Thứ Ba, 14 tháng 7, 2020

SỰ TỒN VONG CỦA THỂ CHẾ QUA VỤ HỒ DUY HẢI

ĐÔNG LA
SỰ TỒN VONG CỦA THỂ CHẾ QUA VỤ HỒ DUY HẢI

Bài tôi mới viết có ý: “Thực tế cho thấy có một hiện tượng đáng lo ngại, có thể còn là mối nguy cơ tồn vong của chế độ, đó là có nhiều ý kiến sai trái, độc hại chống lại những gì thuộc về “chính thống”, như vụ “ông Tùng, ông Thệ”, vụ Hồ Duy Hải chẳng hạn, nhưng lại có rất nhiều người thích, một hiệu ứng bầy đàn giống như các loài động vật xúm vào, bu vào những nơi xú uế, rác rưởi vậy”.
Tôi đã mấy lần viết về “nguy cơ tồn vong” của thể chế. Tham nhũng có thể làm nghèo đất nước nhưng đất nước ta vẫn giầu hơn xưa, mức sống nói chung của người dân vẫn hơn xưa rất nhiều. Hiện có những kẻ chống phá, những kẻ trở cờ, nhưng không thể nào mạnh bằng những đội quân từng xâm chiếm nước ta thời chiến. Nhớ lại thời trứng nước, năm 1944, đội Vũ trang Tuyên truyền Giải phóng quân được thành lập chỉ có 34 người với vài khẩu súng thô sơ. Vậy mà sau 10 năm, năm 1954, đất nước ta vẫn làm nên chiến thắng Điện Biên Phủ “lừng lẫy năm châu, chấn động Địa Cầu”; rồi 30 năm sau nữa, chúng ta lại thắng Mỹ, không chỉ bằng tinh thần, ý chí mà còn bằng cả trí tuệ. Trong cuộc đối đầu trực tiếp với B52 khi Mỹ “trải thảm” bom Hà Nội, có thời điểm, ta phóng tên lửa nhưng tên lửa không bay tới máy bay mà quay đầu rơi xuống đất, có khi thành bom rơi xuống nhà dân. Chính bộ đội ta đã phát hiện Mỹ đã biết và phá tần số của sóng điện từ dẫn tên lửa đến mục tiêu. Đại sứ LX Ilya Sherbakov đã chấp nhận cho ta thay đổi tần số dẫn bắn, dám tự quyết định và sẵn sàng chịu trách nhiệm để giúp giúp bộ đội tên lửa ta bắn B52 Mỹ “rụng như sung”.
 Như vậy, gian khổ, hy sinh, đói kém, sự chống phá vẫn chưa phải nguy cơ lớn nhất của sự tồn vong. Mà nguy cơ lớn nhất của sự tồn vong chính là sự thoái hóa, biến chất của chính con người, y như biến đổi gen vậy. Đó là sự thay đổi các hệ giá trị, cái tốt sẽ biến thành cái xấu, cái thiện sẽ thành cái ác.
Vụ án Hồ Duy Hải là vụ mà chính quyền cả nước đã tham gia xét xử: UBTVQH, Chủ tịch nước, Bộ Công an, VKSNDTC, TANDTC, vậy mà có ý cho rằng đã “truy bức đến cùng để giết cho bằng được một người dân không có bằng chứng phạm tội”, để “quyết bảo vệ kẻ giết người”. Nước ta đã có nhiều án oan nhưng là những vụ đã được che chắn, dư luận ít biết, còn vụ HDH đã toè loe ra ngoài ánh sáng. Nó còn những chuyện chưa rõ, nhưng chắc chắn không thể có chuyện chính quyền cả nước cấu kết giết oan một người! Nói sai như vậy mà lại có rất nhiều người bu vào tung hô. Thật sợ cho cái thứ dân chủ lộn tùng phèo này quá! Giống y như Mỹ biểu tình chống phân biệt chủng tộc nhưng lại đập phá, giết chóc, cướp bóc. Người ta đã điên cuồng chửi bất cứ ai nói sai ý mình, chửi cả gia đình hai cô gái bị giết dã man khi họ trả lời báo chí!
Luật pháp VN từ chỗ, chuyện điều tra là riêng của công an, xét xử là riêng của toà án, đến vụ Hồ Duy Hải thì toàn dân đã tham gia điều tra, xử án.
Nếu tôi có chức trách sẽ triệu tập tất cả những người to mồm nhất và chỉ cần hỏi mấy câu là tất cả những ông “Giời” sẽ không trả lời được, và như vậy, việc họ đã nói, đã viết, đã làm là chống tổ chức và người thực thi luật pháp, tức đã phạm pháp, có thể bị truy tố! Buồn cười ở chỗ thấy một ông tiến sĩ quen cũng vào “like” mấy ông “móc cua” xử án. Có một nghịch lý, có những người mà sự tự tin của họ là vô cùng vô tận nhưng trí tuệ của họ cũng có giới hạn vô tận vô cùng, vì vậy, cũng như vụ Hồ Duy Hải, có chuyện một người không phân biệt nổi vật chất với năng lượng nhưng lại luôn lặn ngụp trong mớ lý lẽ nhăng cuội phê phán Thuyết Tương Đối của Einstein! Cũng có các tiến sĩ vào “like”, ngạc nhiên là có người từng dạy ĐH Bách khoa và lên tới chức cục trưởng!
Cái chuyện xấu đã hoá tốt là như vậy. Sự thoái hoá toàn diện sẽ đến khi cả hệ giá trị bị lộn ngược, từ chính trị tư tưởng, lịch sử, cho đến văn hoá xã hội. Lúc đó kẻ xấu, kẻ lưu manh, kẻ ác sẽ thành người tốt, chúng sẽ được xã hội lựa chọn để nắm quyền. Đó chính là lúc ở Liên Xô, người ta đã bầu chọn từ Khơrutsop đến Goocbachov nắm giữ vị trí lãnh đạo cao nhất, và chính họ đã đập vỡ Liên Xô mà sau nhiều năm, các mảnh vỡ vẫn chưa tìm lại được vị trí siêu cường như xưa.
Còn nước ta từng có và hiện còn có nhiều kẻ tham, kẻ dốt có chức có quyền, chúng đã gây nhiều tội nên hôm nay mới lần lượt vào tù. Thể chế giống như ngôi nhà có nhiều chỗ dột, nát, nhưng sửa chữa nó dễ và tốt hơn ngàn lần việc đập bỏ theo ý bọn chống phá, khi trong tay không có gì mà chỉ có những ảo tưởng. Nếu bọn chống phá nắm quyền thì chúng cũng tham, dốt nhưng còn thêm đểu cáng, lưu manh nữa thì đất nước ta sẽ khốn nạn ngàn lần hơn!
14-7-2020
ĐÔNG LA

Thứ Hai, 13 tháng 7, 2020

NGUYỄN QUANG THIỀU ĐÃ LẠC NGAY TRƯỚC CỬA NGÕ NHÀ MìNH

ĐÔNG LA
NGUYỄN QUANG THIỀU ĐÃ LẠC NGAY TRƯỚC CỬA NGÕ NHÀ MìNH

Trong bài trước tôi có viết ông Nhà thơ Lê Xuân Đố, từng làm BTV văn nghệ ở Đài THTPHCM, cho tôi khi bình thơ Nguyễn Quang Thiều, đã chạm đến cái cao nhất của thơ ca. Vậy “cái cao nhất của thơ ca” là gì? Cái này thì tôi tin có rất rất nhiều nhà thơ không biết, và ngay cả “thần đồng” Trần Đăng Khoa cũng không biết, bởi nếu biết Khoa đã không đồng tình với Đỗ Hoàng “đánh” thơ Nguyễn Quang Thiều. Văn chương cũng như các lĩnh vực tri thức khác như khoa học, triết học, cái gì càng giá trị, càng cao sâu, càng tinh tuý thì càng ít người biết. Thực tế cho thấy có một hiện tượng đáng lo ngại, có thể còn là mối nguy cơ tồn vong của chế độ, đó là có nhiều ý kiến sai trái, độc hại chống lại những gì thuộc về “chính thống”, như vụ “ông Tùng, ông Thệ”, vụ Hồ Duy Hải chẳng hạn, nhưng lại có rất nhiều người thích, một hiệu ứng bầy đàn giống như các loài động vật xúm vào, bu vào những nơi xú uế, rác rưởi vậy.
Vậy cái cao nhất của thơ ca là gì? Đó là tính trí tuệ, tính tư tưởng. Thơ có nhiều loại, tả cảnh, tả tình, tự sự, nhưng cao hơn cả là thơ chứa đựng những tư tưởng, nhận thức về những vấn đề lớn của xã hội, của nhân loại. Muốn làm được loại thơ này phải có trí tuệ, và khổ cái, muốn cảm nhận được nó người đọc cũng phải có trí tuệ. Tôi có làm loại thơ này và thật thú vị người hiểu tôi chính là Nguyễn Quang Thiều. Chính vì vậy tôi đã chơi thân với Thiều không chỉ vì Thiều đối xử tốt với tôi mà cao hơn hết chính là vì Thiều là người hiếm hoi hiểu được những cao xa trong sự sáng tạo của tôi. Ngược lại, Thiều cũng làm nhiều thơ trí tuệ và người hiểu Thiều cũng lại là tôi. Trong bài dài viết về thơ Thiều trong cuộc hội thảo về thơ Thiều có đoạn tôi viết về chuyện mà hôm nay tôi ngẫm ra Thiều đúng là tiên tri thật. Thiều viết ý con người ta thường bị dắt mũi bởi “ánh sáng đưa đường chỉ lối” thì hôm nay tôi thấy chính Thiều cũng đã bị “dắt mũi” trong vụ Hồ Duy Hải. Xin đăng lại đoạn tôi viết đã 8 năm này:

Trong Hồi tưởng, một bài thơ dài, tôi đặc biệt thích khúc Hồi tưởng tháng 9, Nguyễn Quang Thiều vẽ lên khung cảnh một buổi sáng sương mù dày đặc:

Chúng ta không thể tìm được dấu vết quen thuộc
Của thành phố trong buổi sáng mù sương
Trong sương mù cất lên một giọng nói
Một giọng nói khác và một giọng khác nữa
Hoảng hốt hỏi nhau về con đường vẫn thường đi
Nhưng chúng ta là những người mù trong buổi sáng ấy …
Trong lúc chúng ta loay hoay và nguyền rủa thời tiết
Người đàn ông mù thong thả bước đi giữa hai hàng cây
Chúng ta cố ngước mắt kiếm tìm dấu vết
Và lạc ngay trước cửa ngõ nhà mình

Nếu đọc lướt ta sẽ chỉ thấy đó chỉ là một cách sắp xếp nghịch đảo ngồ ngộ, nhưng nếu chịu suy ngẫm, hiểu những ý nghĩa phúng dụ của bài thơ, ta sẽ thấy những hình ảnh trên gợi mở nhiều điều. Trong triết học, khái niệm tha hóa chỉ rằng, con người thường trở thành nô lệ cho những điều chính mình tạo ra. Con người thường suy nghĩ và hành động theo thói quen, mà thói quen ấy lại được hình thành trong chính cuộc sống của chúng ta, với những tập tục, lề thói và cả “ánh sáng” của những tín điều tôn giáo và ý thức hệ chính trị. Nhưng thực tiễn cuộc sống đã chỉ ra, không có gì là hoàn toàn đúng cả, cả những giáo lý, cả những chủ nghĩa, nên khi những “ánh sáng” đó không còn khả năng dẫn đường nữa, thì những người lệ thuộc sẽ bị mất phương hướng. Lúc đó, chỉ có những người có khả năng suy nghĩ độc lập, không bị cuốn theo cái tâm lý bầy đàn sẽ không bị lầm lạc, như những người mù không cần ánh sáng dẫn đường mà đi được bằng khả năng riêng của họ.
Đọc bài này, tôi chợt nhớ đến bài thơ có 4 câu của tôi: 

                       NHỮNG CÁI XÁC
                   Những cánh hoa sặc sỡ
                   Nằm sõng soài trên thảm cỏ biếc
                   Con ba tuổi ngây thơ
                   Say sưa cóp nhặt
                                                1988
Đây là những hình ảnh thực mà tôi ghi lại đã hơn 20 năm rồi, khi gia đình tôi đi chơi ở vườn Chùa Vĩnh Nghiêm năm 1988, đứa con trai của tôi mới có 3 tuổi. Khi thấy nó nó cứ lăng xăng nhặt những cánh hoa rơi chất đống lại, tôi thấy hay hay, cái hình ảnh đó có thể chuyển tải được một tứ thơ gợi mở nhiều điều. Thế là trong ý nghĩ của mình, chỉ mấy giây thôi, tôi đã làm xong bài thơ. Trong cuộc sống có rất nhiều cái thực chất chỉ là những xác chết nhưng nó lại lấp lánh, mà loài người phần đông cũng ngây thơ như đứa trẻ lên ba thôi, luôn nâng niu cất giữ những xác chết chỉ vì cái lấp lánh đó. Viết xong, tôi e ngại, cái chính là người đọc phải hiểu những hàm ý, mà thực tế thì có mấy ai chịu hiểu? Rồi thật thú vị ở chỗ, tôi bị bất ngờ là người hiểu và thích cái bài này lại chính là Nguyễn Quang Thiều. Khi đăng cho tôi trên Báo Văn Nghệ, Thiều gọi điện báo và còn nói: “Bài này ông hay hơn CLV rồi” rồi còn tán cả hàng chục phút. Với CLV, tôi luôn coi ông là cha tinh thần của mình, nên không thích thú chuyện so sánh trên, mà chỉ kinh ngạc về trí thông minh của Nguyễn Quang Thiều, khi Thiều đã lột truồng mọi ý tứ của tôi trong bài thơ có 4 câu trên. Và có lẽ vì thế tôi luôn coi Thiều là bạn tri kỷ của mình. Rõ ràng bài thơ của tôi và bài của Nguyễn Quang Thiều vừa dẫn ở trên hoàn khác nhau, chỉ giống nhau ở cách viết gợi mở, dành cho người đọc quyền tự do cảm nhận theo cách riêng của mỗi người. Có điều, sự liên tưởng phải căn cứ vào văn bản chứ không thể tùy tiện được, nếu không chẳng còn gì là chuẩn của hay dở nữa. Trong thực tiễn sáng tác có những bài thơ khó hiểu, nếu chịu khó tìm hiểu thì sẽ thấy chúng chất chứa rất nhiều điều để hiểu, đó là thơ của những nhà thơ có tư tưởng; trái lại cũng có những bài khó hiểu chỉ vì không có gì để hiểu cả.
 2012
ĐÔNG LA

Thứ Bảy, 11 tháng 7, 2020

CHUYệN NGUYỄN QUANG THIỀU BÊNH VỰC HỒ DUY HẢI

ĐÔNG LA
CHUYệN NGUYỄN QUANG THIỀU BÊNH VỰC HỒ DUY HẢI

Tôi đã viết và lại xoá hai bài về hai ông thuộc HNV VN là Hoàng Quốc Hải và TĐK viết về vụ HDH. Tôi không giải thích, chắc thiên hạ xì xèo quá nên mí mắt giật quá trời! Hôm nay thấy lại có thêm một ông nhà văn nữa là Nguyễn Quang Thiều, cũng Phó Chủ tịch HNV như TĐK, lên tiếng về vụ HDH. 

Thứ Sáu, 3 tháng 7, 2020

CHUYỆN TRẦN ĐĂNG KHOA VÀ HOÀNG QUỐC HẢI XỬ ÁN

ĐÔNG LA
CHUYỆN TRẦN ĐĂNG KHOA VÀ HOÀNG QUỐC HẢI XỬ ÁN

Tôi đã viết và xoá, tính không viết về vụ Hồ Duy Hải nữa, nhưng vì dư luận chửi ông Đỗ Văn Đương dốt, sai và láo quá nên lại viết bài vừa rồi, trong đó có ý các nhà thơ, nhà văn ở ta vì lòng “nhân ái bao la” cứ tưởng mình có trí tuệ đã thi nhau nhảy vào xử án. Đó chính là Nhà Văn lão thành Hoàng Quốc Hải và Trần Đăng Khoa. Hoàng Quốc Hải viết tiểu thuyết lịch sử có tài nhưng ngoài giới văn chương ít người biết, không như Trần Đăng Khoa “ai cũng biết”. Đời có chuyện phi lý như vậy. Ngày đầu tôi đến nhà Nhà thơ Chế Lan Viên, Nhà Văn Vũ Thị Thường, vợ ông, sau khi đọc xong truyện ngắn đầu tay “Chuyện về hai người” của tôi, khen “viết được đấy” và nói “Nhưng có tài chưa chắc nổi tiếng, nổi tiếng chưa chắc có tài”. Mà dù có tài văn chương đi nữa cũng chưa chắc có trí tuệ xử án. Hoàng Quốc Hải và Trần Đăng Khoa qua các bài viết chửi việc xử án Hồ Duy Hải đúng là không có trí tuệ thật. Đầu tiên tôi chỉ đọc bài của Hoàng Quốc Hải, không đọc bài của Khoa vì biết sẽ “có chuyện”. “Có chuyện” thì lại phải viết mà thực tâm, vì chút quen biết, tôi không muốn “đánh” Trần Đăng Khoa. Nhưng rồi thấy thiên hạ chửi Trần Đăng Khoa dữ dội quá (bài KHÔN NHƯ TRẦN ĐĂNG KHOA! trên https://www.facebook.com/tiengkeng/?epa=SEARCH_BOX), tôi lại vào đọc thì thấy, sai trái của Trần Đăng Khoa, nếu pháp luật nghiêm, còn bị nặng hơn cả bị chửi.
Trần Đăng Khoa viết trên facebook:
“Vụ án Hồ Duy Hải đến nay đã rõ quá rồi. Chúng ta chỉ còn chờ phán quyết chính thức của một phiên tòa sạch do Ủy ban Tư pháp Quốc hội thành lập, sẽ tiến hành trong thời gian không còn lâu nữa. Tuy nhiên, dư luận xã hội vẫn không hạ nhiệt mà càng ngày càng nóng. Những người muốn cứu Hải và cứu cả nền tư pháp của chúng ta thì đưa ra những bằng chứng không thể bác bỏ về việc Hải vô tội. Những người tàn phá nền tư pháp và tàn phá cả thể chế của chúng ta thì truy bức Hải đến cùng để giết cho bằng được một người dân không có bằng chứng phạm tội”.
Khoa hoàn toàn sai và không hiểu gì khi viết: “Những người tàn phá nền tư pháp và tàn phá cả thể chế của chúng ta thì truy bức Hải đến cùng để giết cho bằng được một người dân không có bằng chứng phạm tội”. Viết vậy là xuyên tạc và phạm pháp, bởi sự xét xử Hồ Duy Hải không chỉ là việc riêng của một nhóm thẩm phán. Họ xét xử dựa vào trình tự tố tụng của cả hệ thống pháp luật chứ không phải tuỳ tiện “truy bức Hải đến cùng” để giết oan Hải.
Sau khi đưa ra phán quyết tại Phiên xét xử giám đốc thẩm, Hội đồng Thẩm phán Tòa án nhân dân Tối cao đã cho biết:
“Đầu năm 2015, thực hiện ý kiến của Chủ tịch nước và Đoàn Giám sát của UBTVQH về việc giải quyết vụ án Hồ Duy Hải, lãnh đạo liên ngành gồm Bộ Công an, VKSNDTC, TANDTC đã thành lập Tổ công tác để xác minh theo yêu cầu. Tại phiên giám đốc thẩm, Hội đồng đã nghe một số bản hỏi cung của Tổ công tác với Hồ Duy Hải và công bố báo cáo đề ngày 27/3/2015 của Tổ công tác. Sau khi nêu toàn bộ diễn biến vụ án và quá trình giải quyết, báo cáo nêu quan điểm của lãnh đạo liên ngành về vụ án này.
Trên cơ sở xem xét, đánh giá một cách khách quan, thận trọng và toàn diện các chứng cứ buộc tội, chứng cứ gỡ tội, những vi phạm thiếu sót trong quá trình giải quyết vụ án, lãnh đạo liên ngành Bộ Công an, VKSNDTC, TANDTC thấy rằng: Vụ án Hồ Duy Hải phạm tội giết người, cướp tài sản xảy ra năm 2008 ở tỉnh Long An là một vụ án đặc biệt nghiêm trọng và phức tạp, được dư luận quan tâm. Quá trình điều tra ban đầu có một số vi phạm thiếu sót, tuy nhiên Cơ quan điều tra đã cố gắng khắc phục, thu thập các chứng cứ để chứng minh các tình tiết xác định sự thật của vụ án. Vì vậy, những vi phạm thiếu sót đó không làm thay đổi bản chất của vụ án. Căn cứ vào các lời khai nhận tội của bị cáo trong quá trình điều tra, xét xử phù hợp với các chứng cứ, tài liệu khác có trong hồ sơ vụ án như đặc điểm hiện trường vụ án; kết quả thực nghiệm điều tra; kết quả khám nghiệm, giám định pháp y tử thi; phù hợp với các vật chứng, đồ vật được thu giữ; các biên bản nhận dạng; phù hợp với lời khai các nhân chứng, người liên quan và các tài liệu, chứng cứ khác; phù hợp về thời gian, không gian xảy ra vụ án, có đủ cơ sở xác định Hồ Duy Hải có hành vi giết chị Nguyễn Thị Ánh Hồng và Nguyễn Thị Thu Vân, sau đó lấy một số tài sản của họ và của bưu điện Cầu Voi. Do đó Tòa án các cấp kết án đối với Hồ Duy Hải mức án tử hình về các tội giết người cướp tài sản là có căn cứ pháp luật” (hết trích).
Tôi biết Trần Đăng Khoa đã gặp trực tiếp bà Loan, mẹ Hải, mang lại hy vọng vô bờ bến cho bà. Nên tôi viết những dòng chỉ ra sự sai trái của TĐK tất sẽ làm bà Loan đau lòng và thất vọng. Nhưng theo tôi, chỉ ra sự thật cho người trong cuộc biết để chấp nhận kết quả dù là đau đớn còn hơn là vẽ ra ảo tưởng một cách sai trái để rồi kết quả đau đớn vẫn xảy ra thì họ sẽ không chỉ đau đớn, tuyệt vọng hơn cả ngàn lần mà còn cả đời sống trong thù hận tăm tối vì cứ nghĩ con mình bị oan. Tôi mong bà Loan gặp được một thiên tài tìm được chứng cớ và lý lẽ làm vô hiệu hoá được lời thú tội tự nguyện của Hải mà cơ quan điều tra đã kiểm tra là có lý. Chỉ có thế mới có thể làm thay đổi được việc kết án của các quan toà mà thôi. Còn những lời bênh vực Hồ Duy Hải thiểu năng trí tuệ không chỉ sai trái mà còn phạm pháp thì chỉ làm hại thêm Hải.

Trần Đăng Khoa nếu có đọc và hiểu hồ sơ sẽ không viết lộn ngược như thế này: “Tôi xin thưa, cái bản Hải nhận tội ấy là đã bị bức cung mà nói theo lời Hải là “bị đánh đến không chịu nổi”.
Trần Đăng Khoa dựa vào văn bản lời khai đầu tiên của Hồ Duy Hải vào ngày 20-3-2008 cho rằng lời khai thực của Hải ngược lại hoàn toàn với luận điểm lâu nay cho rằng Hải không chứng minh được mình ngoại phạm đêm xảy ra vụ án: “Nhưng người xét xử lại cố tình không biết”, “Hải đâu có đến bưu điện Cầu voi trong ngày Hồng -Vân bị giết. Lý do không đến vì hôm ấy hết báo Bóng đá. Thẩm tra điều này không khó. Chỉ gặp các nhân chứng Hải đã liệt kê rất cụ thể là biết có chính xác hay không. Hải không liên quan gì đến vụ án ở Bưu điện Cầu Voi”.
Cộng đồng mạng nói Khoa “bi bô như trẻ con” là đúng thật. Bởi sau bản khai đầu tiên, hôm sau ngày 21-3, người ta đã đi xác minh và chất vấn thì Hải đã thú nhận mình khai sai và đã viết bản thú tội. Bản thú tội đó chi tiết như một kịch bản, hoặc Hải đúng là thủ phạm, hoặc Hải bị tra tấn ép buộc phải viết theo một kịch bản có sẵn, thì mới rõ ràng đến như thế. Thật buồn cho TĐK và các nhà “nhân ái bao la” là Hải đã nhiều lần khai là tự nguyện chứ không do bị tra tấn mà khai!
Còn Hải khai bị Nguyễn Công Đỉnh đánh là sau khi viết thú tội vào tháng 5, tức sau 2 tháng!
Còn ông Nhà văn già Hoàng Quốc Hải viết “phiên giám đốc thẩm về vụ án Hồ Duy Hải”, “Tất cả đều bức xúc về phiên tòa xử không đúng luật. Việc kết án không thuyết phục”, “Tòa tối cao xử giám đốc thẩm tuyên tử hình, lại không có bất cứ một vật chứng nào làm bằng cớ, chứng minh cho hành vi gây án của bị án Hồ Duy Hải; thay vào đó dầy đặc những lời cung”.
Ông nhà văn cần phải phân biệt “lời cung” ở đây không phải là chuyện vu khống, tố điêu cho một người vô tội, như ông và Trần Đăng Khoa, vì không hiểu, đã “tố điêu” các quan toà. “Lời cung” mà ông Hoàng Quốc Hải viết là lời tự nguyện thú tội của Hồ Duy Hải, không phải “không có bất cứ một vật chứng nào làm bằng cớ” như ông viết mà Hải khai gì thì có vật chứng nấy, như “trái cây, con gấu bông, cái thớt, cái ghế, con dao, v.v…”
Nếu có chút thông thái, Hoàng Quốc Hải phải khen chứ không chê Chánh án Nguyễn Hoà Bình như thế này:
“Bất giác, đọc trên mạng xã hội, thấy mấy dòng chữ đậm đóng khung:
“CƠ QUAN ĐIỀU TRA KHI KHÁM NGHIỆM HIỆN TRƯỜNG ĐÃ PHÁT HIỆN CÁI THỚT DÍNH MÁU NẰM CẠNH ĐẦU CÔ HỒNG, MÀ CƠ QUAN ĐIỀU TRA KHÔNG BIẾT ĐÓ LÀ HUNG KHÍ GÂY ÁN NÊN ĐÃ KHÔNG THU GIỮ.
VỀ CÂY DAO GÂY ÁN, DO SƠ SUẤT NÊN NGƯỜI TA ĐÃ VỨT ĐI”. (Nguyễn Hòa Bình, Chánh án TANDTC)”.
Bởi chuyện không thu giữ hung khí do công an không biết nên mới mắc sai lầm, vứt đi, rồi chính Hồ Duy Hải đã “lạy ông tôi ở bụi này” chỉ cho họ thì họ mới biết. Điều này càng chứng tỏ chuyện Hải đã tự nguyện khai việc mình đã làm, bởi công an không thể mớm cung điều mà họ không biết. Đó chính là thêm một cơ sở để cho ông Nguyễn Hoà Bình kết án.
Là một nhà văn nhưng Hoàng Quốc Hải dùng từ không chính xác nên thành ra vu khống khi ông viết: “Cơ quan điều tra thì thủ tiêu tang chứng”. Thủ tiêu là một hành động cố ý với mục đích xấu, còn vụ Hồ Duy Hải, do trình độ kém, cán bộ điều tra không biết nên đã để mất hung khí. Họ phải đi mua, không phải để thay thế mà để phục dựng hình ảnh cho hung thủ và nhân chứng nhận dạng, hoàn chỉnh hồ sơ. Mất vật chứng nhưng còn ảnh chứng, không thể nói là thủ tiêu được. Đã là thủ tiêu thì không có chuyện phục dựng như vậy. Việc Hoàng Quốc Hải viết: “Cơ quan xét xử các cấp từ sơ thẩm, trung thẩm, thượng thẩm và giám đốc thẩm đều nhất trí trọng cung chứ không trọng chứng, và đều thống nhất y án tử hình” cũng sai như đã phân tích ở trên.
***
Viết bài này tôi chỉ chỉ ra cái sai của Trần Đăng Khoa và Hoàng Quốc Hải, còn vụ Hồ Duy Hải tôi thấy quan toà xử có lý nhưng cũng còn những chỗ khiến tôi băn khoăn, đành đợi Uỷ ban Thường vụ Quốc hội vậy.
2-7-2020
ĐÔNG LA

Thứ Ba, 30 tháng 6, 2020

NHỮNG NGƯỜI BÊNH VỰC NHƯNG LẠI HẠI HỒ DUY HẢI

ĐÔNG LA
NHỮNG NGƯỜI BÊNH VỰC NHƯNG LẠI HẠI HỒ DUY HẢI
Tính không viết mà lại phải viết. Đã là sứ mệnh thì đúng là không chạy trốn được.
Tối hôm kia, chương trình Ơn giời! Cậu đây rồi của VTV3 đã nói về một vụ án để ám chỉ vụ Hồ Duy Hải, trong đó có chuyện ông quan huyện đã thừa nhận mình xử án sai, xin từ chức. Như vậy, VTV sau nhiều lần phạm sai lầm lại sai tiếp vì “cầm đèn chạy trước ô tô”, vì đến bà Nguyễn Thị Kim Ngân, Chủ tịch Quốc hội, hiện là người có quyền to nhất phát ngôn về vụ Hồ Duy Hải cũng còn cho rằng: Việc này đang được các cơ quan xem xét, nên hôm nay tôi chưa báo cáo kết quả thế nào và chúng ta không có cơ sở nào nói oan hay không oan”. Điều này cũng chứng tỏ sự yếu kém của lĩnh vực điều tra và ngành tư pháp của nước ta, nếu không không có chuyện một vụ án xử đến 12 năm vẫn chưa xong, đã đi hết các nấc của việc xét xử của cả hệ thống pháp luật mà  vẫn chưa biết kết quả cụ thể như thế nào. Cũng vì thế, chưa bao giờ nước ta lại có một tình trạng nhận thức pháp luật hỗn loạn như vụ Hồ Duy Hải. Thế lực chống phá VN tha hồ xuyên tạc, chống phá thể chế; bọn trí thức lưu manh trở cờ, bất mãn tha hồ thổi phồng công kích thể chế; không ít mấy ông nhà thơ, nhà văn, nhà báo vì “lòng nhân ái bao la” cứ tưởng mình có trí tuệ cũng thi nhau nhảy vào xử án… dẫn đến tình trạng có không ít “nhân dân”, không chỉ thành phần bất hảo chửi bới điên cuồng mà cả những người dân bình thường cũng bị dư luận dắt mũi, hoàn toàn không tin vào việc điều tra, xét xử Hồ Duy Hải.
Có tình trạng như vậy bởi các cơ quan điều tra và xét xử đã không cung cấp kịp thời những thông tin chính xác cho báo, đài; không phản bác kịp thời những thông tin sai trái của báo, đài; không giải thích cặn kẽ những thắc mắc của dư luận; đã để cho nhiều báo, đài nghiêng về sự sai trái như chương trình Ơn giời! Cậu đây rồi, làm dư luận hiểu sai. Chuyện này y như chuyện người ta bênh vực ông Bùi Tùng và phỉ báng anh hùng Phạm Xuân Thệ vậy.
Còn tôi, đến hôm nay đã tìm hiểu khá kỹ vụ Hồ Duy Hải. Vì liên quan đến chuyện chết người và tôn trọng pháp luật, tôi không muốn đưa ra ý kiến. Tôi không bênh vực hay chống Hồ Duy Hải mà chỉ muốn biết sự thật, nếu có viết thì viết vì hai cô gái trẻ Hồng và Vân đã bị giết một cách vô cùng dã man mà thôi. Để khách quan tôi không chỉ tìm các thông tin ở báo công an, báo toà án nghiêng về các cơ quan điều tra và xét xử mà tôi tìm hiểu nhiều hơn thông tin ở những người quyết liệt bênh vực Hồ Duy Hải, xem họ có lý hay không? Sự xét xử Hồ Duy Hải đã đi qua hết các nấc xét xử của luật pháp Việt Nam: sơ thẩm-phúc thẩm-giám sát của Uỷ ban Thường vụ Quốc hội- đề nghị kháng nghị giám đốc thẩm của Uỷ ban Tư pháp Quốc hội-giám đốc thẩm của Hội đồng Thẩm phán Tối cao, và bây giờ vụ án lại quay lại “chân” Uỷ ban Thường vụ Quốc hội. Chưa khi nào ở VN và ngay cả trên toàn thế giới có một vụ xét xử lại tạo điều kiện cho việc bênh vực bị cáo đến như thế. Thật tiếc, với những người có chút thông minh, không bị các suy diễn chủ quan sai trái dẫn dắt, sẽ thấy những người bênh vực Hồ Duy Hải đã cung cấp những chứng cớ bênh vực Hồ Duy Hải nhưng lại có hại cho Hồ Duy Hải nhiều hơn.
Tôi chỉ lấy một ví dụ, những người bênh vực Hồ Duy Hải đã đưa ra biên bản ông Đỗ Văn Đương, thành viên đoàn giám sát của Uỷ ban Thường vụ Quốc hội, hỏi Hồ Duy Hải. Họ đã và đang đồng thanh gào thét chửi bới ông Đương là “ác độc” và “biến thái”!
Những người ít học a dua bầy đàn thì không nói làm gì, tôi chỉ trích dẫn ý của Tiến sĩ toán học Nguyễn Ngọc Chu trong bài “CÓ BAO NHIÊU ÔNG ĐỖ VĂN ĐƯƠNG?”:
1. Cổ nhân dạy “không hành động lúc nổi giận”. Đã qua 12 canh giờ mà chưa hết nổi giận. Qua nhiều ngày nữa cũng chưa hết nổi giận. Chừng nào còn một chút lương tâm thì còn nổi giận với những câu hỏi mà ông Đỗ Văn Đương đã hỏi tù nhân Hồ Duy Hải.
2. Trong tư cách đại diện Ủy ban Tư pháp Quốc Hội đi giám sát vụ án Hồ Duy Hải, với thời gian hạn hẹp, phải đặt những câu hỏi cốt lõi nhất để từ đó có thể đưa ra kết luận Hồ Duy Hải có bị oan hay không? Thì ông Đổ Văn Đương đã đặt các câu hỏi:
“Anh có đề nghị chết sớm”?
“Anh thấy cô H, cô V ai đẹp hơn”?
Có nhẫn tâm không? Có xấu hổ không? Không chỉ nhẫn tâm với người sống mà còn tổn thương đến vong linh người khuất. Sự xuất hiện các câu hỏi cho thấy trong đầu ông Đỗ Văn Đương chứa những thứ gì
Ý ông Đỗ Văn Đương nói chung về vụ án Hồ Duy Hải là đúng hay sai tôi không bàn đến, để Uỷ ban Thường vụ Quốc hội xem xét, tôi chỉ bàn chuyện ông Chu và cộng đồng mạng chửi ông Đương là đúng hay sai mà thôi.
Ông Đỗ Văn Đương là một Tiến sĩ Luật, chuyên ngành Hình pháp học, từng là Phó Viện trưởng Viện Khoa học Kiểm sát, đã được Chủ tịch nước bổ nhiệm chức danh Kiểm sát viên Viện kiểm sát nhân dân tối cao, về chức ông Đương bé hơn bà Nga, về trình độ điều tra hình sự, ông Đương là thầy bà Nga.  Ông TS toán Nguyễn Ngọc Chu chắc trong đầu vì nhiều “lương tâm” quá, đã che hết lương tri, nên không biết trong đầu ông Đỗ Văn Đương chứa những tri thức rất cao về điều tra tội phạm. Ông Đương hỏi Hải Hồng và Vân ai đẹp hơn không phải vì “nhẫn tâm” như ông Chu viết và vì “biến thái” như trên mạng viết mà do Hồ Duy Hải khai đã “đùa giỡn” với Hồng, tưởng “tới” được, đã “kéo Hồng vào trong giường định quan hệ tình dục”, nhưng Hồng đã phản ứng dẫn tới vụ án. Vậy việc Hải thấy Hồng đẹp chính là nguyên nhân đầu tiên dẫn đến mọi chuyện. Ông Đương hỏi Hải như vậy là rất có nghề. Mọi người cần phải hiểu ông là một đại biểu quốc hội giám sát một vụ án có oan hay không oan, tìm ra ra sự thật, chứ ông không phải là một luật sư tìm mọi cách bào chữa cho Hồ Duy Hải.
Những người có chút thông minh và có lương tri sẽ thấy các quan toà kết án Hồ Duy Hải là đúng khi dựa vào lời khai đã được xác minh là đúng của chính Hồ Duy Hải. Nhưng thực tế lại có những vụ án oan chấn động dư luận, các bị cáo đã nhận tội không phải do tự nguyện mà do bị ép cung, tra tấn, nên người ta cũng đặt câu hỏi liệu Hồ Duy Hải cũng nhận tội do bị cực hình, tra tấn? Những người bênh vực Hải đã đưa ra biên bản hỏi-đáp để chửi ông Đương nhưng lại làm hại Hải ở chỗ chứng minh Hải không bị tra tấn mà tự nhận tội. Ông Đương hỏi:
-Khi anh viết bản tự khai có ai đánh anh không?
Hồ Duy Hải:
-Không ai đánh tôi khi viết bản tự khai, và vẽ sơ đồ.

Hải cũng khai trước cả bà Lê Thị Nga và ông Đỗ Văn Đương là mình bị điều tra viên Nguyễn Công Đỉnh “đánh vào hai đùi, đi không được”. Có điều chuyện đánh đập này xảy ra sau khi Hải nhận tội đến 2 tháng và khi bị hỏi về chuyện Hải lấy tài sản. Nguyễn Công Đỉnh là ai, nếu Hải khai đúng, những người có chức trách cần trừng phạt thích đáng tên điều tra viên độc ác này.
Còn các vị luật sư và các “tầng lớp nhân dân” có lòng nhân ái bao la cần tìm chứng cớ và lý lẽ có lý hơn để phản bác hiệu quả căn cứ kết tội Hồ Duy Hải của các quan toà, còn như đã làm, tôi thấy chỉ hại thêm Hải mà thôi!
Còn tôi, có một điều tôi cũng không trả lời được, được ghi trong biên bản khám nghiệm hiện trường vụ án, các biên bản giám sát của bà Lê Thị Nga và kháng nghị của Viện Kiểm sát Tối cao cũng đưa ra, thời gian khám nghiệm là khoảng 8 giờ sáng mà vẫn còn vũng máu chưa đông hết, vậy các nạn nhân không thể chết tận lúc tối hôm trước được, nhưng tại sao túi trái cây mua về họ không ăn mà vẫn còn nguyên?
Tôi viết tôi sẽ chịu trách nhiệm trước pháp luật, chỉ trả lời ai tôi đã nhắc tên, không có thời gian tranh luận với những người bất đồng ý kiến, nên có ai bất đồng không nên “còm” làm gì thêm rối, tôi sẽ xoá ngay!
30-6-2020
ĐÔNG LA

Thứ Ba, 16 tháng 6, 2020

CUỘC CHIẾN TƯ TƯỞNG TOÉ LỬA TRONG BÀN TIỆC

ĐÔNG LA
CUỘC CHIẾN TƯ TƯỞNG TOÉ LỬA TRONG BÀN TIỆC

Buổi chiều hôm kia tôi đi mua một con vịt nướng “Lạng Sơn” ướp lá mắc mật đến nhà anh bạn góp tiệc, dù gia chủ dư thừa tất cả từ vật chất đến tình cảm để chiêu đãi bạn bè. Tôi đến thì đã thấy “đối thủ” ngồi ở bàn nước với hai người, ông ấy đã bị bệnh hơn mười năm nhưng vẫn nhiệt tình đến sớm vì ông bạn ngoài Bắc vào rất thân vì cùng quê Nam Định. Cũng may ông ấy bị ung thư trực tràng là loại có thuốc chữa. Ổng khoe bảo hiểm vẫn trả cho ổng vài chục triệu tiền thuốc hàng tháng, nghĩa là ổng là đảng viên, là cán bộ hưu, được hưởng lộc của chế độ rất nhiều, còn tôi không có gì cả, thậm chí vẫn có một khoản thuế đóng với danh nghĩa của tôi. Vậy mà ổng tuy không đến nỗi phản động nhưng lại tối ngày theo đuôi bọn trí thức lưu manh, bọn quấy rối, bọn phản động.
Nhiều người không phân biệt được phản biện với phản bội. Phản biện chân chính là ý kiến của những người có tri thức, có lý lẽ, có chứng cớ, phê phán những cá nhân, tổ chức sai trái, góp phần bảo vệ sự ổn định và thúc đẩy phát triển đất nước. Như có ông nguyên Uỷ viên BCT, giờ đã bị phê phán, ai có đủ bản lĩnh, lý lẽ và chứng cớ đẩy được ông ta vào tù, tôi sẵn sàng bái phục quỳ lậy người ấy. Còn bọn phản bội là bọn quấy rối ăn tiền, bọn vì lòng tham chưa thoả bất mãn chế độ, không được ăn thì đạp đổ, luôn kiếm cớ để thổi phồng, xuyên tạc, ảo tưởng một cách ngu xuẩn, chỉ đẩy đất nước đến chỗ hỗn loạn mà thôi. Còn tôi cũng rất hiểu, còn là nạn nhân của những sai trái, yếu kém, tệ nạn của đất nước, nhưng sao tôi lại không đi chống chế độ? Đơn giản là vì tôi hiểu đất nước mình như vậy là do nhiều nguyên nhân, mà nguyên nhân chủ yếu nhất là do trình độ của con người VN, trong đó có trình độ chính trị, trình độ quản trị xã hội. Mà do trình độ thì không thể dễ dàng có ngay được, phải tuân theo quy luật “lượng đổi thành chất” của Triết học Mác. Lượng tiến bộ trong xã hội phải được dần tích luỹ khi đủ thì chất xã hội mới thay đổi. Tổng thể xã hội VN đang phát triển, nghĩa là đã đi đúng hướng, vậy cần phải chống những cái sai, cái xấu, cái phá hoại để cái tốt phát triển nhanh hơn.
***
Phải vài tiếng đầu, cả hai chúng tôi và những người biết chuyện đều tránh “nói chuyện chính trị” để giữ hoà khí, nhưng khi vào tiệc, bia vào lời ra, ngoài tôi, 6 người toàn đảng viên cả, lại có chút học hành, làm sao không bàn chuyện thời sự?
Chuyện đầu tiên là chuyện ông TT Nguyễn Xuân Phúc nói ý: ngược với 1975, giờ cái cột điện bên Mỹ biết đi cũng muốn về VN. Ông “đối thủ” nói theo giọng bọn chống VN chê trách ngay ông Phúc. Tôi thấy, về nghĩa đen không có chuyện như ông Phúc nói, nhưng về bản chất vấn đề ông Phúc nói đúng. Xã hội VN đã phát triển, qua vụ dịch COVID-19 thế giới không chỉ hiểu thêm mà còn bất ngờ về cuộc sống ở VN. Đã có những Việt kiều hồi hương thì giờ càng có nhiều người muốn về VN hơn, như ông Phúc dẫn chứng “đã có hàng vạn người đăng ký”. Vậy nếu là người yêu nước, công nhận thực tại khách quan, tất phải mừng cho đất nước và phải cho cái tinh thần ông Phúc nói là đúng, chứ có đâu lại đi xăm soi bắt bẻ câu chữ? Riêng chuyện này, chính tôi cũng là một nhân chứng. Hai lần đi Mỹ, chơi đến chín tháng, chỉ có ăn tiệc và du lịch vậy mà khi về đến TSN, tôi thấy như cá về với nước. Thằng em vợ cũng đi như tôi thì nó bảo như “hổ về rừng!” Nói chung sướng khổ tuỳ người, nhưng những người ổn định và quen sống ở VN thì ở VN sướng hơn ở Mỹ.
Sau chuyện ông Phúc đến chuyện Hồ Duy Hải thế là có chuyện. Một người nói:
-Chuyện này hai ông này căng với nhau đây.
Ông “đối thủ”:
-Tại nó cứ bênh mấy thằng quan toà.
Tôi:
-Ông đừng có nói bậy, tôi chỉ nói sự thật, chỉ muốn chỉ ra bản chất vấn đề, ai sai tôi cũng phê, quan toà sai tôi cũng phê, còn ông bảo Nguyễn Hoà Bình không phải là thẩm phán thì đúng là ông đã nói theo mấy thằng ngu. Vì ông Bình là Chánh án TANDTC tức thẩm phán cao nhất, phải đủ tiêu chuẩn UV Bộ Chính trị và Thẩm phán tối cao mới được quốc hội bầu.
Ông “đối thủ”:
-Ông Bình có phải là Uỷ viên BCT đâu?
Tôi:
-Ông có hiểu tiếng Việt không? Tôi nói ổng đủ tiêu chuẩn Uỷ viên BCT chứ nói ổng là Uỷ viên BCT hồi nào. Ông uống thuốc ung thư nhiều quá thần kinh thật mẹ nó rồi!
Ông “đối thủ”:
-Tao theo dõi mày chửi hết người này đến người kia mà có ai thèm trả lời mày không?
Tôi:
-Ông ngu hết cỡ rồi! Những thằng tôi chửi chúng nó đều là cán bộ cao cấp, đại trí thức, kể cả có những kẻ đã là danh nhân, sĩ diện chúng nó to như trời, nếu tôi sai chúng nó kiện tôi rũ tù ngay. Bọn nó câm đơn giản là vì tôi đúng, chúng nó không thể cãi được, ông hiểu chưa? Như thằng già Nguyên Ngọc nó bảo đừng ca ngợi bà mẹ VN anh hùng nữa vì sẽ làm đau lòng bà mẹ VNCH; Bob Kerrey không có tội khi thảm sát dân thường vì tội là do Việt cộng núp trong dân. Rồi thằng Dương trung Quốc nó bảo Pháp mượn đường đánh Trung Quốc chứ không phải xâm lược VN đâu, v.v… Vậy chúng nó đúng hay sai?
Rồi ông “đối thủ” kể lể cho tôi sai khi chửi thằng “Trâu” giỏi toán nó xỏ xiên cả dân VN nhớ ơn Bác Hồ: “Có yêu quý ai thì để người ta siêu thoát, đừng bắt người ta phải sống mãi trong sự nghiệp của chúng ta”. Khi 1945 Bác Hồ đọc Tuyên ngôn lập nước, dân ta 2 triệu người chết đói, được như hôm nay, thằng Châu nói như vậy thì đích thị là kẻ lưu manh, ví nó là Trâu thì xúc phạm cả loài Trâu.
Rồi ông “đối thủ” chê tôi chửi thằng Lưu Bình Nhưỡng, “cả nước ca ngợi ông Nhưỡng mà nó cũng chê”. Ông Định, lớn tuổi nhất, ở Bắc vào, rất thân ông “đối thủ”, nhưng vẫn nhẹ nhàng bảo:
-Ông sai rồi, Lưu Bình Nhưỡng là tay hay phát biểu lăng nhăng.
Nói chung mọi người ủng hộ tôi nhưng họ coi trọng hoà khí hơn chuyện đúng sai nên chỉ can ngăn nhẹ nhàng. Nhưng tôi đã cáu lên thì không còn giữ gìn gì nữa. Nhớ chuyện tôi từng là “cảm tình Đảng” ở trong rừng ra, nghĩa là cũng phải “chiến đấu tốt” dù tôi chưa bắn chết một quân địch nào, nhưng về đi học lại không được kết nạp. Hồi ấy “vào Đảng” nghĩa là “người tốt” và ngược lại. Tôi có tham vọng thành người tài giỏi chứ không tham vọng đường quan chức nên không coi trọng lắm chuyện vào Đảng, nhưng cha tôi là bí thư chi bộ y tế xã đã rất buồn. Tôi Hỏi:
-Tại sao hồi ấy các ông không kết nạp tôi vào Đảng? Tôi làm sao? Bây giờ các ông có ai chống lại bọn xấu, bảo vệ chế độ như tôi không?
Ông Định:
-Chuyện kết nạp thằng Hùng đúng là tôi không biết. Hồi ấy đứa nào là bí thư nhỉ?
Rồi câu chuyện chuyển đến chuyện ông Vũ Mão “sám hối” khi buộc phải đọc điếu văn có phần phê phán ông Trần Độ. Thấy mọi người nghiêng về ông Trần Độ, tôi bảo:
-Các ông không tìm hiểu kỹ, nhận xét không đúng đâu. Như Bác Giáp cũng gặp biết bao rắc rối nhưng có bao giờ bác ấy nói hoặc viết một câu phản lại lý tưởng, phản lại lịch sử như ông Độ không? Ông Độ khi còn “phấn đấu” từng ví Chủ nghĩa Mác-Lê như “mặt trời chân lý sáng soi”, sau làm sai bị thất sủng, cấu kết với bọn phản loạn cho “mặt trời chân lý” như “cái bánh vẽ khổng lồ”. Vậy phê phán ông ấy đâu có sai.
Chuyện ông Độ tôi cũng đã viết khá kỹ, tôi cũng thấy kỳ quặc khi phê phán người ta trong điếu văn, nhưng tôi thấy còn kỳ quặc hơn là chuyện “Đảng ta” vẫn lo tổ chức đám tang cho một người đã dứt quát quay lưng chống và phỉ nhổ vào Đảng. Đó là cách ứng xử ba phải mang tính phong kiến, nông dân còn sót lại trong con người VN. Vũ Thư Hiên viết về Trần Độ: “Anh cười, anh nói anh bị đảng của anh khai trừ là may. Như thế, anh được thừa nhận không phải là người nằm trong “vũng bùn hôi thối mà cái đảng ấy đang đằm mình trong đó một cách rất sáng tạo”. Chuyện này cũng giống như cái Hội Nhà Văn VN vẫn cứ đề nghị trao giải HCM cho ông Nguyên Ngọc, người đã quay cổ phỉ nhổ vào Hội Nhà văn, vào HCM và cả vào Đảng nữa.
Cuối buổi tiệc, một người đưa tin một anh bạn khoa khác rất thành đạt, từng làm Chủ tịch Hội đồng quản trị một công ty lớn, từng đánh cồng khai trương chào bán chứng khoán, có ba con hai gái một trai thì đứa con trai du học lại bị tai nạn chết. Rồi tin một ông bạn cùng lớp bị đột quỵ may mà qua được. Ông này từng khoe tôi: “kỳ này tao đầu tư ghế Hùng ạ”, rồi cũng rất thành đạt. Tôi nghĩ thành đạt mà con chết, mà bị đột quỵ thì cũng vô nghĩa, nên bình yên mới là quý giá nhất, và cuộc tranh luận vì thế cũng tự nhiên bình yên. Cũng có cái hay bạn học giống như anh em trong nhà, cãi nhau toé lửa nhưng dễ cho qua, chúng tôi lại nói chuyện vui vẻ, hỏi con, hỏi cháu của nhau.
Một số bạn góp ý khuyên tôi buông bỏ, để cho tâm hồn nhẹ nhàng, nhưng rắc rối ở chỗ những người hiểu biết ai cũng buông bỏ, không chống lại cái sai, cái xấu để xã hội hỗn loạn thì chúng ta có thể bình yên được không?
15-6-2020
ĐÔNG LA

Thứ Sáu, 12 tháng 6, 2020

SUY NGHĨ SAU MỘT CÂU “CHAT”

ĐÔNG LA
SUY NGHĨ SAU MỘT CÂU “CHAT”

Nguyễn Hồng Phi chat với tôi về vụ Hồ Duy Hải: “Thoi theo em anh cũng đừng viết j thêm nữa”, tôi hơi cáu, sao cô này lại cản mình, và nghĩ “mình tiên tri hay thật”. Hôm trước đi ra quán cà phê lần đầu gặp Phi và Lữ Triệu Hạ, tôi tính lấy cuốn “Bóng tối của ánh sáng” tặng, nhưng lại thôi, vì nghĩ: “Cái cô này cá tính, hôm nay nó thích mình, mai nó ghét thì sao?” Tôi thì chỉ muốn sự thật được sáng tỏ, còn Phi thì khẳng định Hồ Duy Hải bị oan, nghĩa là ý có thể giống hoặc khác nhau. Nhớ thời có người mê mẩn tôi viết về chính trị nhưng khi tôi viết bênh vực cô Vũ Thị Hoà, anh chàng viết: “Thật uổng công cháu thần tượng chú, không ngờ nay chú lại mê tín”, tôi trả lời: “Tao có cần mày thần tượng tao đâu?”; một người khác nữa thì mê mẩn tôi khi đọc bài tôi viết về ông Lê Duẩn, kỳ công mời tôi đi uống cà phê để được gặp thần tượng bằng được, nhưng rồi đến kỳ tôi phê phán ông Hồ Ngọc Đại, con rể ông Lê Duẩn, anh chàng này cũng cup tôi luôn. Chuyện với Nguyễn Hồng Phi, tuy cáu vậy nhưng rồi tôi lại nghĩ, có khi “cái” Phi này nó nói đúng, không chỉ tôi không nên viết nữa mà tôi nên “xoá mẹ nó hết cả đi” vì viết đúng hay sai gì cũng dẫn đến chuyện chết người. Đó là việc của những người được hưởng uy quyền, uy danh, bổng lộc của thể chế họ làm. Họ làm tốt sẽ tích thêm phúc đức cho con cháu họ, làm xấu nếu Đời chưa xử thì Trời rồi cũng sẽ xử họ. Nhớ thời ông Phùng Quang Thanh quyền lực nghiêng Trời, tôi e ngại khi ông phủ nhận những hài cốt liệt sĩ mà Tướng Nguyễn Ngọc Doanh nhờ cô Vũ Thị Hoà tìm được ở trận đánh Cần Lê (Tây Ninh). Tướng Doanh từng cam đoan sẽ chịu xử bắn bởi toà án binh nếu không đúng là hài cốt liệt sĩ. Đến giờ thì ai cũng biết không chỉ ông Thanh mà con ông ta đã ra sao rồi!
Cũng hơi buồn cười vì nhận thức khác nhau về vụ HDH mà những độc giả của tôi cũng chia phe và “choảng” nhau. Viết tranh luận đã trên hai chục năm tôi thấy không có ai chịu thay đổi nhận thức của mình dù họ chắc chắn là sai. Còn tôi thì sẽ thay đổi ngay lập tức nếu biết thêm thông tin đúng hoặc hiểu biết toàn diện hơn, như việc tôi đính chính về ông Lê Minh Trí chẳng hạn. Thì ra để có thể thay đổi được nhận thức sai lầm của mình người ta cần không chỉ lương tri mà cần cả sự thông thái. Có người thật buồn cười khi cả đời say mê lặn ngụp trong cái nhận thức cho Einstein sai của mình. Họ đã rất nghiêm túc gởi thư cho tôi và tự tin cho tôi thoải mái phản biện. Ngay lập tức tôi thấy người này hiểu sai cái thí nghiệm tưởng tượng “sét đánh hai đầu đoàn tầu” nổi tiếng của Einstein để ông đưa ra cái nhận thức mới: hai sự việc có thể xảy ra đồng thời với người quan sát ở hệ quy chiếu này nhưng lại không đồng thời với người quan sát ở hệ quy chiếu khác.

 12-6-2020
ĐÔNG LA