Thứ Năm, 9 tháng 8, 2012

ĐỨA CON NGÀY TOÀN THẮNG

       ĐÔNG LA
ĐỨA CON NGÀY TOÀN THẮNG
(Giải thưởng cuộc thi Thơ của HNV TPHCM năm 1986).
Viết cho con Nguyễn Huy Duân

   TRANG THƠ ĐÔNG LA     

    *T Ấ M T H Ả M

     *ƠI ĐẤT NƯỚC MANG HÌNH DẤU HỎI

     *TUỔI THƠ

    *MẸ ĐẾN THÀNH PHỐ  

    *NHỮNG NHỊP CẦU

   *KHOẢNG CÁCH  
     Giờ này (khoảng 8 giờ tối) cách đây đúng 37 năm (tối 29-4-1975), đơn vị tôi đang ở trên tuyến ngã ba Dầu Dây- Sài Gòn  được lệnh đi đánh sân bay Biên Hòa, tôi chắc ngày mai mình sẽ chết. 
   Lần trước, trong tổ tam tam được cử đi lấy xác một đồng đội tên là Thái bị hy sinh, lính Ngụy mổ bụng gài mìn vào, đợi chúng tôi đến lấy xác thì kích nổ, tôi cũng nghĩ mình sẽ chết.
       Nhưng rồi thế nào đó bọn lính rút, dân đã chôn xác Thái, nên tôi không chết; còn đêm 29-4, đi đánh Biên Hoà tôi cũng không chết vì chẳng phải đánh gì cả, chỉ thấy bộ đội ở đâu mà nhiều vô kể, trên trục đường xa lộ tiến về Sài Gòn, chúng tôi phải bám lưng nhau để không bị lạc sang đơn vị khác, vừa đi vừa phải núp tránh pháo địch bắn vào đội hình, đi hết cả đêm, đến trưa hôm sau đến được khu Kỹ nghệ Biên Hòa thì được tin chúng ta TOÀN THẮNG!!!
     Giờ có điều kiện nghiên cứu về thế giới vô hình, tôi hiểu được trong những ngày bom đạn mịt mù ấy tôi vẫn còn sống được là vì số tôi được sống. Sau giải phóng tôi mơ ước được vào học trường ĐH Tổng Hợp để trở thành một nhà phát minh, nhưng giờ tôi cũng nghiệm ra, số tôi đi học chỉ để kiếm cơm thôi, còn sứ mệnh mà tôi phải làm là phải viết văn, dù rằng hồi đi học, tôi hoàn toàn không thích môn văn. Thời gian qua, viết văn với tôi cũng chẳng để làm gì, nhưng không viết lại không chịu được. Dường như có mệnh lệnh vô hình buộc tôi phải viết để chống lại những cái xấu, cái ác, cái sai trái và cái dối trá. Và để có thể thực hiện được cái sứ mệnh mà tôi không ngờ đó, đang làm công việc nghiên cứu tại một Viện Dược chẳng dính dáng gì đến văn chương, tôi đã đi gặp Nhà thơ Anh Thơ, rồi Nhà thơ lớn Chế Lan Viên, và những cuộc gặp đó tôi cũng thấy chính là định mệnh của đời tôi. Tất cả, tất cả mỗi sinh linh bé nhỏ đến với cõi đời này đều có một sứ mệnh, tùy thuộc Nhân Quả, nhưng ai tỉnh táo, dù phải trả nghiệp ở kiếp trước, sẽ biết làm việc tốt để tích đức, cứu chính bản thân mình ở kiếp sau.
      Hôm nay tôi sẽ đăng bài thơ về Ngày Toàn Thắng, nó chính là cái bài thơ bắc cầu cho tôi đến với Nhà thơ Chế Lan Viên.
       Đã 26 năm trôi qua vậy mà tôi còn nhớ như in lần đầu đến nhà Nhà thơ Chế Lan Viên. Nhà ông ở ngoại thành, phía Bà Quẹo Tân Bình, hồi ấy còn rất hoang sơ. Căn nhà nhỏ nằm trong khu vườn khá rộng, cây cối um tùm, cổng nhà sơ xài, có dàn ti-gôn phủ ở trên; đặc biệt phía phải lối đi vào nhà có cây xoài, một cành lớn vắt ngang chắn lối đi. Với một gia đình bình thường chắc chắn họ sẽ chặt đi cho quang đãng, nhưng với nhà thơ thì không. Có thể ông thích sự đặc biệt, muốn mọi người vào nhà ông ai cũng phải khom mình trước thiên nhiên; nhưng theo tôi, ông không chặt vì ông thương cây cối như con người, bởi chính ông đã một lần nói với tôi: “Ông có biết tại sao tôi đổi nhà lên tận chỗ xa xôi này không? Vì tôi đã chán gặp con người rồi chỉ thích gần cây cối thôi”. Chính một lần, tự tay ông đã hái trái cây xoài ấy cho thằng con tôi khi nó mới 3 tuổi, trong một lần tôi đưa nó đến chơi. Đâu ngờ rằng sau này nó lại học cùng lớp với thằng cháu ngoại của ông. Hôm nay, cả nhà tôi đang nóng ruột, tính từng ngày một, còn hơn chục ngày nữa, đón nó trở về sau chẵn 7 năm du học. Ngày đầu, tôi đến nhà ông với danh nghĩa là người nhà của cô Anh Thơ, bạn ông, thấy tôi ông chỉ gật đầu chào, vẫn cặm cụi viết trên một chiếc bàn nhỏ đặt bên cửa sổ phòng khách. Tôi chỉ được Nhà văn Vũ Thị Thường, vợ ông, tiếp, bà bảo: “Nhà tôi bận lắm, quỹ thời gian không còn nhiều nên tranh thủ viết”. Phải mấy tháng sau tôi mới nhờ được Cô Thường đưa chùm thơ mà tôi dự thi đã bị loại cho ông đọc xem sao, không ngờ đọc xong ông bảo: “Ô, ông làm được đấy, ông được giải đấy!”. Trong chùm thơ ấy có bài “Tâm sự với đứa con sắp chào đời”, viết về chính thằng con tôi nói ở trên. Hồi ấy tôi cũng chỉ làm một cách tự nhiên từ xúc cảm, chẳng có ý đồ sắp xếp, cài đặt ý tưởng gì, nên tôi cũng không hiểu tại sao “ông Chế” lại thích nó và trao giải. Đến giờ, sau khi viết hàng ngàn trang lý luận, phê bình tác phẩm của nhiều người, kể cả của chính Chế Lan Viên, tôi hiểu bài thơ tôi viết vô tình mà lại có một sự biểu đạt kép, có nhiều lớp nghĩa, từ chuyện tình cảm ruột thịt riêng tư, lại nói được tình cảm của cả dân tộc, vừa nói được về lịch sử lại vừa nói lên được khát vọng đến tương lai, vừa nói về mất mát trong chiến tranh lại vừa nói lên niềm vui trong ngày toàn thắng. Sau này, khi in thành sách, tôi đổi tên bài thơ thành “Đứa con ngày toàn thắng” cho có tính biểu tượng hơn.
    Hôm nay, lại một ngày 30-4 nữa tới, tôi cho đăng bài thơ này, vừa là tình cảm dành cho đứa con, vừa nhớ về Chế Lan Viên và biết bao kỷ niệm suốt 26 năm qua!
 Bà nội lần đầu vào Sài Gòn bế cháu

                        Con của ba ơi con chưa ra đời!
                        Trong bụng mẹ tiếng tim con khe khẽ
                        Mỗi cựa quậy từ phôi thai nhè nhẹ
                        Ba đọc được niềm vui trong mắt mẹ con cười

                        Con của ba ơi con vẫn chưa ra đời
                        Tháng cuối thai kỳ từng giây ba nóng ruột
                        Ôi nỗi mong nào bằng lần đầu tiên được gặp
                        Sự sống của chính mình ở tiếp đời sau

                        Có một lần con ơi cách đây mười năm
                        Niềm mong ước cũng đốt tim ba từng phút
                        Rừng cao su dập dồn pháo trút
                        Tin chiến thắng về khắp chốn, khắp nơi

                        Đất nước mình như bà mẹ con ơi!
                        Ba muơi năm hoài thai đứa-con-ngày-toàn-thắng
                        Trên vai mẹ luôn trĩu oằn gánh nặng
                        Cũng vuông tròn và cũng những lần sa

                        Ngày ấy ba về đầy cờ, đầy hoa
                        Dưới gót giầy ngổn ngang mảnh đạn bom sạm khói
                        Ngổn ngang áo quần những người lính trần hoảng hốt
                        Nhưng nơi chiến trường nhiều lắm những đau thương

                        Dọc chặng đường ba về thăm quê hương
                        Thấy đất mẹ thương tích đầy cơ thể
                        Chiến tranh, chiến tranh, ôi chiến tranh là thế!
                        Hòa bình này đổi mấy thế hệ máu xương?

                        Con của ba ơi con vô tận yêu thương!
                        Ngày ấy ba là một phần li ti của ngày-toàn-thắng
                        Mười năm sau trên thành phố đầy nắng
                        Con sinh ra là một phần li ti của hòa bình

                        Ba ước ao con sẽ thật khỏe thật xinh
                        Con hãy là một kỹ sư, một người thợ tài ba
                                                                         dựng xây đất nước
                         Như ngày chiến thắng Điện Biên ông nội con ao ước
                         Đừng xảy ra chiến tranh đã như thế bao giờ!

                                                                                                  1985