Thứ Năm, 6 tháng 3, 2014

MỘT NỮ THẦN GIÁNG THẾ


ĐÔNG LA

MỘT NỮ THẦN GIÁNG THẾ

Kính tặng Cô và các đệ tử của Người


(Đọc trong bữa tiệc kỷ niệm tại TPHCM ngày cô
dứt áo ra đi cứu nhân độ thế 4-2-2014)
Như viên ngọc đã trui rèn qua ngàn ngàn kiếp

Người đến với mảnh đất chữ S đầy đau thương này

Qua một tuổi thơ đói nghèo lam lũ

Đến việc cắp sách đến trường cũng chỉ là một giấc mơ


Mỗi bước đường trần, mỗi bước chông gai

Tần tảo ngược xuôi, đầu non, cuối bãi

Đông qua, hạ về nắng mưa dầu dãi

Từng bước hẹp dần trọn một kiếp tu


Rồi đến một ngày từ cõi cao xanh

Sứ mệnh truyền trao cứu nhân độ thế

Chồng bệnh liệt giường, bốn con nhỏ bé

Vẫn gạt lệ âm thầm dứt áo ra đi

Phải tại nơi những cánh rừng thăm thẳm xa kia
Đã thấu tận trời xanh tiếng kêu liệt sĩ

Tiếng kêu đến Cao Xanh cũng xót xa rơi lệ

Nên đã ban cho con Ngài quyền phép linh thiêng


Cái nhìn của Người xuôi ngược thời gian

Xuyên khắp không gian, khắp các gầm trời tìm kiếm

Những mảnh hình hài khắp nơi vương vãi

Những linh hồn vất vưởng cô đơn


Có thể dần vơi cái đau thịt nát, xương tan

Nhưng nỗi cô đơn mãi nhân lên nơi những cánh rừng

                                                                            hoang lạnh

Khi ngày trở về mãi lùi xa biền biệt

Khi mảy may dù chỉ một dấu tích chẳng còn

Chỉ có thôi con mắt của nữ thần

Giáng thế trong hình hài một người phụ nữ

Người phụ nữ hiền hòa hay cười, hay khóc

Bởi chúng sinh còn mê lạc đường trần


Rồi có một ngày đại phúc, duyên lành

Một kẻ phàm trần tội chồng, lỗi chất

Đến gặp Người như đến gặp ánh sáng

Một kẻ cứng đầu đã phải quỳ gối trước linh thiêng


Xin Trời Phật thương tình mà hãy phát quang

Con đường cứu nhân độ thế của con Ngài bớt

                                                   thác ghềnh, vực xoáy

Con nguyện ở bên Người như một vệ sĩ

Canh gác cho yên bình mỗi một dấu chân!

6-3-2014

ĐÔNG LA