Chủ Nhật, 14 tháng 6, 2026

THƠ 4 CÂU CỦA ĐÔNG LA

 THƠ 4 CÂU CỦA ĐÔNG LA

Tiếp theo mạch đề thi Văn, hôm nay chủ nhật tôi đăng ít bài thơ 4 câu của tôi mà tôi hoàn toàn tự tin là chúng có thể được chọn vào mục đề “đọc hiểu văn chương”. Với thơ tôi, độc giả khen đủ kiểu, có người bảo bài nào cũng có thể đưa vào sách GK được. Có bạn Anh Tuan Nguyen bình luận rất thú vị, không phải vì bạn ấy khen tôi mà chính bạn ấy khi bình luận thơ đã thể hiện mình rất nhạy cảm, tinh tế. Cụ thể Anh Tuan Nguyen viết về bài “Cánh đồng quê” của tôi: “Ôi hay quá! Hay không tưởng tượng nổi. "Nơi mây bông đêm đêm vẫn lót đệm ta nằm..." Cháu chưa thấy ai ví von theo cách như vậy và hay như vậy. Tuy rằng cháu dốt văn, nhưng cũng có làm vài vần con cóc. Thơ của chú có thể khiến ngay cả những người ngốc như cháu rung động. Xin cảm ơn chú!” Tôi đã trả lời: “cần sự nhạy cảm, tinh tế, trong sáng của tâm hồn hơn là giỏi văn. Giỏi văn mà lưu manh có thể gây tai họa đấy”.




Lần khác, Anh Tuân viết nhà bạn ấy có 4 người ho hen do lạnh, nên muốn dời khỏi quê, rồi đọc bài thơ tôi viết chuyện đưa con trai về thăm quê nội, bạn ấy bắt đền tôi vì tình quê trong bài thơ đã làm lung lay quyết định của mình.









Về chuyện tôi làm thơ 4 câu, không biết có phải xuất phát từ chuyện tôi rất thích bài 4 câu của Chế Lan Viên có trong tuyển tập thơ mà Nhà thơ Anh Thơ đã tặng tôi khi mới gặp bà hay không?



Đó là bài:
Rét đầu mùa nhớ người đi phía bể
Cái rét đầu mùa anh rét xa em
Đêm dài lạnh chăn chia làm hai nửa
Một đắp cho em ở vùng sóng bể
Một đắp cho mình ở phía không em.
Bài trước tôi có nhắc đến Nguyễn Quốc Chánh, người từng có hàng chục năm thân thiết với tôi thuở mới vào đời. Ngoài cô Anh Thơ và gia đình chú CLV, Chánh là một trong số những người tận mắt chứng kiến mối quan hệ của tôi với CLV.



Nhớ lần CLV bảo tôi theo ông đến FAHASA ở Lê Lợi, Q1, nghe ông nói chuyện thơ, Chánh có dự. Trong giờ giải lao, tôi làm bài thơ “Vài ghi chép về CHẾ”, trước khi CLV tiếp tục, tôi chạy lên bục đọc bài thơ. Chánh bảo: “Thấy ông lên, lúc đầu hơi buồn cười, rồi nghe ông đọc xong thấy cũng được”. Có kỷ niệm nhớ đời, khi tôi bị cướp công ở Viện nghiên cứu, ở đáy cuộc đời, học có 300 tiết tiếng Nga, đã quên hết, vậy mà tôi chỉ có một tuần để ôn thi, để đi LX, bất ngờ tôi gặp Phan Nhiên Hạo, bạn Chánh, bảo: “Em sẽ nhờ thằng Khải là bạn em giỏi tiếng Nga nhất Trường ĐHSP luyện thi cho anh, chắc sẽ đậu”. Cuối cùng đúng như vậy, Khải ơi, bây giờ mày ở đâu?
Về thơ 4 câu, làm được quả là rất khó, vì chỉ có 4 câu thôi mà làm được người đọc chú ý, còn thấy hay nữa thì nói theo ngành võ tài thơ của thi sĩ phải vào hàng cao thủ.
Xin giới thiệu ít bài thơ 4 câu của tôi:

1-THƠ TÌNH
KHOẢNG CÁCH
Anh xa em gần nửa vòng trái đất
Nỗi nhớ cũng cong theo dáng Địa Cầu
Lúc anh thức là khi em ngủ
Có bao giờ nhớ và nhớ trùng nhau
Lenigrat 1990

CÔ ĐƠN

Ngày đầu năm lòng chợt thấy rỗng không
Em bỏ đi đâu trong ba ngày Tết?
Anh như con thuyền lênh đênh sóng nước
Nghiêng bên nào cũng chạm phải cô đơn!
1995

MẦM YÊU

Tưởng đã hóa củi mục nơi góc vườn lạnh cóng
Bỗng đến bất ngờ giữa một sáng tinh khôi
Em là nắng, là mưa hay tiết xuân ấm áp?
Để mầm yêu lại cựa quậy sinh sôi!
2010

NGẤM VÀO NHAU

Đêm buông màn cho ta nằm nghỉ
Cỏ mát mềm trải nệm dưới chân đê
Ta hãy ngấm vào nhau như mưa trên biển cát
Như tự ngàn xưa và mãi mãi ngàn sau

2-THƠ ĐỜI:
CÂU THƠ

Tôi muốn viết câu thơ vắt qua thế kỷ
Thấy ba phần dính máu những cuộc chiến tranh
Còn một phần bị cùm trong văn minh đô thị
Đâu chỗ nào cho gió mát trăng thanh?
1995

ĐÊM XÂY CHỐT

Chúng tôi xây chốt bên cầu La Ngà
Cả màn đêm chỉ vài chấm sao vời vợi
Nhát cuốc chim va vào muỗi cắm vào đá sỏi
Mồ hôi rơi làm mặn giọt sương đêm
Rừng miền Đông 1974
Viết năm 1983

BIA MÒN

Nghĩa trang mẹ thường đến thăm con
Khắc trong tim hình dáng ấy mãi còn
Có phải thời gian trôi mòn bia đá?
Hay bia đá mòn bởi nước mắt mẹ tuôn?

NGÔI NHÀ

Có một ngôi nhà xây nên bởi những con mọt
Kèo, cột, dui, mè toàn những gỗ thơm
Năm tháng trôi lũ mọt tròn béo mập
Căn nhà vẫn còn nguyên vẹn lớp sơn

TỔ MỐI

Những vết trẻ trâu nghịch phá
Có hề gì ở trên mặt đê
Những tổ mối không ai nhìn thấy
Mới đích thị là những nguy cơ
2012

3- THƠ ĐẠO
NGẮM SEN

Cùng nhau đến một hồ sen
Nhìn thấp chỉ thấy bùn đen dưới hồ
Nhìn cao rực rỡ sắc hoa
Mấy ai biết rễ lần mò tháng năm

VÔ MINH

Đường Đời, đường Đạo ngược nhau
Vô minh trùng điệp biết đâu mà lần
Thương thay mắt sáng, mù tâm
Tưởng êm nhung lụa hóa hầm chông gai!

LỰA CHỌN

Mấy ai chọn phúc bỏ tiền?
Mấy ai chọn Đức bỏ quyền lợi cao?
Biết đâu xiềng xích đeo vào?
Trăm ngàn vạn kiếp khi nào thoát ra!

VÌ THÂN

Quyền cao chức trọng cao vời
Biết đâu có lúc đất dời dưới chân
Vì thân không phải vì dân
Địa ngục tăm tối ngàn năm đón chào!

ĐÔNG LA

TỪ CHUYỆN NGUYỄN THANH SƠN KHEN “THƠ ANH NGUYỄN ĐÌNH THI” TRONG ĐỀ THI HAY

 TỪ CHUYỆN NGUYỄN THANH SƠN KHEN “THƠ ANH NGUYỄN ĐÌNH THI” TRONG ĐỀ THI HAY

Hôm nay cuối tuần, tôi viết ít câu về thơ, về đời.
Chiều qua, chắc do không khí sôi sục về đề thi văn tốt nghiệp THPT 2026, trang chủ fb trên máy tính của tôi đã hiện lên trang fb của Nguyễn Thanh Sơn viết: “Bài thơ của anh Nguyễn Đình Thi rất hay (mình gọi là “anh Thi” vì trước bị bắt gọi thế) nhưng lấy ra làm đề thi HSG thì được chứ lấy làm đề thi tốt nghiệp PTTH thì hơi khó cho các cháu”.



Với những lĩnh vực liên quan, NTS có thể rất nổi tiếng, đặc biệt còn là chồng diễn viên Hồng Ánh, nhưng với độc giả trên trang fb của tôi đa phần chắc không biết NTS là ai. Còn tôi biết Sơn viết phê bình văn học từ lâu, tuổi kém lứa tôi khoảng vài chục, được một số báo cho là sắc sảo. Tôi đã có lần nhắc tới NTS trong bài phê phán Nguyễn Huy Thiệp:
“Nhưng vẫn có những nhà văn rất nổi tiếng cho Nguyễn Huy Thiệp là tài năng, văn của NHT là “đổi mới”. Truyện “Muối của rừng” theo Hồi ký Nguyễn Đăng Mạnh, Nguyễn Khải khen: “Muối của rừng, Thiệp viết rất giỏi. Hêminhuê viết Ông già và biển cả còn dài dòng. Thiệp viết cực ngắn. Đi săn, trang bị đầy đủ. Cuối cùng cởi truồng trở về. Lại còn bị lũ khỉ giễu nữa chứ”. Nếu vậy, cái “giỏi” ở đây chỉ là cái “giỏi” gây cười chứ cũng không có ý tứ gì. Nguyễn Thanh Sơn khen có lý hơn “Muối của rừng” là “Bài ca trữ tình ca ngợi sức mạnh kỳ diệu của thiên lương”. Có điều, theo chữ nghĩa trong truyện, “bài ca trữ tình” ca ngợi thiên lương của con khỉ cái chứ không phải ca ngợi con người. Vì con khỉ cái do thương “chồng” đã kiên trì đeo bám ông thợ săn, còn ông thợ săn đã thả “chồng” nó phần nhiều vì “mệt lả”, và vì “Hai tay con khỉ cào trên ngực ông tóe máu”. Nếu ông thợ săn có thiên lương thực sự thì đã không bắn con khỉ khi cả gia đình vợ chồng con cái nó đang vui vầy.
Như vậy với những lời khen của những người, tên tuổi thì nghe chừng ghê gớm, và Nguyễn Thanh Sơn không thỏa đáng. Ngược lại, có nhiều người chê văn Nguyễn Huy Thiệp hơn, họ cũng là những tên tuổi uy tín, mà ý kiến của họ lại thống nhất với nhau và có lý hơn”.
Lướt trang fb của Nguyễn Thanh Sơn chút thấy khoe: “Nhân chuyện đề thi Văn năm nay, nhớ lại bài văn hồi mình thi học sinh giỏi văn toàn quốc… Bài viết của mình được hội đồng giám khảo trao giải Nhất với số điểm tuyệt đối 10/10, lần đầu tiên trong lịch sử thi học sinh giỏi văn quốc gia”. Facebooker Mat Xanh (Nguyễn Thị Minh Thái) bình luận: “Đọc vỡ chữ thơ là rất khó mà em đã vỡ vạc chữ thơ từ lâu. Hồi chị đi thi Văn giỏi lớp 10 năm 1968, chị đoạt giải nhất văn toàn tỉnh Bắc Thái… Chị đọc sách từ bé như điên nên bao giờ cũng 10 điểm Văn và giải nhất tỉnh thật hồn nhiên và cũng vậy, được xét giải nhất Văn toàn miền Bắc năm 1968”. Ngược với 2 người trên, hồi học văn phổ thông, duy nhất năm lớp 6, cô giáo cho tôi điểm tổng kết tối đa là 5, do tôi làm bài bằng cách sáng tác một truyện ngắn, còn lại điểm văn của tôi thường là trung bình yếu. Nhưng bản chất là tôi không thích học môn văn chứ không phải tôi dốt. Vào đời, thật kỳ lạ, học tự nhiên nhưng cơ duyên đưa đẩy tôi lại sáng tác được chính các nhà thơ, nhà văn có trong chương trình tôi học văn khen, được các GS Văn chương khen, còn dám phê phán, nếu có ai đó sai.
Tôi có 1 “kỷ niệm” với Nguyễn Thị Minh Thái. Sau khi tôi viết bài phê phán Cao Xuân Huy, tôi nghe người ta nói bà Thái bảo: “Đông La chuẩn bị đón cơn thịnh nộ của Cao Xuân Hạo”. Tôi chẳng sợ gì cả còn “phang” luôn Cao Xuân Hạo sai khi ông viết để bênh vực cha mình là “cái gì cũng có âm, có dương”, bởi notron trong nhân nguyên tử không mang điện tích, ánh sáng tràn ngập Trái Đất là photon cũng không mang điện tích, mà không mang điện tích tất không âm, dương. Mới đây, trang chủ fb cũng hiện lên trang của Nguyễn Quốc Chánh, người từng rất thân thiết với tôi thuở tôi mới bước qua ngưỡng cửa của đền đài văn chương, nên đã biết Mat Xanh là Nguyễn Thị Minh Thái khi vào trang của Nguyễn Quốc Chánh bình luận. Hai người từng sống với nhau rồi chia ly mà còn ứng xử như vậy thì đúng là tử tế. Vào đời, tôi vốn là người thích sự thông minh, cá tính, Chánh là người như thế, (Chánh học văn, hình như làm luận văn về CLV được 10?). Trong đêm thơ Chế Lan Viên, ông bảo tôi theo ông đến nơi tổ chức là Nhà Văn hóa Phú Nhuận, có ba sinh viên văn cùng lớp là Trương Nam Hương, Lê Minh Quốc, Nguyễn Quốc Chánh đã gặp tôi, tôi đã chọn chơi với Chánh. Chính Chánh là người sau khi đọc bài “Tuổi thơ” mà tôi mới làm xong bảo: “Nếu đổi mới theo dòng chính thống thì thơ ông hay hơn đám Nguyễn Duy, Trần Mạnh Hảo rồi”. Rồi không ngờ, cũng như với Nguyễn Quang Thiều, tôi và Chánh đã ngược nhau, nhưng tôi vẫn quý Chánh không ghét như thằng Thiều.
***
Quay lại chuyện Nguyễn Thanh Sơn viết “Bài thơ của anh Nguyễn Đình Thi rất hay” nhưng có lại có mấy người vào bình luận. Nga Pham: “Nói thật là tôi chả thấy hay. Nhưng đó chính là nghệ thuật, tuỳ cảm nhận mỗi người, mà lại bắt học sinh phân tích cái hay cái đẹp thì khó nhau quá!” Ha Vietanh: “Nga Pham, em cũng nghĩ thế”. Dinh Thang: “Đoạn thơ đó của NĐT không cảm được, anh ạ”.
Với cách dạy văn ở ta, một thời văn thơ hay là yêu Đảng, Bác, yêu kháng chiến, căm thù Mỹ, Ngụy, v.v… là rất đúng nhưng chưa đủ; rồi đến thời Nguyên Ngọc phất cờ đổi mới văn chương lộn ngược lại các tiêu chí đó, đã nã phát súng đầu tiên bằng bài của Nguyễn Minh Châu “Hãy đọc ai điếu cho văn chương minh họa”, khai sinh hai tên tuổi tiêu biểu: Nguyễn Huy Thiệp và Bảo Ninh. Nguyên Ngọc bị thất sủng, mất hết chức, thành người bên lề chống đối. Nhưng tư tưởng Nguyên Ngọc lại không chết, dần hồi sinh, là cơ sở lý luận cho bọn cơ hội, đón gió, trở cờ như Nguyễn Quang Thiều, Nguyễn Quang Lập, Huy Đức, Phạm Xuân Nguyên, Nguyễn Đăng Điệp, Văn Giá, v.v… Phía Nam, Inrasara, Nguyễn Hữu Hồng Minh, Nhóm Mở Miệng, v.v… vọng ngoại, tiếp bước Trần Dần, Lê Đạt, Hoàng Hưng, v.v… nô lệ cho các chủ nghĩa Văn học Mỹ và Phương Tây, từ Siêu thực đến Hậu Hiện đại, Tân Hình thức, v.v… Còn dòng văn học chính thống sau chiến tranh không còn được chính trị quan tâm lại lép vế, mất phương hướng. Riêng cá nhân tôi cố gắng viết, từng được từ Chế Lan Viên, Nguyễn Khải và không biết bao người khen, nhưng với số đông, tác phẩm chỉ như đàn gảy tai trâu. Nên bây giờ thế nào là thơ hay, độc đáo, sáng tạo thì cả ngành giáo dục cũng không trả lời được, nên cái đề thi bắt các cháu phân tích bài thơ của Nguyễn Đình Thi thì hoàn toàn là chuyện bắt bí. Nếu có học sinh nào làm bài mà khiến chính tôi đây phải khen chắc chắn là thiên tài!
***
Với tôi, cũng như Lê Anh Xuân với “Dáng đứng VN tạc vào thế kỷ”, Nguyễn Đình Thi với hai câu: “Ôi những cánh đồng quê chảy máu/ Dây thép gai đâm nát trời chiều” là những câu thơ hay nhất, tiêu biểu nhất viết về hai cuộc kháng chiến vĩ đại của dân ta. Sau thời thơ lãng mạn, Nguyễn Đình Thi là một trong những người đi đầu đổi mới thơ ca. Bài thơ “Những chiếc lá” ông viết dạng thơ tự do, không vần, với giọng điệu như các nhà phê bình gọi là “thơ điệu nói” chứ không phải “thơ điệu ngâm”. Các cụ cũng phân chia thơ có 2 dạng “thi dĩ ngôn tình”, “thi dĩ ngôn chí”, loại trước giàu cảm xúc và tình cảm, loại sau giầu trí tuệ, thể hiện suy tư của tác giả, mà cao nhất là thơ có tầm tư tưởng. Ở VN, Chế Lan Viên thường được cho là thơ có phẩm chất này. Bài của Nguyễn Đình Thi cũng là dạng “thi dĩ ngôn chí”. Nhưng ông viết khách quan bằng ngôn ngữ tượng trưng, biểu tượng, tự hình ảnh, đối tượng phản ánh trong thơ biểu đạt, biểu cảm chứ tác giả thì không, như bài 4 câu của tôi đã nhắc ở bài trước:
NHỮNG CÁI XÁC

Những cánh hoa sặc sỡ
Nằm sõng soài trên thảm cỏ biếc
Con ba tuổi ngây thơ
Say sưa cóp nhặt

Như vậy, độc giả phải hiểu ý nghĩa bài thơ nằm trong ngôn ngữ thơ chứ tác giả viết ý gì thì không viết ra. Như công thức E=mc2 của Einstein chỉ với những ký tự đơn giản nhưng chất chứa quy luật của cả vũ trụ. Đọc loại thơ như vậy là khó với cả nhiều người lớn nên càng khó với các cháu học sinh. Vì vậy mà đã có những độc giả vào trang của Nguyễn Thanh Sơn chê thơ Nguyễn Đình Thi như trên. Không thể trách họ vì đó kết quả của ngành giáo dục dạy văn và hoạt động loạn xà ngầu của các Hội Nhà Văn. Thực tế, đa phần nhà thơ VN viết theo lối chủ quan, tác giả tâm sự, lể lể, giãi bầy, biểu đạt, biểu cảm, thơ dễ hiểu hơn, chính tôi tùy bài cũng viết nhiều. Viết các kiểu là cho phong phú, chứ hay hay dở là do tài thơ của tác giả làm thơ có độc đáo và sâu sắc không chứ không phải do viết kiểu này, kiểu kia.
Với tôi, bài “Những chiếc lá” nói chung là hay; qua vòng đời những chiếc lá, Nguyễn Đình Thi viết về lẽ vô thường, và đặc biệt, là sau khi chết rồi vẫn còn có ích. Tứ thơ gợi mở suy tư nhiều điều cho chính cuộc sống con người.
***
Tiếc là bài thơ không toàn bích. Nguyễn Đình Thi đã vào hàng cụ lứa học sinh hôm nay, là một tên tuổi lớn, với các cháu thơ ông được chọn làm đề thi mặc nhiên là hay. Nếu cháu nào dám và chỉ ra được cái chưa hay của bài thơ thì thật bản lĩnh và tài năng.



Còn tôi thấy, tác giả viết “xòe biếc” là không hợp. Chữ “biếc” là trạng từ của những từ chỉ mầu sắc, như chữ “xanh” có “xanh biếc”, “xanh thắm”, còn “xòe” chỉ đi với “rộng”. Viết “xòe biếc” hay “xòe thắm” đúng là khấp khểnh. Tác giả cũng viết những chiếc lá “xòe biếc đón về ríu rít những đàn chim”, “um tùm che mát cho người đi đường”, lẽ ra “xòe” và “um tùm” đổi chỗ cho nhau trong hai câu trên thì phù hợp hơn. Ngôn ngữ có tính võ đoán, cùng là cho vào miệng nuốt, nhưng ta không thể viết “uống cơm”, “ăn nước” được. Nhưng trong sáng tạo lại có chuyện, nhà thơ viết càng khác, càng lạ sẽ càng hay, có điều phải đúng, phải tương hợp, như các cụ nói là dùng từ “đắt”. Sáng tác được vậy, nhận ra được vậy đều cần phải có tài, tài sáng tác và tài thẩm thơ.
***
Nhớ hồi ở Lengrat năm 1989, từ “op” bước ra công viên trắng xóa tuyết, tôi thấy một cô bé Nga mặc áo lạnh tròn như cái kẹo trượt tuyết trên cầu trượt, tôi nhớ đứa con gái hơn 1 tuổi, bằng thằng con nó bây giờ, đến đau tim, trong tôi đã bật ra hai câu thơ nhưng lại thành “nhớ em”:
Anh xa em gần nửa vòng Trái Đất
Nỗi nhớ cũng cong theo dáng Địa Cầu


“Nỗi nhớ cong” chắc chắn là khác lạ rồi, nhưng có lý , bởi từ Leningrat nó đến được với bà xã tôi ở VN thì nó buộc phải đi “cong”, viết như vậy thì chính là thơ!!!
13-6-2026
ĐÔNG LA

CHUYỆN NGÔ TỰ LẬP PHÊ PHÁN SÁCH GIÁO KHOA VÀ ĐỀ THI VĂN 2026

 CHUYỆN NGÔ TỰ LẬP PHÊ PHÁN SÁCH GIÁO KHOA VÀ ĐỀ THI VĂN 2026

Tôi sẽ còn quay lại vụ Nam viết và Thiều cùng tay chân ủng hộ cuốn sách về Bác Hồ. Hôm nay tôi viết vài chuyện liên quan đến giáo dục.
Gần đây, Ngô Tự Lập có gọi điện thoại cho tôi qua fb, bảo em mới viết một bài về giáo dục anh có đọc không? Tôi bảo có biết, nhưng chỉ lướt qua, vì giáo dục sai như là chuyện tất nhiên rồi, như ông Thuyết, ông Sử, thằng Thống, v.v... làm sách GK thì sao mà không sai. Nhưng đọc mà không giải quyết được gì chỉ thêm khó chịu. Lập nói sách giáo khoa nó chọn tác giả, tác phẩm nhố nhăng lắm, anh không lo cho các cháu anh học sao? Người như anh em mình phải lên tiếng anh ạ. Tôi bảo vậy thì tôi sẽ đọc kỹ, sẽ viết một bài đồng tình với ông. Cũng chính vì thế tôi mới thấy Ngô Tự Lập viết đúng quá qua cái chuyện đang nóng nhất là đề thi môn Văn tốt nghiệp PTTH năm nay. Cái đề thi không chỉ sai về tri thức mà còn đề thi Văn nhưng chỉ có 4 phần Văn còn lại không phải văn chương.
***
Trước hết nhắc qua vài nét bài viết của Ngô Tự Lập. Qua khảo sát ba cuốn sách giáo khoa môn Văn, NTL chỉ ra những vấn đề bất cập về ngữ liệu do nhận thức sai lầm của các tác giả về sứ mệnh và bản chất của môn học, mà theo bước đi của nền văn minh nhân loại, Văn chương là thành phần quan trọng của “Văn hóa Dân tộc”, mang Bản sắc Dân tộc. Vì vậy giáo dục không chỉ có nhiệm vụ đào tạo nghề mà còn có nhiệm vụ đào tạo ra chủ thể văn hoá của dân tộc. Lập cũng chỉ ra có những quan niệm sai lầm về môn văn trong ngành giáo dục ở Việt Nam, đã coi môn văn ở trường phổ thông thuần túy là một môn nghệ thuật, quy môn văn thành một môn công cụ với các kĩ năng đọc hiểu, viết, nói và nghe “văn bản”, trong đó văn chương chỉ là một loại văn bản, bên cạnh các loại văn bản khác mang tính thông tin, tường thuật sự kiện, và thậm chí cả các sơ đồ, bảng biểu. Từ đó dẫn đến những hệ quả sai về phương pháp giảng dạy và cách lựa chọn ngữ liệu.
Về phương pháp, môn văn trở thành môn học dạy về các loại văn bản, chứ không phải là dạy văn chương, dẫn đến tình trạng lan tràn của văn mẫu và khảo thí theo mẫu.
Về ngữ liệu, chương trình có định hướng mở, bên cạnh 6 văn bản bắt buộc, còn lại là phó mặc cho các nhóm biên soạn chọn, dẫn đến một loạt nguy cơ: vắng mặt nhiều tác giả, tác phẩm xuất sắc; lạm dụng tác phẩm của các tác giả mới, chưa được thời gian thẩm định, thậm chí gây tranh cãi cả về tác phẩm lẫn về nhân thân tác giả; lạm dụng các văn bản phi văn học (báo chí, hợp đồng, biên bản...; những bản tóm tắt, rút gọn, sửa chữa hoặc mô phỏng từ nguyên bản; v.v…
***
Chẵn 20 năm trước, 2006, từ chuyện đi học, đi thi của hai đứa con, tôi đã viết bài “Cần thay máu nền giáo dục”. Bài viết được kích hoạt bởi có ông bạn kể đứa con gái cùng lứa con gái tôi đi thi về bảo đề thi hỏi năm sinh của Xuân Diệu mà con không nhớ. Ông bố bảo Xuân Diệu sinh năm nào thì kệ ông ấy con nhớ làm gì? Cô con gái bảo ba kỳ quá, con không trả lời được là mất điểm đó. Vì vậy trong bài đó tôi đã viết cái ý mang tính chiến lược, tính triết lý của ngành giáo dục, đó là cần dạy cho học sinh hiểu bài chứ không phải thuộc bài, thi cử cần kiểm tra học sinh hiểu bài chứ không phải thuộc bài, đề thi sao đó để thí sinh có thể mang tài liệu vào tra cứu như khi vào đời làm việc vậy. Còn dạy và kiểm tra học sinh thuộc bài thì học sinh chỉ có thể học được một lượng tri thức nhỏ, ngược lại dạy và kiểm tra học sinh hiểu bài học sinh sẽ có được lượng tri thức lớn hơn. Đề thi nhằm kiểm tra sự hiểu bản chất tri thức của học sinh chứ không phải đánh đố, bởi hiểu tri thức mới áp dụng được, còn đánh đố có khi rất lắt léo, rất khó nhưng có khi chỉ về chuyện vặt. Không trả lời được là trượt.
Vì vậy mà khi thằng con tôi thi Công nghệ TT ĐH Bách khoa, tôi phải ra tay luyện thi môn Lý cho nó. Đến lượt cô con gái thi khối D: Toán, Văn, Anh văn thì nhẹ nhàng hơn, tôi chỉ “luyện thi” môn Văn cho nó đúng một câu thôi: “Nếu có bài nghị luận con cố gắng viết cái câu của ông Nhà Văn Nga Mácxim Goocki vào: “Hãy đặt cuộc đời lên trên cuốn sách chứ không phải đặt cuốn sách lên trên cuộc đời”. Hôm thi đi đón nó, thi xong, nó ra, tôi hỏi: “Con có viết câu đó không”? “Có, nhưng con bị tủ đè rồi. Đề ra bài “Sóng” của Xuân Quỳnh nhưng con không thuộc”. Tôi cũng hơi lo, rồi tôi nhận được điện thoại của anh Thu, Nhà thơ Nguyễn Ngọc Thu, ông anh cùng làng, bảo: “Tôi xem trước được điểm thi Văn của cái P, nó được 8, vậy là cao đấy chú ạ!”
***
Quay lại cái đề thi tốt nghiệp THPT môn “ngữ văn” năm nay thấy đúng như Ngô Tự Lập viết “môn văn trở thành môn dạy về các loại văn bản, chứ không phải là dạy văn chương”, đề thi chỉ có 4 phần Văn (phân tích Bài thơ “Những chiếc lá” của Nguyễn Đình Thi, 4 điểm), còn lại không phải văn chương. Phần “Đọc hiểu” 4 điểm, ghi rõ là “đọc văn bản” chứ không phải đọc văn chương, về chuyện ra đời cái máy in và tác dụng của nó. Đọc văn bản đơn thuần là đọc thông tin, còn đọc văn chương khác đọc văn bản. Bởi văn chương là tác phẩm, đọc văn là đọc ý, đọc tứ (những nghĩa tiềm ẩn sau mặt chữ), đọc những cái hay về sáng tạo ngôn ngữ của tác giả.
Phần viết gồm chuyện phân tích thơ Nguyễn Đình Thi 4 điểm thì đúng là học văn, còn 2 điểm cho viết nghị luận trả lời câu hỏi đang gây tranh cãi: “Nước Mỹ có Steve Jobs, Mark Zuckerberg, Elon Musk,... với những phát minh công nghệ góp phần làm thay đổi thế giới.
Từ gợi dẫn trên, với tư cách người trẻ, anh/chị hãy viết đoạn văn nghị luận (khoảng 200 chữ) trả lời câu hỏi: Làm thế nào để có những "Steve Jobs Việt Nam"?”.
Trước hết, đề thi mà sai về tri thức, bởi ba nhân vật được đề dẫn không phải nhà phát minh mà là ba nhà kinh doanh. Còn nội dung câu hỏi có lẽ dành cho các nhà lãnh đạo, các nhà quản lý về khoa học công nghệ và kinh doanh thì phù hợp hơn. Câu hỏi phù hợp với môn văn là câu hỏi làm sao trở thành một nhà văn, nhà thơ, nhà LLPH xuất chúng nào đó ở VN.
***
Đồng tình với Ngô Tự Lập phê phán “học liệu” SGK, rồi phê phán đề thi 2026 “không văn”, vậy theo tôi đúng thì như thế nào? Không thể chung chung mà phải cụ thể. Tôi dở là ít đọc sáng tác của người khác, tôi cũng là nhà sáng tác nên tôi sẽ lấy văn của chính tôi làm ví dụ.
Về “học liệu” thì tôi tự tin là bài thơ “Tổ quốc-nửa bàn chân dính bùn và máu” của tôi hoàn toàn có thể được chọn. Bởi nó từng đứng đầu nửa chặng Cuộc thi ở Văn nghệ QĐ “Chào đón Giao thừa Thiên niên kỷ” (năm 2000) với gần 5000 bài, được tặng thưởng năm 1998. Anh Vương Trọng biên tập nó, khi vào TPHCM đã tìm gặp tôi; Nhà thơ Văn Lê một lần bảo tôi: “Bài mới đăng của mày được đấy”. Trong nghề viết, bất ngờ được khen một cách khách quan của các bậc đàn anh như vậy không hề dễ. Sau mấy chục năm tôi đăng lại trên trang cá nhân có rất nhiều độc giả thích bài thơ, đặc biệt Bác sĩ Hoa Huynguyen, một nhà nghiên cứu Y học ở Học Viện Quân Y nhưng lại thầm thơ rất tinh, đã nhận xét “là bài thơ tiếng Việt lớn nhất thế kỷ 20”, “Sách giáo khoa Văn 12, và sách Giáo dục công dân không biết bài này là lỗi lớn”.



Về phần phân tích, một bài của tôi cũng có thể được chọn làm đề thi, cái bài mà khi ông cựu bạn thân nhất Nguyễn Quang Thiều khi đăng cho tôi, gọi điện bảo: “Ông Hữu Thỉnh bảo thơ Đông La hay quá. Thiều bảo Đông La kỳ này dự thi ở báo mình đi”:

NHỮNG NHỊP CẦU
Cong cong như lưng ong
Cong cong như lưng tôm
Như mẹ tôi
Như ông nội tôi
Như Tổ Tiên tôi
Những nhịp cầu
Trên bao cánh đồng quê
Không phải bằng sắt thép bê tông
Những nhịp cầu xương thịt
Không phải để dòng sông chảy qua
Mà máu chảy
Không phải để xe cộ đi qua
Mà lịch sử đi qua
Trên đó có bước đi của văn minh
Có bước đi của vinh quang
Cuộc sống đã vươn tới những tầm cao nhất
Luôn ở tầng thấp nhất những nhịp cầu.
TP.HCM 7-1998
Còn phần đọc hiểu văn chương, cái bài có 4 câu của tôi cũng có thể được chọn làm đề thi, cái bài mà khi đăng cho tôi, ông “cựu bạn thân nhất” gọi điện bảo: “Đến bài này thì thơ ông hay hơn Chế Lan Viên rồi”, còn bình đến nóng cả điện thoại. Tôi bảo bà xã: “Có lẽ nước VN chỉ có thằng Thiều là hiểu thơ tôi”. Phải sau gần 2 chục năm, tôi mới nhận ra là mình nói sai, bởi Thiều đã hiểu sai thơ tôi, cho thơ tôi hay hơn CLV là vì thơ tôi không yêu Đảng, Bác như thơ ông:
NHỮNG CÁI XÁC
Những cánh hoa sặc sỡ
Nằm sõng soài trên thảm cỏ biếc
Con ba tuổi ngây thơ
Say sưa cóp nhặt
(1988)
12-6-2026
ĐÔNG LA

Thứ Ba, 9 tháng 6, 2026

CUỘC CHIẾN QUANH “CHUYỆN VỚI THANH” CỦA NGUYỄN THÀNH NAM

 CUỘC CHIẾN QUANH “CHUYỆN VỚI THANH” CỦA NGUYỄN THÀNH NAM

Có rất nhiều bài viết rất đúng, rất hay về cuốn sách của Nguyễn Thành Nam viết về Bác Hồ, trong đó tôi thấy có hai bài không chỉ phê phán mà đề nghị xử lý theo pháp luật. Ngày 7-6-2026, Nguyên Hà-Đại tá,PGS,TS triết học đăng trên fb bài “BỘ GIÁO DỤC & ĐÀO TẠO CẦN LÀM RÕ” chuyện Nguyễn Thành Nam "khoe" đã giảng dạy môn Tư tường Hồ Chí Minh để "phông bạt", PR cuốn sách "Chuyện với Thanh". Nguyên Hà cho rằng “là trách nhiệm của “Bộ Giáo dục và Đào tạo”, “bởi, việc giảng dạy môn Tư tưởng Hồ Chí Minh đã được Bộ Giáo dục và Đào tạo quy định rõ”, “giảng dạy môn Tư tưởng Hồ Chí Minh phải được đào tạo theo chương trình chuẩn của Bộ tại Học viện Chính trị Quốc gia Hồ Chí Minh hoặc Học viện Chính trị, Bộ Quốc phòng. Đối với giảng viên các ngành khoa học xã hội, phải được đào tạo có Chứng chỉ sư phạm môn Tư tưởng Hồ Chí Minh thì mới được giảng dạy”.
6-6-2026, Người Uyên Phong đã đăng trên fb: Gửi: UB KIỂM TRA TW, BAN TUYÊN GIÁO , CỤC XUẤT BẢN về “VỤ "CHUYỆN VỚI THANH": KHI LẰN RANH CHÍNH TRỊ BỊ XÓA NHÒA, AI PHẢI CHỊU TRÁCH NHIỆM?”, “Bản chất vụ việc: Không phải sai sót, mà là sai phạm có hệ thống”, “Chuyện Với Thanh … đã ngang nhiên gọi Chủ tịch Hồ Chí Minh là "founder startup quốc gia" - "thất bại ở Paris, Bác pivot mô hình". Đây không phải "cách nói mới". Đây là sự giải thiêng lãnh tụ bằng ngôn ngữ thị trường. Là hành vi hạ bệ hình tượng Hồ Chí Minh dưới vỏ bọc "khai phóng văn chương", “Vi phạm 3 văn bản cùng lúc: 1. Chỉ thị 05-CT/TW của Bộ Chính trị về đẩy mạnh học tập và làm theo tư tưởng, đạo đức, phong cách Hồ Chí Minh: Yêu cầu thể hiện hình tượng Bác "trang trọng, chuẩn mực". 2. Điều 10, Luật Xuất bản 2012 : Nghiêm cấm xuất bản phẩm "xuyên tạc lịch sử, xúc phạm vĩ nhân, anh hùng dân tộc". 3. Nghị quyết 35-NQ/TW về bảo vệ nền tảng tư tưởng của Đảng: Xác định "hạ bệ lãnh tụ bằng hình thức nghệ thuật" là biểu hiện tự diễn biến số 1”.
Người Uyên Phong đề nghị “Quy trách nhiệm đến cùng”: “tác giả Nguyễn Thành Nam”, “Nhà xuất bản Hội Nhà văn”, “Hội đồng thẩm định nội dung thuộc Hội Nhà văn”, “Chủ tịch Hội Nhà văn Nguyễn Quang Thiều”.



***
Ngược với sự phê phán Nguyễn Thành Nam cũng có không ít người viết bài bênh vực. Tôi khẳng định đó toàn là những ý kiến dốt và mất dạy. Dốt bởi không hiểu chính xác ngôn ngữ, mất dạy bởi đồng tình với sự mất dạy của Nguyễn Thành Nam đối với Bác Hồ. Bởi người được dạy dỗ theo phong tục, văn hóa VN là phải có ý tứ trong cư xử, sử dụng lời ăn, tiếng nói, câu viết phải phù hợp.
Chỉ lấy vài ví dụ, như Người Uyên Phong phê phán Nguyễn Thành Nam sai phạm khi gọi Chủ tịch Hồ Chí Minh là "founder startup quốc gia", không phải là "cách nói mới"mà là sự “giải thiêng lãnh tụ bằng ngôn ngữ thị trường”.
Đúng vậy, bằng cái nhìn con buôn, Nam đã sai hoàn toàn khi viết Bác là "founder startup”, tức đã hạ thấp cuộc đời cách mạng của Bác và cả cuộc cách mạng đánh đuổi ngoại xâm, giành lại chủ quyền đất nước của dân ta. Bởi khởi nghiệp và duy trì một công ty là công việc làm ăn, luôn tính đến đầu vào, đầu ra, công xá, cuối cùng là thu lợi nhuận, còn Bác và dân ta làm cách mạng cũng là vì lợi ích, nhưng là cái cao quý nhất “Không có gì quý hơn độc lập, tự do”, nên mỗi cá nhân dấn thân làm cách mạng hoặc đi theo cách mạng đều phải chấp nhận sự hy sinh, không chỉ hy sinh lợi ích cá nhân mà là cả tính mạng mình, chứ cũng sòng phẳng công xá, vì lợi nhuận như công ty thì cuộc cách mạng của dân ta không thể thành công. Nói Nam dốt, sai, hạ thấp Bác, xuyên tạc sự thật lịch sử là vì vậy.
Nam cũng viết: “Các em thấy không . Nguyễn Tất Thành đã kiên trì “nằm im” trong 8 năm để chờ cơ hội. Anh chỉ có một cơ hội duy nhất và đã tận dụng nó một cách ngoạn mục. Nguyễn Tất Thành thanh niên 30 tuổi lang thang… giờ đã là Nguyễn Ái Quốc, vượt qua các bậc tiền bối như Phan Châu Trinh, Phan Bội Châu, trở thành một biểu tượng cho con đường mới của cách mạng Việt Nam”.
Cũng bằng mắt con buôn, Nam nhìn giây phút thiêng liêng Bác gặp được “Luận cương của Lê-nin”, tìm thấy con đường cứu nước như thắng thầu, vượt qua được các đối thủ cạnh tranh. Sự thật, chính Bác đã viết: “Trong Luận cương ấy, có những chữ chính trị khó hiểu. Nhưng cứ đọc đi đọc lại nhiều lần, cuối cùng tôi cũng hiểu được phần chính. Luận cương của Lênin làm cho tôi rất cảm động, phấn khởi, sáng tỏ, tin tưởng biết bao. Tôi vui mừng đến phát khóc lên”. Trong một bài thơ lớn, tuyệt hay, viết về Bác, Chế Lan Viên đã viết về giây phút ấy: “Luận cương đến Bác Hồ và Người đã khóc / Lệ Bác Hồ rơi trên chữ Lenin”. Trước Nguyễn Thành Nam, CLV cũng viết khác về chuyện Bác tìm đường cứu nước, nhưng là cách dùng từ rất đúng, rất thơ, rất giầu hình ảnh của một nhà thơ lớn: “Người đi tìm hình của Nước”, chứ không phải cái khác như Nam, tếu táo, bỗ bã, sai, cách viết của một kẻ dốt về ngôn ngữ, láo về thái độ.
Chuyện Nam viết Bác Hồ đi tìm đường cứu nước là “đi phượt” cũng hoàn toàn không phải là “viết khác” để “gần gũi với lớp trẻ trong cuộc sống đương đại” như nhiều người bênh vực, mà là viết sai sự thật, là dốt về ngôn ngữ. Bởi “đi phượt” là du lịch bụi, tự chủ, tự túc của cá nhân hoặc nhóm nhỏ người nhằm thỏa mãn sở thích của mình. Còn lịch sử chính thống gọi cuộc xuất ngoại đầu tiên của Bác là “ra đi tìm đường cứu nước” là căn cứ vào toàn bộ cuộc đời cách mạng của Bác, mà kết quả là Cách mạng Tháng 8 đã dẫn tới 2-9-1945, Bác đã đọc Tuyên ngôn Độc lập, khai sinh một nước VN mới; tiếp theo là thắng Pháp, đuổi Mỹ, Thống nhất đất nước. Dù đất nước còn nhiều yếu kém, tệ nạn, nhất là công tác cán bộ: tài đức như thằng Thiều lại được làm Chủ tịch HNV VN, tếu táo như thằng Nam lại đi dạy Tư tưởng HCM, v.v… Nhưng so với VN thời nô lệ, chết đói và mù chữ 1945 thì VN những ngày hôm nay có nhiều cảnh Thiên Đường mà nhiều gia đình bình thường như nhà tôi đây cũng nhiều dịp được thụ hưởng.
Về chuyện Nam viết Bác cũng “điếu đóm” các “bậc đại ca” các cụ họ Phan, Thái Hạo dẫn chứng Sơn Tùng cũng viết y như Thành Nam nhưng đã được ca ngợi: “ Chữ “điếu đóm” hay được lôi ra như một bằng chứng nổi bật về sự xúc phạm lãnh tụ. Tuy nhiên, “Nhà văn Sơn Tùng đã được ông Cả Khiêm tức Nguyễn Tất Đạt cho biết: Mỗi khi hai cụ đàm đạo em Tất Thành thường được gọi vào hầu trà nước điếu đóm, cha tôi bảo tôi nhường vì em Thành sáng dạ hơn”.
Ngôn ngữ tiếng Việt hay ở chỗ có chữ viết giống hệt nhau nhưng tùy chỗ nghĩa lại khác nhau hoàn toàn. Sơn Tùng viết Bác hồi trẻ “hầu trà nước điếu đóm” hai cụ Phan là giữ đúng lễ nghĩa thời phong kiến ở nông thôn của các chú bé đối với tất cả bậc cha chú đến nhà mình chơi. Còn Thành Nam viết Bác “điếu đóm các bậc đại ca” là ngôn ngữ chốn giang hồ, chỉ sự tuân phục tuyệt đối của bọn tay chân đối với thủ lĩnh, mà thực tế Bác luôn kính trọng hai cụ Phan vì tuổi tác, vì họ đi trước, nhưng Bác luôn có chủ kiến, không bước theo bước chân của họ. Nói Thành Nam dốt và láo khi viết vậy về Bác Hồ là vì thế.
Mỹ hiện đã bình thường hóa quan hệ với VN, nhưng cái nhìn của Mỹ về lịch sử, về khoa học xã hội vẫn còn nhiều cái ngược với VN, trong đó có thái độ với Bác Hồ. Nên Nam cũng rất sai trái và hỗn khi trích dẫn William J. Duiker viết trống không là “Hồ” khi nhắc tới Bác Hồ, thống nhất với toàn bộ cuốn sách, hạ bệ, giải thiêng HCM!
Còn nhiều điều sai của Nam nữa, một bài không thể viết hết được.
***
Dù vậy, đã có rất nhiều người bênh vực Nguyễn Thành Nam tự tôi thấy và độc giả cứ báo tin cho tôi, đề nghị tôi lên tiếng. Nhiều quá không thể viết hết được, bài này tôi chỉ lấy ví dụ hai người, một lấy triết học, một lấy vật lý ra bênh vực Nguyễn Thành Nam.
5-6-2026, Đỗ Trí Dũng trên fb viết bài “NỖI BUỒN CỦA … ANH NAM” lấy khái niệm “Form of life” (“hình thức sống” hay “ lối sống”) của Nhà Triết học Ngôn ngữ Wittgenstein, cho rằng ngôn ngữ chỉ có nghĩa trong một nền “form of life”, mà FPT “đã xây dựng được một nền văn hóa riêng, độc đáo, khác biệt”, “Đặc trưng của nó là “suồng sã” hóa mọi thứ, bỏ đi các khoảng cách thiêng liêng,” , “đó chính là cái mà Wittgenstein gọi là “Form of life” của FPT”, “Anh Nguyễn Thành Nam … bệ nguyên cái “trò chơi ngôn ngữ” của “Form of life FPT” vào sách, rồi cho xuất bản …bị người ta hiểu sai, thậm chí là không hiểu, rồi người ta phẫn nộ vùi dập anh, lên án anh, qui kết anh... thật là khổ thân anh!”
Đỗ Trí Hùng bênh Nam sai ở chỗ nếu thể hiện “Form of life” tùy tiện, với văn hóa Việt là thiếu ý tứ, thiếu giáo dục, tức mất dạy, và, như phân tích của tôi ở trên, người ta phê phán Nam không phải do “hiểu sai”, “không hiểu” , mà trái lại, họ đã rất hiều, hiểu rất đúng cái dốt, cái sai, cái láo của Nguyễn Thành Nam.



Hôm qua, 8-6-2026, trên fb Phạm Xuân Nguyên viết: “Nguyễn Thành Nam muốn đưa ra một “lời kể mới về ánh sáng”, theo tôi, là muốn kể bằng các bước sóng – sắc màu ấy trong cuộc đời của một lãnh tụ, một vĩ nhân, lọc qua lăng kính của tại đây bây giờ cho những người trẻ bước lên con đường khởi nghiệp. Lời kể mới vì vậy là một cách tiếp cận mới. Nội dung cuốn sách qua “lời kể mới” này càng làm sáng hơn ánh sáng… tác giả nói trước cho độc giả biết cách nhìn cách viết của mình là khác, là lạ… Phản ứng của một số ít độc giả, như vậy, có thể đã được tác giả (và cả nhà xuất bản) tiên lượng. Chẳng sao cả, ai mà chẳng thấy ánh sáng chỉ có một màu”.
Trên đây chỉ là những lý sự lảm nhảm, vô nghĩa, không đúng bản chất vấn đề đang tranh luận về Nguyễn Thành Nam. Thực chất Nguyễn Thành Nam phân tích “ánh sáng HCM” thành nhiều bước sóng, nhưng do dốt ngôn ngữ và tâm không sáng, Nam đã phủ bóng tối tâm thức của mình lên, làm cho những “bước sóng” của ánh sáng HCM không phải sâu sắc hơn, phong phú hơn, gần gũi với “tại đây, bây giờ” hơn, mà như tôi đã phân tích ở trên, Nam không viết khác mà viết sai về Bác Hồ, do dốt về ngôn ngữ, do tâm tối và do thiếu hoặc mất giáo dục về văn hóa, phong tục VN, tức mất dạy khi thể hiện thái độ viết về Bác Hồ.



Phạm Xuân Nguyên là một người đã sai phạm một cách có hệ thống. Khi Nhà LLPB Nguyễn Văn Lưu phê phán Luận văn Thạc sĩ của cô Nhã Thuyên ca ngợi thơ nhóm Mở Miệng dơ bẩn, tục tĩu, chống phá, kêu gọi lật đổ, Phạm Xuân Nguyên đã tặng cho anh Lưu cái ác danh: “Phê bình chỉ điểm”, rồi nghênh ngang khoe: “đã được tôi nói lên tại diễn đàn của hai cuộc họp quan trọng… do Hội đồng lý luận phê bình văn học nghệ thuật trung ương và Hội Nhà văn Việt Nam tổ chức” có Chủ tịch nước Trương Tấn Sang, Trưởng Ban Tuyên giáo Đinh Thế Huynh tham dự, ba ông Hồng Vinh, Đào Duy Quát, Hữu Thỉnh chủ trì”. Phạm Xuân Nguyên cũng luôn ủng hộ những người phạm pháp và có hành động có tính chất phạm pháp như Lê Công Định, Phương Uyên, Nhã Thuyên, Trương Duy Nhất, Nguyễn Quang Lập, Huy Đức, v.v…, và bây giờ là Nguyễn Thành Nam. Đặc biệt, Nguyên viết về cuốn “Nỗi buồn chiến tranh” của Bảo Ninh với cái nhìn của giặc: “Cuộc chiến được mô tả trong tác phẩm này … những người lính là những con người bị vất vào cuộc chiến, buộc phải bắn giết nhau”. Nhưng thật kỳ quái, có thời Hội Nhà Văn HN cứ họp Đại hội là bầu Phạm Xuân Nguyên làm Chủ tịch. Tôi đã viết rất nhiều về những sai trái của Phạm Xuân Nguyên, thú vị là lãnh đạo Thủ đô rồi cũng nhận ra, đã thực hiện rất đúng Nguyên lý Tập trung Dân chủ, trong một kỳ Đại hội của HNV HN, đã loại Phạm xuân Nguyên từ “vòng gởi xe”, và Phạm Xuân Nguyên đã tỏ “khí phách”, nhanh nhảu từ chức.

9-6-2026
ĐÔNG LA

Chủ Nhật, 28 tháng 12, 2025

VĂN BẢO NINH KHÔNG HAY

 VĂN BẢO NINH KHÔNG HAY




Cộng đồng những người có lương tri hiện đang gọi NBCT của Bảo Ninh là “rác phẩm”, nhưng cũng có những người trong lĩnh vực văn chương khen NBCT nhiều kiểu, trong đó có “văn hay”. Có những ý cho rằng người công kích BN do không hiểu văn chương, tức đọc văn BN như đàn gảy tai trâu. Vậy hôm nay cuối tuần tôi giải trí văn chương bằng cách chứng tỏ văn BN không hay.
Hai người “có công” đầu nặn ra “Nhà Văn BN” chính là Nguyên Ngọc và Hoàng Ngọc Hiến. BN viết NBCT là “đề tài tốt nghiệp” của trường “ Đại học Viết văn Nguyễn Du” mà theo NN kể, khi về “làm Đảng đoàn ở Hội Nhà văn” NN đã trả lời Trần Độ một trong hai kế hoạch chủ yếu của mình là “làm Trường Viết văn Nguyễn Du”, với Hiệu trưởng là Hoàng Ngọc Hiến. “Luận văn” NBCT của BN đã thỏa mãn khuynh hướng lật sử, trở cờ, phản trắc của người Sáng lập trường là Nguyên Ngọc và khuynh hướng chống đối, nổi loạn của Hiệu trưởng Hoàng Ngọc Hiến. Đặc biệt, BN viết NBCT theo tinh thần của “chủ nghĩa trái Đạo” của HNH mà ông ta là người đã phủ nhận và diễu cợt văn học VN, cho là thứ “Văn học phải đạo”. Chuyện này tôi viết sau, hôm nay cuối tuần, tôi bàn chút chuyện người ta khen văn chương BN.
***
Nguyên Ngọc viết: “Bảo Ninh là người viết quá hay, từ trong máu của mình anh biết tỷ trọng tinh vi của từng từ hiện ra trên mặt giấy, và cũng tự trong máu anh biết khi từ này đứng cạnh từ kia được chọn đến tinh vi tối đa thì hiệu ứng tạo nên sẽ rung lên như thế nào trong tâm hồn người đọc. “Chẳng phải ngẫu nhiên mà anh là con trai của ông Hoàng Tuệ, người cống hiến cả đời mình cho tiếng Việt”, Phạm Ngọc Tiến, bạn thân của Bảo Ninh viết”. Cụ thể Phạm Ngọc Tiến viết: “Văn phong của Bảo Ninh được thừa hưởng từ nền tảng ngôn ngữ của người cha… Bảo Ninh thực sự là tác phẩm đời, tác phẩm xuất sắc của người chọn chữ Hoàng Tuệ. Ai đã đọc Bảo Ninh nếu chấp nhận được văn phong của anh hẳn sẽ thấy một năng lực chữ nghĩa dồi dào như mạch chảy ào ạt của sông suối. Văn Bảo Ninh giầu hình ảnh, trầm buồn, uyển chuyển, lắt léo, bất ngờ nhưng rất thực rất đời. Chữ nghĩa của Bảo Ninh cầu kỳ nhưng lại rất chính xác và đặc biệt ngập tràn cảm xúc”.
Theo tôi tầm thẩm văn của Nguyên Ngọc và Tiến như vậy là thấp, vì văn BN chỉ miêu tả, kể lể như ngôn ngữ thông thường, không có gì độc đáo, sáng tạo, riêng của BN, nên “không hay”. Đang xem Phim “Lằn ranh” và coi lại “Sinh tử” mà Tiến làm biên kịch tôi thấy được, không biết văn bản văn học của Tiến thế nào, nhưng có thể nói phản ánh của Tiến là “đổi mới văn chương” vì theo được dòng thời cuộc, chứ không phải là cái mới lộn ngược như văn BN. Tiếc là Tiến thẩm văn BN như trên thì tùy tiện, cảm tính, sai toét.
***
Tôi phải kỳ công tìm kiếm trên mạng xem GS Hoàng Tuệ, cha BN, viết gì về ngôn ngữ văn chương. Tìm mãi thì thấy một bài chắc tiêu biểu lắm nên trang web của HNVVN mới chọn đăng. Tôi thấy Hoàng Tuệ rất kỳ công, rất hàn lâm phân tích hai câu thơ của Tú Xương:

Quanh năm buôn bán ở mom sông
Nuôi đủ năm con với một chồng.

Hai câu thể hiện ý người vợ tần tảo nuôi chồng con ai đọc cũng hiểu, nhưng Hoàng Tuệ đã dùng dao mổ trâu giết gà, mang cả phạm trù không gian thời gian, Triết học Mác-Lê ra bình hai câu thơ đơn giản trên, chắc mấy cô bán rau muống đọc sẽ thấy cao siêu lắm, còn với những nhà sáng tác thông thái thì thấy không có gì độc đáo, cao xa về tri thức ngôn ngữ cả.
Vậy ngôn ngữ văn chương thế nào là sáng tạo, độc đáo, là hay?
***
Tôi chính thức sáng tác văn chương vào tháng 9-1982 mà người mở cánh cửa văn chương chính là Nhà thơ Anh Thơ, người bằng tuổi mẹ tôi (sinh năm 1920) từng được Giải thưởng của Tự lực Văn đoàn với Tập thơ “Bức tranh quê”, sau này cô chính là người phụ nữ đầu tiên được Giải HCM về văn chương. Sau đó, cô đã giới thiệu để tôi đến với Chế Lan Viên, và chính sự ưu ái và quan tâm của một nhà thơ lớn, hàng đầu VN như ông đã là động lực để tôi dấn thân vào con đường văn chương.
Hồi ấy, dư luận xôn xao về Truyện ngắn “Có một đêm như thế” được Giải nhất cuộc thi truyện ngắn của Tạp chí Văn nghệ Quân đội năm 1981 - 1982 mà tác giả là Phạm Thị Minh Thư, sinh năm 1956 cùng lứa tôi, cùng học khoa học tự nhiên như tôi, khoa Toán - Lý trường Đại học Bách khoa Hà Nội. Không biết người ta thấy cái truyện ngắn hay như thế nào còn tôi thì nhớ mãi một câu văn, sau này trở thành một nhà LLPB thì tôi biết do nó độc đáo, sáng tạo, chưa ai viết, tức là hay. Phạm thị Minh Thư đã viết trong truyện ngắn:
“…Vầng trăng như nhòe đi. Tiếng Miên khẽ khàng. - Có điều trăng thượng huyền mà sao to và nặng, lại còn màu đỏ nữa... Tưởng như có một mặt trời được kéo ngược từ phía hoàng hôn trở về”.
Sau khi gặp cô Anh Thơ ít lâu, cô đã tặng tôi một tuyển tập thơ mà tôi thấy có mấy bài thơ tình của CLV và Xuân Diệu hay quá. Thì ra thơ CLV không chỉ ca ngợi Đảng, Bác, căm thù Mỹ Ngụy, loại “văn chương phải Đạo” như HNH diễu cợt mà CLV còn có những bài thơ tình tuyệt vời. Trong bài “Tình ca ban mai”, CLV viết:

Em đi như chiều đi
Gọi chim vườn bay hết
Em về tựa mai về
Rừng non xanh lộc biếc

Đặc biệt tôi rất thích bài thơ 4 câu này của ông:

Cái rét đầu mùa anh rét xa em
Đêm dài lạnh chăn chia làm hai nửa
Một đắp cho em ở vùng sóng bể
Một đắp cho mình ở phía không em

Còn Xuân Diệu, thú thực tôi không thích lắm thơ tình thời tiền chiến của ông, nhưng tôi lại rất thích bài “Biển” trong tuyển tập thơ đó, trong đó XD viết:

Anh xin làm sóng biếc
Hôn mãi cát vàng em
Hôn thật khẽ, thật êm
Hôn êm đềm mãi mãi.
Đã hôn rồi, hôn lại
Cho đến mãi muôn đời
Đến tan cả đất trời
Anh mới thôi dào dạt...

Trong một cuốn phê bình tiểu luận của CLV, tôi đã tò mò đọc xem CLV bình thơ XD như thế nào? CLV đã chọn 2 câu thơ độc đáo tiêu biểu của XD thì tôi thấy CLV đúng là tinh thật và ngôn ngữ thơ của XD đúng là hay thật:

Đêm hóa bếp hồng em chụm thổi
Ngày thành lụa tuyết để em thêu

Nói chung, cái hay của ngôn ngữ văn chương có hai điều chính, thứ nhất là chứa đựng ý tứ sâu xa, thứ hai là ngôn ngữ độc đáo, chỉ tác giả mới viết ra được. Với văn chương thế giới, với tiểu thuyết lừng danh của Doxtoievxki viết về chuyện giết người vừa tàn ác vừa lạ lùng, nhưng tôi lại luôn nhớ câu nhân vật chính Raskolnikov nói khi lạy cô gái điếm Sonya:

"Không phải tôi cúi lạy em mà tôi cúi lạy trước sự thống khổ của loài người"

Câu văn này không hay ở chỗ ngôn ngữ giầu hình ảnh, độc đáo, mà ở chỗ nó hàm nghĩa sâu xa chứa đựng tầm tư tưởng của Nhà Văn được coi là vĩ đại Doxtoievxki.

Một nhà văn khác tôi cũng nhớ là Pauxtovxki với cuốn “Bông hồng vàng”. Ông có đoạn văn rất hay khi viết về nghề văn:

Nghề văn là sứ mệnh… Từ "sứ mệnh" có chung một gốc với từ "tiếng gọi". Không ai hô hào con người đi làm chuyện vặt. Người ta chỉ kêu gọi con người làm tròn bổn phận và thực hiện những nhiệm vụ khó khăn. Vậy thì cái gì thôi thúc nhà văn đến với cái lao động tuyệt mỹ nhưng đôi khi cay cực kia? Trước tiên là tiếng gọi của trái tim. Tiếng gọi của lương tâm và lòng tin ở tương lai không cho phép nhà văn đích thực sống trên trái đất như một bông hoa điếc và không truyền đạt hết mình cho đồng loại tất cả cái phong phú của tư tưởng và tình cảm đang tràn ngập chính tâm hồn nhà văn”.

Pauxtovxki cũng cũng có nhiều trang văn tả cảnh tuyệt vời, tôi nhớ nhất những câu ông viết chuyện một nhà thám hiểm đã phát hiện ra Florida:

“ Đất nước ấy long lanh như một dải thắt lưng bằng kim cương mà nữ thần trinh bạch của trời và ánh sáng đã bỏ quên trên bờ biển”.
***
Còn tôi cũng là nhà văn, tôi viết thế nào? Tôi có thể tự tin viết mình là “của lạ”. Ngoài học văn sơ sài ở phổ thông, được điểm trung bình là may, ngoài hai câu, một của Anh Thơ “Thơ bây giờ phải thực, phải tình cảm, phải sâu sắc, và đặc biệt là không được giống ai”; một của CLV “Khi nào nảy ra một câu hay, tôi phải chép ngay không thì quên mất, khi cần sẽ dùng”, tôi không học một ai, một giây nào, nhưng tôi lại viết LLPB có những ông GS văn chương cả “cấp tiến” lẫn bị cho là “bảo thủ” nể phục, như Trần Đình Sử, Mai Quốc Liên, Trần Thanh Đạm. Ông Trần Đình Sử từng có thời gian dài thân thiết với tôi như NQT, lúc đầu ông bảo nhiều học trò ông là TS nhưng không bằng tôi, sau thì ông viết rõ “nể phục tôi”, riêng bài tôi viết về Lê Đạt có liên quan Vậy lý Lý thuyết thì ông bảo “mù tịt”. GS Mai Quốc Liên một lần nói với tôi: “Tôi rất phục ông bài viết về Huệ Chi”. GS Trần Thanh Đạm không nói nể phục mà ông nói tự hào khi tôi nhờ ông giới thiệu tôi vào HNV VN: “Tôi rất tự hào được là người giới thiệu người như Đông La vào HNV VN”.

Về sáng tác, CLV lần đầu đọc chùm thơ đầu tay của tôi ông cho giải thưởng luôn vì ông đang chấm thi. Nguyễn Khải một lần đọc Truyện ngắn “Lễ tưởng niệm” của tôi ông bảo cả đời viết may ra viết được vài cái như thế này; lần hai ông đọc tập truyện thiếu nhi của tôi ông bảo đọc đi lại phải đọc lại. Tôi có thể tự tin trích dẫn một đoạn văn khi nhớ về LX trong Truyện ngắn “Bài toán” của tôi từng đăng trên Báo Văn nghệ (HNV VN) nhiều người thích và được dựa vào dựng phim:

“Anh thích ngắm dòng sông cuộn chảy. Nó như một hình ảnh tượng trưng của cuộc đời. Dòng sông, dòng đời luôn miên man trôi, đầy sôi động và bí ẩn. Sài Gòn đã lên đèn, thật rực rỡ! Đã sống ở đây hai mươi năm nhưng nhiều lúc anh vẫn ngỡ ngàng vì nó. Anh bỗng nhớ đến một thành phố khác cũng tuyệt đẹp, nơi anh từng có gần một năm sinh sống, nơi mà vừa đặt chân tới, người ta đã bảo bọn anh có một vinh dự là được đến một trong những thành phố đẹp nhất thế giới: Leningrat-Saint Perterburg. Lẽ ra anh còn ở nơi ấy nhiều năm và còn có thể kiếm được nhiều tiền nữa. Phải từ biệt nó trong những ngày hè ấm áp rực rỡ của phương Bắc, với những đêm trắng trong vắt, tuyệt vời, anh rất tiếc. Giờ đây, khi ngồi trước dòng sông đầy lăn tăn sóng này, đầy ánh sáng được hắt xuống từ những bảng quảng cáo khổng lồ, đủ sắc mầu rực rỡ kia, anh vẫn còn nhớ như in những lúc đi qua những khoảnh rừng phong, dưới bóng chiều tà, mà thời gian cứ mãi chiều tà như vậy, ngước nhìn những chiếc lá non mỏng manh như làm bằng thủy tinh mầu xanh vàng, ướt đẫm ánh nắng; triệu triệu những chấm sáng nhấp nhánh như những hạt kim cương thêu trên dòng Nhê-va, rải trên Cung điện Mùa Đông, trên vòm vàng Đại Giáo đường Ixaakievxki...”

Về thơ, một lần con gái tôi hồi còn nhỏ mới biết đọc, nó đã thì thầm vào tai tôi:
“Ba ơi ba:
Anh như con thuyền lênh đênh sóng nước
Nghiêng bên nào cũng chạm phải cô đơn”.

Tôi giật mình vì là hai câu trong bài thơ dài của tôi bị tôi vò bỏ đi. Hai câu làm cô bé mới biết đọc thích nghĩa là đã chạm vào bản năng thích cái hay của loài người. Tôi đã lấy lại hai câu thơ làm thành bài 4 câu đăng dịp Tết:

Ngày đầu năm lòng chợt thấy rỗng không
Em bỏ đi đâu trong ba ngày Tết
Anh như con thuyền lênh đênh sóng nước
Nghiêng bên nào cũng chạm phải cô đơn.

Một lần chở Nhà Văn Nguyễn Bản, tôi hứng chí đọc, NB hỏi: “Thơ ai mà hay thế?”. “Thơ em đấy”. Lần khác, Nhà LLPB Đại tá Hồng Diệu gọi điện thoại: “Thơ chú mày bất tử rồi vì anh đưa bài “cô đơn” vào Từ điển”.

Cũng hồi ở Leningrat, LX, một chiều ra công viên bên “ob” thấy một cô bé mặc áo bông tròn như cái kẹo trượt tuyết trên cầu trượt, tôi nhớ đứa con gái mới 1 tuổi (chính là cô bé nhắc ở đoạn trên), nhưng lại viết 4 câu thành “nhớ em”:

Anh xa em gần nửa vòng Trái Đất
Nỗi nhớ cũng cong theo dáng Địa Cầu
Lúc anh thức là khi em ngủ
Có bao giờ nhớ và nhớ trùng nhau?

Bài thơ đăng lên cũng có nhiều cô thích, đã hỏi mượn tôi để gởi cho người yêu ở nước ngoài.
***
Tóm lại, với tiêu chí ngôn ngữ của tôi như trên thì văn của BN trong NBCT không có câu nào sáng tạo, độc đáo, tức không hay.

28-12-2025
ĐÔNG LA