi thấy Washington đó sao?”
***
Ngày nay thấy Đảng Dân chủ thực hiện các chính sách xã hội nghiêng về phía dân nghèo nhưng khởi thủy chính Đảng Cộng hòa mới là đảng đưa ra Tuyên ngôn Giải phóng nô lệ. Bản tuyên ngôn do chính Tổng thống  Abraham Lincoln, người thuộc Đảng Cộng Hòa đầu tiên đắc cử năm 1860, đề xuất. 11 tiểu bang theo chế độ nô lệ ở miền Nam đã tuyên bố ly khai khỏi Hợp Chúng Quốc Hoa Kỳ và lập ra Liên minh miền Nam
(Confederate States of America) gây ra cuộc Nội chiến Hoa Kỳ (1861–1865) giữa Chính phủ Liên bang và các tiểu bang phía nam. Cuộc chiến kéo dài 4 năm và chấm dứt khi quân miền Nam đầu hàng năm 1865 và chế độ nô lệ bị đặt ra ngoài vòng pháp luật trên toàn lãnh thổ Hoa Kỳ.
          Bộ phim TỔNG THỐNG LINCOLN cũng tái hiện rất sống động quá trình đấu tranh trên nghị trường và chiến thắng đã thuộc Đảng Cộng hòa trước Đảng Dân chủ về việc xóa bỏ chế độ nô lệ, cái điều khởi nguồn cho việc ông Obama, người da mầu đầu tiên lại thuộc Đảng Dân chủ, làm TT Mỹ.
Trong phim, các nghị viên hai đảng tranh cãi, chửi nhau không khác gì cuộc tranh cử TT Mỹ vừa qua giữa ông Donald Trump và bà Hillary Clinton. Một nghị viên thuộc Đảng Dân chủ cho TT Lincoln thuộc Đảng Cộng hòa như bạo chúa Caesar, đã phạm luật và tự do báo chí.
Phía Đảng Cộng hòa phản pháo:
-Nếu Lincoln thực sự là một bạo chúa , anh Wood, thì ông ấy đã xiên cái đầu rỗng tuếch của anh lên cọc nhọn rồi! Và thế sẽ tốt hơn cho đất nước đấy!
Phía Dân chủ:
-Kẻ độc tài chuyên chế của Đảng Cộng hòa các ông điều hành bằng hình phạt và thiết quân luật, đã tự gắn tên mình với cái Tuyên ngôn Giải phóng tàn bạo và bất chính đó…
Phía Cộng hòa:
-Cho phép tôi phát biểu… Mọi người ở đây thở bằng Oxy, và chúng tôi thấy mùi tởm lợm của bài diễn văn này là một thử thách khủng khiếp cho hệ hô hấp đấy!
Trong cuộc trò chuyện với hai nhân viên điện báo, TT Lincoln nói cơ sở để ông đưa ra “Chủ nghĩa Cộng hòa” chính là Tiên đề toán học Euclid:
          Về cuộc đấu tranh trên nghị trường để thông qua Tu chính án 13 bãi bỏ chế độ nô lệ. Đại diện Đảng Dân chủ phát biểu:
Đại diện Đảng Cộng Hòa trả lời:
   Cuối cùng, Tu chính án 13 đã được thông qua. Thực kỳ lạ khi có một sự tương đồng giữa Mỹ và Việt Nam, hai nước khác biệt nhau. Cũng như Việt Nam, để giành lại được những điều quý giá thiêng liêng, dân Việt đã phải đổ rất nhiều máu, nước Mỹ để xóa bỏ được chế độ nô lệ cũng đã trả giá bằng máu của cả một cuộc nội chiến, và chưa hết, cả máu của chính TT Abraham Lincoln! Ngày 14 tháng 4, Lincoln đến xem vở kịch "Our American Cousin" khoảng 10 giờ tối, John Wilkes Booth,  một diễn viên, là gián điệp của phía chống quân Liên bang, lẻn vào và bắn vào sau đầu của Tổng thống từ cự ly gần.
Ngày nay Lincoln luôn có tên trong ba người đứng đầu được vinh danh tại Mỹ cùng George Washington và Franklin D. Roosevelt. Chính ông là người nói câu nói nổi tiếng “Chính phủ của dân, do dân và vì dân” (Nguyên văn: that this nation, under God, shall have a new birth of freedom -- and that government of the people, by the people, for the people, shall not perish from the earth).
***
Đảng Dân chủ như là một cách sửa chữa sự kỳ thị trong quá khứ hiện tại đã hậu thuẫn chính sách ưu đãi dành cho thành phần thiểu số (affirmative action) và bảo đảm sự tuyển dụng công bằng mà không phận biệt chủng tộc hay giới tính, mạnh mẽ ủng hộ Đạo luật Người Mỹ với người Khuyết tật nhằm cấm đoán sự kỳ thị đối với người khác dựa trên sự khiếm khuyết về thể chất hoặc trí tuệ.
Còn vị TT mới đắc cử hậu duệ của Đảng Cộng hòa Donald Trump, về đối ngoại ông nói:
“Tôi muốn nói với cộng đồng thế giới rằng trong khi chúng ta sẽ luôn đặt lợi ích của Mỹ trước, chúng ta sẽ làm việc công bằng với tất cả mọi người, với tất cả mọi người”.
Chữ “công bằng” ở đây chính là theo tinh thần của Chủ nghĩa Cộng hòa mà Lincoln đã xây nên nền tảng.
Nhiều ẩn số còn đặt ra đối với thế giới, đối với Việt Nam trong nhiệm kỳ sắp tới của vị tổng thống mới, nhưng việc bình thường hóa với Nga, tinh thần không can thiệp vào nội bộ nước khác có thể là tín hiệu tốt đẹp và cũng vì thế mà niềm tin của Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc “quan hệ Việt Nam với Hoa Kỳ sẽ tốt hơn” là có cơ sở.
24-11-2016
ĐÔNG LA

 

Chủ Nhật, ngày 20 tháng 11 năm 2016

GẶP BẠN BÈ NHÂN NGÀY 20-11

ĐÔNG LA
GẶP BẠN BÈ NHÂN NGÀY 20-11

Hôm nay là ngày Nhà giáo Việt Nam 20-11, tối qua theo nhắn nhủ của bạn bè cùng lớp đầu tiên sau giải phóng 1975 của Khoa Hóa, Đại học Tổng hợp Tp HCM, tôi đã về trường gặp lại bạn bè và dự  lễ hội của khoa:
          Trong lớp có Thúy Nga có cô con gái nổi tiếng xinh đẹp là Huỳnh Bích Phương, từng đoạt giải “Gương mặt khả ái” của cuộc thi Hoa hậu VN:
          Hồi đi học trông Nga không đẹp lắm, có lẽ vì hơi gầy bởi hồi ấy cả nước thiếu thốn, nhưng với con mắt của một nhà phê bình tương lai tôi thấy gương mặt Nga có “nét”. Sau này vợ chồng Nga thành đại gia sắc vóc mới phát tiết, giờ bạn cùng lớp nhiều người có dáng lên “lão” nhưng Nga vẫn giữ được những nét đẹp.
Tôi rủ Nga:
          -Tôi với mẹ hoa hậu chụp riêng một cái đi tôi đưa lên mạng cho cả thế giới biết.
          Nga cười ra đứng cùng tôi, tôi đưa cái điện thoại cho một ông bạn chụp giúp:
Trong cuốn “Những dấu vết không phai” tôi đã viết về cái khoảnh khắc lần đầu tôi đến với ngôi trường:
“Tôi liền trở về nơi đóng quân ở thị xã Biên Hòa, rồi đi Sài Gòn nộp hồ sơ. Hồi ấy, các khoa tự nhiên của trường Tổng hợp còn là trường đại học Khoa học. Đến trước cổng trường có hàng chữ to tướng “Khoa Học đại học đường”, tôi rất bỡ ngỡ. Nhìn bộ quân phục còn vương bụi đỏ và khét mùi khói rẫy, tôi cảm thấy rất ngượng trước khung cảnh trăm hoa đua sắc của sinh viên đại học. Nhưng rồi cuối cùng tôi cũng nộp được hồ sơ cho phòng tổ chức”.
Vậy mà đã chẵn 40 năm trôi qua. Một khoảng thời gian khiến tuổi đời làm việc của bạn lớp tôi hầu hết đã về hưu, nhưng riêng tôi là một nhà văn, nhà phê bình lý luận, cũng như những người hoạt động chính trị, thì đúng là mới tốt nghiệp trường đời. Đời đã dạy cho lứa chúng tôi những điều mà những bạn trẻ dù có thông minh mấy cũng không thể biết được. Đó chính là sự từng trải, sự trải nghiệm. Về cái điều này, tôi cũng đã viết trong truyện ngắn “Những khúc quanh cuộc đời”:
“Vừa ra trường, được một nơi sang trọng đến rước ngay, được làm công việc yêu thích, là một điều chỉ có trong giấc mơ của sinh viên. Tôi thực sự hạnh phúc. Ở nơi này, vốn là những hãng bào chế của chế độ cũ, từ hội trường lớn, các phòng thí nghiệm lấp loáng những dụng cụ thủy tinh, thư viện, đến các phòng ăn, phòng tắm… tất cả, tất cả đều sang trọng, sáng choang. Tôi thầm nghĩ, mình khỏe mạnh, đầu óc không đến nỗi tồi, cha là chiến sĩ giải phóng Điện Biên, mình thì giải phóng Sài Gòn, còn điều gì phải lo nữa, cứ làm việc cho tốt là tiến lên thôi…
Bây giờ nghĩ lại mà buồn cười. Tôi nhớ đến bạn bè trong lớp thuở nào. Sau hơn chục năm ra trường, đứa làm quan, đứa không, đứa làm chuyên môn, đứa không, đứa giàu, đứa nghèo, đứa hạnh phúc, đứa bất hạnh … Nhưng có điều lạ, không phải cứ tài năng, cứ thông minh, học giỏi, đức độ hơn thì thành đạt hơn; nhưng cũng không phải cứ ngu dốt, cứ đểu cáng, gian manh, lừa lọc thì được… Như có một sự mầu nhiệm, huyền linh trong cõi sống này. Cả cõi sống như một bàn cờ vĩ đại”.
Lớp tôi so với chuẩn mực thông thường thì hầu hết thành đạt, tức có nhà cao cửa rộng, con cái đỗ đạt, nhưng không ít người bất hạnh, chuyện bất hạnh. Bất hạnh nhất là có tới sáu người đã mất, so với những “chiến sĩ rân trủ” U80, U90 vẫn hăng hái trên tuyến đầu chống chế độ thì họ đều chết rất trẻ. Bất hạnh kế tiếp là có những người đã mất đi những người thân yêu nhất như chồng con, vợ con.
Kỳ này có anh Nguyễn Trọng Định từng là lớp trưởng ở ngoài Bắc vào, anh tuy ở xa nhưng lại là trung tâm tụ hội, một phần vì anh lớn tuổi (hơn tôi 7 tuổi), một phần tính anh cởi mở, hòa nhã, thân thiện với tất cả. Trước khi họp lớp, có bữa tiệc nhóm tại nhà Mạnh chiêu đãi anh Định, có mặt tôi. Anh kể:
-Thằng Hoàng Anh nó đi đón tôi, nó bảo lớp mình đông, em sẽ dẫn anh đi thăm những người có sự cố đặc biệt thôi. Như thằng Nghiêm bị tai nạn xe ngã gãy cổ, anh Xuyến bị mổ cắt ruột, thằng Nghĩa bị mổ đặt “ten”. Tôi gặp thằng Nghiêm rồi, gãy cổ phải nẹp inox cả chục cái “vít”, một tay còn liệt nhưng vẫn đi lại bình thường, vẫn bia bọt được. Công nhận y học hay thật!
Sau hội khoa, lớp tôi tụ được khoảng vài chục người, từ trường ở Nguyễn Văn Cừ đến quán “Hương Thủy Tiên” ở bùng binh đầu đường gần đó “đánh chén”, một cái quán rất quen thuộc với tôi. Ngồi bên kia bàn trước tôi chính là anh chàng Nghiêm bị ngã gãy cổ đây:
          Người ngồi bên cạnh Nghiêm mặc áo xanh chính là anh Trường, một người có trong sơ đồ số mệnh của tôi, vì chính ông này đã dẫn tôi đến gặp Nhà thơ Anh Thơ, người đã mở cánh cửa dẫn tôi vào lĩnh vực văn chương, và trong đám cưới Trường, tôi đã gặp vợ tôi là bạn dạy cùng trường với vợ Trường. Trường trước khi hưu là “phó tổng” của Vina Giầy, tức một chức khơ khớ, nhưng lại thuộc nhóm người từng gặp chuyện không phải bất hạnh mà là rất bất hạnh! Gặp tôi bạn bè cũng hay nhắc chuyện tôi viết lách tôi thường gạt đi: “Để chỗ khác chỗ này khác tần số”!
          Dù thế nào cuộc sống vẫn không ngừng trôi, thời gian chữa lành tất cả vết thương, dù ngã gãy cổ, đặt “ten”, người chồng chết, người vợ chết, con chết, dù thân hay không, hợp tính hay không, v.v… nhưng bạn học gặp lại nhau luôn tràn ngập niềm vui, rộn rã tiếng cười, bởi ta không chỉ gặp lại bạn bè mà là gặp lại kỷ niệm, gặp lại thời sinh viên đẹp nhất của cuộc đời mình!
           20-11-2016
          ĐÔNG LA

Thứ Hai, ngày 14 tháng 11 năm 2016

VỀ KẾT QUẢ BẦU CỬ TT MỸ

ĐÔNG LA
VỀ KẾT QUẢ BẦU CỬ TT MỸ

Thế là kết quả bầu cử TT ở Mỹ đã ngã ngũ, Donald Trump đã thắng áp đảo bà Hillary Clinton, một kết quả bất ngờ với đa số người trên toàn thế giới và ngay cả với ông Trump, vì ông đã tính đến hành động với tư thế người thua cuộc là sẽ kiện tiếp bà Hillary. Tôi ủng hộ bà Hillary chủ yếu vì lợi ích của Việt Nam bởi quan hệ Việt Mỹ như đã được xây dựng. Bà Hillary thắng mối quan hệ đó sẽ tiếp tục được xây dựng tốt đẹp hơn trên nền tảng đó, còn ông Trump vẫn là một ẩn số. Ông sẽ cải thiện mối quan hệ Mỹ -Việt tốt đẹp hơn nữa theo cách của ông hay ông sẽ đập bỏ tất?
          Dân Mỹ từng biểu tình chống Chiến tranh Việt Nam tức chống chính sách của Tổng thống thì nay họ biểu tình chống kết quả bầu cử tổng thống tức chống chính nền chính trị nước Mỹ.
Một cuộc bầu cử tốn kém tiền của và thời gian nhưng kết quả lại không theo ý dân chúng. Thực tế bà Hillary thua ông Trump số phiếu đại cử tri nhưng thắng số phiếu phổ thông. Các nhà lập pháp nói chung trên thế giới trong tiến trình của lịch sử nhận ra sự bầu cử trực tiếp có mối nguy hiểm ở chỗ trong xã hội số dân chúng trình độ thấp luôn nhiều hơn số dân chúng trình độ cao, họ không đủ minh mẫn bầu ra người xứng đáng, nên đã đặt ra quy ước dân chúng chỉ được bầu ra người đại diện cho mình là những người hiểu biết hơn, rối những người này mới chính thức bầu tổng thống. Việc dân Mỹ bầu ra các “đại cử tri” là vì thế. Với nước Mỹ số “đại cử tri” được phân bổ theo bang, ứng cử viên tổng thống nào thắng cử ở bang nào sẽ được số phiếu “đại cử tri” ở bang đó. Tổng cộng ai được 270 phiếu (tức quá bán) sẽ thắng. Dẫn đến tình trạng dù một ứng cử viên tổng thống được dân bầu nhiều nhưng lại chỉ thắng ở những bang có ít “đại cử tri” thì cuối cùng “anh” vẫn thua. Bà Hillary lần này đã thua ông Trump vào đúng trường hợp như thế, trước bà cũng đã có trường hợp tương tự. Như vậy dân Mỹ vẫn bầu tổng thống trưc tiếp nhưng lại vòng qua quy ước số đại cử tri của các bang, chính cái quy ước này lại làm sai lệch kết quả bầu cử.
Theo đúng tinh thần của lối bầu cử người đại diện, rồi người đại diện mới bầu tổng thống nói trên, hiện đã có hơn hai triệu người Mỹ ký vào đơn kiến nghị trực tuyến, kêu gọi Cử tri Đoàn chọn Hillary Clinton làm tổng thống thay vì Donald Trump.
Thật e ngại khi tờ Independent đưa tin, kể từ sau khi Donald Trump đắc cử Tổng thống, trên khắp nước Mỹ bùng nổ hàng loạt thông tin về các vụ quấy rối, phân biệt chủng tộc, thậm chí cả bạo lực, cướp bóc.
Tại làng Wellsville ở bang New York, biểu tượng chữ thập ngoặc (của phát xít) được vẽ lên tường với dòng chữ “Làm cho nước Mỹ trắng trở lại”. Câu nói này gần với khẩu hiệu tranh cử của Donald Trump: “Làm cho nước Mỹ vĩ đại trở lại”. (Theo VietNam.net),
Như vậy liệu sự phân biệt, chia rẽ có trở lại trong lòng nước Mỹ sau hơn một thế kỷ, với tư tưởng của Abraham Lincoln, “chủ nghĩa cộng hòa” ra đời cho mọi người sinh ra đều bình đẳng với Tuyên ngôn giải phóng nô lệ mà nước Mỹ đã phải trả giá cho điều tốt đẹp đó bằng cả một cuộc nội chiến đẫm máu?
Nhưng tại sao ông Trump lại thắng cử với khẩu hiệu “Make America Great Again”? (Hãy làm nước Mỹ vĩ đại trở lại). Nhớ lại năm 1928, Đảng Quốc Xã của Hitler vẫn chưa mạnh; nhưng do công chúng cực kỳ bất mãn đối với các chính đảng đang tồn tại, thì chính đảng này đã thừa cơ phát triển, ngày 30 tháng 1 năm 1933, đưa Hitler lên làm Thủ tướng. Như vậy chính quyền của đương kim Tổng thống Obama của Đảng Dân chủ sau 2 nhiệm kỳ 8 năm cũng đã để lại những vấn nạn không được lòng dân Mỹ và chính bà Hillary, ứng viên TT của Đảng Dân chủ, đã hứng trọn hậu họa. Dù bà được cả một hệ thống truyền thông to lớn ủng hộ, nhưng truyền thông có thể lèo lái công luận đi theo chiều hướng mà họ muốn áp đặt nhưng dân Mỹ có tính độc lập cao, truyền thông không thay đổi được sự lựa chọn của họ.
***
Cuối cùng cần phải nhận ra ông Trump có một chiến dịch tranh cử rất sốc, rất khác thường, nhưng khi thắng cử ông lại trở lại một người hành xử theo lẽ thông thường. Ông cho cuộc gặp với TT Obama là “vinh dự”, ông ca ngợi người phụ nữ mà khi là đối thủ ông dọa “bỏ tù” bằng những lời có cánh: “Hillary đã làm việc rất lâu và rất cần cù trong một khoảng thời gian rất dài, và chúng ta rất mang ơn bà ta vì sự phục vụ của bà ta cho đất nước chúng ta”. Đơn giản là vì thế giới đã ở thời đại văn minh mà một kẻ như Hitler sẽ không có đất sống, ông Trump cũng chỉ có thể lãnh đạo một đất nước đoàn kết chứ không thể lãnh đạo một nước hỗn loạn.
Ông cũng nói rất khác với giọng lúc tranh cử:
Tôi thật lòng khi nói điều đó. Bây giờ đến lúc để nước Mỹ làm lành lại vết thương chia rẽ, phải cùng đến với nhau. Đối với tất cả các nhà Cộng Hòa và Dân Chủ và độc lập trên khắp đất nước này tôi nói rằng đã đến lúc để chúng ta đến lại với nhau như một dân tộc đoàn kết.
Đã đến lúc. Tôi cam kết đến tất cả công dân của đất nước chúng ta rằng tôi sẽ là tổng thống cho tất cả người Mỹ, và điều này vô cùng quan trọng đối với tôi. Cho những ai đã lựa chọn để không ủng hộ tôi trong quá khứ, vốn có vài người, tôi sẽ hướng đến bạn cho sự hướng dẫn của bạn và sự hỗ trợ của bạn để chúng ta có thể làm việc chung với nhau và thống nhất đất nước vĩ đại của chúng ta. Như tôi đã nói từ ban đầu, phong trào của chúng ta không phải là một chiến dịch tranh cử mà là một phong trào đáng kinh ngạc và vĩ đại, được hình thành bởi hàng triệu người đàn ông và đàn bà cần cù yêu mến đất nước của họ và muốn một tương lai tốt hơn, sáng chói hơn cho bản thân họ và cho gia đình họ.
Nó là một phong trào bao gồm nhiều người Mỹ từ mọi chủng tộc, tôn giáo, lý lịch và tín ngưỡng, những người mà muốn và kỳ vọng rằng chính phủ của chúng ta sẽ phục vụ người dân, và nó sẽ phục vụ người dân”.
Vế đối ngoại ông nói:
“Tôi muốn nói với cộng đồng thế giới rằng trong khi chúng ta sẽ luôn đặt lợi ích của Mỹ trước, chúng ta sẽ làm việc công bằng với tất cả mọi người, với tất cả mọi người.
Tất cả mọi người và tất cả các quốc gia. Chúng ta sẽ tìm một tiếng nói chung, chứ không phải lòng hận thù, sự hợp tác chứ không phải xung đột”.
Xem kỹ ông Trump là người đã tốt nghiệp mấy trường đại học chứ không phải loại vô học, ông là một tỷ phú nên không thể bất tài. Nhiều người phản đối ông có thể đúng do những thói tật và những quan điểm cực đoan nhưng cũng một phần do ông đủ bản lĩnh nói “toạc móng lợn”, do ông độc lập khó bị lôi kéo, khó bị lợi dụng khi làm tổng thống.
Còn với Việt Nam, mong vị tổng thống mới duy trì và phát triển những mặt tốt đẹp của mối quan hệ Mỹ - Việt hiện có và loại bỏ ngay việc ủng hộ bọn quấy rối ba lăng nhăng nhân danh tự do dân chủ ở Việt Nam.
14-11-2016
ĐÔNG LA


Thứ Tư, ngày 09 tháng 11 năm 2016

VÀI Ý VỀ NƯỚC MỸ NHÂN CUỘC BẦU CỬ TT MỸ

ĐÔNG LA
VÀI Ý VỀ NƯỚC MỸ
NHÂN CUỘC BẦU CỬ TT MỸ


Đến trưa nay, cuộc bầu cử ở  Mỹ sẽ có kết quả, nước Mỹ sẽ một tổng thống mới. Một cuộc bầu cử không chỉ liên quan đến dân Mỹ mà cả thế giới, đặc biệt là bởi chính sách đối ngoại của TT Mỹ.
Nước Mỹ đã tự thừa nhận có những chính sách đối ngoại sai lầm, những tổng thống đời sau phê phán những quyết định sai của tổng thống đời trước, đến lượt chính họ, họ cũng lại mắc những lỗi lầm đó. Như chính TT đương nhiệm Obama cũng thừa nhận khủng hoảng Libya là sai lầm lớn nhất của ông.
Với Việt Nam nước Mỹ quá nhiều duyên nợ với 20 năm chiến tranh, nhưng lịch sử đã sang trang, quá khứ đau thương đã được khép lại. Trưa 23/5, tại Trung tâm Hội nghị Quốc tế 35 Hùng Vương, Chủ tịch nước Trần Đại Quang đã chủ trì tiệc chiêu đãi Nhà nước dành cho Tổng thống Hoa Kỳ Barack Obama cùng phái đoàn cấp cao Mỹ. Ông đã cảm ơn Tổng thống Mỹ Barack Obama đến thăm VN. Nhấn mạnh việc để  có được quan hệ Đối tác toàn diện như hôm nay, hai nước đã phải trải qua nhiều thăng trầm của lịch sử, vượt qua hố sâu ngăn cách của hội chứng chiến tranh và những trở ngại tưởng chừng không thể vượt qua. Nhưng Dân tộc Việt Nam, với truyền thống hòa hiếu, luôn mong muốn xây đắp tình hữu nghị với nhân dân các nước trên thế giới, trong đó có Hoa Kỳ dù vết thương chiến tranh vẫn chưa thực sự lành ở cả hai nước, những khác biệt còn tồn tại trong quan hệ song phương. Nhưng thời gian càng trôi qua, chúng ta càng nhận thức sâu sắc hơn về quá khứ, hiện tại và củng cố niềm tin rằng quan hệ Việt – Mỹ phát triển trên tinh thần hữu nghị và hợp tác sẽ đem lại những lợi ích to lớn không chỉ cho nhân dân hai nước, mà còn đóng góp vào việc duy trì hòa bình, ổn định, hợp tác và phát triển tại châu Á –  Thái Bình Dương và trên thế giới.
***
Như vậy trên tinh thần “đối tác toàn diện” chúng ta cần có cái nhìn khách quan toàn diện về nước Mỹ tránh cái nhìn thiên kiến của thời đối địch chiến tranh nóng lẫn thời chiến tranh lạnh, để với tinh thần cầu thị, chúng ta cần học hỏi những gì ưu việt của nước Mỹ.
Nước Mỹ hiện dẫn đầu thế giới về nhiều lĩnh vực, đặc biệt là về giáo dục và nghiên cứu khoa học, cả nghiên cứu cơ bản lẫn nghiên cứu ứng dụng, đã tạo ra vô vàn sản phẩm và tiện ích phục vụ đời sống. Chính vậy đã giúp nền kinh tế Mỹ đứng đầu thế giới.
Nhân loại đang sống trong thời đại kỹ thuật số và internet mà chính nước Mỹ đã mang lại. Xin dẫn ra vài dấu mốc mang tính lịch sử.
Chiếc máy tính điện tử số đầu tiên là ENIAC do Giáo sư Mauchly và học trò Eckert tại Đại học Pennsylvania đã thiết kế và cho ra mắt vào năm 1946, nó có hình dạng khổng lồ, dài đến 20 mét, cao 2,8 mét và rộng vài mét. Đến lượt Don Estridege chính là cha đẻ của máy tính cá nhân IBM. Đó là những chiếc máy tính được sản xuất kết hợp từ phần cứng và phần mềm của 3 hãng. Bộ vi xử lí do Intel sản xuất, hệ điều hành MS-DOS là sản phẩm của Microsoft. Máy tính IBM chính là ông tổ của tất cả PC hiện đại.
Tiền thân của mạng Internet ngày nay là mạng ARPANET. Cơ quan quản lý dự án nghiên cứu phát triển ARPA thuộc bộ quốc phòng Mỹ liên kết 4 địa điểm đầu tiên vào tháng 7 năm 1969 bao gồm: Viện nghiên cứu StanfordĐại học California, Los AngelesĐại học Utah và Đại học California, Santa Barbara.
Hàng ngày trên thế giới có bao người xử dụng trang soạn thảo văn bản Word  của Microsoft được thành lập bởi Bill Gates như tôi đang viết đây?
Rồi hàng ngày ngày có bao người xử dụng công cụ tìm kiếm là trang Google. Đầu tiên (1996), Google là một công trình nghiên cứu của Larry Page và Sergey Brin, hai nghiên cứu sinh tại trường Đại học Stanford, từ giả thuyết cho rằng một công cụ tìm kiếm dựa vào phân tích các liên hệ giữa các website sẽ đem lại kết quả tốt. Họ chính thức thành lập công ty Google, Inc. ngày 7 tháng 9 năm 1998 tại một ga ra của nhà Esther Wojcicki  tại Menlo Park, California. Đầu năm 2016, Google trở thành công ty có giá trị thị trường lớn nhất thế giới với 570 tỷ USD vốn hóa, nghĩa là cao hơn GDP của Kinh tế Việt Nam là 551 tỷ (2015)!
Còn Facebook đã trở thành trang vô cùng thân thuộc với bao người Việt Nam, đủ mọi tầmg lớp, lứa tuổi. Nó là một website truy cập miễn phí được thành lập bởi Mark Zuckerberg cùng với bạn bè là Eduardo SaverinDustin Moskovitz và Chris Hughes khi Mark còn là sinh viên tại Đại học Harvard.  Người dùng có thể tham gia các mạng lưới để liên kết và giao tiếp với người khác.
V.v…
Tất cả những sản phẩm trên đều nảy sinh tại Mỹ, đã mang lại tiện ích cho toàn nhân loại, làm nên cả một nền văn minh đồng thời làm cho những ông chủ của chúng trở thành những người giầu nhất thế giới. Có một khác biệt căn bản về chất, nếu những đại gia Việt Nam làm giầu từ việc kinh doanh những mặt hàng thông thường, như làm mì tôm, đồ gỗ, nuôi cá tra, chế biến cà phê, trồng rừng, nuôi bò, …, phần nhiều là “kinh tế cơ bắp”, còn những sản phẩm của những tỷ phú Mỹ nói trên đều là sản phẩm của phát minh sáng chế từ tri thức cơ bản, trước đó chưa từng có, đó chính là sản phẩm của nền kinh tế tri thức mà nước ta đang ráng phấn đấu không biết đến bao giờ mới với tới.
***
Còn cuộc bầu cử Mỹ chưa biết kết quả ra sao nhưng tôi ủng hộ bà Hillary Clinton. Đơn giản là vì “Câu chuyện xúc động về lòng nhân ái của bà Hillary Clinton” dưới đây:
Câu chuyện đến từ một người dùng Facebook có tên James Grissom, người từng được bà Hillary Clinton cứu sống trong giờ phút ngặt nghèo nhất của cuộc đời. Người này viết:
“Vào tháng 2 năm 2007, khi tôi đang làm việc bán thời gian tại một hiệu sách ở Viện bảo tàng Nghệ thuật Trung tâm, tôi bị chẩn đoán ung thư bàng quang. Tôi không có bảo hiểm, cũng không có tiền tiết kiệm. Vị bác sĩ khoa tiết niệu đã cho tôi chuyển tôi đến bệnh viện Planned Parenthood, nơi tôi được một nhà vật lý học nữ đưa ra phác đồ điều trị.
Sau một thời gian được chữa trị tại Planned Parenthood, nhà nữ vật lý học này lại giúp tôi liên hệ với một vị bác sĩ chuyên nghiên cứu và điều trị ung thư và nói với bà về tình trạng khó khăn tài chính của tôi. Vị bác sĩ ấy, người đã chữa trị cho tôi như một người thân của mình, nói tôi thông báo với bộ phận phiếu khoán và những người liên quan rằng tôi là một người trong gia đình bà. Với danh nghĩa đó, tôi đã được giảm chi phí trong rất nhiều chương trình điều trị.
Tôi đã rất cố gắng hết mức để chi trả toàn bộ tiền viện phí trong khả năng của mình nhưng bệnh viện vẫn báo cáo trường hợp của tôi lên một cơ quan tài chính, bắt đầu từ đây, mọi thứ lại dính líu đến pháp luật.
Vị bác sĩ điều trị cho tôi lúc này vào cuộc. Bà gợi ý tôi hãy liên hệ với bộ phận phiếu khoán và thượng nghị sĩ của bang. Bộ phận này cáo buộc tôi kiếm ra đủ nhiều tiền để trả viện phí nhưng lại đăng ký gói hỗ trợ tài chính của bệnh viện.
Cuối cùng, tôi phải liên hệ với văn phòng thượng nghị sĩ của bang tôi đang ở, văn phòng thượng nghị sĩ Hillary Clinton, để được giúp đỡ. Chỉ trong vòng 2 tuần sau, tôi được gặp một nhân viên trong văn phòng của bà ấy, và người này đã đưa điện thoại cho tôi được nói chuyện trực tiếp với bà… Bà tiếp tục: “Việc của anh bây giờ là phải chiến đấu với căn bệnh ung thư này và trở lại với cuộc sống bình thường. Anh không có thời gian cho mấy việc vớ vẩn này. Hãy cứ để tôi lo”.
Và chỉ trong vòng chưa đầy một tuần sau, những lời phàn nàn từ bệnh viện giảm bớt, và chỉ chưa đến một tháng tiếp theo, bà Hillary Clinton đã giúp tôi liên hệ với 2 tổ chức hỗ trợ tài chính cho những người đang điều trị ung thư. Những tổ chức này đã giúp tôi chi trả phân nửa số nợ. Gần 18 tháng sau, tôi đã trả đủ toàn bộ số tiền viện phí, mà không còn bị làm phiền bởi bất cứ cuộc gọi hối thúc nào từ bệnh viện nữa… Giờ đây, tôi đang được điều trị qua gói bảo hiểm của tổ chức Affordable Care Act, và trong khi tôi đã khỏi hẳn bệnh ung thư, tôi vẫn còn nhiều điều cần làm. Tôi không hiểu, và không thể hiểu được sao chúng ta lại cảm thấy khó khăn khi chọn ra vị tổng thống trong tương lai. Nhưng đối với tôi, đây là thời điểm để tôi giúp đỡ bà Hillary Clinton. Xin lỗi vì tôi đã không cảm ơn bà trong một thời gian dài. Giờ đây, bà đã có thể trông cậy vào tôi.
(Theo_Zing News)
9-11-2016
ĐÔNG LA