Thứ Sáu, 21 tháng 2, 2014

VÀI LỜI THƯA ÔNG TBT NGUYỄN PHÚ TRỌNG

VÀI LỜI THƯA ÔNG TBT NGUYỄN PHÚ TRỌNG

Kính thưa ông Nguyễn Phú Trọng, TBT ĐCSVN và các vị lãnh đạo Đảng và Nhà nước VN!
Tôi là một nhà văn ở TPHCM, không Đảng viên, không công chức, nhưng quá bức xúc trước tình trạng trắng đen lẫn lộn, thiện ác mất minh, nhất là những người mang danh tri thức hay dựa vào hình mẫu nước ngoài làm căn cứ để chống phá Đảng và Nhà nước, tôi lại mới cho đăng bài “Lật đổ chế độ bằng chữ nghĩa” trên số Báo Văn Nghệ TPHCM mới nhất (20-2-2014).
            Nhưng tôi luôn có một nỗi lo âu thường trực. Với những kẻ chống chế độ đã lộ mặt tôi thấy không nguy hiểm bằng những kẻ xấu, kẻ dốt còn chưa lộ mặt vẫn ở trong thể chế. Chúng vẫn cố diễn tròn những vai diễn trong thể chế để trục lợi. Nhưng có những việc chúng làm quá trắng trợn. Như những kẻ đứng đằng sau vụ quật mồ phạm pháp Liệt sĩ Cấn Văn Học anh ruột Cựu Chiến Binh Cấn Văn Hành ở Bình Phước mới xảy ra là một ví dụ nóng hổi nhất. Bọn chúng đúng là bọn “cướp ngày” trong hai câu ca dao khi dân ta một cổ hai tròng thực dân và phong kiến ngày nào:
Con ơi nhớ lấy câu này
Cướp đêm là giặc cướp ngày là quan.
Sau khi báo cáo Huyện đội Xuyên Mộc, được sự giúp đỡ và giám sát của Huyện đội, dưới sự chỉ dẫn của cô Vũ Thị Hòa, ông Hành đã tìm thấy được hài cốt của anh mình là LS Cấn Văn Học. Liệt sĩ Cấn Văn Học đã được Huyện đội Bù Đăng cùng các phòng, ban truy điệu long trọng rồi được an táng tại Nghĩa trang Liệt sĩ Bù Đăng. Vậy tại sao chỉ từ một đơn tố cáo bậy bạ vì tư thù của một kẻ từng bị tố “đóng giả phóng viên mua bán xác Mỹ”, người ta đã quật mồ Liệt sĩ Cấn Văn Học một cách phạm pháp. Nếu thế cả Huyện đội Xuyên Mộc và Huyện đội Bù Đăng cũng là đồng phạm với ông Hành sao? Họ đã bưng bít mang hài cốt đi. Trấn lột điện thoại của chị Tuấn là người thân quen với ông Hành do đã quay phim, còn cho người ám sát chị Tuấn không thành nữa. Vậy bộ hài cốt đó sao còn là chứng cớ khách quan nếu họ đánh tráo mọi thứ? Có pháp luật nào lại tiến hành điều tra theo kiểu rừng rú như vậy?
Vậy ai là kẻ đứng sau việc chà đạp lên đạo lý và công lý này?
Có một điều bất thường nữa là VTV và một loạt tướng, tá của Bộ Quốc Phòng đang vào hùa nhau chống ngoại cảm, không chỉ những kẻ giả danh lừa đảo mà là tất cả. Ông Đại tướng Phùng Quang Thanh, Bộ trưởng Bộ Quốc phòng, cũng nói: “không nên tin các nhà ngoại cảm”. Đây là câu nói mâu thuẫn với chính ông, vì theo đề nghị của Đại tướng Võ Nguyên Giáp, Bộ Quốc Phòng từng mời nhà ngoại cảm Bích Hằng tìm giúp cái đầu LS Phùng Chí Kiên! Nói vậy ông đã phớt lờ thực tế ngoại cảm đã diễn ra ở nước ta trong suốt thời gian dài vừa qua. Các nhà ngoại cảm từng tìm được hàng chục vạn liệt sĩ, trong đó có cả các nhà cách mạng và hai Cố TBT Trần Phú và Hà Huy Tập. Nhà nước từng tổ chức các cuộc khảo nghiệm, Viện Khoa học Hình sự của cả Công an và Quân đội từng chứng nhận khả năng ngoại cảm là có thực. Vì vậy, các nhà lãnh đạo các thời kỳ cũng đã từng khen ngợi các nhà ngoại cảm, như Thủ tướng Phan Văn Khải trước đây và chính Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng mới đây còn tặng Bằng khen cho Nhà ngoại cảm Nguyễn Thị Nghi nữa.
Thưa ông TBT Nguyễn Phú Trọng!
Với tư cách một nhà văn nghiên cứu lý luận, phê bình (Giải thưởng Lý luận, Phê bình 2013 của Liên hiệp các Hội VHNT Việt Nam), hiện viết chính luận nhiều nhất bảo vệ Đảng và chế độ hiện nay, nhiều hơn cả các báo của Bộ Quốc phòng của ông Thanh, tôi có rất nhiều lo âu. Đặng Tiểu Bình, cái ông từng là “chủ mưu” tiến hành các cuộc Chiến tranh Biên giới 1979 chống VN, chắc là dân Việt không ai ưa ông này, nhưng trí tuệ của ông ta thì cần phải nghiên cứu. Ông ta từng nói ý, giữa những kẻ xấu muốn chống chế độ thì tả nguy hiểm hơn hữu. Vì hữu lộ mặt ai cũng biết, còn tả chúng nhân danh chính ta làm hại ta. Với Liên Xô, một đất nước vĩ đại, ngay hôm nay chúng ta cũng còn lâu mới đạt được trình độ khoa học công nghệ thời họ tan vỡ, nhưng vì sai lầm trong công tác cán bộ, có ai ngờ Goóc-ba-chov, một kẻ phản bội lại leo lên chức cao nhất là Tổng Bí thư ĐCS Liên Xô, Tổng thống Liên Xô, chính hắn là nguyên nhân chủ yếu làm tan vỡ LX!
Vì vậy rất mong ông cùng lãnh đạo Đảng và Nhà nước quan tâm hơn nữa, hành động quyết liệt hơn nữa, đưa Nhà nước ta ra khỏi “nguy cơ tồn vong” mà chính ông, vốn là một nhà lý luận được đào tạo bài bản tại Liên Xô, đã hiểu rất sâu sắc.
21-2-2014
ĐÔNG LA

 ĐÔNG LA
LẬT ĐỔ CHẾ ĐỘ BẰNG CHỮ NGHĨA

Trong KIẾN NGHỊ VỀ SỬA ĐỔI HIẾN PHÁP 1992, một trong những nguyên cớ chủ yếu mà những người soạn thảo đã dựa vào để xóa bỏ vai trò lãnh đạo của ĐCS và lật đổ chế độ là: “Nếu hiến pháp thực sự do nhân dân quyết định thì việc định trước vai trò lãnh đạo nhà nước và xã hội thuộc về một tổ chức chính trị hay một tầng lớp là trái với quyền làm chủ của nhân dân, quyền con người, quyền công dân và ngược với bản chất của một nhà nước pháp quyền”.
      Những người viết "KIẾN NGHỊ" đã dõng dạc: “Chúng tôi yêu cầu sửa Dự thảo theo đúng tinh thần của Tuyên ngôn về Quyền Con người năm 1948 và các công ước quốc tế mà Việt Nam đã tham gia”. Rồi họ đã dựa vào bản Hiến pháp của nước Mỹ để đưa ra Dự thảo của họ. Hà Văn Thịnh, Đại học Khoa học Huế , người có trong danh sách “Kiến nghị”, trên trang “Bô sít” của Huệ Chi còn mang Hiến pháp Mỹ ra dọa thiên hạ, coi như chuẩn mực của tự do dân chủ: “Nguyên tắc này khẳng định rõ những điều không bao giờ thay đổi như quyền tư hữu là thiêng liêng và bất khả xâm phạm; quyền sống, quyền tự do và quyền kiếm tìm hạnh phúc như Tuyên ngôn Độc lập đã chỉ ra; quyền người dân ủy nhiệm cho chính quyền, nhân dân có quyền bầu lên và bãi nhiệm chính quyền đó”.
Vậy thực chất nền dân chủ Mỹ là như thế nào?
Trên trang  thieulongtexas/blog, của một bạn trẻ Việt kiều Mỹ, đã cho biết rất rõ về nền dân chủ Mỹ. Bầu cử tổng thống tại Mỹ là bầu theo Cử Tri Đoàn (Electoral College), người dân chỉ có quyền bầu các đại biểu (electors hay representatives) vào cử tri đoàn, rồi cư tri đoàn bầu tổng thống, chứ người dân không được quyền trực tiếp bầu tổng thống.
Chúng ta hãy xem chính những chính trị gia, những trí thức hàng đầu của Mỹ nói về nền dân chủ tại đất nước họ.
Noam Chomsky, người mà tờ tạp chí Anh Prospect đã cho là nhà trí thức hàng đầu trên thế giới, đã trả lời Tạp chí SPIEGEL của Đức.
SPIEGEL: Như vậy theo ông thì phe Cộng hòa và phe Dân chủ chỉ là những dạng khác nhau của một đường lối chính trị chung?
Chomsky: Tất nhiên là có những khác biệt, nhưng không phải là cơ bản. Đừng có ai nên ảo tưởng. Thực chất Mỹ là một chế độ độc đảng, và cái đảng cầm quyền là Đảng Kinh doanh(Natürlich gibt es Unterschiede, aber sie sind nicht fundamental. Niemand sollte sich Illusionen machen. Die USA sind im Kern ein Einparteiensystem, und diese eine regierende Partei ist die Business-Partei).
 Ở chỗ khác ông nói: “năm 1787 tại hội nghị hiến pháp, James Madison, một trong những “khai quốc công thần” của nước Mỹ, đã tán thành quan niệm rằng chính quyền nhà nước có nhiệm vụ "bảo vệ nhóm thiểu số giàu có trước nhóm đa số"… Thậm chí một người thiên về chủ nghĩa tự do như Walter Lippmann, một trong những trí thức hàng đầu của thế kỉ 20, đã có ý kiến rằng trong một chế độ dân chủ hoạt động tốt thì nhóm thiểu số thông minh, đó là những người lên nắm quyền, phải được bảo vệ trước sự "giày xéo và la hét của một bầy đàn bối rối". Còn ở phe bảo thủ thì mới đây, phó Tổng thống Dick Cheney đã minh họa cách hiểu dân chủ của mình. Khi được hỏi tại sao ông ủng hộ duy trì cuộc chiến Iraq, trong khi đa số dân chúng phản đối cuộc chiến này, thì câu trả lời của ông ta là: "Thế thì đã sao?" (Spiegel số 41/20 ngày 06.10.2008).
Bình luận gia và nhà văn nổi tiếng Gore Vidal trả lời câu hỏi: “Có cái gì khác biệt giữa Gore và Bush?”, từng là 2 ứng viên tổng thống, như sau:
Chúng ta có một đảng chính trị - đảng công ty Mỹ quốc, một đảng về tài sản (We have one political party - the party of corporate America, the property party)”
Thẩm Phán Tối Cao Pháp Viện Liên Bang Felix Frankfurter đã từng nói:
Những người thật sự cai trị ở Washington là vô hình, và thực thi quyền hành từ sau hậu trường”.
  Cựu Thống đốc, Thượng nghị sĩ Mỹ Huey Long thú nhận bản chất chính quyền của mình:
"Bị hư hỏng bởi sự giàu sang và quyền lực, chính quyền của bạn giống như một cái nhà hàng với một món ăn. Họ cho một đám hầu bàn Cộng hòa đứng một bên và một đám hầu bàn Dân chủ đứng một bên. Không cần biết đám hầu bàn nào bưng dĩa thức ăn ra cho bạn, món ăn lập pháp đều được chuẩn bị trong nhà bếp của phố Wall". ("Corrupted by wealth and power, your government is like a restaurant with only one dish. They’ve got a set of Republican waiters on one side and a set of Democratic waiters on the other side. But no matter which set of waiters brings you the dish, the legislative grub is all prepared in the same Wall Street kitchen").
Tôi thấy thật kỳ lạ, sau các cuộc bầu cử rầm rộ và cực kỳ tốn kém, có những tổng thống được dân Mỹ bầu ra lại có những chính sách làm hại chính đất nước và dân nước mình. Như mấy đời tổng thống Mỹ đã duy trì cuộc chiến Việt Nam thế chân Pháp đã tiêu tốn cả ngàn tỷ đô-la và giết chết gần 60.000 người dân Mỹ chẳng hạn. Gore Vidal đã cho rằng các chi phí quốc phòng đã phá hoại nền kinh tế nước Mỹ. Sau khi mở cuộc chiến Afghanistan, ông Bush đã mở cuộc chiến Iraq thực tế chỉ vì các nhà đại tư bản muốn chiếm các mỏ dầu lửa lớn tại Iraq chứ chẳng có ai tìm thấy vũ khí giết người hàng loạt ở đâu cả. Iraq có hai mỏ dầu lớn ở phía Nam. Họ dự trù đến năm 2017 sẽ khai thác được mỗi ngày khoảng 8 triệu thùng. Đây cũng là lý do khiến ông Romney chủ trương phải giữ lại ở Iraq 10.000 quân, dùng xương máu của người lính Mỹ canh gác cho họ khai thác dầu. Chính các cuộc chiến tranh đã mang lại lợi nhuận cho các tập đoàn quân sự, an ninh. Chuyện xả súng giết người hàng loạt là một vấn nạn của xã hội Mỹ nhưng nước Mỹ không thể cấm bán súng vì những ông chủ buôn bán súng sẽ bị thiệt hại. Doanh số từ việc bán súng đạn tại thị trường nội địa Mỹ hiện khoảng 3.5 tỷ USD một năm!
Paul Craig Roberts là một kinh tế gia, từng giữ chức vụ Phụ tá Thư ký Bộ Ngân khố trong chính phủ Reagan, người đồng sáng lập Reaganomics, viết:
 “Washington bị điều khiển bằng những nhóm lợi ích có quyền lực lớn, chứ không phải bằng bầu cử. Cái mà hai đảng tranh giành không phải là cái nhìn chính trị khác nhau hoặc chương trình lập pháp khác nhau, mà là đảng nào sẽ được làm con đĩ cho Wall Street, nhóm phức hợp quân sự, nhóm vận động của Do thái, nhóm nông nghiệp, năng lượng, khai thác mỏ, và khai thác gỗ”.
Như vậy, những người viết và ủng hộ bản “Kiến nghị” đòi thay đổi hiến pháp ở ta thật khó có lý khi dựa vào hiến pháp cũng như nền dân chủ Mỹ.
Họ viết:
Dự thảo … có nhiều điểm chưa phù hợp với các quy định và chuẩn mực quốc tế về quyền con người; như các quy định trong Dự thảo về giới hạn quyền (Điều 15), “không lợi dụng quyền con người, quyền công dân” (Điều 16), “quyền không tách rời nghĩa vụ” (Điều 20).
Dự thảo còn quy định quá nhiều nghĩa vụ một cách tùy tiện (Điều 41, Điều 42, Điều 49)”.
Trong khi đó, Điều 41 của Dự thảo của Quốc hội viết:
2. Nghiêm cấm các hành vi đe dọa đến cuộc sống và sức khỏe của người khác và cộng đồng.
Điều 49 (sửa đổi, bổ sung Điều 79)
Công dân có nghĩa vụ chấp hành Hiến pháp và pháp luật, tham gia bảo vệ an ninh quốc gia, trật tự, an toàn xã hội, chấp hành những quy tắc sinh hoạt công cộng”.
Họ viết:
Việc nhấn mạnh trong Dự thảo các lý do về quốc phòng, an ninh quốc gia, trật tự an toàn xã hội, ổn định chính trị, việc đưa cụm từ “theo quy định của pháp luật”, … nhằm hạn chế những quyền đó sẽ mở đường cho việc nhân danh hiến pháp để vi phạm quyền con người, đàn áp các công dân thực thi quyền tự do như đã diễn ra trong thực tế những năm qua ở nước ta”.
Như vậy, nếu theo họ “tự do dân chủ” không “theo quy định của pháp luật”, thì phải chăng họ muốn một xã hội làm loạn?
Về ĐCSVN, trong bản “Kiến nghị”, họ viết: “Lời nói đầu không phải là chỗ để tuyên dương công trạng của bất kỳ tổ chức hay cá nhân nào” mục đích là để chống lại đoạn này của Dự thảo của Quốc hội:
Từ năm 1930, dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam do Chủ tịch Hồ Chí Minh sáng lập và rèn luyện, nhân dân ta tiến hành cuộc đấu tranh cách mạng lâu dài, đầy gian khổ, hy sinh, làm Cách mạng tháng Tám thành công. Ngày 2 tháng 9 năm 1945, Chủ tịch Hồ Chí Minh đọc Tuyên ngôn độc lập, nước Việt Nam dân chủ cộng hòa ra đời”.
Điều này rõ ràng là sự thực đã trở thành những sự kiện lịch sử. Từ đó dưới sự lãnh đạo của Đảng, Bác, dân tộc ta còn viết nên những trang sử vàng chói lọi nhất trong toàn bộ lịch sử đất nước. Cần phải hiểu Đảng cũng từ nhân dân mà ra chứ không phải từ trên trời rơi xuống. Những nhà lãnh đạo cũng được lựa chọn qua thực tiễn chứ hoàn toàn không phải nghiễm nhiên làm lãnh đạo như những ông vua với "thiên mệnh" và được coi là "thiên tử", cha truyền con nối của xã hội phong kiến. Thời dân ta mất nước và trong hai cuộc kháng chiến, dường như khí thiêng sông núi đã sinh ra những con người vĩ đại và trao cho họ sứ mệnh giải phóng đất nước, giành lại chủ quyền dân tộc. Nếu nhân dân không ủng hộ, không tin theo, làm sao các cuộc cách mạng do họ lãnh đạo lại có thể thành công? Sự lãnh đạo của Đảng hôm nay là sự kế thừa của cả một quá trình đó.
      Một số người hay nói sự tan rã LX và mất quyền của ĐCSLX như là tấm gương mà VN cần noi theo. Nhưng giữa VN và LX có sự ngược nhau. Nếu nước ta dưới sự lãnh đạo của Đảng giành lại chủ quyền đất nước, thì khi ĐCSLX được thành lập, hơn chục nước cộng hòa đã “mất nước”. Nên sự tan rã và mất quyền của ĐCSLX chỉ một phần do sai lầm của Gorbachov và tham vọng của Yeltsin mà cái chính là do chủ nghĩa quốc gia, tất cả các nước cộng hòa đều muốn trở lại độc lập như xưa.   
         Nếu hiện tại sự lãnh đạo của ĐCSVN có khiếm khuyết, sai trái thì sửa chữa. Thực tế đang diễn ra cái nỗ lực đó. Còn những khó khăn mà nước ta đang đối mặt cũng là tình hình chung trên thế giới. Có ai ngờ những nước tiên tiến, từ chính trị, khoa học công nghệ đến văn hóa, tưởng xã hội họ đã toàn bích, đã đến được thiên đường, vậy mà hôm nay họ cũng đang phải đối mặt với thất nghiệp, suy thoái, nợ công. Cuộc Biểu tình Phố Wall lan ra khắp nước Mỹ ngày nào thực chất là: “Đây là một cuộc biểu tình của 99% chống lại quyền lực bất cân bằng của 1%”. Chính Bill Gates cũng phê phán sự bất công đó khi nói về "Chủ nghĩa Tư bản Sáng tạo”: “Chủ nghĩa tư bản đã cải thiện cuộc sống của hàng tỉ người trên khắp hành tinh… Nhưng CNTB cũng đã bỏ lại hàng tỉ người phía sau trên con đường cải tiến của nó… phúc lợi không giành cho tất cả mọi người. Có 1 tỉ người trên hành tinh của chúng ta sống ở mức dưới 1 đô la mỗi ngày. Họ không có đủ thức ăn dinh dưỡng, nước sạch và điện thắp sáng”.
        Như vậy, có lẽ nào một nhóm người tôi cao, trí thấp, tâm tối, với những ảo tưởng theo những hình mẫu này nọ, có khác gì muốn xây lâu đài trên cát, lại bỗng chốc muốn lật nhào tất cả!
Trong bài VỀ NHỮNG CON ĐƯỜNG “ĐỔI MỚI” tranh luận với GSTS toán học Phan đình Diệu về Dân chủ và Đa nguyên, tôi đã trích ý của ông Nguyễn Cao Kỳ, một cựu thù của chế độ, qua bài của GS Trần Chung Ngọc:
“Cựu Tướng Không Quân nói rằng một chính quyền độc đảng mang đến “sự ổn định và kỷ luật” thì cần thiết cho Việt Nam để ra khỏi sự nghèo khổ”; “Tôi cho rằng thật là sai lầm khi một số người, đặc biệt là một số người Việt ở Mỹ, ngày nay đòi hỏi Việt Nam phải chấp nhận và thực hiện một nền dân chủ giống như nền dân chủ họ đang hưởng ở Mỹ. Quan niệm của tôi là, đó là một sự sai lầm. Nền dân chủ đó không thích hợp với Việt Nam trong tình thế hiện nay.” [The former air force general said a strong one-party government that provided "stability and discipline" was essential for Vietnam to escape the clutches of poverty… "I think it is very wrong that some, especially some Vietnamese overseas in America , today are asking, demanding that Vietnam has to adopt some sort of democracy like they have in America . My personal opinion is that it is wrong. It does not fit Vietnam in the present situation," said Ky. ]
Khi được Jim Rohwer, Kinh tế Gia, hỏi: “Dân Chủ giúp, hay làm chướng ngại, hay không liên quan gì đến mức độ tiến nhanh như thế nào của các quốc gia Á Châu? (Is being a democracy a help, a hindrance, or irrelevant to how fast Asian countries can go?) Thủ Tướng Lý Quang Diệu đã trả lời:
- Nếu ông ở trong một xã hội nông nghiệp, tôi cho rằng dân chủ không làm cho xã hội tiến nhanh. Hãy coi Nam Hàn, Nhật, và Đài Loan. Trong những giai đoạn đầu họ cần đến, và đã có kỷ luật, trật tự, và sự cố gắng. [Chúng ta nên nhớ, Nam Hàn và Đài Loan, những quốc gia không có chiến tranh, không có hận thù nội bộ, cũng phải ở dưới chế độ độc tài quân phiệt trong 30 năm, từ 1950 đến 1980, rồi mới tiến tới dân chủ, nhưng cũng không phải là dân chủ Mỹ.] Họ phải tạo ra sự thặng dư về nông sản để bắt đầu làm cho mặt kỹ nghệ tiến. Không có chế độ quân phiệt, hay độc tài, hay chính phủ độc đoán ở Nam Hàn và Đài Loan, tôi không nghĩ rằng các quốc gia này có thể chuyển đổi mau như vậy.
-Trái lại, hãy coi Phi Luật Tân. Họ có dân chủ để tiến từ năm 1945. Họ chưa bao giờ tiến được bước nào; xã hội quá hỗn loạn. Nó trở thành một trò chơi trong phòng khách – ai lên cầm quyền, ai chiếm hữu được cái gì”… Nhưng một khi tiến tới một trình độ tiến bộ kỹ nghệ nào đó, ông đã có một lực lượng lao động có học, …Rồi ông có thể bắt đầu một xã hội công dân, với những người họp thành từng nhóm: chuyên gia, kỹ sư v..v.. … vì là những người có học, có tầm nhìn thế giới rộng rãi hơn, sẽ kéo những người cùng trình độ đến với nhau. Chỉ như vậy ông mới có thể bắt đầu cái mà tôi gọi là hạ tầng cơ sở dân chủ. [Chỉ mới là bắt đầu hạ tầng cơ sở dân chủ thôi]
Trong cuốn Asia Rising.., Jim Rohwer cũng đã đưa ra nhận xét sau:
“Ở Tây phương, dân chủ được coi như là chế độ chính quyền duy nhất mà một quốc gia văn minh phải theo... Trái lại, nhiều tư tưởng gia sống ở Á Châu cũng xét đến ý tưởng dân chủ nhưng lý luận mạnh mẽ là, một loại chủ thuyết độc đoán nào đó thì tốt hơn là dân chủ tự do và vô trách nhiệm. Điều này thật là dễ hiểu. Ở Á Châu ngày nay, chính phủ độc đoán thường không đưa đến sự gian khổ và chiến tranh mà là hòa bình, thịnh vượng, và bình đẳng.”
[In the West democracy is generally thought to be the only form of government by which a civilized society should consider running itself....By contrast, many thoughtful people living in Asia are open to the idea, and sometimes argue it vigorously, that a certain kind of authoritarianism is better than a freewheeling democracy. This is understandable. In modern Asia, authoritarian government has often brought not hardship and war but instead peace, prosperity, and equality.]
Những người soạn thảo và ký tên đồng tình bản “Kiến nghị” trên khi viết: “Lời nói đầu không phải là chỗ để tuyên dương công trạng của bất kỳ tổ chức hay cá nhân nào” phải chăng là những kẻ "ăn cháo đá bát", những kẻ vô ơn? 
ĐÔNG LA