ĐÔNG LA
GIẢI THOÁT KHỎI NGỤC CHÂN
TƯỜNG
Không phải giải thoát người
còn sống mà là cuộc giải thoát kỳ lạ, kỳ diệu và không ít rắc rối một linh
hồn liệt sĩ nằm dưới móng tường nhà nửa thế kỷ dưới sự giúp đỡ của cô Vũ Thị
Hòa.
***
Buổi
chiều 1-9, tôi còn đang say giấc nồng, ông Duật kêu điện thoại:
-Ông Đông La, còn tình cảm thì lên nhà tôi ngay để đi xem
cô bốc mộ liệt sĩ.
Tôi nghĩ cái tình cảm của tôi nó còn nguyên đó chứ làm gì
có chuyện còn hay mất, cái chính là mọi người nghĩ về tôi đúng hay sai mà thôi.
Trưa
nay, tôi gọi cho cô, báo cho cô biết là mới đăng bài, “Em còn viết nữa, nhưng em sẽ viết hết mọi
chuyện đấy cô”.
Cái
chữ “mọi chuyện” này liên quan đến ý
ông Duật bảo tôi “nếu còn tình cảm” ở trên.
Nếu là người thường chắc chắn là sẽ sợ cô, “bố
ai mà dám nhắc lại chuyện đó”, nhưng là người hiểu biết sẽ thấy nếu viết ra
sẽ có nhiều cái hay. “Chuyện đó”
chính là chuyện tôi đã tranh cãi với chính cô Vũ Thị Hòa, còn làm cô giận luôn.
Tôi
nói viết ra có cái hay là để cho mọi người hiểu đúng sự việc hơn. Vì người ta
thường nghe không chính xác nên sẽ thuật lại không đúng, thậm chí cả người
trong cuộc, khi tranh cãi thường tự ái, cũng nghĩ lệch đi ý người đối thoại. Quan
trọng hơn nữa là việc tôi dám tranh cãi với cô Hòa chứng tỏ từ trước tới nay
khi viết bảo vệ cô tôi hoàn toàn khách quan, tôi hoàn toàn tự chủ, không bị “mê mụ”, dẫn dắt như nhiều kẻ viết
bậy; tôi luôn viết hoàn toàn tỉnh táo từ những nhân chứng, vật chứng và việc
chứng cụ thể trên cơ sở tri thức của tôi.
***
Đợt này cô vào tôi thấy mấy lần cô lẩm bẩm: “Nhà nước gì mà không cho người ta yêu nước”.
Điều này thì chính tôi cũng không chỉ một lần viết, theo Hiến Pháp mới, người
dân có quyền làm tất cả những việc pháp luật không cấm, nên pháp luật của một
nước văn minh sao lại có thể đi cấm người dân làm từ thiện? Tiếc là cái sự ngược đời
đó đã từng làm cô khốn khổ không ít và còn đeo đuổi cô đến tận hôm nay. Cô cũng
nói: “Tại ông cha nó hư nên mới sinh ra
lũ con cháu hư hỏng”, ý này cô cũng đúng, vì thực ra đó là cách nói khác về
“lỗi hệ thống”. Cái lỗi mà đến ông
TBT Nguyễn Phú Trọng cũng từng nói là chế độ đang đứng trước nguy cơ tồn vong
kia mà.
Tôi
biết cô nói như vậy vì hiện tại, ở chỗ cô đang ở, người ta cũng đang hành cô
không ít. Nhưng phải hiểu đó chính là những cái sai do sự yếu kém về luật pháp của
xã hội cũng như các mặt khác vậy, như về khoa học công nghệ chẳng hạn. Từng bao
lần viết bảo vệ cô tất nhiên tôi phải hiểu thấu mọi nỗi niềm và bức xúc của cô
nhưng tiếc là về phía cô cô lại không hiểu chính xác công việc viết lách của tôi,
về cái việc mà tôi hay nói vui với cô là “bảo
vệ chế độ” đó. Tôi đã mấy lần nói với cô, nhà nước mình còn nhiều tệ nạn và
yếu kém, nó như cái nhà dột, nhưng tôi phải bảo vệ cái nhà dột ấy trước bọn ngu
dốt và lưu manh, chúng đòi đập bỏ cái nhà với những ảo tưởng hão huyền, mà thực
chất chúng chỉ là những kẻ quấy rối ăn tiền thôi. Nếu cái nhà dột mà sụp đổ
thật thì mọi người sẽ không có chỗ nào để ở, đất nước sẽ loạn. Nên khi cô đụng
chạm đến “tự ái nghề nghiệp” của tôi tôi mới nổi xung lên. Tôi nói:
-Cô nên biết từ năm 1989 em đã bị cơ quan nó cướp công, chịu
bao nhiêu oan trái, nhưng khi viết em phải khách quan, phải nhìn toàn diện. Như
nước ta từ chỗ vua bị bắt đi đầy, tên nước bị xóa, nghĩa là dân ta đã hoàn toàn
mất nước, rồi năm 1945 2 triệu người chết đói nữa, thì đất nước được như hôm
nay, dù còn nhiều cái sai, cái xấu, vẫn phải hơn xưa hàng ngàn lần chứ, Bác Hồ
phải có công, Đảng phải có công chứ!
Rồi tôi nói, tôi chỉ bảo vệ cái đúng của cô, còn không thì
tôi không bảo vệ được đâu. Như có chuyện với khả năng đặc biệt cô thấy thế cô
nói, dù đúng nhưng chứng cớ đâu? Cô không thể trưng ra thì người ta hoàn toàn
có thể quy cô vào tội phao tin, đồn nhảm, làm mất ổn định trị an.
Rồi
nói qua, nói lại, máu bốc lên, lại có tí hơi men nữa, mà tính tôi trước nay khi
tranh cãi luôn là thế. Khi cô nói:
-Thế anh viết đi, anh viết cho người ta bắt cô đi!
Tôi mới cáu lên:
-Nếu tôi như thế thì không phải là tôi nữa.
-Anh đừng viết bảo vệ cô nữa. Từ nay cô không cần anh nữa!
-Tôi cũng không cần cô. Tôi viết chỉ vì lẽ phải chứ không
vì cái gì hết. Còn chuyện có tình cảm, giúp nhau qua lại là tự nhiên về
sau.
-Từ nay anh đừng có gặp cô nữa.
Cứ thế không ai chịu ai. Có lần tranh luận cô cũng đã bảo tôi, anh thì ngang, cô thì bướng. Cái rắc rối ở chỗ là nói tôi sai
cũng không phải, nói cô sai cũng không đúng, y như trong vật lý lượng tử, người
nói ánh sáng là sóng, người bảo ánh sáng là hạt vậy. Cái chính là chuyện nói có
phù hợp hay không mà thôi.
***
Tôi bỏ sang nhà ông Duật, lòng nặng trĩu, tôi đã làm khổ
một người tôi quý trọng nhất, thương nhất, tôi từng khóc nhiều lần trước những
nỗi thống khổ của cô, nên nhiều đêm tôi đã phải thức trắng để viết bảo vệ cô
khi cảm thấy cô đang gặp nguy nan. Còn về phía cô, cô Thương mấy lần bảo tôi,
với nhiều người, cô chỉ tức giận, mắng chửi người ta lúc đó, xong là thôi, chỉ
có chuyện xung khắc với anh là làm cô đau khổ nhất. Nên những lúc hai người
căng nhau, Thương hay gọi điện giục tôi: “Anh
ơi, cô đang vui đấy, anh gọi điện làm lành đi!”. Tôi bảo: “Tôi có sai đâu mà làm lành!”. Mà thực sự
đúng vậy, trong tâm tôi, tôi luôn chỉ muốn cô bình yên, muốn cô mười phân vẹn
mười, như viên ngọc không tì vết. Thực ra cô đúng như vậy nhưng với cách ứng xử
trong đời phàm mà tôi hay đùa là của “bà
Hòa bán cá” cô đã gây ra hiểu lầm không ít, ngay cả với những người thân
thiết nhất, những người theo cô từ những ngày đầu tiên mà chính cô cũng tự
biết. Nên tôi hay nói với những người mới gặp cô là cô có lúc cao tận Trời, có
lúc cô sát sạt mặt đất, nên nhìn cô là phải nhìn toàn diện. Như đến hồ sen,
nhìn thấp chỉ thấy bùn rác nhưng nhìn cao sẽ thấy được bông sen; còn người sâu
sắc sẽ thấy để có những bông sen, cần phải có những cái rễ lần mò trong lòng
đất. Nhìn về cô là phải nhìn như thế.
Đến tối, sau khi ăn cơm nhà ông Duật, tôi biết cô còn giận
tôi nhưng Đại tá Hoa cứ ép tôi sang gặp cô làm lành. Tôi chở anh Thu, đến khách sạn anh xuống, tôi theo Hoa về nhà, thấy tôi
cô xuống phòng sau, vòng theo hông nhà ra, đi chân đất về khách sạn, làm Trường
phải mang dép ra cho cô. Oan cho vợ chồng anh Nghiễn đi cùng tôi, người chưa
hiểu chuyện cứ tưởng cô tránh mặt họ.
Tôi về nhà, lên facebook chat, tâm sự với Hường, người mà tôi thường tâm sự những điều sâu
xa nhất về cô. Hường bảo cô không giận lâu đâu, ngày mai nhất định cô sẽ gọi
tâm sự với em. Tôi viết cho Hường:
-Hường nói giúp với cô, anh Đông La chỉ muốn cô bình yên
thôi là anh ấy yên tâm rồi. Được thế thì cô giận luôn cũng được, không được gặp
cô nữa cũng được.
Nguyên văn Hường trả lời:
-Nhưng em k muốn cô và anh k gặp nhau.
***
Hôm sau ông Ba tổ chức chiêu đãi, mời tôi đến 4-5 lần, tôi
bảo cô không vui thì ăn uống có vui gì, nên không đi. Rồi tôi đăng vài bài,
không liên quan gì đến cô, nhưng có những ý giãi bầy tâm sự xa xôi với cô, mà
tôi biết, dù giận tôi nhưng nhất định cô sẽ đọc. Rồi tôi coi lại những hình ảnh
chụp chung với cô, thấy cái ảnh chụp lần đầu gặp cô, cô mặc chiếc áo gụ thật
giản dị mà thật đẹp, cô chỉ tay trông rất sống động, nhưng là đang đối thoại
chứ không phải tranh cãi, tôi đã đưa nó lên chính trang facebook của cô.
Hôm sau ông Duật lại mời cơm, tôi đã nguôi nên đã đi. Mọi người gặp tôi đều mừng vì không ai muốn tôi và cô giận nhau. Lịch bảo: "Cháu thấy chú đi là yên tâm rồi". Huyền mách tôi: “Thấy cái ảnh anh đăng lên cô cười bảo cái nhà ông này hay lắm! Cô hết giận anh rồi!”. Thì ra chính tấm ảnh đã cứu tôi “một bàn thua trông thấy” vì thế mới có cuộc gọi điện thoại của ông Duật gọi tôi đi xem cô lấy hài cốt liệt sĩ.
Hôm sau ông Duật lại mời cơm, tôi đã nguôi nên đã đi. Mọi người gặp tôi đều mừng vì không ai muốn tôi và cô giận nhau. Lịch bảo: "Cháu thấy chú đi là yên tâm rồi". Huyền mách tôi: “Thấy cái ảnh anh đăng lên cô cười bảo cái nhà ông này hay lắm! Cô hết giận anh rồi!”. Thì ra chính tấm ảnh đã cứu tôi “một bàn thua trông thấy” vì thế mới có cuộc gọi điện thoại của ông Duật gọi tôi đi xem cô lấy hài cốt liệt sĩ.
Tôi đến nhà ông Duật, gặp tôi ông Duật bảo: “Ông phải cảm ơn tôi đấy nhá. Trước
đây thì cô gọi cho ông, bây giờ phải nhờ tôi ông mới biết cô gọi. Cô bảo tôi
gọi người này người kia, báo cho ông Đông La biết, muốn đi thì đi”.
Tôi và mấy người lên xe đến thực
địa, không ai ngờ đó lại chính là nhà cha mẹ của cô Thương, nơi mới tổ chức lễ
Vu Lan hôm trước. Cô đã đến, gặp tôi cô cười rất tươi, tay dứ dứ, như muốn đấm
cho tôi một quả, tôi cũng nắm tay, chạm nhẹ vào tay cô. Thế là hòa. Hóa ra thế
lại hay, mọi chuyện bằng phẳng quá cũng chán, qua giông bão mới hiểu thấu lòng
người. Như cô bảo cô hay khuấy đục lên, tâm người nào đục sẽ đục luôn, còn tâm
người nào trong thì bùn đất sẽ lắng xuống.
***
Đây chính là ngôi nhà sẽ lấy hài cốt liệt sĩ, bên phải ảnh
là rừng le, cô Hòa đang đứng nói chuyện với mọi
người:
Nó là ngôi nhà của cha mẹ cô Thương, phu nhân Đại tá Cao Thanh Hoa. Khi làm nhà, máy xúc đã phạm vào mộ làm đảo lộn lên rồi, dưới móng chân tường phía trái căn nhà, xương của chú liệt sĩ vẫn còn mấy mảnh, quần áo cũng còn mấy mảnh, đặc biệt là có cái răng vàng. Cô bảo vàng này là “vàng xịn luôn đấy”, chôn càng lâu dưới đất thì càng sáng. Di vật là một cái bút máy Kim Tinh của Trung Quốc ngày xưa, thân bút bằng nhựa mầu xanh, nắp mạ mầu vàng, có cái cài để đeo trên túi áo. Hài cốt ở sâu 1m8, dưới chân móng tường. Gia đình chú liệt sĩ cũng đã từng nhờ một nhà ngoại cảm rất nổi tiếng lấy hài cốt từ nghĩa trang về, thực ra không lấy được cái gì mà lấy của người ta hơn 50 triệu, cứ bảo không lấy tiền nhưng là lấy “lệ phí”. Người ta đã gặp cô, thấy cô nói có răng vàng là người ta tin. Sáng nay người ta nói điện thoại với cô là người ta không cần giấy tờ nữa, người ta nhất trí vào bốc mang về. Cô bảo, cô đã mua vé máy bay cho họ rồi nhưng không vào, nay lại vào thì cứ mua Việt
***
Rồi việc khai quật được tiến hành, cô hướng dẫn đào ngoài
hông nhà sâu 1m8, rồi đào luồn hàm ếch vào chân móng 60 phân, sẽ lấy được hài
cốt và di vật:
Khi đạt yêu cầu, cô cầm que tre chỉ chỗ cái răng vàng cho
Trường “hói” lấy. Và mọi người đang hồi hộp, nín thở theo dõi, bỗng reo lên như
fan hâm mộ bóng đá thấy đội mình đá bóng vào gôn đối thủ khi Trường “hói” kêu “đây
rồi!” và cầm cái răng vàng đưa lên cho mọi người coi:
Xin nhớ là có hàng trăm người đi, luôn có mấy chục người theo dõi
trực tiếp, trong đó có Đại tá Lương Văn Nhương và tôi v.v… nên hoàn hoàn toàn không có
chuyện thật giả gì ở đây!
Riêng
tôi thì thấy thật kỳ diệu và kỳ lạ! Đã tin và viết nhiều về khả năng siêu phàm
của cô nhưng tôi vẫn chưa hết ngạc nhiên. Một cái răng vàng nhỏ như hạt ngô,
dưới 1m8 đất, lại ở dưới móng chân tường, mà cô lại nhìn từ ngoài Bắc, cách gần
2000 km, vậy cô nhìn theo cơ chế nào? Cô thấy hình ảnh như thế nào? Einstein,
nhà bác học vĩ đại nhất, nếu sống dậy và có chứng kiến thì cũng phải bái phục cô thôi. Vì dù một tờ giấy mỏng ông cũng không thể nhìn qua, dù ông có phát
minh ra Thuyết Tương đối thì ông cũng không thể giải thích được theo tri thức
khoa học. Mà điều này chỉ có thể hiểu trên cơ sở của Đạo Phật mà thôi!
Mấy người bảo “đưa cái răng vàng cho ông Đông La” vì tôi
được coi là một nhân chứng quan trọng. Mà bây giờ cũng có thể nói tôi là nhà
văn nổi tiếng thế giới, không chỉ vì rất nhiều nơi trên thế giới đã có hơn một
triệu lượt người đọc blog của tôi mà còn vì nội dung những bài tôi viết không
phải ở phạm vi làng xã, hội nhóm mà mang tầm thế giới. Đó là những tri thức từ
lý luận văn học: Chủ nghĩa hiện đại, Hậu
hiện đại; triết học: Đạo Phật, Đạo
Lão, Kant, Hiện tượng học, Chủ nghĩa Mác; cho đến khoa học hiện đại: Thuyết Tương đối, Cơ học Lượng tử, Lý thuyết
Dây, v.v…
Hình dưới là chiếc răng bọc vàng của chú liệt sĩ ở trên chính
lòng bàn tay “Nhà văn Đông La”:
Tiếp theo, cô chỉ cho Trường
lấy lên cái bút “Kim Tinh”:
Trong
bài con nhà báo ngu như lợn dựa vào những chứng cớ ngu như bò (Xin lỗi lợn và bò), tôi đã
trích dẫn lời con quỷ cái Thu Uyên:
“Mỗi khi chỉ mộ cô Hòa thường bắt quyết nói
trước dưới đó có những gì: tăng bi-đông, đèn pin hay lọ thuốc, thậm chí còn nói
rõ các con số trên lọ thuốc. Nhiều người nghe và ghi chép ngày mai xem cô cất
bốc thấy đúng liền tin cô có cái nhìn siêu phàm. Trong số đó có các nhà nghiên
cứu của Viện Nghiên cứu và Ứng dụng Tiềm năng Con người. Hai cuộc khảo cứu được
cấp giấy chứng nhận trở thành cán bộ của Viện cho cô Hòa, một lần ở Tây Ninh,
một lần ở Chư Păh đều được dựa trên đúng niềm
tin như vậy. Nói rồi mà đào lên đúng thì đúng là có khả năng thấu thị chứ còn
gì nữa! Các nhà khoa học đã không để chỗ cho một khả năng người biết rõ nhất
một vật được chôn kín chính là người mang nó đi chôn. Họ đã ca ngợi Vũ Thị Hòa
có tài thấu thị ngoại cảm qua một vụ cất bốc mà nhân chứng là giả, di vật là
giả và tất nhiên nơi hy sinh cũng là giả”.
Nếu
óc nó còn sót lại tí lương tri, được chứng kiến cảnh bốc mộ trên, nó sẽ phải tự vả
gãy răng nó chứ không phải đợi đến tôi!
Chiếc
răng vàng và chiếc bút trên chính lòng bàn tay cô Hòa:
(Chủ nhà, cô Thương,
và cô Vũ Thị Hòa)
Tiếp
nữa, dù đã xáo trộn, nhưng Lịch vẫn tìm thấy những mảnh xương của chú liệt sĩ
và mảnh quần áo:
Cuối cùng, hài cốt được chôn tạm trên vườn nhà cô Thương:
Cuộc giải thoát khỏi ngục chân tường của chú liệt sĩ mới
được bước đầu.
Trong
bài một bài viết lại muốn gởi tới tbt nguyễn phú trọng, tôi đã viết:
“Theo kiến nghị gởi Chủ
nhiệm Tổng Cục Chính trị, Tướng Nguyễn Ngọc Doanh viết: “Việc quy tập hài cốt
liệt sĩ ở Tống Lê Chân có đầy đủ các nhân chứng sống, tai nghe mắt thấy, tay
bốc cốt 164 HCLS trong trận đánh trên là hoàn toàn chính xác. Nếu sai Trung tâm
Thông tin tìm kiếm HCLS và các nhân chứng sống xin chịu trách nhiệm hoàn toàn
trước pháp luật”. Chưa hết vị tướng già từng vào sinh ra tử, thương tích đầy
mình, còn viết: “Nếu không đúng là hài cốt liệt sĩ đề nghị Bộ Quốc phòng cho
điều tra mở Tòa án Quân sự xử bắn tôi trước 164 liệt sĩ trên”! Nhưng thật trớ
trêu, trước các thi thể của đối phương, dù là quân thù, dù cách mai táng không
được “long trọng”, nhưng họ vẫn không để phơi xác các liệt sĩ của chúng ta. Vậy
mà sau gần nửa thế kỷ, các liệt sĩ đã được gặp lại người thân, gặp lại đồng đội
của mình, thì lại bị chính sự dốt nát, bị sự thoái hóa phơi xác các anh! Dù chỉ
còn là chút bột mầu đen mà thôi! Đau xót thay! Lỗi này không thuộc Bộ Quốc
phòng, không thuộc ông Đại tướng Bộ trưởng Phùng Quang Thanh thì thuộc về ai?”
Vậy để hài cốt của chú liệt sĩ được công nhận, được
truy điệu và chôn vào nghĩa trang về với đồng đội, còn phải có sự giải thoát
khỏi những sai trái, yếu kém của chính xã hội ta trong những ngày hôm nay.
5-9-2015
ĐÔNG
LA